|
Ù lỳ trong công phu
3-16-2009
Trước hết là xin cảm ơn người hỏi cái câu hỏi
này, v́ nó quá hay, do quá hay mà khi trả lời
th́ đụng mạnh đến nhân quả nên bị nó ... chơi
trước (điều này th́ ai mà làm chuyện chỉ bày vớ
vẩn th́ ... quá quen thuộc! Và coi như là chuyện
b́nh thường):
Trái tim cà xịch cà đụi của đệ đươc Bác Sĩ đưa
vào hai cái ḷ xo bằng kim loại titanium.
Vưà rồi loay hoay thế nào đó mà bị ... tỉnh điện
nó giật một phát ngay chốc vào ngay cái chỗ hai
cái ḷ xo này: Kết quả là ḍng điện cung cấp cho
trái tim (ḍng điện này do dây thần kinh và mạch
máu cung cấp) bị rối loạn!
Thế là sau khi bị giật một phát là ... t́nh
trạng "an thần" xảy ra:
Đệ ngủ chưa từng có (một ngày ngủ từ 12 giờ tới
14 giờ liên tục).
Mới hôm kia, đệ chống trả lại bằng "Chánh Định"!
và nay đă làm xong: Tim trở lại b́nh thường.
Được như vậy cũng xuưt chết v́
trước khi tim nó về lại sự b́nh thường th́ nó
đập lạng quạng lắm:
Nó đập mạnh và nhẹ không có thứ tự ǵ hết:
Nhẹ th́ nhẹ như tơ hồng, mạnh th́ như là "động
đất": Máu dồn bất ngờ lên đầu rất là mạnh. Nó
hành hạ đệ trong ṿng nữa giờ th́ hết
Nay
đă b́nh thường.
Ngày mai nghỉ làm, ở nhà, th́ nó sẽ lấy lại sức,
không sao hết.
Trở lại vấn đề: Tập tành, sao nó cứ ù lỳ!
Tóm tắt, những điều sẽ tŕnh bày (ngày mai sẽ
nói tiếp ... chi tiết hơn):
A. Thói quen tu sĩ:
1. Đóng dấu tâm linh khi c̣n trớn ở "Cận Định"
Có nghiă là khi vừa mới ra cái bùi nhùi màu sắc
mờ mờ, ảo ảo, x́u x́u, ểnh ểnh (củi lửa không
nên thân).
2. Chai lỳ tâm thức (do máy móc)
B. Giải quyết:
3. Suy nghĩ dương tính trong t́nh trạng thê thảm
(tự bơm)
4. Tỷ lệ ""quyêt tâm".
5. Tuyệt chiêu của Đại Đệ Tử của Đức Phật.
Viết ngày 12 tháng 3, 2009
T́nh trạng bị ù lỳ
trong công phu:
A. Thói quen tu sĩ: Tu sĩ hay bất cứ nghề ǵ cũng bị cái thói quen
nghề nghiệp nó làm cho tu sĩ, theo thời gian,
mất đi cái cảm giác của "cái thủa ban đầu lưu
luyến ấy", có nghiă là: Thay v́ vưà làm vừa
thưởng thức th́ lại làm một cách máy móc, theo
phản xạ. Điều tai hại lúc nào cũng xảy ra, nếu
tu sĩ không làm cho ḿnh "vui số 10" (với số 0
là không vui ǵ hết, và số 10 là vú tối đa).
Không có cái vui này th́ cái tâm nó lại chạy
theo thói quen "buôn bán, tính toán này nọ"
liền!
Thói quen thâm căn cố đế: Cái mặt ch́m của cuộc sống là đi t́m hạnh phúc,
không có cái này th́ ... ai mà dại dột làm việc
đó chi cho mất công, và tốn thời giờ một cách vô
ích như vậy? Từ uống rượu, hút x́ ke, đánh bạc, đi ăn vụng,
ăn cao lương mỹ vị, uống máu, nhóm họp bạn bè,
làm ăn ... cái ǵ cũng không ngoài cái mục đích
là đi t́m cái hạnh phúc.
Trong đó có cái tu tập, cái mà nó đ̣i hỏi "Con
Người" phải đạt tiêu chuẩn hạnh phúc rất là cao
cấp, và cực kỳ rơ ràng. Tuy nhiên, do thói quen
đă nói ở trên: Hành giả sau 1 thời gian tu tập
th́ tự nhiên ḷi ra những phản ứng phụ trong
công phu, những phản ứng này phát xuất từ nghiệp
sát.
1. Đóng dấu tâm linh khi c̣n trớn ở "Cận Định"
Có nghiă là khi vừa mới ra cái bùi nhùi màu sắc
mờ mờ, ảo ảo, x́u x́u, ểnh ểnh (củi lửa không
nên thân).
11. Trước hết là nên hiểu t́nh trạng "cận định"
và tầm ảnh hưởng của nó: Tâm ở Cận Định là một dạng công phu cao cấp ở
Dục Giới (Tương đương với Tha Hoá Tự Tại). Đồng
thời nó cũng là ... tiếng nói của lương tâm (nếu
tâm thức giao động ngay ở cái bản lề giữa Thô
Tâm và Vi Tế Tâm). 12. Kế đó là nên biết cái ưu điểm và cái khuyết
điểm của nó: Trong tư thế này mà kết luận bất cứ cái ǵ th́
hành giả đều có thể tác dụng trực tiếp vào cái
"Vô Thức".
Mà cái "Vô Thức" mà bị kích động ... đúng th́ nó
lại bơm cho hành giả tiếp tục tiến tu.
Nhưng nếu mà nó bị ... kết án th́ nó sẽ cầm chân
hành giả lại một thời gian rất là dài. Hư bột hư
đường cũng là ở chỗ này đây!
Bơm à? Ừ, nó có thể bơm hành giả khi hành giả "vui số
10". C̣n "không vui được số 10", th́ hành giả
ráng sức mà tự bơm ḿnh lên bằng cách là suy
nghĩ về phước báu vô lậu này là: Ngồi xa long mà
cũng có đầy đủ pháp hành! (khỏi cần trèo non lội
núi để t́m Milarepa) Ra ngoài đường th́ tay bắt
mặt mừng với Quan Thế Âm bằng xương bằng thịt!
... Có ǵ th́ ... mét Quan Thế Âm và nhờ giải
quyết! Và nhớ là suy nghĩ về nhưng chuyện này
khi vừa công phu xong.
Lúc này tâm lực nó đang c̣n ở t́nh trạng "Cận
Định" với cái cách suy nghĩ về cái phước báu này
th́ qua lần công phu sau: nó có thể lên tinh
thần và ... bơm ḿnh để có thể tiến tu.
Cầm chân được à? Ừ, nó bị chính ḿnh kết án là ... đồ cù lần! Làm
ăn không nên thân! Ổng đă chết lên chết xuống và
đưa tới tận miệng mà làm ... cũng không xong! Với câu kết án như vậy th́ nó xuống tinh thần và
lần sau là ... chưa tập đă bị ... khớp viá và do
đó là ... hết pin! Nó c̣n bị cái kư ức này kềm
lại khi gặp trở ngại trong công phu.
Nó là cái "lương tâm" hay là cái "Vô Thức" đó!
Cả hai cái mà nó rị lại là thua to.
2. Chai lỳ tâm thức: Như trên đă nói là sau một thời gian tu tập th́
buổi công phu biến thành phản xạ, hành giả làm
... như máy, và mất hết cái "t́nh cảm" mà ḿnh
có được vào những buổi đầu: Tâm thức trở nên
"chai lỳ". Do sự nhàm chán này mà tính cách linh
động của đề mục lại không c̣n nữa. 21. Sự phát sinh: 211. Sở dĩ có t́nh trạng này là v́ ... trong
vùng ḿnh ở ... chưa có ai tập hay hơn ḿnh,
tính cách "ta
đây" nho nhỏ
xuất hiện và mọi cố gắng trở nên vô nghiă!
212. Hoặc là có người cùng tập với ḿnh. Nhưng
người này lại quá hay, qúa chính xác, nên mặc
cảm "thua thiệt"
bắt đầu xuất hiện và do đó mà
tâm thức trở nên ù lỳ
và từ t́nh trạng này nó thành chai lỳ luôn!
Đây là t́nh trạng mà sách vở nói về "vi
tế ngă" tức là:
|
một hạt cát của
cái gợn nhẹ về bản ngă này đă chận đứng được
nguyên bộ máy tâm linh ! |
213. Ngoài ra, v́ chưa có ai hay hơn ḿnh nên
ḿnh không cần cố gắng nữa! Và tự cho là "Nhất
Thiên Hạ" rồi! Đây cũng là ... có lư khi hành giả này: Nói về nghe th́ họ có thể nghe từ tiếng ́́́ của
sợi dây có ḍng điện đi qua, cho tới tiếng kêu
của "Trái Đất". Hay từng hành tinh một trên dăy
Ngân Hà! Nói về Thấy th́ hào quang của họ từ nữa thước
(lúc đầu tu tập) th́ nay đă phủ trùm từ chỗ họ ở
cho tới phân nữa Thái B́nh Dương! Và dĩ nhiên là
họ đă coi qua luôn được cái kiếp thứ 41 từ khuya
rồi. Nói về nếm th́ hành giả có thể nếm cả cái mùi
của chính thân thể ḿnh và ngay cả cái mùi ...
chưa đúng hay chưa chuẩn của một hệ thống hay là
của một cái ǵ đó! Nói về rờ th́ đă từ lâu lắm rồi: Họ đă rờ được
ttừng bộ phận trong thân thể của họ và cho tới
... Mặt Trời và Mặt Trăng. Làm được như vậy: Th́ dĩ nhiên, câu nói "Trên
Thế Giới này chưa ai làm được như con hết!"
là ... đúng! B. Giải quyết: Như vậy là ... ai cũng bị! Nhỏ bị theo nhỏ, lớn
bị theo lớn! Cách giải quyết là: Ḿnh tu để làm
cái ǵ? Tất nhiên là để cho ḿnh "hạnh phúc" và
cứ suy nghĩ về câu trả lời này th́ ... an toàn.
Có nghiă là lúc nào ḿnh cũng vui và nhẹ nhàn là
ngon lành.
C̣n y như chưa tu, có nghiă tâm nó cứ bơ bơ và
hể mà có tư chuyện là ḿnh cảm thấy được cái
nặng nề... cái mệt mỏi và nhất hay "lên giọng"
hơi cáu gắt ... là có vấn dề!
3. Suy nghĩ dương tính trong t́nh trạng thê thảm
(tự bơm):
Cái phần này dành cho những người "hay kết án
ḿnh"! Phải hiểu là sự kết án này nó phát xuất
từ: 31. Cái t́nh thương chân thành với thằng Bạn của
ḿnh. 32. Do ḿnh cũng muốn phụ nó một tay để cho nó
đở mệt. Nhưng v́ tập hoài không xong, nên mới sanh ra
cái phản ứng trên.
Lời khuyên là: Nên để ư đến câu chuyện "Học đánh
kiếm để trả thù cho gia đ́nh". Chuyện rằng:
Có gia đ́nh nọ bị cướp vào và bị giết hết. May
thay, c̣n lại bà mẹ và đứa con út. Mẹ nuôi con
lớn lên và cho con đi học kiếm để phục thù. Khi
thanh niên này gặp được vị Thầy th́ anh chàng
hỏi rằng: - - Học nhanh nhất th́ trong bao nhiêu năm mới
thành kiếm sĩ? Thầy nh́n tướng người học tṛ, đo xương bă vai
(theo truyền thống bí mật của Samurai), xong rồi
mới gật gù trả lời: - - 5 năm. Học tṛ đề nghị là: - - Nếu con học siêng năng và ngày đêm thao dợt
th́ bao nhiêu năm? - - 10 năm th́ xong. Nếu con bỏ hết, ngay cả thời gian ngủ, nghĩ và
tiết chế cả ăn và uống để dành cả thời giờ đó
vào việc thao dợt th́ bao nhiêu năm? - - 15 năm có thể là xong, nhưng chắc rằng xong
rồi th́ hết làm ǵ được.
Và nh́n anh thanh niên này, Kiếm Sư nói lên khẩu
quyết quan trọng như sau: - - Này anh bạn à, sở dĩ có chuyện trể nải đến
như vậy là v́ anh bị phân tâm trong việc học. Anh bạn phải mất đi 10 năm v́ anh bị hai cái:
cái thứ nhất là việc học kiếm, và cái thứ hai là
việc trả thù.
C̣n chuyện 15 năm là v́ anh sẽ bị ba cái: cái
thứ nhất là học kiếm, cái thứ hai là trả thù và
cái thứ ba là không có đủ sức khỏe.
Lời khuyên của tui là anh cứ lo học kiếm và khi
học là gác chuyện trả thù qua một bên. Khi nào
xong th́ tui sẽ nói cho anh bạn biết, và tui sẽ
là người nhắc cho anh bạn nhớ lại là phải đi
trả thù. Kết quả: ba năm sao là anh chàng học xong.
4. Tỷ lệ ""quyêt tâm".
Ai cũng quyết tâm hết á! Có người làm được, và
cũng có người lại không làm được. Tại sao? Nguyên nhân sâu xa: 41. Trí óc th́ biết đây là phương pháp đầy đủ và
muốn thực hành, nhưng do thói quen lâu đời nên
khó có thể quyết tâm được.
Thói quen này do đâu mà có? Con Người chưa tu tập xong th́ có ba phần: Tư
tưởng, linh hồn và thể xác. Trong đó thể xác ảnh
hưởng nặng nề nhất, kế đó là linh hồn và sau
cùng là cái tư tưởng.
Thể xác th́ ... ở đây. Linh hồn th́ có khả năng
di động nhiều hơn, c̣n tư tưởng là cái hay trở
về với những thói quen xa xưa của hành giả.
Có nghiă là khi hành giả ngủ th́
tư tưởng lại có thói
quen lôi cái linh hồn
về lại cơi mà nó hay
ở.
Dùng thiên nhăn mà coi một hành giả, th́ sẽ thấy
được nguyên nhân này liền:
Khi c̣n thức là "con người" nhưng khi đi ngủ th́
linh hồn lại trở về cơi Atula, hay cơi linh vật
(Rồng), hay là đi gặp lại những vị thầy mà ḿnh
đă tu tập với họ: Thông thường là những cơi của
những "Điện Thần Nhân".
Những hành giả này rất là khó mà quyết tâm.
Sau đây là những kinh nghiệm của những người,
tuy rằng đang lâm vào t́nh trạng trên, nhưng v́
có phước báu nên đă ṃ ra cách thức như sau: 41. Điều đ́nh tâm thức: Như đă nói ở trên, tâm của hành giả "chạy ngược
chiều" với cái ḷng mong muốn (áp dụng cho những
hành giả có liên quan đến cái "Điện Thần Nhân").
Trong điều kiện này th́ phải quay ngược 180 độ.
Nhưng làm như vậy là quá đột ngột nên tâm lư nó
bị giao động rất là mạnh và không ổn định. Do
t́nh trạng không ôn định này mà nó không thể yên
tâm mà vào đề mục được. (t́nh trạng ngủ mê mệt
khi sắp sửa vào đề mục).
Nguyên tắc là làm từ từ.
Vào thời kỳ của Đức Phật Thich Ca th́ Ngài cho
thời gian là ba tháng. Những hành giả này làm
cái ǵ trong ba tháng này?
Họ... hoan hỷ ở "Cận Định" nhưng lại
kiểm soát không cho ḿnh
"lớn lối", và không cho ḿnh "hở tư là sân hận",
"hở tư là ghen tuông".
Trong ba tháng vào
quân trường này họ rơi hoàn toàn vào t́nh trạng
"không phải là Tha Hoá Tự Tại" (do không cho
ḿnh "lớn lối") và "không phải là Atula" (do
ngăn chặng t́nh trạng ghen tuông và sân hận).
Cũng trong ba tháng này họ cũng được nghe tin
tức: Những người tu sĩ được quả vị này, được quả
vị kia ... việc này để bơm họ lên.
Do sự chuẩn bị tâm lư được như vậy nên khi họ
có, hay là gặp những triệu chứng như sau, th́ họ
biết là thời gian nhấn ga tu hành đă đến:
411. Ra ngoài đường th́ hay nghe những người
khác gọi nhau sau lưng ḿnh. Chuyện kỳ lạ là họ
vẫn cứ gọi nhau hoài đó chớ! Nhưng trong t́nh
trạng "ba tháng quân trường" th́ hành giả lại
nghe tiếng gọi lại có tính cách "hướng về ḿnh"
và rất là chói tai. 412. Khi công phu vào "Cận Định" th́ trong khi
nhắm mắt nh́n cái đám sương mù, hay là màu sắc
bùi nhùi, xoay xoay ngay đằng trước mặt (thông
thường hành gia chỉ dừng ở ngay chỗ này thôi)
th́ đồng thời cũng có cảm giác là có cái ǵ đó
nó đang ở sau lưng ḿnh. Và hành giả biết là
"cái đằng sau lưng là không đúng, và không tự
nhiên".
Hai hiện tượng này nó phản ảnh t́nh trạng níu
kéo của các cảnh giới thuộc loại thói quen xa
xưa của ḿnh.
Sau khi cứ bị đi, bị lại t́nh trạng trên, th́
hành giả nên hỏi người có thiên nhăn xác nhận
lại lần cuối, coi có đúng là như vậy không?
Nếu đúng, là hành giả nhấn ga tu hành vào cách
"Nhập Chánh Định" vào đề mục. Song song vào đó,
nên nhớ tác ư về t́nh trạng hỷ lạc khi đề mục đă
xuất hiện ổn định (lâu từ 40 giây đồng hồ trở
đi).
Mẹo vặt: Trong khi đề mục chưa có xuất hiện mà hành giả
cũng c̣n đang loay hoay với cái đám sương mù hay
là đám màu sắc ... th́ hành giả nên bơm ḿnh lên
bằng cách suy nghĩ: Đây là cơ hội ngàn vàng do cố gắng cá nhân mà
tui được như vầy đây! Tui đang đi trên con đường
"Chánh Pháp" đây là kết quả của những "Phước Báu
Vô Lậu" mà tui đă gieo trồng tư vô lượng kiếp
cho tới này. Đây đúng là thời thoát xác tu hành!
Và với tâm hoan hỷ như vậy, hành giả vào công
phu và t́m cách vẽ bằng tư tưởng cho ra cái đề
mục ngay đằng trước mặt ḿnh.
Nếu chưa ra th́ nên biết là từ Vô Lượng kiếp cho
tới nay, hành giả chưa một lần đạt được t́nh
trạng công phu theo kiểu này! Do đó mà nó mới
... khó làm như vậy! Hiểu như vậy th́ không nên
kết án ḿnh là... dở, là ... không ra ǵ! Mà vô
t́nh lại rơi vào cái ṿng lẩn quẩn của t́nh
trạng ù lỳ trong công phu! Mà nên ... bơm ḿnh
lên bằng cách nói cho ḿnh nghe là: Chẳng qua đây là thói quen! Mà thói quen th́ làm
riết th́ nó ... quen! Và khi nó đă quen th́ nó
làm được! Vấn đề chỉ c̣n là cố gắng cá nhân và
nhớ là phải làm đều đều, một cách "trung đạo".
42. Nhập Chánh Định vào đề mục: Trong khi tu hành nước rút này:
421. Hành giả không được bước ra khỏi chương
tŕnh tu hành. Có nghiă là phải kềm cái tâm của
ḿnh lại, và dán nó vào cái đề mục.
422. Hoặc là sau này (có thiên nhăn rồi), th́
dán cái tâm vào cái điều mà ḿnh muốn quán
tưởng. Không cho nó chạy bậy.
Điều này khó làm ... trần ai luôn đó! Nhưng sau khi bị mệt phờ râu, mệt gần chết, mệt
lả người ... th́ tâm thức đă bị khuất phục và nó
phải làm theo ư của ḿnh.
Đối với những người hay về cơi Linh Vật (Rồng)
th́ chỉ cần sám hối và vào tập vào Chánh Định!
Loại hành giả này không thích sám hối đâu! Nhưng
chi có cách này th́ mới tiến được mà thôi. Hay
nói cách khác đây chỉ là quẹo cua 90 độ mà thôi,
nên t́nh trạng điều đ́nh tâm thức nó không có
nặng nề như hành giả Atula hay là hành giả "Địên
Thần Nhân". (Đệ là hành giả "Điện Thần Nhân").
Một giấc
mơ, hay là một linh ảnh chứng tỏ là hành giả đă
giả từ được cảnh giới đó và ra đi: Các Bạn cứ tưởng tượng một vận động trường có
thể chứa được vài tỷ người, và vài tỷ người này
đồng thời vảy tay chào hành giả. Trong khi đó là
hành giả lại bay từ từ trên hư không! Cảnh tượng
ngoạn mục và thanh tịnh không thẻ tả được.
Lúc này mà ngủ quên trong chiến thắng là
..."không có cái ngu nào bằng cái ngu này". Lúc
này là lúc nhấn ga tu hành và nhập cho vững chắc
vào cái "Chánh Định trên một đề mục". Làm như
vậy là khẳng định với chính ḿnh là "không về
lại thế giới này nữa đó!
5. Tuyệt chiêu của Đại Đệ Tử của Đức Phật. Nói về những Ngài này, ít ai ngờ rằng những gian
nan và khó khăn mà các Ngài phải tự chiến đấu
với cái thói quen lâu đời của ḿnh. Thật là
ngoài sức tưởng tượng của bọn ḿnh khi có thể
tạm thời h́nh dung được hoàn cảnh cô đơn và
tuyệt vọng của các Ngài khi đang phấn đấu và tự
bức phá để tu hành! Những Đại Đệ Tử này thật là xứng đáng và là
những tấm gương không bao giờ phai mờ. Chỉ trong
ṿng một tuần thôi mà các Ngài đă chứng tỏ cho
cái đám hậu sinh như bon ḿnh đây... phải ...
xanh mặt khi chỉ có đọc được phần tóm tắt về
những khó khăn mà các Ngài đă phải trải qua
trong thời kỳ chập chững vào Chánh Pháp.
Ngài thứ nhất và cũng là Ngài lỳ đ̣n nhất, không
ai khác hơn là Ngài Mục Kiền Liên: Đó là Ngài mà các tu sĩ sau này chế ra cái
chuyện "ăn bánh bao có thịt chó" (Ấn Độ đâu có
ăn ... bánh bao!), mà bọn ḿnh có thời kỳ "tin
như sấm" đó.
51. Mục Kiền Liên: Lư lịch cá nhân : mù mờ (v́ đây là lúc Ngài c̣n
đang tu hành.) Phản ứng của tu sĩ, phản ứng này ... chỉ có Đức
Phật Thích Ca là người phát hiện ra khi Ngài ở
Tứ Thiền và đi ăn xin: Ngài đă tỏ ra mất kiên
nhẫn khi đứng trước cửa nhà ai đó! Trong dịp này
Đức Phật đă dặng ḍ Ngài là:
- - "Mỗi lần các thí chủ này trễ nải về chuyện
để bát cho ông th́ ông nên nhớ cho tui điều này
là: Không phải họ khinh ông, mà là họ đang bận
làm chuyện ǵ đó mà thôi!"
Chỉ một chi tiết nhỏ như vậy thôi mà Ngài Mục
Kiền Liên đă nhận ra cái không hợp lư của chính
ḿnh!
Đó là: Tại sao đă là Tứ Thiền rồi mà c̣n có t́nh
trạng... mất kiên nhẫn?
Lời bàn: Thật là tinh tế khi Ngài t́m ra điều này! Tứ
Thiền có thể ví như là Bác Sĩ. Và mất kiên nhẫn
là phản ứng của người chưa tu, th́ có thể ví như
là "t́nh trạng mù chữ". Bác Sĩ và t́nh trạng mù
chữ là hai hiện tượng không chấp nhận, và không
thể nào đi đôi với nhau. Hết lời bàn.
Ngài rà soát kỹ lưỡng hơn nữa trong một ngày và
coi Ngài có làm ǵ sai trái không? Th́ Ngài thấy
là Ngài không phạm điều ǵ hết! Vă lại, Ngài lại
tu hành xa Đức Phật nên không biết tính sao, và
không biết hỏi ai! Và từ đó Ngài thấy rất là rơ cái gợn nhẹ của sự
phật ư! Và chính sự phật ư này lại đưa đến sự
mất kiên nhẫn, khi Ngài gặp điều gi không được
như ư như là đứng đợi khi đi ăn xin.
Đây là cái gai!
Nhưng nguyên nhân của cái gai th́ Ngài lại mù
tịt!
Cô đơn và tuyệt vọng trong rừng, Ngài không t́m
ra được đâu là cái khuyết điểm về cách tu hành
của ḿnh! Ngài tự nhủ: - - Thật là điên cái đầu! Ḿnh giữ giới luật tới
như vậy là cùng cực rồi! Tập tành như vậy là hết
rồi! Đề mục rơ và không gian thanh tịnh như vậy
là hết mức rồi! Nhưng ở đâu lại ra cái t́nh
trạng "mất kiên nhẫn này" vậy ta!
Tất nhiên, "hay gơ th́ sẽ mở", "hảy t́m th́ sẽ
gặp" lại không sai trong trường hợp này: Ngài đă
t́m ra được nguyên nhân của cái thời gian mà
Ngài không kiểm soát được! Đó là lúc Ngài đi
ngủ! Ngài tự nhủ: - - À há! Do t́nh tạng không thể kiểm soát này
mà sự mất kiên nhẫn cứ hành hạ ḿnh! Bởi vậy mà Đức Phật mới có cơ hội để thuyết pháp
về cách tu hành để chống lại cơn buồn ngủ.
Trích dẫn
C̣n Mahà Moggallàna
th́ không sử sách nói rơ rại sao Ngài lại chọn
nơi ẩn tu xa xôi tận rừng núi, tại ngôi làng
Kalla Vàlaputta, thuộc vương quốc Ma Kiệt Đà
(Magadha). Ở đó, với một sự tinh tấn bất thối
Ngài luôn luôn giữ tâm trong pháp thiền, ngay cả
trong lúc đi kinh hành hay trong những oai nghi
khác.
Mặc dù vậy, Ngài vẫn bị những cơn buồn ngủ nặng
nề tràn ngập. Ngài không muốn đầu hàng những hôn
trầm này. Nhưng Ngài vẫn bất lực, không thể giữ
cho thân ḿnh ngồi thẳng, và đầu vẫn ngục xuống.
Có những lúc Ngài phải vận dụng toàn lực để mở
rộng đôi mí mắt, không cho nó khép lại.
Đây là một trạng thái rất dễ hiểu. Bởi khí hậu
vùng nhiệt đới oi bức, và bởi sau những năm dài
du phương tầm đạo. Đại đức Mahà Moggallànagiờ
đây thân thể phải mệt mỏi và những cơn buồn ngủ
đến với Ngài là một sự tự nhiên.
Nhưng đức Thế Tôn, bằng đức tính chăm sóc của
một bậc thầy đến hàng đệ tử, Phật dù biết vậy,
vẫn không ngừng theo dơi mọi sinh hoạt của Mahà
Moggallàna. Đức Phật tuy ở xa, nhưng với nhăn
lực siêu phàm Ngài đă thấy rơ những trở ngại tu
tập của người tân môn đồ đó, nên dùng Phật lực
hiện ra trước mặt Mahà Moggallàna.
Khi Mahà Moggallàna thấy Phật đang đứng trước
mặt ḿnh, một phần lớn sự buồn ngủ, sự mệt nhọc
tự nhiên bị biến mất. Bây giờ đức Thế Tôn mới
hỏi Ngài:
- Phải chăng Mahà Moggallàna đang ngủ ngục?
- Bạch Thế Tôn! đúng vậy!
Phật bèn dạy tám phần pháp giải trừ chướng ngại
hôn trầm (buồn ngủ) như sau:
1/ Này Mahà Moggallàna! Đừng nghĩ rằng có cơn
buồn ngủ đang ở trong ông, rồi chú ư đến nó. Giữ
tâm như thế cơn buồn ngủ sẽ biến mất.
2/ Nếu làm như vậy mà hôn trầm không đi mất th́
ông nên nhớ lại nững lời dạy của Như Lai và suy
ngẫm. Khi ông nhớ đủ, rồi soi xét ư nghĩa giải
thoát th́ hôn trầm sẽ biến mất.
3/ Nhưng nhớ đủ Phật ngôn như thế mà hôn trầm
không biến mất, th́ ông nên lập lại sự phán xét
ấy một cách chi tiết hơn về các pháp hữu vi của
Như Lai đă dạy, hôn trầm sẽ theo đó mà biến mất.
4/ Nhưng nếu hôn trầm cũng không biến mất th́
ông đem tâm ư vào xúc giác, cọ mạnh đôi vành tai
và xoa bóp tứ chi th́ hôn trầm (hay cơn buồn
ngủ) sẽ biến mất.
5/ Khi làm như vậy mà hôn trầm cũng không đi mất
th́ ông nên đổi oai nghi, để tâm và ư duyên vào
động tác, như đứng dậy đi rửa mặt bằng nước mát,
rồi pḥng tầm mắt quan sát tất cả mười phương
tám hướng. Đoạn ông nh́n lên bầu trời, quan sát
mọi tinh tú, không gian, th́ hôn trầm sẽ biến
mất.
6/ Nhưng nếu làm như thế má hôn trầm vẫn không
biến mất th́ ông nên chăm chú đến ánh sáng. Nếu
ấy là ban ngày th́ lấy ánh sáng mặt trời làm đề
mục. Ban đêm th́ lấy ánh sáng tinh tú (trăng,
sao) làm đề mục. Đây là cách làm cho tinh thần
xán lạn không bị ú ám, hôn trầm sẽ biến mất.
7/ Nhưng nếu dùng ánh sáng bền ngoài mà hôn trầm
không biến mất th́ ông quay lại soi xét nội tâm.
Lấy nội tâm làm đề mục và cố gắng xem kỹ từng ư
nghĩa, giống như lấy ánh sáng tinh thần để rọi
thẳng vào tâm thức để thấy rơ từng chập tư duy
khác nhau , đừng để một thứ tư duy nào hiện lên
trong đầu ông mà ông không biết, đồng thời ông
đứng dậy đi kinh hành. Làm thế hôn trầm sẽ biến
mất.
8/ Như thế mà hôn trầm vẫn không biến mất th́
ông có thể nằm xuống, biết rơ ḿmh đang nằm như
một con sư tử: vai mặt ở dưới, vai trái ở trên,
hai chân duỗi thẳng, kê lên nhau, giữ trong tâm
một ư niệm mạnh mẽ là: "Ta phải biết ḿnh toàn
thân đang nằm như thế nào? Nếu thân thể ta mệt
mỏi th́ ta để cho nghỉ ngơi, nhưng ta không say
đắm trong sự nghỉ ngơi ấy!" th́ hôn trầm sẽ biến
mất.
Tất nhiên, Ngài chiến
thắng và làm xong trong 1 tuần.
Sau này Ngài sưu tra lại lư lích của ḿnh th́
Ngài phát hiện ra ḿnh đă là "Thiên Ma".
Như vậy, hàng
giả "Thiên Ma" sẽ phải vượt qua một cái núi Tu
Di khó khăn đó là "Chống lại cơn buồn ngủ".Chỉ
c̣n độc lộ này (con đựng duy nhất) để mà thoát
thân mà thôi! V́ hể mà hành giả đi ngủ là thói
quen làm Thiên Ma lại có dịp hoành hành và lấy
lại sức để rồi ... làm cho hành giả mất kiên
nhẫn, có nguy cơ dẫn đến sân hận và sau cùng là
trở về an trú trong Tứ Thiền với khuyết tật sân
hận này. Và dĩ nhiên là chôn đời trong ṿng lẩn
quẩn để làm đi, làm lại cái chuyện... Thiên Ma! Ṿng tṛn khép kính đến vô tận.
Ngài Mục Kiền Liên đă đập tan ngục tù này chỉ
trong ṿng có 7 ngày!
Trong cái chỗ giam người: Cực h́nh không cho ngủ
là một trong cái dă man nhất: Nạn nhân bị điếc,
bị nhức đầu, mệt mỏi cực kỳ, và sau cùng là ảo
giác, rồi điên. Tất cả cực h́nh này chỉ xảy ra
trong một thời gian ngắn.
52. Ngài Xá Lợi Phất: Đại Đệ Tử thứ hai này của Đức Phật Thích Ca là
Ngài Xá Lợi Phất. Nghe tới Ngài th́ có ai ngờ là
để có cái tài thuyết phát tương đương với Đức
Phật th́ chính Ngài phải ... tự thắng một cách
cam go như thế nào!
Trong bài trích dẫn về chuyện ngủ gục của Ngài
Mục Kiền Liên, nếu các Bạn đọc kỹ th́ sẽ thấy
cái đoạn giải thích rằng Ngài Mục Kiền Liên ngủ
guc v́ cái nóng oi ả của xứ Ấn Độ! Hiện tượng
"lấy bụng ta, suy ra bụng người" là một trở ngại
lớn nhất trên con đường tu hành. Với sự thông
minh sẳn có, tu sĩ này dùng lư luận theo cái
nh́n b́nh thường và giải thích rất là ngon lành,
chẳng coi trước và xem sau ǵ cả.
Cái trở ngại này, Đức Phật gọi là "Thế Trí Biện
Thông". Do "suy luận" nó nhảy vào và dùng sự
nhận xét logic của nó để giải thích mọi sự việc.
Tất nhiên, làm kiểu này th́ kết quả sẽ là "gần
đúng" và từ đó sẽ đẻ ra nhiều pháp môn "gần
đúng". Do cái t́nh trạng na ná này mà Chánh Pháp
bị tan tành đó là cái thảm họa lớn nhất! C̣n cái
thảm họa nhỏ hơn là khi hành giả nghe về "Vô
Thường" th́ cái "thế trí biên thông" nó nhảy vào
và đưa ra hàng loạt kết luận: V́ tất cả là "Vô
Thường" nên hiện tượng hiễn nhiên là: Không có
pháp nào để tu, không có quả vị nào để chứng!
Ngài xá Lợi Phất bị cái cú này!
Khi Ngài quán đề mục th́ vưà lúc đề mục xuất
hiện mờ mờ th́ "thế trí biện thông" nhảy tót vào
và định nghiă: - - Cái này đâu có phải là quán mà chỉ là trí
tưởng tượng mà thôi! Và khi đề mục mới xuất hiện và chỉ là mờ mờ: Thế trí biện thông lại xuất hiện: - - Cái này đâu có phải là thấy, nếu mà là
"thấy" th́ nó phải là rơ như ḿnh nh́n cái lá
cây kia kià! Cái này đúng là do tưởng tượng, nó
chẳng có ăn nhập vào đâu cả! Và làm như vậy là
... sai rồi! Và Ngài làm bất cứ cách nào th́ cái suy luận này
cứ nhảy vào, rồi định nghiă! Ác một cái là nó tự
cho nó điểm bằng cách nhận xét, phê b́nh này nọ
luôn!
Không cần phải suy nghĩ dong dài! Ngài chỉ hét
trong cái tâm của Ngài cái câu trứ danh:
"Tui không muốn thấy các sắc pháp này nữa! V́
tui biết
c̣n
có nhiều cảnh giới cao đẹp hơn,
cũng như
c̣n
nhiều sự giải thoát cao hơn nữa!
Tui c̣n rất
nhiều việc phải làm!"
Với chiêu thức này, cùng với ngay lúc Ngài cảm
nhận được sự hỷ lạc loan toả ra trong thân thể
của Ngài khi Ngài chứng Sơ Thiền th́ "thế trí
biện thông" tạm thời lui binh.
Quật ngă Ngài không được, "thế trí biện thông"
lui vào linh tính và làm cho Ngài có một trực
giác rất là bén nhậy: Ngài thuyết pháp rất là
trúng ư của Đức Phật Thích Ca. Đến độ, Đức Thế
Tôn đă nhiều lần xác định rằng: - - Nếu mà tui có nói cho mấy ông nghe th́ cũng
đến cở này là hết! Xá Lợi Phất đă tŕnh bày
không sót một chi tiết, mấy ông nên theo đó mà
làm.
Và cứ thế, Ngài cứ một mạch sử dụng cái linh
tính này.
Tuy nhiên, cái linh tính đâu phải lúc nào cũng
đúng đâu! Nếu nói về thuyết pháp th́ Ngài Xá Lợi Phất siêu
đẳng bao nhiêu th́ ngược lại: Chuyện hướng dẫn
những người khác tu hành, Ngài lại sơ hở bấy
nhiêu. Cũng ví cái linh tính này mà Ngài bị hố to!
Chuyện rằng:
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-dp&pp/dp&pp08.htm Trích dẫn: [...] Đến năm lên mười tám, nhân dịp một tư tưởng
luyến ái phát sanh có liên quan đến thân h́nh
đẹp đẽ của ḿnh, Sa-di Rahula (La Hầu La) lại
được nghe một bài Pháp thâm diệu về sự phát
triển tinh thần. Ngày nọ thầy Sa-di theo Đức
Phật tŕ b́nh. Phong độ oai nghiêm quư trọng của
hai vị tu sĩ xem tựa hồ như thớt ngự tượng dơng
dạc cùng đi với tượng con quư phái, như thiên
nga của đức vua dắt con lội trên mặt hồ trong
cung điện, như hổ chúa oai phong và hùm con lẫm
liệt. Cả hai Ngài đều có thân h́nh đẹp đẽ, cả
hai đều thuộc ḍng mă thượng và vương tôn, cả
hai đều từ ngai vàng cất bước ra đi. Trong lúc
chiêm ngưỡng dung nhan Đức Thế Tôn, Sa-di Rahula
(La Hầu La) nghĩ rằng: "Ta cũng đẹp đẽ như Đức
Thế Tôn, cha ta. Thân h́nh của Đức Phật vô cùng
đẹp đẽ và thân h́nh ta cũng vậy. [16]"
Đức Phật đọc ngay tư tưởng bất thiện ấy. đang
đi, Ngài dừng chân, quay lại dạy như sau:
"Bất luận h́nh dáng đẹp đẽ hay xấu xa, hay thế
nào đi nữa, cũng phải được quan sát như vầy: Cái
này không phải của ta (N'etam mama); cái này
không phải là ta (N'eso'ham' asami); cái này
không phải là linh hồn của ta (Na me so atta)
[17]"
Thầy Rahula cung kính bạch với Đức Phật có phải
ta chỉ nên xem h́nh thể như thế ấy không. Đức
Phật dạy rằng ta phải xem tất cả năm uẩn
(khandha) [18] như thế ấy.
Sau khi nghe lời giáo huấn của Đức Thế Tôn, Thầy
Rahula xin phép không đi theo vào làng tŕ b́nh
như mọi hôm. Thầy dừng lại dưới cội cây, ngồi
tréo chân theo lối kiết già, thẳng ḿnh và chú
tâm hành thiền.
Đức Sariputta (Xá Lợi Phất), thầy tế độ của
Sa-di Rahula (La Hầu La), lúc ấy không biết
người đệ tử đang hành thiền về một đề mục mà Đức
Phật vừa dạy, thấy thầy Rahula ngồi kiết già
dưới cội cây th́ khuyên nên chú tâm về pháp niệm
hơi thở (Anapana Sati).
Sa di Rahula lấy làm phân vân khó xử bởi v́ Đức
Phật dạy một đề mục và vị thầy tế độ lại dạy một
đề mục hành thiền khác.
[...] Hết phần trích dẫn.
Thế là Ngài La Hầu La toát mồ hôi lạnh v́ không
biết tính sao? Đây đều là hai sư phụ, nếu mà La Hầu La làm theo
ư Ngài Xá Lợi Phất th́ Ngài bị phạm lổi là không
thi hành lời khuyên của Đức Phật và ngược
lại! Ngài bèn đi hỏi Đức Phật!
Cũng may La Hầu La là
một Phật Tử đúng hiệu
con nai tơ!
(con ruột của Đức Phật, th́ khi hỏi ba ḿnh th́
đâu có ǵ là ngại ngùng?), chớ nếu mà lại là một
phật tử xoàn xoàn và do cái tính hay ngại ngùng
khi đặt câu hỏi và rồi cứ ngồi đó nhắm mắt mà
nghĩ tới chuyên đời th́ hậu quả sẽ không biết ra
sao!
V́ không có thể khai triển cái năng lực quán
tưởng (c̣n gọi là: Thực hành chánh định trên một
đề mục) nên Ngài Xá Lợi Phất đă không có đủ
phương tiện để độ những đệ tử của ḿnh lên Tu Đà
Hàm được! Mà Ngài chỉ dừng lại ở trạng thái
"Nhập Lưu" hay là Tu Đà Hường mà thôi. Trong khi
đó th́ Ngài Mục Kiền Liên là độ cho tới A La Hán
luôn.
Kết Luận: Bài này tới đây là hết.
Nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ hết được! V́
mổi hành giả là một sự đặc biệt.
Tuy nhiên, có thể tự ṃ ra những khiếm khuyết
của ḿnh qua những ví dụ trên.
V́ thật ra, là ít có ai mà không bị pha trộn
lắm! Thông thường là "Hành giả Thế Trí Biện Thông"
lại rất là nhiều. C̣n những trường hợp đặc biệt như là hành giả
Thiên Ma th́ đệ chưa có gặp ai cả.
Hết.
[Đầu
Trang]
[Tập
Tin]
[Home]
|