| |
|
Tứ Niệm Xứ 1
Tứ Niệm Xứ 2 |
|
|
|
Tứ Niệm Xứ
và
An Trú Chánh
Niệm Đằng Trước Mặt
An trú chánh niệm đằng
trước mặt: Một kỹ thuật mà cho đến nay, có thể nói là đã gần như là
thất truyền trong Phật Giáo. Giá trị:
Anh Sơn (A La Hán ở Đà Lạt) đã từng than thở:
-- Tui mà biết được cái kỹ thuật An trú chánh niệm đằng trước mặt và
sự mầu nhiệm của nó thì tui đã không uổng phí thời gian trong vòng 30
năm để tu tập tầm bậy tầm bạ.
An trú chánh niệm đằng trước mặt có đề cập đến trong kinh điển nhưng
không có một ai biết được hết cái giá trị siêu phàm vượt thánh của nó!
Vì sự thật là: rất ít ai biết cách thức an trú chánh niệm đằng trước
mặt!
Nên nhớ rằng: Kinh Majjhima Nikaya (trung bộ tập 3) kinh số 107. Kinh
Ganaka Moggallàna (Ganakamoggallàna sutta) có đề cập đến một trình tự
tu tập và trong đó, Đức Phật cũng có nhắc đến chuyện chú ý tỉnh giác
khi đi đứng nằm ngồi và sau đó là quy trình "an trú chánh niệm đằng
trước mặt" và chỉ có bấy nhiêu mà thôi, còn phần kỹ thuật thì không ai
biết nó ra làm sao cả! Khi niệm Thân, sau một thời gian thực tập và tu
sĩ đã tỉnh giác được rồi, thì kế đến là phân kỹ thuật an trú chánh
niệm đằng trước mặt trên "Thân" nó là như thế này:
1. Bước thứ nhất: Tu sĩ nhắm mắt 100% và nhìn chăm chăm về hướng đằng
trước mặt, ngang với tầm nhìn và dùng trí tưởng tượng của mình, tưởng
tượng ra một cái hình ellipse (hột vịt mà hai đầu đều bằng nhau) dựng
đứng. Thông thường thì khi hình này hiện ra thì đã có một hình ảnh (mờ
mờ) của một Con Người ngồi theo thế kiết già và bận áo Thầy Chùa màu
vàng. Như vậy trong kỹ thuật an trú chánh niệm đằng trước mặt với đề
mục là "Thân" thì hành giả phải thấy được hai 2 thành phần của Con
Người:
a. Thành phần Hào Quang (là phần không gian trong cái hình ellipse)
b. Và phần thân thể là cái hình Con Người bận áo Thầy Chùa, đầu trọc
ngồi kiết già ở trong cái hình ellipse đó.
1.1. Ý nghĩa:
Tu sĩ đang bận áo Chánh Pháp và đang thực tập về cách quán hay an trú
chánh niệm đằng trước mặt với đề mục là "Thân" với mục đích là ly khổ
(cái đầu trọc)
1.2. Trình độ:
- Bước thứ nhất (Thấp): Hành giả dùng trí tưởng tượng của mình và bằng
cái nhìn chăm chăm vào cái linh ảnh đó và... tô (sơn) nó lên, và làm
cho nó thật là rõ, khi cái hình nó nổi lên rõ ràng thì đó là dấu hiệu
báo rằng bước thứ nhất đã tạm được
- Bước thứ nhì (Cao): Hành giả dùng trí tưởng tượng và... thấy luôn cả
bộ xương. Đây là trình độ cao nhất mà hành giả có thể an trú chánh
niệm đằng trước mặt trên đề mục là "Thân".
1.3. Khó khăn:
Khó vô cùng, vì nó đòi hỏi "nguyên con cái tâm" (Vi tế tâm và Thô Tâm)
phải tham gia vào việc quán hay an trú chánh niệm đằng trước mặt. Do
vậy mà tu sĩ phải thật là chú tâm vào công thức quán này, thì nó mới
chịu ra. Và phải kiên định lập trường (phải tập cho xong) cũng như
tinh tấn đến cao độ, có thể nói là tập "một mất một còn" với nó... thì
mới xong cái phần căn bản này!
1.4. Nhận Xét:
1.4.1. Kỳ lạ là: Tuy rằng tu sĩ, đang nằm, hay ngồi trên cái ghế, để
quán thì lúc nào hình ảnh của Con Người trong cái hình ellipse cũng
đều ngồi ở tư thế Kiết Già! Và lúc nào cũng bận đồ cà sa màu vàng và
đầu lúc nào cũng là đầu trọc.
1.4.2. Một khi cái phần căn bản trên đã làm xong thì khi áp dụng kỹ
thuật an trú chánh niệm đằng trước mặt vào Thân, Thọ, Tâm, Pháp thì
chỉ là trò hề! Nó rất là dễ làm và có kết quả có thể nói là rất là tức
thời!
1.5. Áp dụng:
1.5.1. Hơi thở: áp dụng cho cả hai trình độ (thấp và cao). khi an trú
chánh niệm đằng trước mặt thì tu sĩ sẽ thấy rằng: khi mình thở "ở
ngoài này" thì cái ông đang ngồi xếp bằng đó cũng thở y chang như
mình! Sự hoạt động đồng bộ này là dấu hiệu của "nguyên con cái tâm" nó
đang học và khi nó học thì nó hiểu rằng: Tất cả đều có, khi còn cái
phòng xẹp này! Và tất cả sẽ biến mất, khi không còn cái phòng xẹp này
nữa (dĩ nhiên).
Mở ngoặc:
Trước đây chỉ có cái "Thô Tâm" nó hiểu mà thôi, còn cái "Vi Tế Tâm"
thì nó cứ lăng xăng nên sự hiểu biết này chưa có đủ sức mạnh để ngăn
cản những sự xé rào (bỗng dưng mình cảm thấy ưa cái này, thích cái
kia), và nhất là những cơn bùng dậy của Tham, Sân, Si sau khi đã...
ngủ ngầm một thời gian! Nay, cũng là bổn cũ soạn lại, nhưng lần này
thì có cái khác là: Nguyên con cái tâm nó biết và một khi nó biết rõ
là như vậy, thì nó tự điều chỉnh. Nên chỉ cần vài tuần, hay vài ngày
thì nó đã đủ sức mạnh để hiểu rõ cái tình trạng "Vô Duyên" hay sự
"Lãng Xẹt" khi mình tham cái này, giận cái kia, hay thích cái nọ! Ái
mà dứt được rồi, thì cái gì mà còn?
Đóng ngoặc.
Kết quả:
Tập như vầy thì cũng đã đủ để siêu vượt thế gian rồi.
1.5.2. Đi (Đứng, Nằm, Ngồi): Chỉ áp dụng cho trình độ cao, hành giả
vừa đi vừa quán thấy nguyên cả bộ xương mình cũng đang đi, y chang như
mình đang đi ở... ngoài này!
1.5.2.1. Trí Tuệ: Cả bộ xương mà đi đứng nằm ngồi thì rõ ràng là tu sĩ
hết còn cái nhìn ở lớp da (ai cũng biết cái nhìn này tạo ra sự phân
biệt: có Nam, có Nữ, có Già, có Trẻ, có Đẹp, có Xấu,...) mà nó đã vào
tới tận cùng xương tủy. Chỉ cần nguyên con cái tâm (gồm cả hai phần:
Vi Tế tâm và Thô Tâm) mà thấy được như vậy thì tự nó hiểu rằng không
có Nam, không có Nữ, không có Già, không có Trẻ,... vì vậy mà nguyên
con cái tâm nó dứt được hết các phân biệt này nọ.
1.5.2.2. Kết quả: đi coi vũ sexy thì chỉ thấy bộ xương nó cục cựa,
nhìn thấy người đẹp cười thì cũng chỉ thấy có bộ xương nó cười. Tham
ái tự dứt: A Na Hàm và A La Hán trong tầm tay. Tập tới đây thôi cũng
là đủ rồi! Không cần tập thêm cái gì nữa cả.
Chuyện bên lề: Một cô ở Utah đang tập tới đây thì bỗng nhiên có nhận
xét rằng: "Chú ơi, con đang tập cái chú đang nói đó! Nhưng sau đó thì
cái chuyện "Vợ Chồng" nó trở nên lảng xẹt à! Sao nó tự nhiên, con thấy
nó dửng dưng dễ sợ luôn!" Đệ trả lời: "Thì chỉ có thằng điên, con
khùng nó mới mê cái... bộ xương mà thôi! Con, thì chú thấy con đâu có
điên gì đâu! Nên nó là như vậy đó!"
1.5.3. Thọ, Tâm, Pháp: Ba cái này rất là dể làm! Chỉ cần tu sĩ chú ý
đến cái phần không gian trong cái hình ellipse (cái hào quang).
Nguyên tắc: Một khi mà nguyên con cái tâm nó đã biết thế nào là đẹp
thế nào là xấu thì nó tự động không thèm tham gia vào những hành động
hay những suy nghĩ dẫn đến những cái xấu nữa! Y như tình trạng đem cứt
mà để lên bàn thờ vậy! Nguyên con cái tâm nó không chấp nhận và nó
cũng không làm được như vậy luôn.
Thực tế, khi an trú chánh niệm đằng trước mặt của "Thân trên Thân" thì
nó đã tự động dẫn đến cái chuyện không còn Tham, Sân, hay Si rồi!
Nhưng để gọi là "đóng chốt" luôn cái tình trạng này, nên các tu sĩ
khác cũng đã cẩn thận cho "nguyên con cái tâm" nó học hỏi và hiểu biết
luôn với mục đích là để chừa luôn, không còn thèm Tham Sân Si nữa:
Bằng cách cho nguyên con cái tâm nó hiểu rằng những chuyện gì sẽ xảy
ra khi mình Tham, Sân và Si.
1.5.3.1. Thực hành:
Cho tới bây giờ thì khó có cơ hội để mà Sân hận được! Nên chỉ còn hai
cách:
1.5.3.1.1. Nhìn người ta đang Sân Hân hay Tham: Sau đó thì nhìn hào
quang của người đó. Tu sĩ sẽ thấy nó dơ như cứt vậy! Chỉ cần một lần
thôi thì nguyên con cái tâm nó chê và không thèm chơi luôn với ba cái
Pháp lăng nhăng này.
1.5.3.1.2. Hồi tưởng lại hồi xưa: Mình cũng còn giận hờn như ai vậy và
tác ý muốn thấy lại cái hào quang của mình ngay vào lúc đó: Liền thấy
ông ngồi Kiết Già với cái đầu thì trọc mà lại có cái hào quang quá là
dơ dáy! Dĩ nhiên chỉ cần làm một lần thôi thì cả nguyên con cái Tâm nó
đã thuộc bài và không thèm chơi với ba cái pháp theo kiểu xịt bộp này
nữa! Trên đây chỉ bàn đến kết quả tất nhiên của kỹ thuật an trú chánh
niệm đằng trước mặt. Nay đệ lại bàn về sự mầu nhiệm của an trú chánh
niệm đằng trước mặt đối với ác nghiệp quá khứ và nguyên tắc trả
nghiệp! Muốn bàn về vấn đề này thì nên biết về vài thông số kỹ thuật
mà đệ đã thực nghiệm qua: Tất nhiên là khi an trú chánh niệm đằng
trước mặt thì tu sĩ sẽ có thể đo được sự xuất hiện lâu hay mau như thế
nào của đề mục. Tuy rằng không chính xác cho lắm nhưng cũng gọi là tàm
tạm.
Và sau khi nhìn lại từ trình độ Tứ Thiền thì đệ đã đúc kết ra được
thời gian tối thiểu mà đề mục xuất hiện đằng trước mặt để xác định
trình độ tâm linh của cá nhân đó như sau:
- Hình ảnh đề mục xuất hiện ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và
lâu tới 12 giây: Sơ Thiền
- Hình ảnh đề mục xuất hiện ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và
lâu từ 12 tới 40 giây: Nhị Thiền
- Hình ảnh đề mục xuất hiện ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và
lâu từ 40 tới 70 giây: Tam Thiền
- Hình ảnh đề mục xuất hiện ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và
lâu trên 70 giây: Tứ Thiền
Theo Kinh sách thì:
Tuổi thọ của Sơ Thiền: từ 1/3 đến 1 A Tăng Kỳ Kiếp [1 A Tăng Kỳ là:
Một con số một với 47 con số không (từ điển Phật Học của Đoàn Trung
Côn)]
(Và một kiếp là vài trăm vạn năm ở Trái Đất)
Tuổi thọ của Nhị Thiền: từ 2 đến 8 Đại A Tăng Kỳ Kiếp.
Tuổi thọ của Tam Thiền: từ 12 đến 32 Đại A Tăng Kỳ Kiếp.
Tuổi thọ của Tứ Thiền: từ 500 đến 16000 Đại A Tăng Kỳ Kiếp
Như vậy tuổi thọ này nó tính ra làm sao đối với một Con Người đang tu
tập với cách an trú chánh niệm đằng trước mặt? Ví dụ như là tu sĩ chỉ
tới Sơ Thiền có 12 giây đồng hồ:
Phải hiểu rằng tu sĩ chỉ ở Sơ Thiền chỉ có 12 giây thôi và hiện tượng
tuột định liền xảy ra. Lý do là do hết sức, hoặc là do độ nhập Chánh
Định chưa có mạnh cho lắm vì chưa quen vậy thôi. Tuy vậy chỉ cần 12
giây vàng son này thôi thì tu sĩ đã có thể bao trùm vài ngàn kiếp ở
Trái Đất thuộc về quá khứ!
Tại sao
Mở ngoặc:
Đường trở nên cực kỳ trơn trợt, xin Các Bạn giảm vận tốc đọc lại thật
là chậm và suy nghĩ cho kỹ:
Đóng ngoặc.
Lý do là vì tu sĩ chết ở Sơ Thiền 12 giây trước đó và tiếp tục sống
lại liền ở đây! Do vậy mà cái tuổi thọ mà tu sĩ đã sống 12 giây ở Sơ
Thiền, nó... lại bao trùm ngược về quá khứ, Có nghĩa là khi sống 12
giây ở Sơ Thiền thì tu sĩ đã sống tương đương với vài chục ngàn năm ở
Trái Đất vào thời quá khứ!
Trả nghiệp:
Đối với một người không có tu hành (anh A):
Khi người này (anh A) bị ai đó đá một cú vào đít của mình, thì chỉ có
một ý nghĩa duy nhất là: Vì kiếp trước anh A này đã có đá vào đít của
người kia một lần! Và chỉ là như vậy mà thôi. Do vậy mà anh A rất là
hận người đá vào đít của mình! Vì anh A đâu có biết nguyên nhân hồi
kiếp trước đâu nè!
Đối với người tu tập theo cách an trú chánh niệm đằng trước mặt thì
Nghiệp quả cũng sẽ tới với một cú đá vào đít, y như anh A đã bị! Nhưng
vì âm hưởng của thời quá khứ (do tuổi thọ 12 giây ở Sơ Thiền) nên
nghiệp quả còn mang một tính chất đặc biệt nữa là: Nó lại đại diện cho
vài ngàn cú đá ở vào những kiếp quá khứ! Do vậy mà tu sĩ này nhận cú
đá với nụ cười trên môi. Vì tu sĩ biết chắc rằng: Mình đã có dịp trả
nghiệp vào thời quá khứ nhanh gấp vài ngàn lần so với một phàm phu!
Vì lý do đó mà Đức Phật Thích Ca chỉ nhắc chừng cho những tu sĩ mới
tu, Ngài đã nói:
-- Ông bị muỗi cắn suốt đêm và ông ngủ không được à! Ông nên nhẫn
nại...
|
|
|