Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Kinh nghiệm chiến trường!

Bắt đầu bởi lengoctao27, Th11 25, 2013, 09:21 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Happy Life

;D ;D ;D Hí hí, cám ơn chú Tảo  :P

Cơ mà hình như con nhầm từ. Quán hơi thở và để ý hơi thở ra vào không phải là 1 hở chú. Con làm để ý hơi thở ra vào như chú chỉ. Nhưng con gọi nó là quán hơi thở ớ. ;D

Còn quán chấm đỏ thì con vẫn nằm, đắp mền cho sướng thân hehehe ;D Chỉ có lúc để ý hơi thở thì con ngồi. Trong Hatha Yoga con đọc được tư thế kiết già. 2 Chân sẽ đè lên 2 huyệt đạo, làm như vậy sẽ tập trung hơn. Chắc do vậy mà con nhức đầu khi để ý hơi thở cũng hong chừng.

À thầy có dạy cái này mà con thấy khá là hữu ích với con. Thầy nói có mục tiêu rồi thì cứ nhằm thẳng nó mà đi. Những chuyện gì không hướng đến mục tiêu thì lơ nó đi. Con áp dụng cho việc quán chấm đỏ mỗi khi vọng niệm xuất hiện. Và cả lúc để ý hơi thở ra vào nữa. Làm 1 lúc thì nó quen và nó gần như quên mất thời gian ý ạ.

Cám ơn chú Tảo lần nữa, hí hí ;D
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

lengoctao27

Chân đè lên huyệt đạo thì không biết nhưng có một điều biết chắc chắn là:hai bàn chân đè chận lên hai cái tỉnh mạch không cho máu lưu thông xuống hai cái chân!Thầy nói điều này khiến cho cơ thể dư được một xị máu!
Những hiện tượng như ngứa, đau,mỏi,tê...ở một nơi nào đó trên cơ thể là do máu không đem được chất bổ đến để nuôi chổ đó.Nếu mà bị hoài như vậy là nó hư luôn,liệt luôn!
Hồi xưa khi nhập cốc,vào ngày đầu tiên tui ngồi bán già rất là nghiêm chỉnh;nhưng qua ngày thứ hai hai cái chân nó mỏi nhừ nên những ngày kế tiếp ngồi sao cũng được!Hờ hờ!

lengoctao27

#137
Hồi đó mình có viết:bà con cũng nên bỏ bớt công việc làm ăn, làm giàu để đầu tư thêm thời gian vào công việc tập dợt,không chết đói đâu mà sợ!
Vừa rồi ở đâu đó,nhớ ông Thầy có viết:nếu mà hành giả thấy được kết quả  của sự tu tập của mình ở bên kia chiến tuyến thì họ chỉ còn một cách là bỏ ăn bỏ ngủ mà tập!
Hờ hờ!
Khổ nổi khi tu tập một thời gian, đề mục chưa thì bắt đầu chán , bỏ bê công phu hoặc chế chiêu......
Bởi vậy Thiên Chúa mới có câu:Phúc cho những ai có được niềm tin!
Tại sao lại xẩy ra tình trạng chế chiêu????
Bản ngã chứ gì nữa!!!
Tao là dân đai đen mà !!! Cao hổ cốt thôi!!!
Nhưng mà không biết nuốt có trôi không?!
Chồng thì bảo quán cái mặt!
Vợ thì đòi quán Pháp Thân cơ!
Hù hù!

boiroi

hi hi, cám ơn chú đã nhắc nhở

quyettu

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th12 25, 2013, 02:11 AM
...
Vừa rồi ở đâu đó,nhớ ông Thầy có viết:nếu mà hành giả thấy được kết quả của sự tu tập của mình ở bên kia chiến tuyến thì họ chỉ còn một cách là bỏ ăn bỏ ngủ mà tập!
....
Bên kia thấy gì hay đến nỗi mà nếu hành giả biết được sẽ bỏ ăn bỏ ngủ mà tập???

lengoctao27

Động nảo một chút thì hiểu thôi! ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D!

quyettu

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th12 25, 2013, 09:19 PM
Động nảo một chút thì hiểu thôi! ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D!
Không thấy thì không biết nên không hiểu! Không nói thì không hỏi nữa!  :)

Thiện Đặng

Thưa bà con, điều đình với tâm ( linh hồn ) là 1 chiêu hay :

- á chấm đỏ kìa em, hay lắm...
- ủa em nghĩ đi đâu zậy, niệm tiếp đi, lối thoát ở trước mặt đó, anh và em cùng nhau đến bến bờ hạnh phúc, cố lên...
- ......

khi hai anh em tung hứng hợp rơ như dậy, tự nhiên thấy nó dui dui, và cái thằng thân xác nó nằm chính ình, bị bỏ quên lúc nào không biết.

Nếu tui biết ngày mai tui chết...

Thiện Đặng

Tu bằng con tim : là sự không chịu thua, làm cho đến chết, lỡ chết thiệt cũng ráng nhoi nhoi lên...chơi nó thêm một phát nữa rồi hãy chết.

Cái phát cuối cùng này có thể...xuất thần !!!

Nếu tui biết ngày mai tui chết...

Gấu Trúc

Trích dẫnHL: Chào Cô Nương.

Sao mà... ngầu và nặng nề quá dzậy nè trời!

Đi học Giải Thoát:

- Điều trước tiên là Tự Tin nơi chính mình.

- Điều thứ hai là: Phải có nhiều Phước Báu.

- Điều thứ ba là cứ thấy sao là nói vậy.

- Điều thứ tư là Không được ngán ai hết vì họ cũng như mình chẳng qua là hơn nhau ở phương pháp mà thôi!

- Và điều thứ năm cũng là điều quan trọng nhất là: Họ làm được, mình làm được.

Mến.
Hai Lúa.
TB: À mà nè Cô Nương.

Phước báu nào khi mình có thì được gọi là nhiều nhất?

đọc bài này của chú thì đụng cái câu hỏi của chú thì mình bị bí. Các sư huynh sư tỷ giúp sức với, em nhỏ đa tạ nhiều nhiều.
Vô minh là nguyên nhân căn bản của tái sinh.
Với những người có thể liễu ngộ điều này thì chính thân họ
có thể là phương tiện để giải thoát họ ra khỏi tái sinh;
Nhưng những người còn lại, chính thân họ
cũng là dây xích buộc chặt họ vào Vòng Sinh-Tử (Milarepa)

TrieuTuLong

#145
Trích dẫn từ: KhôngCóGió trên Th12 26, 2013, 07:34 AM
Trích dẫnHL: Chào Cô Nương.

Sao mà... ngầu và nặng nề quá dzậy nè trời!

Đi học Giải Thoát:

- Điều trước tiên là Tự Tin nơi chính mình.

- Điều thứ hai là: Phải có nhiều Phước Báu.

- Điều thứ ba là cứ thấy sao là nói vậy.

- Điều thứ tư là Không được ngán ai hết vì họ cũng như mình chẳng qua là hơn nhau ở phương pháp mà thôi!

- Và điều thứ năm cũng là điều quan trọng nhất là: Họ làm được, mình làm được.

Mến.
Hai Lúa.
TB: À mà nè Cô Nương.

Phước báu nào khi mình có thì được gọi là nhiều nhất?

đọc bài này của chú thì đụng cái câu hỏi của chú thì mình bị bí. Các sư huynh sư tỷ giúp sức với, em nhỏ đa tạ nhiều nhiều.
Phước báu nhiều nhất là gặp được CHÁNH PHÁP và có Ông Thầy Xịn bảo kê đó mấy đại ca!
Vì có được thứ đó thì trước sau gì cũng xong hết, đó là đạt quả vị cao nhất - sự bất tử - thì phước báu là cao nhứt chứ còn cái gì nữa hả mấy cha lụi.
hết.
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

Gấu Trúc

#146
Trích dẫn từ: TrieuTuLong trên Th12 26, 2013, 08:55 AM



đọc bài này của chú thì đụng cái câu hỏi của chú thì mình bị bí. Các sư huynh sư tỷ giúp sức với, em nhỏ đa tạ nhiều nhiều.

Phước báu nhiều nhất là gặp được CHÁNH PHÁP và có Ông Thầy Xịn bảo kê đó mấy đại ca!
Vì có được thứ đó thì trước sau gì cũng xong hết, đó là đạt quả vị cao nhất - sự bất tử - thì phước báu là cao nhứt chứ còn cái gì nữa hả mấy cha lụi.
hết.

Cái đó là huynh trả lời cho bản thân huynh thôi chứ nó đâu có ăn nhập gì với phần trả lời của chú Tibu cho cô nương trong bài ở phía trên đâu nè ^^.

Chả lẽ chú Tibu lại đi trả lời rằng "Cô gặp tui là cô phước báu lớn nhất của cô đó" .

Có thể nó đúng đi nữa thì cũng không hợp lý với cách trả lời của chú từ đó tới giờ.

Đây là 1 bài trong tập tin và nó bị lơ lửng, nên đệ cũng muốn làm rõ thôi

https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-V/81-chao-co-nuong-819

TB:Mà cảm ơn sư huynh đã nhắc nhở. Đệ cũng cảm thấy gặp chú Tibu đó là phước nhất từ đó tới giờ ^^.
Vô minh là nguyên nhân căn bản của tái sinh.
Với những người có thể liễu ngộ điều này thì chính thân họ
có thể là phương tiện để giải thoát họ ra khỏi tái sinh;
Nhưng những người còn lại, chính thân họ
cũng là dây xích buộc chặt họ vào Vòng Sinh-Tử (Milarepa)

Tibu

Trích dẫn từ: KhôngCóGió trên Th12 26, 2013, 07:34 AM
Trích dẫnHL: Chào Cô Nương.

Sao mà... ngầu và nặng nề quá dzậy nè trời!

Đi học Giải Thoát:

- Điều trước tiên là Tự Tin nơi chính mình.

- Điều thứ hai là: Phải có nhiều Phước Báu.

- Điều thứ ba là cứ thấy sao là nói vậy.

- Điều thứ tư là Không được ngán ai hết vì họ cũng như mình chẳng qua là hơn nhau ở phương pháp mà thôi!

- Và điều thứ năm cũng là điều quan trọng nhất là: Họ làm được, mình làm được.

Mến.
Hai Lúa.
TB: À mà nè Cô Nương.

Phước báu nào khi mình có thì được gọi là nhiều nhất?

đọc bài này của chú thì đụng cái câu hỏi của chú thì mình bị bí. Các sư huynh sư tỷ giúp sức với, em nhỏ đa tạ nhiều nhiều.
Câu này bị bỏ lững thì cũng đúng! Là vì người hỏi không có tính chuyện tập dợt mà chỉ tìm cách nào đó để có thể dẫn tới chuyện hoàn toàn không tưởng đó là... hoát nhiên cái đại ngộ mà thôi.

Thật ra cái phước báu lớn nhất là biết tập thế nào là vừa đủ.

Đức Bổn Sư đã ví dụ như là lên dây đàn:

Nếu lên năng quá thì dây nó cứng và như thế khó chơi và khi chơi thì không thể áp dụng những kỹ thuật như nhấn, luyến, láy...
Nếu lại quá chùng thì âm thanh lại không phát ra được, và cũng không thể nào áp dụng được các kỹ thuật vừa nói ở trên.

Và dĩ nhiên là phải lên dây đàn vừa đủ mà thôi. Chỉ khi nào lên dây dàn đúng độ căn như vậy thì âm thanh rất là đúng, và dĩ nhiên cách áp dụng kỹ thuật cũng rất là dể dàng...

Nhưng như thế nào là vừa đúng?
Người không có phước báu thì sẽ không biết thế nào là vừa đúng cả!

1. Y như khi chưa có chữ Hiếu:
Thì sẽ thấy đôi lúc, tự nhiên tu sĩ lại gia tăng cường độ nhập định đến đau cả đầu, đau cả tráng, và tuy là bị như vậy, nhưng tu sĩ cứ nhấn ga tập dợt... đến độ không thể nào tập tiếp được nữa!
Vì cái đầu nó giật bưng bưng, một khi tập trung vào đề mục!
Ý là cố gắng qúa mức đó.

2. Y như là do bị thói quen :Ý là như vậy, nhưng không phải là vậy!
Thì tu sĩ lại cứ bị xà quần với đề mục, theo kiểu: Đề mục nhảy nhót lung tung... hoặc là vọng tâm cứ xuất hiện đến độ tu sĩ không thể nào cản được... Hay là ngay khi đề mục xuất hiện thì cảm giác nơi thân như ngứa, giật bắp thịt... Dây thần kinh bị co giật tạo nên những hiện tượng Cận Định rất là khó chịu...

Những cảm giác của (1) và (2) đều do tập dợt quá nhiều.
Dây đàn bị lên căn quá!

Vì vậy, khi tập dợt thì tu sĩ chỉ nên vào ngưởng của 70% thành công lực của chính mình mà thôi.

Tất nhiên muốn cảm nhận được mức độ 70% thì tu sĩ cần có nhiều phước báu ;D ;D ;D (lại ... văn chương lòng vòng!) hihihi ;D ;D ;D

Tũn

Trích dẫn từ: Tibu trên Th12 26, 2013, 04:25 PM
Trích dẫn từ: KhôngCóGió trên Th12 26, 2013, 07:34 AM
Trích dẫnHL: Chào Cô Nương.

Sao mà... ngầu và nặng nề quá dzậy nè trời!

Đi học Giải Thoát:

- Điều trước tiên là Tự Tin nơi chính mình.

- Điều thứ hai là: Phải có nhiều Phước Báu.

- Điều thứ ba là cứ thấy sao là nói vậy.

- Điều thứ tư là Không được ngán ai hết vì họ cũng như mình chẳng qua là hơn nhau ở phương pháp mà thôi!

- Và điều thứ năm cũng là điều quan trọng nhất là: Họ làm được, mình làm được.

Mến.
Hai Lúa.
TB: À mà nè Cô Nương.

Phước báu nào khi mình có thì được gọi là nhiều nhất?

đọc bài này của chú thì đụng cái câu hỏi của chú thì mình bị bí. Các sư huynh sư tỷ giúp sức với, em nhỏ đa tạ nhiều nhiều.
Câu này bị bỏ lững thì cũng đúng! Là vì người hỏi không có tính chuyện tập dợt mà chỉ tìm cách nào đó để có thể dẫn tới chuyện hoàn toàn không tưởng đó là... hoát nhiên cái đại ngộ mà thôi.

Thật ra cái phước báu lớn nhất là biết tập thế nào là vừa đủ.

Đức Bổn Sư đã ví dụ như là lên dây đàn:

Nếu lên năng quá thì dây nó cứng và như thế khó chơi và khi chơi thì không thể áp dụng những kỹ thuật như nhấn, luyến, láy...
Nếu lại quá chùng thì âm thanh lại không phát ra được, và cũng không thể nào áp dụng được các kỹ thuật vừa nói ở trên.

Và dĩ nhiên là phải lên dây đàn vừa đủ mà thôi. Chỉ khi nào lên dây dàn đúng độ căn như vậy thì âm thanh rất là đúng, và dĩ nhiên cách áp dụng kỹ thuật cũng rất là dể dàng...

Nhưng như thế nào là vừa đúng?
Người không có phước báu thì sẽ không biết thế nào là vừa đúng cả!

1. Y như khi chưa có chữ Hiếu:
Thì sẽ thấy đôi lúc, tự nhiên tu sĩ lại gia tăng cường độ nhập định đến đau cả đầu, đau cả tráng, và tuy là bị như vậy, nhưng tu sĩ cứ nhấn ga tập dợt... đến độ không thể nào tập tiếp được nữa!
Vì cái đầu nó giật bưng bưng, một khi tập trung vào đề mục!
Ý là cố gắng qúa mức đó.

2. Y như là do bị thói quen :Ý là như vậy, nhưng không phải là vậy!
Thì tu sĩ lại cứ bị xà quần với đề mục, theo kiểu: Đề mục nhảy nhót lung tung... hoặc là vọng tâm cứ xuất hiện đến độ tu sĩ không thể nào cản được... Hay là ngay khi đề mục xuất hiện thì cảm giác nơi thân như ngứa, giật bắp thịt... Dây thần kinh bị co giật tạo nên những hiện tượng Cận Định rất là khó chịu...

Những cảm giác của (1) và (2) đều do tập dợt quá nhiều.
Dây đàn bị lên căn quá!

Vì vậy, khi tập dợt thì tu sĩ chỉ nên vào ngưởng của 70% thành công lực của chính mình mà thôi.

Tất nhiên muốn cảm nhận được mức độ 70% thì tu sĩ cần có nhiều phước báu ;D ;D ;D (lại ... văn chương lòng vòng!) hihihi ;D ;D ;D
Con đọc mà sao thấy lùng bùng tướng sĩ quá Thầy ơi. Ít xu thì phải tự căn chỉnh và xài tiết kiệm. Nhưng cũng muốn kiếm thêm để tiêu xài cho thoải mái. Người ta nói biết đủ là giàu nhất nhưng mấy ai làm được đâu, hic. Lại dính thêm chuyện chữ Hiếu và Ăn Ngay Nói Thật, chẳng biết đâu mà lần :(
buông nó ra, bỏ nó đi

bongsen

Cho con ké một ý kiến:
===
Để có phước báu thì chúng ta nên tích cóp công đức... Và thực hiện nhiều về giới luật thì phước báu sẽ bảo toàn được nhiều hơn...
Và như theo kinh Phật nói phước báu nhiều nhất là công đức tu hành...
Nhưng tu hành thì phải 70% thành công lực như trên Thầy hướng dẫn...
===
Vậy cứ nhắm mắt hay mở mắt thì cũng cố gắng nhìn đằng trước mặt (ATCN) để mà tăng thêm phước báu..
Trong đó đã bao gồm tình thương, nhẫn nhục, tinh tấn,... biết ơn, thông cảm, bao dung... và bằng lòng với hiện tại...
(Không ghim ghút, sân hận, ghen tuông, ích kỷ, đố kỵ...)
Phật pháp vô biên --- Nói dai... nói dở rồi mà vẫn chưa hết ý...
;D ;D ;D
===
Xong mở mắt ra rồi vẫn lao theo dòng nghiệp vay trả, trả vay...
Biết bao giờ cho xong.
;D ;D ;D