Nhất tự vi sư. Bán tự vi sư.
Hiểu theo kiểu của chợ buôn chuối là : Một chùa có một ông Thầy ( trụ trì ), bán cái chùa đi thì vẫn còn ông Thầy trụ trì.
Vậy mà....
Chùa thì còn.
Sư, sãi, tểu, ni thì đầy.
Lá đa cứ rụng dần rụng dần.... Quét và quét. Cặm cụi quét. Cúi xuống quét. Ngước lên dòm dòm liếc ngang liếc dọc, hỏi ngược ngóng xuôi coi Trụ Trì khỏe chưa sao lâu quá không thấy Thầy...
Chuông mõ im lìm.
Hỏi Pháp và trình Pháp ngủ im lìm.
Mỗi người ôm một đề mục tìm một chỗ tĩnh tâm. Ai sao kệ. An trú đằng trước mặt . Chờ thời !
Hỏi : Thời gì ?
Đáp : Thời ấm áp.......
-- : Khi nào ?
-- : Hồi có Trụ trì. Thấy cái dáng Thầy thôi dù Thầy không nói năng gì cũng thấy ấm.
-- : Giờ sao ?
-- : Vô chùa thì biết !
-- : Ờ, bữa giờ cũng không buồn vô luôn.
-- : Tui khác. Vô dòm ngày mấy bận. Tối về ôm đề mục. Khuya thao thức.
-- : Tui khác. Đang thiền lạng quạng, kéo mình lại bằng cách nhớ lại giọng Thầy rồi ghép ý mình vô cho có vẻ là Thầy đang nói với mình ...
-- : Ghép sao ?
-- : " Đề mục con đâu ?"
--[.......]
Lại quét lá đa. Quét sân chùa. Quét cổng chùa. Quét trong đầu. Giúp nhau quét nhà thằng bạn đồng tu ... gọi là tương trợ, tập tự lập dần cho quen. Lỡ mai này xa xôi .......
Huhu :'( :'( :'(
Chị Chuối làm em nhớ Thầy quá. :'(
Buồn muốn khóc ghê, ngày nào em cũng vào ngó gần chục lần, mà không thấy Thầy, không biết sức khỏe Thầy sao rồi. ???
Lo, buồn, nhớ và thương Thầy quá, lại cắm đầu cắm cổ vào tu tập, mong chờ Thầy khỏe!!!
A Di Đà Phật! A Di Đà Phật....
Dạ đúng, lỡ mai này.... :-< :)
Ai cũng phải tự đứng chứ :)
Ậy ậy ậy mắm chuối cứ thích chế chữ tàu là thế nào? Hoa Sen Trên Đá có juicy thích sửa chính tả tiếng việt (hello juicy ;D) thì cũng có rancon thích chỉnh chữ tàu nha bà nội. Cạp cái giờ.
寺
Ta nói con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa. Mình thích quét lá đa vì mình thích cái vế kia hehehehe.
Thương ông Thầy. Mỗi người thương một kiểu. Thể loại học trò hư như Rancon thì vắng Thầy một dạo là lại lang bang, ỷ y là không ai dòm ngó nên tha hồ mà lơ là. Nhưng vì vốn là dân giang hồ thứ giả, Rancon lâu lâu có một suy nghĩ như vầy:
Nè, ổng chơi đẹp với mình như vậy mà mình không chơi đẹp với ổng được sao?
Thế là bỏ lông gà lông công qua một bên, cầm tiếp cây chổi chùa, quét quét. Kiếm chỗ nào sạch sạch quét trước, chừa chỗ nhiều lá cho mấy đàn anh đàn chị quét trước, tuổi nhỏ làm việc nhỏ mà hén.
Em quét nhà em không khóc nhè nghen ;D ;D ;D
@ mắm chuối:
一字為師,半字為師 một chữ là thầy, nữa chữ là thầy
一寺為師,賣寺為師 nhất tự vi sư, mãi (=bán) tự vi sư (thật ra ko có nghĩa nha, make no sense nha)
nhưng thôi thấy dễ thương nên bỏ qua cho đó hehehe
Nhân tiện topic " Qúet lá đa" của Chuối .LH xin kể cho ace nghe một chuyện mà LH định không kể ( sợ ace nói nhiều chuyện ;D ;)
Có một người kia rất ác và rất xấu với LH, thật tình mà nói tận đáy lòng mình khó tha thứ ( Tu rồi mà còn sân ghê lắm hehehe)
thôi thì như vết thương tạm lành miệng ,như đừng ai ngắt , véo ......là nó đau tiếp.
Mấy ngày trước tự nhiên nhớ lại người đó thế là : bực bội , nóng nảy , chữi thầm ( xin tự khai báo ;D ).Đi đâu cũng nghĩ , đang chạy xe cũng nghĩ ,cũng chữi thầm trong bụng ........Đang ngon trớn với cái đối thoại , hay nói đúng là chữi nhau với người đó (mà chỉ là trong tâm thôi ).Đột nhiên có một giọng nói quen thuộc , ấm áp thoát qua (trong đầu ) " Nay mùng một mà sao sân dữ vậy con "
.
LH chợt ngừng cãi lộn (trong tâm) và nước mắt trào ra .Các bạn có biết giọng nói đó là ai không? Thầy đó .LH không nói sai đâu, giọng nói ấm áp và gương mặt trắng xanh của Thầy hiện ra(trong tâm).Nguyên ngày đó LH bồi hồi xúc động và thương nhớ Thầy lắm " Trời ơi , Thầy luôn ở bên mình , và nhắc nhở mình nữa ".
Hôm đó LH định post bài lên kể cho các bạn nghe , nghỉ tới nghỉ lui sợ các bạn nói mình sạo , tưởng tượng , nhiều chuyện.........
Thôi hôm nay thấy các bạn buồn vì Thầy vắng mặt lâu trên dd , nên LH kể cho các bạn nghe ,nhất là mấy bạn mới tu, mới vào DD,để thấy rắng : Thầy không có đi đâu đâu, Thầy vẫn thương ,vẫn theo dõi anh em mình tu tập đó .
"Tui ở trên đầu của mấy ông chớ đâu ".
"Thương tui thì ráng mà tập dợt".
Thầy chẳng nói sai.
Hết.