|
|
Hỷ Lạc
Trong Công Phu
28-01-2010
Oxytocin
Sân Hận
Tham Dục
Hốc Môn Hạnh Phúc
Oxytocin
Hỏi: Đúng là con niệm
trong tâm với mức độ âm thanh cao hơn
b́nh thường th́ trán con bị co rút lại
và nặng như một khối đá đeo ở đó. Khối
đá đeo đó như muốn bật khỏi trán của
con...và mệt nữa, v́ như vừa đánh vật
với một tên lực lưỡng thầy ạ. Thậm
chí, mặt con biến dạng và hiện tướng
lên một khuôn mặt cực ḱ dữ tợn, con
soi vào gương và hắn trợn mặt lên. Mặt
con khi đó chẳng phải mặt người nữa.
Chuyện ǵ thưc sự xảy ra khi Chị niệm
như vậy?
Khi Chị niệm với tần số (Âm thanh cao)
th́ làn sóng tâm thức tự động bay ra
đằng trước mặt. Làn sóng này đi tới đâu
th́ có tác dụng kích thích cái óc, nhât
là nơi có tên là Thùy Tráng và làm cho
nó tiết ra chất hóc môn (hormon) có tên
khoa học là: Oxytocin.
Các bác sĩ gọi là "hoc môn hạnh phúc".
Một khi mà "Thùy Tráng" đă hoạt động
được rồi th́ nó kích thích hàng loạt
những chỗ khác và những chỗ này sẽ cũng
tiết ra những hoc môn khác để cũng cố
oxytocin, và làm cho Hành Giả càng ngày
càng Hạnh Phúc.
Những nơi đó lần lượt là như sau:
Tùng Quả Tuyến (một cái hạch ở trong óc,
các nhà Mật Tông xịn đều biết là nó liên
quan đến cái gọi là Linh Hồn)
Hai cục thịt dư ở cổ họng (amigdal - Đọc
là a mi đan)
Phần ruột thưà.
Ba bộ phân này mà nó hoạt động đồng bộ
là Chị có nụ cười Di Lạc liền cho dù là
vùng Chị ở đang động đất, hay là nước
lũ, hay là bị chùi đất, núi lửa ... Chị
vẫn cứ là ... vui vẻ như thường!
Đó là cái mục tiêu tối thiểu mà Thiền
Định hướng đến. Và cùng là chiêu thức mà
Chị dùng để đánh bạt những cảnh giới
thấp kém. V́ Chị đang dùng cách niệm của
Chư Thiên.
tibu lại giải thích cảm giác nặng như
ch́ của Chị:
Không những chỉ có Chị là bị như vậy
đâu! Trong anh chị em "lubu" (tên gọi
thân mật của nhóm tu sĩ đầu tiên ở Đà
Lạt) hầu như ai cũng bị như vậy khi khởi
tu. Lư do: Thuỳ Tráng c̣n đang ngái ngủ:
Nó chưa được đánh thức nên nó nặng nề!
Y như là việc đánh thức một em bé đang
ngủ: Ḿnh nên làm nhẹ nhàn, và từ từ,
từng bước một, nếu không th́ nó thức dậy
và nó khóc, rồi mè nheo, rồi đụng đâu đổ
bể đó (v́ t́nh trạng ngái ngủ).
Th́ ở đây cũng vậy, Chị nên từ tốn nâng
cao giọng đọc trong tâm và nên từ tốn mà
nâng cao từ từ thôi, từng ngày một và
từng chút một, đừng có làm cho Chị bị
đau đầu. Chỉ cần Chị có cảm giác nằng
nặng là được rồi.
Kế đó, Chị làm như là Chị đọc cho một
người ở đằng xa, cách xa Chị như bên kia
đồi, Chị hướng cái niệm này ra đằng
trước mặt.
Ngay đằng trước mặt và ra xa chừng nào
hay chừng đó.
Động tác này nó tự động giúp cho làn
sóng tâm thức nó thấm nhuần cả thùy
tráng. Chi cứ việc làm y như tibu chỉ:
Chỉ việc hướng ra đằng trước mặt và
đừng có để ư
ǵ đến cái đầu của Chị. Là
ngay chốc, đúng y hoàn toàn của tibu.
Nhưng tâm con nói với nó, ta chẳng
sợ, tốt hơn là người đi đi.
Không có ma nào mà nghe và hiểu Chị đang
làm ǵ đâu. V́ Chị đang phát ra tần số
FM (y như là cái tivi) và những con đó
đang ở tần số AM (y như là cái máy thâu
thanh).
Chị thấy rằng tivi chỉ bắt được đài
tivi, c̣n ra đi ô th́ chỉ bắt được đài
ra đi ô.
Nên khi Chị dùng cách của Chư Thiên th́
ma nó không thể nào biết được chuyện ǵ
đang xảy ra. Mà nó chỉ cảm thấy là nhẹ
hẩn quá, và cảm giác bị hỏng cẳng này
làm cho nó khiếp sợ! Và buồn ói.
Tất nhiên, nếu Chị c̣n buồn ói: Tức là
tụi nó c̣n bám theo Chị đó. C̣n không bị
ǵ th́ tụi nó đă chạy hết trơn rồi.
Cách giải quyết hay nhất là:
Khi Chị buồn ói, th́ Chị cứ niệm y như
tibu đă chỉ. Không cần mạng đàm ǵ với
tụi đó cả. Cứ thế mà đánh! Là nó tiêu.
Trước khi vào vấn đề tiếp th́ tibu đả
thông chỗ này, về hóc môn Oxytocin nó
c̣n có tác dụng nguy hại là ngăn chặng
sự tiết ra một hóc môn khác có liên quan
đến sự lư luận.
Thật vậy, trong người thường (không tu
hành) khi gặp đối tượng mà ḿnh đă yếu
rồi (thể hiện ở chỗ là ḿnh có Hạnh
Phúc: tức là oxytocin được tiết ra) th́
ai nói ǵ th́ nói: Ḿnh cũng không nghe
và cứ lao đầu vào và làm theo ư của
ḿnh. Chuyện này xảy ra là do hiện tượng
đă nói ở trên. Bạn bè hay gia đ́nh hay
có nhận xét như sau:
- - Từ khi nó gặp (thằng/con đó) là nó
trở nên u mê, người như mất thần, chẳng
biết trái phải là ǵ cả!
Nhưng đối với người tu thiền và có đề
mục rồi, do biết cách An Trú Chánh Niệm
Đằng Trước Mặt th́ óc cũng tiết ra
Oxytocin nhưng lại là ở t́nh trạng "Ly
Dục" và "Ly Bất Thiện Pháp" nên nó lại
làm ngược lại, lúc chưa có tu hành, là:
Nó lại kích thích các hóc môn về lư luận
và do đó mà tu sĩ có thể có những khả
năng phi thường như là màn tivi (Thiên
Nhăn, Thiên Nhĩ, Tha Tâm Thông, chí đến
Lậu Tận Thông: Vốn là những kết quả hiển
nhiên trong đám lubu).
Bây ǵơ th́ tibu lại bàn về những trở
ngại:
A. Về Vật Lư:
Tu sĩ bị cắt hay là khiếm khuyết (bẩm
sinh) những bộ phận như là: Hai hạch ở
cổ, ruột dư. Th́ cũng không ảnh hưởng ǵ
lớn lắm đâu. Oxytocin là chất chính
trong vấn đề hỷ lạc trong công phu.
Những cái kia chỉ là phụ. Hành giả được
cái lợi vô cùng là càng tu cao, th́ khả
năng "Hoán Vị Chức Năng" (bypass) của
các bộ phân trong thân thể có thể xảy ra
ở một tỷ lệ rất là lớn. Có nghĩa là vào
cở Tam Thiền cho tới Tứ Thiền Hữu Sắc
th́ nếu bị khiếm khuyết này nọ th́ những
tuyến nội tiết khác có thể tiết ra những
hóc môn bị thiếu. Đ́êu này xảy ra là do
phước báu và tâm lực đă đủ sức mạnh.
Chú ư quan trọng:
Khi hành giả bị giải phẩu mất đi hạch ở
cổ, hay là ruột dư, hay là cả hai:
|
Hành giả
hay bị những sự bùng nổ
của tâm
Sân.
|
Có nghiă là do hoàn cảnh mà có khi hành
giả bất chợt bộc phát ra một sự sân hận
rất là lớn!
Lớn đến độ hành giả mất hẳn sự kiểm
sóat.
Ở t́nh trạng Tam Thiền và Tứ Thiền mà
rơi vào t́nh trạng này là thảm hoạ xảy
ra với kết quả không thể nào mà lường
được!
Dẫn chứng:
Trong cuốn Xứ Phật Huyền Bí, khi
Yogananda xin tư dầu của người chị để mà
xức vào chỗ ... chưa đau của ḿnh! Th́
người chị đâu có cho! Thế là Yogananda
với sự tập trung tư tưởng cở Tứ Thiền
Hữu Sắc, ông nói câu này:
- - Với tất cả sức mạnh của tư tưởng của
tui, nếu ngày mai mà chỗ này (ông chỉ
vào tay của ông) mà có một cái nhọt y
như chị tui hiện ǵơ th́ cái nhọt của
chị tui sẽ bự ra gắp đôi!
Kết quả:
Câu nói khơi khơi như vậy, mà lại xảy ra
y chang!
|
Đủ hiểu cái
tâm lực của người "không nói xạo" nó
mạnh đến như thế nào! |
tibu lở lời một cú là ỉa chảy ba tháng
trời! Anh em trong lubu không phải là
không có người chưa vấp phải t́nh trạng
trên.
Do đó từ kinh nghiệm chiến trường và đau
thương trên,
tibu tha thiết
yêu cầu những tu sĩ nào đă
vào Tam Thiền và Tứ Thiền th́:
1. Tu sĩ
nên tâm niệm rằng tâm lực ḿnh đă đủ
mạnh
|
để có thể
gây tai hoạ và cũng như là có thể
mang đến điềm lành |
2. Khi có sân hận và lở bộc phát một lời
nguyền rủa,
|
th́ nên lái
nó về điềm lành! |
3. Ví dụ: Đối trước một cảnh trái tai
gai mắt và tu sĩ lở tác ư và nguyền rủa
nhân vật gây ra hiện tượng trên như sau:
- - Ác ǵ mà ác dữ vậy nè trời! Sao mà
mày không chết đi cho rồi!
Lở lời như vậy th́ tu sĩ nên lái câu
nguyền rủa trên lại như sau:
|
--Sao mà
mày không chết hết cái Ngu của mày
đi! |
|
Câu lái này
lại là một minh triết! |
B. Về Tâm Lư:
Chuyện tưởng không bao ǵơ xảy ra, nhưng
thực tế chiến trường: Nó vẫn có thể xảy
như thường!
Dẫn Chứng:
Đề Bà Đạt Đa tu tới Tứ Thiền Hữu Sắc và
có Thần Thông (tức là Tứ Thiền Hữu Sắc
rất là mạnh) và tu sĩ này lại tu hay đến
độ mà Xá Lợi Phất thường lấy tu sĩ này
ra làm ví dụ về sự tinh tấn.
Nhưng khi đối trước Đức Phật Thích Ca,
v́ ác nghiệp là: Hồi xưa,
mà chính Đức
|
Phật Thích
Ca đă giết Đề Bà Đạt Đa để mà cướp
của |
.
Nên Đề Bà Đạt Đa, bây ǵơ, tuy là đă Tứ
Thiền Hữu Sắc và có thần thông nhưng tu
sĩ vẫn cứ thù Đức Phật như thường! Do tư
thù này mà tu sĩ có những hành động đáng
tiếc là hại Phật sau này.
Hết phần trích dẫn
Hồi xưa đă có xảy ra như vậy, th́ lubu
cũng không thoát khỏi thảm trạng trên.
Hiện trường:
Tu sĩ leo đến Tứ Thiền Hữu Sắc và đă có
thần thông, nhưng cũng v́ ác nghiệp thời
xa xưa nên tu sĩ vẫn không vượt qua nỗi
khi gặp lại đối tượng này. Tu sĩ sân hận
ngút trời. Và
tự ư gạch bỏ người này ra khỏi
danh sách những người mà tu sĩ phải cứu
độ.
Hiện tượng ǵ đă xảy ra:
Cứ mỗi lần nghĩ hay thấy đối tượng này
th́ tu sĩ cứ nổi sân. Cứ không thích
nh́n, và cứ
tự ư gạch đối tượng này ra khỏi
những chúng sanh mà tu sĩ phải độ.
Hiện tượng cứ lập đi lập lại!
Ác nghiệp tác động:
Cứ mỗi lần như vậy th́ Tâm Lực của Tứ
Thiền lại bóp chết cái vui Di Lạc một
tư! Và sau khi cở vài năm th́ hóc môn
Oxytocin bị rối loạn và tu sĩ hết tu
nỗi.
Oxytocin mà rối loạn là
|
tu sĩ rơi vào t́nh trạng khi vui,
khi buồn |
.
Và không kiểm soát được tâm ḿnh.
Do sự loạn động này (Sân Hận) mà tu sĩ
hết tiến tu.
Thiện nghiệp tác động:
Tuy nhiên, v́ là Tứ Thiền Hữu Sắc và đă
có thần thông, nên sớm muộn ǵ tu sĩ
cũng
tự phát hiện ra khuyết điểm này
của ḿnh và
tự phát tâm tha thứ người này và
sau khi
tự phát tâm tha thứ th́ sẽ lại
tự động đăng kư lại tên người này
vào danh sách của những chúng sanh mà tu
sĩ sẽ độ.
Theo kiểu là:
Chính ḿnh buộc
người ta th́ phải là chính ḿnh tháo
người ta ra,
mọi sự nhắc
nhở đều không có tác dụng
Do tâm lực ở Tứ Thiền Hưũ Sắc mà tu sĩ
sẽ dể dàng xí xóa mối sân hận này và một
khi đă
tự t́m ra và
tự xí xóa được rồi th́ mọi chuyện
cũng theo thời gian sẽ trở lại b́nh
thường: Tu sĩ sẽ tiến tu được, tuy rằng
hơi bị trể.
Đ́ều nguy hiểm này
, cho nên:
|
Người chỉ
đường chỉ c̣n một nước là chỉ cho tu
sĩ đặc biệt này cách giúp người qua
cách độ sinh và độ tử nhiều chừng
nào hay chừng đó ! |
Để mà nhờ Phước Báu này, mà khi ác
nghiệp xảy ra, th́ thay v́ tu sĩ mắc kẹt
cả chục năm, th́ cũng sẽ bớt lại c̣n vài
ba năm mà thôi.
Oxytocin
Sân Hận
Tham Dục
Sân hận
Tu hành mà không để ư tới chuyện này th́
y như là xây nhà trên cát!
Tổng quát:
Sân hận có tác dụng như là Sóng thần
Tsunami!
Trong đời sống b́nh thường: Nó tàn phá
tâm thức, sau những trận lôi đinh đó th́
nó cứ c̣n âm hưởng và chính nó làm cái
tâm ḿnh bị ... giao động hoài thôi.
Từ khởi điểm này khi mới tu tập:
Đề mục không chịu ra và hành giả cứ bị
ám ảnh ở ngay cái t́nh trạng "Cận Định"
(có nghiă là đằng trước mặt cứ xuất hiện
y như là đám mây, đám khói, lẩn lộn các
màu sắc).
Tất nhiên với sự tinh tấn, th́ tu sĩ
cũng cả thắng được nó. Có nghiă là liều
mạng một phen với nó, và tập chết bỏ ...
"trẻ nhỏ không cần" th́ "nó" phải bị đè
bẹp thôi.
Qua được trở ngại này:
Hành giả lại không có cái "vui trong
công phu" cái mà nó loan toả trong thân
và làm cho thân thể nhẹ nhàng (mà ngay
trong những lần đầu tiên, hành giả cũng
hơi khớp cơ về cái t́nh trạng lạ đời
này!). Hoặc là cũng có nhưng không thể
nào làm cho nó mạnh lên được.
Biết rằng: Nguyên tắc làm cho nó mạnh
lên là "đánh nhồi":
Đề Mục > hỷ lạc ... > Đề Mục > Hỷ lạc
... > Đề Mục > Hỷ Lạc ... > Đề Mục > HỶ
Lạc ... > Đề Mục > HỶ LẠC! !!!!!!
Hạt cát "Sân Hận" đă làm ngưng hoàn toàn
bộ máy công phu.
=============
Thử đi ḷng ṿng trên mạng, coi người ta
bàn về chuyện này ra sao?
Sân hận hành động như một cái kềm siết
chặt những ai rơi vào sự chi phối của
sân hận, và được xem là gây tai hại cho
người đời.
Cho nên, tốt hơn là đừng nói lời thô ác
đối với bất cứ ai, v́ lời nói thô ác đem
lại những lời thù hận và cho đến đao
trượng chạm người.
Cho đến thiên chủ Đế Thích cũng khuyên
chớ nên phẫn nộ, v́ phẫn nộ nghiền người
ác (tibu lại hiểu là sân hận nghiền nát
chính ḿnh), như núi đá nghiền người.
Do vậy, bậc có trí "nhiếp phục giận với
không giận".
Những ai xứng đáng với danh xưng
Bà-la-môn, phải thân thiện giữa thù
địch, ôn ḥa giữa hung hăng.
Ai chận được cơn giận đang nổi lên mới
xứng đáng là bậc đánh xe, c̣n kẻ khác
không làm được vậy, chỉ đáng gọi là
người cầm cương hờ.
Thiên chủ Đế Thích khuyên chư Thiên chớ
để phẫn nộ nhiếp phục, chớ để ḷng sân
chống đối sân hận, v́ không phẫn nộ th́
không làm hại ḿnh, hại người, hại cả
hai.
Bậc trí đă nhổ tận gốc phẫn nộ xứng đáng
được tôn xưng là bậc Hiền thiện.
Người không phẫn nộ thật sự là người ḥa
b́nh. Tệ hơn cả hai là người bị mắng,
lại mắng trả. Vị chiến thắng cả hai,
chiến thắng ḿnh và chiến thắng người,
khi vị ấy tự chế, không mắng lại.
* * *
|
"Lửa nào bằng lửa tham,
Chấp nào bằng sân hận,
Lưới nào bằng lưới si,
Sông nào bằng sông ái".
(Pháp Cú. 251)
"Chớ nói lời ác độc,
Nói ác, bị nói lại,
Khổ thay lời phẫn nộ,
Đao trượng phải chạm người".
(Pháp Cú. 133)
"Thân thiện giữa thù địch,
Ôn ḥa giữa hung hăng,
Không nhiễm giữa nhiễm trước,
Ta gọi Bà-la-môn".
(Pháp Cú. 406)
"Chỉ ai đă cắt tiệt,
Nhổ tận gốc, đoạn trừ,
Người trí ấy diệt sân,
Được gọi người Hiền thiện".
(Pháp
Cú. 263) |
"Cỏ làm hại ruộng vườn,
Sân hận hại người đời,
Bố thí người ĺa sân,
Do vậy được quả lớn".
(Pháp Cú. 357)
"Lấy không giận thắng giận,
Lấy thiện thắng không thiện,
Lấy thí thắng xan tham,
Lấy chơn thắng hư ngụy".
(Pháp Cú. 223)
"Ai
chận được cơn giận,
Như dừng xe đang lăn,
Ta gọi người đánh xe,
Kẻ khác, cầm cương hờ".
(Pháp Cú. 222)
|
Nhận Xét:
Lời th́ nhiều nhưng vẫn không có cách
diệt sân.
Nhất là khi hành giả mới chập chững
trong vấn đề tu tập.
tibu đau đầu với cái này lâu rồi!
Trong lần này, tibu táo bạo đề nghị một
chi tiết để diệt sân: Tự Ái!
Chiêu này không có mới đâu mà là xào nấu
lại chiêu của Đức Bổn Sư khi Ngài gặp
trở ngại trong lúc tu hành: Ngài mắng xa
xả vào những trở ngại này và thề là cột
chùm cỏ và quyết tử với chúng.
http://www.buddhanet.net/budsas/uni/u-dp&pp/dp&pp02.htm
Trich Đoạn:
[...]
Ma Vương đứng trước mặt Đức Thế Tôn, nói
những lời như vậy. Để trả lời, Bồ Tát
dạy:
"Này con người xấu xa quỉ quyệt, thân
quyến của tội lỗi và lười biếng! Ngươi
đến đây v́ lợi ích riêng của ngươi.
"Đối với ngươi, phước báu nào có giá trị
ǵ, dầu bao nhiêu phước cũng vô ích.
Nhưng bổn phận của ngươi là phải nói như
vậy.
"Với niềm tin vững chắc (saddha), tự
kiểm soát tâm chặt chẽ (tapo) [5], tinh
tấn (viriya) và trí tuệ (panna), ta tu
hành như vậy. Ta đă quyết tâm như vậy,
sao ngươi c̣n
cật vấn ta về đời sống?
"Gió thổi măi, một ngày kia cũng có thể
làm cạn ḍng suối, th́ máu huyết của
người tu ép xác khổ hạnh (nhịn ăn, nhịn
uống) làm ǵ khỏi bị khô dần?
"Máu cạn th́ mật khô, thịt cũng hao ṃn.
Thịt càng hao ṃn th́ tâm càng thanh
tịnh. Tâm càng an tịnh, càng an trụ,
càng sáng suốt, th́ tâm định càng vững
chắc.
"Lúc ấy cơ thể ta đau đớn vô cùng. Thể
xác càng đau đớn, tâm hồn càng xa ĺa
tham ái. Chừng ấy ta biết rơ thế nào là
trạng thái trong sạch của một chúng
sanh!
"Tham dục (Kama) là đạo binh số một của
ngươi. Đạo binh thứ nh́ là Bất Măn với
đời sống thánh thiện (Arati). Ba là Đói
và Khát (Khuppipasa) [6]. Bốn là Ái Dục
(Tanha). Năm là Hôn Trầm Dă Dượi
(Thina-Middha, uể oải, lười biếng và hôn
mê). Sáu là Sợ Hăi (Bhiru). Bảy là Hoài
Nghi (Vicikiccha) [7]. Tám là Phỉ Báng
và Cố Chấp (Makkha-Thambha). Chín là Lợi
Lộc (Labha), Khen Tặng (Siloka), Vinh Dự
(Sakkara) và Thinh Danh Bất Chánh
(Yasa), và đạo binh số mười là Sự Đánh
Cao Quá Mức Giá Trị Của Ḿnh và Khinh Rẻ
Kẻ Khác (Attukkamsanaparavambhana).
"Namuci, đó là quân đội của ngươi. đó là
khách luôn luôn lưu trú bên trong hạng
người xấu xa quỷ quái. Người hèn nhát
ươn yếu th́ không thắng nổi, nhưng ai
chế ngự được những đạo binh ấy là t́m ra
hạnh phúc.
"Ta cột trên ngọn cờ của ta chùm cỏ
Munja [8]. Đời sống trên thế gian này rơ
là khốn khổ. Thà ta chết trên chiến
trường c̣n hơn sống mà thất bại! [9]
"Kiểm soát
chặt chẽ ḍng tư tưởng, và với chánh
niệm kiên cố vững chắc, ta sẽ đi bất
định từ nơi này đến nơi khác, rèn luyện
một số đông môn đệ.
"Chuyên cần tinh tấn, quyết định, và
thực hành giáo huấn của ta -- không quan
tâm đến ngươi - những vị ấy sẽ đến tận
nơi mà không c̣n đau khổ."
Với những lời cương quyết ấy, Đạo Sĩ
Gotama cả thắng Ma Vương Tâm Ác, và nhất
định thành đạt cho kỳ được mục tiêu, Đạo
Quả Phật.
[...]
Hết phần trích đoạn.
Chiến đâu hớ! Bổn Sư mà! Nhất là hai
câu, trước câu cuối cùng, là Ngài dành
cho bọn ḿnh đó!
Trở về vấn đề "sân hận" muốn cho hành
giả có quyết tâm th́ phải cương quyết
khai trừ nó. tibu để ư, khi đặt tự ái
đúng chỗ là cái ǵ th́ rồi cũng ngon
lành ra.
Tai hại của Sân
Hận:
Ḿnh biết là nó có hai tác dụng rơ rệt:
1. Khi nó bùng
nổ: Th́ nổi điên và tác hại c̣n
hơn là bom nguyên tử, thường dẫn đến
cảnh đập bể, chia đôi, cắt đứt, và đôi
khi lại xảy ra chuyện giết người, thủ
tiêu ...
2. Khi ngấm
ngầm : Th́ oán hận, bất măn.
Thường dẫn đến chuyện chơi ngầm, chơi
thâm, phá thúi...
Rồi cũng sẽ đến lúc: ai cũng ghét ḿnh!
Khi nằm xuống, thành ngữ có câu là: Chả
có con chó nào đến liếm mặt.
Cái thứ nào (trong hai cái trên) rồi
cũng đưa ḿnh vào con đường cô đơn! Con
đường thui thủi một ḿnh: Muốn ăn th́
lăn vào bếp, muốn chết th́ lết vào ḥm!
Nh́n quanh:
Biết rằng
"cô đơn, đói và lạnh" là đời sống chung
của những súc vật. Th́ đây là
con đường ngắn nhất để mà đắc quả tồi tệ
đó!
Tai hại phụ:
Tác hại phụ là nó làm cho ḿnh mất ngủ!
Nhức đầu, và dĩ nhiên càng ngày càng ngu
đần.
Có sống trong cảnh nhà cao cửa rộng th́
cứ là lo sợ, bất măn, ăn không ngon, ngủ
không yên!
Tác hại lâu dài:
Nó cứ làm cho tâm thức, lương tâm giao
động liên tục, khó có thể tập trung để
tạo ra đề mục khi muốn tu!
V́ thói quen nhăn mặt, nghiến răng, nh́n
vào cái xấu của người khác ... tâm thức
càng u tối: Nên qua tới kiếp sau th́:
Thân thể lại thiếu phần này hay là chất
kia, cũng có khi lại dư cái phần kia hay
là chất nọ: Chẳng bao giờ cân đối! Mặt
mũi th́ khó ưa, nh́n vào là người khác
nhận ra đây là cái thứ cô hồn, đồ hiếp
vợ người!
Như vậy đă là quá dư rồi! Không lẻ đă là
tu sĩ ngon nhất (do tích lũy đầy đủ
phước báu Vô Lậu), đụng pháp môn rơ ràng
nhất mà lại ... tự thiêu bằng sân hận
sao?
Đồ ma đó (ư nói về Sân Hận)! Th́ tớ
chẳng đếm xỉa tới nó!
Sức khỏe để dành làm chuyện khác! Hơi
đâu mà giận hờn chi cho nó phí.
Nín thở qua sông!
|
Tất nhiên,
bấy nhiêu chưa đủ thiếu ǵ đâu:
|
C̣n chiêu hồi hướng công đức tu hành này
đến các chúng hữu t́nh mà ḿnh đă cố ư
hay là đă lở gây hận với họ! Và không
thể nào quên câu bất hủ:
Nguyện xin biến phá hoại thành giúp đở
và dĩ nhiên: Đồng tu hành và đồng thành
tựu.
Bứng gốc cái này th́ có cơ hội nở được
nụ cười Di Lạc
Oxytocin
Sân Hận
Tham Dục
Tham Dục.
Cơi Dục Giới được kéo dài th́ A Tỳ Điạ
Ngục qua cảnh các súc vật, các Ngạ Quỷ,
các Thần, con Người, Rồi đến những ông
bà tiên dục giới như: Tứ Đại Thiên
Vương, Dạ Ma, ... Tha Hoá Tự Tại cơi cao
nhất của Dục Giới. Trong suốt những tầng
lớp các sinh vật này đều có chung một
đặc tính, đó là: Có giống đực và giống
cái, ăn uống và giao dâm. Trong đó, con
người cũng đắm ch́m trong Tham Dục và
coi đó là chuyện hiển nhiên như là con
cá ở trong nước.
Nói về cá, tất nhiên là không thể nào
chỉ dạy cho
cá biết thế nào là khô. V́ sinh
sống trong nước nên khái niệm "Khô" là
một chuyện không tưởng.
Muốn dạy cho
cá biết th́ chỉ có một cách là chuyển
hoá nó thành con rùa. V́ chính
con rùa mới có thể ḅ lên trên bờ để
biết thế nào là khô! Và tất nhiên, khi
nó bước xuống nước th́ nó hiểu rất rơ
thế nào là ướt.
Như vậy chừng
nào hay lúc nào th́ cá biến thành rùa?
Lúc mà hành giả đang công phu, đang đi
t́m đề mục. Lúc này
tham dục
(xấu) biến thành
pháp dục
(tốt).
V́ khi ḿnh không cho đầu óc đi t́m đề
mục th́ nó chạy đi t́m cái khác. Hành
động đi t́m cái khác này là tham dục.
C̣n khi ḿnh bày chuyện cho nó làm, bằng
cách bắt nó nh́n vào hơi thở, hay là bắt
nó đi t́m đề mục th́
ư muốn làm
những cái khác bị dập tắt từ trong trứng
nước.
Tham dục y như là con kỳ nhong, nó biến
ḿnh và ẩn dạng dưới rất là nhiều h́nh
thức. Muốn bẫy được nó th́ nên nh́n cho
được những dấu chân của nó:
Đặc tánh của
tham dục:
Ḷng ao ước, muốn, muốn làm, giống như
là lúc đưa tay ra để nắm đối tượng (lúc
đưa tay ra : tham dục;
c̣n mà đă nắm
được rồi th́ là lúc hành giả đă bị 8 sợi
dây trói buộc rồi).
Có 3 loại Tham dục
1. Tham dục, hoàn toàn bất thiện;
2. Là sự ao ước muốn làm, không thiện
không ác;
3. Pháp dục, tức là ham muốn chơn chánh.
Chính cái này đă khiến Thái tử Tất Đạt
Ta xuất gia.
Như vậy:
ư định là tham dục, Tu sĩ thứ dữ
(Tứ Thiền trở lên) mới chận được t́nh
trạng này.
C̣n tu sĩ
thường thường (mới lên Tứ Thiền trở về
trưóc) th́ khó mà chận được lắm và hay
bị rơi vào t́nh trạng của 8 sợi dây trói
buột.
Muốn đụng tới chuyện này th́ phải hội đủ
những điều kiện như sau:
Ngắn gọn:
1. Khi c̣n đường đi, tức là c̣n trẻ,
khỏe, chưa chết ...:
Nhu thắng cương: Từ từ gở rối. Và công
phu đều đều.
2. Khi gần chết, tức là gần tắt thở và
đi luôn đó! Th́ làm khác hẳn:
Bám chết công phu, tới đâu th́ tới.
Dài ḍng:
Có 8 sợi dây trói buột mà ta nên tránh:
1. Mù quáng.
2. Không thích gần Thiện Trí Thức.
3. Không thông Giáo Lư.
4. Vô Minh.
5. Ngờ Vực.
6. Vi phạm giới cấm thủ.
7. Si mê t́nh dục.
8. Chấp Ngă.
Nên nh́n tám cái này chỉ là tám cái thói
quen, mà đă là thói quen là sữa được!
Chớ đừng có nh́n như là cái núi mà ḿnh
bị khớp cơ.
Và nên nhớ là: Trong tám cái trên, không
có cái nào là cố định cả! Có khi nó pha
lẫn nhau theo kiểu: V́ thiếu cái này mà
nó lôi theo cái kia.
Nguyên tắc là:
1. Cứ tập đều đều công phu. Lúc này,
chuyện "được hay không được" lại không
thành vấn đề! Tập tành lúc này là: Chỉ
là giữ cái thói quen tốt này thôi.
2. Ḍ danh sách tám cái thói quen trên.
3. Bị cái nào th́ nói chuyện với tâm
thức cái đó, làm cho nó hiểu sự nguy
hiểm của vấn đề.
Bằng cách
khuếch đại sự nguy hại này lên.
4. Không có
chuyện "ḿ ăn liền" ở đây mà
phải cần thời
gian để mà điều đ́nh cho đến nơi, đến
chốn.
Bị nhiều cái th́ cứ từng cái mà dứt
điểm, đừng làm một cú cả tám cái mà nó
lại loạn quân, loạn tướng! Để rồi chỉ
c̣n có than thân trách phận và không đi
tới đâu hết.
5. Tự nhủ
như sau: Chỉ có
người ngu th́
mới học kinh nghiệm nơi chính ḿnh,
c̣n người khôn
rồi th́ nên nh́n cho ra, và học kinh
nghiệm qua sai ầm của người khác!
6. Kết luận: Sau khi nó hiểu th́ nó sẽ
tự động hối thúc ḿnh công phu. Và công
phu tiến triển vượt bực.
7. Ai cũng bị! Tất nhiên là ... Phật
cũng bị luôn.
Kinh nghiệm về 8 sợi dây trói buột:
Chuyện 7/8:
Tất nhiên, trong khi vui câu chuyện th́
ông anh ruột có bàn về chuyện Trai Gái:
- - Cái băng của mày trai gái tùm lum
hết mà chưa có ǵ xảy ra à!
- - Cũng có chớ, nhưng mà em nắm đằng
cán chớ không phải đằng lưỡi.
- - Mày nói cho tao coi cái nguy hiểm nó
như thế nào?
- - Gái mới lớn và đẹp cả đống, Trai
ngon lành cả tấn. Tụi nó mà đụng nhau
th́ ghê gớm lắm!
- - Mày bị chưa?
- - Sao lại chưa được! Tụi em c̣n ghê
hơn bất cứ nhóm nào trên thế giới. Nè
nha: Tụi em biết nguyên nhân sâu xa của
nhau như tiền kiếp; tính t́nh ưa thích
cái ǵ; thích nói như thế nào để gọi là
êm ái, quyến rũ; thích nhạc ǵ (không
lời, hay có lời và điêụ ǵ là phê nhất)
...! Và nên nhớ là đă biết là biết đúng
chớ không có biết sai! Như những nhóm
khác đâu.
- - Chà chà! Hấp dẫn à nghe! Rồi mày làm
sao?
- - Em tính ra cái chuyện này rồi!
- - Làm sao mà được! Chuyện trai gái như
lửa với bom. Nó đụng là nó nỗ! Ở đó mà
nói tá, với nói tướng! Mày mà là rô bô
th́ tao mới tin được thôi!
- - Điều trước tiên là em bắt em phải
nh́n thân thể là cấu tạo của hoá chất,
Và thân thể chỉ là một thằng ghiền chất
kích thích tố không hơn không kém.
Ví dụ như:
Khi đói chết mồ tổ, rung tay, rung chân,
đau cả bụng, hoa cả mắt, ... tưởng là
chết tới nơi. Thế là có cái ăn, và khi
ăn vào th́ chất bổ nó đâu có kịp thấm
vào thân thể đâu mà ... ai cũng đứng lên
và làm viêc tiếp như chưa có chuyện ǵ
xảy ra!
- - Ừ hớ!
- - Những nhà tu họ ở trên núi tuyết,
th́ có cái con khỉ ǵ để ăn đâu mà họ
sống tỉnh queo và họ làm cách này: Thực
hiện chánh định nơi luân xa ở yết hầu
th́ tu sĩ không đói và khát.
- - Cái đó là chuyện của mày! Mày nói
tao làm ǵ?
Bà xả nói vào:
- - Anh chưa thấy chớ, ảnh nhịn cả tuần,
tắm nước lạnh ngoài sân (trên Đà Lạt,
lúc 5 giờ sáng) Nước nó bóc hơi từ thân
thể ảnh như là dội nước vào đống củi
đang cháy! Tuy vậy, ảnh vẫn đi làm tỉnh
queo!
- - Trời! Trời! Mày là người máy hồi nào
vậy?
- - Để em nói tiếp cho nghe nè! Khi ḿnh
làm cái vừa rố đó th́ thân thể nó tiết
ra kích thích tố "làm cho no" và làm cho
"hết khát nước".
Khi tu hành th́ có những công thức làm
cho giảm này, giảm nọ một cách vô hại.
- - Không hiểu ǵ hết, nhưng cũng tạm
chấp nhận!
- - Bây giờ th́ bàn về chuyện Trai Gái
nè!
- - Ừ, tao muốn nghe cái này! C̣n cái
định định ǵ vưà rồi đó, th́ là của mày!
- - Khi mà gặp nhau và tinh tú quay cuồn
th́ chuyện ǵ xảy ra?
- - Ai mà biết! Mày, may ra th́ biết!
- - Hehe!
1. Hai linh hồn gặp nhau hay đúng hơn là
cảm nhau trước. Nó so một phát và có sự
xác nhận là đúng rồi! Và bao nhiêu cái
chuyện xa xưa, tiền kiếp xa xôi, nó về
cái rầm!
Cảm giác
trên thân thể là: Thót người 1 cái!
2. Oxytoxin nó tiết ra và đưa vào máu và
làm cản trở sự nhạy cảm, tính lư luận,
nhận xét và người này có một cảm giác là
"An Tâm" khi gặp nhau. V́
đặc tính an tâm
giả tạm này mà đối tượng như mù, như
điếc!
- - Ở đâu mà ra mấy cài này, vậy nè
trời! Mày học Bác Sĩ hồi nào vậy?
- - Hehe! Biết được như vậy th́ chỉ việc
làm trái ngược lại th́ là êm:
- - Làm trái ngược bằng cách nào?
- - Đây lại là phản ứng từng cá nhân gọi
là biệt nghiệp. Nên nó có nhiều giải
pháp.
- - Nhưng có giải pháp nào mà mày ưng ư
nhất không?
- - Có chớ!
- - Tao cũng muốn nghe!
- - Hehehehe.
Người nói là Tứ
Thiền Hữu Sắc!
- - Không hiểu ǵ hết! Cứ nói tiếp, rồi
ăn xắp xắp sau!
- - Không phải xắp xắp mà là Tứ Thiền
Hữu Sắc!
- - Ừ, nhưng đối với tao nó y như là ăn
xắp xắp!
- - He hehe.
Anh chàng này
dùng màn tivi và nh́n ra được sự quyến
luyến này (nguyên câu chuyện quen
nhau vào tiền kiếp). Và đă kêu đối tượng
đó tới và kể một câu chuyện khác (câu
chuyện này chỉ là chuyện thông thường
với mục đích là làm cho đối tượng chú ư
và nghe; từ đó ông Tứ Thiền Hữu Sắc này
mới có dịp rót tâm thức của câu chuyện
hồi xa xưa vào và thoả măn cái linh hồn
người nghe), mà người ngoài nghe và cho
là vô duyên chưa từng thấy!
Nhưng đối tượng ngồi nghe như là bị thôi
miên!
Nghe xong th́ mọi chuyện cũng xong!
Đối tượng báo cáo liền tại chỗ:
- - Cháu nghe xong và thấy nhẹ ở ngực dể
sợ luôn!
Và anh chàng đó tới nói với em rằng:
- - Cám ơn ông, nhưng vưà kể, mà vưà
quán chuyện hồi xa xưa: Nó hơi khó!
Em nói đầy thông cảm:
- - Ừ nó khó ghê lắm! Nhưng mà ông đă
làm xong rồi!
Ông anh, suy nghĩ một hồi, rồi xác nhận:
- - Cũng không hiểu gì hết! Nhưng nếu mà
anh chàng đó thoát được th́ phải gọi là
hay ghê lắm.
Hết chuyện 7/8.
Ngừa Bệnh:
Chắc chắn là sẽ đụng chạm (trai và gái)
trong khi đàm đạo, và sẽ gặp chuyện này
nọ nữa (bên kia bị thót người).
Công thức là quán Bất Tịnh,
Hoặc là quán xác chết.
Đừng có làm biếng! Cái này mà xuất hiện
trong lúc này th́ thua to.
http://hoasentrenda.com/ThucHanh/QuanVoThuong.htm
Đọc
thêm:
Phân Thân
Tụi Lubu Tu Hành
Nguyện mong chánh pháp truyền bá
khắp thế gian,
Nguyện tất cả chúng sanh được hạnh phúc, an lạc và giải thoát.
Bài đã
đăng trong năm 2009 - 2011 |
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
|
|