-
Độc Thoại
14-07-2009
-
Diêm Hồ tỉnh,
24/10/2004
Thật là
khó khi diễn tả một t́nh trạng tâm thức qua tờ giấy này. Càng
khó hơn nữa khi tụi ḿnh xa nhau gần nửa trái đất. Thế nhưng
trong thực tế định luật cộng hưởng là một phép lạ thần sầu quỉ
khốc nhất. Ở đây không gian, thời gian, sắc tộc, giới tính và
phong tục đều không c̣n là những trở ngại nữa.
Thật vậy Thầy
của tụi ḿnh có để lại cho trần gian những quan niệm về sự thờ
lạy, những quan niệm về sự tôn kính đối với ngài qua câu: người
nào thực hành giáo pháp qua Bát Chánh Đạo… là những người kính
trọng tui nhất!!! Bọn lu bu tụi ḿnh đă ở lại lớp trên 2500 rồi.
Đă thất lạc hàng đống bà con. Không biết giờ này họ trôi giạt
nơi đâu và đang bị ác nghiệp vùi dập như thế nào. Thật là hiếm
hoi khi chúng ta được làm người, được nghe những lời dạy bảo của
ngài, được thực hành rập khuông theo vết chân của ngài. Tụi ḿnh
ai ai cũng đều có những sở trường và sở đoản, những… giới hạn về
sự hiểu biết, những giới hạn về sự tŕnh bày rành mạch một kinh
nghiệm bản thân. Do vậy mà không tránh được sự khen chê chân
thành của bạn bè, anh em.
Vốn là những
người “thừa sai“ mà c̣n ở lại lớp trên 2500 năm th́ bọn ḿnh gần
như không đủ khả năng để làm một lần hay trả nợ cho hết và giải
thoát ngay trong 1 kiếp này như chính ngài đă nói. Vượt đèo, leo
núi, thành lập kỹ lục này, hoàn thành kế hoạch kia… tất cả đều
là con số không so với những người đang đi trên con đường tự
thắng. Bọn ḿnh là những tên lu bu chỉ mượn tạm cuộc đời để sống
gép ḿnh vào những Giới, những Định và Huệ mà ngài đă để lại qua
kinh sách. Những viên xá lợi này đă được đánh bóng lại và lần
đầu tiên được thông dịch qua ngôn ngữ Việt Nam, Những kỹ thuật,
xăo thuật đă được áp dụng và được hệ thống hoá với ngôn ngữ b́nh
dân. Những gạch đầu ḍng của “bản tin“chỉ là những nét phác họa
thô sơ của công việc “phóng đường“ từ miền vô minh đến t́nh
trạng “giải thoát rốt ráo“. Do vậy mà trong lần độc thoại này
tui ghi lại đây thêm một gạch đầu ḍng nữa để gọi là thắp sáng
một cái ǵ đó mà bọn ḿnh c̣n lù mù.
1-
Chấp và không chấp
Khi ḿnh chấp có
nghĩa là ḿnh chỉ thấy hạn hẹp mà thôi. C̣n không chấp có nghĩa
là ḿnh sẽ thấy cả nhân lẩn quả. Trong kiếp này, kiếp trước và
vô lượng kiếp trước. Như vậy dù ít hay nhiều bọn ḿnh vẫn chấp
như thường. Sự chấp này có thể là những hiểu lầm chân thành của
anh chị em bạn, khi thông qua ngôn ngữ hay hành động những người
đi trước hay đă tu lâu rồi. Ngôn ngữ và hành động này c̣n bị
“nghiệp sát” ngăn che nên những xác quyết chân thành đó có khi
là không đúng luôn. Tuy vậy v́ đây là những biểu hiện của chính
ḿnh (người mới tu) nên cũng được thông dịch là: những biểu hiện
của cái Tôi hay bản ngă của chính ḿnh! Công việc của ḿnh là
chỉ ghi nhận lại những biểu hiện này để biết rằng: ḿnh chưa có
Vô Ngă. Và cũng có nghĩa là: ḿnh c̣n rất nhiều việc phải làm và
hành động kế tiếp là cắm đầu cắm cổ mà tu.
2-
Vô Sư Trí
T́nh
trạng này chỉ có thể khi: đời và đạo hoạt động đồng bộ với nhau.
Có nghĩa là ḿnh có thể áp dụng được khi giao tiếp với cuộc đời
những điều đă học được ở đạo. Cái biết này thật sự là một ấn
chứng của chính ḿnh. Bàn về cái biết và cái không biết th́ tụi
ḿnh hiểu rằng nó chỉ cách nhau có một sợi lông hay đúng hơn bề
dày của một sợi lông. Có nghĩa là: khi để sợi lông trên mặt bàn
và lấy ngón tay áp nhẹ lên nó th́ ḿnh có cảm giác là ḿnh đă
đụng được mặt bàn. Nhưng trên thực tế ḿnh c̣n cách mặt bàn một
sơi lông !!! Vô Sư Trí chỉ thật sự có khi chính ḿnh áp dụng
được Giới Định Huệ khi sống ở đời.
Nếu đem cái suy
tính ra mà suy diễn: th́ đây là một chuyện không thể có được và
không thể thực hành được. Nhưng thực tế có một vài người họ làm
được. Nó cũng dễ hiểu như là ḿnh dùng số Pi ( 3,14… ) để tính
chu vi một ṿng tṛn. Và v́ Pi không phải là số nguyên nên ṿng
tṛn không bao giờ khép kín khi tính toán bằng những con số!!!
Nhưng trên thực tế th́ ṿng tṛn sẽ khép kín một cái rụp khi
ḿnh xoay cái compass!!!
Vô Sư Trí chỉ
xuất hiện sau 1 thời gian dài qua cách sống xuất sắc ở đời
và xuất sắc ở đạo.
3-
Ấn chứng
Là cái
rắc rối nhất của cuộc đời. Ḿnh có thể tự ấn chứng qua cái Vô Sư
Trí. Nghe là đủ ớn óc rồi. Nếu không chắc ăn (nghĩa là ḿnh chưa
sống xuất sắc ở đời và sống xuât sắc với đạo) th́ ḿnh nên đến 1
người hay hơn ḿnh. Thái độ ḿnh đi đến họ không phải là để ấn
chứng qua câu hỏi. Mà chỉ đem nguyên cái sở trường và sở đoản
của ḿnh đến trước mặt họ. Nếu ḿnh đă rơi đúng vào đó th́ tự
nhiên qua câu chuyện họ sẽ tự động cho ḿnh biết cái t́nh trạng
của ḿnh. Đó là chuyện ấn chứng. Có nghĩa là: nếu ḿnh không hỏi
họ và họ không nói ǵ th́ là ḿnh chưa tới đó. Vậy thôi.
Ấn chứng
là đối diện với Sự Thật. Mà đă gọi sự thật th́ lúc nào cũng mất
ḷng. Trong vấn đề ấn chứng đôi lúc ḿnh lại đụng phải cái
nghiệp của chính ḿnh. Nghiệp có một khả năng ngăn che không cho
thấy nhau. Do vậy có đôi lúc người đối diện tuy rất là giỏi
nhưng đứng trước cái nghiệp chướng họ cũng mù như thường. Có
nghĩa là: họ cũng không ngờ rằng người đối diện đă đạt được
tŕnh độ đó. Sự kiện này hay xảy ra khi trong tiền kiếp người
đến xin ấn chứng phạm 1 sai lầm rất là thông thường: hiện tượng
đóng cữa khen nhau. Có nghĩa là: cùng phe với nhau, hay cùng 1
quan niệm với nhau nên người này phong chức cho người kia dựa
theo tính cách thâm niên hay tŕnh độ hiểu biết trên lí thuyết
chớ không hề quan tâm đến những kinh nghiệm thực chứng. Cái mất
ḷng ở chỗ này là: đúng ngay lúc ḿnh cần th́ cái nghiệp ở trên
ló ra và ngăn che không cho thấy nhau. Với mục đích là “trả cái
nghiệp của ḿnh”. Ngay lúc cần thiết này v́ bị nghiệp che và bị
t́nh trạng trả nghiệp nên hiện tượng mất ḷng xảy ra khi : người
có khả năng ấn chứng im lặng và người đến xin ấn chứng cũng im
ru luôn. Cách giải quyết là ḿnh nên đến họ thường xuyên hơn để
họ có thể rà lại ḿnh qua sự sự trao đổi tâm linh với nhau.
4-
Tác dụng hổ tương qua các pháp tu hành.
Có 3 cách chính
để tu hành:
Tịnh độ-
Người này nghiệp sát rất nhiều nên nếu tự lực mà đi th́ sẽ gặp
nhiều khó khăn vô cùng. Nên họ nhờ tha lực là chính (trong đó có
1 ít tự lực mà thôi). Khi họ đến nơi rồi th́ không phải là họ sẽ
giống những người khác đâu. Có một số rất ít là có thể trở về và
độ người khác qua các pháp môn khác như Thiền hay Mật. C̣n số
đông c̣n lại đều rơi vào t́nh trạng chung là: v́ nghiệp sát quá
nhiều nên khả năng của họ là chỉ tự độ và độ một số ít người nữa
mà thôi. Họ buộc phải ở ngay trên pháp môn của ḿnh để độ người
khác. Có nghĩa là: nếu sở trường của họ là niệm Phật th́ đó là
cách duy nhất của họ để độ người khác. Họ mà đi ra ngoài cách
này hay trật đường rày là họ đụng ngay cái nghiệp sát. Và chính
những nghiệp sát này sẽ gây nhiễu loạn và đôi khi làm cho họ mất
đi niềm tin vào khả năng độ tha của họ!!! Nếu họ muốn độ nhiều
người th́ chỉ có 1 cách duy nhất là họ phải ở trên cái đường rày
này mà độ tha. Y như xe lữa chỉ có thể chuyên chở và lôi kéo rất
là nhiều và rất là mạnh nếu và chỉ nếu: chiếc xe lửa chạy trên 2
đương rày. C̣n xe lữa mà đ̣i chạy như xe hơi là thúi quắc, là
kẹt cứng…..
Tịnh Độ coi vậy
là một phương tiện rất Đại Thừa. Nó có những cái không thể nghĩ
bàn. Cái bất khả tư ngh́ của nó là thâm nhập được qua cả 2 cách
c̣n lại đó là Thiền và Mật . Nó dễ vô cùng khi truyền đạt nhưng
khó vô cùng khi giải thích. Như đầu máy xe lửa: tuy rằng nh́n
vào th́ giản dị nhưng thật ra xe lửa chạy trên đường dành riêng
cho nó mà thôi. Do vậy mà tải trọng của nó rất là lớn.
Câu hỏi liên
quan kế tiếp tất nhiên là: tại sao qua bên đó rồi mà khi quay về
hành giả vẫn bị giới hạn trong vấn đề độ tha? Câu trả lời là:
khi hành giả xuất hiện trở lại và lộ diện để độ tha th́ hành giả
đụng luôn cái nghiệp của chính ḿnh. Lộ diện ở đây là khi hành
giả dù ǵ đi nữa cũng phải dựa vào cái Ngă để độ tha. Phân tích
t́nh thế “độ tha “ này th́ tụi ḿnh thấy rằng: cái ngă dù có vi
tế như thế nào: hành giả cũng phải bị cái tiền nghiệp nó ngăn
che. Đề Bà Đạt Đa do lăn đá hại Phật mà sau này dù có tu hành
thành công cũng chỉ có thể là Độc Giác mà thôi.
Như vậy theo
thực tế phủ phàng trên khi bị nghiệp sát ngăn che hầu như tất cả
hiện tượng độ tha đều bế tắc. Trong trường hợp nặng nề này: chỉ
c̣n có “tha lực“ là ngon lành nhất mà thôi. Trường hợp này có
thể xăy ra ở 2 pháp môn chánh c̣n lại.
5-
Thiên Nhăn
Sử dụng
thiên nhăn như thế nào để hữu ích cho người và cho ḿnh. Chỉ nên
sử dụng nó vào chuyện tu hành mà thôi. V́ khi sử nó trong tính
toán này nọ, để hiểu biết những diễn tiến trong tương lai th́
ḿnh sẽ đụng vào cái Nghiệp. Ví dụ như khi ḿnh luận đoán này nọ
về vấn đề làm ăn thay v́ chuyện tu hành th́ vô t́nh ḿnh mở khóa
cho thằng ăn trộm.
Họ bế tắc là v́
thiện nghiệp của họ đă hết và ác nghiệp của họ bắt đầu xuất
hiện. Ngay lúc này mà ḿnh mách nước cho họ th́ ḿnh chỉ mở khóa
cho thằng ăn trộm nhảy vô. Chuyện ǵ sẽ xảy ra. Ḿnh bị đă đành
mà họ c̣n bị nặng hơn… Cứ suy nghĩ cái cảnh vào thời Đức Phật
khi tăng đoàn bị nạn đói. Lúc đó ngài Mục Kiền Liên xin Phật xữ
dụng thần thông để mở đường đi cho nhanh và kiếm thức ăn. Đức
Phật không cho.
Thật ra vấn đề
này rất vô cùng tế nhị. Nguyên tắc đầu tiên là ḿnh phải quán
xem có nên dùng nó vào chuyện này hay không. Nếu nên th́ tại
sao. Và nếu không nên th́ cũng nên đi đến tận cùng để t́m ra
nguyên nhân tại sao. Và đừng coi phơn phớt mà sau này ân hận. Đă
xữ dụng nó rồi th́ vẫn tâm niệm rằng: thần thông không liên quan
ǵ đến nhân quả. Thần thông là biết người biết ta, trong và
ngoài. Và lạm dụng là tiêu dênh liền.
Nên nhớ nó là
một phương tiện thiện xăo để giúp đỡ bạn bè tu hành và vẫn có
thể bị nghiệp lực ngăn che như thường.
6-
Đối trị sân hận, tham lam và si mê khi chưa
tu xong
Trong tất cả các
cách tu hành nguyên tắc chính là suy nghĩ đến chuyện “chưa tu
xong“ của ḿnh. Và lấy làm hổ thẹn với chính ḿnh. Qua lí luận
sau đây: đă hơn 2500 năm rồi mà vẫn ḿnh vẫn chưa làm nên tṛ
trống ǵ cả. Người thân trong gia đ́nh của ḿnh rồi đây sẽ lần
lượt qua đời. Không lẽ ḿnh không làm hay giúp họ được cái ǵ
hay sao? Và sau đó là đọc cái câu của ngài Xá Lợi Phất: tui c̣n
rất nhiều chuyện phải làm. Rồi ḿnh nên chú ư đến chuyện tu hành
là chính. Nói là nói như vậy. V́ cây muốn dừng mà gió chẳng chịu
yên th́ sao đây. Trong trường hợp này đành chỉ tâm niệm rằng :
chẳng qua đều là nghiệp hết. Nhưng suy nghĩ và sự hiểu biết đúng
đắn như vậy nhiều lúc cũng chẳng giúp cho ḿnh bớt căng thẳng
thần kinh.
Muốn giảm sự
căng thẳng trên th́ ḿnh nên quay về với cái hơi thở. Trong lúc
Đức Phật c̣n sống chính ngài cũng đă phải quay trở về với cái
cách chú ư đến hơi thở này nguyên cả 3 tháng hạ. Có lẽ ngài cũng
đă bị thần kinh căng thẳng khi các tu sĩ thời bấy giờ không thèm
để ư đến lời khuyên của ngài chăng? Dù ǵ đi nữa th́ cách chú ư
vào sự ra vào của hơi thỏ là một dụng cụ hay nhất nếu không nói
là duy nhất để chận đứng và hủy diệt mọi suy nghĩ vẫn vơ vốn là
sự biểu hiện của thần kinh căng thẳng. Khi ḿnh niệm trong tâm
“hít vô tui biết là tui đang hít vô“ trong khi ḿnh đang hít
vào. Và khi thở ra th́ ḿnh cũng niệm trong tâm “thở ra tui biết
là tui đang thở ra“. Hành động xem ra có vẽ ngớ ngẫn và ngu đần
trên lại là một liều thuốc vô cùng thần diệu chữa trị sự căng
thẳng của thần kinh sau một ngày lăn lộn kiếm ăn ngoài đời.
Thật vậy khi
thân và tâm thực hiện được 100% cái suy nghĩ đó th́ sự tiết ra
của các kích thích tố ở trong máu sẽ không cần thiết nữa. Và do
nồng độ của các kích thích tố này giảm đi mà sự căng thẳng thần
kinh cũng theo đó mà biến mất.
7-
Thư giản và ngủ
Sau một
ngày lăn lộn ngoài đời để kiếm ăn rồi về nhà c̣n tréo chân th́
cái chuyện ngủ gục là quá b́nh thường trong đời sống tu hành của
một cư sĩ. Tuy vậy v́ sự tinh tấn đă được Đức Phật nhắc đi nhắc
lại tới 7,8 lần ǵ đó trong 37 phẩm trợ đạo. Nên để tránh t́nh
trạng trên bọn ḿnh cũng nên xữ dụng kỹ thuật sau đây để tinh
tấn vượt qua cái khó khăn này.
Nếu mà chỉ v́
miếng ăn mà ḿnh phải chạy như con chó đạp phải lửa rồi về nhà
phờ râu ra thở bằng miệng và khi tập th́ không c̣n sức nữa th́
cái chuyện đi ngủ là b́nh thường. Cho nên kỹ thuật sau đây chỉ
áp dụng cho trường hợp lừ đừ mà thôi.
- Nhắm
mắt lại và tập trung vào một điểm đằng trước mặt, hay nh́n đằng
trước mặt và niệm A Di Đà Phật
- Sau
khi an trú được rồi thi có cảm giác hơi tỉnh lại một chút và cơn
buồn ngủ đă lui th́ lúc này mới thư giản để vào buổi tập
Cách tập này có
thể qua được một cách dễ dàng cơn buồn ngủ.
8-
Cái mắc kẹt lớn nhất của bọn ít phước báu như
bọn ḿnh
Trong các chi
thiền từ Sơ thiền cho đến Tứ thiền rồi Vô Sắc thiền tụi ḿnh nên
để ư đến chuyện phát huy cái
t́nh trạng hỷ và lạc. Và khi niệm
Phật th́ tụi ḿnh cũng nên để đến cái t́nh trạng tinh tấn của
ḿnh là: buổi công phu này nó khá hơn và khác hơn ngày hôm qua.
Mà vui với chính ḿnh. T́nh trạng hỷ lạc này phải được tác ư và
khuếch đại. Và làm cho từ trạng thái “tẩm ướt“ đến “tràn đầy“
rồi “xung măn“. Tại sao ḿnh phải nhấn mạnh vào trạng thái này?
Là v́: tâm lư của ḿnh nó sẽ được thỏa măn, được no đầy hạnh
phúc. Nó được thấm nhuần trong nỗi hỷ lạc thanh tao của buổi
công phu. T́nh trạng này nên được kéo dài ra cho cả ngày có
nghĩa là 24 giờ đồng hồ. Tại sao? Là v́ ḿnh sẽ phải đối chọi
với cái Tham Sân Si buồn lo… Việc đem đạo (t́nh trạng hỷ và lạc)
vào đời này sẽ cho ḿnh đủ sức mạnh để vượt qua những khó khăn
trong đời sống hằng ngày. Một khi đă vui quá rồi th́ ḿnh sẽ ít
phiền muộn, ít đau khổ và sau cùng là ít tham dục khi gặp trở
ngại trong những lúc chạm trán với những khó khăn ở ngoài đời.
Những ḍng này
cũng chỉ là những gạch đầu ḍng và cũng là những kinh nghiệm của
tui trong những lúc phải băng ḿnh qua sa mạc cuộc đời. Mong
rằng bọn ḿnh đủ đồ nghề để đục đẽo cái tâm thức méo mó này
thành ra một cái ǵ đó để trang nghiêm Quốc Độ.
Bài đã
đăng trong năm 2009 - 2011 |
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|