Tiền Thân Hai Lúa
26-7-2009
Thế kỷ 11
Vào thế kỷ thứ 11, có một thằng tu sĩ cũng nghĩ y
như... vậy, thằng đó bỏ Thầy ra đi lôi theo một mớ anh em. Và sau đó
thằng đó sống cuộc đời không ra ǵ, 200 năm sau, từ hồi nó bắt đầu
tu lại, nó vẫn đi lang thang t́m ṭi những vị Thầy để cầu đạo (chớ
không phải để Cạo Đầu): Không một ai nhận nó làm đệ tử cả, hầu hết
họ im lặng và sau khi im lặng họ đều nói: Tui không phải là Thầy của
cậu.
Đă lâu lắm rồi, nó vẫn một ḷng t́m Thầy học Đạọ kể
từ lúc nó gặp lại đạo Phật, và mỗi khi nó được làm người, nó đều tu
theo đạo này, có khi nguyên đời, có khi chỉ một thời gian. 700 năm
sau đó, nó t́m được con đường đi, con đường này lại không giống ai
hết vào cái thời nó tu thành công. Trên một căn gác nhỏ bé và lạnh
lẽo, một buổi chiều Thầy nó đến thăm nó. ..
Thế kỷ 20
Hồi đó (1939), ở bên Trung Hoa có một tên phú hộ
keo kiệt, do bệnh tim mà chết sớm. Khi chết, ông ta tiếc của nên cứ
lởn vởn ở chỗ mà ông ta chôn giấu vàng. Suốt ngày ông cứ sợ vợ con
đào được và tiêu xài hoang phí. Được một thời gian vợ con bán rẻ căn
nhà đó đi v́ căn nhà ở không được và làm ăn không ra. Buồn quá ông
ta bèn đi đến những chốn lầu xanh để giải sầu. V́ nay, ông có thể ra
vào những chỗ đó mà không ai biết và nhất là không tốn tiền! Nên ông
ta càng thoả thích trong công việc nh́n lén những cuộc chơi thâu đêm
suốt sáng của những anh chàng hảo ngọt đó. Có những lúc mê quá, mà
ông ta nhập vào những người đó để hưởng ké. Nhưng càng làm như vậy:
Th́ dục vọng càng tăng, nên có những lúc ông ta đi lan thang bất
định, như điên, như khùng. Một hôm, trong cơn buồn rầu và thèm khát,
ông gặp một ông già bận đồ trắng. Ông già nh́n ông ta và nói:
-- Sống theo kiểu này th́ có ngày tan xương nát
thịt!
Sao ông có th́ giờ mà không chịu tu đi?
-- Tu à! Nhưng tu làm sao?
Ông già bận đồ trắng đó, ngoắc ông và nói:
-- Đi theo tui! Coi người này tu.
V́ ṭ ṃ nên, ông ta đi theo ông già bận đồ trắng.
Từ trên ngọn cây, theo ngón tay của ông già bận đồ trắng: Ông ta
thấy một người nghèo bận đồ rách nát, đang ngồi kiết già trong căn
cḥi mục nát và nghèo nàn. V́ ṭ ṃ nên ông ta đứng theo dơi coi ông
nhà nghèo này làm cái ǵ. Ông ta thấy rằng: Cả ngày ông nhà nghèo cứ
một tư thế như vậy mà ngồi. Cho đến chiều tối th́ ông nhà nghèo mới
đứng lên ra ngoài hái rau, hái cỏ ǵ đó và ăn uống qua loa rồi...
ngồi tiếp!
Trước cảnh cứ tái đi, tái lại một cách kỳ quái đó,
ông phú hộ nhà ta suy nghĩ rằng: Người ngồi như vậy phải có một cái
ǵ đó rất là hấp dẫn và cái đó phải có một mức độ lôi cuốn c̣n mạnh
hơn cả *chuyện mê gái* của ḿnh nữa! Từ mấy năm nay (trên dưới 15
năm), ḿnh nh́n ông ấy và thấy rằng: Ông ta hiền ra và càng ngồi th́
ông ta càng vui! Vậy mới lạ chớ: Ngồi nhắm mắt như vậy th́ có cái ǵ
đâu mà vui? Vậy mà sao ḿnh thấy ông ta hạnh phúc chi lạ!
Rồi ông ta bước sang một suy nghĩ thứ hai:
Người ta nghèo như vậy mà làm được!
C̣n người giàu có như ḿnh đây mà làm không được à!
Tới đây, ông ta bị một cái lực hút bay đi đâu đó và đúng vào lúc 3
giờ 58 phút sáng ngày 5 tháng tư năm 1954 ông ta ra đời trong một
gia đ́nh nghèo khó và đến năm 1981, trong lúc ngồi kiết già và niệm
câu Nam Mô A Di Đà Phật đầu tiên trên đời này, th́ trong pḥng ông:
Ông già bận đồ trắng, một lần nữa, lại xuất hiện và trước khi biến
mất, ông già mỉm một nụ cười măn nguyện.
Ông già phú hộ keo kiệt, háo sắc đó, không ai khác
hơn là Hai Lúa tui đây.
Xin tạm dừng câu chuyện nơi đây.
Mến.
Hai Lúa.
TB: Tất nhiên nếu không gặp Thiện Duyên th́ cứ lang
thang hoài thôi! Không cứ ǵ hồn ma với bóng quế
Trích từ
Tập Tin
[Đầu
Trang] [Tập
Tin] [Home]
|