|
|
Thần Chú
Phật Giáo
01-01-2011
Bàn riêng về câu
Tổng nhíêp của tất cả các Thần Chú Phật
Giáo.
Không có chuyện chế biến theo kiểu:
Om, bạch tán cái svaha.
Hay là:
Om, uế tích kim cang svaha.
Chế biến như vậy là tạo quái thai, Làm
như vậy là mình tự chế ra và tự một mình
đi vào vùng chấn động của sự bừa bải, sự
làm ẩu nên chuyện thành này thành nọ
không thể nào xảy ra.
Định nghiã về câu Tổng Nhiếp:
1. Tính từ chữ cuối cùng của bài chú.
2. Từ chữ này dò ngược lên cho tới khi
đụng chữ Om
3. Đọc câu này thì tương đương với đọc
cả bài chú đó.
Nay là bàn về các phát âm:
1. Không biết cách phát âm, y như là
người này đây:
Khi một người nào đó không biết chơi đàn
ghi ta và cũng cứ đeo cây đờn vào làm
điệu bộ y như là nhạc sĩ thứ thiệt và cứ
quào quào vào sáu sợi dây. Thì cùng có
người nghe, và cũng có người hoan hô và
cho là hay!
2. Biết cách phát âm, y như người này
đây:
Khi cầm cây đờn lên là người này lên dây
đờn. Sau khi lên dây đờn xong thì mới
đánh đờn.
Tất nhiên là vấp tới, vấp lui.
Nhưng sau một thời gian chú ý và lắng
nghe. Và nhất là có những lúc học lóm
được những "Chữ Nhạc". Thì dần dần người
này thành thạo cái nhạc cụ mà mình đang
chơi và chơi càng ngày, càng hay.
Dĩ nhiên, sẽ có những người sành điệu,
tới nghe và đưa ra nhận xét này nọ. Và
nhờ những ngươì bạn tốt này mà mình có
thể trở thành từ nhạc công, ra nhạc sĩ
và đi tới Nghệ Sĩ.
Để ý chuyện này:
Nghệ Sĩ này chỉ có thể chơi một nhạc cụ
với một thể loại nhạc mà thôi. Còn những
thể lại khác thì chỉ là biết chơi, nhưng
chơi không có hay.
Đặc biệt:
Trong hàng ngàn Nghệ Sĩ thì chỉ có một
vài Nhạc Trưởng là có thể chơi được hết
những nhạc cụ mà thôi.
Tóm lại, từ những yếu tố trên, mà có tới
5 dạng người chơi nhạc và những người
này cũng có những fan đi theo ủng hộ này
nọ:
a. Người không biết gì hết mà cũng quào
quào lung tung loạn xạ... thì cũng có
người tới nghe, và trong đó cũng có
người ham mộ này nọ.
Những người này thường vào trình độ
không biết gì về âm nhạc.
b. Người mới biết chơi nhạc cụ (gọi là
nhạc công): Sẽ có một nhóm người thích
thú nghe và cùng có những người ham mộ
này nọ. Những người này thường vào trình
độ nhạc công.
c. Người mới biết chơi nhạc cụ rành rẽ
hơn (gọi là nhạc sĩ): sẽ có một nhóm
người thích thú nghe và cùng có những
người ham mộ này nọ. Những người này
thường vào trình độ nhạc sĩ.
d. Người mới biết chơi nhạc cụ rất là
rành và cực kỳ là hay (gọi là nghệ sĩ):
sẽ có một nhóm người thích thú nghe và
cùng có những người ham mộ này nọ. Những
người này thường vào trình độ nghệ sĩ.
e. Người mới biết chơi nhiều nhạc cụ
(gọi là Nhạc Trưởng): sẽ có một nhóm
người thích thú nghe và cùng có những
người ham mộ này nọ. Những người này
thường vào trình độ Nhạc Trưởng.
Tóm lại: Ngưu tầm Ngưu, Mã tầm Mã! Nồi
nào úp vung nấy!
Nay tibu lại quay về chuyện tụng chú,
cũng từ những trình độ trên mà khi tập
dợt này nọ:
1. Người không biết dụng tâm là gì cả,
mà cứ tụng thì cũng có người tới nghe,
và trong đó cũng có người ham mộ này nọ.
Nhưng những fan này cũng chỉ là những
người không biết gì.
Do vậy mà Cô Hồn Các Đảng được chiêu nạp
tới. Do sự tập hợp này mà chỉ có sự não
loạn.
Thể hiện ở chỗ "Chưa Tu Được Gì" nên khi
ăn nói thì khùng khùng, điên điên, chẳng
ra sao cả!
2. Người biết dụng tâm chút đỉnh (trình
độ "Cận Định") mà cứ tụng thì cũng có
người tới nghe, và trong đó cũng có
người ham mộ này nọ. Nhưng những fan này
cũng chỉ là những người có kiến thức tàm
tạm cở "Cận Định".
Do vậy mà Tha Hóa Tự Tại được chiêu nạp
tới. Do sự tập hợp này mà chỉ có sự não
loạn. Thể hiện ở chỗ "Hành Pháp Không Tự
Chủ" (Bị Nhập mà Không Biết) và từ đó ăn
nói khó hiểu, theo kiểu "Không Không",
"Có Văn Mà Không Có Nghiã". Với sự tác
hại là ai muốn hiểu ra sao cũng được.
Mạnh ai náy tập, chẳng có sự chỉ dẫn nào
rõ ràng, tường tận cả!
3. Người biết dụng tâm kha khá (Chánh
Định: Thể hiện ở chỗ tập trung tư tưởng
ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn
và nhập chánh định trên một đề mục chọn
sẳn) thì có những lúc âm thanh tự điều
chỉnh và câu niệm đã có lực:
Niệm cao giọng (cao nhất mà trí tưởng
tuợng có thể với tới): Có công năng
hướng thượng, đi tìm Linh Ảnh của Bổn
Tôn (Vị Chủ Trì câu Thần Chú).
Niệm giọng trầm và rền (y như là tiếng
vang rền của tiếng sấm)" Có công năng
truyền cái tâm lực, thần lực của câu
Thần Chú đó vào một vật, hay là về một
hướng.
Tuy nhiên vì trình độ Chánh Định chưa đủ
mạnh nên tác dụng chưa có gì là rõ ràng.
Những fan của tu sĩ này là những Chư
Thiên thường tới thăm nhau. Với kết quả
là thường theo dõi nội tâm: Khi sân thì
biết là mình sân. Khi tham thì biết là
mình tham. Như vậy, tu sĩ này đang kiện
toàn dần cách tu hành của chính mình.
Đường còn dài, nhưng cuối đường hầm đã
có thể thấy được ánh sáng rồi.
4. Người biết dụng tâm rất là vững chắc
được thể hiện ở cái chỗ là:
Đề mục xuất hiện sáng chói, vững vàng,
theo ý của tu sĩ này. Với kết quả rõ
ràng như: Thân thể khinh an, nhẹ nhàng,
nét mặt tươi sáng, cặp mắt sáng rực Hạnh
Phúc và Trí Tuệ.
Tu sĩ trứ danh này khi dụng tâm thì rõ
ràng sắc nét, chính xác không chê vào
đâu được. Tu sĩ này rất là rành khi dùng
giọng niệm để mà chuyển tâm người hữu
duyên.
Những fan của tu sĩ trứ danh này là
những Thánh Tăng từ Tu Đà Hương trở lên.
Do vậy mà Tu Sĩ này cực kỳ nhạy cảm và
đạt được trình độ Lý Vô Ngại, Sự Vô
Ngại, và tối đa là Lý Sự Vô Ngại. Với
trình độ Thường Trụ Tam Bảo trình độ 1.
5. Những vị Phật với tầm ảnh hưởng yếu
hơn so với Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni
Phật.
Trích từ Diễn Đàn
HSTD:
http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=3924.msg17657
Đọc
thêm:
Phân Thân
Tụi Lubu Tu Hành
Bài đã
đăng trong năm 2009 - 2011 |
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
• |
|
|
|