Trần Trung Đạo
Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương
Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Ðau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.
Trần Trung Đạo
Nhân dịp vu lan năm nay tôi kể cho mọi người nghe việc tôi trồng nhiều "si "như thế nào nhé . từ nhỏ tui học đựơc , nên lúc nào cũng nghĩ mình là N01. Thế rồi thi đại học tôi chọn Bách khoa HN mẹ thì khuyên con vào Y khoa là ngành vừa yêu cầu giỏi vừa là làm phước . Cái tôi nó phỉnh ra nhẩm tính khối B là môn học thuộc không óach =khối A , nên tôi ko thay đổi ý kiến . thế là 1 cây si đã đựơc trồng . Lúc tôi ra trường mẹ bảo con học anh văn đi . tôi nghĩ ở cái xứ chó ăn đá gà ăn sỏi lo ăn còn mết anh văn học không hành lại quên , học làm gì cho mệt , thế là thêm 1 cây si nữa . Mẹ lại khuyên tiếp con học Phật pháp đi . Tôi nghĩ mình còn trẻ còn phải tự lực tự cường phấn đấu cho làm người thật bản lĩnh chứ ai lại đi nương tựa , lại cây si to đùng tiếp tục đựơc trồng . Thế đấy cái tôi nó quá lớn nên mình không đủ tỉnh táo mà nhận biết lĩnh hội cái biết của người , mà suốt ngày xù lông nhím cự nự , thế là mình tự đánh mất cơ hội của chính mình . Cũng may là mẹ vẫn bao dung vẫn cứ thương mình hòai nên mình cũng dần dần chuyển tý chút song vẫn là kẻ chậm chân . Thương và cảm ơn mẹ rộng lòng đối với con