Hoa Sen Trên Ðá
Ánh Sáng Vô Biên của Đức Phật Tỳ Lô Giá Na

 

 

 

Trang Chủ

 

Chủ Trương

 

Tập Tin

 

Thực Hành

 

Thắng Trí

 

Diễn Đàn

  Nhập Cốc

 

 

 


 

HỒI HƯỚNG

Kim Cang Thừa

Về Một Đối Tượng

Cúng Kiếng Cầu Siêu

Tu Hành Mả Kết

Lời Nguyện

Độ Sanh Giải Nạn

Niệm Phật

Biệt Nghiệp

Trả Nghiệp

Nghiệp Đòi Khi Tu Tập

Gia Trì Tiến Tu

Tứ Thiền Hữu Sắc

Pháp Môn Tu Hành

 

 

 

 

 

 

     

Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được. HL

Hồi hướng công đức là... một pháp môn tu hành.

Thường thì tụi mình chỉ nghĩ về một vế của sự hồi hướng mà thôi. Trong ví dụ của Thầy CQ có bàn về một người bệnh, rồi người nhà đi làm phước và sau đó hồi hướng công đức cho người đó.

Chuyện đơn giản là: Sở dĩ có kết quả là vì người nhà đó hồi_trước_lại_mắc_nợ người bị bệnh... nay họ trả lại vậy thôi.

Còn chuyện bình thông hơi thì là chuyện có thật. Ví dụ như: Hai lúa đệ tu, rồi đem kinh nghiệm bản thân ra chỉ cho một Bạn Hữu Duyên *Và_Bạn_Đó_Lại_Làm_Theo rồi có ép phê lập tức, thì không phải là một dạng của bình thông nhau là gì?

Phân tích cho cùng thì:

Kinh nghiệm bản thân của đệ khi nói lại cho ai đó, là: *Một Sự Hồi Hướng Công Phu cho Bạn hữu duyên đó. Và tất nhiên *Sự Làm Theo của Bạn đó là một sự chấp nhận sự hồi hướng công đức của đệ. Như vậy trên một phương diện nào đó cũng có thể nói là tui tu giùm anh được quá đi chớ! Vì thực tế, có những lúc chính đệ lại gặp những Bạn hỏi về những hiện tượng mà Bạn đó gặp phải khi bạn đó tu tập theo một pháp môn mà đệ chưa bao giờ biết tới!

Thông thường khi gặp trường hợp như vậy thì đệ thường đề nghị: Án binh bất động! Đợi đệ về dượt thử cái đã rồi sẽ phân tích và nói lại sau. Tất nhiên có khi họ không nghe (như Anh H. ở Đà Lạt với hậu quả là bị mù mắt do khí lực chạy bậy). Và cũng lại có người lại nghe theo... Nếu cùng trình độ với nhau thì còn lẹ hơn nữa: Chỉ cần một cái nhướng mắt là đủ rồi! Chuyện xảy ra hằng ngày ở chùa của đệ. Vả lại việc hồi hướng công đức còn thấy rất rõ ở pháp môn Mật Tông khi một người A Xà Lê truyền khế ấn cho một người hữu duyên. Có thể nói là truyền xong, về nhà tập là ép phê liền.

Hỏi: Công phu tu hành của người này “bán cái” cho người khác được chăng?

Cái này thì phải dùng cái trí tuệ xẹt qua, xẹt lại đây hí hí. Tùy vào nhân duyên sâu dầy hay không: Chuyện này vẫn có thể Bán Cái cho nhau được như thường! Có nghĩa là trong một nhóm đã từng sống chết với nhau từ kiếp này sang kiếp nọ, tuy rằng lần này, họ không hề biết nhau, nhưng một sợi dây vô hình vẫn liên kết họ với nhau một cách chặt chẽ:

Đệ có kinh nghiệm về chuyện này: Từ một cây cỏ gai gồm 16 nhánh, nay... đã thành 16 người. Cứ mỗi lần, họ đồng thành người thì sợi dây liên kết với nhau rất là rõ nét: Hễ một người trong nhóm làm business thì cả nhóm cùng sống kẻ nghèo, người giàu lu bu với công việc làm ăn chả ai để ý đến vấn đề Đạo Hạnh cả. Hễ có người đi tu (... không ra gì thì cả nhóm cũng sống dở dở ươn ươn, nửa đời nửa đạo, lu bu tu sĩ... Nhưng hễ có người tu thành công, thì điều trước tiên là họ sẽ lôi cái nhóm của họ. Và khi gặp nhau, thì người tu thành công đó đều nhận thấy rằng cả nhóm đều là *dân có máu mặt* trong các vị trí của các tôn giáo, tôn phái khác nhau, hoặc tuy là dân làm ăn nhưng khái niệm về tu hành rất mạnh: Chỉ cần một câu khai mào thôi là họ cắm đầu cắm cổ, bỏ hết để tu liền, và phong cách tu hành là y như bài Thầy Ajahn Chah vậy.

Kết Luận:

Có thể nói là: Cùng một khối với nhau thì công phu của người này, do nhân duyên sâu dầy, có thể Bán Cái một phần nào đó cho nhau. Còn ngoài khối thì không có ép phê cho dù đó là con cái hay anh em ruột.

Mở ngoặc:

Cũng vì lý do đó mà Đức Phật của tụi mình mới nhấn mạnh đến chuyện Cúng Dường các Thầy, để hy vọng rằng: Một Thầy tu thành công thì sẽ lôi theo một nhóm. Và cứ như vậy mà oánh.

Hit Counter 

 

   

 

 

 


Last Edited: 03/11/2010  

 Contact:  Hoasentrenda@yahoo.com