Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Anh chưa chết đâu em!

Bắt đầu bởi Tibu, Th12 05, 2009, 11:45 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

bờm

Thưa Thầy  ;D ;D ;D

Mẹ của bờm á Thầy, cứ năm nào vào cái mùa này cũng bị ho hết, mà mỗi lần ho thì kéo dài ghê lắm, bờm nhớ năm ngoái á Mẹ ho đến mấy tháng lận, uống thuốc bao nhiêu cũng không đỡ, Mẹ nói là nó cứ ngứa trong cái cổ :(. bờm có ngồi tập và niệm Dược Sư cho Mẹ mà cũng không hết ...

không hẹn mà đến, đúng mùa ho lại, mới ho mấy ngày mà đã đổi giọng :( ... tối hôm qua bờm mới làm đại, thấy Mẹ ngồi xem tivi, bờm tới ngồi gần và để cái tay lên cổ Mẹ, chổ bị ngứa á, Mẹ cũng không phản ứng gì, cứ ngồi xem phim.

bờm cố gắng quán ra cái cổ của Mẹ, bên trong lớp da, cho nó màu vàng, lại quán thêm 1 bàn tay màu vàng xoa lên cái cổ, vừa quán vừa niệm Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật, (bờm nhấn mạnh chữ Lưu Ly). bờm niệm hình như chưa tới 5 phút nữa á, rồi không niệm nữa, không nhớ tới việc mới làm nữa, bờm qua nói chuyện với CN và CMC. Giữa đêm tự nhiên bờm đau bụng, nhưng không kéo dài ...

Chiều nay đi làm về, bờm nghe Mẹ nói, hết ho rồi, giờ chuyển qua hắt xì ... hihihi ui chao, bà rá nhập ông địa rồi Thầy ơi .... hay quá xá luôn Thầy, Mẹ hết ho trong khi chưa có uống viên thuốc ho nào á ... bờm mong là Mẹ không bị ho hoài vậy nữa, ho nó mệt ghê lắm.

Thầy ơi, - có phải do mình để cái tay nơi chổ đau rồi mình niệm thì nó hiệu quả hơn ?
             - bờm không quán viên Lưu Ly mà quán chổ đau thì vẫn được ạ ?
bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa

lengoctao27

Bờm có biết bắt cái Ấn chữa bệnh không? ;D

bờm

Trích dẫnBờm có biết bắt cái Ấn chữa bệnh không?

ừa hén, bờm quên mất cái Ấn chữa bệnh, Chú nhắc bờm mới nhớ á  ;D ;D ;D

@ hi Chuối hihihi, em cũng hay bị ho hả, có gì em hỏi Chị Gacon tư vấn sức khỏe cho, Chị rành về thuốc đông y lắm á
bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa

Chân Như

Trích dẫn từ: bờm trên Th8 05, 2011, 12:04 AM
Thưa Thầy  ;D ;D ;D

Mẹ của bờm á Thầy, cứ năm nào vào cái mùa này cũng bị ho hết, mà mỗi lần ho thì kéo dài ghê lắm, bờm nhớ năm ngoái á Mẹ ho đến mấy tháng lận, uống thuốc bao nhiêu cũng không đỡ, Mẹ nói là nó cứ ngứa trong cái cổ :(. bờm có ngồi tập và niệm Dược Sư cho Mẹ mà cũng không hết ...

không hẹn mà đến, đúng mùa ho lại, mới ho mấy ngày mà đã đổi giọng :( ... tối hôm qua bờm mới làm đại, thấy Mẹ ngồi xem tivi, bờm tới ngồi gần và để cái tay lên cổ Mẹ, chổ bị ngứa á, Mẹ cũng không phản ứng gì, cứ ngồi xem phim.

bờm cố gắng quán ra cái cổ của Mẹ, bên trong lớp da, cho nó màu vàng, lại quán thêm 1 bàn tay màu vàng xoa lên cái cổ, vừa quán vừa niệm Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật, (bờm nhấn mạnh chữ Lưu Ly). bờm niệm hình như chưa tới 5 phút nữa á, rồi không niệm nữa, không nhớ tới việc mới làm nữa, bờm qua nói chuyện với CN và CMC. Giữa đêm tự nhiên bờm đau bụng, nhưng không kéo dài ...

Chiều nay đi làm về, bờm nghe Mẹ nói, hết ho rồi, giờ chuyển qua hắt xì ... hihihi ui chao, bà rá nhập ông địa rồi Thầy ơi .... hay quá xá luôn Thầy, Mẹ hết ho trong khi chưa có uống viên thuốc ho nào á ... bờm mong là Mẹ không bị ho hoài vậy nữa, ho nó mệt ghê lắm.

Thầy ơi, - có phải do mình để cái tay nơi chổ đau rồi mình niệm thì nó hiệu quả hơn ?
             - bờm không quán viên Lưu Ly mà quán chổ đau thì vẫn được ạ ?

Bờm ơi! bờm à!  Sao mà bờm giỏi quá vậy nè! 
;D ;D ;D ;D ;D

Tibu

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th8 13, 2011, 05:55 AM
Hay quá Thầy ơi !! ;D

Nãy giờ con dọn dẹp, cái tay bê cái hộp va vô cạnh tủ, dù không dập nhưng đau điếng một phát. Con nhắm mắt quán cái ngón tay (mờ câm mờ đui) rồi con niệm "Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật", vì đau nên cứ quán và niệm chớ con quên mất nhấn mạnh chữ <lưu ly>, nhưng trong đầu con tác ý cục lưu ly nằm ngay chỗ đau nơi ngón tay, nó ra to như... hột mít á Thầy. ;D, con cứ niệm tiếp thì nó nhỏ lại và còn thành 1 chấm vàng rõ nét thì mất, cái đau cũng mất tiêu luôn. Ui, sao Tu mà Vui quá hà , con phải viết ngay rồi đi dọn dẹp tiếp đây !!!  ;D ;D ;D
Nguyên tắc là đem cái ành sáng màu vàng từ đề mục và quán cho tới khi chỗ bị đau nó chiếu sáng hay là bị cái đề mục nó chiếu sáng thì tâm thức hành giả thay đổi và cái phần đang bị đau đó thuộc về phần thân thể của Chư Thiên (tối thiểu là Tam Thiền) nên nó hết đau.

Tuy nhiên, hành giả nên cho chỗ đó nó bị chiếu sáng (hay là phát sáng) càng lâu càng tốt.

Kết luận:
Như vậy là cứ quán cho cả thân thể của hành giả cho nó chiếu sáng thì nó tiêu trừ bệnh tật!

Phật dạy là "Niệm Chư Thiên" là ý Ngài là như vậy đó.

Bạch Thầy !
Con đang tập Pháp Môn Tịnh ĐỘ thì khi con tập bài này cục lưu ly nó gần giống như là cái chấm đỏ vậy? mà nó y hệt luôn ý....vậy con tác ý nó thành ngọc Lư Ly chứ không phải chấm đỏ nữa được không Thầy?
Chú Giải:(1 số chữ cát bụi hay viết tắt - mong bà con thông cảm):
Ko = Không , Đc = được.

"Giáo Lý của tui không phải là để đến
mà Tin theo, mà là để Thực hành"
Đức Thế Tôn
6.  Thấy cho kỹ, hỏi cho kỹ, nghe cho kỹ, đọc cho kỹ, rồi hẳn LÀM.

bongsen

Trích dẫn từ: Tibu trên Th8 15, 2011, 10:51 PM
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th8 13, 2011, 05:55 AM
Hay quá Thầy ơi !! ;D

Nãy giờ con dọn dẹp, cái tay bê cái hộp va vô cạnh tủ, dù không dập nhưng đau điếng một phát. Con nhắm mắt quán cái ngón tay (mờ câm mờ đui) rồi con niệm "Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật", vì đau nên cứ quán và niệm chớ con quên mất nhấn mạnh chữ <lưu ly>, nhưng trong đầu con tác ý cục lưu ly nằm ngay chỗ đau nơi ngón tay, nó ra to như... hột mít á Thầy. ;D, con cứ niệm tiếp thì nó nhỏ lại và còn thành 1 chấm vàng rõ nét thì mất, cái đau cũng mất tiêu luôn. Ui, sao Tu mà Vui quá hà , con phải viết ngay rồi đi dọn dẹp tiếp đây !!!  ;D ;D ;D
Nguyên tắc là đem cái ành sáng màu vàng từ đề mục và quán cho tới khi chỗ bị đau nó chiếu sáng hay là bị cái đề mục nó chiếu sáng thì tâm thức hành giả thay đổi và cái phần đang bị đau đó thuộc về phần thân thể của Chư Thiên (tối thiểu là Tam Thiền) nên nó hết đau.

Tuy nhiên, hành giả nên cho chỗ đó nó bị chiếu sáng (hay là phát sáng) càng lâu càng tốt.

Kết luận:
Như vậy là cứ quán cho cả thân thể của hành giả cho nó chiếu sáng thì nó tiêu trừ bệnh tật!

Phật dạy là "Niệm Chư Thiên" là ý Ngài là như vậy đó.

Để làm được cái này, trên nguyên tắc là mình phải có tâm lực và quán cho ra hình ảnh... hả Thầy. Hay là mình chỉ cần tưởng tượng ra cái hoàn cảnh đó trước mặt ví dụ như con nhìn vào cái hình của chính con vậy rồi tác ý... chứ đặt ý nghĩ lung tung trên thân thể của mình thì nguy to... Con sợ THTT lắm rồi.. hihi.

Cảm ơn Thầy và cả nhà.
;D ;D ;D

bongsen

Trích dẫn từ: bongsen trên Th8 02, 2012, 09:28 PM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th8 15, 2011, 10:51 PM
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th8 13, 2011, 05:55 AM
Hay quá Thầy ơi !! ;D

Nãy giờ con dọn dẹp, cái tay bê cái hộp va vô cạnh tủ, dù không dập nhưng đau điếng một phát. Con nhắm mắt quán cái ngón tay (mờ câm mờ đui) rồi con niệm "Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật", vì đau nên cứ quán và niệm chớ con quên mất nhấn mạnh chữ <lưu ly>, nhưng trong đầu con tác ý cục lưu ly nằm ngay chỗ đau nơi ngón tay, nó ra to như... hột mít á Thầy. ;D, con cứ niệm tiếp thì nó nhỏ lại và còn thành 1 chấm vàng rõ nét thì mất, cái đau cũng mất tiêu luôn. Ui, sao Tu mà Vui quá hà , con phải viết ngay rồi đi dọn dẹp tiếp đây !!!  ;D ;D ;D
Nguyên tắc là đem cái ành sáng màu vàng từ đề mục và quán cho tới khi chỗ bị đau nó chiếu sáng hay là bị cái đề mục nó chiếu sáng thì tâm thức hành giả thay đổi và cái phần đang bị đau đó thuộc về phần thân thể của Chư Thiên (tối thiểu là Tam Thiền) nên nó hết đau.

Tuy nhiên, hành giả nên cho chỗ đó nó bị chiếu sáng (hay là phát sáng) càng lâu càng tốt.

Kết luận:
Như vậy là cứ quán cho cả thân thể của hành giả cho nó chiếu sáng thì nó tiêu trừ bệnh tật!

Phật dạy là "Niệm Chư Thiên" là ý Ngài là như vậy đó.

Để làm được cái này, trên nguyên tắc là mình phải có tâm lực và quán cho ra hình ảnh... hả Thầy. Hay là mình chỉ cần tưởng tượng ra cái hoàn cảnh đó trước mặt ví dụ như con nhìn vào cái hình của chính con vậy rồi tác ý... chứ đặt ý nghĩ lung tung trên thân thể của mình thì nguy to... Con sợ THTT lắm rồi.. hihi.

Cảm ơn Thầy và cả nhà.
;D ;D ;D

Dạ, thưa Thầy...
Con có cái tiền sử lúc nhỏ bị hen suyễn... (cái này chắc là do gien di truyền từ ba con hay sao đó  ;D ), rồi mấy năm nay lại bị viêm xoang... nên hễ trái gió trở trời hoặc ăn uống chất kích thích, không điều độ, là hay bị ho và chảy chất nhầy trong mũi xuống cuống họng ... ẹ ẹ.. thân này sao mà lắm bệnh quá, con lại kể lể nữa rồi..hihi. ::)

Thôi vào chủ đề chính nè, nên khi con cảm thấy mình ngứa ngáy trong phổi (chính xác là viêm phế quản) con thường tập trung ý nghĩ về cái vùng đó mà niệm Phật Dược Sư, có tác ý năng lượng, khí lực dồn về vùng đau, khó chịu đó để trị bệnh... Nói chung là có hết nhưng vẫn tái phát...

Cách làm như trên tuy có lúc thành công nhưng có lúc con cũng nửa tin nửa ngờ vì hay sợ THTT họ làm... chứ mình đã tập được vào chánh định được đâu nè. :)

Thế rồi mới đây khi suy nghĩ nhiều về cách trị bệnh mà Thầy chỉ là quán cục lưu ly của Ngài Dược Sư, con hiểu ra một nguyên tắc là mình vẫn An trú chánh niệm đằng trước mặt mà vừa cùng lúc đưa cái vùng bị bệnh về ngay với điểm quán đề mục luôn... Sao mà con thấy lạ quá chừng luôn :o
Và hay một cái là mình vừa tập mà vừa chữa bệnh, chữa bệnh mà như tập, đang làm 2 cái cùng lúc mà như đang làm 1 cái là tập vậy. ;D Không biết là con có chế chiêu gì không hả Thầy  ???

Con chợt nhớ đến quyển kinh Lăng Nghiêm có đoạn Ông Phật và Ngài A Nan nói cái chuyện Tâm ở trong thân hay ngoài thân hay ở đâu đấy?, con cũng không biết nói sao nữa vì nó nhiệm mầu và khó giải thích bằng lời quá hả Thầy...

Nếu cách làm như trên của con mà đúng, con xin được thử nghiệm với những vấn đề trên cơ thể con... và hơn hết là lúc tập con sẽ đem tình thương + niềm vui từ trái tim của con đặt ra trước mặt... ngay chỗ quán đề mục, không biết có được không ạ !? ;D

Cảm ơn Thầy đã dạy cho con biết cách An trú chánh niệm đằng trước mặt.
:-* ;D :D

Tibu

Trích dẫn từ: bongsen trên Th8 06, 2012, 06:48 PM
Trích dẫn từ: bongsen trên Th8 02, 2012, 09:28 PM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th8 15, 2011, 10:51 PM
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th8 13, 2011, 05:55 AM
Hay quá Thầy ơi !! ;D

Nãy giờ con dọn dẹp, cái tay bê cái hộp va vô cạnh tủ, dù không dập nhưng đau điếng một phát. Con nhắm mắt quán cái ngón tay (mờ câm mờ đui) rồi con niệm "Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật", vì đau nên cứ quán và niệm chớ con quên mất nhấn mạnh chữ <lưu ly>, nhưng trong đầu con tác ý cục lưu ly nằm ngay chỗ đau nơi ngón tay, nó ra to như... hột mít á Thầy. ;D, con cứ niệm tiếp thì nó nhỏ lại và còn thành 1 chấm vàng rõ nét thì mất, cái đau cũng mất tiêu luôn. Ui, sao Tu mà Vui quá hà , con phải viết ngay rồi đi dọn dẹp tiếp đây !!!  ;D ;D ;D
Nguyên tắc là đem cái ành sáng màu vàng từ đề mục và quán cho tới khi chỗ bị đau nó chiếu sáng hay là bị cái đề mục nó chiếu sáng thì tâm thức hành giả thay đổi và cái phần đang bị đau đó thuộc về phần thân thể của Chư Thiên (tối thiểu là Tam Thiền) nên nó hết đau.

Tuy nhiên, hành giả nên cho chỗ đó nó bị chiếu sáng (hay là phát sáng) càng lâu càng tốt.

Kết luận:
Như vậy là cứ quán cho cả thân thể của hành giả cho nó chiếu sáng thì nó tiêu trừ bệnh tật!

Phật dạy là "Niệm Chư Thiên" là ý Ngài là như vậy đó.

Để làm được cái này, trên nguyên tắc là mình phải có tâm lực và quán cho ra hình ảnh... hả Thầy. Hay là mình chỉ cần tưởng tượng ra cái hoàn cảnh đó trước mặt ví dụ như con nhìn vào cái hình của chính con vậy rồi tác ý... chứ đặt ý nghĩ lung tung trên thân thể của mình thì nguy to... Con sợ THTT lắm rồi.. hihi.

Cảm ơn Thầy và cả nhà.
;D ;D ;D

Dạ, thưa Thầy...
Con có cái tiền sử lúc nhỏ bị hen suyễn... (cái này chắc là do gien di truyền từ ba con hay sao đó  ;D ), rồi mấy năm nay lại bị viêm xoang... nên hễ trái gió trở trời hoặc ăn uống chất kích thích, không điều độ, là hay bị ho và chảy chất nhầy trong mũi xuống cuống họng ... ẹ ẹ.. thân này sao mà lắm bệnh quá, con lại kể lể nữa rồi..hihi. ::)

Thôi vào chủ đề chính nè, nên khi con cảm thấy mình ngứa ngáy trong phổi (chính xác là viêm phế quản) con thường tập trung ý nghĩ về cái vùng đó mà niệm Phật Dược Sư, có tác ý năng lượng, khí lực dồn về vùng đau, khó chịu đó để trị bệnh... Nói chung là có hết nhưng vẫn tái phát...

Cách làm như trên tuy có lúc thành công nhưng có lúc con cũng nửa tin nửa ngờ vì hay sợ THTT họ làm... chứ mình đã tập được vào chánh định được đâu nè. :)

Thế rồi mới đây khi suy nghĩ nhiều về cách trị bệnh mà Thầy chỉ là quán cục lưu ly của Ngài Dược Sư, con hiểu ra một nguyên tắc là mình vẫn An trú chánh niệm đằng trước mặt mà vừa cùng lúc đưa cái vùng bị bệnh về ngay với điểm quán đề mục luôn... Sao mà con thấy lạ quá chừng luôn :o
Và hay một cái là mình vừa tập mà vừa chữa bệnh, chữa bệnh mà như tập, đang làm 2 cái cùng lúc mà như đang làm 1 cái là tập vậy. ;D Không biết là con có chế chiêu gì không hả Thầy  ???

Con chợt nhớ đến quyển kinh Lăng Nghiêm có đoạn Ông Phật và Ngài A Nan nói cái chuyện Tâm ở trong thân hay ngoài thân hay ở đâu đấy?, con cũng không biết nói sao nữa vì nó nhiệm mầu và khó giải thích bằng lời quá hả Thầy...

Nếu cách làm như trên của con mà đúng, con xin được thử nghiệm với những vấn đề trên cơ thể con... và hơn hết là lúc tập con sẽ đem tình thương + niềm vui từ trái tim của con đặt ra trước mặt... ngay chỗ quán đề mục, không biết có được không ạ !? ;D

Cảm ơn Thầy đã dạy cho con biết cách An trú chánh niệm đằng trước mặt.
:-* ;D :D
Được và con làm đúng 100% ;D ;D ;D

bongsen

Được nghe Thầy khen, con mừng quá, muốn xỉu luôn.. hihi
:D :D :D