| |
|
Đằng
Sau Vấn Đề Độ Sanh Độ Tử
NEW
Độ Tử
Nói Nhăn Nói Cuội...
Thầy
Thư gởi người em Thiên Chuá Giáo
Biệt Kích Tâm Linh
Phóng Quang
Quà Tặng Đầu Xuân
LuBu Viết và Kể
|
|
|
|
Lubu Viết và Kể Chuyện
Thầy,
Cha mẹ đã cưu mang thân xác cho tôi bước vào đời, Và Thầy là người đã bảo bọc và che chở cho linh hồn tôi trong cuộc sống này!
sống trong đời ai cũng cần những thứ để bảo vệ cái thân xác này một cách thật kỹ lưỡng và hoàn mỹ, đến độ đôi lúc không còn nhớ rằng cái linh hồn ngự trị trong cái xác ấy đang lạnh lẽo , cô đơn ,nghèo đói đến thê thảm. Nó lang thang phiêu bạt trong dòng sinh tử như một kẻ hành khất nghèo đói khát đang lê lét trên đường dài mà không biết lối tìm về nhà ….! Người ta đã quên rằng tâm hồn cũng cần được che chở và bảo bọc như ta đã từng che chở và bảo bọc thân ta vậy!
Sống trong tình thường yêu đầm ấm của Mẹ cha, và sự sung túc của vật chất, Song tâm hồn ta đang bỏ ngõ đi hoang, không nơi nương tựa!
Trong sự đói khát tâm linh đó: Thì chính Thầy là người đã dìu Tâm ta đứng dậy, và chỉ cho ta một nơi an trú yên lành trong chính tâm hồn ta!
Ai đã từng đánh mất niềm tin trong cuộc đời sẽ hiểu được Thầy là vị CƯÚ TINH sống động nhất trong cuộc đời!
Khi tôi gặp được Thầy hay đúng hơn là Thầy đã đi tìm gặp tôi , thì đời tôi được bước sang một ngõ rẽ mới!
Tâm tôi được ngụp lặn trong biển tình thương bao la của Thầy! Tôi như đứa con đi hoang đã tìm về nhà! Được Thầy dang rộng vòng tay từ ái che chở và bảo bọc!
Những khát khao, chết đói của tâm linh, được Thầy chăm sóc và tưới mát bằng tình thương bi mẫn. Tôi như được thoát thai và tái sinh lần nữa.
Thân xác tôi vẫn thế song tâm hồn tôi đã ướt đẫm tình thương và lòng từ ái của Thầy!
Tình thương của Thầy đã biến tôi thành một con người khác, một tư duy khác!
Từ đây tôi đã giao trọn định mệnh của đời tôi trong tay Thầy, mà không một chút ngần ngại băn khoăn hay thắc mắc .
Thầy là “Thượng Đế“ cho lòng tôi! là “Phật Sống“ trong tâm tôi!
Thầy là gạch nối giữa tôi và chân lý (Thượng Đế - Trời Phật)
Thượng Đế hay là Phật : Những tên gọi qúa trừu tượng, mà ta khó có lòng cảm nhận được hết sự thâm dịu của những cái tên gọi đó!
Song thông qua Thầy, tôi đã hiểu được Phật thật là cái gì! ?
Với Thân xác bằng xương, bằng thịt, Thầy mang bóng dáng của vị Phật từ bi trên cao, Nhưng lại thật dung dị gần gủi bên đời tôi bằng xác thân phàm trần! đi cùng tôi trong cuộc đời khổ đau này! cùng tôi cảm nhận những vui buồn của cuộc sống! Có mặt với tôi mọi lúc mọi nơi ..!
Khi lòng tôi bất an, tâm tôi bấm loạn, tôi thường tìm đến bên Thầy, để được Thầy che chở, che chở cho tôi vượt thoát khỏi cái tâm bất an của tôi!
Và khi tâm tôi mê mờ trong nghiệp, tôi đã réo gọi tên Thầy, như một lời chú nguyện, Tiếng kêu thống thiết đó như có một mãnh lực đem lại sự bình an, chuyển hóa và che chở tôi trong cơn bấn loạn của tâm!
Tình yêu thương và sự bình yên trong vị Thầy, đã làm cho không gian quanh ta khi được ở gần bên Thầy , trở nên thân thiết và dễ chịu, làm ta như thể được bao phủ, được che chở trong một cái mền bằng sự yêu thương và sự bình an tự nhiên!
Những mệt nhọc lo toan hay u buồn trong tôi bỗng tự nhiên tan loãng ra, tôi cảm thấy thật thoải mái và yên lành làm sao trong cái cảm gíac đó! Tôi cảm giác được một niềm an lạc sâu xa từ nơi Thầy đã rót vào tâm tôi, xoa dịu những phiền muộn trong tôi!
Cuối cùng khi được gần bên Thầy ta có cảm giác như đưa tâm ta ra khỏi mọi căng thẳng, sự yên tĩnh trong Thầy đã làm cho phiền muộn không thể đến gần bên ta được nữa. Và sâu hơn nữa là ta có thể trở về bản tánh chân thật tự nhiên của mình một cách thoải mái.
Khi được tắm mình trong sự an tĩnh của bực Thầy. Mọi ý nghĩ cảm xúc bỗng tự động rút lui, tan biến đi dâu mất , đưa ta về với cảm giác an nhiên tự tại!
Và khi đó tâm tôi tìm lại được sự thăng bằng, để trở về với sự thanh tịnh của chính mình.
Đối diện với Thầy như đối diện với bản ngã đích thực của chính mình, với tất cả niềm vui và hạnh phúc như gặp bạn cố tri!
Đứng trước Thầy tôi thấy mình như một chiếc bình pha lê trong suốt, mà Thầy có thể xuyên suốt mọi ngõ ngách trong tâm tôi một cách rõ ràng. Tôi chẳng còn gì để che dấu hay gượng ngùng trước Người ! Đối diện trước Thầy như đối diện trước tấm gương bản ngã của chính tôi. Tâm tôi mở rộng ra để đón nhận tất cả những lời dạy bảo của Thầy!
Thầy đọc được những suy nghĩ và tâm tư tình cảm trong tôi như người ta đang đọc một cuốn sách đang lật ra trước mặt mình vậy .
Gần bên bên thầy tôi cảm nhận được rằng: Cả con người Thầy là một bài học cho tôi. Những điều Thầy nói ra bằng lời, và kể cả những điều Thầy không có lời nói.
Thầy dạy tôi bằng cung cách sống của Thầy, bằng thái độ đối nhân xử thế của Thầy.
Thầy dạy cho tôi bằng cả cuộc đòi Thiền Định của Người!
Thầy đánh thức cho tôi thấy được sự hiện diện sống động của tuệ giác nội tâm trong tôi!
Thầy nhẹ nhàng diù dắt tôi vượt qua dông bão của cuộc đời! Thầy đi cùng tôi trong đêm dài sinh tử! Đưa tôi vượt luân hồi đến bến bờ Giải thoát. Người dõi theo từng bước chân tôi trên đường đời, che chở cho tôi qua những nguy nan khốn khó trong mưa bão chập chùng của lưới nghiệp bủa vây! Người là ánh sáng soi rọi cho tôi vượt thóat khỏi vô mình tăm tối!
Thầy! như cây Đại Thụ rợp bóng mát Từ Bi để cho tôi được núp bóng giữa cái rát nắng nóng bỏng của cuộc đời này!!
*****
Khi lặng lẽ nhìn Thầy, tôi cảm thấy từ trên khuôn mặt của Thầy thuần khiết ánh hào quang từ ái và tôi như bị ảnh hưởng bởi một hấp lực gì đó từ Thầy. Tôi cảm thấy không gian quanh mình đang ôm choàng lấy tôi bởi một tình yêu thương thật đầm ấm, dễ chịu và một sự bình an kỳ lạ! Lúc ấy tôi tự hỏi "TU" Phải chăng là "Tình Yêu"!
Trong suốt qúa trình tu tập, tôi cảm thấy tình yêu thương như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi công phu thiền tập.
Tình yêu thương luôn là động lực để quyết định khi ta muốn hành trì nguyện của ta .
Khi tôi muốn làm một điều gì đó Thầy luôn bảo:" con hãy nghĩ về điều ấy với một lòng thương yêu sâu sắc nhất của con, bằng sức mạnh của tình thương con sẽ có được một năng lực mạnh mẽ để con làm điều mà con muốn"
Bằng cách thức riêng của mình, Thầy đã khơi dậy, kích lệ cho tôi về sức mạnh và sự huyền dịu của tình thương và lòng tin, đó là một khả năng vô biên trong tâm lực của mình!
Đi vào chữ "tu" của Thầy, tôi cảm nhận được rằng đó là con đường duy nhất giúp ta tìm ra suối nguồn đích thực của sự sống, tìm ra chân ngã của mình bằng tình yêu thương giữa người với muôn loài ..
"Tu" chính là đi tìm lại những gì đã sẵn có từ lâu mà bị bỏ quên hoang phế trong tận sâu thẳm tâm hồn mình......" tình yêu trong tâm " !
Thật mĩa mai thay khi mà chúng ta được học hỏi mọi thứ khoa học tân tiến của xã hội, Ngoại trừ môn học duy nhất chứa đựng chìa khóa để mở ra toàn thể ý nghĩa cuộc đời và có thể mở ra cho chúng ta hiểu mình là ai, thì không có một trường lớp nào chỉ dạy.
Tâm linh và tình cảm của con người thực sự đã bị xã hội lãng quên.
Khi trưởng thành, rời học đường, chúng ta bị ném vào đời với sự hoang mang, cô độc, tha hóa, lạc lõng, buồn giận, cùng với đầu óc đầy những sự kiện hỗn độn và vô nghiã. Cộng chung tất cả lại những thứ trên với một tên gọi đáng buồn cười "Giáo dục"
Điều đó không phải là mĩa mai và đau đớn lắm sao??
Mình không biết mình là ai? đang ở đâu? và tại sao đến chốn này ? Trên cản bản ta chỉ giống như một thứ người máy không hơn không kém. Già trước tuổi, sống trong qúa khứ, quờ quạng trước hiện tại và sợ hải bởi tương lai, không khác gì hơn những người thầy giáo đã từng hướng dẫn cho ta .
Không có nơi nào trên suốt dọc đường đời trực tiếp cho ta biết được cái gì là giá trị đích thực của đời sống mà ta cần học hỏi, cái gì là tình giữa những người đồng loại ....!
Ta chỉ có thể học được tình thương yêu qua kinh nghiệm bằng sự mạo hiểm dấn thân bằng cơ hội, bằng sự may rủi. Ta bước vào đời bằng một tình yêu không có giáo dục, là một kẻ chưa hề có kiến thức về tình yêu thương .
Để rồi ngu ngơ dại khờ đồng hóa tình yêu ngang hàng với tình dục hay là sự thu hút ,sự cần thiết, sự lãng mạn gì đó!! và lầm tưởng rằng tình yêu thương là những thứ trên cọng lại!
Thật là tội nghiệp cho cái danh từ "Tình yêu"! khi bị những suy nghĩ thô thiển như vậy đặt cho tên gọi!. Bị những cảm nghĩ ích kỷ hẹp hòi làm cho nó trở nên nhỏ nhen và tầm thường khi mà con người ta thốt lên rằng:" Yêu rất nhiều, nhưng nhận chẳng bao nhiêu" một sự cân đo, đong đếm trong tình cảm, hay thảm hại và tiêu cực hơn nữa khi người ta nghĩ rằng "có yêu" thì mới "có ghen " Sao có thể nghĩ về tình yêu một cách cạn cợt và tầm thường đến như thế??
Xã hội kỷ nghệ tân tiến đã huỷ diệt tất cả những gì tinh tuý nhất trong sâu thẳm tâm hồn con ngươi!
Con người chỉ được xã hội dạy dỗ chỉ cho cách làm sao để đương đầu với cuộc sống, Quan niệm về cuộc đời thật là hạn hẹp. hời hợt và nông cạn. Vật chất đời sống làm cho tâm hồn con người trở nên xa cách với thượng đế. Con người chỉ được dạy để biết kiếm sống và đối phó với những ghen tỵ, sợ hải, lo lắng và thù hằn ...!
Sự sống là một con đường cụt ngõ , nơi cuối nẻo là thần chết đứng đó với lưỡi hái đẫm máu trong tay. Không có ngõ quanh, cũng chẳng có lối thóat .!
Đó chính là sự bí lối của cuộc đời thực dụng hiện nay! Điều đó thật đáng buồn!
Khi mà cuộc đời ta sinh ra chỉ có vậy thôi!!!
Với đầu óc thực nghiệm, thô thiển, đã khiến chúng ta không thể tin được sức mạnh của tâm linh, sức mạnh của tình thương yêu trong chúng ta .
Chúng ta không hề biết rằng trong mỗi cá nhân con người đều có một nằng lực khổng lồ, đến độ không phải là lộng ngữ khi bảo, nếu chúng ta muốn bay, chúng ta có thể bay được. Chúng ta có một khả năng cảm xúc mạnh mẽ đến nổi có thể vượt không gian hạn hẹp để thoa dịu nỗi đau tinh thần cũng như thể xác đối với người mình yêu thương! bằng tình yêu thương và năng lực của tâm linh!
Tâm linh chúng ta tràn trề sức mạnh vô biên như thế, vậy mà ta chỉ biết hạnh phúc khi mới chỉ được một phần nhỏ của con người thật trong chúng ta .
Những gì chúng ta nghĩ, thường ít hơn chúng ta biết. Những gì chúng ta biết thường qúa ít hơn những gì thực sự mà chúng ta là... Một lập luận có vẻ mắc cười!
Nhưng ai dấn thân vào con đường tu tập ,thì sẽ có câu trả lời cho cái lập luận khôi hài, nhưng có thật đó!
"Sự chết của cuộc đời" làm ta khao khát tìm ra lối thoát, chúng ta muốn hiểu, muốn tìm kiếm, đằng sau cái thân xác kia, con người thật sự như thế nào nữa ... Chúng ta thực sự là gì? Luôn thôi thúc chúng ta tìm kiếm những gì thực sự là chính mình và những khả năng tuyệt vời gì mà mình đang có.
Chính Thầy là ngưòi mở lối thoát nơi cuối đường mà thần chết chờ ta. Thầy làm mộc cuộc cách mạng thay đổi toàn bộ quan niệm và thành kiến. Đó là sự giống như một cuộc tân trang lại toàn bộ "sắc đẹp cho tâm hồn", mà những nét thô thiển của định kiến hẹp hòi sẽ bị sụp đổ để mở đường cho một nhân sinh mới, một suối nguồn mới đầy phóng khoáng và thoáng đạt hơn, mở ra cho suy nghĩ một chân trời mới (một lối thoát) về ý nghiã cuộc đời.
hông ai đạt đến giác ngộ mà không nhờ nương tựa vào một Bậc Thầy.
Đối với tôi ,lòng sùng kính là một năng lực, mà ta có thể nương nhờ vào đó để chứng thực chân lý tuyệt đối. Chân lý tuyệt đối không thể chứng thực được, nếu không có trái tim (tình yêu). Con đường của trái tim là sự sùng kính.
Chỉ có một cách duy nhất để đạt giải thoát và giác ngộ là theo một vị thầy chân thật. Thầy là vị hướng đạo giúp ta vượt biển sinh tử.
Sự sùng kính trong niềm tri ân kính phục, khi Thầy nhẹ nhàng khơi mở cái tâm sâu xa trong tôi, làm tôi đã dâng trào một niềm tri ân hoan hỷ đối với Thầy.
Những sự thật mà Thầy thể hiện trong con người, trong giáo lý và trong trí tuệ của Thầy, tôi đã cảm nhận được bằng kinh nghiệm của nội tâm mình.
Đây chính là điều làm cho sự sùng kính nảy sinh!
Tôi khao khát với những gì mà Thầy đã khai mở cho tâm tôi. Tôi kính trọng mà ngưỡng mộ Thầy vì tôi hiểu được Thầy là "Ai"!
Thầy là Phật sống, Lời Thầy là Phật ngôn, Tâm Thầy là tâm của tất cả chư Phật, Hành động của Thầy là Phật hạnh, chỗ Thầy ở là cảnh giới Phật!
Thầy đã chuyển hóa toàn diện mọi nhận thức trong tôi. Tôi đã khai ngộ nhờ ân phước của Thầy. Giáo lý của Thầy là đường dẫn ta đến gõ cửa thiên đàng.
Đề mục thiền định là chìa khóa cho ta mở cửa thiên đàng để ngồi cùng bàn với thần thánh
Niềm tin và sự sùng kính là năng lực vô biên để ta thực hiện điều đó.
Khi hoàn toàn tín nhiệm và đặt sự tin tưởng tuyệt đối với Thầy thì ta sẽ thấy mình đang siêu thoát rồi đó!
Trong sự giới của ngôn từ, tôi không thể nào diễn đạt trọn vẹn về Thầy. Xin mượn lời văn của chính Dilgo Khinentse Rinpoche để diễn tả những gì về Thầy;
"Thầy như con thuyền lớn cho chúng ta vượt qua đại dương hiểm nghèo của sinh tử, Thầy là thuyền trưởng vững vàng hướng dẫn chúng ta tới bờ bến khô ráo của giải thoát, Thầy là cơn mưa dập tắt ngọn lửa phiền não. là ánh sáng nhật nguyệt chói lọi xua tan bóng tối vô minh, là đất kiên cố có thể chuyên chở sức nặng của thiện và ác. Một Cây ước ban bố niềm vui tạm thời và hạnh phúc vĩnh cữu, là kho tàng giáo lý thâm dịu bao la, là ngọc châu như ý đem lại tất cả đức tính của chứng ngộ, là cha, là mẹ trãi lòng từ, là ngọn núi vươn lên trên mọi lo phiền của thế tục, không lay chuyển trước những giông bão của cảm xúc, Thầy là vùng mây lớn đem mưa tưới mát những dằn xé của dục vọng. Tóm lại, Thầy ngang hàng với tất cả chư Phật, chỉ cần liên lạc với bậc Thầy, hoặc nghe giọng nói của Thầy, hoặc được Thầy lấy tay sờ đầu, hoặc nhớ đến thầy, cũng sẽ đưa đến giải thoát. Hoàn toàn đặt tin tưởng nơi bậc Thầy. Đó là cách bảo đảm nhất để có thể tiến bộ trên đường chứng đắc tuệ giác, sự ấm áp của trí tuệ và từ bi của Thầy sẽ làm tan những cấu uế trong ta và giải tỏa được chất vàng ròng Phật Tánh trong ta"
Utah 2008
TT

|
|
|