121. Tứ Niệm Xứ  

122. Đối cảnh vô tâm

123. Ác tâm

124. Sợ chết

125. Vô niệm

126. Bốn Điều  

127. Cái Thấy, Cái Nghe

128. Kinh Hoa Nghiêm

129. Vu Lan

130. Ḥa đồng

131. Chú Đại Bi

132. Xá lợi

133. Tŕ chú

134. Thắng Trí

135. Thời gian

136. Thị hiện

137. Chuột

138. Tợ tướng

139. Thinh văn sử

140. Chánh niệm

141. Niết Bàn

142. Khó lắm

143. Phái yếu

144. Tâm Đại thừa

145. Mèo lại hoàn mèo

146. Tịnh khẩu

147. Nhân duyên

148. Chuyện Diễn Đàn

149. Thầy Thích Măn Giác

150. Thượng tọa

151. Mù rờ voi

152. Chánh kiến

153. Niệm thân trong thân

154. Cúng dường

155. Thanh tịnh tăng

156. Có chữ mà không có nghĩa

157. Cô Tô thành

158. Lịch sử con rùa

159. Trí Tuệ

160. Chuyện không đoạn kết

 [<<]    [>>]

 

TẬP TIN I

Chánh kiến


<<  [Mục Lục]  [Tập Tin]  >>

14841- Chánh kiến

nguyenhoangtan: Muốn biết chánh kiến là ǵ th́ phải điêu luyện thân tâm. Chừng nào thân pháp và tâm pháp là một th́ hoạ may có được cái nh́n về chánh kiến. Ngoài ra dùng sự hiểu biết của ḿnh (không cần biết đó là ai). Chẳng qua nói về chánh kiến chỉ là "hí luận" chứ chẳng đi về đâu? Ư muốn nói phải trải qua giai đoạn thân chứng. Chứ c̣n ba cái kiến thức ba mớ của người tu lâu năm mà chưa có ấn chứng, th́ nói về đề tài nầy tức là chúng ta mang tội phỉ báng Phật pháp. Tạm thời chúng ta không nên bàn đến vấn đến nầy. V́ nó quá lớn so với sự, hiểu biết của chúng ta, cũng như thực chứng của từng cá nhân.

HL: Chào Huynh.

Ǵ mà dữ dzậy? Chánh kiến là "cái thấy đúng" là cái bước đầu tiên của một Con Người thật thụ, hay một Con Người với một trái tim chạy đúng. Muốn có cái vụ này th́ chỉ cần ưa việc thiện và thích làm việc thiện đến độ nó có mùi vị của vấn đề "bất vụ lợi". Một người thuần thiện, th́ khi nh́n sự việc th́ họ biết rơ rằng đây là thiện, c̣n kia là ác. Và họ không thích chuyện ác. Và tất nhiên là hễ mà thấy đă đúng th́ suy nghĩ sẽ đúng rồi th́ nói năng sẽ đúng và nó làm "đúng" luôn một lèo cho đủ tám cái. Và cái ḥn đá mài "tám cái" này sẽ tiếp tục quay tṛn và mài giũa cho đến khi ḿnh xong chuyện.

Đó là chuyện của bọn ḿnh.

C̣n các Ngài đă xong rồi th́ cái Chánh Kiến của họ nó có chiều sâu hơn bọn ḿnh, đến đây Chánh Kiến nó vừa là Bi, Trí và Dũng.

Đề cử một trường hợp: Khi Ngài tu hành xong rồi th́ việc đầu tiên là Ngài tính chuyện nói cái này với hai vị Thầy của Ngài: Đây là Bi. Chư Thiên chen vào và thông báo với Ngài rằng là họ đă chết hết rồi. Ngài bèn dùng Thiên Nhăn để kiểm tra lại: Đây là Trí. Sau đó Ngài dùng thiên nhăn để đón đường năm anh em Kiều Trần Như: và t́m cách tŕnh bày phương pháp này cho họ: Đây là mới thật là Dũng.
nguyenhoangtan: Th́ ra chánh kiến với cái tâm trạng của phàm tâm.?? Khi ngũ uẩn vẫn c̣n rẫy đầy?

HL: Chào Huynh vậy là khi vào Niết bàn rồi th́ mới tu tập cái chánh kiến chớ ǵ? V́ Huynh đă ghi rất rơ là chừng nào mà thân pháp và tâm pháp là một th́ lúc đó mới có chánh kiến. Mà thân pháp và tâm pháp đă là một rồi [có nghĩa là tri hành hợp nhất (?)] th́ người đó phải có kinh nghiệm nhập vào niết bàn rồi. Huynh có thấy nó vô lư cái ǵ không?

NQ: Dear chư Huynh tỷ,

Khi nghe rằng:

-- Phải làm thế nào để đạt được chánh kiến?

-- Quư vị đang mô tả chánh kiến nhiều  hơn là thân chứng về chánh kiến..

-- Diễn tả chánh kiến qua thân chứng... nơi đệ bỗng khởi lên một ư như sau:

- Chánh kiến trong Bát Chánh Đạo không phải là mục đích để đạt được, để thân chứng… mà đó là... một sự thực hành. Và thực hành... như thế nào đây?

HL: Chào Huynh NQ.

Đây là chuyện... cơ bản thao diễn, là những động tác đầu tiên để huấn luyện ḿnh thành một quân nhân kiên cường trên mặt trận không giới tuyến của chiến trường Vô Minh. Thế nhưng để học những động tác cơ bản này th́ phải quay lại cái đoạn của những... tuần lễ huấn nhục, khi mới vào quân trường. Ở đây, v́ là chuyện tu hành th́ là sự quyết định thay đổi cách sống: Ăn th́ ngay (đệ lại không hiểu ăn uống ra làm sao mà ông bà lại nói như vậy. V́ vậy mà đệ cứ cho là: có ǵ th́ ăn đó và không có th́ nhịn, không đ̣i hỏi. Nói th́ thật (cái này th́ đệ lại hiểu rất rơ). và sau cùng là: Làm thiện tránh ác. Làm những điều đó th́ đệ nhận thấy rằng: cách suy nghĩ... mất dạy của ḿnh nó từ từ thay đổi: Ḿnh nh́n sự việc không qua lăng kính của một "Cơ_Hội" nữa mà lại nh́n ra được rằng cái này là xấu, cái kia là tốt.

Xấu th́ không chơi, dù có quê một cục hay tan xương nát thịt cũng không chơi, tóm lại ở đây: Không có chuyện tự trọng... tự triết ǵ hết ráo.

Tốt th́ cứ làm, dù có chết đói, mang tiếng hay tù tội như thế nào đi nữa th́ cũng không sợ. Đem so với con đường tám nhánh của Phật Giáo th́ té ra là ḿnh đă có chánh kiến tự hồi nào mà ḿnh cũng không hay biết.

Mến.


 

 <<  [Đầu Trang]  [Mục Lục]  [Tập Tin]  [Home]  >>