Hoa Sen Trên Đá

An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

Tháng Hai 21, 2018, 01:37:44 PM *
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.

Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát
Tin tức     2 người đang vào nhập cốc. Tổng số nhập cốc: 7. Thời điểm cùng nhập cốc nhiều nhất: 12:34 AM
 
   Trang chủ diễn đàn   Trợ giúp Tìm kiếm Lịch Đăng nhập Đăng ký  
Trang: [1] 2   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: ngũ bộ chú  (Đọc 18454 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Mười Một 15, 2010, 09:05:54 AM »

N Tibu có nói về Chuẩn đề.Trên mạng có nói về Ngũ bộ chú. N Tibu cho hỏi cái này xuất xứ từ đâu? Hình như chỉ có www.mattong.tk, http://matphapphatgiao.6forum.biz/forum.htm, www.http://vutruhuyenbi.com/ nói thôi. Tra thầy google không có tên tiếng anh của chú này.

Nhân tiện, xin N Tibu chỉ cho chú uế tích và white umbrella. Cám ơn rất nhiều.

Hstn.
Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Mười Một 15, 2010, 01:53:08 PM »

N Tibu có nói về Chuẩn đề.Trên mạng có nói về Ngũ bộ chú.
đọc thì đọc là vậy chơ Mật Tông là cái khó tập nhất
Trích dẫn
N Tibu cho hỏi cái này xuất xứ từ đâu? Hình như chỉ có www.mattong.tk, http://matphapphatgiao.6forum.biz/forum.htm, www.http://vutruhuyenbi.com/ nói thôi. Tra thầy google không có tên tiếng anh của chú này.
Cái này thì tibu có biết đôi chút nhưng chưa tìm ra được sự liên quan với các pháp môn của Phật Giáo
Trích dẫn
Nhân tiện, xin N Tibu chỉ cho chú uế tích và white umbrella. Cám ơn rất nhiều.

Hstn.
Trong phần âm thanh vì có phần echo nên câu chú không được đọc rõ cho lắm.
Ucchusma.wmv

Bạch tán Cái:
Om, Anale, Visade, Vaira, Vajra, Dhare, Bandha, Bandhani, Vajrapani, Phat, Hum, Trum, Phat, Svaha
Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Mười Một 15, 2010, 08:16:18 PM »

Cám ơn N Tibu nhiều lắm.
Sở dĩ tui tra thêm tên tiếng Anh của chú là để xem phần sanskrit nguyên thủy (?) để tham khảo vì các bản chú dịch qua, dịch lại khác nhau. Chưa biết tần số, sóng âm rung động khoa học và siêu hình thế nào, chỉ thấy là đó là một trong các phương pháp tập trung tư tưởng để nhất tâm bất loạn giống như niệm phật hoặc quán tưởng đan điền...

Nếu có thời gian, mong N Tibu viết thêm bài Phật giáo và dưỡng sinh.

Kính.

Hstn
Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Mười Một 16, 2010, 06:15:07 AM »

Cám ơn N Tibu nhiều lắm.
Sở dĩ tui tra thêm tên tiếng Anh của chú là để xem phần sanskrit nguyên thủy (?) để tham khảo vì các bản chú dịch qua, dịch lại khác nhau. Chưa biết tần số, sóng âm rung động khoa học và siêu hình thế nào, chỉ thấy là đó là một trong các phương pháp tập trung tư tưởng để nhất tâm bất loạn
đúng là vậy đó, nó chỉ là một kỹ thuật
Trích dẫn
giống như niệm phật hoặc quán tưởng đan điền...
Nhưng không nên dồn chung hai cách này với nhau.
1. Niệm Phật:
Nó có thể làm chuyện không thể nghĩ bàn. Như là giúp cho người chết được siêu thoát đi về một nơi có tên đàng hoàn là Tây Phương Cực Lạc. Và khi đi đến đó thăm và học hỏi: Hành giả có cảm giác là đi về hướng chính Tây (có nghiã là hướng 270 độ) của la bàn ngay chỗ hành giả đang tu tập (Kinh nghiệm của hành giả đã vào Tứ Thiền). Nhưng nếu là Nhị Thiền (kinh nghiệm của tibu khi độ Má của tibu) thì hướng đi là hướng Tây Nam (225 độ).
Niệm Phật có thể nghe Phật A Di Đà thuyết pháp.

2. Quán tưởng Đan Điền:
Làm đúng thì có sức khỏe, sức mạnh kỳ lạ. Làm sai thì đau bụng không rõ nguyên nhân, bịnh trỉ, bất tỉnh khi vận dụng khí.
Khi mà tụ được khí lực vào đan điền thì chỗ đó nó to ra như bụng bia.
Không còn kinh nguyệt (con gái), không còn xuất tinh (con trai) Có thể xuất hồn và đi chơi đây đó, nếu mà cứ tác ý là xuất hồn thẳng góc với mặt đất và bay lên cao hoài thì sẽ đụng một cái vòm toàn là đá, dĩ nhiên không thể bay xuyên qua được nữa.

Không thể độ người chết như là khi niệm Phật. Làm trật như là bị té ngồi ---> Bể thánh thai ---> tinh khí chảy ra dầm dề và có thể đi tới tử vong.
Trích dẫn
Nếu có thời gian, mong N Tibu viết thêm bài Phật giáo và dưỡng sinh.

Kính.

Hstn
Hai cái này rất là rộng lớn  Grin tibu vẫn cứ viết về Phật Giáo đó chớ. Còn về dưỡng sinh thì cũng rất là rộng lớn, những gì mà tibu đã ghi vào đây đều là những kinh nghiệm của chính bản thân và một ít kinh nghiệm của Bạn Bè hồi còn ở Đà Lạt.
Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười Một 20, 2010, 07:59:08 AM »

N Tibu ơi:

Xin làm phiền N nữa. Chú uế tích nghe qua youtube cũng đỡ nhưng N giúp cho chữ phạn âm đi. Tra trên mạng ucchusma dharani/mantra mà vẫn không tìm ra, còn trên mạng toàn là phiên âm qua đợt 2 từ hán qua việt.

"LỜI PHỤ: Bổn kinh cũ, Thần chú có bốn mươi ba chữ. Ðời Ðường vua Thái Tôn, nhiều người trì quá linh nghiệm, cho nên bỏ bớt mười chữ. Nay lục trong bổn cũ ra, khiến mau được linh nghiệm, không chú nào qua Thần chú này:
“Úm, bút quát hốt lốt, ma ha bát ra ngân na, ngái vẫn trấp vẫn, hê ma ni, vĩ hiệt vĩ ma na thê. Úm, chước cấp na, ô thâm một hốt lốt, hùm hùm hùm, phấn phấn phấn phấn phấn, tóa ha.”
Ngài Chơn Giác đàn sư, truyền Thần chú này, cũng đồng với Thần chú trong kinh, nhưng về âm Phạn cũng có vài chữ khác biệt chút ít.
“Úm, phù hấu khốt lốt, ma ha bát na, ngân na hủ, vẫn phấn vẫn, vĩ hiệt vĩ, ma na thê, ô thô mồ khốt lốt, hồng hồng hồng, fát fát fát tóa ha.”

Riêng đoạn này:
"CHÂN NGÔN, CHỮ CHỦNG TỬ CỦA Ô XU SA MA MINH VƯƠNG

Chữ chủng Tử ( Hùm)

Chân Ngôn:


(1) Án (2) hồng (3) phát tra phát tra phát tra (4) ô ngật la (5) thú la bá
ninh (6) hồng hồng hồng hồng phát tra phát tra phát tra (7) án (Cool nhiễu đê (9) ninh la nẵng na (10) hồng hồng hồng hồng phát tra phát tra phát tra
án án án (10) ma ha ma la (11) sa phộc hạ

(1) OM (2) HÙM (3) PHAT PHAT PHAT (4) UGRA (5) ‘SÙLAPÀNNI
(?’SÙLA-PÀNI) (6) HÙM HÙM HÙM PHAT PHAT PHAT (7) OM (Cool DÙTI
(9) NIMADA (?NIRNADA) (10) HÙM HÙM HÙM PHAT PHAT PHAT OM OM
OM (11) MAHÀHÀBALA (12) SVÀHÀ "

Nếu tính từ câu cuối đọc ngược lại chữ om thì đoạn này nhiều om quá, vậy fần chú rút gọn thật sự ở đâu?


 
Còn câu om srhim/om srhyim thì đọc là sờ rờ hi yim hay đọc cách nào khác?
Chú Dược sự bhaisajya sao nghe trên mạng 1 ông tây tạng hay ấn độ đọc là âm "vờ" chứ không fải âm "bờ", chữ "h" ở đây đọc như thế nào? Chữ "j" đọc làm sao? Dạ còn cale, cule lại đọc là cha lê, chu lê nữa.

Kính mong N giảng giải.

Hstn.
Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Mười Một 24, 2010, 10:20:42 AM »

N Tibu ơi:

Xin làm phiền N nữa. Chú uế tích nghe qua youtube cũng đỡ nhưng N giúp cho chữ phạn âm đi. Tra trên mạng ucchusma dharani/mantra mà vẫn không tìm ra, còn trên mạng toàn là phiên âm qua đợt 2 từ hán qua việt.

"LỜI PHỤ: Bổn kinh cũ, Thần chú có bốn mươi ba chữ. Ðời Ðường vua Thái Tôn, nhiều người trì quá linh nghiệm, cho nên bỏ bớt mười chữ. Nay lục trong bổn cũ ra, khiến mau được linh nghiệm, không chú nào qua Thần chú này:
“Úm, bút quát hốt lốt, ma ha bát ra ngân na, ngái vẫn trấp vẫn, hê ma ni, vĩ hiệt vĩ ma na thê. Úm, chước cấp na, ô thâm một hốt lốt, hùm hùm hùm, phấn phấn phấn phấn phấn, tóa ha.”
Ngài Chơn Giác đàn sư, truyền Thần chú này, cũng đồng với Thần chú trong kinh, nhưng về âm Phạn cũng có vài chữ khác biệt chút ít.
Không cách gì mà phiên âm cho đúng 100% được, chỉ có cách là đọc đại và khi gặp được Bổn Tôn thì Ngài sẽ đọc lại cho mình nhái theo thì lúc đó nó mới đúng được.

Đại khái nó rền và vang dội như sấm trên trời.

Trích dẫn
“Úm, phù hấu khốt lốt, ma ha bát na, ngân na hủ, vẫn phấn vẫn, vĩ hiệt vĩ, ma na thê, ô thô mồ khốt lốt, hồng hồng hồng, fát fát fát tóa ha.”
Tibu tập y như vậy đó.
Trích dẫn
Riêng đoạn này:
"CHÂN NGÔN, CHỮ CHỦNG TỬ CỦA Ô XU SA MA MINH VƯƠNG

Chữ chủng Tử ( Hùm)

Chân Ngôn:


(1) Án (2) hồng (3) phát tra phát tra phát tra (4) ô ngật la (5) thú la bá
ninh (6) hồng hồng hồng hồng phát tra phát tra phát tra (7) án (Cool nhiễu đê (9) ninh la nẵng na (10) hồng hồng hồng hồng phát tra phát tra phát tra
án án án (10) ma ha ma la (11) sa phộc hạ

(1) OM (2) HÙM (3) PHAT PHAT PHAT (4) UGRA (5) ‘SÙLAPÀNNI
(?’SÙLA-PÀNI) (6) HÙM HÙM HÙM PHAT PHAT PHAT (7) OM (Cool DÙTI
(9) NIMADA (?NIRNADA) (10) HÙM HÙM HÙM PHAT PHAT PHAT OM OM
OM (11) MAHÀHÀBALA (12) SVÀHÀ "

Nếu tính từ câu cuối đọc ngược lại chữ om thì đoạn này nhiều om quá, vậy fần chú rút gọn thật sự ở đâu?
Thì cứ đọc từ chữ OM đầu tiên mà mình dò ngược lên. Đọc một lúc thì tự nhiên sẽ biết đọc như vậy có được hay không liền hà! Thần Chú mà!

Trích dẫn
Còn câu om srhim/om srhyim thì đọc là sờ rờ hi yim hay đọc cách nào khác?
Chú Dược sự bhaisajya sao nghe trên mạng 1 ông tây tạng hay ấn độ đọc là âm "vờ" chứ không fải âm "bờ", chữ "h" ở đây đọc như thế nào? Chữ "j" đọc làm sao? Dạ còn cale, cule lại đọc là cha lê, chu lê nữa.

Kính mong N giảng giải.

Hstn.
Không thể nào biết được nó đọc đúng ra làm sao! Trừ khi chính mình nghe Bổn Tôn đọc cho mình nghe mà thôi.

Cũng y như tiếng xe hai bánh mà anh chàng này bắt chước tại đây:

http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=3656.msg15045#msg15045
Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười Một 24, 2010, 04:24:17 PM »

Xin cám ơn N Tibu nhiều lắm.

Hstn.
Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2010, 08:12:16 AM »

"Do Sức Niệm Quan Âm Như Mặt Nhựt Treo Không  THẦY PHẠM CÔNG THIỆN . Việt Báo Thứ Tư, 11/18/2009, 12:00:00 AM
Do Sức Niệm Quan âm Như Mặt Nhựt Treo Không
Niệm Bỉ Quán âm Lực Như Nhựt Hư Không Trụ

Bài giảng của Thầy PHẠM CÔNG THIỆN tại chùa Viên Thông, Bellflower, California, ngày 1 tháng 11, 2009
SMARATO AVALOKITESVARO (RAM)
SU-RYABHÛTAM (TO) VA NABHE
PRATISHTHATI (PRATITISHTHATI)
I. KINH A-RYA-VALOKITES'VARAGUNAKA-RANDAVYU-HA SU-TRA
   HAY A-RYA KA-RANDAVYU-HA NA-MA MAHA-YA-NA SU-TRA
(Tây tạng: ’phags pa za ma tog bkod pa zhes bya ba theg pa chen po’i mdo)
Danh hiệu của Kinh có thể rút gọn lại là Avalokites'varagunaka-randavyu-hah Su-tra hoặc gọn hơn nữa là Ka-randavyu-ha Su-tra.
Kinh đặc biệt về Quán thế Âm Bồ Tát và về sáu chữ Đại Minh Vương Đà La Ni OM MANI PADME HU-M.
Chỉ xin nói ngắn gọn về quyển kinh rất đặc biệt, rất kỳ lạ và rất linh thiêng! Có mười điều sau đây nên để ý và ghi nhớ trọn vẹn:
1. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang ở Xá Vệ (s'rvasti) nơi tu viện (viha-ra) ở rừng cây Kỳ Đà (Jetavana) vườn Cấp Cô Độc (Anathapindada) cùng với chúng Đại Tỳ Khưu và các chúng Đại Bồ Tát Ma ha Tát, cùng các chúng Thiên tử, Long vương, Càn Thát Bà vương, Khẩn Nala vương, Thiên nữ, Long Vương nữ, Càn Thát Bà nữ, Khẩn Na La nữ và trăm ngàn chúng vô số tại gia xuất gia; lúc ấy Đại A Tỳ Địa Ngục (Avi-ci) tỏa phóng ra ánh sáng rực rỡ và chiếu tới vườn Kỳ Đà và cả khu vườn thay đổi một cách thanh tịnh, trang nghiêm, vi diệu viên mãn; ánh hào quang sáng bừng rực rỡ, chưa từng thấy;
2. Đại Bồ Tát Sarvani-varanavisKambhin, từ tòa ngồi đứng dậy, trịch vai áo bên hữu, gối hữu sát mặt đất, chắp tay cung kính, chiêm ngưỡng tôn nhan Đức Thế Tôn và bạch Phật về nhơn duyên nào mà ánh hào quang sáng bừng rực rỡ và hiện chiếu lạ lùng đẹp đẽ một cách kỳ diệu như vậy; Đức Phật trả lời; “Hào quang sáng rực ấy là của Thánh Quán Tự Tại Bồ Tát Ma Ha Tát đi vào Đại A Tỳ địa ngục để cứu độ tất cả hữu tình phải chịu đại khổ não trong đại địa ngục ấy.” Toàn thể Kinh cho chúng ta thấy những ý nghĩa diệu thường về Quán Thế Âm và sáu chữ Đại Minh Đà La Ni OM MANI PAME HU-M do chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng dạy cho Đại Bồ Tát Sarvani-varanaviskambhin; danh hiệu Đại Bồ Tát này có nghĩa là: Trừ Diệt tất cả Cái Chướng, nếu dịch lại trọn vẹn chữ Tàu thì trừ nhất thiết cái chướng nhưng thông thường trong kinh luận chữ Tàu, Việt, Nhật, Đại Hàn thì vị Đại Bồ Tát này thường được gọi lại là Trừ Cái Chướng Đại Bồ Tát;
3. Từ đại địa ngục A Tỳ, Ngài Quán Tự Tại Đại Bồ Tát tiếp tục đến chỗ Ngạ Quỉ (preta) để cứu độ Ngạ Quỉ, Ngài phát dậy Tâm Đại Từ Bi (maha-Karuna- cittamutpa-dya) nơi mười ngó tay Ngài chảy ra những giòng sông trong mát, nơi mười ngón chân và nơi mỗi lỗ chân lông của Ngài đều phát ra những con sông to lớn để cho loài Ngạ Quỉ được tha hồ uống nước trong mát, có điều đáng lưu ý nhất bỗng nhiên lúc ấy Kinh A-rya-valokites'varagunaKa-randavyu-ha tự nhiên phát ra linh âm và các Ngạ Quỉ được nghe tiếng Kinh thì liền được vãng sinh về cõi Sukha-vati (cõi Cực Lạc) của Phật A Di Đà và đều trở thành những vị Bồ Tát ở cõi Phật Tây Phương;
4. Ngài Quán Thế Âm cứu độ liên tục vô số chung sinh hữu tình, không lúc nào ngưng nghĩ; đại oai thần của Ngài Quán Thế Âm không ai vượt qua được, đức Phật Thích Ca giảng cho Ngài Trừ Cái Chướng rằng lúc Đức Phật còn là Bồ Tát trong bao nhiêu kiếp xa xưa đã từng nghe đại công đức đại oai thần của Ngài Quán Tự Tại, từ vị Phật Vipas'yin (Tỳ Bà Thi), lúc ấy đức Phật làm con của một nhà Trưởng Giả, có tên là sugandhamukha (Diệu Hương Khẩu), rồi sau đó Ngài lại nghe đại oai đức của Ngài Quán Thế Âm vào thời Phật S'ikhin (Thi Khí), rồi sau đó Đức Phật lại nghe đại công đức đại oai thần của Ngài Quán Thế Âm Đại Bồ Tát lúc còn là Nhẫn Nhục Tiên Nhơn (Ksa-ntiva-din) vào thời Phật Vis'vabhu- (Tỳ Xá Phù); như thế chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trải qua bao nhiêu kiếp xa, được bao nhiêu lần nghe biết thán phục đại oai thần của Quán Thế Âm Bồ Tát;
5. Điều cần lưu ý là Ngài Quán Thế Âm Đại Bồ Tát lúc nào cũng có mặt mỗi lúc chúng ta tha thiết kêu gọi danh hiệu Ngài hoặc mỗi lúc chúng ta trì đại thần chú OM MANI PADME HU-M mặc dù Ngài đã thị hiện từ thời Tỳ Bà Thi Như Lai, nghĩa là từ thời gian không thể đếm nổi, lúc ấy Đức Phật Thích Ca hãy còn hóa thân thị hiện là Bồ Tát, nhưng trong giây phút hiện tại này Quán Thế Âm vẫn linh hiện liên tục cho đến lúc nào chúng sinh vẫn còn đau khổ, vẫn còn bị trói buộc trong bao nhiêu sợ hãi khổ nạn; trong Đại Trí Độ Luận, chúng ta được biết rằng kiếp thứ 91 trước hiền kiếp thì ban đầu có Phật hiệu là Tỳ Bà Thi (Vipas'yin), và trong kiếp thứ 31 có hai Đức Phật, một là Thi Khí (S'ikhin) và hai là Tỳ Xá Phù (Vis'vabhu-), và trong hiền kiếp thì có bốn Đức Phật: Câu Lưu Tôn, Câu Na Hàm Mâu Ni, Ca Diếp và Thích Ca Mâu Ni (Đại Trí Độ Luận, chương 15) thế thì Đức Quán Thế Âm siêu việt vượt lên hết tất cả thời gian và không gian: Đấng Phổ Môn Toàn Diện;
6. Trong Kinh (Ka-randavyu-ha Su-tra) có một đoạn rất đáng ghi nhớ: lúc Ngài Quán Thế Âm đến đại thành Va-ra-nasi- (BaLa Nại), thành phố dơ bẩn có vô số trăm ngàn vạn loại sâu bọ dòi trùng chen chúc, vì muốn cứu độ những loài hữu tình dơ bẩn nhơ nhớp kia, Ngài hiện ra thành con ong bay tới chỗ ấy, kêu vo ve (ghunaghuna-yama-nam) và phát ra tiếng “Nam Mô Phật, Nam Mô Pháp, Nam Mô Tăng” (Namo Buddha-ya, Namo Dha-rma-ya, Namo Samgha-ya), các loài sâu bọ dòi trùng nghe theo tiếng niệm Phật và cùng nhau kêu lên như thế thì liền được vãnh sinh về cõi Cực Lạc và đều trở thành Bồ Tát đều đồng danh hiệu là Diệu Hương Khẩu (Sugandhamukha), được nghe Kinh Ka-randavyu-ha Su-tra với sự hiện diện của Đức Phật A Di Đà (Amita-bha).
7. Đáng để ý không thể nào quên được câu kinh kỳ diệu này: “Nếu có người đem dâng một cành hoa để cúng dường Ngài Quán Thế Âm thì thân người ấy phát tiết ra hương thơm và ra đời ở nơi nào thì dung nhan thân tướng cũng được đầy đủ”;
8. Chỉ nghe danh hiệu Kinh thôi cũng được đầy đủ an vui lợi ích như ý;
9. Phải công đức vô lượng mới được nghe danh hiệu Quán Thế Âm và phải trải qua bao nhiều kiếp khó khăn gian khổ tu hành mới được sáu chữ Đại Minh Đà La Ni: OM MANI PADME HU-M;
10. Đức Phật dạy rằng sáu chữ Đại Minh Đà La Ni là bản tâm vi diệu của Ngài Quán Tự Tại Đại Bồ Tát: “Nếu niệm sáu chữ Đại Minh một lần thôi thì được công đức không thể nào đếm được.” Trong Kinh có một câu bí mật: “chỉ cần tụng một lần (ekajapena) sáu chữ Đại Minh thì Lục Ba Mật đã được thành tựu”.
Có Kinh Phật dạy rằng chỉ cần cúng một cái bông duy nhất cho Đức Phật hoặc Đại Bồ Tát, dù là trong chiêm bao đi nữa thì cũng được phúc đức công đức vô hạn.  Tất nhiên, tất cả đều phải từ cái gọi là “trọn lòng, hết lòng, trọn vẹn tinh thần, toàn diện tâm thức, chuyên nhất”, tất cả tư tưởng đều tập trung hoàn toàn vào một chỗ, nghĩa là “Nhất Tâm”.  Nếu chúng ta nhất tâm gọi danh hiệu Quán Thế Âm Đại Bồ Tát, nếu chúng ta nhất tâm nhớ tưởng, nhất tâm niệm danh hiệu Quán thế Âm Bồ Tát và nhất tâm niệm tụng OM MANI PADME HU-M thì tất cả đã được thay đổi toàn diện một cách im lặng, một cách bí mật, một cách “Phổ Môn” không thể nào lấy trí óc tầm thường khả dĩ hiểu biết được.
II. KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
SADDHARMA-PUNDARI-KA SU-TRA
Chúng Ta có thể dịch danh hiệu Kinh A-rya-valokites'varagunaka-randavyuha Su-tra là Thánh Quán thế Âm công đức Châu Tráp Trang Nghiêm Kinh (trong Hồng Danh Bảo Sám mà chư vị Phật tử đã lễ sám tối hôm qua tại Chùa Viên Thông, chắc quí bác còn nhớ có hồng danh Như Lai: “Nam Mô Châu Tráp Trang Nghiêm Công Đức Phật…”).
Chỉ cần nghe tên Kinh Saddharma-Pundarika Su-tra và A-rya-valokites'varaguna-
ka-randavyu-ha Su-tra thì toàn diện tâm thức chúng ta đã được thay đổi một cách bí mật thầm lặng.  Chỉ cần nghe một lần thôi thì cũng như thế.
 Dị đoan mê tín ư? Bao nhiều dị đoan mê tín chằng chịt lớn nhất đời người xuất phát từ cái nghe thông thường, bình thường, tầm thường của chúng ta.  Thí dụ: chợt nghe ai mắng chửi mình thì bao nhiêu mê tín dị đoan về cái “tôi” (ngã) và “cái thuộc về tôi” (ngã sở) hốt nhiên bùng dậy và thay đổi tâm thức mình vào một tâm trạng lê thê tưởng như bất tận (mấy chữ xuất hiện hai lần trong Đại Thừa Khởi Tín Luận vào hai vị thế đột ngột vô cùng quan trọng, cũng như một lần trong mười sáu câu kệ quan trọng nhất trong toàn thể Kinh Thủ Lăng Nghiêm).  Mười sáu câu kệ của Kinh Thủ Lăng Nghiêm của chính Quán Thế Âm tuyên thuyết là đề cập chính cái nghe, một cái Nghe linh hiện bí mật khác, diệt bỏ toàn diện mê tín dị đoan của trời người và người trời và mười phương đều sáng rực toàn diện, “thập phương viên minh”, nếu có ai trong chúng ta, hiểu được mười sáu câu Kệ này thì nhất định là đã thành Phật rồi…
Tại sao chỉ cần một lần nghe tên Kinh thôi thì tất cả công đức đã dồn dập hiện tới như tất cả đại dương tràn ngập vũ trụ? Cũng như chỉ cần nghe danh hiệu của chư Phật và của chư Đại Bồ Tát? Tại sao chỉ cần xưng danh Quán Thế Âm Bồ Tát dù chỉ một lần thôi mà tất cả đều được giải thoát?
Trước khi đề cập những câu hỏi này, xin trở lại vài ba đoạn Kinh quen thuộc trong Diệu Pháp Liên Hoa Kinh do Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Tịnh dịch:       
- Nhẫn đến đồng tử giỡn
 Nhóm cát thành tháp Phật
 Những hạng người như thế
 Đều đã thành Phật Đạo…
  … Nhẫn đến đồng tử giỡn
 Hoặc cỏ cây và bút
 Hoặc lấy móng tay mình
Mà vẽ làm tượng Phật
Những hạng người như thế
Lần lần chứ công đức
Đầy đủ Tâm Đại Bi
Đều đã thành Phật Đạo.
Chỉ dạy các Bồ Tát
Độ thoát vô lượng chúng.
… Hoặc người lòng vui mừng
Ca ngâm khen Đức Phật Nhẫn đến một tiếng nhỏ
Đều đã thành Phật Đạo.
Nếu người lòng tán loạn
Nhẫn đến dùng một bông
Cúng dường nơi tượng vẽ
Lần thấy các Đức Phật
Hoặc có người lễ lạy
Hoặc lại chỉ chắp tay
NHẪN ĐẾN GIƠ MỘT TAY
HOẶC LẠI HƠI CÚI ĐẦU
Dùng đây cúng dường tượng
Lần thấy vô lượng Phật Tự thành Đạo vô thượng
Rộng độ chúng vô số
Vào Vô Dư Niết Bàn
Như củi hết lửa tắt
Không thể nào quên được suốt cuộc đời này là ba điều quan trọng nhất mà Đức Phật đã dạy chúng ta trong Phẩm Phổ Môn:
1. Nhược hữu chúng sinh đa ư DÂM DỤC
    THƯỜNG NIỆM CUNG KÍNH QUÁN THẾ ÂM BÔ TÁT, tiện đắc LY DỤC;
2. Nhược đa SÂN NHẾU, THƯỜNG NIỆM CUNG KÍNH QUÁN THẾ ÂM BÔ TÁT,
    tiện đắc LY SÂN;
3. Nhược đa NGU SI, THƯỜNG NIỆM CUNG KÍNH QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT, tiện đắc LY SI.
(Nếu có chúng sinh nào nhiều lòng dâm dục, thường cung kính niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, liền đặng ly dục;
Nếu người nhiều giận hờn, thường cung kính niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, liền đặng lìa lòng giận;
Nếu người nhiều ngu si, thường cung kính niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, liền đặng lìa ngu si).
Và đây là bốn câu kệ thường được nhắc lại:
Nếu người lòng tán loạn
Vào nơi trong tháp miếu
Một xưng Nam Mô Phật
Đều đã thành Phật Đạo
Thành Phật Đạo có nghĩa là thành Phật rồi:
Nhược nhân tán loạn tâm
Nhập ư thấp miếu trung
Nhất xưng Nam Mô Phật
Giai dĩ thành Phật Đạo
Có ai hiểu được bốn câu kệ trên thì đã hiểu tất cả.  Ai đã nghe thì đã nghe tất cả, ai đã thấy thì thấy, đã thấy tất cả.
Hiểu tất cả là không hiểu cái gì ra cái gì cả.
Tại sao kỳ lạ mâu thuẫn vậy? Cái nguyên lý tránh mâu thuẫn của Luận Lý Học Tây Phương và Đông Phương (A không phải là Không-A) là cái phải vứt bỏ trước khi bước cái bước đầu tiên vào câu đầu tiên của tất cả Kinh Phật, trước khi bước cái bước đầu tiên đứng đợi bên ngoài cỗng chùa.  Đạo Phật đạp trên đầu Lý và Phi Lý như đạp đầu vũ trụ với tất cả lòng Đại Bi và chuyển hóa toàn diện Vũ Trụ trở thành Tòa Sen thơm ngát, mỗi khi dù chỉ một lần xưng danh:
Nam Mô Phật, Nam Mô Pháp, Nam Mô Tăng
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát
Tất cả sợ hãi đều phát xuất từ MÊ TÍN DỊ ĐOAN của Ngũ Uẩn, của Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức, của Sắc Thanh Hương Vị Xúc Pháp, của Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt Thân Ý, của tất cả Ý Thức và Vô Thức.
III. DO SỨC NIỆM QUAN ÂM
Phẩm Phổ Môn trong Diệu Pháp Liên Hoa Kinh đã được bao nhiêu triệu tỷ người thọ trì đọc tụng trên một ngàn sáu trăm năm (nếu chỉ kể bản dịch của Ngài Cưu Ma La Thập) ở toàn thể Á Đông (từ Ấn Độ, Tây Tạng, Việt Nam, Tàu, Nhật và Đại Hàn). Trong Phẩm Phổ Môn, câu kệ “Do Sức Niệm Quan Âm” (Niệm Bỉ Quán Âm Lực) xuất hiện mười ba lần linh hiện toàn diện.
Bốn câu kệ diệu thường nhất trong những câu thi kệ điều động tất cả phẩm Phổ Môn:
HOẶC TẠI TU DI PHONG
VI NHƠN SỞ THÔI ĐẠO
NIỆM BỈ QUÁN ÂM LỰC
NHƯ NHỰT HƯ KHÔNG TRỤ
Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Tịnh dịch ra chữ Việt rất thơ mộng:
Hoặc ở chót Tu Di
Bị người xô rớt xuống
Do sức NIỆM QUAN ÂM
Như mặt nhựt treo không
Nhiều Đại Lão Hòa Thượng khác dịch trụ là đứng; tất cả cách dịch khác nhau đều linh thiêng thơ mộng, hiểu theo bản chữ nguyên Kinh Phạn Ngữ (Sanskrit) thì trụ ở đây là đứng yên vững vàng (pratishthati, có nhiều nhà ngô ngữ học chữ Phạn thì hiểu pratishthati là pratitishthati; còn hư không chính là bầu trời, trên trời, mà chữ Phạn là NABHE, NABHA, vì đúng nghĩa hư không thì chữ Phạn là AKASA (như Ngài Hư Không Tạng Bồ Tát là Akasagarbha).
Tất cả những tai nạn, sợ hãi, đều xảy ra trên mặt đất; Ngài Quán Thế Âm cứu độ tất cả những sợ hãi, tất cả những tai nạn ở mặt đất (như các khổ não của tất cả chúng sinh, bị kẹt vào trong nạn lữa lớn, bị nước làm trôi, bị trôi tấp nơi nước quỉ La Sát, bị hại bằng dao gậy, bị quỉ Dạ Xoa và La Sát đến hại, bị gông cùm xiềng xích, bị kẻ oán tặc, bị rắn độc cùng bò cạp, bị sấm nổ sét đánh, bị sanh, già, bệnh, chết, bị phiền não cải kiện, bị cừu oán, vân vân.) Bị tất cả khổ não, bị tất cả tại nạn, chướng ngại, chỉ cần:
-Một Lòng Xưng Danh QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT         Thì Đều Đặng Giải Thoát
(Phật cáo Vô Tận Ý Bồ Tát: Thiện Nam Tử! Nhược hữu vô lượng
bách thiên vạn ức chúng sinh, thọ chư khổ não, văn thị QUÁN THẾ
ÂM BỒ TÁT NHỨT TÂM XƯNG DANH QUÁN THẾ ÂM BỒ
TÁT, tức thời quán kỳ âm thanh GIAI ĐẮC GIẢI THOÁT).
Tất cả sự sợ hãi đều xảy ra ở mặt đất hoặc ở tam thiên đại thiên thế giới, chỉ có bốn câu kệ:
Hoặc tại Tu Di Phong
Vi nhân sở thôi đọa
Niệm Bỉ Quán Âm Lực
Như Nhật hư không trụ
Ở đây, tất cả xảy ra từ chóp đỉnh cao nhất của núi Tu Di, xảy ra nơi ông Trời của tất cả ông Trời, tức là Đế Thích; núi Tu Di là chỗ của Trời, chỗ cao nhất của tất cả loại ông Trời…
Có một điểm cần nói:
Niệm Bỉ Quán Âm Lực
Tất cả bản dịch chữ Việt đều hiểu một cách phương tiện thiện xảo, đầy lòng Đại bi cho chúng sinh:
Do Sức Niệm Quán Âm
Do đó, ta có thể hiểu Lực ở đây là là Niệm Lực sức Mạnh của sự Trì Niệm Xưng Danh Quán Thế Âm Bồ Tát, có vài học giả Tây Phương thông hiểu chữ Tàu xưa một cách “rất ư học thuật theo điệu khoa bảng đại học” thì hiểu là “Sức Mạnh của Quán Thế Âm” (tức là trì niệm xưng danh nhớ tưởng Đại Đại Thần Lực của Quán Thế Âm.  Thực sự trong bản nguyên tác chữ Phạn thì không có chữ Bala (Lực) mà chỉ có “Chỉ nghĩ tới Quán Thế Âm thì mình sẽ đứng vững vàng như mặt trời ở trên trời”:
SMARATO (hay SMARATU)
AVALOKITES'VARO (hay AVALOKITES'VARAM)
SU-RYABHHÛTAM (SU-RYABHUTO)
VA NABHE PRATISHTHATI (PRATITISHTHATI)
(đã dịch ngay ở trên)
Trong Đệ Nhất Nghĩa Đế, Niệm về Quán Thế Âm đã là sức mạnh oai thần của Quán Thế Âm, do đó niệm về Sức Mạnh oai Thần của Quán Thế Âm hay sức mạnh của chính sự niệm về Quán Thế Âm đều là diệu nghĩa như nhau, nhất như, bình đẳng nghĩa, vô nhị nghĩa.  Chúng ta cần lưu ý:
1. Lục Tự Thần Chú OM MANI PADME HU-M chính là Quán Thế Âm;
 (Chứ không phải là thần chú về Quán Thế Âm)
2. Danh hiệu Quán Thế Âm CHÍNH Quán Thế Âm
3. Danh hiệu Quán Thế Âm và Quán Thế Âm không khác nhau.
(Danh hiệu ở đây không phải danh hiệu thông thường cũng như mọi người đều hiểu danh hiệu là biểu tượng để chỉ một thực tại, thực thể nào đó.
4. Quán Thế Âm là Đại Từ Bi KHÔNG TÁNH, tức là VÔ TỰ TÁNH ở đệ nhất nghĩa đế và ĐẠI BI TÂM ở thế đế, ở mặt phương tiện thiện xảo;
5. Bồ Đề Tâm tức là Không Tánh và Đại Bi Tâm, đứng về chân đế là vô Tự Tánh, Không Tánh, Bát Nhã, Trí Huệ; đứng về tục đế là Đại Bi.
IV. TẠI SAO CHỈ CẦN MỘT LẦN THÔI?
Bây gời, đã hết giờ giảng hạn định, tôi chỉ lặp lại hai câu Kinh do Đức Phật dạy: 
- TẤT CẢ PHÁP ĐỀU LÀ HẠT GIỐNG NẨY MẦM
- Kinh này cũng ví như từ MỘT HẠT GIỐNG mà phát sinh ra trăm nghìn muôn; trong trăm nghìn muôn hạt giống kia thì mỗi một hạt lại phát sinh ra hàng trăm nghìn muôn nữa.  Cứ như thế dần dần cho đến vô lượng thì Kinh này cũng lại như thế.  Từ một pháp sinh ra trăm nghìn nghĩa; trong trăm nghìn nghĩa, thì mỗi một nghĩa lại sinh ra trăm nghìn muôn số, cứ thế dần dần cho đến vô lượng vô biên nghĩa.
Trong Phật Giáo, mấy chữ như Chủng Tử vô cùng quan trọng theo nghĩa chữ Phạn bija (trong Phật Giáo hiển tông và mật tông, bija và bindu đều quyết định tất cả trong tất cả hành trì).
Chỉ cần Tâm Thức mống lên một ý tưởng nhẹ nhàng thoáng qua thì tất cả đều sụp đổ hoặc tất cả đều đơm bông thơ mộng thơm ngát.
Tất cả nghiệp đều phát từ một cái mống ý, từ cái mà chữ Nhà Phật gọi là Cetana-, Tàu dịch là Tư, còn ở đây dịch là mống ý, mống lòng và mống tâm.  Mông, mống, mộng, mồng, mầm, tất cả đều là Hạt Giống Nẩy Mầm.
Chỉ Xưng danh Quán thế Âm Bồ Tát một lần;
Chỉ nhớ tưởng Quán Thế Âm Bồ Tát một lần;
Chỉ nói OM MANI PADME HU-M một lầ Thì Hạt Giống Nẩy Mầm thành ra cả đại ngàn bông trắng, cả vô số vô lượng bông sen đủ màu ở cõi Cực Lạc.
V. HỒI HƯỚNG CÔNG ĐỨC VỚI CHÚ CHUẨN ĐỀ
Chú Đại Bi và Chú Chuẩn Đề đều khởi phát từ Kinh A-rya-valokites'varaguna-
ka-randavyu-ha Su-tra; câu khai kinh là phần đầu của chú Đại Bi, và phần gần cuối kinh là thất cu chi Phật tuyên thuyết đại Chuẩn Đề thần chú; xin hồi hướng tất cả công đức cho tất cả chúng sinh và cho Không Tánh Đại Bi Tâm Nhất Thiết Chủng Trí.
NAM MÔ TÁT ĐA NẪM
TAM MIỆU TAM BỒ ĐỀ CÂU CHI NẪM (ĐÁT DIỆT THA:) ÁN CHIẾT LỆ CHỦ LỆ CHUẨN ĐỀ TA BÀ HA
Nguyên Diệu Tác chữ Phạn Sanskrit:
NAMAH SAPTA-NA-M
SAMYAKSAMBUDDHAKOTI-NA-M
OM
CALE CULE CUNDE SVA-HA-
Phần chính yếu của chú Chuẩn Đề bằng tiếng Tây Tạng:
OM TSA LE TSU LE TSUN DE  SVA-HA-
Lòng Tri ơn:
Người viết xin hết lòng cảm tạ Thượng Tọa Thích Thông Niệm đã từ bi hỷ xả tạo ra tất cả không khí trong sạch thanh tịnh tịch tĩnh để người viết được ngồi yên tại Chùa Viên Thông ở Bellflower, California, để viết xong một mạch từ 6 giờ sáng đến 10 giờ sáng, ngày 31 tháng 10, trước một ngày Vía Quán Thế Âm Bồ Tát tại chùa ngày 1 tháng 11, 2009, và xin hồi hướng công đức cho tất cả chúng sinh và cho Nhất Thiết Chủng Trí Đại Bi Tâm bất khả ngôn thuyết. 
PHẠM CÔNG THIỆN"

Hstn
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 25, 2010, 08:20:12 AM gửi bởi hstn » Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2010, 10:39:23 AM »

Đọc thì học giả dùng chữ rất là kêu, nhưng vì chưa một lần làm hành giả nên những cái bí mật chưa được bật mí, những hiện tượng khi tập dợt những câu thần chú này chưa được ghi lại... Thì suy cho cùng: Chỉ là quản cáo cao đơn hoàn tán không hơn không kém.  Grin Grin Grin
Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2010, 04:23:10 PM »

Dạ đúng là học giả ạ.
Theo tui, PCT chuyên về ngôn ngữ, đặc biệt là tiếng Phạn và nghiên cứu tôn giáo về phương diện triết học lý thuyết. Lý thuyết cũng đúc rút từ thực tế, mà ở đây là thực tế của người khác.

N Tibu ơi, trích đang bài này, ý tui là do chỉ khoái được 2 câu:

"Do sức NIỆM QUAN ÂM
Như mặt nhựt treo không"

Và ít nhứt cũng lấy được câu thần chú tiếng sanskrit. Đãi cát tìm vàng mà lỵ.

Kính.

Hstn.
Logged
tnt
Sr. Member
****

Bài viết: 625


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2010, 08:14:36 PM »

Cái kiểu học tu này đã qúa sai lầm và lỗi thời rồi mà sao người ta cứ theo vết xe đỗ nát này hoài vậy cà …Thiệt là qúa chán và qúa ngán đi …
Đọc những thứ này chỉ làm cho người ta cảm thấy ớn và nặng nề khi đến với chữ Tu mà thôi ! Điều này chỉ làm cho chương trình tu tập nặng nề và từ chương là điều vô ích.
Mục đích của cách tập này không phải đào tạo những nhà triết học hay những người máy biết nói kinh mà là hướng dẫn cho tâm trí tốt lành bằng chính sự thực hành trong tâm linh của mình.
Hành giả không dùng từ ngữ để tu, không dùng triết lý để giải thích về tu, không dùng sự hùng biện để nói về tu mà dùng sự Tiến hoá của nội tâm trong tư tưỏng để rồi từ đó người ta mới viết ra bằng chính ngôn ngữ của mình cảm nhận được qua những điều mình đã làm.
" Học giả thì có khuynh hướng tống khứ hết cái nghèo nàn của tâm thức họ bằng cách đưa vào những tư tưởng của kẻ khác. "
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 25, 2010, 08:24:49 PM gửi bởi tnt » Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2010, 08:16:51 PM »

Dạ đúng là học giả ạ.
Theo tui, PCT chuyên về ngôn ngữ, đặc biệt là tiếng Phạn và nghiên cứu tôn giáo về phương diện triết học lý thuyết. Lý thuyết cũng đúc rút từ thực tế, mà ở đây là thực tế của người khác.

N Tibu ơi, trích đang bài này, ý tui là do chỉ khoái được 2 câu:

"Do sức NIỆM QUAN ÂM
Như mặt nhựt treo không"

Và ít nhứt cũng lấy được câu thần chú tiếng sanskrit. Đãi cát tìm vàng mà lỵ.

Kính.

Hstn.
Chỉ được cái là tiếng sanskrit mà thôi, và có đọc thuộc nằm lòng thì cũng chưa được gì! Còn hai bí mật vẫn chưa được mở ra thì học giả này chỉ dẫn được người tu hành đứng bên ngoài, bụng vẫn đói, vẫn khát.
Ăn với nói "lạ đời" như vầy:
Hiểu tất cả là không hiểu được ra cái gì cả là ngay từ đầu người khởi tu đã đạt được rồi! Thì cần gì mà tu tập chi cho nó khó khăn vậy?

Hai câu mà hstn thích nhưng vì chưa có ai nói ra cách thực hành, thì cũng thua to.

Do vậy, mà khi đọc sách về Phật Giáo thì nên để ý đến mức độ thực tập, mức độ khó khăn, tỷ lệ thành công. Và nhất là bài pháp phải có văn và có cả nghiã. Thì may ra mới mò ra được phần nào đó thôi.
Ví dụ:
Ai cũng nghe đến chuyện: "đi đứng nằm ngồi đều thiền".
Nhưng làm thì làm như thế nào thì không có gì là rốt ráo hết.

Ai cũng tưởng là đây là đường lối tu hành mới, một kiểu tu hành mới do các Tổ lập ra!
http://www.buddhanet.net/budsas/uni/u-kinh-trungbo/trung122.htm

Đọc xong là té ngữa là cái chắc  Grin Grin Grin


Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Mười Một 26, 2010, 02:08:30 AM »

Xin chân thành cám ơn N Tibu, có thương cho trót thì mới cho roi, cho vọt. Thật ra mà nói, chỉ muốn 1 chút romantic thôi cho đời bớt khổ mà, có ham hố thơ văn zì đâu và đăng bài đó cũng không có ý đồ zì.
Vẫn biết là sự thật fũ fàng, khổ đế là đầu tiên nhưng do tu chư tới nên còn ham zui 1 chút, N bỏ qua cho nhe.

Như Hoa Nghiêm hay Pháp Hoa nói, em bé vẽ phật cũng là gieo một chủng tử lành huống hồ gì làm thơ về Phật.

Kính.

Hstn.
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 26, 2010, 02:25:57 AM gửi bởi hstn » Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Mười Hai 30, 2010, 08:05:26 AM »

N Tibu ơi:

Ngũ bộ chú = Ngũ bộ thần chú = Tới 5 bộ thần chú vậy phải k?

Nếu theo toán học, mình có thể đảo thứ tự của 5 thần chú đó theo mình cho phù hợp, có được không?

Còn ucchusma, white umbrella câu đó khó thuộc. Vậy mình có thể sáng tác - vẫn theo nguyên tắc N nói là tâm chú bắt đầu = chữ om, kết thúc = swaha. Do vậy, ví như om ucchusma swaha và om sitatapatra swaha, có được k?

Kính.

Hstn.
Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Mười Hai 30, 2010, 01:48:58 PM »

N Tibu ơi:

Ngũ bộ chú = Ngũ bộ thần chú = Tới 5 bộ thần chú vậy phải k?

Nếu theo toán học, mình có thể đảo thứ tự của 5 thần chú đó theo mình cho phù hợp, có được không?

Còn ucchusma, white umbrella câu đó khó thuộc. Vậy mình có thể sáng tác - vẫn theo nguyên tắc N nói là tâm chú bắt đầu = chữ om, kết thúc = swaha. Do vậy, ví như om ucchusma swaha và om sitatapatra swaha, có được k?

Kính.

Hstn.
Súng đạn, hỏa tiển tầm xa không đó!

Muốn chơi thử coi nó ra sao thì cử lấy mạng mình ra mà thí nghiệm  Grin Được hay không được biết liền  Grin Grin Grin
Như là: Chuyện trộn chú và chơi lung tung thì cũng đã có người chơi rồi!

Còn câu tổng nhiếp là xưa rồi. Tính từ chữ Om cuối cùng và đọc cho tới hết câu. Đó là cái toát yếu của câu chú.
Cái này thì đúng bài bản không có gì là ầm ỷ. Và không chết thằng tây nào hết.

Cách đọc không đúng nó tác dụng như quay ngược cây súng về phía mình mà bóp cò!
Tuy nhiên đọc chú như đọc báo thì chỉ có tác dụng là không cho Thô Tâm nó vọng.

Làm như vậy thì vi tế tâm không cách gì mà thanh tịnh được! Như vậy những tác dụng này nọ, của câu chú, không có điều kiện (do không đủ tâm lực) để tác dụng theo ý mình muốn.

Mà nếu nó có hiệu lực thì chỉ có một nguyên nhân đó là:

Tha Hóa Tự Tại nó làm cho mình thấy, hoặc là nó làm cho mình cục cựa hoặc là nó nhập vào mình và thay mặt mình làm này, làm nọ.

Cứ nhắm mắt làm liều như vậy thì:
Về già thì bệnh nặng: Điên, xuất tinh dầm dề ---> Kiếp sau ngu đần, khờ khạo, không thể phát triển được trí thông minh.
 Grin Grin Grin
Đừng có nói là chưa được thông báo đó nghe.
Logged
vuhanp
Jr. Member
**

Bài viết: 114


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Mười Hai 30, 2010, 10:07:17 PM »

Ngũ Bộ Chú công năng thì khỏi nghĩ bàn,khi hành trì có Chư Thiên Long Bát Bộ thị hiện hộ pháp hành giả có điều...( tại sao ? )
 hành giả tập được...Tha hóa tự tại cũng chơi được ! nó cười cười và gằn giọng:  " đọc như vầy nè..". chỉ có Uế tích Kim Cang là đối trị với sự ngang ngược của THTT, dù đọc UTKC lần đầu tiên, lắp bắp , ngắc ngứ nhưng vẫn hàng phục được.
     Cái tại sao này đã đem hỏi Sư tỷ đi trước, và được trả lời ...là quảng cáo cho Tha hóa tự tại hả ?
   
Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 04:51:12 AM »

Bàn riêng về câu Tổng nhíêp của tất cả các Thần Chú Phật Giáo.
Không có chuyện chế biến theo kiểu:
Om, bạch tán cái svaha.
Hay là:
Om, uế tích kim cang svaha.
Chế biến như vậy là tạo quái thai, Làm như vậy là mình tự chế ra và tự một mình đi vào vùng chấn động của sự bừa bải, sự làm ẩu nên chuyện thành này thành nọ không thể nào xảy ra.

Định nghiã về câu Tổng Nhiếp:
1. Tính từ chữ cuối cùng của bài chú.
2. Từ chữ này dò ngược lên cho tới khi đụng chữ Om
3. Đọc câu này thì tương đương với đọc cả bài chú đó.

Nay là bàn về các phát âm:

1. Không biết cách phát âm, y như là người này đây:
Khi một người nào đó không biết chơi đàn ghi ta và cũng cứ đeo cây đờn vào làm điệu bộ y như là nhạc sĩ thứ thiệt và cứ quào quào vào sáu sợi dây. Thì cùng có người nghe, và cũng có người hoan hô và cho là hay!

2. Biết cách phát âm, y như người này đây:
Khi cầm cây đờn lên là người này lên dây đờn. Sau khi lên dây đờn xong thì mới đánh đờn.
Tất nhiên là vấp tới, vấp lui.
Nhưng sau một thời gian chú ý và lắng nghe. Và nhất là có những lúc học lóm được những "Chữ Nhạc". Thì dần dần người này thành thạo cái nhạc cụ mà mình đang chơi và chơi càng ngày, càng hay.
Dĩ nhiên, sẽ có những người sành điệu, tới nghe và đưa ra nhận xét này nọ. Và nhờ những ngươì bạn tốt này mà mình có thể trở thành từ nhạc công, ra nhạc sĩ và đi tới Nghệ Sĩ.

Để ý chuyện này:
Nghệ Sĩ này chỉ có thể chơi một nhạc cụ với một thể loại nhạc mà thôi. Còn những thể lại khác thì chỉ là biết chơi, nhưng chơi không có hay.
Đặc biệt:
Trong hàng ngàn Nghệ Sĩ thì chỉ có một vài Nhạc Trưởng là có thể chơi được hết những nhạc cụ mà thôi.

Tóm lại, từ những yếu tố trên, mà có tới 5 dạng người chơi nhạc và những người này cũng có những fan đi theo ủng hộ này nọ:

a. Người không biết gì hết mà cũng quào quào lung tung loạn xạ... thì cũng có người tới nghe, và trong đó cũng có người ham mộ này nọ.
Những người này thường vào trình độ không biết gì về âm nhạc.

b. Người mới biết chơi nhạc cụ (gọi là nhạc công): Sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ nhạc công.

c. Người mới biết chơi nhạc cụ rành rẽ hơn (gọi là nhạc sĩ): sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ nhạc sĩ.

d. Người mới biết chơi nhạc cụ rất là rành và cực kỳ là hay (gọi là nghệ sĩ): sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ nghệ sĩ.


e. Người mới biết chơi nhiều nhạc cụ (gọi là Nhạc Trưởng): sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ Nhạc Trưởng.

Tóm lại: Ngưu tầm Ngưu, Mã tầm Mã! Nồi nào úp vung nấy!

Nay tibu lại quay về chuyện tụng chú, cũng từ những trình độ trên mà khi tập dợt này nọ:

1. Người không biết dụng tâm là gì cả, mà cứ tụng thì cũng có người tới nghe, và trong đó cũng có người ham mộ này nọ. Nhưng những fan này cũng chỉ là những người không biết gì.
Do vậy mà Cô Hồn Các Đảng được chiêu nạp tới. Do sự tập hợp này mà chỉ có sự não loạn.
Thể hiện ở chỗ "Chưa Tu Được Gì" nên khi ăn nói thì khùng khùng, điên điên, chẳng ra sao cả!

2. Người biết dụng tâm chút đỉnh (trình độ "Cận Định") mà cứ tụng thì cũng có người tới nghe, và trong đó cũng có người ham mộ này nọ. Nhưng những fan này cũng chỉ là những người có kiến thức tàm tạm cở "Cận Định".
Do vậy mà Tha Hóa Tự Tại được chiêu nạp tới. Do sự tập hợp này mà chỉ có sự não loạn. Thể hiện ở chỗ "Hành Pháp Không Tự Chủ" (Bị Nhập mà Không Biết) và từ đó ăn nói khó hiểu, theo kiểu "Không Không", "Có Văn Mà Không Có Nghiã". Với sự tác hại là ai muốn hiểu ra sao cũng được. Mạnh ai náy tập, chẳng có sự chỉ dẫn nào rõ ràng, tường tận cả!

3. Người biết dụng tâm kha khá (Chánh Định: Thể hiện ở chỗ tập trung tư tưởng ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và nhập chánh định trên một đề mục chọn sẳn) thì có những lúc âm thanh tự điều chỉnh và câu niệm đã có lực:
Niệm cao giọng (cao nhất mà trí tưởng tuợng có thể với tới): Có công năng hướng thượng, đi tìm Linh Ảnh của Bổn Tôn (Vị Chủ Trì câu Thần Chú).
Niệm giọng trầm và rền (y như là tiếng vang rền của tiếng sấm)" Có công năng truyền cái tâm lực, thần lực của câu Thần Chú đó vào một vật, hay là về một hướng.
Tuy nhiên vì trình độ Chánh Định chưa đủ mạnh nên tác dụng chưa có gì là rõ ràng.
Những fan của tu sĩ này là những Chư Thiên thường tới thăm nhau. Với kết quả là thường theo dõi nội tâm: Khi sân thì biết là mình sân. Khi tham thì biết là mình tham. Như vậy, tu sĩ này đang kiện toàn dần cách tu hành của chính mình. Đường còn dài, nhưng cuối đường hầm đã có thể thấy được ánh sáng rồi.

4. Người biết dụng tâm rất là vững chắc được thể hiện ở cái chỗ là:
Đề mục xuất hiện sáng chói, vững vàng, theo ý của tu sĩ này. Với kết quả rõ ràng như: Thân thể khinh an, nhẹ nhàng, nét mặt tươi sáng, cặp mắt sáng rực Hạnh Phúc và Trí Tuệ.
Tu sĩ trứ danh này khi dụng tâm thì rõ ràng sắc nét, chính xác không chê vào đâu được. Tu sĩ này rất là rành khi dùng giọng niệm để mà chuyển tâm người hữu duyên.
Những fan của tu sĩ trứ danh này là những Thánh Tăng từ Tu Đà Hương trở lên. Do vậy mà Tu Sĩ này cực kỳ nhạy cảm và đạt được trình độ Lý Vô Ngại, Sự Vô Ngại, và tối đa là Lý Sự Vô Ngại. Với trình độ Thường Trụ Tam Bảo trình độ 1.

5. Những vị Phật với tầm ảnh hưởng yếu hơn so với Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Logged
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 07:41:35 AM »

Thanks u so much N Tibu.& Té ra bây giờ mới biết huynh rất là thích chữ "trứ danh".

Bài hôm trước của N chỉ, tới giờ vẫn chưa hiểu lắm. Phiền N giải thích theo ngôn ngữ lubu ("bình dân") "an  trú ngoại/nội không" là zì ? (Kinh Đại không đó). Như trước đã nói, học phật qua hán việt khó hiểu quá. Cho đến bao giờ đọc kinh phật thuần Việt?

Kính.

Hstn.
Logged
bờm
Jr. Member
**

Bài viết: 192


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 09:44:30 AM »

Thầy ơi hay quá đi  Grin Grin Grin
Logged

bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa
Vô Học
Newbie
*

Bài viết: 7


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 09:52:16 AM »

Ngũ Bộ Chú công năng thì khỏi nghĩ bàn,khi hành trì có Chư Thiên Long Bát Bộ thị hiện hộ pháp hành giả có điều...( tại sao ? )
 hành giả tập được...Tha hóa tự tại cũng chơi được ! nó cười cười và gằn giọng:  " đọc như vầy nè..". chỉ có Uế tích Kim Cang là đối trị với sự ngang ngược của THTT, dù đọc UTKC lần đầu tiên, lắp bắp , ngắc ngứ nhưng vẫn hàng phục được.
     Cái tại sao này đã đem hỏi Sư tỷ đi trước, và được trả lời ...là quảng cáo cho Tha hóa tự tại hả ?
    
Sư tỷ mà Huynh vuhannp hỏi có phải là Trieu An không nhỉ? Riêng vụ UTCK thì phải hỏi Colony. Vị này đã 1 thời gian xài NBC và UTCK.
Bạn Colony có đọc bài này thì vào tâm sự nhé.
Logged

Pháp Thân của KCBT Smiley)
hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 10:16:00 AM »

Sao mà phật pháp có thiên thơ nữa, khó hiểu quá!

Hstn.
Logged
bongsen
Sr. Member
****

Bài viết: 502


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #21 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 10:26:34 AM »


"Niệm cao giọng (cao nhất mà trí tưởng tuợng có thể với tới): Có công năng hướng thượng, đi tìm Linh Ảnh của Bổn Tôn (Vị Chủ Trì câu Thần Chú).
Niệm giọng trầm và rền (y như là tiếng vang rền của tiếng sấm)" Có công năng truyền cái tâm lực, thần lực của câu Thần Chú đó vào một vật, hay là về một hướng."


A Di Đà Phật,
 Vậy bongsen phiền Thầy phân biệt rõ hơn tí về kinh nghiệm tập dợt việc trì chú giọng cao/ giọng trầm không ạ?
Cảm ơn Thầy !  Grin Grin Grin
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Hai 31, 2010, 10:33:33 AM gửi bởi bongsen » Logged
ThíchlắmKơ
Newbie
*

Bài viết: 19


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #22 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 10:31:41 AM »

Bàn riêng về câu Tổng nhíêp của tất cả các Thần Chú Phật Giáo.
Không có chuyện chế biến theo kiểu:
Om, bạch tán cái svaha.
Hay là:
Om, uế tích kim cang svaha.
Chế biến như vậy là tạo quái thai, Làm như vậy là mình tự chế ra và tự một mình đi vào vùng chấn động của sự bừa bải, sự làm ẩu nên chuyện thành này thành nọ không thể nào xảy ra.

Định nghiã về câu Tổng Nhiếp:
1. Tính từ chữ cuối cùng của bài chú.
2. Từ chữ này dò ngược lên cho tới khi đụng chữ Om
3. Đọc câu này thì tương đương với đọc cả bài chú đó.

Nay là bàn về các phát âm:

1. Không biết cách phát âm, y như là người này đây:
Khi một người nào đó không biết chơi đàn ghi ta và cũng cứ đeo cây đờn vào làm điệu bộ y như là nhạc sĩ thứ thiệt và cứ quào quào vào sáu sợi dây. Thì cùng có người nghe, và cũng có người hoan hô và cho là hay!

2. Biết cách phát âm, y như người này đây:
Khi cầm cây đờn lên là người này lên dây đờn. Sau khi lên dây đờn xong thì mới đánh đờn.
Tất nhiên là vấp tới, vấp lui.
Nhưng sau một thời gian chú ý và lắng nghe. Và nhất là có những lúc học lóm được những "Chữ Nhạc". Thì dần dần người này thành thạo cái nhạc cụ mà mình đang chơi và chơi càng ngày, càng hay.
Dĩ nhiên, sẽ có những người sành điệu, tới nghe và đưa ra nhận xét này nọ. Và nhờ những ngươì bạn tốt này mà mình có thể trở thành từ nhạc công, ra nhạc sĩ và đi tới Nghệ Sĩ.

Để ý chuyện này:
Nghệ Sĩ này chỉ có thể chơi một nhạc cụ với một thể loại nhạc mà thôi. Còn những thể lại khác thì chỉ là biết chơi, nhưng chơi không có hay.
Đặc biệt:
Trong hàng ngàn Nghệ Sĩ thì chỉ có một vài Nhạc Trưởng là có thể chơi được hết những nhạc cụ mà thôi.

Tóm lại, từ những yếu tố trên, mà có tới 5 dạng người chơi nhạc và những người này cũng có những fan đi theo ủng hộ này nọ:

a. Người không biết gì hết mà cũng quào quào lung tung loạn xạ... thì cũng có người tới nghe, và trong đó cũng có người ham mộ này nọ.
Những người này thường vào trình độ không biết gì về âm nhạc.

b. Người mới biết chơi nhạc cụ (gọi là nhạc công): Sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ nhạc công.

c. Người mới biết chơi nhạc cụ rành rẽ hơn (gọi là nhạc sĩ): sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ nhạc sĩ.

d. Người mới biết chơi nhạc cụ rất là rành và cực kỳ là hay (gọi là nghệ sĩ): sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ nghệ sĩ.


e. Người mới biết chơi nhiều nhạc cụ (gọi là Nhạc Trưởng): sẽ có một nhóm người thích thú nghe và cùng có những người ham mộ này nọ. Những người này thường vào trình độ Nhạc Trưởng.

Tóm lại: Ngưu tầm Ngưu, Mã tầm Mã! Nồi nào úp vung nấy!

Nay tibu lại quay về chuyện tụng chú, cũng từ những trình độ trên mà khi tập dợt này nọ:

1. Người không biết dụng tâm là gì cả, mà cứ tụng thì cũng có người tới nghe, và trong đó cũng có người ham mộ này nọ. Nhưng những fan này cũng chỉ là những người không biết gì.
Do vậy mà Cô Hồn Các Đảng được chiêu nạp tới. Do sự tập hợp này mà chỉ có sự não loạn.
Thể hiện ở chỗ "Chưa Tu Được Gì" nên khi ăn nói thì khùng khùng, điên điên, chẳng ra sao cả!

2. Người biết dụng tâm chút đỉnh (trình độ "Cận Định") mà cứ tụng thì cũng có người tới nghe, và trong đó cũng có người ham mộ này nọ. Nhưng những fan này cũng chỉ là những người có kiến thức tàm tạm cở "Cận Định".
Do vậy mà Tha Hóa Tự Tại được chiêu nạp tới. Do sự tập hợp này mà chỉ có sự não loạn. Thể hiện ở chỗ "Hành Pháp Không Tự Chủ" (Bị Nhập mà Không Biết) và từ đó ăn nói khó hiểu, theo kiểu "Không Không", "Có Văn Mà Không Có Nghiã". Với sự tác hại là ai muốn hiểu ra sao cũng được. Mạnh ai náy tập, chẳng có sự chỉ dẫn nào rõ ràng, tường tận cả!

3. Người biết dụng tâm kha khá (Chánh Định: Thể hiện ở chỗ tập trung tư tưởng ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và nhập chánh định trên một đề mục chọn sẳn) thì có những lúc âm thanh tự điều chỉnh và câu niệm đã có lực:
Niệm cao giọng (cao nhất mà trí tưởng tuợng có thể với tới): Có công năng hướng thượng, đi tìm Linh Ảnh của Bổn Tôn (Vị Chủ Trì câu Thần Chú).
Niệm giọng trầm và rền (y như là tiếng vang rền của tiếng sấm)" Có công năng truyền cái tâm lực, thần lực của câu Thần Chú đó vào một vật, hay là về một hướng.
Tuy nhiên vì trình độ Chánh Định chưa đủ mạnh nên tác dụng chưa có gì là rõ ràng.
Những fan của tu sĩ này là những Chư Thiên thường tới thăm nhau. Với kết quả là thường theo dõi nội tâm: Khi sân thì biết là mình sân. Khi tham thì biết là mình tham. Như vậy, tu sĩ này đang kiện toàn dần cách tu hành của chính mình. Đường còn dài, nhưng cuối đường hầm đã có thể thấy được ánh sáng rồi.

4. Người biết dụng tâm rất là vững chắc được thể hiện ở cái chỗ là:
Đề mục xuất hiện sáng chói, vững vàng, theo ý của tu sĩ này. Với kết quả rõ ràng như: Thân thể khinh an, nhẹ nhàng, nét mặt tươi sáng, cặp mắt sáng rực Hạnh Phúc và Trí Tuệ.
Tu sĩ trứ danh này khi dụng tâm thì rõ ràng sắc nét, chính xác không chê vào đâu được. Tu sĩ này rất là rành khi dùng giọng niệm để mà chuyển tâm người hữu duyên.
Những fan của tu sĩ trứ danh này là những Thánh Tăng từ Tu Đà Hương trở lên. Do vậy mà Tu Sĩ này cực kỳ nhạy cảm và đạt được trình độ Lý Vô Ngại, Sự Vô Ngại, và tối đa là Lý Sự Vô Ngại. Với trình độ Thường Trụ Tam Bảo trình độ 1.

5. Những vị Phật với tầm ảnh hưởng yếu hơn so với Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Không biết là có cường điệu hay không,từ thời của Thầy Thích Viên Đức đến nay,trong làng "Mật tông"chưa có ai có thể viết một bài phân tich ngắn gọn  mà đầy đủ về   những hiện tượng xẫy đến trong lúc hành trì Ngũ bộ chú một cách có trách nhiệm và rành mạch như vầy .Bài viết này là Navigation cho những ai yêu thích Mật tông!Mong rằng Thầy Tibu viết thêm nhiều Kim chỉ nam hơn nữa cho đề tài này!

Nhã kính

Logged

hstn
Jr. Member
**

Bài viết: 88


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #23 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 11:03:19 AM »

N Tibu ơi:
"Hum mama hum ni soha" có fải là white umbrella dharani k mà sao lên youtube nghe như vậy?

Kính.

Hstn.
Logged
Tibu
Master
******
Giới tính:
Bài viết: 5272


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #24 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2010, 12:24:35 PM »

N Tibu ơi:
"Hum mama hum ni soha" có fải là white umbrella dharani k mà sao lên youtube nghe như vậy?

Kính.

Hstn.
Om sarva tathagata anika sitatapatra hum phat! hum mama hum ni svaha!
Logged
Trang: [1] 2   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2015, Simple Machines Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.636 seconds với 24 câu truy vấn.