1. Công Dụng:
Nó mang chấn động
của sự Trung Tính là cái yếu nhất.
Nó c̣n có thể mang cả cái "Trí Tuệ" của Mạn Đà
La (ṿng phép), hoặc là cả Liên Hoa Tạng khi mà
ḿnh đem nó lên trên đó, Hoặc là Nguyên Tắc Phản
Bổn Hoàn Nguyên (lubu gọi là: 5 ông nhập một),
một khi nó được đem vào những chỗ đó.
Tuy nhiên cái hay nhất là nó cho ḿnh biết được
là:
Tinh thần cũng là ảo giác.
Vật Chất cũng là ảo giác.
Chỉ có cái Trí Tuệ Giải Thoát th́ mới là mục
đích tối hậu.
Tu sĩ ưa tu hành:
Có thể tự "ếm x́ bùa" bằng cách là nó cứ ở bên ḿnh,
khi rảnh th́ đem ra xăm soi chơi cho vui.
2. Chất Liệu Chày:
Cái bằng gỗ Lim
là thứ dữ dằng nhất, Kế đó là gỗ Giáng Hương là
hiền và hay nhất, gỗ Vong là hội tụ năng lượng
hay nhất, gỗ Trầm th́ hồi sinh hay nhất.
Khi làm, cái tốt nhất có sớ gỗ song song với
trục của chày kim cang. Làm nhỏ nằm trong ḷng
bàn tay. Kích thước chính xác tibu không nói
được cho đại chúng và sẽ sẵn sàng tiết lộ khi
nào có tu sĩ tu hành chuyên khoa về chày Kim
Cang 


C̣n bằng Kim Loại th́ phải xét lại coi hành giả
có bị... dị ứng với nó hay không.
3. Cầm Chày:
Th́ cứ cầm theo
cái ấn Kim Cang. Có nghĩa là: Bàn tay để ngửa để
cái chày lên ḷng bàn tay. Và sau đó co hai ngó
tay giữa và ngón áp út vào ḷng bàn tay. Thế nào
cho hai ngón này nó cuộn lên cái cục tṛn của
cái Chày Kim Cang. Ba ngón kia cứ duổi thẳng và
thư giăn tự nhiên. Tư thế của bàn tay có cả cái
chày bên trong th́ sao cũng được.
- Khi công phu,
th́ làm như trên.
- Khi hộ thân,
th́ hộ thân xong th́ mới cầm chày mà tập dợt
- Khi chữa bệnh,
Cận
Định:
Không nên làm ǵ cả. Lư do là do tâm chưa được ổn định nên
chày có thể bị Tha Hoá Tự Tại nhập.
Chỉ làm sau khi có Chánh Định vững chắc (Tứ
Thiền Hữu Sắc).
4. Ư Nghĩa Chày
Kim Cang và Vũ Trụ:
Cái câu này mới
thật là hay đó nghe
Bà Con Cô Bác Giảm Vận Tốc Đọc lại, đường trở nên cực kỳ trơn
trợt
Cấu trúc của Chày
Kim Cang (CKC):
H́nh dạng chung là gồm ba cục tṛn.
Có thể tưởng tượng là dồn ép ba cục này thành
một cục gọn lỏn Và đó là cái viên măn của Trí
Tuệ.
Khi bung ra (thành ba cục) th́ hai cục ở hai đầu
đại diện cho hai phần:
1. Vật Chất (cục bốn khiá)
2. Tinh Thần (cục bốn khiá).
3. Và cục ở giữa là cái cục của Trí Tuệ.
Như vậy là CKC có nguồn gốc là Đại Vũ Trụ v́ nó
gồm cả ba phần: Vật Chất, Trí Tuệ, và Tinh Thần.
Nếu nó chỉ dừng lại như vậy thôi th́ cũng gọi là
thường thôi.
Nhưng trong quy tŕnh đi t́m ra Đức Tỳ Lô Giá
Na:
Hành giả lặn lội từ trú xứ của ḿnh (Nam Thiện
Bộ Châu) lên đến Liên Hoa Tạng.
Tới đây rồi th́ mới nh́n cho ra cái trung tâm
của tập hợp các núi Tu Di. Và nhờ Thần Lực của
Bổn Tôn để đưa ḿnh vào cái núi Tu Di này. Và
Ngài Tỳ Lô Giá Na xuất hiện.
Sau đó là nhờ chính Ngài Tỳ Lô Giá Na đưa ḿnh
vào cái đảnh của Ngài.
Và tại đó thực hiện
quy
tŕnh Phản Bổn Hoàn Nguyên.
Quy tŕnh này, không dễ ǵ thực hiện được. Là v́
chính nơi này sẽ hội tụ, đầy đủ năm Ngài Bổn Tôn
(gồm Phật A Di Đà, Ngài Quan Thế Âm, Ngài Hộ
Pháp và chính Hành Giả).
Năm Ngài này sắp xếp như là h́nh xí ngầu ở mặt
số năm (5). Với Đức Tỳ Lô Giá Na ở ngay giữa.
Sau khi đă ổn định vị trí th́ tất cả đều cầm mỗi
người một cái CKC và đồng loạt quăng hướng vào
ngay giữa.
Vừa quăng và cũng đồng thời vừa tác ư bay vào
ngay giao điểm mà năm cái chày này chạm nhau:
Quy tŕnh này tạo một sức nén vô cùng mạnh mẻ,
và cùng với tiếng nỗ long trời lở đất cùng với
ánh sánh chói loà,... Năm Ngài đă hoà tan vào
thành một và hoàn thành câu chuyện tu hành từ
cái Có qua cái Không.
Dấu vết c̣n động lại trên CKC ở vào hai đầu. Chỗ
mà năm nhánh giao lại với nhau ở hai phần Vật
Chất và Tinh Thần.
Một ít ư so sánh về Thiền và Mật Tông:
Tất cả
các pháp hữu vi, sự vật đều là Phật và Thân này
là Phật.
Đây là phần nhân sinh quan sâu sắc và cũng là
điều quan trọng khác biệt giữa cái nh́n của Mật
Tông và Thiền Tông.
- Thiền: Trực chỉ Chơn Tâm, kiến tánh thành Phật:
Do đó cái nh́n của Thiền là trở về Nội Quan, nên
Thiền chủ trương Phá Tướng nhập Tánh.
* Mật
chủ trương Dụng Tướng nhập Tánh!
Ngoài ra:
- Thiền chủ trương: Từ Tỉnh vào Định.
* Mật
chủ trương: Từ Động vào Định.
Như vậy:
- Thiền là trở về Nội Tâm: Mọi Tướng đều Phá.
* Mật
là: Nội Ngoại dung thông, Tướng Tâm Đồng Dụng.
- Tinh thần Thiền là phá chấp triệt để.
* Mật
là chẳng chấp tướng mà cũng không phá tướng:
Nhưng từ Hữu Tướng mà vào Vô Tướng.
- Chỗ ngồi của Thiền là Đương Xứ: Tức là Ở Đây,
Chỗ Này, Không Quá Khứ, Không Vị Lai.
* Chỗ
ngồi của Mật là: Tự Tại Vô Ngại, Ra Vào Dung
Thông, Nhiếp cả Tam Thế (Dục giới, Sắc giới và
Vô Sắc giới).
- Thiền cho rằng: Một giờ Thiền là một giờ Phật,
một ngày Thiền là một ngày Phật, một đời Thiền
là một đời Phật.
* Mật
cho rằng Phật ở trong Ta, Phật ở ngoài Ta, Phật
hằng có đó, Phật chính là Ta.
- Thiền quyết định: gặp Phật cũng đuổi, gặp Ma
cũng đuổi: Xua đi tất cả chỉ c̣n Tâm ta.
* Mật
quyết định:
Ta gởi Ta nơi Phật, Phật gởi
Phật trong Ta,
Cả hai đều cứu độ: Chẳng c̣n
Phật, c̣n Ta.
- Thiền chủ trương ngoài chẳng nhờ trợ duyên,
trong không mống Tâm tạo tác.
* Mật
chủ trương ngoài cần cầu Tha Lực, trong Tự Lực
khởi sanh: Tự Tha đều là một, mọi việc mới viên
thành.
Tóm lại người tu Mật đi từ:
- Sanh diệt môn
vào Chơn Như, Tự Tánh.
- Từ Tướng Dụng
đi vào Thể.
- Chuyển Phước
Nghiệp Hữu Lậu thành Công Đức Vô Lậu nhờ vào
phương tiện là Chơn Ngôn.
Thông thường là
Chơn Ngôn ngon lành nhất là do ḿnh tự chế ra
Nó mới thật là hợp với ḿnh. Thời gian gần đây:
Nhí đă tiến tới cung cách này rối. Đó là những
tu sĩ trứ danh của Nam Thiện Bộ Châu.
Phần tu sĩ b́nh thuờng th́ nên nương theo các ư
nghĩa của các câu Chú thông thường mà ḿnh đọc
hằng ngày. Câu chú giá trị hơn hết đó là vui
số 10.
Trích Từ Diễn Dàn
HSTD:
http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=942.0
http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4469
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm
cho thật là kỹ th́ may ra mới tới đích được." HL