|
"Giáo Lý của tui không phải là để
đến
mà Tin theo, mà là để Thực hành"
Đức Thế Tôn
THỈNH TRỐNG CHUÔNG BÁT NHÃ
Có một hôm, Cô Vân, trong lúc vui câu
chuyện, mới hỏi Hai Luá tui rằng:
“Ngươì ta thường viết nói rằng “Tự Tánh Di Đà”, hay “A Di Đà là
chính anh!” Vậy anh có cái cách nào chứng minh rằng câu đó là đúng
không?”
Vì là tu bụi đời (không có ông Thầy nào dẩn dắt hết) nên Hai Luá tui
đề nghị cô về làm như sau:
“Tối nay, khi em qua Tây Phương Cực Lạc rồi đối trước cảnh đó mà
phát nguyện rằng:
Nguyện xin tất cả các chúng sanh trong chín phẩm được thành nhất
sanh bổ xứ và cùng với tôi, phát nguyện xuống Nam Thiện Bộ Châu để
độ các chúng sanh khác!
Làm xong nhớ cho anh biết và coi kết quả nó ra sao?
Cô về nhà làm y chang, sáng hôm sau, cô nói:
“Khi em đọc xong câu nguyện đó thì ao hồ bổng nhiên trống trơn,
không gian bổng vang lên hồi trống Bát Nhã (té ra điệu trống này ở
chổ đó). Và sáng nay tóc em tự động rụng rất nhiều, em nghĩ rằng nếu
tới chiều thì đầu em thành trọc, và khi em nhìn tóc em rụng thì tư
tưởng sau đây tới với em: “Phiền Não rơi rụng!”
“Vậy em muốn nó hết rụng không?”
“Muốn”
“Có rất nhiều cách làm cho ngưng tóc rụng nhưng cách này là hay
nhất: Em lại vào cảnh giới đó nữa và đối trước Phật A Di Đà em đọc
Tứ Đại Nguyện!
Sáng hôm sau, Tóc hết rụng, cô nói:
“Em hiểu tại sao trong các tranh ảnh hay diển tả các đệ tử của Phật
lại trọc đầu nhưng bất cứ ông Phật nào cũng có tóc cã!”
“Tại sao?”
Đầu tiên, hình ảnh các chúng sanh có tóc, tóc đó biểu tượng cho cái
Khổ hay phiền não, sau khi tu thì phiền não rơi rụng thể hiện bằng
hình ảnh thực chứng: Đầu trọc một cách tự nhiên, và sau đó nhờ phát
nguyện mà tóc lại mọc lại: Tóc này có lại là do Đại Nguyện!”
Như vậy, Hồi Chuông và trống Bát Nhã có
nguồn gốc từ đây.
ĐỘ SANH & GIẢI NẠN
Trong bộ phim DVD nhiều tập, khi nói đến làm sao
để hồi hướng cho người thân đang sa lầy vào những thói hư tật xấu và
có thể dẫn đến hậu quả tai hại không sớm thì cũng muộn. Anh HL đã
diễn đạt như là một khám phá mới mà theo đệ hiểu như là một mật pháp
chưa bao giờ được nói ra. Vì tính cách quan trọng của lời nguyện và
phương pháp, đệ mạn phép ghi lại để quý huynh tỷ tiện áp dụng khi
gặp chuyện tương tự và đang bí lối và đang cần một giải pháp để giúp
đỡ người thân của mình.
“Trước sau gì người ta cũng bỏ thói
hư tật xấu…Với công phu này, tôi nguyện xin cho ….. của tôi được gặp
nhân duyên sớm trước khi hậu quả tai hại xảy ra” HL.
Lời nguyện này nên tác ý vào giữa thời công phu,
sau đó thì tiếp tục công phu tiếp với tâm thức hoàn toàn quên hẵn
lời nguyện và chỉ chú tâm vào công phu mà thôi.
Thời điểm để công phu và phát ra lời nguyện là
thời gian chập choạng vừa mới ngủ của người thân mà mình muốn hồi
hướng.
Đây là một cách gởi thư bằng tâm linh, và lời
nguyện như là một lá thư, và người nhận là người thân của mình. Sau
khi bỏ thư vào thùng thư thì mình sẽ tiếp tục công phu và quên hẵn
cái thư đó đi (tiếp tục công phu và quên hẵn lời nguyện mình phát
ra). Cứ như vậy mà làm nhiều lần trong lúc công phu thì sẽ tác động
đến hệ tư tưởng của người nhận.
CÁCH NHÌN HÀO QUANG
Nhìn vào bàn tay người khác phái (người yêu) là
tốt nhất.
Nếu không có thì... dùng bàn tay của mình vậy.
Các ngón tay xòe ra hết cỡ, cách khoảng một vài cm một cái nền có
màu hơi tối. Dùng đèn ngủ có màu hồng lợt (anh Sơn) hay bình dân
hơn: Một cái đèn hột vịt được vặn lên đừng cho có khói là được rồi.
Hai Lúa tui, thường để cái đèn dầu đó đằng sau lưng và dùng cái bóng
mình làm nền là tự nhiên hơn hết. Nhìn vào cái viền các ngón tay
(ngón giữa và ngón trỏ). Nếu nhìn đúng cách sẽ thấy như có một màn
sương, sau đó sẽ thấy một màu xanh dương lợt hay màu tím lợt. Vẫn
tiếp tục nhìn như vậy một thời gian: Bất chợt sẽ thấy lóe lên màu
sắc HQ của bàn tay. Tập cho thuần thục bài tập trên, sau đó mới tập
ngoài ánh sáng tự nhiên...
Nếu muốn thấy nguyên cấu trúc của HQ trên một con người:
- Nhìn vào một điểm tưởng tượng gần phía trước mình (khi đó sẽ thấy
có 2 đối tượng vì do mình lé)
- Sau đó di chuyển điểm tưởng tượng đó về phía đối tượng cho tới khi
hai đối tượng chập lại một.
- Tập trung cái nhìn vào điểm đó. Đối tượng mờ mờ đằng trước mặt sẽ
lóe sáng lên với tất cả màu sắc và cấu trúc của HQ.
Khi làm thì thở vững chắc, sâu và chậm. Tất nhiên là không cố gắng
quá sức mà bị mệt oan uổng. Tập trường kỳ cho tới khi thấy màu sắc
mới thôi. Nếu tập trung cao hơn: Mình sẽ thấy được nguyên hệ thống
kinh lạc của châm cứu: Châm vào điểm sáng nhất hay tối nhất: Bịnh sẽ
giảm.
Làm cách này mình sẽ rất mệt vì đã dùng thần thông can thiệp vào
nghiệp quả của người khác.
Đọc thêm: Sử dụng Thần Thông


|