Hoa Sen Trên Đá

Đàm Luận Phật Pháp => Hoa Thơm Cỏ Lạ => Chủ đề bắt đầu bởi: Niết Bàn Tầm trên Th9 18, 2019, 03:46 PM

Tiêu đề: Câu chuyện bếp núc!
Bài viết bởi: Niết Bàn Tầm trên Th9 18, 2019, 03:46 PM
Sẵn cái trăn trở của boiroi, nbt nhớ lại cái bài nbt đã viết cách đây khoảng 1.5 năm. Hôm nay copy lên đây để bà con đọc cho vui và suy ngẫm. Ai cũng có cái vấn đề của mình cần giải quyết. Cố gắng suy nghĩ và chọn cái nào hợp lý với mình (làm từng bước và không nên dồn nén quá). nbt cũng còn một đống thứ để mà tự giải quyết và vẫn còn đang học làm bếp dài dài. Hihihi.

Bối cảnh:

(H)    Bếp trưởng: người chỉ bảo cho bếp thợ trong suốt quá trình học nghề. H là người Thầy, người Chỉ đường, Pháp tu, các tu sĩ gạo cội, và các bạn đồng tu.
(M)  Bếp thợ: tượng trưng cho cái Tâm của tu sĩ. Cái Tâm này còn vô minh.
(S)   Ngọn lửa bếp: thể hiện cái Bản Ngã, cái Tôi, cái hơi thở.
(O)    Cái chảo: thu nhận tất cả cái gì bỏ vào đó. O là 5 giác quan.
(K)    Các gia vị: góp phần quan trọng làm cho món ăn ngon hay dở. K là biểu hiện của kinh nghiệm, thói quen, phước và nghiệp đã tạo trong quá khứ. Nó không đổi và là lực tác động (xấu/tốt) ngấm ngầm.
(F)  Các nguyên liệu: chính là các yếu tố bên ngoài sẵn có.
(C)    Khách hàng: người thưởng thức các món ăn do bếp thợ nấu. Họ tượng trưng cho gia đình, bạn bè và những người chịu tác động bởi hành động của bếp thợ.
(E)   Môi trường nấu bếp: chật, rộng, thoáng khí, nóng, v.v. Đây chính là môi trường sống, môi trường tu hành của tu sĩ.

Giai đoạn 1:

Khi chưa/mới bắt đầu học làm bếp, anh bếp thợ M không biết nấu nướng ra sao cả. Ảnh bỏ tất cả những gì có sẵn bên ngoài F và cho vào nồi O mà không biết chọn lọc thế nào (i.e., cái gì cũng nghe, cũng nhìn, ngửi, nếm, tất tần tật). Anh ta trộn những thứ đó với cái gia vị K, cái nghiệp quả, thói quen xa xưa của mình để chế biến thành các món ăn (i.e., nghiệp quả mới). Hơn nữa vì ảnh còn tay mơ, ảnh không biết dùng lửa: cứ mở lên cháy bùng bùng (cái tôi S mạnh quá) làm ra cái món toàn không ăn được. Nên khi dọn cái món nào lên cho khách hàng C (tức người đối diện / tương tác) thì nó đều không ra gì cả. Cho nên giai đoạn này là hình ảnh của một người chưa tu, cái tôi còn bự, ngũ quan còn chưa kiểm soát được và cái tâm chưa thuần.

Giai đoạn 2:

Bây giờ, nhờ phước báu ảnh gặp được một bếp trưởng H (i.e., một phương pháp tu hành, người Thầy, các tu sĩ giỏi, và bạn bè đồng tu). Ảnh được bếp trưởng chỉ bảo tận tình + sự cố gắng chăm chỉ (tập và tu) của mình  nên ảnh chuyển qua giai đoạn 2:
(a)    Anh bếp thợ biết nên chọn nguyên liệu F nào để bỏ vào chảo O nấu, chứ không dùng lung tung nữa (v.d., nên tránh xa tham dục, tránh nói nhiều, đàn đúm, nghe hóng chuyện thị phi, v.v.).
(b)    Ảnh cũng biết dùng lửa như thế nào cho từng món ăn (i.e., điều chỉnh và kiểm soát cái tôi S của mình).
(c)    Đôi khi ảnh có thể không cần dùng gia vị K mà món ăn vẫn ngon (i.e., nghiệp không trổ).
(d)    Ảnh cũng có thể chọn môi trường E làm việc tốt hơn, nơi có nguồn nguyên liệu ngon, và khách hàng dễ mến (v.d., chuyển nhà, chọn bạn mà chơi, chọn môi trường làm việc hiền hòa, v.v.).

Ở giai đoạn 2 này, anh bếp thợ làm được nhiều việc và học nghệ được nhiều nhờ sự chỉ dẫn của bếp trưởng và sự tinh tấn của bản thân. Dù vậy, sau một thời gian ảnh thấy rằng:
(i)    Nếu nấu món mà nó dỡ (do ảnh vẫn chưa kiểm soát tốt tay nghề, tức tâm M chưa nhuyễn) thì khách hàng C sẽ phàn nàn, tức giận.
(ii)    Nếu nấu được món ngon thì khách hàng ăn nhiều thì họ cũng khổ vì căng bụng quá, ngủ không được, béo phì.
(iii)   Và trong quá trình nấu thì ảnh quan sát ngọn lửa và điều chỉnh nó nhiều ảnh mới thấy được tính có-mất, mạnh-yếu, nặng-nhẹ, sáng-tối, được-không của ngọn lửa (đây là cái vô thường) thì ảnh thấy rằng nấu kiểu gì thì cũng gây khổ não cả, cái ngon dỡ cũng sẽ mất đi thôi. Đến một lúc nào đó thì ảnh quyết định không nấu nữa: tắt ngọn lửa đi. Tức là ảnh chuyển qua giai đoạn cuối: thấm nhuần cái khổ, vô thường, vô ngã để ngộ đạo.


Kinh nghiệm chiến trường:


Hát thì có múa minh họa nó mới hay. Cho nên cái suy nghĩ trên phải xuất phát từ bản thân nó mới hợp lý. Ở giai đoạn (1),
+ Bếp thợ M sân si đủ kiểu, tham dục một khối.
+ Ngọn lửa bản ngã S lúc nào cũng chực cháy bừng bừng, cho mình là đúng.
+ 5 chảo giác quan O lúc nào cũng mở toan đón nhận bất cứ F gì, kể cả chuyện tầm phào.
+ Nghiệp quả K chi phối. Cái nghiệp nóng nảy, nói được mà không làm được, hối hận.
+ Người C chịu thiệt thòi chính là gia đình mình, con gái mình, và cả chính bản thân.
+ Môi trường E bên này là tốt hơn rất nhiều so với ở VN vì ít chịu tác động bởi những người xung quanh.
Cho nên giai đoạn này là giai đoạn của làm việc khuya, bữa nào rảnh thì cũng mở con mắt, nằm ườn đó xem TV dù chẳng có gì hay. Thỉnh thoảng cũng uống rượu. Họp bạn bè cũng ăn lắm (vì ngon mà), nói nhiều, la mắng con khi không vừa ý, rồi hối hận. Nhưng sâu thẳm trong tâm thì như là đang đi tìm một lối thoát, một con đường để sửa đổi bản thân.

Bếp thợ ở giai đoạn (2): Có duyên gặp HSTD, Thầy, đọc thấy Pháp hay qua những con người thật và sự việc thật: con đường mình mãi tìm là đây --> tập thôi. Anh bếp thợ này bắt đầu chọn nguyên vật liệu để nấu: bỏ làm việc khuya, bỏ xem TV, bỏ xem phim online (gọi là xem chùa, không phải ăn ngay đó), đi ngủ sớm, bỏ rượu, ít bàn luận chuyện thiên hạ đi, quán sát cái nghiệp quả của mình cố không cho nó nảy sinh, bậy bạ. Cái ngọn lửa bản ngã cũng xem xét thường xuyên. Dù vậy, không phải cái gì cũng làm được hết: thỉnh thoảng vẫn xem phim trên youtube, vẫn đến họp mặt với bạn dù đã bỏ rất nhiều, thỉnh thoảng vẫn nóng giận với con dù biết đó là nóng giận. Cái quan trọng là anh bếp thợ này đang quan sát cái hơi thở và lắng nghe nó. Khi nó nhẹ nhàng thì tâm lành, bình an, khi nó mạnh lên thì cái ngũ uẩn có vấn đề gì rồi (nóng giận, vui quá, nói nhiều, v.v.). Kiểm soát được cái hơi thở (chính là cái bản ngã) thì chuyện bếp núc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Đây cũng chính là cái chuyện giữ giới luật.

Chìa khóa?!

Dựa theo khung cảnh bếp núc ở trên có thể phân loại các yếu tố qua sự tương tác như sau:
+ M: sự tinh tấn tu hành của bản thân. Đây là tự lực mà tiến lên.
+ H: sự trợ lực của Người Chỉ đường, người Thầy, các tu sĩ gạo cội, và bạn đồng tu. Đây là tha lực.
+ KP (= K): nghiệp quả và phước báu đã tạo từ kiếp trước. KP là có thể trổ, có thể không vì không có đất sinh do sự thay đổi tích cực của MK0.
+ K0: nghiệp tạo ra trong kiếp này từ những suy nghĩ và hành động hiện tại. Đây là kết quả từ sự tương tác của cái tôi (S), ngũ quan (O), môi trường sống (E), các yếu tố bên ngoài (F), và các đối tượng xung quanh mình (C). K0 cũng chịu sự tác động ít nhiều của nghiệp quả, thói quen trước đây (KP). Có thể tóm tắt K0 như sau: K0 = f(S, O, E, F, C, [ KP ]). K0tỉ lệ nghịch với việc kiểm soát tư tưởng liên tục (KSTTLT) và sửa đổi tính tình, tức là nếu kiểm soát tốt thì sẽ ít tạo nghiệp xấu hoặc tạo được ra nhiều phước báu (hữu lậu) để bổ trợ cho việc tu hành (phước báu vô lậu, M). Ở chiều ngược lại, thì M cũng tác động tích cực đến K0 rất nhiều.
+ Nếu gọi T là thời gian để ngộ đạo, đắc quả thánh, giải thoát, v.v. thì T có thể được biểu hiện dưới dạng hàm số như sau: T = g(M, HK0 ), trong đó sự tương tác giữa M (trò, tự lực) và H (Thầy, tha lực) là rất quan trọng. Sự tương tác này tạo ra một biết số tinh tấn (N) [lời của Mun] "có giá trị từ 1 đến vô cùng vì về cơ bản thì con người không phải là cái máy, họ có sự tăng vọt đột xuất nên không tính được cho thật rõ ràng khi nào họ giải thoát đâu. Nếu N=1, những việc người Thầy làm coi như không có giá trị gì mấy. Nếu N=10, người học trò ấy với người Thầy có sự hiểu và tương tác nhiều với nhau, kết quả là người học trò ấy tiến rất nhanh từ sự quan sát những bài học ông Thầy đưa cho." Cũng nên lưu ý rằng N có thể bằng 0 hoặc thậm chí < 0 (bị nhập, THTT, sai đường, v.v.) nếu như gặp thầy dỏm hoặc trò láo (chế chiêu, tự cho mình là chì, là gồ, trôi lăn mãi thôi).

Hết chuyện.
nbt



(https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/attachments/Thang-10-2020/CaiBep19617.jpg)
Tiêu đề: Re: Câu chuyện bếp núc!
Bài viết bởi: demen trên Th9 19, 2019, 01:32 AM
bài viết mang hơi hướng của toán học, tác giả có cách suy nghĩ và thực hành của nhà toán học.
Rất là thú vị, mình đọc qua 1 lần cảm thấy rất thú vị.
Mình rất thích tư duy theo toán học đại loại như vậy.  :) :) :)
Chúc bạn tinh tấn!
Tiêu đề: Re: Câu chuyện bếp núc! (NBT)
Bài viết bởi: hstd trên Th9 23, 2019, 07:09 PM
Câu chuyện bếp núc (NBT)

Video https://youtu.be/muK3ewtpBY0?list=PLnHs0fLQmMQzE_QqnQImLYB8SeSV0tfK4

Hình ảnh kèm theo:
(https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/images/cau-chuyen-bep-nuc/Cai-bep-ENG.png)
Link tải hình: https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/images/cau-chuyen-bep-nuc/Cai-bep-ENG.png (https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/images/cau-chuyen-bep-nuc/Cai-bep-ENG.png)

(https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/images/cau-chuyen-bep-nuc/Cai-bep-Viet.png)
Link tải hình https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/images/cau-chuyen-bep-nuc/Cai-bep-Viet.png (https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/images/cau-chuyen-bep-nuc/Cai-bep-Viet.png)
Tiêu đề: Re: Câu chuyện bếp núc!
Bài viết bởi: Tibu trên Th9 25, 2019, 06:47 AM
Chỉ còn làm thôi bà con!

Khỏi nói đây là rút ruột, vắt óc ra... để mà nấu cho bằng được một nồi cao hổ cốt trị phong thấp này.

Cái hay là NBT đã phân tích được đường hướng tà đạo, của tà sư!
Khi tà sư dùng cách nói chuyện lấp lững con đen, vàng thau lẫn lộn để xỉ dương một đường lối tu hành không rõ ràng (mà trong đó bà con cũng nên hiểu là nó thâu gom tất cả vấn đề như: nhập xác, lên đồng, lên bóng, thần quyền...)
Thay mặt chùa HSTD, tibu cám ơn NBT đã ghi lại chuyện bếp núc này thành một bài pháp... có thể gọi là đây là: một cuốn Đức Phật và Phật Pháp thâu nhỏ lại.