Có 1 chị hỏi con câu hỏi về Chấp tướng. Con nhờ Chú giải thích dùm :
Sự liên quan giữa Bản Ngã và Chấp tướng. Đối với 1 tu sĩ thì khi nào được gọi là hết Chấp tướng, và khi nào thì không còn Bản ngã ?
Tg nói chút chút nghe.
Bản là của.
Ngã là mình, ta, tui.
Bản ngã:
- tui là có thật
- cái này là của tui
- tui thích cái này, tui ghét cái kia
- tui thấy cái này dỡ, cái kia ngon .....
Như vậy bản ngã là những nét chung chung làm nên 1 cá tánh riêng biệt của 1 người.
Từ mấy cái đó chấp tướng phát sanh. Hiểu 1 cách rộng rãi chấp có nghĩa là "Để trong bụng".
Để trong bụng cái tốt cũng như cái xấu theo như ý của mình. Đấu tranh do đây mà phát khởi. Lại theo sách vỡ, 2 chữ này nhiều khi đi chung với nhau thành ra là "Ngã Tướng".
Nói một cách chung chung thì A La Hán mới bắt đầu hết chấp tướng. Tuy ngôn ngữ họ xữ dụng hằng ngày xem họ có vẽ như còn Ngã và còn chấp Tướng.
Bon chen 1 tí:
Bản (hay là bổn) nghĩa là gốc - phiên âm từ chữ Hán thành hán Nôm.
Ngã (hay là Ngộ - Tôi, người Hoa Chợ lớn hay đọc để chỉ bản thân mình) - Phiên âm từ chữ Gùo - đọc lên tự nghe mới hiểu được. hì hì.
Hiểu nôm na là : lấy tao làm gốc. he he he.
Tao là trung tâm, tao là trụ cột để nhìn ra mọi phía.
Với cách viết nuốt sở hữu từ "của" ở giữa. Thành ra: của tao cái này, ý tao thế kia...
Không giống tao thì .. có chuyện= chấp tướng.
Không chịu sửa đổi thì: tánh tao nó vậy = Ngã tướng.
Thiên hình vạn trạng theo đó mà tuôn tiếp ra.
Trích dẫn từ: trigia trên Th4 24, 2010, 05:05 AM
Tg nói chút chút nghe.
Bản là của.
Ngã là mình, ta, tui.
Bản ngã:
- tui là có thật
- cái này là của tui
- tui thích cái này, tui ghét cái kia
- tui thấy cái này dỡ, cái kia ngon .....
Như vậy bản ngã là những nét chung chung làm nên 1 cá tánh riêng biệt của 1 người.
Từ mấy cái đó chấp tướng phát sanh. Hiểu 1 cách rộng rãi chấp có nghĩa là "Để trong bụng".
Để trong bụng cái tốt cũng như cái xấu theo như ý của mình. Đấu tranh do đây mà phát khởi. Lại theo sách vỡ, 2 chữ này nhiều khi đi chung với nhau thành ra là "Ngã Tướng".
Nói một cách chung chung thì A La Hán mới bắt đầu hết chấp tướng. Tuy ngôn ngữ họ xữ dụng hằng ngày xem họ có vẽ như còn Ngã và còn chấp Tướng.
một đứa bé từ ngày nhận món đồ đầu tiên đã được ba mẹ nó giáo dục: "cho con nè" -> "của con"; cho đến trưởng thành, con người in hằn sâu trong tâm trí quá nhiều khái niệm sở hữu!
mới thấy quá trình các A La Hán thực hành thật là siêu phàm.
Trích dẫn từ: YB trên Th4 24, 2010, 11:16 AM
một đứa bé từ ngày nhận món đồ đầu tiên đã được ba mẹ nó giáo dục: "cho con nè" -> "của con"; cho đến trưởng thành, con người in hằn sâu trong tâm trí quá nhiều khái niệm sở hữu!
mới thấy quá trình các A La Hán thực hành thật là siêu phàm.
Một thằng bé từ khi mới sinh ra đời là khóc thé lên và được Mẹ nó cho bú mà không cần nói: "cho con nè" -> "của con"; rồi đến lúc trưởng thành, nó cũng tự động đi kiếm quá nhiều "bầu sữa" khác nhau dù chưa hề có khái niệm sở hữu!
mới thấy
thói quen là một quá trình
huân tập thật là siêu phàm. ;D
Giác Tánh
Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th4 26, 2010, 12:29 PM
Trích dẫn từ: YB trên Th4 24, 2010, 11:16 AM
Một thằng bé từ khi mới sinh ra đời là khóc thé lên và được Mẹ nó cho bú mà không cần nói: "cho con nè" -> "của con"; rồi đến lúc trưởng thành, nó cũng tự động đi kiếm quá nhiều "bầu sữa" khác nhau dù chưa hề có khái niệm sở hữu!
mới thấy thói quen là một quá trình huân tập thật là siêu phàm. ;D
Giác Tánh
Hic !
Đang học lại bài củ , tự nhiên cái ...bản ngã, chấp tướng, rùi tới chuyện huân tập ...rồi cái trưởng thành, đi tìm nhìu bầu sửa khác nhau.
Huhu vụ này tui hõng dám (huân ) tập đâu...cháy nhà...
Trích dẫn từ: Bồ_Đề trên Th4 23, 2010, 11:15 PM
Có 1 chị hỏi con câu hỏi về Chấp tướng. Con nhờ Chú giải thích dùm :
Sự liên quan giữa Bản Ngã và Chấp tướng. Đối với 1 tu sĩ thì khi nào được gọi là hết Chấp tướng, và khi nào thì không còn Bản ngã ?
Con người có ba cái:
1. Thân thể
2. Linh hồn
3. Tư tưởng
Khi chưa tu thì ba cái này nó thành một cục: Do vậy mà chấp ngã, chấp tướng cứ tèm lem.
Khi tu được kha khá:
Linh hồn được tách rời khỏi thể xác và khi nó nhìn được cái thể xác đó nằm một đống lạnh toát, thấy mà ớn. Rồi khi hết tập linh hồn nhập vào lại, và chính nó làm cho thể xác sinh hoạt được này nọ thì lúc đó người tu sĩ kha khá này mới hiểu rằng khi chết thì mình còn một cái nữa: Đó là linh hồn.
Đối với trình độ tu tập này thì chuyện ảnh hưởng đến thể xác, tu sĩ vẫn bị đau, nhưng khi quá đau thì tu sĩ còn một lối thoát khác đó là xuất hồn. Nhờ tình trạng xuất hồn này mà tu sĩ bớt phần chấp tướng. Một đôi khi do dợt mạnh quá mà cũng có lúc lại có cảm giác bị ngợp thở.
Khi tu hành ngon lành hơn xíu nữa thì tu sĩ lại với tới được lảnh vực Tư Tưởng. Khi không còn tìm ra được cái linh hồn thì tu sĩ lại bớt thêm một tý xíu nữa về tình tra.ng chấp tướng. Qua các kinh nghiệm trên bản thân: Như là bị ngợp thở và ngưng thở. Nhưng còn biết rằng cái óc vẫn còn hoạt động.
Nhưng đến khi tu sĩ này vào được Diệt Thọ Tưởng Định, hoặc là bước vào lảnh vực "Cái Chết Lâm Sàng" thì lúc này cái cảm giác là đã chiến thắng ngay cả sự chết thì mọi chuyện chấp ngã, chấp tướng đều tan biến.
Tại sao?
Thật vậy, sách vở nói là:
Do Vô Minh mà sinh ra Hành.
Nhưng thực tế là mình Làm việc này, việc nọ là vì mình sợ chết.
Nay do tu hành mà đã chiến thắng được sự chết (do tắt thở, mà vẫn còn có thể sống lại được) thì không còn lý do gì mà để sợ nữa!
Do hết sợ mà hành động chỉ còn là hành động trẩn trùi trụi (danh từ chuyên môn là "Duy Tác").
Do không cần núp dưới bất cứ lý do gì nữa mà Tu Sĩ trứ danh này hết chấp ngã, hết luôn chấp tướng:
Và đương nhiên là A La Hán chánh hiệu con nai vàng.
Con nai vàng này hay quá là hay Thầy ơi!Bài viết này của Thầy quá đã! ;D ;D
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D
Con cáo chình Thầy!