Trích dẫn từ: TLT trên Th8 31, 2009, 04:38 AM
Trích dẫnĐặc biệt, đối với trẻ em Cửa Sổ Tâm Linh sẽ khép lại khi những em này tới tuổi trưởng thành
Ở đây chắc cũng có nhiều gia đình có em bé,và với các bé không được tiền thai giáo
Có bé thì nhẹ nhàng,có bé thì hiếu động
Để cho các bé vào tu tập chắc phải có điều kiện và cách thức nhất định
Con xin Chú thương hướng dẫn cho tụi con cách tập lần lần cho các bé đã đến tuổi (6,7 tuổi ) được không ạ ?
Con cám ơn Chú
Kính
TLT
Cả gia đình tham gia vào trò chơi này.
Thông thường một đứa bé hoạt bát sẽ có những biến chuyển đáng ngại sau đây:
Bé trở nên yên lặng hơn. Có vẽ ù lỳ . Là vì bé hiểu là những cái thấy của Bé nó khác người và khi nói ra thì chẳng ai hiểu gì cả, nên ... tốt hơn hết là im lặng cho nó yên thân.
Đối với người mà bé thích nói chuyện thì ...
Bé ăn nói lung tung toàn là chuyện "ma, ma, Phật ... Phật" không biết đâu mà rờ.
Những chuyện này kéo dài cở hai năm. Cứ lung tung cả lên.
Sau cở hai năm thì Bé lại có khuynh hướng nói lại những hiện tượng đã kể lại trước đây.
Đây là phản ứng của đứa bé không thích tập ngay từ đầu.
Những đứa bé thích tập thì nó thứ tự hơn và câu chuyện nó rỏ ràng và ít có lộn xộn. Bé hay hỏi về bài tập mới. Tánh tình điềm đạm hẳn ra và khi nhận xét điều gì thì lại là rất là già dặn.
Điều mà gia đình nhận biết là đứa bé, sau thời gian tập cở hai năm, là có thể biết được người nhà đang bị đau ở chổ nào trên thân thể. Và khi nó đụng vào chỗ này thì người nhà cảm nhận được cái sức mạnh của sự tryền lực của đưá bé qua cảm giác của mình.
Chín tuổi đứa bé có thể chữa bệnh trong gia đình. Mổi lần làm xong thì nó xanh lè xanh lét và bị mệt, có khi bị ói hay là ỉa chảy.
Cái gì mà Bé thích thì Bé làm hết xảy. Còn khi nó không thích thì nó làm yếu hơn. Sự thích thú này xảy ra từ đối tượng mà nó giúp: Dữ dằng quá thì nó nãn chí. Còn người Hiền thì nó rất là thích giúp đở.
(còn tiếp)
Cám ơn TLT. Nhờ TLT mà chú Tibu viết cho chủ đề thật hay.
Hstd xin được phép tách riêng để các bạn khác dễ theo dõi.
Thật ra, đứa bé nào cũng có một thời gian để khai mở tâm linh mà tibu gọi là "Cửa Sổ Tâm Linh". Tất nhiên có đứa thì cửa sổ này nó ngắn và có đứa thì nó dài!
Yếu tố "dài" và "ngắn" có thể sữa đổi đôi chút. Thông thường thì có thể sữa đổi theo ... ý thích của chính đứa trẻ. Nó mà ưa rồi thì nó làm cả ngày, cả đêm. Nó mà không ưa thì ... thôi, không ai có thể làm gì khác hơn được.
Nguyên tắc là mình làm thế nào cho đứa bé bị ám ảnh bởi những khám phá mới lạ trong khi tu tập. Và chính nó được khuyến khích khi nó tìm ra điều này, điều nọ. Không có người làm nhịp cầu thông cảm này thì nó cũng có thích nhưng không có được nhiều bằng.
Cái điểm lợi trước mắt là đứa nhỏ có một sự tập trung hơn người và đây là yếu tố thành công. Vì nó có được sự tập trung cao độ nên môi trường sinh hoạt của nó là một điều quan trọng.
Tuy nhiên, đây là lảnh vực của nghiệp quả nên người lớn chỉ có thể can thiệp vào được một phần nào thôi. Đừng hy vọng gì cao xa trong vấn đề cải tạo môi trường của đứa trẻ. Mình chỉ có thể làm được chút đỉnh mà thôi.
Tại sao? là vì đứa bé đã có thân xác rồi, thì mình (người lớn) mới mò ra phương pháp để tu hành! Do sự trể nải này mà thân xác đứa bé đã gắng liền với môi trường nghiệp quả của chính nó rồi, khi nó vưà mới thụ thai (nó thụ thai vào ngay cái thời gian mình chưa tu hành). Do yếu tố này mà mình chỉ làm được chút đỉnh mà thôi.
Phải hiểu cho rõ yếu tố trên để mà không có buồn khi vô tình so sánh với những đưá trẻ khác.
Mặc khác, tính tình đứa trẻ có thể thay đổi do người lớn tu hành hay quá (chứng đắc A Na Hàm cho tới A La Hán) dỉ nhiên, Tu Đà Hường hay Tu Đà Hàm thì chưa có sao.
Tại sao có chuyện kỳ cục vậy? Là vì A Na Hàm hay A La Hán chỉ còn sống với con người trong kiếp này mà thôi.
Một bên thì thăng thiên lên cõi Tứ Thiền để mà tu thành A La Hán và nhập Niết Bàn trên đó luôn (Nói về A Na Hàm), và một bên còn ngon lành hơn nữa là nhập Niết Bàn ngay sau khi chấm dứt kiếp sống cuối cùng này (Nói về A La hán).
Hai Thánh Tăng này mà là cư sĩ và có con thì sẽ lảnh thẹo. Do những ác nghiệp đối với Cha Mẹ mà Thánh Tăng đã tạo ra đối với Cha Mẹ mình vào thời xa xưa!
Do Thánh Tăng có đứa con, nên đứa con sẽ thay đổi tính tình và đại diện cho ác nghiệp để mà đòi lại.
Không có chuyện gì mà buồn phiền: Âu cũng là chuyện xòng phẳng với nhau mà thôi ;D ::) :)
(còn tiếp)
Trời, chú ơi hay quá là hay! Con chờ nghe tiếp nữa, đa tạ :-)..., đã thủng lỗ nhĩ hehe...
:(
Ôi, nghe mà rụng rời.
Vậy thì thật là thiệt thòi cho những đứa bé con của những Thánh tăng. Bởi nếu nó đại diện cho ác nghiệp để đòi lại .... có phải nó đang tạo trọng nghiệp không??? , búa tạ bị rớt nữa rồi, và như thế, có thể làm ngơ theo kiểu "không có gì mà phải buồn phiền được không??" hu hu.
Hay nói cách khác, trong đời sống con người, tu đến Tu đà hường đã quá xì khói rồi, hiếm hoi mới có thể tới A na hàm và A la hán. Sẽ không xảy ra những cảnh "cái búa tạ bị gãy cán" mà văng ra đập vào như thế chứ.
Thưa Anh HL,
Không biết nhưng cứ nghĩ đại rằng , nếu như mình đã có tu gì đó trong các kiếp trước và trong lúc đi tái sanh mình muốn tu tập trong kiếp nầy cho được cái gì làm tin , thì khi đi tái sanh mình sẽ chọn cha mẹ , gia đình và hoàn cảnh phù hợp , hổ trợ , hay là nhắc nhở mình đi vào đường tu theo kiểu tu đã quen từ kiếp trước .
Không hiểu đoán ẩu như vậy có đúng được phần nào không , nhưng sao thấy nó có lý quá xá quà xa đi .
Tức là , con tu là do số của con tu , cha mẹ tu là do số của cha mẹ tu , mạnh ai nấy tìm đường đi tái sanh .
Nhờ Anh HL giải thích dùm cái vụ tái sanh và có duyên với tu hành .
Cám ơn Anh HL nhiều lắm .
BY .
Chú ơi, nếu như đứa bé là tu sĩ thứ thiệt thì cha mẹ nó có ảnh hướng gì vậy chú?
bà xã con vừa mới sinh xong một nhóc tì , con có chấm tử vi và tử bình cho nó, chỉ mới chấm sơ sơ thôi, con thấy cung phu thê của nó có sao cô loan và một số yếu tố là nó sẽ trở thành tu sĩ, nhưng sao mà mẹ nó bị dập tơi tả luôn trong mấy ngày qua, con có niệm Phật Dược Sư và hồi hướng công đức cho mẹ con nó nhưng mà hình như yếu xìu àh, tội cho mẹ nó quá.
Quang Minh ui
QM xóa ngày giờ sinh tháng đẻ của Bé nha
Cầu xin Mười Phương Chư Phật,Bồ Tát gia hộ cho Mẹ và Bé được an lành
Kính
TLT
Cám ơn TLT đã nhắc nhở ;D
Tất nhiên là ai cũng lo lắng và suy nghĩ nhiều về đứa con ... trời đánh này:
- - Bộ mày hết chỗ chơi rồi hay sao mà nhè Thầy của mày mà mày ... chơi tới số vậy?
- - Tao nghe kể lại thôi, mà cảm thấy: Số mày coi như là ... lúa vàng rồi con ơi! A Tỳ thì tao chưa thấy, nhưng tao nghĩ là mày sẽ ở chỗ nào còn hơn chỗ đó nữa thì ... mới xứng đó!
...
Nhưng thực tế đều khác hẳn ;D ::) :)
Trong trận đấu Chung Kết, thì chỉ có Nhất và Nhì mà thôi.
Một bên là Niết Bàn (gọi là bên thắng), còn bên kia là Danh vọng, nổi tiếng và giàu sang (tạm gọi là "bên thua") và như vậy cho tới khi Niết Bàn luôn đó nghe.
Không tin hả? ;D ::) :)
[...]
Khi ăn xong thịt heo thì chính Phật Thích Ca của bọn mình có nói lại chuyện gả Thợ Rèn ... Trời Đánh đó!
http://www.buddhanet.net/budsas/uni/u-dp&pp/dp&pp14.htm
(Phần trích dẫn)
[...]
Bữa Cơm Nhiều Phước Báu Của Cunda
Đức Phật tắm lần cuối cùng trong dòng sông Kakuttha và sau khi nghỉ một lúc Ngài dạy Đức Ananda rằng chuyện sau đây có thể xảy ra. Có người sẽ làm cho Cunda ăn năn hối hận vì họ nói: "Này Cunda, ông thật là người có tội. Ông sẽ bị chìm đắm sa đọa, vì Đức Thế Tôn đã lìa trần sau khi thọ thực lần cuối cùng với các món vật thực do ông dâng."
Mỗi lần Cunda, người thợ rèn, ăn năn hối hận như thế, con phải giải thích như vầy: "Này Cunda, ông có thật nhiều phước báu thù thắng. Ông sẽ hưởng được nhiều lợi lạc vì Đức Phật đã độ ngọ lần cuối cùng với các vật thực do ông dâng lên. Này Cunda, bần tăng có nghe chính Đức Phật dạy rằng có hai vật thực cúng dường đem lại phước báu bằng nhau, tạo quả bằng nhau, và vô cùng quý báu hơn tất cả. Hai vật ấy là gì? Đó là vật thực cúng dường mà Bồ Tát thọ lần cuối cùng trước khi chứng ngộ Đạo Quả Vô Thượng, Chánh Đẳng Chánh Giác, và vật thực cúng dường mà Đức Phật thọ lần cuối cùng trước khi nhập diệt. Hai vật cúng dường ấy đem lại phước báu bằng nhau, tạo quả bằng nhau, và vô cùng quý báu hơn tất cả các món khác. Và vật thực cuối cùng mà Đức Thế Tôn thọ là chính tay của Cunda, người thợ rèn, dâng lên.
"Nghiệp tốt này sẽ trổ quả trong sự tái sanh thuận lợi, tuổi thọ cao, gặt nhiều may mắn và danh vọng, thọ hưởng nhiều phước báu trong các cảnh Trời và trong cảnh vua chúa, quyền quý cao sang."
"Này Ananda, phải khuyên lơn Cunda như thế ấy."
[...]
(Hết phần trích dẫn)
Thấy chưa! Nó thua ... nhưng nó đứng Nhì trên toàn Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới mà ... thua nên phước báu ghê lắm!
Vòm vo tam quốc như vậy cũng đã là đủ, phần sau thì tibu sẽ nói về cách chỉ dẫn những đứa bé tốt số này.
(còn tiếp).
Chương trình thì tibu đã ... dùng hai đứa con ruột của mình ra làm thí nghiệm nên đã có sẳn, với bằng chứng khá vững chắc là sự xuất hiện của những Nhí, những Nhí này chưa một lần tay bắt, mặt mừng với tibu và chỉ nhận phương pháp qua cách tu hàm thụ, khoảng cách xa như vậy (nữa vòng Trái Đất), không có ảnh hưởng một tý xiú nào cả. Bên này thì có vài Nhí, những Nhí này thì có ... tay bắt, mặt mừng và nội công thì cũng y như là những Nhí kia.
Chuyện gì cũng vậy: Có một đưá con giỏi, đối với phương pháp này thì ... không có khó lắm đâu. Nhưng mà duy trì đứa con này thì mới là vấn đề. Vấn đề ở đây là vì Nhí quá giỏi và vượt xa những gì mà mình có thể tưởng tượng, nên mình ... khớp cơ và tự nhiên coi đây là những ông thánh sống. Rồi nó đòi hỏi cái gì là mình làm theo ý của nó, do đó cho nên tỷ lệ hư hỏng cũng có thể xảy ra như thường.
tibu rất là khoái những gia đình tuy là có Nhí nhưng vẫn cứ coi nó là đứa con của mình: Có nghiã là nó mà cà chớn là đánh cho nó chừa. Kỹ luật sắc như vậy, xem ra là ... có lợi cho đứa trẻ, vì những trận đòn này mà đứa nhỏ không dám khinh chê và coi thường những đứa bạn của nó và cho những người bạn đó là đồ chậm tiêu.
Mặt khác những trận đòn này làm cho những vi tế khinh người, vi tế "ta đây", vi tế "mâm trên", vi tế "coi thường" khó có cơ hội để hình thành, vì nó hiểu là: "Hay thì được khen, còn cà chớn là ... ăn đòn".
Nhưng người lớn cũng phải hiểu là: Tụi nhỏ ít sợ ăn đòn hơn là nhìn thấy tình trạng công phu của chính nó bị tuột khi chính nó đã làm bậy.
Vì tụi nó học từ lúc nhỏ nên tụi nó không có hiểu là " Làm như vậy để làm gì?" mà tụi nó chỉ có thấy thích thú khi người lớn lại khen tụi nó làm hay quá! Khái niệm tu hành tuy vậy mà ... không có ;D Đối với tụi nhỏ thì đây là một trò chơi mà cả gia đình phải tham gia. Lý do chính thức là: Tụi Nhí làm là vì nó thấy người lớn thích thú với kết quả như vầy, như kia.
Công việc chữa bệnh cho người nhà, là nó làm chỉ vì người lớn khóai. Đối với Nhí thì công việc này quá dể và không có gì là quan trọng.
Ngược lại công việc "đô tử" thì ảnh hưởng đến tụi nó ghê gớm lắm. (có đứa sợ quá nên không còn thích thú làm nữa
Kế đến là coi kiếp của chính nó.
Tuy nhiên, đây là những đứa nhỏ nên tuy rằng nó có coi, và coi rất là chính xác, nhưng nó chưa có thấm thiá gì đâu. Trừ khi nó coi và nó tự rút kinh nghiệm từ kiếp đó. Nó mà làm như vậy thì nó biến chuyển rất là nhiều.
Còn mình nhắc nó thì nó làm cho có lệ: Nó cũng có những biến chuyển, nhưng không có là bao so với những đứa "tự phát" (Những đứa có khuynh hướng "tự phát" này, nó thích tu tập ngay từ đầu). Câu chuyện lý tưởng sẽ là như vầy:
- - Con mà cũng coi được tiền kiếp à?
- - Coi được chớ!
- - Nó ra làm sao đâu? Con kể cho ... nghe coi ::) :)
Nhí sẽ nói là nó nhiều lắm, làm sao mà kể hết được?
và đây là chiêu nhắc khéo nó đây, nhớ cái cách nói chuyện với Nhí:
- - Trong kiếp đó con làm hay ở chỗ nào? Con kể ra để cho ... học với, là vì chỉ có một mình con là coi được mà thôi.
Nhí sẽ tìm cách kể lại những cái hay mà trong kiếp đó nó đã làm.
- - Hay quá! Với kết quả hiển nhiên như vậy, mà tội gì mình không làm nữa phải không?
Và rồi đây là đến khúc quanh của nó đây, người lớn hỏi về khuyết điểm của nó trong kiếp sống đó, vì với lý do là để cho người lớn cũng rút kinh nghiệm nên nó sẽ cố gắng kể.
Phải hiểu ngay chỗ này: Chữ của tụi Nhí không có nhiều nên sẽ có những đoạn mình không ... hiểu gì hết.
Và khi kể lại thì Nhí rất là mệt, nên nó có quyền tự nhiên ngừng ngang và nhảy nhót đi chỗ khác chơi :D ::) ;D. Và mình cũng phải cho nó làm như vậy, chớ đừng có bắt nó làm nghiêm chỉnh thì mất tính chất quan trọng bật nhất là "Vưà Vui, Vừa Học". Nên nhớ là không có đặc tính này thì ... không bao giờ có Nhí. Cho dù đó là "Tiền Thai Giáo Nhí".
Do vậy mà nhân vật nào mà đứng ra tập cho Nhí thì phải hội đủ hai tính chất: Vui tính tàn canh gió lốc, và kiên nhẫn kinh hồn.
Vui tính tàn canh gió lốc để mong có thể là người bạn thân với Nhí, là cái chỗ mà Nhí muốn nói cái gì thì cũng được gọi ... là hay, là lạ. Với đặc tính là không bao giờ kết án Nhí nói sai nên Nhí không có gì mà phải sợ! Nhí cứ thấy sao là nói vậy. Chuyện này sẽ kéo dài cho tới hai năm sau (ví dụ là Nhí tập từ 7 tuổi thì đến chín tuổi) thì độ khả tính của câu chuyện mới là cao được. Còn trước đó thì Nhí cứ lẫn lộn cái trí tưởng tượng của mình với cái thấy của màn tivi.
Điều cấm kỵ:
Trong thời gian này, điều cấm kỵ là cho nó coi chuyện tình cảm của người lớn. Vì nó sẽ phanh phui ra hết, và khi nó thấy chuyện "nghiên cứu" thì nó sẽ gớm và không thèm coi nữa. Nó sẽ phản ứng quyết liệt là làm như vậy là ... dơ màn tivi của nó.
Điều cấm kỵ thứ hai là: Không cho nó nghiên cứu chuyện làm ăn thua lổ. Vì một lần nữa là nó sẽ phanh phui ra hết và biết được những mánh khóe trong nghề nghiệp và do đó nó sẽ mất niềm tin đối với người và người.
Phải biết là Nhí rất là tôn trọng bí mật cá nhân, Nhí sẽ không được quyền tự ý phanh phui chuyện người khác, vì làm như vậy là phạm giới và bị tuột công phu ngay lập tức liền.
Khi để ý tới ai thì sẽ xuất hiện những yếu tố liên quan tới bản thân Nhí mà thôi (ví dụ như là Nhí sẽ biết là: Đây là ông chú của Ba vào tiền kiếp, hay là người bạn thân của Nhí vào tiền kiếp ...). Còn ngoài ra thì Nhí không muốn thấy.
Và hay một điều là Nhi biết nhưng Nhí lại không hé mồi điều gì cả (Nhất là khi Nhí đọc được tư tưởng).
Điều không thể được và không bao gìơ nên áp dụng đó là người ác tâm mà lại tìm cách chỉ dạy Nhí.
Nó tai hại ở chỗ này:
Khi người này đưa công thức cho Nhí tập thì cái "ác tâm" nó ... đụng Nhí trước. Do cái ác tâm này mà Nhí sẽ gặp trở ngại vô cùng khi công phu. Linh ảnh chao đảo và không cách gì mà rõ ràng được. Và khi trình bày lại kết quả thì Nhí lại đụng phải cái ác tâm này nữa: Do đó lời báo cáo cũng không còn trung thực mà chỉ là để ... đối phó cho yên thân mà thôi:
Người Ác Tâm (NAT) hỏi Nhí:
- - Sao rồi?
- - Dạ,(Nhí ngập ngừng) nó cũng rõ và sáng lắm
- - Từ một tới mười nó sáng bao nhiêu?
- - Dạ (Nhí ngập ngừng) 7
Và đây là điểm chết của vấn đề:
- - Sao là 7 hả? Con tu hành gì kỳ vậy? Người ta là 10 rồi mà con chỉ là 7 là tại sao?
(do sợ quá mà lần sau Nhí sẽ trả lời một cách liều lỉnh là ... 10 ... cho yên thân) thế là bao nhiêu công trình tu hành đều xuống hố. Vì Nhí phải trả lời xạo để được yên thân!
Mà xạo cái gì thì còn được, chớ xạo trong công phu là tiêu.
Chỉ cần một lần thôi, là hệ thống của "cái Thấy" tự động hủy hoại!
Tâm của Nhí không còn chuẩn để tu hành nữa mà phải đợi vài ba năm sau thì may ra mới tiến bộ được. Vì cái xạo mà nó đã lọt ngay vào công phu là nó hủy hoại nguyên cả quy trình tu hành.
Y như con mắt mà lại chế acid vào là hết thấy đường liền.
Tới đây sẽ là câu hỏi, câu hỏi và câu hỏi? Xin quý Bạn cứ tự nhiên mà đưa ra. tibu sẽ cố gắng hết sức để trình bày lại cho rõ ràng hơn và cũng sẽ cố gắng hết mình để tìm ra câu trả lời thích đáng cho dù phải lặn lội lên Liên Hoa Tạng hay là lục lọi vài Thai Tạng để tìm cho ra câu trả lời ::) :D ;D :)
Hết
Cái này phải xin bản quyền xuất bản sách giáo dục trẻ em mới được! ;D
Đúng là chưa có sách giáo dục trẻ em nào chỉ vẽ cách dạy con nít trở thành một người hoàn thiện sâu sắc và tỉ mỹ đến như vậy! Đã thiệt đó chú ơi !!
Con có vài câu hỏi về chuyện của những nhí nhưng không nhí tí nào !hihi
- Khi mà Nhí coi được tiền kiếp rồi thì nhí sẽ coi sự liên hệ giữa cha mẹ và nhí là như thế nào ? Nếu cha hoặc mẹ là kẻ thù hoặc người đã từng sát hại nhí thì nó sẽ phản ứng thế nào và mình sẽ làm sao với nó ?
- Khi nhí có một cái nhìn về cuộc đời là qúa vô thường nên nó trở nên qúa thờ ơ với hiện tại thì sao ? Ví dụ không có quan tâm nhiều đến học hành, không để ý đến bất cứ cái gì xung quanh nó, không có gì làm nó phải lưu tâm, nói chung là quên trước quên sau, không bận tâm nhiều đến vấn đề gì cả
- Khi mà nhí sống gần như hết 80-90% đời sống của cõi giới bên kia rồi thì sự bình quân trong cuộc sống bình thường mình phải cân bằng lại làm sao ?
- Mình phải làm gì vì khi nhí luôn nhìn được bề trái và mặt thật của vấn đề, mà sự thật đó đôi khi khó mà giải thích được .
Người lớn phải đối mặt với nhí: với sự thật mà nhí nhìn thấy và cái mà người lớn cần phải đối mặt với cuộc đời ...
Làm sao để nhí hiểu và thấy được " nói thật " cần phải thể hiện trọn vẹn từ hành động của người lớn mà không bị ảnh hưởng đến lời dạy của mình khi nhắc nhở nhí phải nói thật ?
Trích dẫn từ: tnt trên Th9 17, 2009, 03:43 PM
Con có vài câu hỏi về chuyện của những nhí nhưng không nhí tí nào !hihi
- Khi mà Nhí coi được tiền kiếp rồi thì nhí sẽ coi sự liên hệ giữa cha mẹ và nhí là như thế nào ? Nếu cha hoặc mẹ là kẻ thù hoặc người đã từng sát hại nhí thì nó sẽ phản ứng thế nào và mình sẽ làm sao với nó ?
Khi Nhí lớn và khôn trong công phu thì đồng thời sự hiểu biết trở nên già dặn và càng ngày càng chính xác (Tức là nó thấy được nhiều chi tiết hơn) và nhận xét càng ngày càng sắc bén.
Với trình độ là Tứ Thiền Hưũ Sắc thì điều mà nó quan tâm bật nhất là làm sao Ba và Má đều hướng về sự tu tập và có cố gắng tập đều đều. Hể mà có tu tập là nó vui lằm lận, (nhưng vì tính cách "Bình Đẳng Các Pháp", một trình độ tu chứng hiển nhiên của những tu sĩ đã bò lên được Tứ Thiền Hữu Sắc, nên mình lại thấy nó hầu như là không có một sự biểu hiện nào hay phản ứng gì về sự vui mừng ... muốn xỉu này!)
Đối với ác nghiệp mà mình đã làm với nó, thì nó sẽ nhắc mình là đừng có làm như vậy, như kia với nó nữa! Nó sẽ khéo léo nhắc nhở mình khi nó kể cho mình nghe chuyện tiền kiếp cua nó. Câu nói này xuất phát từ sự sợ hải qua những tiền kiếp mà mình đã làm cho nó khó chịu.
Nó sẽ quan sát mình và nó chỉ thất sự yên tâm khi mình cứ tu tập đều đều. Vì điều hiển nhiên là: Người mà tu tập đều đều thì sẽ ... không có hại nó.
Còn chuyện bỏ qua cho mình là nó đã bỏ qua ngay từ lúc nó thấy mình làm như vầy như kia cho nó vào những tiền kiếp rồi (Tứ Thiền Hữu Sắc mà). Nó còn mang ơn mình nữa là khác! Là vì mình đã cho nó tu hành. Nên ân oán gian hồ coi như là xong.
Trích dẫn
- Khi nhí có một cái nhìn về cuộc đời là qúa vô thường nên nó trở nên qúa thờ ơ với hiện tại thì sao ? Ví dụ không có quan tâm nhiều đến học hành, không để ý đến bất cứ cái gì xung quanh nó, không có gì làm nó phải lưu tâm, nói chung là quên trước quên sau, không bận tâm nhiều đến vấn đề gì cả
Trước hết thì đây là cái sức của thân thể này của đứa bé khi nó vưà mới thoát thân từ những cõi rất thấp (thông thường là Địa Ngục) mà bò lên làm "Con Người". Dĩ nhiên. nó mà không tu thì nó còn ... tệ hơn nữa đó ::) :) :D Do ác nghiệp mà nó đã làm ra từ hồi xa xưa, nên những chỗ mà nó hay đánh đập người ta thì ngay trên thân thể này: Ác nghiệp đã bóp lại các kinh mạch để không cho chất bổ vào chỗ đó. Và do đó mà nó ... không được bình thường như vậy.
Tuy nhiên, cái gì cũng nên kiên nhẫn và khéo léo dùng phương tiện la rầy nó và làm dữ với nó để cho nó chỉ cần ... nóng gà và chú ý vào những chỗ bị bế tắc này thì sẽ hết.
Nên nhớ điều này: Nếu mà có hai người thì nên lần lượt người này làm ác quỷ thì người kia lại là ... thiên thần, để mà nó còn có chỗ dựa và không bị cảm giác là nguyên cả gia đinh bỏ rơi nó.
Mà đứa nhỏ thì không thể nào giải quyết cùng một lúc hai chuyện được: Nó sẽ lo sợ và vì lo sợ bị bỏ rơi mà nó chỉ "Dạ" cho có lệ mà không cách gì mà hiểu mình đang nói cái gì!
Nếu chỉ có một mình, thì nên tăng từ từ cường độ Ác Quỷ với đứa nhỏ. Có nghiã là: lổi nhỏ thì đợi cho nó vui vẽ lên, thì mình mới dạy bảo nó qua những câu chuyện và ví dụ để cho nó hiểu. còn lổi lớn là ... chơi liền cho nó chừa.
Còn không, thì nói nó là dùng màn tivi coi cái hào quang của mình coi nó bị tổn hại như thế nào khi nó lại không làm như vầy, hay như kia! Và ngay lúc đó là mình ... nhập vai vào thảm trạng này luôn! Nó mà thấy được sự buồn bực cuả mình thì nó sẽ tìm cách mà tự sửa.
Lối thoát cho nó: Mình nhắc nó là vào tìm Thầy và xin lổi với Thầy là nó đã làm cho gia đình buồn.
Mình sẽ thấy rằng trước khi vào thì nó nặng nề, và khi ra thì nó nhẹ nhàn liền ::)
Nên kiên nhẫn, vì mình phải hiểu là nó từ cõi Điạ Ngục mới lên, nên ác nghiệp còn bủa vây nó.
Nên nhớ là những Nhí khác nó học giỏi là vì nó từ cõi cao hơn mà xuống đây tu hành, do đó mà ác nghiệp nó ít hơn. Và dĩ nhiên nếu nó không tu hành gì thì sức học của những đứa này đã là trên trung bình rồi.
Trích dẫn
- Khi mà nhí sống gần như hết 80-90% đời sống của cõi giới bên kia rồi thì sự bình quân trong cuộc sống bình thường mình phải cân bằng lại làm sao ?
Nó tự căn bằng lấy nó, nhưng ở đây thì có những Nhí "Cá Biệt" là nó vưà từ Điạ Ngục mà lên nên thể xác của nó là để chịu ác nghiệp chớ không phải là để tu hành! Dó đó mà, lâu lâu mình nên nhắc nhở nó là:
- - Thôi con làm nhiều rồi! Tuần này con nghĩ để ... lo cho con: Con coi cái thân thể của con chỗ nào bị ác nghiệp nó cản và nó làm cho chỗ đó nó còn yếu (Như là chổ có trí nhớ, chỗ học bài, chỗ suy nghĩ, chỗ tiêu hoá đồ ăn, chỗ tạo chất bổ, chỗ làm cho trái tim mạnh lên ...) thì con: dùng phước báu của con (qua những việc thiện mà con đã làm như chữa bệnh, độ tử, chỉ cho bà con tu hành...) mà làm cho nó mạnh lên, và con giữ tình trạng "làm cho chỗ đó mạnh lên trong một tuần mà con nghĩ giải lao này".
Và trong tuần này là chính nó đối diện với ác nghiệp của nó, thì mình phải canh chừng dùm nó và nhắc chừng là:
- - "Con nên ngồi và tập đề tài làm cho mình mạnh lên trong vòng nữa giờ".
Và bắt nó làm, nếu không là nó hẹn lần, hẹn mòn (nó làm vậy là vì ác nghiệp nó cản).
Trích dẫn
- Mình phải làm gì vì khi nhí luôn nhìn được bề trái và mặt thật của vấn đề, mà sự thật đó đôi khi khó mà giải thích được .
Người lớn phải đối mặt với nhí: với sự thật mà nhí nhìn thấy và cái mà người lớn cần phải đối mặt với cuộc đời ...
Làm sao để nhí hiểu và thấy được " nói thật " cần phải thể hiện trọn vẹn từ hành động của người lớn mà không bị ảnh hưởng đến lời dạy của mình khi nhắc nhở nhí phải nói thật ?
Nguyên tắc là tạo cho Nhí hiểu và thông cảm đến những khó khăn mà ngưòi lớn vấp phải trong đời sống hằng ngày. Bằng cách là cho nó đi nhiều nơi, qua cách Phân Thân, và vào Liên Hoa Tạng (dĩ nhiên). Và khi Nhí làm được rồi, thì sự thông cảm của Nhí sẽ là Vô Giới hạng. Nó chỉ lo phần nó mà thôi, chớ ít khi nào mà lại so sánh ngược lại người dưới cơ của nó (là ... tụi mình hihihihihi)! Nên mình, vì cuộc sống, thì cứ làm theo phong tục nơi mà mình sống và nên nhớ là chỉ làm như vậy vì đời sống chỗ mình ở nó là như vậy. Chớ đừng có làm ác hơn ::). Hết.
[/quote]
Mấy hôm rày bài nào trên DĐ cũng hay ..dễ sợ
Bài này thì quá tuyệt ,nhưng con lại chưa trải thực tế như tỉ TNT,nên cho con hỏi lý thuyết nha Chú:
1/
Trích dẫnChuyện gì cũng vậy: Có một đưá con giỏi, đối với phương pháp này thì ... không có khó lắm đâu. Nhưng mà duy trì đứa con này thì mới là vấn đề. Vấn đề ở đây là vì Nhí quá giỏi và vượt xa những gì mà mình có thể tưởng tượng, nên mình ... khớp cơ và tự nhiên coi đây là những ông thánh sống. Rồi nó đòi hỏi cái gì là mình làm theo ý của nó, do đó cho nên tỷ lệ hư hỏng cũng có thể xảy ra như thường.
Dạ ,hư hõng là hư hỏng mức độ nào ạ?
Khi bé đã tu ,thì sau này 1 khi bé ra đời, thì Bé thường là ứng xử tốt nhưng Bé có dễ tin là ai cũng tốt như bé hay là Bé`vẫn phân biệt được ng xấu/ng tốt(ko dùng màn tivi) ,điều nên/ko nên-để mà "hư hỏng"
2/
Trích dẫnĐiều không thể được và không bao gìơ nên áp dụng đó là người ác tâm mà lại tìm cách chỉ dạy Nhí.
Người ác tâm thường là ng nào hả Chú?
Sao con ko hiểu?,ng biết chỉ cho Bé phải là ng tu mới chỉ được thì thường là ng tốt chứ
Con chĩ sợ,Bé nói chuyện "tâm sự "với ng ko biết ,rùi họ "lơ tơ mơ" hay nói tầm bậy làm ảnh hưởng đến tâm lý của bé ,phải vậy ko Chú
Và mình có cách nào bảo vệ Bé ko ạ?
3/Bé thành HTNhí có tùy thuôc vào lá số tử vi của Bé ko chú(có số tu)
Thực tế ,chú có thấy Bé nào thành Nhí mà lá số ko phải là ng tu ko ?hay khi bé Tu thì đã "vượt qua 12 con giáp "rùi, nên ko ảnh hưởng gì cả ạ?
Theo Chú thống kê,thì với các gia đình có cha mẹ là tu,thì phần trăm các Bé "chịu" tu là bao nhiu ạ ?
4/ Con có con bé xíu 6 tuổi,tính tình tốt bụng ,hiền lành,nhưng lanh chanh (ko bình tĩnh và hay làm/nói cho xong)và "8"lắm (là hay để ý chuyện ng khác ),Con muốn xin cho bé tu tâp ,nhưng ko biết nó có ngồi yên mà bình tĩnh tu ko đây
Con nhận đề mục cho nó được ko ạ?hay còn cần điều kiện gì về... Cha Mẹ nó ko ạ?(nếu Cha Mẹ chĩ đươc kiên nhẫn số 2,số 3 và vui tính số 5,số 6..thui ạ)?
Con cám ơn
Kính
TLT
Trích dẫn từ: TLT trên Th9 19, 2009, 10:14 AM
Mấy hôm rày bài nào trên DĐ cũng hay ..dễ sợ
Bài này thì quá tuyệt ,nhưng con lại chưa trải thực tế như tỉ TNT,nên cho con hỏi lý thuyết nha Chú:
1/Trích dẫnChuyện gì cũng vậy: Có một đưá con giỏi, đối với phương pháp này thì ... không có khó lắm đâu. Nhưng mà duy trì đứa con này thì mới là vấn đề. Vấn đề ở đây là vì Nhí quá giỏi và vượt xa những gì mà mình có thể tưởng tượng, nên mình ... khớp cơ và tự nhiên coi đây là những ông thánh sống. Rồi nó đòi hỏi cái gì là mình làm theo ý của nó, do đó cho nên tỷ lệ hư hỏng cũng có thể xảy ra như thường.
Dạ ,hư hõng là hư hỏng mức độ nào ạ?
Khi bé đã tu ,thì sau này 1 khi bé ra đời, thì Bé thường là ứng xử tốt nhưng Bé có dễ tin là ai cũng tốt như bé hay là Bé`vẫn phân biệt được ng xấu/ng tốt(ko dùng màn tivi) ,điều nên/ko nên-để mà "hư hỏng"
Tibu: Người lớn không phân biệt được lúc nào Nhí dùng màn tivi và lúc nào nó chỉ dùng ý thích của nó. Do đó có khi vì thương nó và cũng một phần là nể nó mà chìu theo ý nó là Nhí sẽ hư.
Y như là vị Thầy mới tu hành kha khá, mà thí chủ đến cho của cải nhiều quá! Nên vị Thầy sơ cơ này sẽ bị hư.
Trích dẫn
2/Trích dẫnĐiều không thể được và không bao gìơ nên áp dụng đó là người ác tâm mà lại tìm cách chỉ dạy Nhí.
Người ác tâm thường là ng nào hả Chú?
Sao con ko hiểu?,ng biết chỉ cho Bé phải là ng tu mới chỉ được thì thường là ng tốt chứ
Con chĩ sợ,Bé nói chuyện "tâm sự "với ng ko biết ,rùi họ "lơ tơ mơ" hay nói tầm bậy làm ảnh hưởng đến tâm lý của bé ,phải vậy ko Chú
Và mình có cách nào bảo vệ Bé ko ạ?
tibu: Phương pháp thì quá rõ, nên ai cũng muốn cho con mình thành tu sĩ thứ thiệt. Nhưng có nơi, người đem pháp này về dạy cho đứa con lại là người quá dữ nên hư chuyện là ở chỗ này.
Trích dẫn
3/Bé thành HTNhí có tùy thuôc vào lá số tử vi của Bé ko chú(có số tu)
Thực tế ,chú có thấy Bé nào thành Nhí mà lá số ko phải là ng tu ko ?hay khi bé Tu thì đã "vượt qua 12 con giáp "rùi, nên ko ảnh hưởng gì cả ạ?
Theo Chú thống kê,thì với các gia đình có cha mẹ là tu,thì phần trăm các Bé "chịu" tu là bao nhiu ạ ?
tibu: Chú không có nhìn vào khiá cạnh đó (vì Tử Vi chỉ có trúng cở 70%). Nên chú chỉ chỉ cho đứa nhỏ tu hành, khi người nhà yêu cầu.
Tuy nhiên thông thường, một chuyện động trời như vậy, thường làm cho chú vui trước đó cả tháng.
Trích dẫn
4/ Con có con bé xíu 6 tuổi,tính tình tốt bụng ,hiền lành,nhưng lanh chanh (ko bình tĩnh và hay làm/nói cho xong)và "8"lắm (là hay để ý chuyện ng khác ),Con muốn xin cho bé tu tâp ,nhưng ko biết nó có ngồi yên mà bình tĩnh tu ko đây
Con nhận đề mục cho nó được ko ạ?hay còn cần điều kiện gì về... Cha Mẹ nó ko ạ?(nếu Cha Mẹ chĩ đươc kiên nhẫn số 2,số 3 và vui tính số 5,số 6..thui ạ)?
Con cám ơn
Kính
TLT
tibu: Có hai trường hợp ưu tiên:
1. Thông thường là nó phải có những biểu hiện ưa thích này nọ. Hoặc là khi ngưòi lớn mà nghĩ rằng: Sẽ tìm cách cho nó tu thì chính bản thân của người lớn cũng vui lân lân và nhẹ nhàn cả ngày (sự nhẹ nhàn và vui vui này, một đôi khi, có thể kéo dài nguyên cả cái hôm mà mình nghĩ rằng sẽ tìm cách cho nó tu).
2. Khi thiện nghiệp chín mùi, sẽ có chuyện này xảy ra: Nhí sẽ bảo trợ và chờ đứa bé đủ tuổi là trực tiếp chỉ cho đứa nhỏ tu hành! Nếu mà nó xảy ra như vậy là mừng hết lớn .
Ngoài hai trường hợp ưu tiên trên, đứa bé chỉ có một thời gian gọi là "Cửa Sổ Tâm Linh". Khi tới cái cửa sổ này thì nó tự nhiên hỏi về chuyện này (nếu nó là đứa gần tuổi dậy thì). Còn không thì người lớn tự nhiên gặp nhân duyên với chuyện tu hành và cũng một cách rất là tự nhiên đứa trẻ được cho tu hành.
Nhưng nên hiểu là phần đông: Đây chỉ là một "Cửa Sổ Tâm Linh"!
Phản ứng đứa nhỏ sẽ quyết định thời gian của cái "Cửa Sổ Tâm Linh" này. Nó thích là nó thành tu sĩ. Nó không thích thì ... thôi.
Không có ai dở, hoặc là hay, hoặc là có lổi trong vấn đề này: Chỉ là những biểu hiện của biệt nghiệp.
Hết
Trích dẫn1. Thông thường là nó phải có những biểu hiện ưa thích này nọ. Hoặc là khi ngưòi lớn mà nghĩ rằng: Sẽ tìm cách cho nó tu thì chính bản thân của người lớn cũng vui lân lân và nhẹ nhàn cả ngày (sự nhẹ nhàn và vui vui này, một đôi khi, có thể kéo dài nguyên cả cái hôm mà mình nghĩ rằng sẽ tìm cách cho nó tu).
Con từ ngày biết HSTD và được cho đề mục thì cứ mỗi lần nghĩ tới thui là trong lòng con cứ ..."trăm hoa đua nở " hay "tưng bừng hoa lá" nên khi có ý định cho Bé con thì con ko phân biệt "hoa lá " nào là ... của con ,.và "hoa lá "nào là .... của nó.. ;D
Thế thì con cứ "đem quân ...sĩ của con –thẳng mà tiến",con bất kễ kết quả đó như thế nào trong tương lai
Bây giờ thì con sẽ :
1/Qua Đề Mục xin đề mục cho bé ?(chú ghi dùm cho con chữ "YES" hay "Not Yet"nha(nghĩa là con đợi cho xong cái topic này cái đã)
2/Nhưng mà con ko biết phương pháp bắt đầu như thế nào- vì bé con khác ng lớn
Nếu Chú hay anh chị nào biết mà ghi ra trên diễn đàn này ,thì không biết có "người ác tâm " nào mà Copy rùi Paste cho 1 bé con nào đó thì không biết có sao ko ạ?hay chắc là cũng ko có sao vì họ đâu có biết coi đề mục đâu ?
3/Với các bé con ,cái chuyện "nói trước bước ko tới" nó ....mạnh lắm ,con ko biết phải cư xử như thế nào đây? Hay là cứ mỗi dòng rùi ghi là "trộm vía"!!! :D :D
Con cám ơn Chú nhìu ơi là nhìu
Kính
TLT
Sinh nhật 7 tuổi.
Hết
Con cám ơn Chú
Kính
TLT
KÍNH GỬI ANH TIBU VÀ CÁC NHÍ
Em muốn xin một đứa con nuôi cháu trai được ba tháng tuổi ở trên Đà LẠt . Hoàn cảnh cháu rất tôi nghịêp , em định đem về nuôi lớn thành người có ích , nhờ anh và các nhí xem giùm sau khi lên 7 tuổi cháu nhận đề mục , và có tu hành tốt không?.
Giờ trong nhà em có 2 cháu gái đã nhận đề mục và em đang ép các cháu tu , chuyện này có nên hay không? Xin anh xem xét và trả lời .
Em xin chân thành cảm ơn anh và các nhí nhiều. ;D
Trích dẫn từ: lotusdl trên Th1 29, 2010, 06:08 AM
KÍNH GỬI ANH TIBU VÀ CÁC NHÍ
Em muốn xin một đứa con nuôi cháu trai được ba tháng tuổi ở trên Đà LẠt . Hoàn cảnh cháu rất tôi nghịêp , em định đem về nuôi lớn thành người có ích , nhờ anh và các nhí xem giùm sau khi lên 7 tuổi cháu nhận đề mục , và có tu hành tốt không?.
Giờ trong nhà em có 2 cháu gái đã nhận đề mục và em đang ép các cháu tu , chuyện này có nên hay không? Xin anh xem xét và trả lời .
Em xin chân thành cảm ơn anh và các nhí nhiều. ;D
Việc Tu Hành:
Cái căn bản khi đi vào con đường tu hành là tôn trọng tự do cá nhân.
Một đứa nhỏ chưa có thể lựa chọn đâu là đúng, đâu là sai, tất nhiên là cần sự hướng dẫn của người lớn.
Yên ổn hay là rắc rối cũng từ đây mà ra.
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/nhi-tu-tap-957 (https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/nhi-tu-tap-957)
Hay nhất là vừa vui, vừa học.
Không có chuyện thưởng phạt, đổi chát (như làm xong thì cho coi xinê) trong vấn đề tu hành.
Việc Thiện:
Tât nhiên, làm việc thiện được thì cứ làm.
Lúc nào cũng tùy duyên thì pháp mới có thể lưu xuất được.
Pháp lưu xuất là mình cùng bà con cùng học được bài học đó.
Còn nếu có suy nghĩ:
Khi mình làm như vậy thì chắc chắn nó phải là có kết quả như thế kia thì "pháp không thể lưu xuất được".
Khi pháp không có lưu xuất thì có tình trạng "giấu nhẹm" và "khai trừ nó", do đó mà hận thù và bất mãn phát sanh từ đó mà ra!
- Trẻ con có khả năng tâm linh cao thì rất hay, nhưng đừng nghĩ chúng là Thánh Nhân giữa đời thuờng mà tôn thờ chúng một cách qúa đáng thì vô tình chúng ta đã làm hại chúng.
Cho dù trong vấn đề tâm linh, chúng đã đạt đến một mức thượng thưà nào đó, nhưng cũng chỉ là những đứa trẻ rất ngây ngô, suy nghĩ rất đơn giản ..Vẫn cần chúng ta chỉ bảo và dạy dỗ.
- Đừng bao giờ nói với trẻ rằng:
" Con hãy tập cho ra đi rồi , cô chú hay cha mẹ cho con cái gì mà con muốn"...hay là "Con muốn cái đó thì con phải tập được đi rồi Me (Cha) cho"
Điều đó sẽ gieo vào đầu trẻ con một sự mặc cả "mua bán đổi chat" trong tâm linh ngay thôi.
Vì Đạo cần đến một sự đam mê niềm ham thích đi từ trái tim và tâm hồn thiết tha của trẻ như một động lực thôi thúc nó tìm đến và khám phá, khi đuợc xây dựng trên sự đam mê thì luôn luôn có niềm vui và sự sáng tạo, đó là điểm quan trọng của vấn đề.
Làm vậy là chính mình đã dạy hư đưá trẻ và cũng là một cách gián tiếp phá hỏng đi tinh thần học đạo của trẻ.
Chúng ta phải cho trẻ thấy được "Ngọn lửa" hay hình ảnh Ông Phật trong tâm chúng là một hình ảnh rất là đẹp và trong sáng, nó vô giá, đừng để con trẻ suy nghĩ cái đó chỉ có giá trị bằng đồ vật. Nhận biết Đạo bằng trái tim chứ không bằng giá trị vật chất
Chúng ta muốn cho con trẻ thì cứ cho nhưng đừng bao giờ ra một mặc cả nào hết. Hãy để chúng hiểu rằng chúng ta cho "vô điều kiện", vì tình thương mà cho ra.
Khi ta lo lắng chăm sóc cho đứa trẻ ta hãy tự hỏi từ thâm sâu trong lòng ta rằng ta làm điều ấy cho nó là vì một mục đích gì ?
Nếu trong tâm ta nghĩ về nhí như một thứ "đầu tư bất động sản về tâm linh"
thì chúng ta không thể nào tiến triển đuợc trong vấn đề tu tập tâm linh của mình đuợc ...và chúng ta cũng sẽ huỷ hoại luôn vấn đề tu tập của Nhí ..
Đừng hời hợt mà nghĩ rằng suy nghĩ trong tâm ý của mình là vô hại. Tuy là vô hình vô ảnh nhưng tất cả đều được in dấu trong trời đất này cả !
Lúc nào chúng ta cũng nói đến "vô ngã", nhưng chúng ta có bao giờ nghĩ đến chuyện phải suy nghĩ thế nào để là "vô hại" cho kẻ khác không ?
- Dạy cho trẻ tự biết cố gắng vươn lên trong tu tập không phải là đem một nguời khác ra mà so sánh và chê bai nó, như:
" Hãy nhìn kià, nó cũng bằng con thôi mà nó làm đuợc, tại sao con lại không?"
Đó là điều không nên, đừng bao giờ tạo trong suy nghĩ trẻ một sự so sánh về chuyện gì cả, vì tự bản thân mỗi con nguời không ai giống ai hết, nghiệp của mỗi cá nhân mỗi khác thì cách tu tập tiến thân trên con đuờng đạo cũng như vậy, nên chi những lời so sánh như thế chỉ tạo nên trong lòng trẻ một sự ganh đua mang đầy tính cạnh tranh và ganh tỵ , lẫn nhau ...hiềm khích ngấm ngầm lẫn nhau mà thôi, mà chuyện như vậy xảy ra trong tâm trẻ là điều tối kỵ trong chuyện học đạo rồi.
Hãy nhẹ nhàng mà khuyên bảo con hãy cố lên , con sẽ thấy mình tiến lên từ từ , ngày mới bắt đầu và đến nay con đã hơn rất nhiều ..lúc đầu con không biết gì hết nhưng bây giờ con đã biết đuợc như vậy đó ...nếu con chiụ cố gắng con sẽ học đuợc rất nhiều thứ hay từ Thầy dạy cho con ...
Tạo cho nó một sự tự tin và tự biết lớn lên với chính mình hơn ngày hôm qua chứ không phải hơn nguời đối diện ..
- Đừng bao giờ dùng áp lực bắt trẻ học đạo một cách guợng ép vì sợ hải chúng ta, điều đó chỉ làm cho trẻ vì qúa sợ mà đâm ra nói láo để cho đuợc yên thân, khỏi bị nguời lớn la rầy, quấy nhiễu vì bắt phải thấy cho đuợc Ông Phật ... Vì qúa sợ mà vô tình chính cha mẹ đã làm trẻ thành ra nói láo
Thật ra chúng ta vì qúa nóng lòng cho việc học Đạo của trẻ mà hành động thiếu đi sự suy xét sâu xa của nó nên thay vì mong có một kết quả tốt đẹp lại phải nhận lấy những thất bại khó tránh
- Đừng nghĩ rằng một đứa trẻ tu tập giỏi thì phải là một đứa giỏi luôn cả về việc học hành và những chuyện khác trong đời sống hằng ngày của nó.
Đó là chúng ta đang đòi hỏi qúa cao về chúng rồi và đặt một áp lực qúa lớn cho trẻ. Chúng chỉ có thể làm bên nào thì chỉ một bên thôi ...nếu chúng ta muốn chúng là một Tu sĩ thứ thiệt trứ danh thì chúng không thể là một Học sinh thứ giỏi xuất sắc nữa đâu ...
Hãy thông cảm với chúng và cố gắng chấp nhận những thiếu sót của trẻ con. Đôi khi chúng có thể là đứa ngớ ngẩn nhất trong cái đám trẻ con cũng không chừng ...Mấy khi đời đạo mà vẹn toàn đâu nên cũng đừng buồn hãy nghĩ rằng: " Nếu như nó không được tu tập thì nó còn tệ hại hơn thế nữa thì sao, giờ nó có tu tập được như vậy cũng là tốt lắm rồi .."
Chúng chỉ có thể " Toàn Tri " chứ không thể " Toàn Năng "
* Toàn Tri: là cái gì cũng biết
* Toàn Năng : là cái gì cũng có thể làm được hết ( Cái này thì Nhí không làm nổi )
Nên chi biết thì có biết đó, nhưng không phải mọi chuyện chúng có thể làm được hết cả đâu.
Trẻ tu tập để trở thành Toàn Tri chứ không thể Toàn Năng
- Tập cho nó một suy tư về bên trong tâm hồn của nó hơn là cái vật chất đẹp đẽ bề ngoài...khi mà chúng ta qúa chăm lo về sắc diện bên ngoài thì vô tình chúng đã bị chi phối nhiều về ngoại cảnh mà lơ là không nghĩ đến tu tập đuợc nữa. ... Khi Tâm đẹp mặt sẽ đẹp
Truớc khi bàn về " vô ngã" hãy nghĩ làm sao để " vô hại" cho trẻ trong cách chăm sóc và nuôi duỡng chúng. Học "vô ngã" mà quên " vô hại " thì hại vô cùng!
Dear all
Mình thấy các ACE rất thích các bài "Bé tu tập",và cũng mong muốn con,em,cháu mình cũng tu tập(như TLT cũng thích),nhất là khi đọc các bài của Nhí con Lá Chuối
Mình cũng góp phần tham gia tí xíu-cho thêm phần ...phong phú- để gọi là 1 tí xíu làm kinh nghiệm cho các ACE sau này, vì "mỗi người mỗi vẻ",thể chất và tâm thức các cháu khác nhau- mặc dù là không biết... kết quả như thế nào
Chỉ mong các vị (new members) đừng nghĩ đây là một cuộc tranh đua thi tài của các cháu và so sánh đánh giá hơn thua thì ...tội nghiệp cho các cháu lắm
Bé con TLT cơ thể rất iếu,TLT không có dám mơ ước cháu giỏi như các Bồ Tát Nhí của HSTD,chỉ mong cháu khỏe mạnh và cháu tu để giảm nghiệp cho chính bản thân cháu khi lớn lên và cho cuộc đời cháu
Cháu trước 6 tuổi là cháu ọe liên tục, không ăn cũng ọe, ăn vào cũng ọe..nên món chính của cháu là sữa
mà cháu chỉ uống sữa vào ....giữa đêm khuya -khi mê ngủ và mút sữa theo quán tính...(2 tiếng uống 1 lần) thì mới ko bị ọe
Chính vì uống khuya,cho nên răng cháu bị ...xiết ,hư hết,và cháu ăn vào cũng nhai không được vì... cái thì đau nhức và cái thì mòn không nhai được
Cháu chĩ biết ...nhai và ăn được 1 ít khi cháu mọc được ...4 cái răng cữa đằng trước -khoảng gần 10 tháng nay
Từ ngày TLT biết HSTD, thì cháu....hết ọe ,trong khi trước đây TLT làm "đủ thứ trò": tây,ta,tâm linh.,đeo đũ thứ ..mà không hề xinhe .....
TLT chỉ muốn lạy và tri ân rất rất nhiêu Đức PhậtTỳ Lô Giá Na đã cho TLT biết được chùa HSTD,giải tỏa cho TLT về Cha ,Mẹ ,con cái... và cuộc sống....từ từ theo thời gian- thông qua sự trợ giúp của các Bồ Tát Sống ...nhìu lắm lắm
TLT gửi cháu cho các Chú ở chùa mình và các Chú chỉ cách TLT công phu và hồi hướng cho cháu,để cháu..tiến bộ từ từ..
Bé con TLT học không giỏi,thân thể ốm,nhưng lại hay nghich ngợm,nói nhìu,không tập trung nên các bạn cháu không có thích.cháu lắm
Có khi ,trong lớp tổ chức sinh nhật của các bạn khác ,ai cũng được mời,.. trừ cháu ra
Những lúc như vậy cháu ..buồn và thật ngây thơ ..lầm lủi 1 mình,tội nghiêp lắm
TLT ko biết làm sao chỉ nói cháu:"những lúc không ai chơi với con,hay con bùn,ngồi 1 mình thì con niệm Phật thầm: A Di Đà Phật thật chậm ,ở trong tâm.Con xin Ông Phật sao cho con hết bùn,con học giỏi và các bạn chơi với con"
Những lúc chở con trên xe,TLT cũng hay bảo cháu:"con nhắm mắt lại ,niệm Phật đi"
Những lúc dạy cháu học, nói hoài cháu không hiều,TLT (thiệt"sùng bố" )..biểu cháu vào...ngồi thiền niệm Phật đi....
Và tương tự...nói chung cái gì mà giải quyết hoài mà không được(đánh,la,hét ...) thì cuối cùng là cứ..."thui con niệm Phật đi,mệt con quá"...Là cháu te te làm liền vì Mẹ sẽ ko la đánh nữa..
Thường khi mà cháu niệm Phật thầm như vậy (nhắm mắt) là sau đó cháu...ngủ say sưa
......
Khi đọc bài Lá Chuối ,TLT mới biểu cháu thêm là tưởng tưởng chấm đỏ và niệm vào đó
Và kết quà các bài mà TLT đã viết như vừa qua
TLT cũng ko bảo cháu tập ,mà tự động mỗi tối đi ngủ thì cháu tự làm.
Rùi khi TLT hỏi thì cháu trã lời
Từ từ thui,
Có ngày: -> Ông Phật có màu vàng này nè Mẹ (như màu vàng chanh) không sáng lắm
Ngày tới: - Xung quanh ông Phật có gì ko con ?
-> (suy nghĩ nhớ lại ): A ,có mặt trời Mẹ
- Mặt trời mọc ở đâu con,-bên trái,bên phải hay dưới chân..Ông Phật?
-> Con không biết ở đâu Mẹ ui!
-(Là sao,là sao, hok hiểu gì hết)-con thấy mặt trời mà,phải không ?
->con không biết mặt trời mọc ở đâu,nhưng mà có mặt trời (tự tin khẵng định)
-Thế sao con biết có mặt trời
-> con không biết nhưng ở đằng sau đầu ông Phật sáng lắm Mẹ
- Sàng màu gì con?
->Sáng màu vàng,Mẹ,...nhưng cái áo không sáng,hoa sen không sáng.Mẹ
-Hay quá há
Hai ba ngày sau
-Tối con có niệm Phật không?
-> dạ,có Ông Phật sáng lắm Mẹ
- Ông Phật màu gì con ?
-> Ông Phật màu vàng (vẫn vàng chanh) nhưng sau đầu ông Phật sáng ,màu vàng đậm hơn
->Nhưng cái trán Ông Phật sáng lắm Mẹ(lấy tay chỉ ngay Ajna)
-Nhưng cái trán ông Phật sáng màu gì,con?
->Ánh sáng màu vàng,mẹ
-> vẫn màu vàng hả con ?...
Ngày sau:.....
->Mẹ ngay giữa trán Ông Phật có cái cục màu đỏ ,và nó sáng lắm
--(Là sao,là sao,2 cục đõ sao?) Con nói cục đỏ ngay trán hay trên đỉnh đầu ông Phật sáng ?
-> Cái cục ngay trán : đỏ mà sáng lắm Mẹ
-Còn cái cục đỏ trên đĩnh đầu Ông Phật đi dâu rùi ,còn đỏ nửa không con ?
--> Mẹ ui,lúc đầu Ông Phậtt hiện ra thì có cái cục đỏ trên đỉnh đầu ông Phật,nhưng lúc sau cái cục đỏ ngay trán Ông Phật
sáng,cục đỏ kia biến mất
-Ồ ,sao ngộ quá hé,mà con ráng giử Ông Phật lâu để chơi với con nha
Ngày sau
-> hôm nay con thấy cái áo Ông Phật cũng sáng,hoa sen cũng sáng,Mẹ
-> cái cục đõ trên trán sáng lắm ,Mẹ..
...........
Ngày sau
--> Hôm qua con thấy Ông Phật sáng màu vàng đậm lắm mẹ,vàng như ...(lúc nào cũng tìm cái gì để so sánh) ..như cái này
(cái nhẫn màu vàng y TLT đeo),cái áo cũng sáng,hoa sen cũng sáng,đắng sau đầu Ông Phật cũng sáng lắm
Ngày hôm kia
-> con thấy ông Phật sáng ,nhưng cái cục đỏ trên trán ko sáng Mẹ ,
-Zị hả,còn mấy chỗ khác thì sao con ?
-> Áo Ông Phật vẩn sáng,hoa sen vẫn sáng
-->màu vàng lợt thui Mẹ
(thông cảm ,có ngày !!)
Ngày hôm qua
-> Con thấy cục đỏ trên trán ông Phật sáng lắm Mẹ
- Cục đỏ ngay trán Ông Phật to không con ?
-> Không Mẹ,nó nhỏ như cái đầu viết đó ...
..........
Chú ui ! cho con hỏi
1/ -Bé thấy cục đỏ ngay trán ,thì cục đỏ trên đầu Ông Phật biến mất,hả Chú?
2/ khi nào (trạng thái nào) là bé thấy cục đỏ trên trán phát sáng,khi nào thì không sáng-(như bé diễn tả có ngày không thấy sáng),để con nói bé lưu ý
Con cám ơn Chú và các vị nha
Kính
TB: HSTD ui! TLT tính viết tiếp tục cho phần "Con hỏi cho bé con" - để chủ đề được liên tục ,nhưng lại thấy topic này ..nên không biết bỏ vào đâu
Thui thì TLT bỏ vào đây hé-hok biết đúng không nữa? ;D
Trích dẫn từ: TLT trên Th4 23, 2011, 12:45 AM
Dear all
Mình thấy các ACE rất thích các bài "Bé tu tập",và cũng mong muốn con,em,cháu mình cũng tu tập(như TLT cũng thích),nhất là khi đọc các bài của Nhí con Lá Chuối
Mình cũng góp phần tham gia tí xíu-cho thêm phần ...phong phú- để gọi là 1 tí xíu làm kinh nghiệm cho các ACE sau này, vì "mỗi người mỗi vẻ",thể chất và tâm thức các cháu khác nhau- mặc dù là không biết... kết quả như thế nào
Chỉ mong các vị (new members) đừng nghĩ đây là một cuộc tranh đua thi tài của các cháu và so sánh đánh giá hơn thua thì ...tội nghiệp cho các cháu lắm
Bé con TLT cơ thể rất iếu,TLT không có dám mơ ước cháu giỏi như các Bồ Tát Nhí của HSTD,chỉ mong cháu khỏe mạnh và cháu tu để giảm nghiệp cho chính bản thân cháu khi lớn lên và cho cuộc đời cháu
Cháu trước 6 tuổi là cháu ọe liên tục, không ăn cũng ọe, ăn vào cũng ọe..nên món chính của cháu là sữa
mà cháu chỉ uống sữa vào ....giữa đêm khuya -khi mê ngủ và mút sữa theo quán tính...(2 tiếng uống 1 lần) thì mới ko bị ọe
Chính vì uống khuya,cho nên răng cháu bị ...xiết ,hư hết,và cháu ăn vào cũng nhai không được vì... cái thì đau nhức và cái thì mòn không nhai được
Cháu chĩ biết ...nhai và ăn được 1 ít khi cháu mọc được ...4 cái răng cữa đằng trước -khoảng gần 10 tháng nay
Từ ngày TLT biết HSTD, thì cháu....hết ọe ,trong khi trước đây TLT làm "đủ thứ trò": tây,ta,tâm linh.,đeo đũ thứ ..mà không hề xinhe .....
TLT chỉ muốn lạy và tri ân rất rất nhiêu Đức PhậtTỳ Lô Giá Na đã cho TLT biết được chùa HSTD,giải tỏa cho TLT về Cha ,Mẹ ,con cái... và cuộc sống....từ từ theo thời gian- thông qua sự trợ giúp của các Bồ Tát Sống ...nhìu lắm lắm
TLT gửi cháu cho các Chú ở chùa mình và các Chú chỉ cách TLT công phu và hồi hướng cho cháu,để cháu..tiến bộ từ từ..
Bé con TLT học không giỏi,thân thể ốm,nhưng lại hay nghich ngợm,nói nhìu,không tập trung nên các bạn cháu không có thích.cháu lắm
Có khi ,trong lớp tổ chức sinh nhật của các bạn khác ,ai cũng được mời,.. trừ cháu ra
Những lúc như vậy cháu ..buồn và thật ngây thơ ..lầm lủi 1 mình,tội nghiêp lắm
TLT ko biết làm sao chỉ nói cháu:"những lúc không ai chơi với con,hay con bùn,ngồi 1 mình thì con niệm Phật thầm: A Di Đà Phật thật chậm ,ở trong tâm.Con xin Ông Phật sao cho con hết bùn,con học giỏi và các bạn chơi với con"
Những lúc chở con trên xe,TLT cũng hay bảo cháu:"con nhắm mắt lại ,niệm Phật đi"
Những lúc dạy cháu học, nói hoài cháu không hiều,TLT (thiệt"sùng bố" )..biểu cháu vào...ngồi thiền niệm Phật đi....
Và tương tự...nói chung cái gì mà giải quyết hoài mà không được(đánh,la,hét ...) thì cuối cùng là cứ..."thui con niệm Phật đi,mệt con quá"...Là cháu te te làm liền vì Mẹ sẽ ko la đánh nữa..
Thường khi mà cháu niệm Phật thầm như vậy (nhắm mắt) là sau đó cháu...ngủ say sưa
......
Khi đọc bài Lá Chuối ,TLT mới biểu cháu thêm là tưởng tưởng chấm đỏ và niệm vào đó
Và kết quà các bài mà TLT đã viết như vừa qua
TLT cũng ko bảo cháu tập ,mà tự động mỗi tối đi ngủ thì cháu tự làm.
Rùi khi TLT hỏi thì cháu trã lời
Từ từ thui,
Có ngày: -> Ông Phật có màu vàng này nè Mẹ (như màu vàng chanh) không sáng lắm
Ngày tới: - Xung quanh ông Phật có gì ko con ?
-> (suy nghĩ nhớ lại ): A ,có mặt trời Mẹ
- Mặt trời mọc ở đâu con,-bên trái,bên phải hay dưới chân..Ông Phật?
-> Con không biết ở đâu Mẹ ui!
-(Là sao,là sao, hok hiểu gì hết)-con thấy mặt trời mà,phải không ?
->con không biết mặt trời mọc ở đâu,nhưng mà có mặt trời (tự tin khẵng định)
-Thế sao con biết có mặt trời
-> con không biết nhưng ở đằng sau đầu ông Phật sáng lắm Mẹ
- Sàng màu gì con?
->Sáng màu vàng,Mẹ,...nhưng cái áo không sáng,hoa sen không sáng.Mẹ
-Hay quá há
Hai ba ngày sau
-Tối con có niệm Phật không?
-> dạ,có Ông Phật sáng lắm Mẹ
- Ông Phật màu gì con ?
-> Ông Phật màu vàng (vẫn vàng chanh) nhưng sau đầu ông Phật sáng ,màu vàng đậm hơn
->Nhưng cái trán Ông Phật sáng lắm Mẹ(lấy tay chỉ ngay Ajna)
-Nhưng cái trán ông Phật sáng màu gì,con?
->Ánh sáng màu vàng,mẹ
-> vẫn màu vàng hả con ?...
Ngày sau:.....
->Mẹ ngay giữa trán Ông Phật có cái cục màu đỏ ,và nó sáng lắm
--(Là sao,là sao,2 cục đõ sao?) Con nói cục đỏ ngay trán hay trên đỉnh đầu ông Phật sáng ?
-> Cái cục ngay trán : đỏ mà sáng lắm Mẹ
-Còn cái cục đỏ trên đĩnh đầu Ông Phật đi dâu rùi ,còn đỏ nửa không con ?
--> Mẹ ui,lúc đầu Ông Phậtt hiện ra thì có cái cục đỏ trên đỉnh đầu ông Phật,nhưng lúc sau cái cục đỏ ngay trán Ông Phật
sáng,cục đỏ kia biến mất
-Ồ ,sao ngộ quá hé,mà con ráng giử Ông Phật lâu để chơi với con nha
Ngày sau
-> hôm nay con thấy cái áo Ông Phật cũng sáng,hoa sen cũng sáng,Mẹ
-> cái cục đõ trên trán sáng lắm ,Mẹ..
...........
Ngày sau
--> Hôm qua con thấy Ông Phật sáng màu vàng đậm lắm mẹ,vàng như ...(lúc nào cũng tìm cái gì để so sánh) ..như cái này
(cái nhẫn màu vàng y TLT đeo),cái áo cũng sáng,hoa sen cũng sáng,đắng sau đầu Ông Phật cũng sáng lắm
Ngày hôm kia
-> con thấy ông Phật sáng ,nhưng cái cục đỏ trên trán ko sáng Mẹ ,
-Zị hả,còn mấy chỗ khác thì sao con ?
-> Áo Ông Phật vẩn sáng,hoa sen vẫn sáng
-->màu vàng lợt thui Mẹ
(thông cảm ,có ngày !!)
Ngày hôm qua
-> Con thấy cục đỏ trên trán ông Phật sáng lắm Mẹ
- Cục đỏ ngay trán Ông Phật to không con ?
-> Không Mẹ,nó nhỏ như cái đầu viết đó ...
..........
Chú ui ! cho con hỏi
1/ -Bé thấy cục đỏ ngay trán ,thì cục đỏ trên đầu Ông Phật biến mất,hả Chú?
2/ khi nào (trạng thái nào) là bé thấy cục đỏ trên trán phát sáng,khi nào thì không sáng-(như bé diễn tả có ngày không thấy sáng),để con nói bé lưu ý
Con cám ơn Chú và các vị nha
Kính
TB: HSTD ui! TLT tính viết tiếp tục cho phần "Con hỏi cho bé con" - để chủ đề được liên tục ,nhưng lại thấy topic này ..nên không biết bỏ vào đâu
Thui thì TLT bỏ vào đây hé-hok biết đúng không nữa? ;D
ui chúc mừng chị! tuyệt vời quá chị ui! em thật lòng chúc mừng chị nhé!!!
bé nhà em nó vẫn cứ thấy chấm đỏ 3D và sáng.Và cứ dậm chân ở đây :)
Nên:- Tu Tập được xem là một thói quen tốt cho bé, chứ đừng kỳ vọng kết quả.
- Chơi với bé nhiều hơn là ra lệnh bé làm cái này cái nọ. Khen ngợi sách tấn bé, và điều chỉnh khi bé sai phạm. Khi bé nói dối là phải điều chỉnh ngay.
- Để cho em bé làm chứ mình không có làm thay- cả việc đạo lẫn việc đời.
- Nên nói những câu chuyện liên quan về nhân quả cho bé nghe.
- Nên cho bé đọc truyện tranh Phật giáo.
Không nên:- Không nên nói hoặc vẻ vời đường cho hưu chạy. (thí dụ: nói trước những chuyện chưa xảy ra cho bé).
- Không nên hỏi bé nhiều về việc tu tập, mà để tự bé thỏ thẻ kể chuyện bé "chơi" với đề mục của bé.
- Không nên so sánh người này người kia với bé.
- Không nên nói chuyện công việc làm ăn lời lỗ trước mặt bé.
- Không nên sân hận gây gổ trong gia đình trước mặt bé.
Trên đây là những điểm chính yếu được chia sẻ của chú Phước Nhỏ, người có rất nhiều kinh nghiệm trong việc hướng dẫn các Nhí và bé.
Chuyện mắc phải lỗi lầm đối với trẻ con là điều khó tránh khỏi ...
Lúc chúng phạm lỗi thì đừng qúa giận mà la mắng hay đánh đập vì cái tội đó ...
Khi cảm thấy đang qúa giận thì hãy khoan dạy con.!
Hãy chờ cho cơn giận qua đi rồi cố gắng từ từ nói chuyện với chúng, chia sẽ với chúng và cuối cùng là giúp trẻ con giải quyết cái lỗi đó với tinh thần chia xẻ với bé !
Vì khi chúng ta la mắng hay đánh đập trong sự tức giận là chúng ta chỉ đang biểu thị sự nóng giận của chúng ta trong tâm đối với con cái ...
Bề mặt thì chúng ta nghĩ rằng chúng ta đang dạy con nhưng thật ra chúng ta chỉ đang xả cơn giận lên chúng.
Cái tâm của trẻ thì đang bị sự giận dữ của chúng ta áp đảo làm cho hoảng sợ, nên chúng sẽ không hiểu và cũng chẳng biết chúng ta đang muốn nói gì hay dạy chúng điều gì ...
Nên cách vưà la mắng hay đánh đập để dạy dỗ ấy hoàn toàn không có tác dụng gì với tâm trí của trẻ cả
nó không giúp gì cho việc sửa sai đối với bé mà chỉ làm chúng hoảng sợ bởi cái tâm giận dữ của chúng ta đang phát ra mà thôi.
Trẻ con chúng chẳng cảm nhận được gì ngoài sự giận dữ của chúng ta !
Thì chúng sẽ không bao giờ dám thổ lộ những sai phạm và những điều gì mà chúng biết cha mẹ không bằng lòng ...
Làm như vậy vô tình chúng ta đã làm cho con cái giấu giếm che đậy những cái tật và lỗi lầm của chúng sau lưng chúng ta và khi phát hiện ra thì chúng lại mang tội nói dối với cha mẹ mà nguyên nhân chính là do chúng ta đã tạo nên áp lực đối với trẻ !
Dĩ nhiên là sẽ nói cho bé hiểu về những sai trái của chúng đã làm, nhưng nói làm sao để chúng có thể hiểu và nghe chứ không phải là hoảng sợ ..
Khi chúng đã thổ lộ kể lễ cho chúng ta nghe là lúc chúng đang cần sự giúp đỡ của chúng ta giúp các bé giải quyết vấn đề mà tự chúng không thể làm được..
Phải hiểu rằng đó là lúc trẻ con đang đi tìm sự giúp đỡ, chứ không đi tìm sự la mắng của chúng ta ... vì chúng nó thật sự cũng đã qúa lo sợ với cái lỗi đó rồi ...nên chúng ta không cần làm cho chúng khiếp đảm hơn nữa thì phản tác dụng hoàn toàn!
- Hãy là những người Bạn đồng hành thân thiết nhất của con
- Là chỗ dưạ tin cẩn nhất của con cái ...
- Là nơi giúp nó giải toả những lo âu sợ hải ....
*Tóm lại là một nơi Trú Ẩn An Toàn Nhất khi nó cần đến ...
Làm cha mẹ chúng ta đừng nghĩ rằng mình có quyền tối cao gì đó đối với trẻ mà hãy nghĩ rằng mình phải có trách nhiệm và bổn phận đối với con trẻ.
Đó là những Linh Hồn còn non nớt yếu kém không thể tự chăm sóc, nên cần đến sự bảo bọc và che chở của chúng ta những Bậc được gọi tên là Cha Mẹ!
Được làm Cha Mẹ trong đời đó là một kinh nghiệm giúp cho chúng ta khai mở đức hy sinh và lòng tận tuỵ, với một tấm lòng thương cảm triù mến sâu xa và thâm trầm ...
Khi cảm nhận được những tình cảm sâu sắc đó đối với đứa con thì chúng ta mới hiểu được lòng Mẹ Cha của mình như thế nào, khi đó thì sự tôn kính sẽ nảy sinh không chút gượng gạo ...Thế cho nên người ta mới nói:
"Nuôi con mới biết công lao mẹ già "
" Sinh con mới biết được lòng mẹ cha !"
Trích dẫn từ: hoasentrenda trên Th5 12, 2011, 05:16 AM
Nên:
- Tu Tập được xem là một thói quen tốt cho bé, chứ đừng kỳ vọng kết quả.
- Chơi với bé nhiều hơn là ra lệnh bé làm cái này cái nọ. Khen ngợi sách tấn bé, và điều chỉnh khi bé sai phạm. Khi bé nói dối là phải điều chỉnh ngay.
- Để cho em bé làm chứ mình không có làm thay- cả việc đạo lẫn việc đời.
- Nên nói những câu chuyện liên quan về nhân quả cho bé nghe.
- Nên cho bé đọc truyện tranh Phật giáo.
Không nên:
- Không nên nói hoặc vẻ vời đường cho hưu chạy. (thí dụ: nói trước những chuyện chưa xảy ra cho bé).
- Không nên hỏi bé nhiều về việc tu tập, mà để tự bé thỏ thẻ kể chuyện bé "chơi" với đề mục của bé.
- Không nên so sánh người này người kia với bé.
- Không nên nói chuyện công việc làm ăn lời lỗ trước mặt bé.
- Không nên sân hận gây gổ trong gia đình trước mặt bé.
Trên đây là những điểm chính yếu được chia sẻ của chú Phước Nhỏ, người có rất nhiều kinh nghiệm trong việc hướng dẫn các Nhí và bé.
Bài trước lý ra tnt nên đặt nó nằm ở chỗ này thì sẽ đúng hơn! hihi
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4569.msg22294#msg22294 (https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4569.msg22294#msg22294)
Lời Cho Trẻ tiếp theo Khi viết những lời này tnt chỉ viết với những kinh nghiệm trong hoàn cảnh của tnt để chia xẻ cùng mọi nguời, chứ không nhằm phê phán hay chỉ trích bất cứ ai.
Vì chưa chắc cách chỉ bảo con của tnt là một mẫu mực để có thể đem áp dụng trong mọi truờng hợp.
Chúng ta có những hoàn cảnh khác nhau, bởi vì trong mỗi gia đình đều có những biệt nghiệp riêng của nó mà không gia đình nào giống gia đình nào cả.
Nên khi chúng ta đọc những kinh nghiệm của nguời khác thì hãy uyển chuyển để chọn lựa những gì phù hợp với hoàn cảnh của mình mà xử dụng ...
Đừng đứng trong tâm trạng và hoàn cảnh của mình mà phán xét nguời viết thì thật là tội nghiệp !
Sinh con đã chẳng dễ mà dạy con càng khó hơn ! "Con cái không chỉ là con cái mà đó là những giấc mơ của cha mẹ !"Đối với tnt thì sự giáo dục đuợc bắt đầu từ lòng mẹ ! Mọi suy nghĩ và tâm tư của mình nói ra trong "
tầm nghe " của bé đều có chiều huớng tạo nên
tính cách của con sau này !
Để của cải lại, chưa chắc con đã giữ được, để sách Thánh Hiền chưa chắc con đọc được, chỉ có để lại sự tu tập cho con, thì chúng mới có thể dùng hoài không hết!
Nên
Tu Tập đối với tnt được xem như một thứ
Tài Sản quý giá nhất mà tnt có thể cho con mà không sợ bị mất !
Mỗi đứa trẻ ra đời đều mang theo vận mạng và nghiệp riêng của nó, đó là điều mà chúng ta không thể nào cuỡng cầu theo ý muốn của mình được.
Nên có được
thành Nhí hay không đều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào
vận mệnh của nó đối với Thế Gian này mà thôi !
Chúng ta hiểu chuyện
Tu tập là dựa trên nền tảng của
Phuớc báu và Nghiệp Quả thì không hề có chuyện giỏi hay dở, hoặc tính hơn thua cạnh tranh trong vấn đề tâm linh này được.
Đừng bao giờ nói với trẻ rằng:
- "
Tụi con tập coi đứa nào giỏi hơn " ...
- "
Sao nó tập đuợc mà con tập không được "
- "
Chị đó tập giỏi ghê chưa, con hãy học theo chị đó " ...
Điều đó hoàn toàn không đúng với tinh thần tu tập.
Mà vô tình đã gây nên trong suy nghĩ của bé sự
cạnh tranh, so sánh và tánh ganh tỵ.
Trẻ làm được hay không làm được đều tuỳ thuộc vào cái "
sức " do phuớc báu chi phối nó mà thôi ...
Nên chúng ta chỉ có thể khen ngợi khích lệ Bé Tập trên tinh thần vượt lên với chính bản thân của nó, nghiã là ngày hôm nay làm giỏi hơn hôm qua và năm này thì đã tiến bộ nhiều hơn năm trước lắm rồi ...
Hãy nói cho trẻ hiểu là "
Con đang tiến bộ từng ngày với sự tu tập của mình "
Phải để cho trẻ thấy được là
nó Tự Chiến Thắng với bản thân nó chứ không phải chiến thắng với kẻ khác.
Vì đây là sự Tu sửa trong chính tâm hồn và bản thân của Bé đối với Nghiệp lực để hoàn thiện chính mình và thoát khỏi sự Vô Minh ... của cuộc đời nó, chứ không phải sự tranh giành quyền lực hay một vị thế gì với ai ... trong cuộc sống này ...
Đừng bao giờ quên rằng chính trong cách giáo dục của chúng ta sẽ hình thành nên tính cách của đứa nhỏ sau này !Đối với một đứa bé khi tu tập thành Nhí thì lại càng phải cẩn trọng hơn vì có rất nhiều cách làm hư bé rất dễ dàng:
"- Chúng ta sẽ làm hư nó bằng cách khen ngợi nó qúa lố
- Làm hư ý chí bằng cách, cái gì cũng chiều chuộng nó
- Làm hư trái tim nó bằng cách lo lắng tôn thờ qúa đáng " Cho dù nó là cái gì thì nó vẫn còn rất là trẻ con và ngây ngô ...
Việc đạo nó có thể là thông thạo nhưng việc đời nó vẫn còn là một đứa con nít chưa hoàn thiện ... nên chúng ta cần giúp nó về mặt đúng sai trên phương diện đời sống, để nó không phải đánh mất chính mình vì sự dạy bảo sai lệch của chúng ta ...
Chúng ta may mắn có đuợc những bậc Chân Sư chân chính để dẫn đuờng chỉ bảo cho chúng ta, lèo lái để chúng ta có thể vượt qua những trở ngại đầy cam go và hiểm hóc của Nghiệp đang bủa vây xuống đời sống của trẻ ... thì cách tốt nhất hãy nghe lời khuyên và sự chỉ bảo của Chú TiBu một cách cẩn thận nhất, để hòng không tiếp tay với Nghiệp huỷ hoại đi sự tu tập của Nhí !
Khi đuợc
làm cha mẹ của Nhí đó là ân phước nhưng cũng là một
trách nhiệm tối cao mà mình đuợc giao phó cho trọng trách nặng nề này !
Đừng bao giờ bắt Nhí dùng màn tivi để coi việc đời.
Vì chúng ta nên biết Thần Thông là con dao hai lưỡi nếu xử dụng không đúng cách thì chúng ta đã vô tình vi phạm giới luật, đồng thời rất hao tổn nguyên khí của chúng vào những vấn đề rất là vớ vẩn thì thật là qúa tội nghiệp cho trẻ! ...
Làm cha mẹ chỉ là người nuôi duỡng và chăm sóc về mặt thân xác, còn Linh Hồn thì phải được sự diù dắt và chỉ bảo từng li từng tí của Chú.
Phải có sự
kết hợp, hỗ trợ ăn ý từ hai phiá như thế thì may ra
Nhí mới có cơ may phát triển trên con đuờng Đạo này !
Ui, hay quá Chuối. Thật cảm động ghê !
Cảm ơn chị TNT nữa nha. Ở chùa này học nhiều điều hay mà lại miễn phí nữa nè ACE ơi ;D ;D ;D
Chủ đề "Các Bé Tu Tập - Đặc Biệt" đã được đổi thành "Trồng Cây Nhân Sâm" theo sự đề nghị của nhóm admin.
Vì nhận thấy rằng Nhân Sâm rất quý hiếm và lại khó trồng. Kết quả lại phụ thuộc rất lớn vào sự chăm sóc của các bật cha mẹ là những người trực tiếp chăm nom, săn sóc cây nhân sâm từ việc chọn giống, chọn đất, bón phân và tưới nước để cây có được môi trường tốt, lý trưởng để phát triễn.
Cha mẹ phải là người tự rèn luyện và sửa chữa mình trước để có đầy đủ kiến thức và kỹ năng làm người trồng cây nhân sâm, bên cạnh sự hướng dẫn và giúp đỡ của một "vị thầy kề cận". Sự kết hợp của đạo sư, cha mẹ và các bé phải thật hài hoà thì các bé sẽ có nhiều cơ hội để trở thành những cây nhân sâm thật sự quý hiếm.
Các bé sẽ được học những bài học được giới thiệu dưới đây trong quy trình trở thành Nhí.
Pháp Môn Chăn Trâu & Quy Trình của Hai Lúa
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/hoi-dap/phap-mon-chan-trau-quy-trinh-cua-hai-lua-1058 (https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/hoi-dap/phap-mon-chan-trau-quy-trinh-cua-hai-lua-1058)
Ngoài chú Tibu, ba mẹ và các Nhí có thể tham khảo với chú Phước Nhỏ (Chú Nhỏ) để được hướng dẫn trực tiếp hoặc qua điện thoại. Chú Nhỏ ít lên Diễn Đàn, nên điện thoại hay gặp trực tiếp là hay nhất. Một người khác mà ba mẹ có thể tâm sự, trao đổi và chia sẻ phải kể đến TNT, mẹ của Bé Hạt Tiêu. ;D ;D ;D
Kính báo
Thật ra tnt chẳng tài giỏi gì đâu, chỉ được là nhờ may mắn, hội đủ hai điều kiện Cần và Đủ đó là :
1- Đứa Bé Tình Nguyện Tu Tập một Cách Ham Thích
2- Được kề cận bên Một Bậc Thầy Chân Chính
Nếu thiếu một trong hai điều kiện Cần và Đủ này thì chúng ta không có cách gì làm được hết!
Đứa bé một lòng muốn tập mà không có Thầy thì cũng " bó tay .com " hihihi
Có Thầy một bên mà nó không muốn học thì cũng " bó chân .com " hehe
Nó mà đã nói " Con không muốn tập cái này " thì mười Ông Thầy cũng chiụ thua!
Khi có được hai điều kiện đó rồi thì cứ thế mà đánh thui !hihi
Trời ơi, hay quá. Nhóc Phúc Khang, 8 tuổi, của con cũng đang tu tập theo phương pháp của Thầy kể từ khi bé bắt đầu từ tết AL, hiện nay cả ba và mẹ đều thực tập đều đặn mỗi ngày vào buổi tối, riêng bé của con thì mỗi ngày vẫn đều đặn vào ngắm ông Phật. Con ở Sài Gòn, con muốn xin số đt liên lạc của Chú Nhỏ hay chị TNT, để biết ba mẹ cần phải làm những gì, mong Admin giúp đỡ.
Trích dẫn từ: hoasentrenda trên Th5 16, 2011, 03:01 AM
Chủ đề "Các Bé Tu Tập - Đặc Biệt" đã được đổi thành "Trồng Cây Nhân Sâm" theo sự đề nghị của nhóm admin.
Vì nhận thấy rằng Nhân Sâm rất quý hiếm và lại khó trồng. Kết quả lại phụ thuộc rất lớn vào sự chăm sóc của các bật cha mẹ là những người trực tiếp chăm nom, săn sóc cây nhân sâm từ việc chọn giống, chọn đất, bón phân và tưới nước để cây có được môi trường tốt, lý trưởng để phát triễn.
Cha mẹ phải là người tự rèn luyện và sửa chữa mình trước để có đầy đủ kiến thức và kỹ năng làm người trồng cây nhân sâm, bên cạnh sự hướng dẫn và giúp đỡ của một "vị thầy kề cận". Sự kết hợp của đạo sư, cha mẹ và các bé phải thật hài hoà thì các bé sẽ có nhiều cơ hội để trở thành những cây nhân sâm thật sự quý hiếm.
Các bé sẽ được học những bài học được giới thiệu dưới đây trong quy trình trở thành Nhí.
Pháp Môn Chăn Trâu & Quy Trình của Hai Lúa
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/hoi-dap/phap-mon-chan-trau-quy-trinh-cua-hai-lua-1058 (https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/hoi-dap/phap-mon-chan-trau-quy-trinh-cua-hai-lua-1058)
Ngoài chú Tibu, ba mẹ và các Nhí có thể tham khảo với chú Phước Nhỏ (Chú Nhỏ) để được hướng dẫn trực tiếp hoặc qua điện thoại. Chú Nhỏ ít lên Diễn Đàn, nên điện thoại hay gặp trực tiếp là hay nhất. Một người khác mà ba mẹ có thể tâm sự, trao đổi và chia sẻ phải kể đến TNT, mẹ của Bé Hạt Tiêu. ;D ;D ;D
Kính báo
Trích dẫn từ: ThànhCông trên Th3 03, 2017, 04:06 AM
Trời ơi, hay quá. Nhóc Phúc Khang, 8 tuổi, của con cũng đang tu tập theo phương pháp của Thầy kể từ khi bé bắt đầu từ tết AL, hiện nay cả ba và mẹ đều thực tập đều đặn mỗi ngày vào buổi tối, riêng bé của con thì mỗi ngày vẫn đều đặn vào ngắm ông Phật. Con ở Sài Gòn, con muốn xin số đt liên lạc của Chú Nhỏ hay chị TNT, để biết ba mẹ cần phải làm những gì, mong Admin giúp đỡ.
[...]
Tibu thiết nghĩ là chừng đó ý kiến của bà con đã quá đủ cho việc thực hành của các củ sâm của bọn mình rồi!
Có điều là khi những củ sâm này tới tuổi... Nhí Cồ! Gia đình cũng nên hiểu và chuẩn bị những hành trang cho Nhí như sau:
1. Thông thường là chuyện sanh chứng này nọ của những Nhí thường xảy ra vào những tuổi như sau:
7 Tuổi: Cái tuổi này thì bà con đã đánh chận rồi (qua cách cho nó đi ngắm Đức Phật qua linh ảnh).
14 Tuổi: Vẫn chăm sóc và cho Nhí tập bình thường (không nên bàn chuyện lời lổ, càng không nên cải nhau khi Nhí có mặt!
16 Tuổi: là lứa tuổi của những "ông/bà trời con". Cho nên nhắc nhở Nhí giữ linh ảnh 24/24 và 7 ngày một tuần! Có nghĩa là liên tục cắm trại, trực chiến 100%!
Lý do vào tuổi này thì kích thích tố được bơm vào thân thể để kịp tuổi trưởng thành và cũng đồng thời tính chuyện cặp đôi: Theo kiểu...
"Lấy chồng từ thuở mười ba
Đến năm mười tám, thiếp đà năm con
Ra đường trông vẫn còn son
Về nhà thiếp đã năm con cùng chàng...".
Làm theo mục đích là "
có bao nhiêu, chơi bấy nhiêu"! Có nghĩa là tinh khí thần dư thừa đều dùng vào công phu cho kỳ hết.
Làm được như vậy, Nhí mới thật là Nhí Xịn.
Tibu nhận thấy rằng cho dù có tệ như thế nào đi nữa: Nhí vẫn đủ khả năng tự nhận biết được những sai lầm của mình và khi sương mù ác nghiệp tan bớt đi thì... cũng là lúc mặt trời Chân Lý trở về ta!!!
Tuy nhiên, tibu rất thận trọng và nhắc nhở những Nhí này tập như trên cho tới tuổi 18 là chấm dứt.
Từ đây Nhí đã hiếu biết rất là nhiều.
Gia đình lúc này mới thật sự là an toàn trong Chánh Pháp. ;D ;D ;D
========
Nói đi thì cũng nên nói lại: Có những Nhóc sanh ra là đã không có khả năng tu hành.
Thì Gia đình nên dạy dỗ cho những trẻ em này đúng là rường cột của gia đình.
Và cũng nên nhớ là mình mang nó về làm con... trong khi ngay chính mình chưa hiểu tý gì về chuyện Tâm Linh. Đồng thời sự ảnh hưởng trầm trọng của nó trong cuộc sống gia đình.
Dĩ nhiên, mình làm là mình chịu.
Nói theo Mỹ: Shit happen!
Lý do: Rất nhiều lý do làm cho tầm ngắm bị lệch.
Trong đó... thói quen sân hận bổng nhiên trổi dậy với cường độ không thể ngờ!
Chính thói quen này... đã chiêu dụ linh hồn bịnh hoạng vào làm con!
Hiểu rõ như vậy: Mình không có lỗi, Nhóc càng không có lỗi... chỉ có Ác Nghiệp, khi hội đủ điều kiện (chính muồi) thì tai nạn xảy ra!
Tất nhiên, gia đình đã gặp nạn thì tất cả những thành viên đều tham gia chữa bệnh!
Kể cả ông Thầy!
Dạ con xin cảm ơn Thầy.