Hoa Sen Trên Đá

An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

Tháng Chín 22, 2018, 04:28:20 PM *
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.

Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát
Tin tức     1 người đang vào nhập cốc. Tổng số nhập cốc: 2. Thời điểm cùng nhập cốc nhiều nhất: 12:34 AM
 
   Trang chủ diễn đàn   Trợ giúp Tìm kiếm Lịch Đăng nhập Đăng ký  
Trang: [1]   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nhờ Thầy giảng dùm con ( Chăn voi )  (Đọc 8552 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Hạ Vũ Tử
Khách
« vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 02:08:42 AM »

Thưa Thầy!

Hai hôm nay con mơ giấc mơ có con voi trắng đến với con. Đêm đầu, nó đến với con, lấn quấn bên con. Đêm sau, con voi trắng dẫn thêm con voi con cũng màu trắng nữa. Con voi con lộn vòng vòng làm trò rất vui.

Xin Thầy giảng dùm con giấc mơ này.

Kính chúc Thầy và gia đình luôn vui, khỏe.
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 18, 2009, 03:25:58 PM gửi bởi hoasentrenda » Logged
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 10:39:10 AM »

Thưa Thầy!

Hai hôm nay con mơ giấc mơ có con voi trắng đến với con. Đêm đầu, nó đến với con, lấn quấn bên con. Đêm sau, con voi trắng dẫn thêm con voi con cũng màu trắng nữa. Con voi con lộn vòng vòng làm trò rất vui.

Xin Thầy giảng dùm con giấc mơ này.

Kính chúc Thầy và gia đình luôn vui, khỏe.
Voi là cái thứ ai cũng gờm khi đi rừng.
Voi nó gần "Con Người" hơn con chó.

Là vì nó cũng đi thăm mồ mã của tổ tiên! Bằng cách dẫn đàn nó tới chỗ ông bà nó chết và dùng vòi nó ngửi ngửi và hất hất cái xương sọ, rồi nó lại ủn voi con đến cái xương sọ và đứng trầm ngầm một hồi rồi mới ra đi.

Voi say mà đụng phải tâm từ của Bổn Sư là ... tỉnh rượu liền ngay lập tức!
Và thay vì cứ chạy bừa tới trước y như là trong chiến trường! Thì lại nó ... thắng hết ga, đến xià cã thân hình đồ xộ của nó và tránh hết mức, không cho mình đụng vào Con Người đằng trước mặt! Cảnh tượng hết xảy! Khói bụi mịt mù! Ai cũng tưởng là Bổn Sư tiêu tùng rồi! Nhưng khi bụi lắng xuống thi con voi cách thân thể Bổn Sư trong gan tất, còn Ngài thì đứng im trong cơn nhập Định!

Từ đó, trong tu hành mà thấy Voi là ghê lắm:
Nó là ... Khủng Long và gần với đời sống (Khác với con rồng: cũng là khủng long nhưng có vẽ xa rời cuộc sống).

Voi nhạy cảm đến kinh hồn và có khả năng về cái thần thông mà tibu tạm gọi là "Cẳng Chân Viên Thông" còn ngon lành hơn cả "Nhỉ Căn Viên Thông" trong kinh Thủ Lăng Nghiêm!

Nó có thể nghe được bằng chân tiếng báo động của những con voi cùng bầy với nó, cách đó vài ba cây số, khi bầy voi này ... gặp sư tử tấn công!
Rõ hơn:
Bên bầy kia mà gặp sư tử thì bầy này tuy rằng cách xa nhau vài ba cây số thì đã gôm những con voi con lại vào ngay giữa và chuẩn bị chiến đâu, mặc dù chưa có gì xảy ra!

Do vậy nên tuy là ô dề và chậm chạp nhưng là loài có nghề ngầm.

Trong Tâm Linh (tức là đối với người tu hành đều đều) có hai cái Thấy:
1. Hể mà thấy (thiện pháp) thì thế nào cũng được!
2. Còn hể mà thấy "ác pháp" thì ác pháp đó sắp hết tác dụng lên hành giả rồi.

Vòng vo tam quốc như vậy đã là nhiều rồi:
Nay là đến chuyện về con voi ... trắng.
Màu trắng là bảy màu trộn lại (đại diện cho "Tính Tổng Hợp").
Voi là "Tính Biết Nghe".

Hai đức tính "Tổng Hợp và Biết Nghe" mà đụng lại và nay đã đủ lực để thể hiện ra con voi trắng là pháp đã đủ trưởng thành rồi.

Chỉ còn vài vấn đề nhỏ nhặc như là ... biến thành con voi trắng nhỏ hơn và biết làm trò theo cảnh:
Cực kỳ vui tính và cũng cực kỳ chính xác là ... tách bầy và làm chuyện riêng được rồi! hehehehe.
Hết

Logged
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 12:00:44 PM »

Thưa Thầy!

Con xin nhận lỗi với Thầy là con tả giấc mơ chưa kỹ lắm. Đó là : con voi nhỏ nó còn...nhỏ lắm ạ.  Cheesy Cheesy Cheesy

Kính chúc Thầy luôn khỏe và vui nhé!
Trời! nó đâu có nhỏ con! Mà là Bãn Ngã nó nhỏ Grin Grin Grin
Logged
trigia
Full Member
***
Giới tính:
Bài viết: 389


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 01:00:34 PM »

 Cheesy Grin
Logged
hoasentrenda
Administrator
*****

Bài viết: 603


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 07:40:12 PM »

Tặng HVT.
http://www.chua-hai-duc.com/images/images.htm
Cái link này anh Minh Quang post lên vn-buddhism 28/11/2006.


* Elephant_Taming1.jpg (1152.94 KB, 2552x3304 - xem 1122 lần.)

* Elephant_Taming2.jpg (1152.01 KB, 2552x3304 - xem 1082 lần.)

* Elephant_Taming3.jpg (1100.95 KB, 2552x3304 - xem 1072 lần.)

* Elephant_Taming4.jpg (1254.78 KB, 2480x3408 - xem 1071 lần.)
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 13, 2009, 07:47:13 PM gửi bởi hoasentrenda » Logged

An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt
Dieu Ngan
Khách
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 08:51:09 PM »

 Grin  Grin  Grin
Logged
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2009, 10:10:55 PM »

Grin  Grin  Grin
Ám xì buà xì bà! Con coi phần bên tay phải có nói sơ sơ về bức tranh này. Nó giống như tranh chăng Trâu của Trung Hoa.


* ChangVoi.jpg (681.99 KB, 1152x1782 - xem 1141 lần.)
Logged
trigia
Full Member
***
Giới tính:
Bài viết: 389


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười Một 14, 2009, 11:24:43 PM »

Mãi đến hôm nay nhờ duyên bạn HVT mà bức tranh Chăn Voi mới được giải nghĩa 1 cách thâm huyền.
Và đọc thật kỹ cái quy trình Chăn Voi này  thì Tg đang ở giai đoạn 2.  Grin
Logged
QUANGMINH
Jr. Member
**

Bài viết: 187


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Mười Một 15, 2009, 10:40:53 PM »

Lúc đầu là Thiền Sư nhìn theo cái tâm. Và nhận thấy rằng cái tâm gồm hai phần Voi Tâm Thức Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã.

Hai thành phần này rất là u mê, khó dạy bảo theo kiểu muốn đi đâu thì cứ đi.
Và mình (Thiền Sư) cứ phải theo đuôi nó hoài mặc dù đã trang bị đầy đủ dụng cụ để khuất phục như dây nài (Sự Tỉnh Thức) và búa (Sự Chú Tâm).
Trong giai đoạn (1) này thì Khỉ lại dẫn Voi chạy lung tung ở phía trước, không có thứ tự.  Lúc nào Khỉ cũng nói chuyện với Voi và lôi cuống Voi chạy hết ga sau lưng mình. Cả hai không thèm để ý tới Thiền Sư. Trong hình số (1) Thiền Sư với bàn chân đứng yên ngay tại chỗ diển tả cảnh ... chưa kịp phản ứng gì cả. Thiền Sư trợn mắt mà nhìn hai con Vật Bất Kham này! Mặc dù đã đưa Dây Nài Tỉnh Thức và Buá Chú Tâm nhưng Khỉ và Voi chưa bị cầm chân chút nào hết. Thiền Sư không làm gì được cả, trong giai đoạn đầu này.

Giai đoạn (2) (chú ý vào chân của Thiền Sư) Ngài đã bước đi được vài bước trong kinh nghiệm điều tâm: Khỉ và Voi không thể nào chạy nhảy như ở giai đoạn đầu nữa. Tuy nhiên, Ngài vẫn phải chạy theo chúng bở hơi tay! Búa Chú Tâm vẫn phải giữ đằng trước mặt, Dây Nài Tỉnh Thức đã được Ngài dơ cao chuẩn bị quăng vào hai con thú Bất Kham này, Vì chúng càng ngày càng gần và càng ngày càng vào tầm quăng của Ngài. Lúc này, Thiền Sư hay phát giác ra được sự rối loạn của tâm thức như là: Sao mà mình nghĩ bậy bạ dữ vậy nè! Hoặc là tự đánh giá: Mình còn sân quá! Mình đúng là đồ cà chớn ...
Lửa Giới Luật phực cháy hai bên đường! Lửa này vừa cản trở được hai con vật Bất Kham, nhưng đồng thời cũng cản trở chính Thiền Sư luôn (vì phương pháp đưa và giữ Búa Chú Tâm ngay đằng trước mặt lại quá khó)!
Chưa hết, hương thơm của hoa Tham Dục (màu hồng) trong đời sống, Hương vị của trái cây Danh Vọng tuy là ở xa hai bên đường, nhưng lúc nào cũng ám ảnh và có thể đánh gục Thiền Sư bất cứ lúc nào!

Giai đoạn (3). Vưà tầm rồi! Quăng! Voi Phàm Phu đã bị Dây Nài Tỉnh Thức quăng tròng qua đầu và dưới sức mạnh của sự Tỉnh Thức: Voi bị giật mạnh và quay đầu lại nhìn Thiền Sư vì đã bị khuất phục phần nào rồi! Voi Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác đã bị đổi màu vào những phần chính yếu (Đầu và Cổ). Thì ngay lúc này Thiền Sư phát hiện ra Thỏ Vi Tế tâm ngồi chễm chệ trên Voi Phàm Phu từ đời nào rồi. (Trình độ tương đương Tam Thiền). Thỏ Vi Tế tâm này trước đó (giai đoạn 1 và giai đoạn 2) Thiền Sư chưa đủ sự Tỉnh Thức để theo dõi. Nay thì Thỏ Vi Tế tâm đã được phát hiện. Trong giai đoạn (3) này: Búa Chú Tâm đã được Thiền Sư sử dụng thuần thục, với hai chiêu:Nhu Nhuyễn và Dể Sử Dụng. Thiền Sư không cần để ra trước mặt nữa mà chỉ thủ thế để khi hữu sự thì chỉ việc phóng Buá ra là yên tâm.

Tới đây có hai quan niệm:
1. Các Thiền Sư Tây Tạng quan niệm rằng: Từ Giai Đoạn (1) cho tới giai đoạn (3) này thì Thiền Sinh nên dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn là Búa Chú Tâm. Các Ngài bàn rằng là: Nếu mà dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn thì có thể khống chế sự loạn tâm. Và sau khi sự loạn tâm được khuất phục thì Các Ngài mới dùng Búa Chú Tâm để đánh gục thói hư dã dượi, buồn ngủ!

2. Tibu Không nhìn theo hướng này, có thể là tibu tập trong xứ nóng nên tibu theo sát diễn tiến trong tranh ảnh: Tibu khai triển tối đa Búa Chú Tâm để đánh cùng một lúc tính loạn động và sự dã dượi, buồn ngủ.

Giai đoạn (4): Voi Phàm Phu dẫy chết và lồng lên dữ tợn! Thiền Sư phải thâu ngắn Dây Nài Tỉnh Thức, đứng trong tầm sát hại và vung Búa Chú Tâm tử chiến với Voi để bắt Voi Phàm Phu phải nghe lời! Trong khi đó Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã nhìn thấy hoa quả Danh Lợi mộc đầy bên lề đường, tay Khỉ chỉ chỏ và chuẩn bị chộp lấy! Giai đoạn này là ghê gớm nhất đối với Thiền Sư: Cây Trái Danh Vọng và Hương Thơm Tham Dục đã chính mùi: Chỉ cần Thiền Sư gật đầu là ... Nhà lầu, và xe hơi! Trong khúc quanh nguy hiểm này: Ngọn Lửa Giới Luật phực lên và đốt cháy hết những rác rưởi! Thiền Sư bẻ cua và bước sang giai đoạn thứ (5).

Giai đoạn này (5) thì Voi Phàm Phu, Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã, Thỏ Vi Tế tâm chỉ còn hoạt động yếu ớt! Thiền Sư chỉ cần quay lại trừng mắt nhìn hay là vung những nhác Buá Chú Tâm chí tử vào ngay đầu của Voi Phàm Phu (ý là bắt Voi tập bài tập Thiền Định với đề mục) thì Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã và Thỏ Vi Tế tâm bị khuất phục toàn bộ. Những loạn động không còn làm tổn thương Thiền Sư nữa.
Buồn phiền rơi rớt (hình ốc Loa) và niềm vui Chư Thiên bắt đầu xuất hiện (Cặp Phèn La)

Giai Đoạn (6) Thỏ Vi Tế tâm biến mất, Voi và Khỉ đi theo Thiền Sư một cách ngoan ngoãn. Tất cả những vũ khí như Dây Nài Tỉnh Thức và Búa Chú Tâm chỉ hiện diện cho có lệ. Hoa "Trí Tuệ" trong tầm mắt (Hoa màu xanh dương).

Giai đoạn (7) Voi có thể đi trước hay đi sau gì cũng được, tuy rằng vẫn còn vài điểm đen nhưng chỉ là chuyện nhỏ. Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã vái lạy Thiền Sư và giả từ. Trong giai đoạn này chỉ còn vài cái gợn nhẹ của tâm thức. Như là gợn nhẹ Sân hận, gợn nhẹ Tham ái, ... Tuy rằng những vấn đề trên vẫn được Thiền Sư chú ý và biết đến nhưng tính cách nguy hiểm thì đã qua lâu lắm rồi.

Giai Đoạn (8 ) Voi Phàm Phu đã thành Bạch Tượng! Voi "Nghe Lời" Thiền Sư sai bảo một cách chăm chỉ. Tuy nhiên, một đôi lúc cũng cần phải chú tâm khá mạnh để hoàn thành những bài tập thiền định! Tâm Kính Đàn trong tầm tay. Tứ Thiền Hữu Sắc

Giai đoạn (9) Bạch Tượng nằm ngủ Thiền Sư vào giai đoạn Nhập Đại Dịnh. Hành giả có thể  nhập Chánh Định vào đề mục trong vòng một ngày, một tuần và ngay cả Tháng cũng còn thấy dể dàng!

Giai Đoạn (10) Giai Đoạn Minh Sát Tuệ. Đây là vùng ảnh hưởng của  Tư Tưởng, nên trong hình lại vẽ cầu vòng bảy màu: Đó là biểu tượng của cõi Vô Sắc.
Về phần này:
Gần như 99.99 % giới tu hành đã thực hành Minh Sát Tuệ quá sớm (từ "Cận Định" cho tới "Hữu Sắc") nên không có đủ lực để ... vói tới tư tưởng để dứt điểm nó! Do đó cho nên, Bà con cô bác sẽ đọc không biết bao nhiêu là Sách Vở và nghe rất là nhiều Băng Thuyết Pháp nói về chuyện này nhưng chưa có một ai làm cho xong! Toàn là nói và tưởng tượng không mà thôi!

Nguyên tắc là phải bò vào cõi Vô Sắc để có thể đánh cận chiến với khối tư tưởng, thì may ra nó mới yên.

Giai đoạn (11) Hành giả cầm gươm lửa Trí Tuệ và vào Diệt Thọ Tưởng Định. Ngọn lửa cuối cùng: Lửa Giải Thoát Tri Kiến!

Tập trật là thành ông tiên bay lơ lững ... thấy mà ớn óc.

Nhận xét:
Những kết quả hiển nhiên khi thiền định từ giai đoạn (5) trở lên như là: Bớt Khổ tâm (Ốc Loa), Hỷ Lạc của Chư Thiên (Đôi phèn la), Hương Hoa Trí Tuệ (Hoa Xanh Dương) mà có thể dịch là hiểu biết do trực giác, Thiên Nhãn (Tâm Kính Đàn) tất cả đều được cố ý vẽ nằm ngoài con đường tu hành, tức là chỉ nằm ở bên lề.
Đây là cách diễn tả rất đúng với Chánh Pháp trong khi đang hướng về Niết Bàn để tu.

So sánh với 10 bức tranh chăn trâu, bức ảnh này rõ hơn nhiều về cả phần kỹ thuật điều tâm, lẫn ý nghiã thâm sâu.

Hết
Mở hình vưà coi vưà nhìn vào hình hehehe lung tung ben và nhức đầu ghê lắm Roll Eyes

Một bài pháp quá....là tuyệt vời!
Ôm bài này và cái đề mục của mình rồi chơi tới bến luôn! há há hà ha..

Cám ơn chú sư phụ và cái vị nào đó đã vẽ ra bức tranh chăn voi lý thú này.

Và phải cám ơn đệ Vũ đã có giấc mơ về con voi, đây là nhân duyên khởi đầu và HSTD đã post lên cái tranh chăn voi nữa chứ, ôi ! tòan là một đóng dây mơ rễ má quá xá tuyệt !
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 15, 2009, 10:47:01 PM gửi bởi QUANGMINH » Logged
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Mười Một 17, 2009, 07:15:37 AM »

Một bức tranh tuyệt kỷ về nghệ thuật điều tâm:

Tranh Chăn Voi. (Những bức tranh khác được vẽ 2006 vừa rườm rà và lung tung cả lên. Chỉ có bức tranh này là rõ ràng, vưà đủ, và đặc biệt là một bức tranh về tu hành của Tây Tạng mà lại ... vắng bóng các Đức Phật).

Phát tâm tu hành: (Góc phải phía dưới của bức tranh: Núi và cây)
Tuy rằng đã được nhấn mạnh: Tham Sân Si là "ba ngọn núi ngoại khổ" (trong hình hai ngọn núi rưởi) thì vẫn có người chỉ nhận thức là Tham Sân Si cao lắm chỉ to bằng  ba cái cây cổ thụ cũng thuộc diện "quá khổ" ở ngay sau hè.

Do tình trạng sai lầm này mà hiếm khi có người quyết tâm tu hành cho đúng lắm.

Dân nghiệp dư (tu tài tử) do nhìn gần nên  tưởng rằng đây chỉ là ba cái cây cổ thụ sau hè (ba cây sau chùa) , nên dự trù:
Sau khi tớ ăn uống no say, có chúc đỉnh vốn liến rồi! Là ta vác búa ra làm vài nhác là có thể đốn tận gốc!

Dân chuyên nghiệp thì do nhìn xa hơn nên nhận thấy đây là ba ngọn Hy Mã Lập Sơn nên việc sang bằng chỉ còn tính được ở mức độ làm đều đều và theo kiểu: Cần cù bù khả năng!  Họ hiểu rõ đây là không phải một sớm, một chiều mà làm xong được.

Đứng nhìn từ nhịp cầu 12 nhân duyên (12 giòng nước) , thiền sư bắt đầu đi chập chững những bước điều tâm đầu tiên.

Lúc đầu là Thiền Sư nhìn theo cái tâm. Và nhận thấy rằng cái tâm gồm hai phần Voi Tâm Thức Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã.

Hai thành phần này rất là u mê, khó dạy bảo theo kiểu muốn đi đâu thì cứ đi.
Và mình (Thiền Sư) cứ phải theo đuôi nó hoài mặc dù đã trang bị đầy đủ dụng cụ để khuất phục như dây nài (Sự Tỉnh Thức) và búa (Sự Chú Tâm).
Trong giai đoạn (1) này thì Khỉ lại dẫn Voi chạy lung tung ở phía trước, không có thứ tự.  Lúc nào Khỉ cũng nói chuyện với Voi và lôi cuống Voi chạy hết ga sau lưng mình. Cả hai không thèm để ý tới Thiền Sư. Trong hình số (1) Thiền Sư với bàn chân đứng yên ngay tại chỗ diển tả cảnh ... chưa kịp phản ứng gì cả. Thiền Sư trợn mắt mà nhìn hai con Vật Bất Kham này! Mặc dù đã đưa Dây Nài Tỉnh Thức và Buá Chú Tâm nhưng Khỉ và Voi chưa bị cầm chân chút nào hết. Thiền Sư không làm gì được cả, trong giai đoạn đầu này.

Giai đoạn (2) (chú ý vào chân của Thiền Sư) Ngài đã bước đi được vài bước trong kinh nghiệm điều tâm: Khỉ và Voi không thể nào chạy nhảy như ở giai đoạn đầu nữa. Tuy nhiên, Ngài vẫn phải chạy theo chúng bở hơi tay! Búa Chú Tâm vẫn phải giữ đằng trước mặt, Dây Nài Tỉnh Thức đã được Ngài dơ cao chuẩn bị quăng vào hai con thú Bất Kham này, Vì chúng càng ngày càng gần và càng ngày càng vào tầm quăng của Ngài. Lúc này, Thiền Sư hay phát giác ra được sự rối loạn của tâm thức như là: Sao mà mình nghĩ bậy bạ dữ vậy nè! Hoặc là tự đánh giá: Mình còn sân quá! Mình đúng là đồ cà chớn ...
Lửa Giới Luật phực cháy hai bên đường! Lửa này vừa cản trở được hai con vật Bất Kham, nhưng đồng thời cũng cản trở chính Thiền Sư luôn (vì phương pháp đưa và giữ Búa Chú Tâm ngay đằng trước mặt lại quá khó)!
Chưa hết, hương thơm của hoa Tham Dục (màu hồng) trong đời sống, Hương vị của trái cây Danh Vọng tuy là ở xa hai bên đường, nhưng lúc nào cũng ám ảnh và có thể đánh gục Thiền Sư bất cứ lúc nào!

Giai đoạn (3). Vưà tầm rồi! Quăng! Voi Phàm Phu đã bị Dây Nài Tỉnh Thức quăng tròng qua đầu và dưới sức mạnh của sự Tỉnh Thức: Voi bị giật mạnh và quay đầu lại nhìn Thiền Sư vì đã bị khuất phục phần nào rồi! Voi Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác đã bị đổi màu vào những phần chính yếu (Đầu và Cổ). Thì ngay lúc này Thiền Sư phát hiện ra Thỏ Vi Tế tâm ngồi chễm chệ trên Voi Phàm Phu từ đời nào rồi. (Trình độ tương đương Tam Thiền). Thỏ Vi Tế tâm này trước đó (giai đoạn 1 và giai đoạn 2) Thiền Sư chưa đủ sự Tỉnh Thức để theo dõi. Nay thì Thỏ Vi Tế tâm đã được phát hiện. Trong giai đoạn (3) này: Búa Chú Tâm đã được Thiền Sư sử dụng thuần thục, với hai chiêu:Nhu Nhuyễn và Dể Sử Dụng. Thiền Sư không cần để ra trước mặt nữa mà chỉ thủ thế để khi hữu sự thì chỉ việc phóng Buá ra là yên tâm.

Tới đây có hai quan niệm:
1. Các Thiền Sư Tây Tạng quan niệm rằng: Từ Giai Đoạn (1) cho tới giai đoạn (3) này thì Thiền Sinh nên dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn là Búa Chú Tâm. Các Ngài bàn rằng là: Nếu mà dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn thì có thể khống chế sự loạn tâm. Và sau khi sự loạn tâm được khuất phục thì Các Ngài mới dùng Búa Chú Tâm để đánh gục thói hư dã dượi, buồn ngủ!

2. Tibu Không nhìn theo hướng này, có thể là tibu tập trong xứ nóng nên tibu theo sát diễn tiến trong tranh ảnh: Tibu khai triển tối đa Búa Chú Tâm để đánh cùng một lúc tính loạn động và sự dã dượi, buồn ngủ.

Giai đoạn (4): Voi Phàm Phu dẫy chết và lồng lên dữ tợn! Thiền Sư phải thâu ngắn Dây Nài Tỉnh Thức, đứng trong tầm sát hại và vung Búa Chú Tâm tử chiến với Voi để bắt Voi Phàm Phu phải nghe lời!

(Bằng các bài tập càng ngày càng khó, và theo sát các khẩu quyết thâm dịêu và các kinh nghiệm sống về Tâm Linh.
Và hơn lúc nào hết:
 Họ làm được là mình làm được)!

Trong khi đó Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã nhìn thấy hoa quả Danh Lợi mộc đầy bên lề đường, tay Khỉ chỉ chỏ và chuẩn bị chộp lấy! Giai đoạn này là ghê gớm nhất đối với Thiền Sư: Cây Trái Danh Vọng và Hương Thơm Tham Dục đã chính mùi: Chỉ cần Thiền Sư gật đầu là ... Nhà lầu, và xe hơi! Trong khúc quanh nguy hiểm này: Ngọn Lửa Giới Luật phực lên và đốt cháy hết những rác rưởi! Thiền Sư bẻ cua và bước sang giai đoạn thứ (5).

Giai đoạn này (5) (Giai đoạn chỉ trông cho trời mau tối, để mà dợt: Giai đoạn Đạo nhiều hơn đời) thì Voi Phàm Phu, Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã, Thỏ Vi Tế tâm chỉ còn hoạt động yếu ớt! Thiền Sư chỉ cần quay lại trừng mắt nhìn hay là vung những nhác Buá Chú Tâm chí tử vào ngay đầu của Voi Phàm Phu (ý là bắt Voi tập bài tập Thiền Định với đề mục) thì Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã và Thỏ Vi Tế tâm bị khuất phục toàn bộ. Những loạn động không còn làm tổn thương Thiền Sư nữa.
Buồn phiền rơi rớt (hình ốc Loa) và niềm vui Chư Thiên bắt đầu xuất hiện (Cặp Phèn La)

Giai Đoạn (6) Thỏ Vi Tế tâm biến mất, Voi và Khỉ đi theo Thiền Sư một cách ngoan ngoãn. Tất cả những vũ khí như Dây Nài Tỉnh Thức và Búa Chú Tâm chỉ hiện diện cho có lệ. Hoa "Trí Tuệ" trong tầm mắt (Hoa màu xanh dương).
Nói như vậy:
Không có nghiã là Thiền Sư lè phè đi uống rượu, ăn thịt chó ... hoặc là ngâm thơ, sáng tác bài hát ... như sách vở đã nhồi sọ quý bà con cô bác!
Mà ngược lại là đàng khác!
Do Thiền Sư đã tập, và còn đang tiếp tục tập những món trên, một cách liên tục và đã ... thành thói quen.
Đề mục có khuynh hướng di chuyển theo chiều đi thẳng lên.
Trình độ "Thường Trú Tam Bảo" đang thành hình.

Giai đoạn (7) Voi có thể đi trước hay đi sau gì cũng được, tuy rằng vẫn còn vài điểm đen nhưng chỉ là chuyện nhỏ. Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã vái lạy Thiền Sư và giả từ. Trong giai đoạn này chỉ còn vài cái gợn nhẹ của tâm thức. Như là gợn nhẹ Sân hận, gợn nhẹ Tham ái, ... Tuy rằng những vấn đề trên vẫn được Thiền Sư chú ý và biết đến nhưng tính cách nguy hiểm thì đã qua lâu lắm rồi.

Giai Đoạn (8 ) Voi Phàm Phu đã thành Bạch Tượng! Voi "Nghe Lời" Thiền Sư sai bảo một cách chăm chỉ. Tuy nhiên, một đôi lúc cũng cần phải chú tâm khá mạnh để hoàn thành những bài tập thiền định! Tâm Kính Đàn trong tầm tay.
Tứ Thiền Hữu Sắc
Thường Trú Tam Bảo đang ở vào những giai đoạn cuối: Thiền Sư đã có thể thấy được "ai đó" đang ngồi hay đứng trên đảnh của mình.
Thiền Sư đã có thể trao truyền cách bắt ấn.

Giai đoạn (9) Bạch Tượng nằm ngủ Thiền Sư vào giai đoạn Nhập Đại Dịnh. Hành giả có thể  nhập Chánh Định vào đề mục trong vòng một ngày, một tuần và ngay cả Tháng cũng còn thấy dể dàng!

Giai Đoạn (10) Giai Đoạn Minh Sát Tuệ. Đây là vùng ảnh hưởng của  Tư Tưởng, nên trong hình lại vẽ cầu vòng bảy màu: Đó là biểu tượng của cõi Vô Sắc.
Về phần này:
Gần như 99.99 % giới tu hành đã thực hành Minh Sát Tuệ quá sớm (từ "Cận Định" cho tới "Hữu Sắc") nên không có đủ lực để ... vói tới cái đáy của tâm thức là cái "tư tưởng" để dứt điểm nó!
Do đó cho nên, Bà con cô bác sẽ đọc không biết bao nhiêu là Sách Vở và nghe rất là nhiều Băng Thuyết Pháp nói về chuyện này nhưng chưa có một ai làm cho xong! Toàn là nói và tưởng tượng không mà thôi!

Nguyên tắc là phải bò vào cõi Vô Sắc để có thể đánh cận chiến với khối tư tưởng, thì may ra nó mới yên.

Giai đoạn (11) Hành giả cầm gươm lửa Trí Tuệ và vào Diệt Thọ Tưởng Định. Ngọn lửa cuối cùng: Lửa Giải Thoát Tri Kiến!

Tập trật là thành ông tiên bay lơ lững ... thấy mà ớn óc.

Nhận xét:
Những kết quả hiển nhiên khi thiền định từ giai đoạn (5) trở lên như là: Bớt Khổ tâm (Ốc Loa), Hỷ Lạc của Chư Thiên (Đôi phèn la), Hương Hoa Trí Tuệ (Hoa Xanh Dương) mà có thể dịch là hiểu biết do trực giác, Thiên Nhãn (Tâm Kính Đàn) tất cả đều được cố ý vẽ nằm ngoài con đường tu hành, tức là chỉ nằm ở bên lề.
Đây là cách diễn tả rất đúng với Chánh Pháp trong khi đang hướng về Niết Bàn để tu.

Điều lý thú mà người vẽ tranh đã tóm tắt nguyên Con Đường này bằng hai hình vẽ nhỏ xíu trên cao, bên góc trái của tấm hình :
1. Sáu chấm nhỏ màu trắng:
Đó là sáu "Công Đoạn" mà Thiền Sư nên làm trước khi thành Phật. Tibu không nhìn ra được những giai đoạn này. Sau khi bàn với Nhí thì Nhí cũng ... chịu thua Roll Eyes
Nhưng liền sau đó, tibu lại tìm ra:
Nhìn nguyên cái hình thì có sáu con đường nằm ngang, đường cuối cùng (Thứ sáu) là đường của cầu vòng (cõi Vô Sắc) và là "công đoạn" cuối để "Mình Chiến Thắng Chính Mình" (Nhí đặt tên).

2. Kế đó là cái cục màu nâu và cái vòng màu trắng bao quanh:
Cục màu nâu tượng trưng cho "Trái Đất" và cái vòng màu trắng lại tượng trưng cho "Con Đường Tu Đã Được Minh Hoạ" ở phía dưới.  
Chưa hết!
Vòng tròn, có màu trắng và khép kín này, còn có một ý nghiã nửa là:
Đây là con đường tu hành để thành Phật dành riêng cho Con Người.

Nhí hiểu và đặt tên là: "Bài Học Đi Vào Phật Đạo".

Cũng Lại Chưa hết: Một thành viên trong Diễn Đàn lại phát hiện ra:
- - Bên kia cũng có một cái cục với môt cái vòng nâu! Nó có ý nghiã gì vậy Thầy?
Phải đợi Nhí về và tibu hỏi Nhí cho ra đầu ra đủa.
Nhí vừa lên mạng là bị hỏi liền, tất nhiên, câu hỏi không dể dàng! Tuy nhiên, Nhí thì có cái gì mà tìm không ra!
Sau mười phút (Nhập Chánh Định), Nhí trình bày:
- - Con thấy đó là một pháp tu,
- - So với phương pháp của ông Phật  thì nó có đúng không?
- - Đúng.
Và tibu nói với Nhí rằng:
- - Bên kia lại có cái cục nhưng cái vòng lại là màu trắng!
Sau mười phút (Nhập Chánh Định), Nhí xác quyết:
- - Muốn tu thành Phật thì phải đi qua cái màu nâu. Còn chê cái nâu thì không thể thành Phật được!
Tibu nhận xét:
- - Con nói đúng hoàn toàn vì cái màu nâu là ... Vô Sắc. Không qua Vô Sắc là không đụng tới được tư tưởng nên không thỉ nào vào Diệt Thọ Tưởng Định được.

Trên cùng, với con mắt chuyên nghiệp: Hoạ Sĩ Thiền Sư nhắn lại thế gian là:
Tuy trong kinh không hề gọi ngủ uẩn là "núi".
Nhưng sau khi làm xong với bao nhiêu khó khăn.
Họa Sĩ Thiền Sư đã dùng bốn ngọn núi rưởi để diễn tả: Ngủ Uẩn thật ra là "Năm Ngọn Núi Quá Khổ" và không phải là chuyện dể khi muốn sang bằng nó thành "Giai Không" được đâu.

So sánh với 10 bức tranh chăn trâu, bức ảnh này rõ hơn nhiều về cả phần kỹ thuật điều tâm, lẫn ý nghiã thâm sâu.

Hết
Mở hình vưà coi vưà nhìn vào hình hehehe lung tung ben và nhức đầu ghê lắm Roll Eyes


* Chan Voi.jpg (681.99 KB, 1152x1782 - xem 1077 lần.)
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 18, 2009, 07:51:27 PM gửi bởi Tibu » Logged
QUANGMINH
Jr. Member
**

Bài viết: 187


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Mười Một 17, 2009, 06:42:29 PM »

Chú sư phụ ơi ! tuyệt quá ! sau một thời gian ngắn lại có nhiều chi tiếc mới hấp dẫn.
Logged
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Mười Một 17, 2009, 10:05:04 PM »

Lúc đầu là Thiền Sư nhìn theo cái tâm. Và nhận thấy rằng cái tâm gồm hai phần Voi Tâm Thức Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã.

Hai thành phần này rất là u mê, khó dạy bảo theo kiểu muốn đi đâu thì cứ đi.
Và mình (Thiền Sư) cứ phải theo đuôi nó hoài mặc dù đã trang bị đầy đủ dụng cụ để khuất phục như dây nài (Sự Tỉnh Thức) và búa (Sự Chú Tâm).
Trong giai đoạn (1) này thì Khỉ lại dẫn Voi chạy lung tung ở phía trước, không có thứ tự.  Lúc nào Khỉ cũng nói chuyện với Voi và lôi cuống Voi chạy hết ga sau lưng mình. Cả hai không thèm để ý tới Thiền Sư. Trong hình số (1) Thiền Sư với bàn chân đứng yên ngay tại chỗ diển tả cảnh ... chưa kịp phản ứng gì cả. Thiền Sư trợn mắt mà nhìn hai con Vật Bất Kham này! Mặc dù đã đưa Dây Nài Tỉnh Thức và Buá Chú Tâm nhưng Khỉ và Voi chưa bị cầm chân chút nào hết. Thiền Sư không làm gì được cả, trong giai đoạn đầu này.

Giai đoạn (2) (chú ý vào chân của Thiền Sư) Ngài đã bước đi được vài bước trong kinh nghiệm điều tâm: Khỉ và Voi không thể nào chạy nhảy như ở giai đoạn đầu nữa. Tuy nhiên, Ngài vẫn phải chạy theo chúng bở hơi tay! Búa Chú Tâm vẫn phải giữ đằng trước mặt, Dây Nài Tỉnh Thức đã được Ngài dơ cao chuẩn bị quăng vào hai con thú Bất Kham này, Vì chúng càng ngày càng gần và càng ngày càng vào tầm quăng của Ngài. Lúc này, Thiền Sư hay phát giác ra được sự rối loạn của tâm thức như là: Sao mà mình nghĩ bậy bạ dữ vậy nè! Hoặc là tự đánh giá: Mình còn sân quá! Mình đúng là đồ cà chớn ...
Lửa Giới Luật phực cháy hai bên đường! Lửa này vừa cản trở được hai con vật Bất Kham, nhưng đồng thời cũng cản trở chính Thiền Sư luôn (vì phương pháp đưa và giữ Búa Chú Tâm ngay đằng trước mặt lại quá khó)!
Chưa hết, hương thơm của hoa Tham Dục (màu hồng) trong đời sống, Hương vị của trái cây Danh Vọng tuy là ở xa hai bên đường, nhưng lúc nào cũng ám ảnh và có thể đánh gục Thiền Sư bất cứ lúc nào!

Giai đoạn (3). Vưà tầm rồi! Quăng! Voi Phàm Phu đã bị Dây Nài Tỉnh Thức quăng tròng qua đầu và dưới sức mạnh của sự Tỉnh Thức: Voi bị giật mạnh và quay đầu lại nhìn Thiền Sư vì đã bị khuất phục phần nào rồi! Voi Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác đã bị đổi màu vào những phần chính yếu (Đầu và Cổ). Thì ngay lúc này Thiền Sư phát hiện ra Thỏ Vi Tế tâm ngồi chễm chệ trên Voi Phàm Phu từ đời nào rồi. (Trình độ tương đương Tam Thiền). Thỏ Vi Tế tâm này trước đó (giai đoạn 1 và giai đoạn 2) Thiền Sư chưa đủ sự Tỉnh Thức để theo dõi. Nay thì Thỏ Vi Tế tâm đã được phát hiện. Trong giai đoạn (3) này: Búa Chú Tâm đã được Thiền Sư sử dụng thuần thục, với hai chiêu:Nhu Nhuyễn và Dể Sử Dụng. Thiền Sư không cần để ra trước mặt nữa mà chỉ thủ thế để khi hữu sự thì chỉ việc phóng Buá ra là yên tâm.

Tới đây có hai quan niệm:
1. Các Thiền Sư Tây Tạng quan niệm rằng: Từ Giai Đoạn (1) cho tới giai đoạn (3) này thì Thiền Sinh nên dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn là Búa Chú Tâm. Các Ngài bàn rằng là: Nếu mà dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn thì có thể khống chế sự loạn tâm. Và sau khi sự loạn tâm được khuất phục thì Các Ngài mới dùng Búa Chú Tâm để đánh gục thói hư dã dượi, buồn ngủ!

2. Tibu Không nhìn theo hướng này, có thể là tibu tập trong xứ nóng nên tibu theo sát diễn tiến trong tranh ảnh: Tibu khai triển tối đa Búa Chú Tâm để đánh cùng một lúc tính loạn động và sự dã dượi, buồn ngủ.

Giai đoạn (4): Voi Phàm Phu dẫy chết và lồng lên dữ tợn! Thiền Sư phải thâu ngắn Dây Nài Tỉnh Thức, đứng trong tầm sát hại và vung Búa Chú Tâm tử chiến với Voi để bắt Voi Phàm Phu phải nghe lời!

(Bằng các bài tập càng ngày càng khó, và theo sát các khẩu quyết thâm dịêu và các kinh nghiệm sống về Tâm Linh.
Và hơn lúc nào hết:
 Họ làm được là mình làm được)!

Trong khi đó Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã nhìn thấy hoa quả Danh Lợi mộc đầy bên lề đường, tay Khỉ chỉ chỏ và chuẩn bị chộp lấy! Giai đoạn này là ghê gớm nhất đối với Thiền Sư: Cây Trái Danh Vọng và Hương Thơm Tham Dục đã chính mùi: Chỉ cần Thiền Sư gật đầu là ... Nhà lầu, và xe hơi! Trong khúc quanh nguy hiểm này: Ngọn Lửa Giới Luật phực lên và đốt cháy hết những rác rưởi! Thiền Sư bẻ cua và bước sang giai đoạn thứ (5).

Giai đoạn này (5) (Giai đoạn chỉ trông cho trời mau tối, để mà dợt: Giai đoạn Đạo nhiều hơn đời) thì Voi Phàm Phu, Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã, Thỏ Vi Tế tâm chỉ còn hoạt động yếu ớt! Thiền Sư chỉ cần quay lại trừng mắt nhìn hay là vung những nhác Buá Chú Tâm chí tử vào ngay đầu của Voi Phàm Phu (ý là bắt Voi tập bài tập Thiền Định với đề mục) thì Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã và Thỏ Vi Tế tâm bị khuất phục toàn bộ. Những loạn động không còn làm tổn thương Thiền Sư nữa.
Buồn phiền rơi rớt (hình ốc Loa) và niềm vui Chư Thiên bắt đầu xuất hiện (Cặp Phèn La)

Giai Đoạn (6) Thỏ Vi Tế tâm biến mất, Voi và Khỉ đi theo Thiền Sư một cách ngoan ngoãn. Tất cả những vũ khí như Dây Nài Tỉnh Thức và Búa Chú Tâm chỉ hiện diện cho có lệ. Hoa "Trí Tuệ" trong tầm mắt (Hoa màu xanh dương).
Nói như vậy:
Không có nghiã là Thiền Sư lè phè đi uống rượu, ăn thịt chó ... hoặc là ngâm thơ, sáng tác bài hát ... như sách vở đã nhồi sọ quý bà con cô bác!
Mà ngược lại là đàng khác!
Do Thiền Sư đã tập, và còn đang tiếp tục tập những món trên, một cách liên tục và đã ... thành thói quen.
Đề mục có khuynh hướng di chuyển theo chiều đi thẳng lên.
Trình độ "Thường Trú Tam Bảo" đang thành hình.

Giai đoạn (7) Voi có thể đi trước hay đi sau gì cũng được, tuy rằng vẫn còn vài điểm đen nhưng chỉ là chuyện nhỏ. Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã vái lạy Thiền Sư và giả từ. Trong giai đoạn này chỉ còn vài cái gợn nhẹ của tâm thức. Như là gợn nhẹ Sân hận, gợn nhẹ Tham ái, ... Tuy rằng những vấn đề trên vẫn được Thiền Sư chú ý và biết đến nhưng tính cách nguy hiểm thì đã qua lâu lắm rồi.

Giai Đoạn (8 ) Voi Phàm Phu đã thành Bạch Tượng! Voi "Nghe Lời" Thiền Sư sai bảo một cách chăm chỉ. Tuy nhiên, một đôi lúc cũng cần phải chú tâm khá mạnh để hoàn thành những bài tập thiền định! Tâm Kính Đàn trong tầm tay.
Tứ Thiền Hữu Sắc
Thường Trú Tam Bảo đang ở vào những giai đoạn cuối: Thiền Sư đã có thể thấy được "ai đó" đang ngồi hay đứng trên đảnh của mình.
Thiền Sư đã có thể trao truyền cách bắt ấn.

Giai đoạn (9) Bạch Tượng nằm ngủ Thiền Sư vào giai đoạn Nhập Đại Dịnh. Hành giả có thể  nhập Chánh Định vào đề mục trong vòng một ngày, một tuần và ngay cả Tháng cũng còn thấy dể dàng!

Giai Đoạn (10) Giai Đoạn Minh Sát Tuệ. Đây là vùng ảnh hưởng của  Tư Tưởng, nên trong hình lại vẽ cầu vòng bảy màu: Đó là biểu tượng của cõi Vô Sắc.
Về phần này:
Gần như 99.99 % giới tu hành đã thực hành Minh Sát Tuệ quá sớm (từ "Cận Định" cho tới "Hữu Sắc") nên không có đủ lực để ... vói tới cái đáy của tâm thức là cái "tư tưởng" để dứt điểm nó!
Do đó cho nên, Bà con cô bác sẽ đọc không biết bao nhiêu là Sách Vở và nghe rất là nhiều Băng Thuyết Pháp nói về chuyện này nhưng chưa có một ai làm cho xong! Toàn là nói và tưởng tượng không mà thôi!

Nguyên tắc là phải bò vào cõi Vô Sắc để có thể đánh cận chiến với khối tư tưởng, thì may ra nó mới yên.

Giai đoạn (11) Hành giả cầm gươm lửa Trí Tuệ và vào Diệt Thọ Tưởng Định. Ngọn lửa cuối cùng: Lửa Giải Thoát Tri Kiến!

Tập trật là thành ông tiên bay lơ lững ... thấy mà ớn óc.

Nhận xét:
Những kết quả hiển nhiên khi thiền định từ giai đoạn (5) trở lên như là: Bớt Khổ tâm (Ốc Loa), Hỷ Lạc của Chư Thiên (Đôi phèn la), Hương Hoa Trí Tuệ (Hoa Xanh Dương) mà có thể dịch là hiểu biết do trực giác, Thiên Nhãn (Tâm Kính Đàn) tất cả đều được cố ý vẽ nằm ngoài con đường tu hành, tức là chỉ nằm ở bên lề.
Đây là cách diễn tả rất đúng với Chánh Pháp trong khi đang hướng về Niết Bàn để tu.

Điều lý thú mà người vẽ tranh đã tóm tắt nguyên Con Đường này bằng hai hình vẽ nhỏ xíu trên cao, bên góc trái của tấm hình :
1. Sáu chấm nhỏ màu trắng:
Đó là sáu "Công Đoạn" mà Thiền Sư nên làm trước khi thành Phật. Tibu không nhìn ra được những giai đoạn này. Sau khi bàn với Nhí thì Nhí cũng ... chịu thua Roll Eyes
Nhưng liền sau đó, tibu lại tìm ra:
Nhìn nguyên cái hình thì có sáu con đường nằm ngang, đường cuối cùng (Thứ sáu) là đường của cầu vòng (cõi Vô Sắc) và là "công đoạn" cuối để "Mình Chiến Thắng Chính Mình" (Nhí đặt tên).

2. Kế đó là cái cục màu nâu và cái vòng màu trắng bao quanh:
Cục màu nâu tượng trưng cho "Trái Đất" và cái vòng màu trắng lại tượng trưng cho "Con Đường Tu Đã Được Minh Hoạ" ở phía dưới.  
Chưa hết!
Vòng tròn, có màu trắng và khép kín này, còn có một ý nghiã nửa là:
Đây là con đường tu hành để thành Phật dành riêng cho Con Người.

Nhí hiểu và đặt tên là: "Bài Học Đi Vào Phật Đạo".

Cũng Lại Chưa hết: Một thành viên trong Diễn Đàn lại phát hiện ra:
- - Bên kia cũng có một cái cục với môt cái vòng nâu! Nó có ý nghiã gì vậy Thầy?
Phải đợi Nhí về và tibu hỏi Nhí cho ra đầu ra đủa.
Nhí vừa lên mạng là bị hỏi liền, tất nhiên, câu hỏi không dể dàng! Tuy nhiên, Nhí thì có cái gì mà tìm không ra!
Sau mười phút (Nhập Chánh Định), Nhí trình bày:
- - Con thấy đó là một pháp tu,
- - So với phương pháp của ông Phật  thì nó có đúng không?
- - Đúng.
Và tibu nói với Nhí rằng:
- - Bên kia lại có cái cục nhưng cái vòng lại là màu trắng!
Sau mười phút (Nhập Chánh Định), Nhí xác quyết:
- - Muốn tu thành Phật thì phải đi qua cái màu nâu. Còn chê cái nâu thì không thể thành Phật được!
Tibu nhận xét:
- - Con nói đúng hoàn toàn vì cái màu nâu là ... Vô Sắc. Không qua Vô Sắc là không đụng tới được tư tưởng nên không thỉ nào vào Diệt Thọ Tưởng Định được.

Tới bây giờ thì mới là hết thiệt đây:
Thành viên trong diễn đàn lại đặt câu hỏi:
- - Sao mà có hai con đường "Cầu Vòng" vậy, Thầy?
- - Một con đường có Thiền Sư và Bạch Tượng "de lui"! Cởi Voi mà "de lui" là khó làm lắm! Dám nói de lui là vì theo chiều tiến của các "Công Đoạn". Và con đường kia thì thuần túy Vô Sắc, phải có ngọn lửa "Giải Thoát Tri Kiến" thì nó mới cùng chiều được.

Và câu hỏi cuối cùng của thành viên này là:
- - Ngay ngực của Thiền Sư lại đi ra hai con đường "Cầu Vòng", có ý gì không Thầy?
- - Khi mà đã tập xong thì Thiền Sư phân biệt rất là dể dàng hai con đường " Vô Sắc": Một con đường thành ông Chư THiên bay lơ lững, và một con đường đi vào Niết Bàn.

So sánh với 10 bức tranh chăn trâu, bức ảnh này rõ hơn nhiều về cả phần kỹ thuật điều tâm, lẫn ý nghiã thâm sâu.

Hết
Mở hình vưà coi vưà nhìn vào hình hehehe lung tung ben và nhức đầu ghê lắm Roll Eyes


* Chan Voi.jpg (681.99 KB, 1152x1782 - xem 1067 lần.)
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 18, 2009, 09:07:26 AM gửi bởi hstd » Logged
trigia
Full Member
***
Giới tính:
Bài viết: 389


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Mười Một 18, 2009, 03:15:12 PM »

Nhìn hình này, ngay bậc đầu tiên, vị Thiền Sư này đưa Búa Chú Tâm Ngay Đằng Trước Mặt Shocked  Không lẻ cái ông vẻ cái hình này cũng dùng phương pháp Quán Đề Mục Ngay Đằng Trước Mặt Huh ??  Ghê quá!!   Shocked Shocked Grin Cheesy


Thì nó là như vậy.
Đọc các kinh sách đều thấy rãi rác cái câu đó. Cái câu mà Tg nghĩ là chư Thầy Tổ đồng công nhận là hiễn nhiên nó là như vậy. Nên không nhấn mạnh và khai triễn. Thế mới chết cả lũ.

Nó là First Hand.
First Hand trong cái cách:
-   đi thì phải mở mắt nhìn tới trước mới thấy để đi
-   tu tập trong tâm linh thì nhắm mắt và cũng nhìn vào 1 điểm đằng trước để tiến tu
Nhưng do cộng nghiệp nên lâu ngày chầy tháng nó tự nhiên biến thành Second Hand vì chẳng ai nói tới. Song song đó mấy ngài học giả lại viết nhăng viết cuội diễn giải tùm lum tá lã để tự đánh bóng hay làm kinh doanh nên cái First Hand này bị chìm xuồng và trở thành thần thoại, hoang đường với đa số.

Cho tới ngày hôm nay phải công nhận là với khoảng vài trăm hành giả tu tập theo cái cách First Hand này thì HL cũng đã thành công xây dựng xong một cái nền vững chắc cho cái cơ đồ tâm linh của tương lai Nhân Loại. Cái giá phải trả cũng thiệt là ghê gớm đó chớ. Nhìn cái lưng của HL thì biết …hehehe …

Logged
hoasentrenda
Administrator
*****

Bài viết: 603


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Mười Một 18, 2009, 03:39:20 PM »

Tặng HVT.
http://www.chua-hai-duc.com/images/images.htm
Cái link này anh Minh Quang post lên vn-buddhism 28/11/2006.

Tấm hình tổng hợp của chú Tibu chỉ có 681.99 KB dung lượng. Nếu phóng lớn ra thì sẽ không rõ.
4 tấm hình từ cái web link lại do tấm lớn cắt ra làm 4 với dung lượng tởng hợp gần 5000 KB. Bạn nào có khả năng IT và nghệ thuật có thể ghép lại cho hoàn hảo. Ai mà thích thì có thể phóng lớn ra mà vẫn rõ thì hay quá.
Logged

An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt
hoasentrenda
Administrator
*****

Bài viết: 603


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Mười Một 18, 2009, 06:31:41 PM »

Tặng HVT.
http://www.chua-hai-duc.com/images/images.htm
Cái link này anh Minh Quang post lên vn-buddhism 28/11/2006.

Tấm hình tổng hợp của chú Tibu chỉ có 681.99 KB dung lượng. Nếu phóng lớn ra thì sẽ không rõ.
4 tấm hình từ cái web link lại do tấm lớn cắt ra làm 4 với dung lượng tởng hợp gần 5000 KB. Bạn nào có khả năng IT và nghệ thuật có thể ghép lại cho hoàn hảo. Ai mà thích thì có thể phóng lớn ra mà vẫn rõ thì hay quá.
Xong rồi. Lẹ thiệt. Chú Tibu ổng làm rồi. Khoảng 10MB.
Các bạn chờ hstd đưa lên nghe.
Bạn HVT phải đải chú Tibu 1 chầu  Grin Grin Grin


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 18, 2009, 06:47:06 PM gửi bởi hoasentrenda » Logged

An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Mười Một 18, 2009, 08:00:26 PM »

Một bức tranh tuyệt kỷ về nghệ thuật điều tâm: Tranh Chăn Voi.
Phát tâm tu hành: (Góc phải: Núi và cây)
Tuy rằng đã được nhấn mạnh: Tham Sân Si là "ba ngọn núi ngoại khổ" (trong hình hai ngọn núi rưởi) thì vẫn có người chỉ nhận thức là Tham Sân Si cao lắm chỉ to bằng  ba cái cây cổ thụ cũng thuộc diện "quá khổ" ở ngay sau hè.

Do tình trạng sai lầm này mà hiếm khi có người quyết tâm tu hành cho đúng lắm.

Dân nghiệp dư (tu tài tử) do nhìn gần nên  tưởng rằng đây chỉ là ba cái cây cổ thụ sau hè (ba cây sau chùa) , nên dự trù:
Sau khi tớ ăn uống no say, có chúc đỉnh vốn liến rồi! Là ta vác búa ra làm vài nhác là có thể đốn tận gốc!

Dân chuyên nghiệp thì do nhìn xa hơn nên nhận thấy đây là ba ngọn Hy Mã Lập Sơn nên việc sang bằng chỉ còn tính được ở mức độ làm đều đều và theo kiểu: Cần cù bù khả năng!  Họ hiểu rõ đây là không phải một sớm, một chiều mà làm xong được.

Đứng nhìn từ nhịp cầu 12 nhân duyên (12 giòng nước) , thiền sư bắt đầu đi chập chững những bước điều tâm đầu tiên.
Lúc đầu là Thiền Sư nhìn theo cái tâm. Và nhận thấy rằng cái tâm gồm hai phần Voi Tâm Thức Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã.

Hai thành phần này rất là u mê, khó dạy bảo theo kiểu muốn đi đâu thì cứ đi.
Và mình (Thiền Sư) cứ phải theo đuôi nó hoài mặc dù đã trang bị đầy đủ dụng cụ để khuất phục như dây nài (Sự Tỉnh Thức) và búa (Sự Chú Tâm).
Trong giai đoạn (1) này thì Khỉ lại dẫn Voi chạy lung tung ở phía trước, không có thứ tự.  Lúc nào Khỉ cũng nói chuyện với Voi và lôi cuống Voi chạy hết ga sau lưng mình. Cả hai không thèm để ý tới Thiền Sư. Trong hình số (1) Thiền Sư với bàn chân đứng yên ngay tại chỗ diển tả cảnh ... chưa kịp phản ứng gì cả. Thiền Sư trợn mắt mà nhìn hai con Vật Bất Kham này! Mặc dù đã đưa Dây Nài Tỉnh Thức và Buá Chú Tâm nhưng Khỉ và Voi chưa bị cầm chân chút nào hết. Thiền Sư không làm gì được cả, trong giai đoạn đầu này.

Giai đoạn (2) (chú ý vào chân của Thiền Sư) Ngài đã bước đi được vài bước trong kinh nghiệm điều tâm: Khỉ và Voi không thể nào chạy nhảy như ở giai đoạn đầu nữa. Tuy nhiên, Ngài vẫn phải chạy theo chúng bở hơi tay! Búa Chú Tâm vẫn phải giữ đằng trước mặt, Dây Nài Tỉnh Thức đã được Ngài dơ cao chuẩn bị quăng vào hai con thú Bất Kham này, Vì chúng càng ngày càng gần và càng ngày càng vào tầm quăng của Ngài. Lúc này, Thiền Sư hay phát giác ra được sự rối loạn của tâm thức như là: Sao mà mình nghĩ bậy bạ dữ vậy nè! Hoặc là tự đánh giá: Mình còn sân quá! Mình đúng là đồ cà chớn ...
Lửa Giới Luật phực cháy hai bên đường! Lửa này vừa cản trở được hai con vật Bất Kham, nhưng đồng thời cũng cản trở chính Thiền Sư luôn (vì phương pháp đưa và giữ Búa Chú Tâm ngay đằng trước mặt lại quá khó)!
Chưa hết, hương thơm của hoa Tham Dục (màu hồng) trong đời sống, Hương vị của trái cây Danh Vọng tuy là ở xa hai bên đường, nhưng lúc nào cũng ám ảnh và có thể đánh gục Thiền Sư bất cứ lúc nào!

Giai đoạn (3). Vưà tầm rồi! Quăng! Voi Phàm Phu đã bị Dây Nài Tỉnh Thức quăng tròng qua đầu và dưới sức mạnh của sự Tỉnh Thức: Voi bị giật mạnh và quay đầu lại nhìn Thiền Sư vì đã bị khuất phục phần nào rồi! Voi Phàm Phu và Khỉ Ảo Giác đã bị đổi màu vào những phần chính yếu (Đầu và Cổ). Thì ngay lúc này Thiền Sư phát hiện ra Thỏ Vi Tế tâm ngồi chễm chệ trên Voi Phàm Phu từ đời nào rồi. (Trình độ tương đương Tam Thiền). Thỏ Vi Tế tâm này trước đó (giai đoạn 1 và giai đoạn 2) Thiền Sư chưa đủ sự Tỉnh Thức để theo dõi. Nay thì Thỏ Vi Tế tâm đã được phát hiện. Trong giai đoạn (3) này: Búa Chú Tâm đã được Thiền Sư sử dụng thuần thục, với hai chiêu:Nhu Nhuyễn và Dể Sử Dụng. Thiền Sư không cần để ra trước mặt nữa mà chỉ thủ thế để khi hữu sự thì chỉ việc phóng Buá ra là yên tâm.

Tới đây có hai quan niệm:
1. Các Thiền Sư Tây Tạng quan niệm rằng: Từ Giai Đoạn (1) cho tới giai đoạn (3) này thì Thiền Sinh nên dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn là Búa Chú Tâm. Các Ngài bàn rằng là: Nếu mà dùng Dây Nài Tỉnh Thức nhiều hơn thì có thể khống chế sự loạn tâm. Và sau khi sự loạn tâm được khuất phục thì Các Ngài mới dùng Búa Chú Tâm để đánh gục thói hư dã dượi, buồn ngủ!

2. Tibu Không nhìn theo hướng này, có thể là tibu tập trong xứ nóng nên tibu theo sát diễn tiến trong tranh ảnh: Tibu khai triển tối đa Búa Chú Tâm để đánh cùng một lúc tính loạn động và sự dã dượi, buồn ngủ.

Giai đoạn (4): Voi Phàm Phu dẫy chết và lồng lên dữ tợn! Thiền Sư phải thâu ngắn Dây Nài Tỉnh Thức, đứng trong tầm sát hại và vung Búa Chú Tâm tử chiến với Voi để bắt Voi Phàm Phu phải nghe lời!

(Bằng các bài tập càng ngày càng khó, và theo sát các khẩu quyết thâm dịêu và các kinh nghiệm sống về Tâm Linh.
Và hơn lúc nào hết:
 Họ làm được là mình làm được)!

Trong khi đó Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã nhìn thấy hoa quả Danh Lợi mộc đầy bên lề đường, tay Khỉ chỉ chỏ và chuẩn bị chộp lấy! Giai đoạn này là ghê gớm nhất đối với Thiền Sư: Cây Trái Danh Vọng và Hương Thơm Tham Dục đã chính mùi: Chỉ cần Thiền Sư gật đầu là ... Nhà lầu, và xe hơi! Trong khúc quanh nguy hiểm này: Ngọn Lửa Giới Luật phực lên và đốt cháy hết những rác rưởi! Thiền Sư bẻ cua và bước sang giai đoạn thứ (5).

Giai đoạn này (5) (Giai đoạn chỉ trông cho trời mau tối, để mà dợt: Giai đoạn Đạo nhiều hơn đời) thì Voi Phàm Phu, Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã, Thỏ Vi Tế tâm chỉ còn hoạt động yếu ớt! Thiền Sư chỉ cần quay lại trừng mắt nhìn hay là vung những nhác Buá Chú Tâm chí tử vào ngay đầu của Voi Phàm Phu (ý là bắt Voi tập bài tập Thiền Định với đề mục) thì Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã và Thỏ Vi Tế tâm bị khuất phục toàn bộ. Những loạn động không còn làm tổn thương Thiền Sư nữa.
Buồn phiền rơi rớt (hình ốc Loa) và niềm vui Chư Thiên bắt đầu xuất hiện (Cặp Phèn La)

Giai Đoạn (6) Thỏ Vi Tế tâm biến mất, Voi và Khỉ đi theo Thiền Sư một cách ngoan ngoãn. Tất cả những vũ khí như Dây Nài Tỉnh Thức và Búa Chú Tâm chỉ hiện diện cho có lệ. Hoa "Trí Tuệ" trong tầm mắt (Hoa màu xanh dương).
Nói như vậy:
Không có nghiã là Thiền Sư lè phè đi uống rượu, ăn thịt chó ... hoặc là ngâm thơ, sáng tác bài hát ... như sách vở đã nhồi sọ quý bà con cô bác!
Mà ngược lại là đàng khác!
Do Thiền Sư đã tập, và còn đang tiếp tục tập những món trên, một cách liên tục và đã ... thành thói quen.
Đề mục có khuynh hướng di chuyển theo chiều đi thẳng lên.
Trình độ "Thường Trú Tam Bảo" đang thành hình.

Giai đoạn (7) Voi có thể đi trước hay đi sau gì cũng được, tuy rằng vẫn còn vài điểm đen nhưng chỉ là chuyện nhỏ. Khỉ Ảo Giác của Bản Ngã vái lạy Thiền Sư và giả từ. Trong giai đoạn này chỉ còn vài cái gợn nhẹ của tâm thức. Như là gợn nhẹ Sân hận, gợn nhẹ Tham ái, ... Tuy rằng những vấn đề trên vẫn được Thiền Sư chú ý và biết đến nhưng tính cách nguy hiểm thì đã qua lâu lắm rồi.

Giai Đoạn (8 ) Voi Phàm Phu đã thành Bạch Tượng! Voi "Nghe Lời" Thiền Sư sai bảo một cách chăm chỉ. Tuy nhiên, một đôi lúc cũng cần phải chú tâm khá mạnh để hoàn thành những bài tập thiền định! Tâm Kính Đàn trong tầm tay.
Tứ Thiền Hữu Sắc
Thường Trú Tam Bảo đang ở vào những giai đoạn cuối: Thiền Sư đã có thể thấy được "ai đó" đang ngồi hay đứng trên đảnh của mình.
Thiền Sư đã có thể trao truyền cách bắt ấn.

Giai đoạn (9) Bạch Tượng nằm ngủ Thiền Sư vào giai đoạn Nhập Đại Dịnh. Hành giả có thể  nhập Chánh Định vào đề mục trong vòng một ngày, một tuần và ngay cả Tháng cũng còn thấy dể dàng!

Giai Đoạn (10) Giai Đoạn Minh Sát Tuệ. Đây là vùng ảnh hưởng của  Tư Tưởng, nên trong hình lại vẽ cầu vòng bảy màu: Đó là biểu tượng của cõi Vô Sắc.
Về phần này:
Gần như 99.99 % giới tu hành đã thực hành Minh Sát Tuệ quá sớm (từ "Cận Định" cho tới "Hữu Sắc") nên không có đủ lực để ... vói tới cái đáy của tâm thức là cái "tư tưởng" để dứt điểm nó!
Do đó cho nên, Bà con cô bác sẽ đọc không biết bao nhiêu là Sách Vở và nghe rất là nhiều Băng Thuyết Pháp nói về chuyện này nhưng chưa có một ai làm cho xong! Toàn là nói và tưởng tượng không mà thôi!

Nguyên tắc là phải bò vào cõi Vô Sắc để có thể đánh cận chiến với khối tư tưởng, thì may ra nó mới yên.

Giai đoạn (11) Hành giả cầm gươm lửa Trí Tuệ và vào Diệt Thọ Tưởng Định. Ngọn lửa cuối cùng: Lửa Giải Thoát Tri Kiến!

Tập trật là thành ông tiên bay lơ lững ... thấy mà ớn óc.

Nhận xét:
Những kết quả hiển nhiên khi thiền định từ giai đoạn (5) trở lên như là: Bớt Khổ tâm (Ốc Loa), Hỷ Lạc của Chư Thiên (Đôi phèn la), Hương Hoa Trí Tuệ (Hoa Xanh Dương) mà có thể dịch là hiểu biết do trực giác, Thiên Nhãn (Tâm Kính Đàn) tất cả đều được cố ý vẽ nằm ngoài con đường tu hành, tức là chỉ nằm ở bên lề.
Đây là cách diễn tả rất đúng với Chánh Pháp trong khi đang hướng về Niết Bàn để tu.

Điều lý thú mà người vẽ tranh đã tóm tắt nguyên Con Đường này bằng hai hình vẽ nhỏ xíu trên cao, bên góc trái của tấm hình :
1. Sáu chấm nhỏ màu trắng:
Đó là sáu "Công Đoạn" mà Thiền Sư nên làm trước khi thành Phật. Tibu không nhìn ra được những giai đoạn này. Sau khi bàn với Nhí thì Nhí cũng ... chịu thua Roll Eyes
Nhưng liền sau đó, tibu lại tìm ra:
Nhìn nguyên cái hình thì có sáu con đường nằm ngang, đường cuối cùng (Thứ sáu) là đường của cầu vòng (cõi Vô Sắc) và là "công đoạn" cuối để "Mình Chiến Thắng Chính Mình" (Nhí đặt tên).

2. Kế đó là cái cục màu nâu và cái vòng màu trắng bao quanh:
Cục màu nâu tượng trưng cho "Trái Đất" và cái vòng màu trắng lại tượng trưng cho "Con Đường Tu Đã Được Minh Hoạ" ở phía dưới.  
Chưa hết!
Vòng tròn, có màu trắng và khép kín này, còn có một ý nghiã nửa là:
Đây là con đường tu hành để thành Phật dành riêng cho Con Người.

Nhí hiểu và đặt tên là: "Bài Học Đi Vào Phật Đạo".

Cũng Lại Chưa hết: Một thành viên trong Diễn Đàn lại phát hiện ra:
- - Bên kia cũng có một cái cục với môt cái vòng nâu! Nó có ý nghiã gì vậy Thầy?
Phải đợi Nhí về và tibu hỏi Nhí cho ra đầu ra đủa.
Nhí vừa lên mạng là bị hỏi liền, tất nhiên, câu hỏi không dể dàng! Tuy nhiên, Nhí thì có cái gì mà tìm không ra!
Sau mười phút (Nhập Chánh Định), Nhí trình bày:
- - Con thấy đó là một pháp tu,
- - So với phương pháp của ông Phật  thì nó có đúng không?
- - Đúng.
Và tibu nói với Nhí rằng:
- - Bên kia lại có cái cục nhưng cái vòng lại là màu trắng!
Sau mười phút (Nhập Chánh Định), Nhí xác quyết:
- - Muốn tu thành Phật thì phải đi qua cái màu nâu. Còn chê cái nâu thì không thể thành Phật được!
Tibu nhận xét:
- - Con nói đúng hoàn toàn vì cái màu nâu là ... Vô Sắc. Không qua Vô Sắc là không đụng tới được tư tưởng nên không thỉ nào vào Diệt Thọ Tưởng Định được.

Tới bây giờ thì mới là hết thiệt đây:
Thành viên trong diễn đàn lại đặt câu hỏi:
- - Sao mà có hai con đường "Cầu Vòng" vậy, Thầy?
- - Một con đường có Thiền Sư và Bạch Tượng "de lui"! Cởi Voi mà "de lui" là khó làm lắm! Dám nói de lui là vì theo chiều tiến của các "Công Đoạn". Và con đường kia thì thuần túy Vô Sắc, phải có ngọn lửa "Giải Thoát Tri Kiến" thì nó mới cùng chiều được.

Và câu hỏi cuối cùng của thành viên này là:
- - Ngay ngực của Thiền Sư lại đi ra hai con đường "Cầu Vòng", có ý gì không Thầy?
- - Khi mà đã tập xong thì Thiền Sư phân biệt rất là dể dàng hai con đường " Vô Sắc": Một con đường thành ông Chư THiên bay lơ lững, và một con đường đi vào Niết Bàn.

Trên cùng, với con mắt chuyên nghiệp: Hoạ Sĩ Thiền Sư nhắn lại thế gian là:
Tuy trong kinh không hề gọi Ngủ Uẩn là "núi".
Nhưng sau khi làm xong với bao nhiêu khó khăn.
Họa Sĩ Thiền Sư đã dùng bốn ngọn núi rưởi để diễn tả: Ngủ Uẩn thật ra là "Năm Ngọn Núi Quá Khổ" và không phải là chuyện dể khi muốn sang bằng nó thành "Giai Không" được đâu.


So sánh với 10 bức tranh chăn trâu, bức ảnh này rõ hơn nhiều về cả phần kỹ thuật điều tâm, lẫn ý nghiã thâm sâu.

Hết
Mở hình vưà coi vưà nhìn vào hình hehehe lung tung ben và nhức đầu ghê lắm.


* Chan Voi.jpg (681.99 KB, 1152x1782 - xem 1173 lần.)
Logged
GiacTanh
Jr. Member
**

Bài viết: 165


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Mười Một 20, 2009, 11:26:22 AM »

Giác Tánh truy tầm mấy tấm hình "Chăn Voi" này trần ai lắm đó nghen ...



Ở chỗ này phần tiếng Anh họ cũng có giải thích các công đoạn đó nhưng không thâm sâu như huynh Tibu nhà Hoa Sen Trên Đá này!



Ở đây cũng thế chút đỉnh về -- the path of Samatha Meditation

Nhưng tuyệt nhiên thiếu phần chỉ giáo quan trọng quán niệm đằng trước mặt.  Mới biết, chúng ta trên diễn đàn này thật may mắn thay!

Cám ơn huynh Tibu.


Giác Tánh
Logged
trigia
Full Member
***
Giới tính:
Bài viết: 389


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Mười Một 21, 2009, 03:00:24 PM »

Uổng ghê.
Cái tấm hình đầu tiên đẹp lắm nhưng lại không có dung lượng để phóng lớn.
Logged
datnguyen
Jr. Member
**

Bài viết: 69


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Mười Một 22, 2009, 07:22:25 AM »

XIN BỔ XUNG :
http://www2.bremen.de/info/nepal/Gallery-3/Misc/12-31/nirvana-4.htm
http://buddha-inside.blogspot.com/2007_11_01_archive.html
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 22, 2009, 08:37:30 AM gửi bởi datnguyen » Logged
Tibu
Administrator
*****
Giới tính:
Bài viết: 5641


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Mười Một 22, 2009, 12:53:54 PM »

Như vậy là cũng đả là hết! Những tay gạo cội chỉ tìm ra được như vậy là cùng rồi. Chứng tỏ là sự khai triển này thật là hiếm và gần như là thất truyền!
Trong tranh "Chăn Voi" tibu không viết chuyện "Con Khỉ leo cây" và mây phủ 5 ngọn núi Ngủ Uẩn. Chi tiết chẳng quan trọng gì nên... thôi. Grin Grin Grin
Logged
bongsen
Sr. Member
****

Bài viết: 512


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Tư 12, 2014, 06:52:35 PM »

Mãi đến hôm nay nhờ duyên bạn HVT mà bức tranh Chăn Voi mới được giải nghĩa 1 cách thâm huyền.
Và đọc thật kỹ cái quy trình Chăn Voi này  thì Tg đang ở giai đoạn 2.  Grin

---
Hình như con chắc là đang ở giai đoạn 1 quá, hù hù..

Cho con hỏi, Búa chú tâm ở đây có phải là phương pháp ATCNĐTM.
Còn sợi dây tỉnh thức có phải là kiểm tra tư tưởng liên tục...

Bởi vì mấy hôm nay con phát hiện lúc tập tâm trí của mình bị chia làm 2: Cái mường tượng trước mặt, và khi chú ý, tác ý thì mới có sự tập trung với tới...
hù hù..
 Grin
Logged
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2015, Simple Machines Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.048 seconds với 23 câu truy vấn.