Lời mở đầu:
Để kết nối mọi người thì Bồ Đề có lập nhóm Viber nhập cốc ở Hòa Bình. Sau khi nhập cốc xong các thành viên đã cùng nhau chia sẻ những cảm xúc, tình cảm về những giây phút nồng ấm, hạnh phúc, hỉ lạc bên nhau ; Đồng thời dưới sự khuyến khích của các Gạo cội, các thành viên cũng đã chia sẻ những kinh nghiệm của mình trên con đường tu tập và những thực chứng trong quá trình tu sửa bản thân, tập đề mục, tập kstt... và đặc biệt là kinh nghiệm Ngộ Đạo. Đức thiện xin được thay mặt cả nhà cóp nhặt lại những đoạn chat quý báu trên để chia sẻ lại cùng anh chị em trên Diễn đàn, mong sao mọi người tìm thấy câu chuyện của mình, có thể làm cho khích lệ, động viên, hoan hỉ và mang lại lợi ích cho mỗi người.
Giấc mơ của Diệu Ngân - Một mùa vàng bội thu
Diệu Ngân: Mình hôm nay đã hồi sức rồi. Tối qua mơ mọi người ngồi ăn sáng trên nhà sàn, nhìn ra ruộng vườn (nhà mình). Cánh đồng lúa vàng óng, hoa tím nở tới chân trời. Chú Thăng cuốc đất màu mỡ trồng thêm được bao nhiêu hoa đẹp nữa… Mình bảo Hồng, trước nay cứ mơ có mảnh vườn thế này mà nay lại có thật ngay trước mắt thế này cậu ạ. Mơ mà tưởng thật (laugh)(inlove)
Bạch Nguyệt: Ruộng phước báu giờ chả thế rồi, còn tưởng gì nữa (laugh)
Gà Con: Chú Thăng đi mua cuốc ngay đi, tập cuốc cho quen tay, he he.
Diệu Ngân: Mình thấy chú Thăng gieo hạt cây con mọc nhiều lắm nha.
Mun: Chia cho tí phước nha (yummi). Ruộng phước điền to thế thì ăn chả hết.
Gà Con: Gieo hạt cây Điền Thanh thuộc họ Đậu cho chắc ăn nảy mầm đều và tươi tốt. (Cây Điên điển hoa vàng đó).
Tiểu lubu: Ruộng to lại còn lúa chín vàng óng nữa chứ. Nhớ chia cho anh em với nhé (inlove)(inlove)(inlove)
Bồ Đề: Đại gia nhà đất, cạp đất mà ăn thôi biết bao giờ mới hết.
Tieubinh: Nhớ mình nhá (laugh).
Chân Như: Chị Nga ơi. Chị nhớ đến vợ chồng em với nha chị.
Diệu Ngân: Yên tâm ruộng đấy có phần tất cả mọi người, ăn bội thực ko hết (laugh)(laugh)(laugh)
Ngonlua: Woaw thích thế, bội thực luôn nà. Chú Thăng có trong nhóm này ko, trong giấc mơ của Nga có cụ thể chú Thăng luôn nà.
Lukhach975: Có mỗi chú Thăng canh tác trên ruộng nhà Nga thôi, có thấy ai nữa đâu?
Ngonlua: Ruộng tới tận chân trời thì anh em mình xin ít chắc không khó ạ hihi
Diệu Ngân: Mọi người đang bận ăn sáng có ai chịu làm đâu (laugh)(laugh)(laugh)
Lukhach975: Đang cố học Chú Thăng đây. Nga cho nhờ 1 góc ruộng để canh tác nhé?
Diệu Ngân: Còn mỗi tí đất trống chú Thăng canh tác hết rồi à (laugh)(laugh)(laugh)
Diệu Ngân: Thôi để mùa gặt sau (laugh)
Ngonlua: (laugh)(laugh)(laugh), xin ăn lúa chín có sẵn mùa này luôn.
Tiểu lubu: Các Bác ấy gieo sẵn, chờ cho đến mùa gặt thì cả tụi mình vào cùng thu hoạch chứ (inlove)
---------------------------
Ghi chú: Diệu Ngân - Raiso là hai anh chị hộ cốc, cũng là Trưởng ban tổ chức của việc Nhập cốc lần này.
Chuyện vợ chồng.
Đức thiện: (Trích thơ chú Thăng).
Xưa kia em đón em mời
Trong tay cầm nắm vàng mười em cũng trao
Bây giờ em dựng chiến hào
Phòng của bà cháu ông vào làm chi
Bực mình ông bỏ ông đi
Kiếm một bà dì về chiến với em
Mun: Cùng cảnh ngộ hay gì mà nhớ từng câu thơ thế?
Cố lên: Chắc nghe lại pháp âm nên viết ra đấy ạ, cùng chung cảnh ngộ nên dễ thấm nhuần (laugh)
Bạch Nguyệt: Đt đồng cảm sâu sắc với chú Thăng à? (laugh)
Tiểu lubu: Có bỏ đi thì sang nhà anh nhé. Đừng đi xa quá (laugh)(laugh)(laugh)
Đức thiện: Em cảm ơn anh nhé. (inlove)
Châu Mỹ: Muốn hiểu một người nào đó phải thương họ rất nhiều, phải đồng cảm với suy nghĩ của họ, sức khoẻ của họ, sở thích của họ. Em mà nhìn má em là em biết má em muốn gì, đau chỗ nào. Em làm việc gì giúp má là đảm bảo đúng ý má, không phải sửa. Mà em chỉ làm được với má em thôi. Với người khác có khi em biết mà em cũng chả giúp!
Đàn ông thường không đo lường được sức khoẻ phụ nữ, họ xem mọi việc đều nhẹ và dễ dàng với vì họ khoẻ, rồi đàn ông nghĩ chuyện dễ ẹc!
Ngonlua: Và vì ít khi đàn ông làm liền tù tỳ từ lúc đi làm về đến lúc đi ngủ hoặc liền tù tỳ từ lúc ngủ dậy đến lúc đặt lưng xuống như phụ nữ nên họ ko thấy nó nặng nhọc mệt mỏi như phụ nữ. Em làm đc với mẹ là quá đỉnh rồi. Đt sướng nhá. Được anh Tiểu lubu bảo kê kìa
Đức thiện: Em cảm ơn trước rồi kìa. Mấy hôm nữa mang bình bát sang nhà anh Tiểu lubu.
Lukhach975: AE mình phải học Bồ Đề và Tiếu. Mun và Phù chỉ cần nghĩ gì thì một tí sau Bồ Đề và Tiếu đã biến ngay suy nghĩ đó thành hiện thực.
Châu Mỹ: 1. Có nhiều người thích nói chuyện ngược tâm. Thích thì nói không thích. Không thích nói thích.
2. Tâm lí phụ nữ biến đổi theo chu kì mặt trăng. Có bữa họ buồn thúi ruột nhưng hôm sau không buồn nữa. Nên lúc họ nói buồn mình phải giúp họ ngay đợi ngày mai là dư thừa rồi
Raiso: Gì cũng đồng ý hết.nhưng khi đờn ông buồn thì sao nhỉ???
Hoa Anh: Em ví von đàn ông ở ngoài kia, chứ trong này chắc chắn ko có như Em nói đâu nha ?
Nhà Binh: Chị đỡ cho bọn em bàn thua (inlove)
Hoa Anh: Thì toàn trò ngoan ô Tibu mà, gương ô đấy cứ học và làm theo có mà anh nào cũng lọt vào dạng tiệt chủng hết nhỉ (inlove)
Nhà Binh: Chị nói chỉ có đúng
Hằng Nguyễn: Lại nói phét rồi.
Hoa Anh: Ui. Chị đang định nói. Em nói đúng ý luôn (laugh)
Hằng Nguyễn: Em hiểu nhất mà chị.
Hoa Anh: Thôi cho các ông ý chém gió 1 tí, ko cẩn thận Bồ Đề và Tiếu lại áp lực đầy mình cũng nên (laugh)
Đức thiện: Cứ để các chị đánh giá thì mới là chuẩn nhất. He he.
Mun: Ơ, Bồ Đề hiểu thật mà, (laugh) khoảng 95%
Ngonlua: Hơi phũ tý e ạ
Mun: Ô Thầy bảo khi nào Bồ Đề nói đúng lại bài pháp Munlu nói, thì 100%. Với suy nghĩ mình cũng đơn giản. Xưa ở nhà thì có chị gái, như là đang đi làm trên xe về, mà muốn ăn món gì đó, chưa cần nói, thì tối về là có món đó trên mâm. He he... Sau này thì có Bồ Đề.
Bồ Đề: Thì có gì khó đâu mà. Để ý 1 chút trong nhưng tiếng thở dài, trong khi vui câu chuyên, thói quen ăn uống hay cảm xúc lên xuống trong những kì trăng tròn, lâu ngày luyện thành phản xạ, vợ ắt xì hay đánh mắt là biết ý ngay thôi. Chứ chẳng phải tha tâm thông, tâm tương thông gì. Quan trọng là những người sống đơn giản như Mun hay Phù thì những người sống ngay cạnh dễ bắt Tâm hơn thôi.
Tiểu binh: Quan trọng nhất là nó xuất phát từ tận tâm và tình thương nữa á Bồ Đề
Nhà Binh: Hãy nói lời yêu thương. Đó là lời của ông Thầy hay nói.
Mun: Nó là cái nhịp đập nữa. Giống cái nhịp tim đó. Nếu 2 người đập chung thì cái bước sóng đó nó có nhiều điểm chung kết nối với nhau. Còn nếu 2 nhịp đập khác nhau, thì 1 trong 2 người gượng để nó có những khoảng chung, tuy vậy nó đã không nằm trong bản chất cốt lõi thì sự gượng ép ấy cũng khó, nó chỉ có được 1 phần là hay rồi. 2 nhịp chung thì dễ. 2 nhịp lệch pha tới song song thì sẽ cần nhiều thời gian hơn để đồng bộ, có thể kiếp này cũng chưa chắc được.
Mun: Hào quang là cách nhìn bao quát. Nhưng hiểu rộng ra, hào quang chính là những bước sóng, dưới mắt người thì nó tạo ra màu sắc. Bước sóng chính là những nhịp đập đó mọi người.
Sở dĩ chuyến vừa rồi mọi người đi được với nhau, mà vui như vậy, cũng là vì mình có nhiều những cái bước chung, nên hoà được. Còn không sẽ bị dội lại ngay.
Chân Như: Này là từ Ông Thầy nói. Em chỉ lặp lại lời Ông:
Khi Đờn ông mơ thấy bị vợ làm cho buồn, Ông Thầy sẽ bảo do thèng chồng chưa giỏi.
Khi bè vợ mơ thấy bị chồng làm cho buồn, Ông Thầy sẽ la nhẹ, thèng chồng còn dở nên làm cho vợ buồn.
Nhà Binh: Nói chung thì ngoài lời yêu thương thì tự mỗi người phải có trách nhiệm với quyết định của mình, chơi cho đẹp, đi đến cùng ... Chỉ sợ không có mẫu mã, chứ có ông Thầy, Mun Đề, Tiếu Tiểu làm mẫu thì lo gì không thành...
Diệu Ngân: Thầy bảo nhà mình học má Nhung, cả nhà anh Le Le. Chắc phải gửi anh Thắng qua học nhà anh Lê Lê 1 thời gian (laugh). Mà Thầy dặn rồi, mình cả anh Thắng giống như 2 cái chân, đi 1 chân thì không nhanh được, nên nhìn nhau mà thay đổi (yummi)
Tiểu lubu: Nhà mình thì chả để ý gì nhiều mà chỉ quan tâm mấy việc nho nhỏ đại loại như: Bà xã đi ngủ trước cũng ít khi tự đắp chăn mà chờ mình vào đắp cho, rồi mình xoa lưng cho đến lúc Bx đi ngủ rồi mình mới ngủ, thỉnh thoảng Bx làm hở chăn thì mình tự thức dậy đắp lại ngay ngắn rồi mình lại ngủ tiếp.
Cứ làm riết mấy việc nho nhỏ như vậy rồi lâu dần linh hồn nó cũng đồng điệu cùng tần số, rồi tự hồi nào mình ko nhớ, đến lúc mình muốn ăn gì thì về nhà cũng tự thấy có sẵn trên bàn (yummi)
Diệu hoà: Thì ra bác Thái chơi chiêu này bảo sao... Đàn ông ai cũng như Bác thì phụ nữ chúng em khỏi tu luôn áh ?
Bồ Đề: Chiêu này mà luyện tới cao thâm thì... Đồng tu hành, Đồng thành tựu! Bạn mình tu được gì mình cũng được y chang thế. Hay hiện tượng Ngộ Đạo dây chuyền xảy ra trong gia đình Tu sĩ.
Lukhach975: Cảm ơn anh Thái! Giờ thì em đã hiểu, ko chỉ học Bồ Đề & Tiếu mà còn phải học cả Phù, Mun và anh Thái thì mới đạt được thành quả đấy; tóm lại vẫn là bài học vớt bèo.
Má của M.
M: Khi M ở cạnh má đó, M thích thơm má, có cái gì đó xuất phát tư trái tim, khiến mình muốn thơm và trao tình cảm đó cho má (với người khác m làm không được). Có khi má bị các anh nói nặng lời, mình chỉ âm thầm thơm lên trán, nói má yên tâm ngủ, con làm được hết. Ngoài lo lắng về vật chất thì biểu hiện tình yêu thương cũng làm cho má cảm nhận được sự yêu thương để bù đắp những nổi buồn. Nói những lời có lí lẽ, là những việc đúng, rồi dần dần má tin tưởng hơn những người anh chị khác. Má không lo lắng cho mình, mà má sẵn sàng dựa dẫm vào mình. Rồi má không buồn khi mình không có chồng nữa.
Lo lắng riết rồi, mỗi khi má bệnh là mình cũng bị bệnh. Lúc má bệnh nhẹ M tưởng tượng mình bệnh như vậy thì khó chịu như thế nào, tự nhiên mình đề xuất cách ăn uống như thế nào cho hết bệnh, mấy ngày thì hết bệnh.
Má tên Liền, nên cái gì cũng làm liền, má nhờ cái gì phải làm liền, chứ không làm là má tự làm. Riết rồi má không cần ba giúp cái gì hết. Giờ má già làm không nổi, nhưng nhìn thì muốn làm, nên mỗi khi má có ý muốn làm là đi làm liền, làm thật nhiệt tình và giống với ý má để má hài lòng. Việc nặng ở nhà cứ để dành cho mình về làm.
Giờ má không muốn tự mình xây kim tĩnh để dành chết nữa, dặn chết phải thiêu (M mất 10 năm để thay đổi ý má đó)
Rồi một ngày má nói, giờ má bắt chước con, mỗi khi nhìn thấy buồn chán thì nằm im nhắm mắt (không biết có niệm Phật không, M đã chỉ rồi)
Ngonlua Ngộ Đạo (chúc mừng Ngonlua – Đt).
Mun: Bà Ngonlua viết mà mình nghe như tiếng bà ấy cười nói bên tai luôn. Sung dữ. (confused)
TLH: Cái cảm giác viết trong chánh định. Nên viết mà người đọc cảm nhận thấy cái tâm hớn hở sướng điên của bà ý. Nói chung đang ở trạng thái chết chìm trong hỷ lạc nên nó tràn hết cả ra ngoài. Người ngoài ai cũng cảm nhận là bà ý hớn hở chỉ thiếu mức vừa đi vừa nhún nhảy nữa thôi.
Diệu Ngân: Ngonlua chỉ thích ăn socola nhé cả nhà (laugh)(laugh)(laugh)
Ngonlua: Vẫn jetlag à sao dậy sớm thế? Đang mệt nên nghe tiếng cười mình hơi mợt ha (teeth)(teeth)(teeth)
Mun: đang mất ngủ, nghe cười lại còn tỉnh hơn(laugh). Có bà mua vui cho lúc mất ngủ; chứ ko lại chán như con thạch sùng, nằm trên cái mùng(laugh).
Ngonlua: Hay dữ vậy, biết được luôn chứ. Thật tình thì mấy nay may có nhóm này để mình chọc mọi người chứ không mất công đi chọc từng người mất thời gian á (laugh)(laugh)(laugh)(laugh). Nghe đến đây tưởng mình là tội đồ kkkk. Vậy là mình được cấp phép rồi ha (laugh)(laugh)(laugh). Hôm trc Hoa Phù cũng nói mình đại loại vậy, bả đang mệt mà nhìn tui xong, bả né luôn (laugh)(laugh)(laugh)
Alu3xu: Công nhận mình thấy phát ra ngoài có vẻ hơi quá. Định nói từ sáng mà ko dám (laugh).
Ngonlua: (laugh)(laugh)(laugh)(laugh), bình thường mình im như thóc. Nên giờ cũng ko bik sao (laugh)(laugh)(laugh)(laugh) thì kệ nó thôi vậy
Alu3xu: Em thấy im bình thường mà (laugh)
Mun: Bữa nay Alu mài dao hơi bén nha. Im im ko nói gì, tự nhiên nghe rẹt 1 cái, máu bắn xối xả (laugh)
Ngonlua: Trưa tui mới bắt đầu mà sao đã định nói từ sáng dzạ?
Nhà Binh: Mình cũng thấy được cảnh Ngonlua vừa viết vừa cười. Cái vui của Ngonlua lan tỏa khá mạnh nha mọi người... nhanh chân nào...(laugh)(laugh)(laugh)
Bồ Đề: Đời người có mấy khi... hehe.
Hồi ở trong Cốc Đà lạt bác Thái cũng thế, bác í kể lúc Ngộ đạo Hỷ lạc nó tuôn ra, nó rung trong từng tế bào không kiềm được nên phải phát ra. Bà con cũng nên thông cảm cho Ngonlua đang quá độ "băng tan"...(laugh)
Alu3xu: Ko biết, hôm đưa Mun – Bồ Đề ra sân bay có bảo với Julia, Ngọc Minh là chị Ngonlua đang vui rồi. Mà các em í chắc ko hiểu
Ngonlua: Xin cám ơn sự thông hiểu của mọi người. Mong là cái vui của mình mang lại cho mọi người niềm vui và động lực (inlove)(inlove)(inlove)(inlove). Đúng là người có kinh nghiệm. Tấm chiếu trải đời có khác kkkk.
Ngonlua: Băng có 1 tảng nên nó là có 102 á Đề (inlove)(inlove)(inlove), cám ơn bạn đã hiểu mình (laugh)(laugh)(laugh)(laugh)
Nhà Binh: Gì, hồi ở trên xe đi hòa bình là Ngonlua đã vui rồi. Mặt sáng từ từ.
TLH: Thật ra do Ngonlua nghẽn. Nên quá trình ngộ đạo thời gian gần đây hoàn thành nhưng giờ thì tâm mới xác nhận nên nó lan ra, cộng hưởng thêm việc Mun Đề về nên niềm vui nhân lên nhiều lần nó mới vậy. Quả vị thì đã được cả tháng nhưng tâm thân thì giờ mới được hưởng.
Nhà Binh: Nó có cái này, đó là một rừng cây lá, giờ đùng một cái chỉ còn lại 7 lá. Nó lớn lắm. Không thể nghĩ bàn. Cái đầu tiên khi mình tu mình được hưởng đó là niềm vui an lạc. Thứ mà không có được trong những buổi tiệc ở đời...
Tu là quyền lợi chứ không phải nghĩa vụ là vậy, đừng để nó trở thành gánh nặng phải lựa chọn. Hôm nay là ngày bắt đầu, sống xứng đáng với thành tựu mình đạt được. Nó nằm ở sự hướng thiện trong tâm, quan sát và sửa mình, chính mình.
Một ít chia sẻ cùng chung vui với bạn mình
Ngonlua: Đúng thời nà. Cám ơn bạn nha (inlove)(inlove)(inlove)
-------------------------------
Ngonlua: Con xin phép chia sẻ 1 chút trong quá trình tu tập của con. Sau khi nhận đề mục, con cũng chăm chăm tập đề mục cho đến 1 ngày nghe được tu là sửa mình của Tiểu Liên Hoa thì như sét đánh ngang tai. Ủa, sao tu lại là sửa mình chứ? Hồi nào giờ có biết gì ngoài đề mục đâu, chả lẽ mình đi chưa đúng đường à? Rồi đến khi đọc bài Vớt ao bèo của Tiểu Liên Hoa thì vỡ ra: À, tu là sửa mình, là như vậy. Rồi con cũng cặm cụi làm, dù là cắc bụp cắc bụp, nhưng cũng cố gắng. Mà sao thấy nó khó thế . Rồi được biết đến nhóm của Tiểu Liên Hoa có các bạn như Lạc Lạc, Dung, Trangro... đều đặn hàng ngày vẫn ksttlt, vớt ao bèo thì ngưỡng mộ lắm. Sao các bạn ý kiên trì thế, sao các bạn ấy chịu khó đến vậy. Mình thì... , các bạn rất là đáng nể.
Rồi cột mốc đáng ghi nhớ của con là đợt rồi nhập lưu. Có 2 điều con muốn chia sẻ ở cột mốc này là Giới luật và Tình thương.
Ăn ngay nói thật và có hiếu thì phần sau con vẫn đang nỗ lực làm và chưa có hiệu quả lắm nên rất là ngưỡng mộ các bạn Rancon, Thaichaumy, Hiếu. Còn phần ăn ngay nói thật con nhớ Thầy nói rằng chỉ cần tìm 1 chỗ cố định trong nhà để nói thật là được. Đối với con thì từ trước đến giờ nghĩ gì nói đó, không lòng vòng, đơn giản mọi thứ đỡ phải nghĩ nhiều. Khi nhận pháp, con cũng suy nghĩ và quyết định sẽ cố gắng thật nhất có thể mọi nơi mọi lúc. Khi nào không thể nói thật thì im lặng. Và từ đó tới giờ điều này không có gì thay đổi. Có lẽ với việc giữ giới như trên nên đề mục của con vẫn đều đặn ra, có con là chưa tập đều hàng ngày thôi ạ.
Còn phần tình thương, đợt này cưới Còi con vui lắm. Cứ nói trêu là đưa người yêu đi lấy chồng (trước đây Thầy bảo Nga Còi là 1 cô gái rất đẹp bên Tàu, 2 đứa yêu nhau rồi gia đình gả Còi cho người khác, sau đó con tự tử. Hết chuyện). Rồi Mun về, cảm giác như đón người em đi xa trở về, mừng vô cùng. 2 cái niềm vui này nó không vụ lợi, vô tư. Có lẽ vì thế nó bắt đầu đồng dạng được với tình thương của Chư Phật. Nên dần dần như mọi người thấy là mặt con sáng dần ra.
Rồi đến khi gặp mọi người ở HB thì ôm hết những người con quen: Vợ chồng cô Gà, Mun lu, BĐ, NB, CN, Bờm... Cảm giác như muốn nói lời yêu thương từ lâu lắm không gặp, mọi người khoẻ không, con nhớ mọi người lắm... bằng những cái ôm. Tình thương lại 1 lần nữa được lan toả, ấm hết cả cái con người con...
Đến khi con nói chuyện với Cô Gà, nói về việc buông. Con có đứa nhỏ mới 3 tuổi, tuổi còn sài đẹn, còn bám mẹ. Con thuộc thể phải dìm, giữ ga khi tập, chỉ tập đc 70% sức như Thầy vẫn chỉ, vì cứ tập lố là phải nghỉ. Có những đợt trước đây nghỉ đến mấy tháng rồi sau đó là bị đời cuốn đi luôn, quên không tập lại. Đợt rồi có những lúc con có suy nghĩ có nên tập chết bỏ không, thì suy nghĩ đầu tiên ngăn lại là không được, con gái còn nhỏ quá, có làm cũng phải chờ nó lớn. Rồi cái tư tưởng đó cứ quay đi quay lại và rồi đến 1 lúc con buông xuống. Chấp nhận có thể mình sẽ chết trong lúc tập mà không còn quá lăn tăn về con cái với suy nghĩ ai cũng có phúc có phần của mình. Nên cứ mạnh dạn mà làm nếu cần.
Với tất cả những điều trên: Tình thương vô điều kiện dành cho bạn bè, sự buông bỏ chữ ái đối với con cái, đem lại cho con sự hỷ lạc trong công phu, gỡ bỏ ràng buộc của đời sống để đi vào công phu 1 cách tự do. Và vì thế con nhập lưu (chắc thế :d :d)
TB: 13 năm đi trong tuyết đến cánh đồng chánh pháp. Ý tưởng từ hình ảnh pháp thân 6 mặt hồi trước Mun xem cho có 1 mặt là 1 người lầm lũi đi trong tuyết, cứ đi chưa có điểm dừng, thể hiện sự bền bỉ, không thối lui.
Cố lên (Bí bò) Ngộ Đạo – Tiểu Lubu, Nhà Binh, Chân Như củng cố Quả vị.
Tiểu lubu: Chư thiên vừa nhắn hỏi mình sao mấy ngày gần đây trên đó ruộng vườn thất thu. Mình ko dám nói là ở dưới đây có đội hấp phước nó giăng lưới moi hết mấy hôm nay rồi, level quá cao rồi, ảnh hưởng lên cả trển rồi các bạn ạ (inlove).
TLH: Mọi người muốn canh me thì canh gửi đồ cho Bí bò đi. Hôm qua lúc Ngonlua xong xuôi thì rung động cộng hưởng, lây lan sang Bí bò với Trang rô và Kim dung. Nhưng Bí bò em đã canh cả năm nay. Thấy Bí sống trong ánh sáng chánh pháp, thay đổi từ suy nghĩ tới lối sống lẫn mọi thứ. Mà canh mãi chưa thấy. Chờ tới hôm qua khi có 3 người hỏi pháp, mở tv để trả lời thì thấy ánh sáng phía bên đó. Thấy chỗ Ngonlua kết thúc, quả vị củng cố, và Bí bắt đầu.
Nhưng vì Bí chưa xong nên em tính chờ xong rồi nói luôn 1 thể. Mà mọi người rộn ràng quá nên đành nói trước.
Tiểu lubu: Woa (inlove)(inlove)(inlove)
Gà con: Hay quá
TLH: À, Trang rô lần trước được 4cm rồi dừng lại. Thôi cứ gửi nốt đi. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Biết đâu qua nghiệp quả vừa rồi thì Trang rô đang thay đổi tư duy, tỉnh ra và đang sống ổn dần. Vớ vẩn lại đồng dạng. Phước báu dồn tới thì lọt hố tiếp cũng nên.
Gà con: Lạy đúng luôn... He he
Diệu hoà: Vui quá xá... mình cũng chống chếnh luôn
Nhà Binh: Chóng mặt quá các bạn ạ
Alu3xu: Nói chung V.A thì là việc hiển nhiên phải thế. Nhưng với Bí là mình xúc động lắm. Bởi nó nhiều nghiệp hơn phước báu. Cặm cụi cần mẫn cả chục năm nay. Cứ lầm lũi mà đi. Không nề hà oán trách hay thắc mắc lăn tăn gì. Lầm lũi bò giống như ngọn rau bí ấy. Không cần phải có ánh sáng thì sau 1 đêm đen vẫn thấy nó bò được cả 1 khoảng. Ý nghĩa cái tên Bí Bò hay nha @Bí bò
Cố lên: Dạ! Ko biết diễn tả sao để hết nỗi niềm ạ (laugh)
Tiểu lubu: Hay thế Alu (inlove)
Alu3xu: Em copy lời của TLH đấy ạ
Tiểu lubu: Từ lâu mình vẫn tin rằng các bạn dù ít phước báu thì vẫn bò hay lết đc, chậm nhưng mà chắc. Chọc thủng vô minh nó khó thật nhưng mình nghĩ kiên trì là ai cũng làm được hết. Bờm là một điển hình, một tấm gương sáng cho các bạn ít phước báu vững tin noi theo.
Rồi giờ có các bạn như Bí tiếp tục phá rào mở đường máu nữa thì không thể không tin các bạn ạ (inlove)(inlove)(inlove)
Ngonlua: Tối nay cả nhà nhấn ga đi ạ. Hỷ lạc tràn đầy luôn cả pháp hội rồi, nhấn ga vượt rào lun (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
Bồ Đề: Ông Thầy chắc vui lắm. Hồi xưa VA là 1 trong những người trong nhóm HN mà ông nhắc nhiều nhất, có giai đoạn lặn sâu ông nhắc suốt.
Ngonlua: Thật á (inlove)(inlove)(inlove), giờ tui mới bik, hic hic. Ông thầy nhắn tin trả lời mình "Thầy trông con mãi" mà mình khóc đến giờ.
Nhà Binh: Có câu: Phật độ chúng sanh, chúng sanh độ Phật. Các bạn lấy cảm hứng từ những câu chuyện truyền cảm hứng của các vị thánh tăng để tu hành, thì chính các bạn cũng tạo cho các vị đó một động lực để tiếp tục nỗ lực hơn. Chúng ta cùng cố gắng nà.
------------
Tiểu lubu: Mình thì choáng ngay khi đón Mun trên Nội Bài về cơ. Nhưng mà nó giống cái ông say hôm say hôm tỉnh. Nó là tình trạng củng cố quả vị. Mình lần nào cũng ngầy ngật một vài tháng mới hết (inlove). Cứ nhìn nhau và cười, cùng vui cùng hoan hỷ thì ai cũng có phần cả.
Tiểu Kê: Ôi, tuyệt vờiiiiiii. Thế tối nay tập phải hồi hướng cho bác Thái mới được
Tiểu lubu: Hai hôm nay có vẻ mạnh hơn, chiều qua còn ngơ nữa, giờ vẫn bung biêng (inlove). Có vài bạn làm cùng phòng mình cũng ngầy ngật từ hôm đó (kiểu ko rõ bệnh) (inlove)(inlove)(inlove). Thế tối các bạn ăn gì mình đãi nào (inlove)(inlove)(inlove). Share bớt chứ ko kiếp sau bị đày lên chư thiên (laugh).
Cố lên: Quả đi đày này hơi kinh Bác ha (laugh).
Bồ Đề: Lên Chư Thiên thì nói đùa cho vui thôi. Chứ có lần nghe Ông Thầy nói phước báu của Cúng dường Tu sĩ vô Quả vị là Hướng người "may mắn" này về Chân lý, về 3 Pháp ấn Khổ-Vô thường-Vô ngã. Cúng dường 1 người Thành tựu Đàn pháp nào đó thì Quả báo nghiêng về kỹ thuật Tu hành hay giải toả khúc mắc, khi mình mắc kẹt trong chuyện Tu không tìm được hướng giải quyết thì tự nhiên lòi ra Tu sĩ giỏi giúp mình.
Tiểu lubu: Đúng là nói vui vậy thôi, chứ hôm qua nay nó cộng hưởng ghê lắm luôn nha, lèo tèo như mình mà cũng cảm nhận được, nó rung động mạnh chứ ko thô kệch như kiểu vui xô bồ ngoài đời. Cái vui mà nét mặt nó thanh thoát á (inlove)(inlove)(inlove)...
Nhà Binh: Cơ mà mình chóng mặt quá các bạn ạ. Hôm trước tập ở nhà Hồng thì Như nói có thấy chữ Vạn xoay vòng. Đang là phản ứng dây chuyền, rất mạnh, các bạn hãy hướng tâm về đợt nhập cốc lần này để cộng hưởng niềm vui nha.
Gà con: Hình nào cũng sáng lóa cái hàm răng của Cậu ấy.
Tieubinh: Chuyến hành hương quá xứng đáng ha NB (inlove)
Nhà Binh: Nói gì nữa (inlove)(inlove)(inlove)
Chân Như: May chuyến này bọn mình đang ngồi chờ dưới đất 7h chứ đang bay trên mây thì đâu thông báo được với các bạn
Bờm: Hai bạn lấy nhau đã 10 năm, chưa tính thời gian quen nhau mà vẫn cứ nắm tay kiểu này. Mình cũng ngưỡng mộ nà (laugh)(inlove)
Bồ Đề: Trong Đạo Phật, hay cái là không phải cho là mất, mà càng cho thì càng được nhiều, cho càng vô tư thì vô càng nhiều.
Cũng như ngọn nến vậy, mình thắp lên 1 cây thì sáng 1 chút thôi, mà cho mỗi người 1 cây thì nó sáng cả vùng. Hồi hướng và Cúng dường cũng vậy, Quả Vị như Mặt trời, chiếu sáng khắp nơi, không vì thêm 1 người mà bớt sáng, sớt cho 1 người mà phước ít đi, mà Tâm lượng mình càng rộng thì chứa càng nhiều, quan trọng là "túi" của mình rộng bao nhiêu mà chứa thôi. Bồ Đề nghe ông Tibu nói vậy. Chỉ kể lại thôi.
Bình thường trước hoặc sau khi Ngộ đạo mình bị chới với một thời gian do Nghiệp dập, do nó rút 1 cục phước báu đắp vào bên Vô lậu nên bị hụt, Nghiệp quả có dịp chen vô. Mà chơi kiểu cúng qua cúng lại, bồi qua đắp lại như này thì phước báu được bù đắp, Giai đoạn chới với này sẽ qua nhanh hơn, hoặc êm ái hơn.
Thầy ơi Ngộ Đạo là gì?
Diệu hoà: Mình xin chia sẻ lại một bài Pháp mà Thầy đã cho mình hồi tháng 6/2020:
Thầy ơi Ngộ Đạo là gì ah?
------------------------------------------
Hễ mà con có áp dụng câu chìa khoá. Và cố gắng tập đều đều thì nó cũng tới được.
Con thấy đó:
Tính tình là cái căn bản nhất, xong rồi cái đó nó làm cho con thay đổi... Con trở nên nhạy cảm hơn.
Con vui...
Rồi con ói
Nếu con không bị cảm, thì là nó đó.
Nó chưa có xuất hiện rõ ràng hết. Nhưng nếu suy nghĩ thì con thấy:
1. Địa Ngục gồm những tư tưởng chiến tranh. Đen tối, nặng nề... Thì trong thời gian vừa qua con đâu có bị.
2. Súc sanh gồm những tư tưởng rất là rừng (luật rừng) sống xa bầy. Ích kỷ...
3. A tu la: Ghen tuông, đố kỵ, hiếu chiến, chỉ thích thực dụng... Không có chuyện tình cảm...
Ba tiêu chuẩn trên mà con đã cảm nhận rồi thì đâu cần cái huy chương chữ Vạn để làm gì nữa.
Nó cũng y như con làm Mẹ vậy: Con đâu cần bằng cấp gì đâu?
Chỉ cần đẻ rồi nuôi vậy thôi, ra đường đâu có cần cái bằng làm Mẹ bao giờ đâu.
Câu chuyện của Hiếu (Hannah).
Hannah: Xin chào mọi người, con/em/bạn/chị là Hiếu đây ạ. Con vừa mới bay qua Mỹ, jetlag không ngủ được nên mới vào đây đọc hết tin nhắn và nhắn mọi người vài câu. Mấy hôm nay con cứ suy nghĩ hoài làm sao cám ơn mọi người, mà mệt và bận nên chưa viết ra được. Giờ thì lại không biết viết gì ?
Nói chung là xúc động và biết ơn, mà không biết nói ra làm sao ?. Đêm trước khi ngộ lần này con/em/bạn/chị cứ có liên tưởng mình như cành cây khô, nhờ Tình Thương và Niềm Vui của Ông Thầy và các bạn đồng tu mà dần sống lại ❤
Viết ra mấy dòng này thôi mà nước mắt cũng trào ra nữa ...
Diệu hoà: Chị cũng cám ơn em lắm ♥♥♥
Hannah: Con đang nằm khóc như 1 con điên giữa đêm ... Mà chính xác là vừa khóc vừa cười ?
Tiểu lubu: Anh đọc mấy dòng của Em mà anh cũng xúc động rơi nước mắt, vui mà nước mắt vỡ oà Em ạ (inlove)(inlove)(inlove)
Hannah: Dạ, con/em/bạn/chị phải nằm thở một lúc để bớt xúc động. Hẹn gặp lại mọi người, và gặp thêm nhiều bạn đồng tu nữa vào một ngày không xa.
----------------
Bồ Đề: Hiếu Hannah về Mỹ lại tiếp tục quá trình Ngộ đạo. Đang vô mạnh hơn hôm ở Việt Nam.
Hannah: Hihi H cũng chưa biết chia sẻ gì hết. Vẫn đang chiêm nghiệm, mà thường là thấy mình còn nhiều cái dở hay chưa biết quá. Hiền thì kiểu may mắn hơn mọi người, vì từ nhỏ đã hiền rồi. Có thời gian bị đời vùi dập quá cũng nghĩ: hay là mình học bớt hiền lại để đỡ bị ăn hiếp :)). Nhưng H tự nhận thấy mình thiếu Tình Thương. Khi mọi người chia sẽ về việc phát triển Tình Thương, nhìn ai cũng thấy thương, thì H thấy là mình chưa đạt được đến trình độ đó. Nhưng may là H không ghét ai hết, ngay cả với những người "có vẻ" là hại mình, đối xử không tốt với mình. Dùng từ "có vẻ" vì thường là H hay nhìn thấy mình cũng có lỗi trong đó, nên bị vậy là đáng đời. hihi
Lần chóng mặt gần đây là sau khi biết tin NB và CN chóng mặt, thấy thương và vui cho 2 bạn quá nên chóng mặt theo :). Rồi sau khi qua Mỹ nhắn tin cám ơn mọi người, cảm nhận sâu sắc tình thương mọi người dành cho mình, nên thấy xúc động, biết ơn, khóc, cười, và lại chóng mặt tiếp. H liên tưởng đến hình ảnh cành cây khô được sống lại. Là vì nhờ mọi người mà H dần bắt đầu học cách vui, học cách yêu thương nhiều hơn, chia sẽ nhiều hơn (heart).
-------------------
Bồ Đề: @Hannah chăm sóc ông Thầy 3 tháng liền Hiếu có kỉ niệm nào đáng nhớ với Ông không, kể mọi người nghe với nờ.
Hannah: Hihi đúng rồi. Nhờ dịch bệnh và các sếp tạo điều kiện nên H làm remote thời gian đó. Công việc lúc đó cũng dễ thở hơn rất nhiều. Cứ mỗi lần cần cho Thầy uống thuốc/sữa thì H chặn lịch mình lại để không ai làm phiền. Làm như vậy 1 thời gian dài mà không bị nói gì hết. Giờ nghĩ lại thì thấy chắc là nhờ phước báu của Ông Thầy :)
Thật ra thời gian đó H qua với Ông Thầy nhiều lần. Mấy lần đầu ở trên 2 tháng. Đến lần vào khoảng mùa đông thì H chịu hết nổi rồi, nên chỉ ở hơn 1 tháng thôi. Trước lúc về H có hỏi Thầy là: Ba ơi con muốn về nhà để thoải mái hơn. Mà con biết về thì Ba buồn, rồi rất nhiều người không yên tâm. Thì Thầy kêu: Con cứ về, con phải lo cho bản thân mình trước. H hỏi tiếp là con về thì Ba có buồn không? Thầy nói buồn. Hỏi tiếp: Ba buồn tới bao giờ thì hết? Thầy trả lời: Buồn cho tới khi con xuất hiện trở lại...
Lúc đó H lặng người đi luôn. Tự nhiên liên tưởng tới cảnh Ông Thầy đợi ở các chu kì thời gian, chờ đến đủ duyên để có thể gặp tụi mình. Cảm thấy Tình Thương của Ông lớn quá, mình không thể sánh bằng. Từ lần đầu gặp Thầy H đã cảm nhận là sao người này thương mình nhiều như vậy. Nhưng chắc còn lâu lắm mới có thể hiểu hết là cái Tình Thương đó nhiều đến mức nào
Hì, viết ra được mấy dòng đó H cũng rơm rớm nước mắt
Chân Như: Và N đã phục Hiếu từ đấy!
Hannah: Phục cái gì vậy Như?
Hannah: Thật ra chăm Ông Thầy cũng không cực lắm đâu. Vì lúc nào Ông cũng vui vẻ, và cố gắng hết sức để không làm phiền mình
Chân Như: Phục cách Hiếu chăm sóc Ba! Phục sự nhẫn nhịn của Hiếu! Phục cách sống của Hiếu!
Cách Hiếu chăm ông Thầy rất nhẹ nhàng! Lúc nào Hiếu cũng thông báo và hỏi ý Ông trước khi làm gì đó cho Ông.
"Ba ơi, giờ con vô thuốc cho Ba nha."
"Ba ơi, con làm cái này cho Ba được không?"
"Ba ơi, Ba muốn qua giường chưa?"
Những điều Hiếu làm, N không làm được. Những điều Hiếu làm, N không thể viết hết ra đây được! PHỤC Hiếu!
Hannah: Thực ra lúc đó H làm mọi việc rất tự nhiên, cố hết sức mình thôi, cũng không nghĩ ngợi nhiều. Nhưng sau này nghĩ lại thật ra cũng có nhiều chuyện mình làm tưởng là giúp mà hoá ra là không phải. Nhân đây H cũng kể ra chuyện này, để sám hối với mọi người: Ông Thầy không nuốt được và bị ho hằng ngày, vì có rất nhiều đàm. Máy hút đàm là vật bất ly thân của Thầy. Mọi người cũng ít để ý tới cái ống hút mà Ông Thầy đưa vào miệng để hút đàm ra. H cứ tự thuyết phục mình là Thầy có hào quang màu vàng nên chắc không sao đâu. Nhưng lâu lâu có dịp thì vẫn tìm cách thay cái ống hút cho Thầy.
Thời gian đó thỉnh thoảng H để ý thấy trong đàm của Thầy có máu. Hỏi Thầy thì Thầy nói không sao đâu. Lúc đó hình như H có hỏi Mun, thì Mun nói chắc Ông Thầy thọc sâu vào trong để hút đàm nên bị chảy máu. Cho đến lần cuối cùng H đến vào đợt Thầy mất, H mới ngờ ngợ ra lý do. Là vì đầu ống hút đó rất bén, mỗi lần thay ống mới thì phải cắt bớt. H không biết, không có cắt, nên cái ống hút đó nó làm Thầy chảy máu. Lúc H biết chuyện đó thì Ông Thầy sắp đi rồi ...
Thời gian đó có rất nhiều chuyện H không biết. Nhưng lại không tiện chia sẽ, không tiện hỏi. Hoặc có thể do mình quá sợ hay quá ngu nên không hỏi. Cứ làm trong vô minh nên chắc cũng đã có vài chuyện tương tự như vậy.
Như nhắc H mới nhớ đúng là H có thói quen hỏi Ông Thầy trước khi muốn làm điều gì cho Ông. Nhưng Ông thì "sao cũng được", chấp nhận mọi thứ với một thái độ rất vui vẻ, nhẹ nhàng. Nên cho dù H có vô tình làm Ông đau Ông cũng không nói gì.
----------------------
Hannah: Hưởng ứng lời kêu gọi của chị VA, em xin chia sẽ tiếp về chuyện gặp Thầy, rồi chuyện gia đình em.
Lần đầu em gặp Thầy là vào đầu tháng 3/2018. Có người quen dắt em đến gặp Thầy trong tình trạng "te tua tơi tả". Theo từ cô Hằng dùng lúc đó là cơ thể em "lạnh như 1 xác chết". Sau đó em còn bị nghiệp dập 1 vố rất nặng. Mấy ngày ngắn ngủi bên Thầy em được nếm mùi vị của Niềm Vui và Tình Thương ❤. Nên trong lòng em đã nhận đây là Thầy của mình, và bắt đầu tập một cách say mê từ đó. Sức khoẻ em rất yếu, nên em quyết định dồn năng lượng của mình vào hai việc duy nhất: Đi làm kiếm tiền và tập. Từ nhà Thầy về em cũng chuyển sang ăn chay. Thay đổi đầu tiên sau khi gặp Thầy là em từ 1 người "sống để ăn" thành "ăn để sống".
Lúc Thầy mới bị bệnh vào tháng 12/2020, em có xin qua thăm Thầy nhưng Má Nhung chưa đồng ý. Má hứa là đợi Thầy khoẻ hơn thì sẽ cho em qua. Tháng 6/2021 Má cho em qua với Thầy. Ban đầu chỉ định ở chơi vài ngày. Không ngờ Má thương em, và hỏi em có muốn ở lại ph*** không. Em ok, các sếp cũng ok. Nên em ở 1 lèo gần 3 tháng luôn. Rồi sau đó cứ đi đi về về.
Chuyện làm em nhớ nhất trong thời gian đó thì em đã kể rồi á. Sau này nếu em có nhớ ra chuyện gì hay ho nữa em sẽ kể sau ạ (smiley)
--------------------------
Hannah: Về chuyện em với mẹ. Từ khoảng 10 tuổi, em đã dần nhận ra là mẹ mình rất khổ. Nên em tìm cách chia sẻ với mẹ. Dần dần mẹ xem em như là bạn của mẹ.
Đến năm 14 thì em xa gia đình lên Sài Gòn học, và đi luôn cho tới bây giờ. Tính ra thời gian em ở xa mẹ nhiều hơn thời gian ở gần. Mẹ dù rất thương em nhưng cũng động viên em đi, vì bớt được 1 người ở nhà chịu khổ.
Thời gian đó liên lạc khó khăn, di chuyển khó khăn. Giờ nghĩ lại em cũng không hiểu được lúc đó mẹ con em đã giữ sợi dây liên kết đó như nào nữa. Vẫn như 2 người bạn, tận dụng từng khoảng thời gian ít ỏi được gặp hay nói chuyện với nhau.
Rồi một ngày đẹp trời em tự nhiên bị bệnh "khùng", xách vali thất thểu từ Singapore về nói: Mẹ ơi con không học nổi nữa. (Mun nói em đang học Tiến sĩ giữa chừng là vì vậy á). Mẹ lại mở rộng vòng tay bảo bọc cho em đi qua giai đoạn khó khăn đó. Đó cũng là giai đoạn em bắt đầu biết đến đạo Phật và đi tìm Thầy của mình. Mẹ dõi theo hành trình đó của em.
Em thật sự không gặp nhiều khó khăn trong việc thuyết phục mẹ tập. Vì mẹ chứng kiến sự thay đổi của em từ khi gặp Ông Thầy. Rồi mẹ quá khổ và quá thương con nữa. Gần đây mẹ em có nói động lực để mẹ tập là vì mẹ thương con, thấy nó lo cho mình quá.
Ba em thì em tự biết là khó nên chưa từng thuyết phục. Nhưng gần đây ba có nói: Ba không biết Thầy con là ai, nhưng thấy con tin và làm theo ổng, ba nghĩ là ổng "được".
Đúc kết lại thì em nghĩ cách của em là: Làm cho ba mẹ cảm động bằng cách mình quan tâm, tôn trọng họ; và thuyết phục bằng cách mình sống, mình thay đổi.
Mở ngoặc 1 chút nói thêm về ý tôn trọng. Em hay hỏi Ông Thầy trước khi làm gì cho Ông vì bình thường em cũng hay làm vậy với ba mẹ mình. Được sự đồng ý thì em mới làm. Vì em để ý xung quanh mình có người yêu thương ba mẹ bằng cách bắt ba mẹ làm theo ý mình. Vì mình nghĩ đó là tốt, mà không cần biết ba mẹ có thích, hay có phù hợp hay không.
Tuy nhiên em vẫn bị mắc lỗi áp buộc này với em trai mình. Việc em là "con ngoan trò giỏi" từ nhỏ chắc đã là 1 áp lực lớn cho em trai. Vậy mà em còn cố bắt nó nghĩ và làm theo những tiêu chuẩn của em. Ba em cũng vậy. Nên nó nổi loạn.
Em trai chắc là 1 trong số ít người làm em nổi cơn sân. Em yếu như vậy, nói không ra hơi, mà có lúc tức nó quá la hét muốn bể nhà luôn. Hihi. Nó cũng là 1 trong những động lực để em đi Mỹ học tiếp. Đơn giản vì không thể ở nhà. Nó đi nhậu về là em bị đánh. Lúc em đi xa cũng không yên, vì nó sẽ liên tục nhắn tin, gọi điện chửi mắng. Đỉnh điểm là 2-3 năm trước nó còn hù doạ là về nhà thì nó sẽ giết em.
Cũng may là tính em hiền, nên em không để bụng mấy chuyện nó làm. Nhưng có sợ, có tránh, từng có ý định bỏ không thèm lo nữa. Nhưng không bỏ được. Cuối cùng em chọn cách bất bạo động để đối phó với nó. Im lặng, không nói gì nữa. Và thật sự im lặng từ trong tâm, không phản kháng, không trách móc, không sợ hãi, cũng không áp đặt, suy nghĩ rằng nó phải như thế nọ thế kia. Vẫn quan tâm nó, nhưng làm 1 cách lặng lẽ, từ những việc nhỏ nhất như mua từng cái áo, cái quần gửi về.
Rồi từ từ mọi chuyện cũng dễ thở hơn. Đợt em về tết 2023 nó không đối đầu với em nữa. Mặc dù quan hệ chị em vẫn chưa thân thiết lắm. Đợt vừa rồi em chóng mặt ở nhà, em có nói mẹ kêu nó đi làm về mua cho em ly chè. Nó từ chối như thường lệ, nhưng cuối cũng vẫn mua về thật :). Mẹ con em mừng rớt nước mắt. Chắc đó là ly chè ngon nhất mà em từng ăn. Có thể cũng là thứ ngon nhất em ăn trong đợt chóng mặt vừa rồi.
------------------------------
Tiểu lubu: "Cành củi khô" của Hiếu giờ lại tươi roi rói rồi. Hiếu của 2023 - Hiếu vui vẻ đầy yêu thương chứ đâu còn là H e dè nhút nhát của ngày xưa nữa (laugh)(laugh)(laugh)
Qua những câu chuyện các bạn kể mình rút ra đc nhiều bài học, người thì bị người nhà hoặc bạn bè, hoặc sếp chèn ép, có người còn bị đánh. Người thì Ba Mẹ anh chị yêu thương nhưng lại hoàn cảnh quá éo le mà ko ngóc đầu lên thở đc.
Nhưng tựu chung lại là:
Cứ tự mình tu sửa và tập (chỉ chăm chú vào việc mình đang làm thôi), lâu lâu ngó qua bên kia thấy còn chửi còn đánh thì lại quay lại mình sửa tiếp, lâu dần mình làm được ở mình thì họ hết chửi.
Hay cũng làm tại mình mà hoàn cảnh nó bớt éo le, nhìn ra còn thấy éo le thì lại quay về mình sửa nữa, làm riết rồi nó hết éo le hồi nào ko hay.
Tựu chung lại là chỉ mỗi việc sửa ở mình thôi (chứ ko phải đi soi và sửa bên ngoài, sửa hoàn cảnh mà được). Cái hoàn cảnh, nghịch cảnh trớ trêu bên ngoài như là cái gương để soi, là "người chỉ đường" để mình tự sửa, còn bẩn còn xấu thì lại xoay về mình sửa tiếp cho đến khi nhìn vào cái "gương" đó ko còn gì nữa thì thôi. Ở góc nhìn này thì những nghịch cảnh là những người Thầy vĩ đại nhất (Vì ở môi trường đủ đầy quá khó nghĩ đến chuyện tu hơn).
Khi tới được chỗ này, chờ hội đủ nhân duyên là lọt vào Chân lý dễ như trở bàn tay.
Thầy nói là: Hiền - Thiền - Tiền khó giữ đc cả 3 lắm, nên các bạn tu tốt trong đạo tràng đa phần đã được 10 phương Chư Phật lược bỏ giúp bớt chữ Tiền đi rồi, nên khi đủ duyên họ làm cái rụp một lèo là xong chứ ko vất vả vật lộn như AE mình (laugh)(laugh)(laugh).
Chủ đề của đợt Ngộ Đạo: Lòng biết ơn.
Bồ Đề: Chủ đề đợt Ngộ Đạo này là Biết ơn. Mun lu tự nhiên nói vậy. Nó hiện lên. Mọi người vô Quả vị nhờ Biết ơn. Biết ơn Thầy, biết ơn Phương pháp và Tất cả.
Bạch Nguyệt: Hay ha, công nhận, thấy mấy người vô Quả vị đều có cảm giác ấy (inlove)
Bờm: Ờ, Cô Dung hồi nãy choáng, cái ngồi nói chuyện với mình bảo biết ơn cái khóc luôn. Lần đầu thấy cô khóc.
Cố lên: Xúc động quá ạ!
Diệu Ngân: Ò, hôm qua mình cũng thấy biết ơn Thầy Tibu, nhớ lúc giờ ông qua đời lúc ấy đang tập bên bác Thái, thấy hình ảnh Ông hiện ra rõ nét trước mặt, trẻ khoẻ vui, cười chào: Tạm biệt con. Đúng kiểu chào tạm biệt hẹn gặp lại
Thương Nhân: Hay vậy chị.
Diệu Ngân: Đột xuất hiện ra chứ bình thường mình chưa hình dung ai rõ nét như thế cả.
Xong rồi mình cũng biết ơn ông Thắng vì ông ý đã nỗ lực để xoay chuyển và cũng tốt với mình. Biết ơn BĐ cả NB đã cho Thắng 1 tình bạn đẹp...! Rồi thấy cây hoa đậu rồng nhà hàng xóm nở bông trắng muốt bên tường rào đẹp quá...! Biết ơn mọi người đã cho mình thấy được nhiều tính tốt mà mình phải học hỏi thêm. Nói chung đúng là Biết ơn. Hay quá ha!!!
Tiểu lubu: Mình thì lúc nào cũng vậy, cứ nhớ đến Thầy, nhớ đến các Gạo cội, các Bạn là mình lại cảm thấy biết ơn vô bờ bến... Rồi cảm thấy lòng cứ rưng rưng khó tả (inlove)(inlove)(inlove). Cảm xúc đó giờ này còn mãnh liệt hơn nhiều (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
Ngonlua: Bảo sao mỗi lần bác chóng mặt đến cả vài tháng (laugh)(laugh)(laugh)(laugh)
Tiểu lubu: Sáng nay đến cơ quan vẫn choáng ko làm việc nổi phải đi nằm cả tiếng mới tạm ổn (yummi)
Bờm: Mấy hôm trước mình mơ thấy có một người giỏi lắm hại mình mà ko được, cái mình kêu Chân Như xem hay ko kìa, rồi trong lòng cám ơn Ông Thầy (inlove). Vậy là mình cũng biết ơn nhỉ (inlove)(inlove)(inlove)
Tiểu Kê: Nếu Thầy khỏe thì cho một bài về Lòng biết ơn và tình thương đi Thầy ❤❤❤
Mun: Cơ bản Thầy đã viết quá kĩ rồi; nên mình có viết thì chỉ là vẽ thêm chân. Mình chỉ thấy: Mình khi nhìn ai lâu lâu lại thấy có nét cha/ mẹ/ anh/ chị mình ở trong. Hoặc khi nhìn những người bình thường, giống cô giúp dọn đồ ở homestay, lúc cô xoa vai thằng con, mình thấy hình ảnh đó đẹp lắm.
Sự biết ơn của mình nó đơn giản, chứ ko cứ nhất thiết là phải người nọ cho mình cái gì mình mới biết ơn; vì thấy cái đẹp ngay trong những thứ nhỏ với những người bình thường trong cuộc sống.
Có điều, mình có tâm lực; nên những hình ảnh đó thu vào hẳn trong vi tế luôn. Khi mở lại ra, thì nó đều có ánh sáng rực rỡ, và nó lại có cảm nhận y như khoảnh khắc mình thu nó vào tầm mắt.
Thúy: À, ra là vậy...Hay ha. Cảm ơn Mun! Cảm ơn Tiểu Kê đã hỏi.
Tiểu Kê: Hay thật. Thực ra chiều nay, khi con nhắn cảm ơn mọi người và mọi người cảm ơn con, thì bài "Chỉ một câu" Thầy hát trong đám cưới đại ca vang lên trong đầu con:
"Tình yêu ở đây
Nhiều như áng mây trên đời
Nhiều như những niềm tin
Mà ta vẫn mang theo người
Tình yêu ở đây
Đẹp như cách em vẫn cười
Đẹp như nắng hoàng hôn
Chiều buông khiến ta bồi hồi
Vì thời gian vốn như một vòng tròn
Và tình yêu luôn xanh non
Chỉ một câu
Chỉ một câu thôi người
Hãy nói yêu nhau
Hãy nói yêu người
Chỉ một câu
Chỉ một câu thôi người
Để biết thương nhau
Để biết thương người❤"
Và con thấy là: Oh, mình hay thắc mắc Phật tánh ở khắp mọi nơi mà sao ta không thấy vậy cà? Thì ra Phật tánh chính là tình thương, và tình thương thì ở khắp mọi nơi, chỉ là mình quá mải mê với việc kiếm cơm, tính toán ở đời, bị cuốn vào mớ suy nghĩ hỗn độn của chính mình, nên đôi khi mới cảm nhận được cái tình thương hiện hữu thường hằng ấy. Và khi mình cảm nhận được tình thương hiện hữu thì mình tự nhiên thấy biết ơn . Rất đúng với chủ đề của Pháp hội
Bạch Nguyệt: Mọi thứ vận hành theo nguyên tắc của nó. Những nguyên tắc thông thường là do người ta đặt ra, cho 1 mục đích nào đó, hoặc dựa trên cái hiểu. Còn bao trùm trong Vũ trụ trong cả Tam thiên Đại thiên thế giới, thì chỉ có 1 quy tắc vận hành chung là chữ Vạn. Bản chất của chữ Vạn cũng là tình thương, là Phật tánh. Nó thấm đẫm và ẩn chứa ở khắp nơi trong cỏ cây, hoa lá, chim muông, trong đất, nước, trong vạn vật... Khi mọi người san sẻ dành cho cho nhau cái tình thương, thì có sự đồng dạng với nhau và đồng dạng theo quy luật chung.
Còn về Lòng biết ơn, thì thật ra bản chất của chữ Hiếu cũng là Lòng biết ơn với nguồn cội, gốc rễ của mình- những người sinh ra mình- Mà chữ Hiếu cũng là cái gốc của Phật pháp, là giới luật quan trọng mà Thầy nhấn mạnh để phân biệt một Con Người chữ hoa với người thường. Đợt này, mọi người thấm thía và dâng lên cảm giác biết ơn, cũng là quay về cái gốc rễ, cái nền tảng để mình có được cơ hội trải qua những ngày nhập cốc cùng nhau trong ánh sáng của Pháp, của tình thương lan tỏa. Chưa kể trong nhóm này, hay trong cả HSTĐ, cũng là Cửu huyền thất tổ, bao nhiêu người là cha mẹ của mình ở đây rồi. Thế nên đâu đó, cái chữ Hiếu nó cũng được kết nối và củng cố. Và nguyên trong biết ơn nó bao hàm cả tình thương ở đó. Khi mình cảm giác biết ơn tất cả, Thầy, Pháp, các bạn, mọi người, hay ngay cả đến những bông hoa, ngọn lá, những thứ nhỏ bé tồn tại xung quanh, thì nó cũng chạm đến cái tình thương và Phật tánh ở khắp mọi nơi.
Cái giây phút mà một người trào dâng cảm giác biết ơn, với Thầy, với Pháp, với mọi người, với những thứ xung quanh và nhất là với những người bạn đang cho mình cảm nhận được tình thương, cộng thêm cái vui, nó tạo ra sự kết nối và rung động mạnh mẽ ở đó. Thế nên, người Ngộ Đạo thì chữ Vạn quay, những người có tình thương với cảm giác biết ơn tương tác cùng cũng dễ bị cộng hưởng làm cho chữ Vạn quay theo.
Nhà Binh: Đúng là cái gì xuất phát từ con tim thì chạm đến con tim ha (inlove)(inlove)(inlove)
Bạch Nguyệt: Vừa uống cốc nước mà chợt nhớ ra: Thói quen lâu nay của mình là sáng dậy uống cốc nước. Mình cũng vừa uống vừa nhủ thầm trong đầu: Cảm ơn nước đã vào cơ thể tôi, giúp cơ thể tôi khoẻ mạnh hơn, đẩy những chất độc, những bệnh tật ra khỏi cơ thể...
Ngonlua: (inlove)(inlove)(inlove)(inlove), sư phụ của tui (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
Đức thiện: Tối qua Đt ngồi suy ngẫm, thấy rằng Lòng biết ơn của mình chỗ có chỗ không, có chỗ lại còn lộn ngược, không được phân biệt suy niệm rõ. Hình dung như một chiếc áo rách te tua. Rõ ràng là mình đang không để ý chuyện này.
Mun: Cứ để tự nhiên. Biết ơn mà mang chữ Phải thì nó lại sách quá. Nó là từ con tim cảm nhận, thế nó mới phát triển từ lồng ngực lan ra.
Beti: Có 1 lần cũng cách đây lâu rồi ạ, con/em đi trên đường mà nhìn tới đâu là kêu trời tới đó. Trời trời, nếu không có người làm ra cái xe máy này là mình đi bộ mỏi giò! Trời trời, ai mà nghĩ ra làm cái bánh xe hình tròn để nó quay nhanh đi nhanh hay vậy trời! Trời trời, ai mà nghĩ ra tráng đường nhựa để mình đi êm ru vậy nè trời! Trời trời, ai mà trồng cây hai bên đường để mình được che mát vậy nè. Cứ "trời trời" rồi cảm ơn rối rít hết lượt, mà nhiều lắm, gặp cái gì cũng cảm ơn cái đó ạ, hihi.
Tiểu Kê: Còn em thì có thói quen đi đường thấy cây xanh, nhất là mấy cây lớn, thấy là em lạy nó
Em rất thích cây, rồi nghĩ cảm ơn cây đã cung cấp ô xy và che bóng mát. Từ hạt mầm nhỏ bé để lớn như này chắc chắn phải chịu bao nắng, mưa, gió, bão. Thầm khâm phục sức sống bền bỉ ấy và dặn lòng cần học tập mấy cái cây lớn
Nói chung em còn thích ôm cây nữa. Có lần đi vào rừng, tự nhiên em ôm cây thông. Bạn bè cứ cười nhưng em thì cứ ôm. Ôm cây rất ấm áp, vừa ôm vừa cảm ơn cây. Yêu cây
Lan tỏa niềm vui – Nhập lưu và củng cố Quả vị
Bồ Đề: Nghe Alu3xu đang sáng với chếnh choáng từ trưa qua kìa, mọi người canh ông ấy đi, hỏi Mun bảo thế, mà Mun kêu không quan tâm Alu3xu, vì không phải Nhập lưu.
Thanh cao hơn tí. Vô Nhập lưu khó với là cột mốc quan trọng nên Mun để ý nhiều hơn thôi. Còn Cúng dường là tạo dựng phong trào để mọi người lan toả Niềm Vui ấy mà. Nói nhờ cúng mà phần Vật chất tăng lên thì không trúng trật gì hết. Nhưng chính lan tỏa Niềm Vui lại chính là cái Phước Báu Vô Lậu, giúp mọi người kết nối và tập tốt lên.
Giống Ngài Xá Lợi Phất. Chỉ cho học trò vô Tu Đà Hườn rồi kệ mẹ bây! An toàn rồi thì tự mưu sinh thoát hiểm.
Thầy Tibu cũng bảo Nhập lưu khó, chớ vào rồi thì lên Quả số 2, 3 (Tư đà hàm, A na hàm) chỉ là vấn đề Thời gian thôi. Cứ Giới luật, Đề mục với Khổ-Vô thường là từ từ vô.
Chú Tinhvan Ngộ Đạo
Bồ Đề: Chú Tinhvan
* Gốc tích:
Vốn là 1 con Rồng cổ đại, lúc về già Rồng bắt gặp cảnh 1 cô Sơn nữ đang chăm sóc Mẹ già bên sườn núi, nó bị cuốn hút bởi Hành động Báo Hiếu nên mải mê quan sát, rồi đi Tái sanh.
Trước Pháp hội Mun có nhận xét là Chú khó Ngộ đạo lắm, vì phần lý trí của Chú mạnh quá + đầu óc Chú chạy nhanh quá.
* Giấc mơ của Mun:
Gacon: Mun kể vài chuyện đặc biệt về chú ấy đi.
Mun: Con nhớ kể rồi mà. Hồi ấy nằm ngủ mơ ông chết; con khóc khiếp lắm. Xong con có cái thúng, nước ngập khắp phố luôn, mà con chèo đi, trời thì mưa. Tới nơi không kịp chào thì ông đi rồi.
* Chuyển biến:
1. Trong cuộc gặp ở nhà Bạch Nguyệt mọi người được nghe Hiếu Hannah kể lại trải nghiệm trước và sau khi Ngộ đạo nhờ Lòng Biết ơn, thì ngay lúc đó Mun nhìn thấy hào quang bùng lên từ người chú Tinhvan. Từ nơi sâu thẳm trong vi tế tâm (không biết bản thân chú nhận diện ra không) 1 kinh nghiệm Tu hành nào đó từ thời quá khứ sống lại kết hợp với những gì Hiếu kể, quá trình chuyển Tâm của chú bắt đầu xảy ra. Mun quan sát và nhìn thấy đôi mắt chú toả ra ánh sáng long lanh của người tìm thấy Ánh sáng trong đêm tối.
2. Vài hôm sau lúc Bí Bò Ngộ Đạo và có cuộc gặp với mọi người trong đó có chú Tinhvan, Bí kể là chú Tinhvan xúc động và ôm chặt Bí làm Bí cũng cảm động và vui lây. Lúc đó mình có hỏi Mun: “Chú Tinhvan đang Biết ơn Người, Biết ơn cuộc Đời kìa, Mun xem Chú có khả năng lọt vô không?”. Mun kiểm tra thì ngay lúc đó chữ Vạn của chú nổi lên 4 cm, tuy nhiên nó bị xỉn, không có Ánh sáng và vùng Anahata của chú cũng bị lõm xuống nữa (khiếm khuyết Tiên thiên hoặc thiếu hụt gì đó trong Tính cách, làm cản trở Ngộ Đạo).
Sau đó tin Ngộ Đạo của các bạn bay tới tấp, cùng chung niềm Vui, sự Cộng hưởng + cảm nhận và sự Rung động của chú Tinhvan về sự Biết Ơn, chữ Vạn của chú cũng sáng lên; niềm Vui tăng lên từng ngày chữ Vạn cũng ngày càng rực sáng. Vào hôm nay 1-11-2023, chữ Vạn đã đủ độ mạnh và kích cỡ để bước vào Quả vị Nhập lưu.
Mun có nói là chú vô mạnh lắm, chữ Vạn phát sáng rực rỡ bắn ra cả tia Hồ quang màu đỏ.
Như vậy là từ khi Chữ Vạn nổi lên cho tới khi chú Nhập lưu, thời gian chỉ đúng 1 tuần. Một cú quay xe ngoạn mục.
Sự Rung động của Lòng Biết Ơn thật kì diệu..!
Chúc mừng chú Tinhvan.
Gà con: Quá là hay. Đúng là 1 cú quay xe ngoạn mục. Chúc mừng anh Tinh Vân.
Có 1 Pháp hội lớn như vậy, đưa đến 1 kết quả tốt như vậy... thì việc kể lại 1 vài thành tích, 1 vài tiền kiếp, 1 vài nhân duyên nổi bật như là 1 phần thưởng chung, cũng sẽ làm cho mọi người thích thú, vui hơn khi thấy ý nghĩa của các mối nhân duyên, tại sao chúng ta lại quây quần về lại với nhau, tăng thêm năng lượng để kiên trì tu tập. Ví dụ 1 mối nhân duyên lớn, quy tụ nhiều người tu tập và tu tập tốt là ngôi nhà của bác Trụ trì Tiểu lubu.
Các con trai, con gái kiếp xưa quay về với ông bố góa vợ nghèo khó, đàn con nheo nhóc được Cô hàng xóm - Mẹ hiền tự nguyện sang chăm sóc, nuôi dưỡng, làm Tổ ấm cho cả nhà.
Bồ Đề: Chú Tinhvan đang trong đợt Nhập cốc Tịnh khẩu cùng vài thành viên nữa. Đáng lẽ thông báo ngay lúc chú Ngộ đao mà Mun kêu Khoan, chờ Chú ổn định Quả vị đã nên giờ mới kể.
Thương Nhân: Không từ ngữ nào diễn tả được, cám ơn anh Bồ Đề đã kể lại câu chuyện Ngộ Đạo của chú Tinh Vân, em vừa đọc vừa rưng rưng vì hạnh phúc, tiếc là không ôm được chú 1 cái ngay lúc này đây. Chúc mừng chú Tinh Vân, cảm ơn chú đã tiếp thêm động lực cho lứa trẻ tuổi như con nhé
Tiểu lubu: Đây là một người anh, một người bạn mà mình vẫn luôn cánh cánh mấy năm nay, “dội nước” thì không thể mà động viên thì sao đây, cứ trăn trở mãi cũng chả có cách nào hay ho, vì… nó khó. Cái độ khó nó đến mức mà ngay hôm đón Mun từ sân bay về mình đã chia sẻ về bác TV và Mun cũng công nhận là khó, khi đó mình cũng hơi buồn một chút.
Thật là quá may mắn như rùa mù vớ phải bọng cây, qua Pháp hội pháo nổ râm ran, làm lòng bác ấy vui rồi kích hoạt được tình thương và lòng biết ơn, cộng thêm vài cái ôm ấm áp tình người càng làm cho bác ấy xúc động và như được tiếp thêm sức mạnh.
Rồi đến tối 1/11/23 mình như vỡ oà và rồi mình đã khóc, khóc trong niềm vui tột độ vì quá mừng các bạn ạ, (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
Ngonlua: Nghe anh nói mà em khóc luôn. Nghe tin chú Ngộ mà niềm vui của em vui vượt số 10, hò hét là lá la cả group hôm ấy, trời ạ. Quả là ko thể nói hết đc bằng lời. (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
Bồ Đề: Mấy chuyện Ngộ Đạo như vầy để Gạo Cội thông báo thì hay hơn, như hồi xưa Ông Tibu thông báo trên diễn đàn vậy. Cơ mà để Mun thông báo chắc chỉ được 1, 2 dòng kiểu: “Ông Chú Ngộ rồi đấy. Ai ở bên cạnh lấy nải chuối nhét vô mồm ông dùm cái…”, nên Bồ Đề dựa trên những diễn biến được Mun kể lại, viết ra cho nó văn vẻ sống động tí… (laugh)
Mun: Đội ơn! Chỉ được câu: Ông ngộ rồi. Chứ lấy đâu ra câu: Nải chuối...
Vothuong: Mừng cho Chú Tinh Vân (inlove)(inlove)(inlove)(inlove). Và cũng cảm ơn bạn Bồ Đề đã làm phát ngôn viên, truyền tải Pháp hay Ý đẹp cho bà con thưởng thức nhe (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
Beti: Dạ, cảm ơn anh Bồ Đề nhiều , nhờ có anh viết ra, mọi người trong đó có em mới biết và hiểu được quá trình đó, mới có sự rung động, mới Biết Ơn, mới hạnh phúc, mới trân quý ☘☘☘☘❤❤❤
Cố lên: Nhân dịp hoan ca chú Tinhvan vào nhập lưu và được sự đồng ý của chị Mun, Bí xin chia sẻ lại một kinh nghiệm cá nhân mà sau khi Bí nhập lưu và ngẫm thấy được, hy vọng nó sẽ giúp ích đến cho mọi người.
Sau đợt Ngộ vừa rồi, Bí ngẫm và thấy được là: Thường khi một tu sĩ được một TSGC (BM, TLH) thông báo là đang sáng lắm rồi, thì tự nhiên nó có những cái sự việc đến và để cho mình chọn lựa giữa Đời và Đạo. Thì cái quyết định của mình lúc ấy nó hướng tới cái gì nhất thì nó dễ thành cái đó. Với cá nhân Bí, trước hôm Ngộ, thay vì đi làm thêm buổi tối để kiếm xèng vì có bệnh nhân hẹn thì Bí quyết định dời lịch sau khi có cuộc hẹn ở nhà anh Thái hôm đó ngồi tám chuyện đạo. Hay là thay vì hôm đấy Bí có thể “gần gũi” với bà xã mình thì Bí xin phép Bà xã cho Bí được tập cả đêm, và đêm hôm đó Bí tập cả tối không biết mệt… và nhiều cái thay vì nữa… nhưng cái kết quả chung là mọi thứ lúc đó Bí đều hướng nó về sang việc Đạo. Khi đó Bí tự nhiên muốn dành tâm ý cho chuyện liên quan tới chuyện tu; vì mình thấy thích việc đó, thay vì mình chia trí và sức đi làm những cái khác. Vừa hay phước báu và hoàn cảnh thuận lợi cho phép mình lại được làm chuyện mình đang muốn làm như là gió thuận chiều. Và có được thành tựu như hôm nay, một kết quả mà ngoài sức tưởng tượng của Bí.
Và Bí muốn nhấn mạnh rằng, những cái quyết định đó nó là một cái bản lề giúp mình vượt qua được cái nấc ấy. Cái quan trọng nữa là những lúc trước thời điểm đó phải bám chặt các GC hơn nữa ạ
Xin hoan hỷ chia sẻ cùng cả nhà mình ạ
Tinhvan: Nghe lời gọi của VA, Muốn nhận quà của Mun (quà gì cũng được) nên viết ít dòng cảm nghĩ:
Trong cốc ông Minh, một hôm giờ nghỉ giải lao giữa thời thiền và sám hối, Tv mang ghế ra chỗ tiểu cảnh giếng nước để ngồi phơi nắng. Nơi đây có tiếng nước róc rách, tiếng chim hót. Khi đang cảm nhận những tia nắng sưởi ấm cơ thể mình và ngắm rặng cây đung đưa trước gió. Bỗng nhiên cảm xúc lòng biết ơn lại ùa về: Biết ơn tia nắng, làn gió, rặng cây, tiếng chim hót… Và nhớ lại câu mình đã đọc từ xa xưa: Tất cả núi sông, biển cả, rừng cây, con suối, làn gió… đang không ngừng thuyết bài pháp không lời cho chúng sanh. Nếu không có rặng cây, làn gió... thì Tv làm sao hiểu được lòng biết ơn. Cũng như Alu không thể hiểu biết được vô thường nếu không có cảnh vật xung quanh, thế chẳng phải cảnh vật đang thuyết pháp cho Alu đó sao?
Và Tv thấy rằng nếu trong tâm mình đang có lòng biết ơn, thì làm sao mình có thể giận hờn, mình cũng không phân biệt luôn giữa người này với người khác vì ai mình cũng biết ơn mà. Lúc bấy giờ có phải là:
Chỉ thấy trời xanh và nắng ấm
Chỉ toàn lá thắm với hoa tươi
Alu cũng vậy. Khi thấy vô thường sinh diệt trong từng sát na thì lúc đó tâm tham đắm tự dứt, không còn yêu ghét.
Và Tv cũng hiểu rằng nếu mình lúc nào cũng sống trong sự hiểu biết về lòng biết ơn, tình thương, vô thường, khổ và vô ngã, thì đó chính là giải thoát.
Kể từ lúc lóe sáng sự hiểu biết về lòng biết ơn đó, con đường của Tv mới chỉ bắt đầu, tiếp tục phát triển hiểu biết về tình thương, làm tròn đầy nó, duy trì sự thường xuyên của nó, thêm hiểu biết về vô thường, khổ và vô ngã.
Vothuong: Lời của Chú nhẹ nhàng như con người của Chú vậy ạ (smiley) Con cảm ơn Chú đã chia sẻ cảm nhận của mình cho mọi người nghe nhé ạ... (yellow_heart)(yellow_heart)(yellow_heart)
Alu3xu: Khi nghe chú Tinhvan chia sẻ trạng thái biết ơn "kỳ diệu" đó khi sắp Nhập Lưu nên Alu cũng có chia sẻ với chú về trạng thái Alu rơi vào trước lúc nhập lưu cách đây cũng 7-8 năm. Thay vì sự biết ơn thì Alu thấy cái khổ, vô thường. Cái trạng thái đó Alu chỉ gặp được 1-2 lần trước khi nhập lưu giống chú Tinhvan thôi. Còn hiện tại thì chưa gặp lại và vẫn còn tham, sân, si lắm.
Hôm qua khi trên máy bay để về 2 chú cháu cũng đọc được đoạn này trong cuốn ĐP&PP "Cũng như người đi trong đêm tối nhờ trời chớp, nhìn thấy quang cảnh quanh mình rồi giữ lại hình ảnh ấy trước mắt một lúc lâu. Cũng thế ấy, do cái chớp bật sáng lên của tuệ giác, hành giả nhoáng chứng ngộ Niết Bàn một cách rõ ràng và hình ảnh ấy lưu lại trong tâm, không còn phai mờ nữa."
Người đã thành tựu Niết Bàn lần đầu tiên được gọi là Tu Đà Hườn (Sotapanana, Nhập Lưu), có nghĩa là người bước vào dòng suối chảy đến Niết Bàn lần đầu tiên.
Dòng suối là Bát Chánh Đạo.
Tinhvan: Pháp hội Hoà bình viên mãn. Mọi người về đến Hà nội. Hôm sau Bồ Đề báo tin vui đầu tiên, kế đến Ngonlua rộn ràng vui bất tận, Cố lên vụt sáng… Sài Gòn hứng khởi: Timchansu rạng rỡ, cô Hằng bày tỏ tình cảm nồng nhiệt với cả người mà ngày xưa mình đã từng chán ghét. Từ đó lan đến các phi trường quốc tế và qua Thái Bình Dương đến miền đông, miền Tây Hoa Kỳ: California, Kentucky… rồi lại quay về Hà Nội: Anh Thái ngầy ngật suốt mấy ngày. TV hết chạy đông lại chạy Tây chia vui với mọi người, đến đâu cũng đầy ắp tiếng cười và những cái ôm thắm thiết. Đang ngẩn ngơ không biết có còn sức để chạy nữa không? Và tự hỏi niềm vui ở đâu mà nhiều vậy ta? Thì bỗng nghe bên tai tiếng thì thầm của Tu sĩ gạo cội: “Trong chú cũng có niềm vui đó, hãy biết ơn, biết ơn đi…”. Như bị thôi miên Tv làm theo lời dặn và bỗng thấy niềm vui dâng lên từ lồng ngực hòa với niềm vui của mọi người.
Lòng biết ơn thật là Kỳ diệu, sự lan tỏa của niềm vui không thể nghĩ bàn.
Xin cảm ơn tất cả.
Câu chuyện của Diệu Hòa (Chị Hằng – bác sĩ đông y)
Diệu hoà: Chào cả nhà! Cám ơn pháp hội đã cho mình được gặp mặt gần như tất cả gia đình Hstđ . Được sự động viên của Mun, Diệu hòa xin chia sẻ và trải lòng khi được gặp Thầy, gặp Pháp.
Trong chùa có lẽ mình là người thuộc thế hệ "Sinh sau đẻ muộn" vì đến năm 2019 mình bắt đầu được gặp Pháp này...
Trước đó vào năm 2010 vì sự ra đi của Mẹ làm mình đau khổ vô cùng, mình mới bắt đầu cảm thấy thấm cái khổ. Từ đó bắt đầu tìm đến Đạo... ai nói làm gì để cho Mẹ được giải thoát cho mẹ là mình làm: Đi chùa, tụng kinh, sám hối, cúng dường trai tăng... Làm đủ thứ nhưng lòng có gì đó ko ổn, cũng chẳng thoả mãn...
Rồi đến khi được giới thiệu dòng pháp HSTĐ, điều làm mình ấn tượng nhất là gương mặt của Mun trong pháp hội "Tái sanh và hẹn gặp lại". Khó có thể diễn tả bằng lời khi mà nghe Mun nói pháp: Thật đáng yêu và thật trí tuệ. Mình cảm thấy: Ơ, cái này là cái mình đang cần này... và mình gặp Thầy vào ngày 25/9/2019...
Ở Thầy mình cảm nhận sự yêu thương và ấm áp vô cùng. Tiếc là lúc đó mình chẳng biết gì để mà hỏi Thầy. Câu Thầy nói đến giờ mình nghĩ lại vẫn muốn trào nước mắt: "Hào quang của con xám quá... Đừng buồn nha con". Đó là câu mà mình ko bao giờ quên...
Đến ngày 6/6/2020 Thầy có thông báo trên diễn đàn mình được Nhập lưu (khoảng 10 tháng khi gặp Thầy). Trước đó mấy ngày khi công phu mình thấy người nặng nề, cảm giác có gì đó trùm lên người mình, sau đó mình chao đảo chóng mặt... và ói... rất kinh khủng (cái tiếng ói của mình có thể ở mấy tầng lầu còn nghe)... Lúc đó rất hoang mang chỉ sợ bị Tha hoá tự tại... hỏi Thầy thì Thầy nói con tập ít lại thôi... con ko bị sai đâu... Mừng quá ko bị sai là tốt rồi
Rồi mọi người chúc mừng (trước đó mình chỉ biết người đưa mình đến với Thầy và Hahna), mình chẳng hiểu chuyện gì (ngây thơ lắm), mình hỏi Thầy: Ngộ đạo là gì ha Thầy ? Con tập chưa có ra đề mục mà ngộ gì ha Thầy ...
Rồi dòng đời cứ trôi và cuộc đời cứ táp cho mình ko biết bao nhiêu là phong ba bão táp... và rất may mắn cho mình có Thầy... được gặp các bạn Bạch Nguyệt, TLH, chị Hiền (Gà con), anh Thái... và nhiều bạn nữa... Mình trưởng thành hơn
Rồi pháp hội này diễn ra được gặp Mun và mọi người cảm xúc dâng trào mình... chóng mặt và lại Ói Cơn chóng mặt này kéo dài tới mấy ngày... và giờ này cũng vẫn còn
Và qua trọng lần này mình thấy mình yêu được những người mà trước đó mình phải dùng lý trí để yêu...
Những lời này dù chưa thể nói hết những cảm xúc của mình... ước gì có một câu thật ngắn gọn để lột tả được cảm xúc này . Xin tri ân đến Thầy, đến hộ pháp đã đưa con đến gặp Thầy... tri ân đến Gạo cội và tất cả...
Ngonlua: Cái phần yêu ko cần bằng lý trí nữa ấy ạ, cô có thể chia sẻ thêm ko cô. Hấp dẫn quá ạ
Cố lên: Có nghĩa là ngày xưa gặp chị VA thì phải dùng lý trí mới yêu nổi, giờ cứ thấy nhau là cười, yêu rồi ý (laugh)(laugh)(laugh)
Ngonlua: Lại cầm đèn chạy trước ô tô rồi. Yêu ko cần lý trí rất khó vì đó toàn người thân của mình. Nên cần nghe cô chia sẻ để học
Diệu hoà: Thật ra cô nghĩ lại cuộc đời của cô thì nhiều nỗi "Truân chuyên". Nên khi mới gặp Thầy, Thầy nói cuộc đời con viết sách đi, hi hi. Nó gắn với trách nhiệm với gia đình... Nhưng cái đó cũng chả là gì so với cuộc hôn nhân của mình... có thể nghĩ đến câu khổ tận cam lai... có những lúc nghĩ đến tự tử... rồi nhiều lần muốn chấm dứt cuộc hôn nhân... Thế nhưng đến khi gặp Thầy và hiểu Pháp thì cô nghĩ mình cần thay đổi. Thay đổi nghiệp và chấm dứt nợ nần, ko thể để nợ này qua kiếp sau... Nên phải dùng lý trí... (sám hối, hồi hướng, nguyện...) nhưng tâm nó cứ trơ, ko có sự ấm áp mà chỉ là trách nhiệm...
Đến ngày thứ 3 khi ở Hoà Bình về cô tâm trạng rất vui... cảm giác muốn kéo mặt ông chồng lại để hun... yêu tự nó đến... (ko phải hun theo nghĩa kia) ... Khi đó vui cực kỳ vui cảm giác như cô đã chinh phục được ngọn núi cao nhất thế giới... Mình chiến thắng rổi
Mun: Hầy, sư phụ đây rùi. Khó lắm luôn.
Bờm: Đọc xúc động muốn ôm chị một cái chị ạ (heart)
Diệu hoà: Được trải lòng mình thấy nhẹ nhàng và xúc động lắm... cám ơn tất cả
Yêu bằng lý trí – yêu bằng con tim
Vothuong: Sẵn tiện chủ đề yêu không cần lý trí của chị Hằng, em cũng xin chia sẻ câu chuyện của mình ạ. Câu chuyện của em thì nó nhẹ nhàng hơn, vì cũng chỉ là nhân vật hàng xóm bên cạnh nhà.
Ngày xưa có 1 ông mà em có dùng lý trí cũng ko yêu nổi, đó là ông hàng xóm gần nhà trên Măng đen. Đợt đấy em có tâm sự với Mun, và Mun khuyên em nên sám hối và tránh gặp mặt ông í. Thế là em sám hối suốt 1 năm trời. Rồi có một hôm đẹp trời, em nhìn lại ông hàng xóm đấy và lại thấy thương, ko ghét nữa. Lúc đó mình cũng thấy đồng cảm được cái khó khăn của họ, và thấy kiếp người ai cũng khổ, ai cũng mờ mịt, ai cũng phải chạy đôn chạy đáo để kiếm sống, rồi sau đó là em Nhập lưu, lúc đó tình thương lại càng bộc phát dữ dội, nó ngập tràn đến mức nhìn ai cũng thấy thương.
Thật ra thì em nghĩ: Với những người đã từng trải qua khó khăn về vật chất lẫn tinh thần thì cái sự đồng cảm nó dễ dàng hơn so với những người được gọi là sướng hơn (nhiều phước báu hơn), bởi mình cũng đã từng trải qua những cái mà họ đã trải. Có điều nhiều khi do cái tính mình ích kỷ, thiên vị, thành kiến, nên mình chỉ chăm chăm nhìn vào cái tính xấu của người đó, mà bỏ qua/không thấy được cái tính tốt hay là những cái khó khăn mà người đó đã/đang trải qua.
Đồng cảm nhưng ko có nghĩa là dung túng/hùa theo những cái xấu của họ, mình hiểu và thông cảm/không chấp, và vẫn đối xử với với họ bình thường như những người khác. Cái đó nó khó làm lắm, vì bản chất con người vốn là thiên vị mà.
Và cuộc đời này luôn cho mình gặp người này người kia, vừa để mình nhận ra những tính xấu còn tiềm ẩn của mình mà sửa đổi, vừa là những bài học/bài tập để mình trui rèn tính cách/cách sống.
Mới đây thì Mun có chỉ em cách làm như sau, để mở cái tâm mình ra hơn, đó là: "Nhìn thấy ai cũng thân như cha mẹ/người thân của mình. Khi đó khoảng cách sẽ được rút ngắn lại..."
Dạ em xin hết ạ. ^^
Gacon: Hay quá. Cho mình xin lỗi bạn nhé, vì nhiều lúc mình cũng ghét bạn, muốn đá đít bạn. He he he.
Vothuong: Con chỉ nhớ cái hôm ngồi ăn ở Hoà Bình, lúc con định đổi chỗ với bạn nào đấy, nhưng Cô đã giữ con lại và bảo: "Con ngồi đây để tránh gió, con đã yếu người còn ra ngồi ngoài gió nữa, con mà khoẻ thì mọi người mới yên tâm". Con ko nhớ rõ hết chi tiết câu Cô nói, nhưng thật sự cứ nghĩ tới lúc đó là lại thấy cảm động. Chỉ là một hành động nhỏ thôi, nhưng con thấy Cô vẫn luôn quan tâm đến con. (laugh) hehe
Con nghĩ, ai trong chúng ta cũng đều có nghiệp thiện/ác xen kẽ khi tiếp xúc với nhau. Thiện nghiệp tới thì đối đãi nhau suôn sẻ, ác nghiệp tới + tính cách 2 bên chưa thiện thì lại gây nghiệp tiếp. Thế mới có câu: "trùng trùng duyên khởi" đấy ạ. (yummi). Hiểu thế thì chỉ có cố gắng thông cảm và dung hoà, hoá giải từ từ thui ạ. (yummi) hehe
DieuNgan: VT nói rất sáng suốt, mạch lạc và chuẩn luôn. Bài cuối Mun dạy mọi người cũng thấy hay. Vừa xong mình lại mơ đáp Quy Nhơn chơi, trong lúc anh Minh đã chuẩn bị sẵn một bãi cát đắp nổi rất đẹp, và standee chào mừng mọi người. Mun, Bồ Đề và các bạn tới sau. Lại cười lại giỡn. Lòng mình đang buồn vì giấc mơ trước đó (ko tiện kể) bỗng lại vui như đứa trẻ.
Vothuong: Dạ em cảm ơn chị (yellow_heart) cũng nhờ tập theo phương pháp của Thầy Tibu và nói chuyện với Mun suốt đấy ạ (laugh) chứ em ngày xưa cũng "tà" lắm (yummi)
Mun: Ơ, câu cuối này là thấy thật đấy, chứ không phải ép coi là thế đâu. Có lúc mình thấy: Ô, con bé kia cười giống mẹ mình thế, hồi còn trẻ, béo, mới đẻ mình xong. Tự nhiên thấy như mẹ mình đang cười với mình. Xong lâu lâu lại thấy có người cười giống nét người nọ/ người kia.
Tiểu Kê: Sẵn tiện nhắc tới Thầy. Em nhớ Thầy Tibu từng nói, đại ý: Phải bênh vực bên kia. Vì xét đi xét lại nguyên nhân do mình: Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi phần. Những người mình ghét/ sự việc làm mình khó chịu là đại diện cho ác nghiệp mình đã gây ra trong vô thủy kiếp trước. Họ đang giúp mình trả nghiệp và tiến tu. Cần cảm ơn họ.
Ngonlua: Kinh nghiệm của cô Hằng theo con hiểu là mình mạnh lên, hỷ lạc mạnh sẽ kéo được tình yêu vô điều kiện tới dành cho đối phương. Của Vô thường cũng là tu mạnh lên và tình yêu bộc phát dữ dội, tràn trề, thêm bài học mở tâm: "Nhìn thấy ai cũng thân như cha mẹ/ người thân của mình. Khi đó khoảng cách sẽ được rút ngắn lại".
TV: Sáng nay cô Hằng có nhắc đến việc yêu bằng lí trí, em mới nhớ ra là em đã bênh vực phía đối diện được phải 2 năm rồi, từ ngày nội em mất mà vẫn thấy vướng. Bữa em nhắn cho chị Mun là giỗ 2 năm của nội, thật sự là 1 bước ngoặt. Bữa đó em còn muốn tới ôm thím 3 và cảm ơn luôn í ạ, may mà kịp dừng lại chứ không chắc thím 3 shock ngang. Hehe. (Thím 3 là người mà em luôn thấy ghét, thím 3 làm gì em cũng thấy chướng mắt, và đối kháng). Và bữa đó em cũng cảm nhận là thím 3 rất là vui, và đây là lần đầu tiên em biết thương thím 3 thật sự.
Em thấy thím 3 khổ, thím 3 khổ mà không biết mình khổ và em nhìn cái ghét thím 3 của em nó nhẹ 1 chút. Em thấy cái ghét của mình chả là gì so với cái khổ của thím 3, và em thương, thương không cần tác ý thương. Em để ý chỉ cần em không đối kháng với thím 3 nữa, em phụ được gì thì phụ thôi. Vậy là không khí xung quanh nó thay đổi hoàn toàn, gỡ được cái nút này thì em không thấy ghét bất cứ ai dưới nội em nữa, mà chỉ thấy thương thôi ạ.
Ngonlua: Woaw, chất lượng quá, thấy người ta khổ và mình thương, thương ko cần tác ý (inlove)(inlove)(inlove)(inlove). Cám ơn @TV Bé Vân nha. Cái này tâm lực chưa cần đột phá cũng làm được. Em có thể cho biết cái thời gian giữa 2 thái cực cảm xúc đó là bao lâu ko? Em có phải tập thương trước ko?
TV: Em nhìn thấy thím 3 khổ lâu rồi, mà hành động nào của thím 3 làm em cũng thấy chướng mắt nên vướng. Có nhắc mình bênh vực phía bên kia, nhắc mình thương mà nó cứ trơ trơ. Lần này kết hợp với việc nhìn cái ghét của mình nhẹ nhàng hơn, cũng không cố tình bênh vực nữa, vậy mà mọi chuyện tự nó đến như vậy, như là có phép màu í chị.
Bênh vực thật sự là tròn 2 năm. Đợt nội mất thím 3 cực lắm, chỉ có nhà em là sướng thôi. Nên em mới thấy thím 3 khổ từ đó. Khổ nhứt là không ai thèm chê trách thím 3 cả. Cô bà chú bác đều không ưng cách hành xử của thím 3 nhưng không ai lên tiếng, không ai tỏ thái độ, chỉ âm thầm không ưng thôi. Chỉ có em là ghét ra mặt, nên khó chịu luôn cả cái cách bênh vực nửa vời của mọi người xung quanh với thím 3, hehe. Giờ biết thương thím 3 thật sự thì mấy chuyện kia cũng qua luôn, hihi
Cố lên: Sau Ngộ, em nhìn đâu cũng thấy thương, gần nhất là bố mẹ, vợ con, rồi người thân rồi bạn bè mình, đồng nghiệp mình. Vì mình nghĩ mình quá may mắn chỉ, còn 7 kiếp nữa là xong, còn mọi người chưa biết sẽ đi đâu về đâu. Nghĩ đã thấy thương.
Tieubinh: Chủ đề mọi người bàn luận đúng cái con/em/mình còn vướng mắc. Cảm phục mọi người đã vượt qua được chính mình. Nó khó lắm lận. Hai từ cảm ơn ko thể đủ được (shy)(shy)(shy)
Sẵn chủ đề Tri Ân và Biết Ơn còn đang nóng sốt. Thì vt cũng xin được phép chia sẻ lòng Tri Ân và Biết Ơn tới Ban Admin của Đạo Tràng Hoa Sen Trên Đá mình ạ. Bởi vì nhờ có những người công tác phía sau hậu trường, mà bà con mới có một cái Đạo Tràng chung để sinh hoạt và chia sẻ với nhau những bài Pháp của Thầy Tibu, của các Gạo Cội, và những câu chuyện/bài học của những bà con cư sĩ nhà mình ạ. Xin được Tri Ân những đóng góp thầm lặng của các Admin trong Đạo Tràng Hoa Sen Trên Đá ạ. :D :D :D
Trong Ban Admin thì có hai người mà vt hay liên lạc nhất, nên vt cũng xin được Tri Ân về hai người mà vt luôn thấy Biết Ơn khi nghĩ về. Một người là Cô Vy-Vợ của Chú Thọ trong Ban Admin, và một người là Anh P4 trong Ban Admin ạ. :D
Với riêng vt, nếu không kể ra thì thật là thiếu sót. Và vt muốn nhân dịp này, Tri Ân hai Người Thầy đã giúp đỡ vt rất nhiều trong những ngày đầu vt chập chững đọc Chuyển Âm ạ.
Cô Vy là người đầu tiên đã động viên vt đọc Chuyển Âm, dù vt lúc đó rất nhát, hơi thì yếu xìu, bởi vì vt sức khoẻ so với người bình thường là kém. Nhưng Cô Vy vẫn động viên vt rất nhiều, và cho vt vào nhóm có Anh P4, để cùng hỗ trợ vt đọc Chuyển Âm.
Những ngày đầu lúc vt mới chập chững đọc, vt đọc sai nhiều lắm lắm, hơi thì yếu nên bị tuột hơi rất nhiều, vừa đọc vừa thở hổn hển vì mệt, và chưa có kinh nghiệm nên có lúc đọc nhanh như bị ai rượt vậy ;D. Vậy mà cô Vy và Anh P4 vẫn luôn kiên nhẫn dò từng bài đọc, từng câu chữ cho vt. Dù lúc đó vt thấy mình đọc rất là tệ, nhưng mà Cô Vy và Anh P4 chưa bao giờ chê trách, vẫn kiên nhẫn dò giúp, chỉnh sửa và góp ý nhẹ nhàng (dễ nể ghê luôn :D). Anh P4 còn kiêm luôn cả việc chỉnh sửa- cắt ghép từng câu chữ mà vt đọc sai, mà một bài đọc thì vt đọc sai không có ít tí nào cả ;D. Mặc dù Cô Vy và Anh P4 cũng có vô số việc phải làm, nhưng vẫn bỏ thời gian và công sức ra để dò và chỉnh sửa bài đọc giúp cho vt, điều đó làm cho vt rất là cảm động và biết ơn...
Kiên nhẫn, tận tâm, làm tròn trách nhiệm, kỹ lưỡng, và thẳng thắn: đó là những đức tính mà vt vẫn còn đang học từ Cô Vy và Anh P4 (vẫn "đang học" thôi nhé ạ ^^).
Và cũng nhờ có Cô Vy và Anh P4 góp ý, chỉnh sửa mỗi bài đọc, mà dần dần vt đã đọc được tốt hơn, mặc dù cũng có những lúc thiếu sót này kia. Nhưng vt đã mạnh dạn hơn khi đọc, hơi cũng tốt dần lên và có thể đọc những bài dài mà không bị hụt hơi và mệt như trước kia, biết điều chỉnh câu chữ và đọc chậm rãi cho bà con dễ nghe, và đọc sai câu chữ cũng ít dần đi (trộm vía ;D).
Xin Tri Ân Cô Vy và Anh P4, hai Người Thầy đã xuất hiện trong cuộc đời của vt, để dạy cho vt những điều tốt đẹp. :D :D :D
Và chuyện mà vt kể trên đây, cũng chỉ là một việc trong vô số việc thầm lặng mà các Admin đã và đang đóng góp cho Đạo Tràng Hoa Sen Trên Đá thôi ạ.
Xin Cảm Ơn Ban Admin và các Cô Chú Anh Chị Em nhà mình đã cùng tạo nên một tập thể biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau rất là nhiều ạ.
Thương mến,
Vt
Xin cảm ơn bạn VT đã có bài Tri ân này.
Đây cũng là những lời mong muốn được nói ra của mình.
Cảm ơn sự hiện diện của tất cả các bạn, dù âm thầm và công khai, đều là những nỗ lực quý báu trên con đường tu tập của Tất cả.
Chúc các bạn kiên trì tập, sớm hòa mình vào dòng thác Nhập lưu của Chùa HSTĐ chúng ta.
Xin cảm ơn 1 đợt nữa.
He he
Bạch Nguyệt nhập Diệt thọ tưởng định lần 6
Bạch Nguyệt: Nói chung cả đợt này từ hôm HB về là mình tập vào sâu, nhưng không có ý định vào. Với mỗi lần tập chủ yếu là hồi hướng dồn cho mấy người đang chuẩn bị Ngộ Đạo. Hôm Ngọc Minh qua chơi thế nào mà trong cái ý buông xả lại vào luôn, tập xong còn ngơ ngẩn nghĩ mãi: Sao Ngọc Minh nó biết đường mà đến đúng hôm nay?
Đợt này chuẩn bị chuyển sang chỗ mới, công việc ở bên này 1 đống đang áp lực mệt mỏi, lại thêm bên mới chỗ thủ tục cũng phức tạp. Hôm trước mở cái email hướng dẫn thủ tục bên mới thấy hơn chục cái paperworks nhìn thấy ngao ngán, lại còn cái lý lịch tư pháp nữa, xong đang lo không biết tranh thủ lúc nào mà đi làm được.
Trưa hôm ấy Ngọc Minh qua, mình tranh thủ tập, đến lúc hồi hướng xong, tầm hơn 1 rưỡi, chuẩn bị xả để quay lại làm việc. Lúc ấy nghĩ đến chỗ công việc bên này, rồi bên mới thấy hơi ngán ngẩm. Và ngay lúc đấy thì trong 1 thoáng chốc, vụt ra cái ý nghĩ buông xả: Kệ xác nó, nó rối hay áp lực đến đâu kệ nó, đến đâu thì đến, chuyện đời thôi mà. Thế là cái tâm nhẹ bẫng, kiểu 1 phát hất gánh lo sang 1 bên, quyết định tập tiếp thêm tí nữa đã, kệ xác giờ làm việc, kệ xác vụ giấy tờ kia. Thế là ngay lúc đó quay lại đề mục xong là vào sâu sâu sâu luôn, rồi 1 lúc sau là cảm giác lại lọt vào lại dttđ, không còn thấy hơi thở. Xả xong thì gần 2 rưỡi. Lúc đi ra mình còn đang đơ đơ thần mặt ra ngồi ăn ít hoa quả Ngọc Minh vừa bổ. Lúc đấy NM nó còn bảo: Lúc nãy đến e thấy mặt chị hơi vàng với tái hơn, mà giờ nhìn mặt chị thấy trắng hơn với hồng hơn rồi. Mình chỉ bảo: Uh, chị vừa tập xong. Lúc đấy cũng vẫn còn mệt.
Sau đấy thì cả 2 bên mọi thứ lại xảy ra một cách suôn sẻ, gọi điện cho bên mới hỏi thấy cắt được giấy tờ này giấy tờ kia, còn bên này hôm đó cũng không bị réo việc nhiều. Hai chị em đi xuống Hà Đông thì may mắn kịp giờ, không phải chờ đợi nhiều, nộp xong vừa kịp nó đóng cửa. Nói chung mọi việc thuận lợi hẳn so với mình nghĩ trước đó.
Sau mấy cuối tuần đầu đau tưởng như vỡ tung thì đến chiều qua đỡ đau đầu. Sau đấy thì là cảm giác vui phơi phới mặc dù vẫn còn ngáo ngáo, người như trên mây. Nên giờ đến văn phòng là thấy vui, nghĩ đến chỗ làm mới cũng thấy vui, không còn là cục lo như hôm trước nữa.
----------------------------
Cảm nhận và học về tình thương thì trước đến nay tấm gương con vẫn học theo là TLH. Từ những ngày xưa khi nghe bao nhiêu việc TLHlàm giúp người khác, có khi còn nguy hiểm cả đến bản thân mình, cho đến sau này vốn đã bệnh và yếu như thế, vẫn nhẫn nại mà giúp và chỉ việc tu tập cho mọi người.
Bên cạnh đó thì Mun cũng là tấm gương để con học theo và ảnh hưởng nhiều đến con. Bữa trước nghe Mun nói là Mun thấy mình còn thiếu tình thương chứ với con thì con học được rất nhiều, từ những cái nhỏ nhất. Như là quan tâm hay giúp mọi người xung quanh, nhất là lúc ai đấy gặp khó khăn hoặc đau ốm, rồi chuyện khóc thương con gà, chơi với con cá... hay nhiều chuyện Mun lẳng lặng làm xong nếu không kể thì chẳng ai biết vì sau đấy Mun lại quên luôn, Vd như cái hồi cản cơn bão vào VN sau đấy bị dính nghiệp te tua. Và con cũng được ảnh hưởng bởi Mun từ hồi xưa, khi chứng kiến thái độ của Mun đối với mấy người có ý không tốt với mình, nhưng thấy Mun vẫn bình thường không ghét, không khó chịu, thậm chí vẫn thương, hiểu và còn lo cho họ. Thế nên hồi ấy từ ngạc nhiên, con chuyển sang phục và rồi dần ngấm và học theo.
Với con đấy chính là Bồ tát đạo, là cái tâm từ bi không phân biệt mà không phải ai cũng làm được. Con cũng học dần dần, áp dụng và gỡ dần vụ cái tâm khó chịu với tật xấu của một số người. Rồi sau này, khi cái tâm nó rộng mở hơn, thì con cũng dễ chấp nhận và có cái nhìn bao dung hơn, biết nó là điểm mắc của người ta, mình chỉ tập trung nhìn vào điểm tốt của họ, và mong họ có cơ hội nào đó nhìn ra mà chuyển đổi.
Bên cạnh đó thì những người như cô Lành, cô Hằng cũng là những tấm gương để con học về cái bài học lo cho người khác quên cả bản thân mình. Với con, những người biết nghĩ đến người khác hơn cả bản thân thì không cần tu cũng đã là những Bồ tát giữa đời thường rồi. Rồi các cô chú, các anh chị em khác, mỗi người cũng là một bông hoa trong vườn hoa thơm cỏ lạ để mà học hỏi.
Còn nhắc đến tình thương thì tấm gương lớn nhất để soi và học theo ấy là ông Thầy - đúng là không thể nghĩ bàn. Nhớ hồi xưa hay đọc pháp âm, đọc đến đoạn câu nguyện của ông Thầy "Xin hồi hướng công đức tu hành này đến ai có tai mà muốn nghe, để họ mau thành đạt quả vị giải thoát, còn con ra sao thì cũng được" và câu "Anh không thể nào biết, tưởng tượng được là tôi thương anh tới cơ nào..." mà nó ngấm mãi trong tâm trí và phục cái tình thương của ông Thầy, mỗi lần nghĩ đến vẫn còn thấy rưng rưng...
Chia sẻ của chị Thúy
Thúy: Phải đọc đi đọc lai hơn chục lần mới dám gửi những dòng này... Xin kể một tí về chuyện của mình:
Mình bị bệnh về người âm... nên luôn phải hộ thân. Hộ thân bằng ý thì khó quá vì mình yếu về tâm lực nên quán không ra. Còn hộ thân bằng tay cũng không được vì tay bị đau khớp đến biến dạng nên bắt ấn cũng không chuẩn được như thầy chỉ) nhưng mình vẫn làm được tới chừng nào hay chừng ấy... Cố gắng hết mức của mình là được.
Mình mang trong tư tưởng là khi nhập cốc sẽ có gạo cội và những người tập giỏi thì mình sẽ được bảo vệ an toàn khi tập cũng như mọi sinh hoạt bình thường... Đến tối ngày thứ 3 (khi nhập cốc) lúc ngủ mình vẫn bị người âm tới quấy rầy, và trong khi ngủ mình vẫn không tự chủ được bản than, nên vẫn hưởng ứng cảm giác với họ...
Giựt mình tỉnh dậy, mồ hôi mồ kê + thất bại + buồn... rồi sợ, rồi khóc, rồi nhờn gớm tự trách bản thân... Lúc ấy có cố gắng tập cũng không được... sám hối cũng làm không xong mà ngủ lại cũng không được... Sau đó được BN chỉ là: Cô vừa hộ thân vừa tác ý cho mỗi chỗ sáng lên... nên những ngày sau nhập cốc được an toàn cho tới bây giờ.
Sau lần nhập cốc ấy mình có được một bài học: À... cái này một phần là do nghiệp của mình và phần lớn là tự trong bản thân mình mà ra (cả trong vi tế tâm). Mình có như vậy mới ứng các cõi giới như vậy. Tâm mình mà xấu, tà thì không có ông, bà, thầy nào che chở cho được, nếu mình không cố gắng.
Mình đã được cùng nhập cốc với nhóm mấy lần và lần này được tham gia Pháp hội, được gặp BN, gặp TLH, gặp Mun (tưởng như trong mơ... trong truyền thuyết vậy...). Rồi được gặp cả BĐ, CN, NB và tất cả mọi người (hay vậy ta)! Rất vui mừng và cảm ơn vì đã được gặp, được học hỏi, chia sẻ những điều mà mình nghĩ. Chuyện ghê quá, xấu quá, sao dám nói ra được. Vậy mà nay mình đã làm được... mỗi khi ý nghĩ xấu tới... mình tự dặn mình: Không nghe... t không thích vậy, t không vậy nữa... nên tới giờ mình vẫn tạm an toàn. Tự nhủ: Sẽ cố gắng học hỏi và sửa đổi, tập tốt hơn nữa...
Xin cảm ơn Thầy, cảm ơn Pháp, cảm ơn gạo cội, cảm ơn đám cưới Nga Thắng, cảm ơn Lành, Bạch Nguyệt, chị Vân, bé Ty... XIN CẢM ƠN TẤT CẢ.
Bờm: @THUÝ hay thật chị ạ, em hiểu thật khó nói ra mà chị đã nói ra được chị ạ. Hôm nay em có những 2 idol (inlove)(inlove)(inlove)
Bạch Nguyệt: Với Cô Thúy thì con lại ấn tượng về câu chuyện này của cô hơn. Cái tâm cô cũng lành, cô cặm cụi sám hối, tập mà chuyển được nghiệp, thay đổi được môi trường trong gia đình mình. Từ vụ phía nhà chồng khó chịu với cô, gây khó dễ cho cô, đến lúc bên đấy thay đổi thái độ, dễ hơn hẳn với cô.
Cô kể trước đấy cô rủ và muốn ku Tin con cô tập theo hstd nhưng lúc đầu ku Tin không theo lắm, cho đến khi thấy thái độ phía nhà ba thay đổi hẳn với mẹ thì ku Tin mới bảo sao cái pháp môn này nó hay thế mẹ, rồi sau đó hay nói chuyện với mẹ và có ý muốn tập theo. Nhớ lúc gặp ku Tin, ku Tin rụt rè bảo mẹ là con định mua bánh tráng trộn cho mọi người mà thấy đáng yêu với xúc động ghê. Cả bé con cũng thích gặp với hay quẩn quanh với các anh chị.
Chia sẻ của Kain
Kain: Em cảm ơn mọi người đã cổ vũ em. Thật sự thì em thấy mình vẫn đang rị mọ, cố lê bước từng ngày, chứ cũng chưa có gì đặc biệt để kể cả.
Vụ đọc Đức Phật và Phật Pháp ngày trước khi em ngộ thì có ghi ở đây. Em đọc lại thì thấy có cảm xúc hơn là bây giờ em kể lại :))), nên mọi ng có thể sẵn vào đây đọc cùng những bài của mọi người đợt ngộ đạo trước nhé.
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=20248.msg67921#msg67921
Nếu nói chia sẻ kinh nghiệm thì em có một chia sẻ nhỏ thế này. Mọi người ai cũng có 1 hoặc nhiều idol, người mình ngưỡng mộ trong Đạo, đó có thể là chị Mun, hoặc thầy Tibu, hoặc Ngài Thích Ca, Ngài A Di Đà... Thế thì trong lúc nhìn ra được điểm xấu, khuyết điểm của mình, hãy thử tự nhủ bản thân mình hướng đến cái cao đẹp của Người/ Ngài ấy, sẽ có tác dụng làm dịu tâm rất nhiều. Và với kinh nghiệm của em là có thể bỏ được tính xấu hay khuyết điểm đó luôn.
Ví dụ như riêng bản thân em xuất phát là 1 người rất tham vọng. Mặc dù từ 10 năm trước, khi phát tâm muốn Tu, thì lúc đó đã muốn từ bỏ nhiều để tu, nhưng lâu lâu những cơn tham vọng lại dậy sóng rất mạnh. Mỗi lần vật lộn đối phó, đè nén cái tham vọng đó thật sự rất mệt mỏi, kiểu như sâu tận trong tâm mình cái bản ngã nó quẫy và làm mình hối tiếc, day dứt gì đó mình ko hiểu nổi.
Thế rồi mấy năm trước, khi ngộ đạo, nhờ được cộng hưởng với Ngài Thích Ca, thì tâm em càng sùng mộ Ngài ấy hơn. Mỗi khi tâm muốn dậy sóng tham vọng, em tự nhủ: "Ngài Thích Ca còn bỏ cả ngai vàng đi tìm Đạo, mà mày lại đâm đầu vào đống c*t hả K". Chỉ nhủ 1, 2 đợt vậy thôi mà mấy năm nay tâm em bình thản trước những cơn tham đã từng ám ảnh mình 1 thời gian dài, hay những cơn tham nho nhỏ trong Đời khác. Chưa dám nói hết hẳn, tuy nhiên so với xưa thì đã giảm đáng kể. Hoặc khi có những việc không ai chịu làm, mà chỉ mình mình thấy, mình làm, đôi lúc cũng bực mình. Nhưng rồi nhớ đọc tiền kiếp ngày xưa Đức Phật thấy những việc không ai làm thì Ngài cũng hoan hỷ làm, vì nghĩ mình không làm thì ai làm; Nên tự nhiên mình cũng hành động thoải mái, vui vẻ hơn.
Rồi nhiều cái khác, em thấy mình học hỏi cách sống hết mình của Thầy Tibu, sự vô tư như con nít của chị Mun... để làm dịu đi tâm tham/ sân/ si đang nổi lên lúc đó, thì cũng thật diệu kỳ là nó nhẹ và vơi đi rất nhiều.
Tất nhiên học tính tốt thì không chỉ học ở những người Đạo cao, mà có thể những người xung quanh, có khi là những người nhỏ tuổi, thấp kém hơn mình cũng đầy những điểm tốt mà mình cần học , nhưng cốt lõi em chia sẻ điểm ở trên để nhấn mạnh cách cộng hưởng tích cực với những vị Tu cao để mình hoàn thiện bản thân nhanh hơn. Có gì không đúng nhờ chị Mun chỉnh giùm em. Em cảm ơn chị Mun và mọi người nhiều ạ.
Mun: Khỏi nói. Mình toàn quen người giỏi. Cho nên họ nói là mình gật đầu liền (laugh)(laugh)(laugh). Kain thì tính cách rộng lượng, hay bảo vệ người yếu hơn mình. Điểm đó chị rất thích và khâm phục.
Kain: Cảm ơn chị (shy)(shy)
Mun: Nó có 2 phần, 1 phần là tự điều phục mình, 1 phần là tự toả ánh nắng tới. Đôi khi, nếu nói là vì cho mọi người cái gì đó mà tôi bị cái gì đó, thì nó đúng nhưng chưa đủ.
Thực ra, cách cho mà mình thấy hợp lý, đó là thái độ sống của bản thân mình; có đủ toả năng lượng tích cực tới những người xung quanh hay không. Cái năng lượng tích cực này, nói cho cùng nó cũng là cái tần số có giống nhau hay không.
Ví dụ như một người ưa màu đỏ, nhưng tôi lại là màu xanh da trời, thì khi kết hợp vào, nó lại ra cái màu xỉn xỉn; nhưng nếu toả ra màu vàng, thì đỏ và vàng lại kết hợp lại với nhau được.
Dù là màu gì thì cũng nên là màu có hào quang. Còn nếu mình buồn quá, năng lượng ấy nó chìm; cái mình mang tới mọi người nó không mang được điều tích cực.
Lời Tri ân của Beti dành cho Ba Mẹ
Con là 1 đứa so với các tiêu chuẩn về giới luật thì đều dưới trung bình, điều căn bản trong đạo Phật là tình thương cũng thiếu luôn. "Em thiếu cảm giác được yêu thương" - đây là câu mà Chị Mun nói với con khi con hỏi vì sao con ra đề mục mà không thấy vui?"
Thông qua Pháp Hội, con xin Tri ân Ba Mẹ con, là hai Người đã dùng cả cuộc đời, sự sống và cái chết để dẫn dắt con vào đạo. Mẹ con vốn ban đầu không phải đạo Phật, khi Ba Mẹ lấy nhau, Ba nói Mẹ bỏ đạo đi, Ba không thích cái đạo mà Mẹ đang theo. Thế là Mẹ bỏ. Nhưng mà con nghĩ, bỏ đạo thì bỏ ngoài hình thức thôi, chứ trong tâm mình vẫn cầu nguyện được mà!!! Nhưng không, Mẹ con là bỏ luôn luôn. Bằng chứng là khi nghèo khổ quá, mấy bà hàng xóm chỉ Mẹ về niệm "Nam mô Đại Từ Đại Bi Cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát Ma ha tát" để được bớt khổ - Mẹ đã làm theo! Và có linh ứng, nên sau đó Mẹ mới tìm hiểu đạo Phật, lúc này Mẹ mới biết là có Ô Phật này Ô Phật kia, và có nhiều Bồ Tát. Rồi Mẹ mới đi chùa! Mẹ đi chùa Mẹ có dắt mấy chị em con theo, lúc đó con tầm 7-9 tuổi. Khi con tới chùa, con thích không gian yên ắng thanh tịnh trong chùa quá, nên con muốn đi tu! Con chỉ nghĩ trong bụng là 18 tuổi mình sẽ vô chùa tu, bây giờ còn nhỏ thì xin Ba Mẹ không cho. 18 tuổi là tự lập tự quyết định được rồi, con ngây thơ nghĩ như vậy ạ. Hihi
Rồi cuộc sống nghèo khổ đã cuốn gia đình con vào những cơn mưa gió, chật vật, lăn lê chỉ cố để sống cho được tử tế, lương thiện. Con nói vậy là vì gia đình con lọt thỏm trong khu nhà ổ chuột, đầy rẫy các tệ nạn xã hội khét tiếng ở SG. Không có điều kiện để đi đâu được nên gia đình con đành ở đó. Ba Mẹ đã phải còng lưng gồng gánh, dang tay che chở cho các con trai con gái của mình không bị người ta ăn hiếp, bắt nạt, không học theo chúng bạn xấu.
Con học đến lớp 5, Ba đã muốn không cho các con học tiếp, vì hết sức khổ, ăn không đủ lấy gì đi học. Mẹ cứng rắn ngăn cản: ông không lo được thì để tui lo, không cho con gái đi học thì nó ra bán vé số hay lụm bọc chứ sống sao? Ba thấy Mẹ không đồng ý, nên cũng thương, cũng tiếp tục cho con gái đến trường. Tuy có suy nghĩ cho các con nghỉ học là vậy, nhưng khi các con học giỏi, Ba đã vui mừng chảy nước mắt.
Mẹ có bảo để Mẹ đi buôn bán kiếm chút bạc, nhưng Ba không cho, Ba không muốn Mẹ phải buôn gánh bán bưng, không lời được bao nhiêu mà sức khỏe của Mẹ lại không có. Ba nói các Anh để dành tiền cà phê buối sáng, không uống để dành tiền đó cho Mẹ, mỗi tháng 3 đứa cũng được mười mấy hai chục ngàn, đưa cho Mẹ để dùng.
Khi con học lớp 9, Ba đã hoàn toàn mất sức lao động, lúc ấy Ba 65 tuổi, bị tai biến, liệt nửa người, hoàn cảnh gia đình lúc ấy lại càng tồi tệ. Ba lại muốn cho con nghỉ học. 1 lần nữa Mẹ cản: thôi ráng cho con học tới lớp 12, chứ Mẹ sợ mấy đứa con gái Mẹ không thoát được cảnh phải đi làm ở quán bia ôm, làm gái. Mẹ khóc, Ba thương, Ba nói các anh trai cố gắng đi làm để các con gái được đi học hết cấp 3. Một lần nữa, cả gia đình tiếp tục gồng gánh để 3 chị em con học tới lớp 12. Con nhớ là nhà không còn gạo để nấu, 1 gói mì chia 2 chị em con ăn, Ba Mẹ đều nhịn. Mặt mày đứa nào đứa nấy xanh như tàu lá, Ba lại không chịu nổi. Thân già liệt cứng 1 tay 1 chân, đi chân vạt, Ba ra bờ ao (chỗ cho thuê cần câu cá tính tiền), vớt những con cá chết, nổi trôi dạt vào bờ, để về cho các con ăn. Nhiều khi cá mới chết thì còn ngon, còn khi cá đã ương lâu rồi, tụi con không nuốt nổi. Tụi con nói với Ba đừng đi lụm nữa, phần vì Ba đi đứng khó khăn, lỡ Ba té xuống ao rồi sao, 1 phần mấy ô bảo vệ, nghĩ là Ba đi câu cá lén, lại nói với Ba những lời không hay...
Cuộc sống của con quay cuồng bởi nghèo khó, nhưng con vẫn luôn tâm niệm là 18 tuổi sẽ đi tu. Đến khi 18 tuổi rồi, có chút suy nghĩ, nhìn lại cả quãng dài Ba Mẹ và các anh gồng gánh, bây giờ mình lớn mình đi tu, con thấy không đành. Khi đó, con lại nguyện xin với Bồ Tát cho con ở lại báo hiếu 1 thời gian 3-5 năm, rồi con sẽ vô chùa. Nghĩ vậy nên con lao vào kiếm tiền, vừa làm vừa học học, 3 năm Cao Đẳng, 2 năm Đại Học, với suy nghĩ là học giỏi, kiếm tiền càng nhiều, càng nhanh thì sẽ nhanh được đi tu.
Thế mà, sau khi con tốt nghiệp Đại Học được chừng 2, 3 tháng, Ba con mất... Ba không nhắm mắt được, con vuốt mắt Ba rồi lại hứa với Ba: Ba ra đi thanh thản, con sẽ lo cho Mẹ và các anh chị con....
Con có đọc nhiều tài liệu về Phật Giáo, về chết đi về đâu, chỉ đọc và hiểu sơ sơ thôi. Nên khi Ba mất con bình tĩnh lắm, con không cho người nhà khóc gần Ba, không cho đụng lay người Ba, và con có niệm Phật rù rì bên tai Ba. Nhưng như vậy thôi thì con không biết Ba có ổn không? Câu hỏi đó ám ảnh con suốt.
Có 1 sự kiện làm con chấn động trong đám ma của Ba, ô thầy cúng lúc đó đcon theo sách Địa Tạng thay vì Phật A Di Đà. Và đó là lần đầu tiên con biết về Ngài Địa Tạng, với Đại Nguyện rộng lớn, chấn động tâm can con, mà sau này lại như 1 dấu ấn mang tính bước ngoặt với con.
Sau đám ma của Ba, con lại lăn lộn việc đời, lúc này con lại nguyện với Bồ Tát trong Tâm 1 lần nữa: "Ba con mất và con có hứa với Ba sẽ chăm sóc Mẹ và gia đình, và con không biết khi nào thì con có thể vô chùa được nữa". Kỳ này, con biết là con đường vô chùa của con là xa vời lắm, nhưng chỉ biết buồn ở trong lòng thôi, mong muốn này cả nhà con không ai biết hết.
Do cái câu hỏi "Như vậy Ba có ổn không" ám ảnh, con cứ vừa đi làm, vừa tìm trên mạng, xcon có cách nào biết được tình trạng của Ba mình không. Con tìm mệt mỏi trong 2 năm ròng, ai chỉ gì con cũng làm theo: nào tụng chú, thảy gạo 4 phương 8 hướng nhưng con vẫn không biết được Ba có ổn không.
Hai năm vùi dập, đi kiếm cơm, phần vì bị đời phũ quá, khổ quá, phần vì không được vô chùa đi tu, phần vì không biết Ba có ổn không, mọi thứ dở dở ương ương nên con mệt mỏi và buồn bã lắm. Con còn hay trêu mình: "Bâng khuâng đứng giữa 2 dòng nước, đi lối nào đây hay là nhảy xuống luôn!?" Hehe. Rồi vào một chiều mưa, con thang lang trên đường, ngồi đại ở vỉa hè, nghĩ về các dự định của mình đều đang dang dở, con khóc. Trong cơn xúc động ấy, con nhớ Ba, theo dòng suy nghĩ lại miên man nhớ tới đám ma Ba, trong đám ma con lại nhớ tới Ngài Địa Tạng. Bất chợt nhớ là trong cái ví của mình có hình của Ngài, nên con đcon hình của Ngài ra ngắm, vừa khóc vừa nói: "Con biết là Ngài có Đại nguyện lớn lắm, Ngài có nghe thấy con không, con đang nhìn Ngài mà khóc đây, xin Ngài chỉ cho con 1 con đường, chớ con sắp không chịu nỗi rồi"
Rồi thì con khóc thêm 1 chút nữa, sau đó đứng dậy đi về, chứ không có Bụt nào hiện ra và nói: "Vì sao con khóc" đâu ạ, hehe
Hôm sau, con đi làm, con vẫn như thường lệ lên trên mạng tìm kiếm thông tin về tu tập, thiền tịnh, công án, và kỳ này con đổi lại cái từ khóa tìm kiếm là Ngài Địa Tạng, con muốn tìm hiểu về Ngài. Và điều kỳ diệu đã xảy ra, trang Hoasentrenda với cái bài miêu tả Thầy đi xuống địa ngục đánh với Kỳ Lân và Địa Tạng đã hiện ra đầu tiên. Con đọc tới đâu là con tin đến đó, không hiểu sao ạ, con chưa biết gì nhưng vẫn nghĩ là Ông này viết đúng nè, Ông này nói thật nè. Hahaha. Rồi con lần hồi đọc ra mục này mục kia trên diễn đàn, rồi có mục Chia Vui, ôi vậy con mừng quýnh. Ngay lập tức con tạo tài khoản, trông ngóng để được duyệt, rồi nhắn ngay Nhờ Nhí độ tử cho Ba. Rồi con xin đề mục luôn. Đó là vào năm 2012.
Khi con gặp HSTĐ rồi, con lại khấn nguyện 1 lần nữa với Bồ Tát, lần này lật kèo luôn, chứ không hứa hẹn nữa "Bồ tát ơi Bồ Tát, Ngài Địa Tạng đã chỉ cho con 1 con đường 3 trong 1 luôn: độ tử cho Ba, có thể tu không phải vô chùa, vì thế còn ở lại chăm Mẹ được, không thất hứa với Ba. Nên con ở ngoài này tu theo thầy Hai Lúa, thầy Tibu, với Hoasentrenda, con không vô chùa tu nữa nha Bồ tát!" (Lúc này con tưởng có 2 ông Thầy, ông Tibu và ô Hai Lúa là 2 người, sau này con mới biết là 1 người, hehe)
Khi vào HSTĐ rồi, cuộc sống của con dần dần trở nên ổn định hơn, tuy nhiên vẫn bị dòng đời xô lên ngã xuống, con tu tập tàn tàn, như thế đã mười năm trôi.
Rồi sự việc sau đây xảy ra với con, làm con chuyển tâm: đó là Mẹ con bị bệnh. Trong lúc dịch covid nên bệnh viện họ chỉ cho 1 người vào chăm, và con là người đó ạ. Cứ chóng mặt, buồn nôn, nó hành Mẹ như thế nguyên đêm, đến sáng thì sức Mẹ đã tàn, hơi thở yếu ớt, mặt xanh, môi tím đen. Con bơ phờ nhìn Mẹ như thế, nghĩ rằng có lẽ Mẹ sắp đi rồi, liền lấy cái điện thoại nhắn tin cho cô Lành, nhờ Nhí canh chừng, mệt mỏi làm con mất luôn cảm xúc.
Khi cầm điện thoại để nhắn, con bị lương tâm cắn cho 1 phát đau điếng: "Mẹ mày ở đây, mày ở đây mà mày phải điện thoại nhắn nhờ người ở đằng xa giúp, thấy có vô lý không???"
- Rồi con cố gắng chống chế: vì mình đã thức suốt đêm bây giờ không còn sức để làm gì được nữa!
- Lương tâm nó lại đớp trả 1 phát làm con khóc thét: Chứ còn sức thì mày có làm gì được không? Mày có tu hành đàng hoàng đâu mà làm???
Lúc này cảm xúc của con mới trở lại, con khóc, rồi cầu nguyện cho Mẹ được qua khỏi, từ đây con sẽ tu hành cho đàng hoàng, không cà chớn nữa.
May là sau đó Mẹ con khỏe lại, môi từ từ hồng trở lại. Có lẽ việc Mẹ sống lại như là cứu con 1 mạng...
Sự kiện này giúp con tu tập đàng hoàng trở lại. Có lẽ vì chuyển tâm được, nên sợi dây liên kết với mọi người gần hơn chút nữa, rồi con gặp chị Bạch Nguyệt...
---Những điều con kể trên đây là sau khi vào HSTĐ 10 năm, sau khi gặp Chị Bạch Nguyệt, con mới lần hồi nhớ lại, con mới Biết Ơn Ba Mẹ con. Nếu Các sự kiện trên đây lệch đi 1 tí, là không biết con ở đâu rồi ạ.
Nhớ lúc đó, sau khi tập với chị Bạch Nguyệt 1 thời tại nhà anh HBR, trên đường về, không biết vì sao lúc đó con lại nghĩ tới Ba Mẹ, nghĩ tới đâu là khóc tới đó. Công Ơn Ba Mẹ sâu dầy, không sao tả được. Và đây cũng là lần đầu con thật sự thương Ba thương Mẹ, thương luôn chứ không còn là trách nhiệm, không còn là lời hứa nữa...
Trong không gian Pháp Hội trang nghiêm, con xin tri ân Ba Mẹ con, đã dành cả cuộc đời cả sự sống cũng như cái chết của mình để đưa con vào đạo, vào con đường tu tập đúng đắn. Con xin các Ngài Bồ Tát, các Tu sĩ Gạo Cội, các vị Thánh Tăng, các bạn đồng tu ở đây 1 thời hồi hướng cho Ba Mẹ con nha!
Con xin cảm ơn Ba Mẹ, con xin cảm ơn mọi người nhiều ạ.
Con xin kính chào!
Bồ Đề tập
Bồ Đề: Từ lúc nhận Đề mục năm 2009-2010 gì đó tới khi tạm gọi là Nổ mất khoảng 13 năm. Trước đó thì tu cứ đằm đằm vậy thôi, là quá trình thay đổi bản thân. Tốt lên thì có đấy, tật xấu cũng sửa được chút chút. Từ số 1 lên số 2 số 3 cũng nhẹ nhàng, chắc nhờ phước báu Vô lậu nên vô dễ. Thấy nó nhẹ như cơn gió, chứ cảm xúc không mãnh liệt như các bạn khác. Có lần ông Thầy bảo phước báu của Bồ Đề đổ dồn hết vô Quả vị chớ không vô phần Định (ra đề mục).
Đề mục ra dăm ba lần trong giấc ngủ, còn do hạn chế của thể xác với linh hồn không đồng bộ nên tập lúc còn thức khá trầy trật. Những kinh nghiệm Tâm linh tới chủ yếu nhờ tập trong giấc ngủ, và những giấc mơ công phu.
Thì 1 trong những cột mốc có lẽ đến từ giấc mơ khoảng 2 năm trước. Lần đó có giấc mơ về Tham dục. Lúc mơ đó thấy 1 Ông cụ tóc bạc tới chìa ra cho mình tờ giấy, ở trên ghi lại bài Sám hối, Ông kêu mình đọc đi (có kể Thầy thì ông bảo: Con vậy là yên tâm rồi, dc Cảnh giới đi theo ủng hộ). Thì ngay lúc mình niệm Nam mô Cầu Sám Hối thì không gian mở rộng ra, đề mục 3D hiện ra như thật đằng trước mặt, càng niệm thì nó càng rõ và giữ được lâu thật lâu, lâu nhất mình từng giữ, nó kéo dài cho tới khi mình tỉnh giấc. Sau lần đó là người thay đổi hoàn toàn luôn, cái Tâm nó lắng xuống, năng lượng Tham ái lắng dịu, trong 3 tháng sau đó người mình nó dịu lắm, tưởng chừng là nó hết Tham dục luôn rồi. Hỏi Thầy thì ông bảo chưa đâu, nhưng cố gắng ghi nhớ cái trạng thái Thanh tịnh nầy.
Thông báo về biến chuyển Tâm linh xuất hiện dầy hơn. - Giấc mơ lớn thứ 2 liên quan tới Buông Xả:
Lần đó mơ mình bị đuối nước, thân thể cứ chìm xuống chìm xuống, vùng vẫy ngộp thở, rồi cảnh nó bắt đầu chạy trước mặt. Là khung cảnh quê hương, con sông bến nước, là hàng tre, những kỉ niệm xưa cũ... nó cứ chiếu và trôi qua trước mặt mình. Sau này hỏi Mun mới biết nó tương tự kinh nghiệm Cận tử nghiệp, cuốn phim Cuộc đời nó chiếu cho mình xem và mình bị trôi trong đó, lúc nó chiếu tới đoạn nào mà mình xúc động nhất thì Tâm nó dẫn đi đầu thai vô Cảnh đó luôn.
Cảnh cuối cùng mà nó chiếu là cảnh mình cầm tay Mun, cảm giác mình sắp chết rồi, sắp phải chia tay Mun rồi, mà nó nuối tiếc day dứt lắm. Nghĩ mới ở với Mun có mấy năm, bao nhiêu là kỷ niệm đẹp, mà không lẽ cứ vậy mà chết... Thì ngay lúc đó thấy 1 vùng Ánh sáng xuất hiện, 1 Mun khác bước ra từ Ánh sáng kêu mình "Buông tay đi, con đó là giả đó.". Khi mình nghe vậy thì cái Tâm nó vùng vẫy, đấu tranh, giằng xé. không biết tin ai. Ai là thật ai là giả. Giằng co như vậy 1 hồi thì mình chọn buông tay. Ngay khi buông ra thì tự nhiên mình bị hút vào vùng Ánh sáng. Nó chiếu qua 1 cảnh khác là Mun dẫn mình tới 1 căn phòng, nhìn lên Chấm đỏ trên tường thì mình lại bị hút tiếp vào 1 cái ống, sau đó là cảnh mình với Mun đang cùng nhau ngắm nắng ở bến cảng.
Sau đó có kể giấc mơ cho Thầy, Ông kêu là giấc mơ có tính chất Giải thoát của 1 Alahan. Sau giấc mơ này thì quá trình chuyển Tâm diễn ra nhanh hơn, đầu bắt đầu nở những cánh sen, Không phải Hoa sen ngàn cánh, mà chỉ là hình ảnh đầu bắt đầu phát sáng, Hiểu biết bắt đầu phát sinh. Hộ pháp cũng bắt đầu to lớn hơn.
Mấy giấc mơ ở trên nó như quá trình chuẩn bị Tâm cho mình lúc ở trên máy bay mà suýt "chết" vậy.
Lúc ở trên máy bay thì có kể trong group rồi, để copy lại cho các bạn đọc.
-------------------------------------------
Chuyện là đợt vừa rồi có việc phải di chuyển bằng máy bay qua Cali. Lúc trên máy bay thì tập và suy nghĩ về Vô thường. Có nghĩ là bây giờ lỡ máy bay nó nổ thì phản ứng của mình sẽ ra sao ta? Cái óc nó lái qua lái lại 1 hồi, rồi kết luận là chấp nhận và tập rồi chết trong cái đề mục của mình thôi chớ sao giờ. Với lại Mun lúc nào cũng bên cạnh thì còn sợ cái gì.
Thế là cứ tập suốt trong chuyến bay. Khi sắp tới Cali, thì cảnh nó ập tới để kiểm tra thực chứng của mình luôn. Máy bay hạ cánh làm áp suất khoang tăng lên đột ngột. Nó ép vào vùng xoang trán mạnh khủng khiếp (lúc đó Bồ Đề đang bị ốm). Vùng 2 bên trán đau nhức như có vô số mũi kim cùng đâm vào, não bị ép chặt căng tức. Cảm giác như đầu mình có thể nổ tung bất cứ lúc nào vậy, nước mắt nước mũi trào ra mất kiểm soát. Lúc đó chỉ có ôm đầu thôi. Lúc mà cơn đau lên đỉnh điểm thì người lịm đi, gần như mất hết ý thức. Mà lạ là lúc đó mình cũng không sợ hãi, hoảng hốt gì hết. Chỉ nghĩ "Chắc là không ổn rồi. Chắc mình xong đời rồi". Mà mình cũng lịch sự im im chịu đau thôi, chớ không lẽ la toáng lên. (Sau này Mun kể là lúc đó chuẩn bị gọi đội cấp cứu trên máy bay).
Nó kéo dài như vậy khoảng 10ph cho đến khi máy bay hạ cánh thành công.
Lúc hạ cánh thì từ từ tỉnh táo lại, có đùa với Mun và các bạn Cali là tưởng nổ óc tới nơi, Nổ xong đi gặp Thầy Tibu luôn. Không ngờ là lúc đó nó nổ thật, không phải là bể óc, mà là cú nổ trong Tâm linh. Gần 5 ngày sau Mun mới thông báo. Chớ lúc đó Mun để yên và quan sát thôi.
Mấy người bạn hỏi chuyện Nổ, Mun trả lời, để copy lại:
---------------------------------------------
Chuyện là ông Thầy cứ suốt ngày bảo: Sao Bồ Đề chưa nổ? Bồ Đề hắt xì cái là thành Phật. Cơ mà nghe Phật sang mồm quá, gọi là nổ đi cho nó vui (laugh).
Hôm rồi lên máy bay, Bồ Đề bị ép xoang nên đầu bị như hàng nhiều cây kim nó châm vào óc, gọi là hồn bay tứ tán, tưởng lên gặp ông Thầy rồi chứ (laugh). Nước mũi, mắt, dãi chảy tùm lum đâu 10 phút. Xong rồi khi đi chùa Ấn Độ, có chụp được ảnh Bồ Đề phát hào quang luôn mới ghê. Mà rõ là chụp mấy người mà có mình Bồ Đề phát ánh quang.
Chuyện chỉ có vậy, tưởng chết nhưng lúc ngay ấy không sợ chết.
Thì nó là giải thoát (laugh)
Hết.
-------------------------------------------------
Những giấc mơ về buông xả hay đối diện cái chết nó thay đổi những phần ở vi tế Tâm, nhưng còn mang tính lý thuyết, còn lần đối diện cái chết trên máy bay là 1 bài kiểm tra thực chứng, để xem mình có thực sự được như trong giấc mơ không.
Mun kêu cú Nổ mang sức mạnh tương đương với 1 kinh nghiệm của Diệt thọ tưởng định; mình làm được là do sống hiền chớ không gì hết.
Chia sẻ thêm là 3 tháng trước khi trải qua kinh nghiệm này, mình cũng bị nghiệp dập cho tơi tả. Do tính chất công việc phải tiếp xúc nhiều thành phần phức tạp (Bồ Đề làm việc ở Casino), hàng ngày tiếp xúc khách hang, nghiện ngập say xỉn có, đầu gấu lưu manh có, dân chơi hút chích có, nên nhiều lúc làm cũng áp lực và mệt mỏi lắm. Đợt đó thì nó dồn ép kinh khủng khiếp. Khoảng thời gian kinh hoàng nhất cuộc đời mình luôn. Về nhà là mệt rã rời, cả thể xác và tinh thần, chán chường và mệt mỏi, chỉ muốn đặt lưng xuống để ngủ và quên hết sự đời. May có Mun nên nó tự điều hoà và quân bình cái Tâm lại. Ngay sau khi Nổ thì áp lực tự nhiên giảm xuống, mọi thứ từ từ quay về quỹ đạo.
Sự thay đổi sau cú Nổ thì rất là rõ. 12-13 năm mà nó thay đổi không Rõ và Mạnh bằng mấy tháng sau kinh nghiệm kia. Những cái thói quen xấu nó biến mất 1 cách tự nhiên, lúc nhìn lại thì mình không bị cái đó nữa. Những thói quen thuộc về Tham ái, Tham dục là rõ rệt nhất. Con mắt nó ngó nghiêng, tay chân nó cựa quậy, bây giờ nó hết từ hồi nào mà mình cũng chẳng biết luôn, cũng chẳng để ý nữa. Kiểu như những năng lực thuộc về cái đó được thăng hoa rồi vậy. Giới luật mạnh lên. Sự phòng hộ các căn thuộc Thân khẩu ý mạnh lên. Ý chí thì mạnh lên thấy rõ. Với những cái mà mình thấy không đúng thì khi tác ý hay dùng Ý chí để bảo ngưng thì nó ngưng được.
Về phần tâm thức thì từ dạo Nổ hay rơi vào giấc ngủ thanh tịnh, hay lọt vô không gian nhiều Ánh sáng. lúc ngủ, hay rơi vô trạng thái nhẹ tênh như 1 khối không khí, thân thể ngủ trong cảm giác nhẹ nhàng, Thanh thoát, khinh an cho tới khi tỉnh giấc. Mun bảo hết Tham dục rồi, nhưng chờ vài năm để kiểm chứng xem thế nào.
Xin hết. (teeth)
Động lực tu hành – chia sẻ của LA
LA: Cho em hỏi trường hợp của em nữa ạ. Kể từ khi đọc được bài của mọi người chia sẻ thì em mới hiểu được sống mà có tình thương là sao. Trước đó cứ nghe tình thương này nọ nhưng mà nghe thì biết vậy thôi chứ không hiểu. Em thấy sống với tình thương nó vui và hạnh phúc hơn lý trí nên em muốn thay đổi cách sống.
Bản thân em thì tập theo HSTD từ hồi 16 tuổi (2011) đến giờ cũng được 12 năm. Nguyên nhân em tìm đến việc tập và theo đến giờ chắc có lẽ vì 2 lý do:
Một là gia đình em không hạnh phúc, ba mẹ cũng hay cãi nhau, em cũng bị ép học, chạy theo thành tích nên từ khi lên cấp 2 đến năm 16 tuổi em sống trong áp lực và rất mệt mỏi + thêm em bị buồn mà không biết vì sao mà buồn, buồn như ai chết vậy, nên tìm đến chuyện tập này.
Hai là lúc em hỏi Thầy sao lúc nào em cũng buồn hoài vậy, thì một đêm em vui tới sáng không ngủ được, từ đó em cũng hết buồn luôn. Em hỏi Thầy thì Thầy nói: "Làm đúng thì kết quả phải đúng thôi mà con". Không có chuyện này thì em cũng không biết tương lai cho đên giờ em thành ra sao nữa. Chắc do trải nghiệm được phép màu này nên em tập cho tới giờ. Gần như là không có khoảng thời gian bỏ tập, có 1 lần dài nhất chắc cũng 1 tháng là cùng.
Nhưng mà 8 năm đầu thì việc tập cũng chả tới đâu. Em cũng biết là em không thể thay đổi tính tình được, và khả năng tập trung của em cũng rất kém. Em chỉ biết là mình nghiệp sát nhiều vậy thôi. Em cũng không liên lạc hay chơi với ai ngoài Happy Life. Đến 2019 thì cũng gặp được những người tập giỏi như bé Ba, chị Thanh Vân, gặp cô Lành và mọi người nên cũng là động lực để thay đổi tính tình. Nhưng mà việc tập cũng không tiến triển nhiều và mọi người nói em có thay đổi nhưng chắc cũng chưa đủ.
Đến 2022 nhờ chị Hồng vô SG đến giờ thì mọi việc có tốt hơn nhưng khả năng tập trung vẫn kém và đề mục vẫn chưa ra. Thay đổi tính tình thì đang gặp khó khăn trong việc thay đổi tính ích kỷ, tự cao.
Dạo gần đây xem trong group mọi người hay nói về tình thương nên em nhìn lại thì thấy mình bị thiếu gần như hoàn toàn phần đó. Nguyên nhân thì chắc do những cảnh khó khăn từ nhỏ, phần lớn cũng một mình em chịu rồi trải qua thôi, nên em tự đóng phần cảm xúc lại để tránh bị tổn thương + cũng được chiều nên thành ra ích kỷ và không quan tâm đến cảm xúc của người khác, kiểu muốn là có cho bằng được.
Mặc dù em nói mình lý trí nhưng mà đọc và so sánh với những gì chị Mun nói thì em thấy mình kiểu lý trí nửa mùa thật. Cũng đọc, cũng ngẫm nghĩ phân tích này nọ nhưng ko dám đưa ra quyết định và hay mơ tưởng quá so với khả năng. Nên giờ em cũng muốn thay đổi bản thân, mở lòng trở lại, nhưng mà không biết làm sao để thay đổi, và không quá hy vọng vào sự thay đổi của mình sẽ diễn ra nhanh chóng, vì em thấy mình bị khó thay đổi. Có thể do hoàn cảnh làm em thấy không thay đổi vẫn sống được nên động lực cũng không cao + em bị suy nghĩ quá nhiều mà không dám làm liền?
12 năm rồi, không quá dài nhưng cũng không quá ngắn để cứ chần chừ vậy. Chị Hồng nói với em là thời gian và sức khỏe là 2 thứ quan trọng nhất, nên em cũng không muốn thời gian trôi qua lãng phí hơn nữa. Em thấy là mọi người khi đã quyết tâm thay đổi thì sức bật rất mạnh và sự thay đổi cũng không có kéo dài lê thê, tái đi tái lại lỗi cũ như em. Vậy xin chị cho em quà với nhen.
Mun: Chuyện tu này nó giống như: Khao khát để làm mạnh quá. Giống như là đã Khóc rất nhiều rồi, và đi tìm; rồi Gặp. Nó là một bình nhiên liệu lớn. Giờ có 1 nơi để đốt nhiên liệu thôi. Ví dụ: Beti là có muốn trả Hiếu ba mẹ...
Còn nếu mình sung sướng quá, đời sống lại bình bình; chỉ là bị đơ dây thần kinh cảm xúc; thì nó sẽ khó hơn. Bởi cái nhu cầu để Làm nó cũng ở mức vừa phải thôi.
Lúc này hỏi là, tại sao tôi phải làm? Tất nhiên là vì nó tốt. Nhưng nếu chưa thôi thúc, thì Thuốc Tốt cứ để đó đã. Nó chỉ là vấn đề Nhu Cầu mà thôi.
LA: Dạ vậy chỉ là do nhu cầu của em chưa đủ lớn nên làm chưa được mạnh thôi đúng hem ạ?
Mun: Đúng. Nhu cầu chưa cấp thiết. Hãy cho tôi 1 điểm tựa, tôi sẽ nâng cả Trái Đất này lên. Cũng giống như: Hãy cho tôi 1 mục đích ?
Những người sinh vào 1990s, 2000s hầu như đều rơi vào cái chuyện này. Sinh ra không khó khăn, gia đình kinh tế tốt, ba mẹ ép học nhưng sao phải học khi mình đang ở vạch (laugh)
Mình chỉ đi tìm Mục đích để thể hiện cái Tôi của cả nhân. Mà cái Tôi nó không mang màu Khổ - Vô thường nên xăng đang chạy, máy dừng(yummi)
Cái này là vấn đề chung, không phải của riêng mình em.
LA: Vậy có cách nào giải quyết cho vấn đề này không ạ? Làm sao để hướng mục đích qua khổ - vô thường để có động lực hơn ạ?
Mun: Chưa biết cách (laugh). Bởi có ông Phi Phi Tưởng khi thấy Đức Phật tái sanh, thì tiếc đó. Ở trên thì đơ như cây cơ, lại còn tuổi thọ dài như cái đường cao tốc (laugh)
LA: Em thấy chị đang gõ xong cứ tưởng đêm nay sẽ yên tâm nằm ngủ... ?Em sẽ tìm cách ạ, em cảm ơn chị.
Mun: Cứ coi như còn may mắn, vì mình còn đang sống trong 1 tập thể đang nói về Tình Thương. Tới 1 lúc mà chỉ có sinh sản vô tính là khó à; tụi nó người máy hết rồi.
LA: Dạ
Nhà Binh: Cái gì cũng cần thời gian, không phải bác sĩ nào gặp tai nạn cũng bay vô. Nếu không có những cái ban đầu thì sẽ không bao giờ có cái sau. Em không nghĩ mình cần cho đi thì tới lúc cần em chả cho ai được gì. Em không nghĩ em cần giúp ai thì tới lúc cần em cũng không biết giúp như nào.
Bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từ từ thành thói quen, thì lúc đó mới thành phản xạ.
Bạch Nguyệt: LA Chưa có động lực tu tập nhiều thì cần cố gắng nhiều hơn trong việc đề cao cái kỷ luật bản thân, nhắc nhở mình thực hiện lịch tập hàng ngày. Và kèm theo cái kỷ luật bản thân trong KSTTLT, nghiêm túc sửa đổi thói quen, tính tình, kèm theo sám hối. Ngoài ra tích góp thêm phước báu, nói chuyện học hỏi đàm đạo với các bạn tu. Kết hợp đi 2 chân như vậy, cứ chút chút một, thì dù cái động lực chưa nhiều, tập cà xịch cà đụi nhưng có tập là có nhích rồi. Người ta có động cơ xịn hơn (khổ hơn, nghiệp te tua hơn, hoặc phước báu hơn), mình động cơ yếu hơn, đi tà tà nhưng cứ quyết tâm mà đi là tiến. Là con rùa nhưng kiên trì bền bỉ thì có khi còn đến đích trước con thỏ.