Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tình hình tu tập - p4

Bắt đầu bởi Phuong44dltt, Th11 29, 2014, 07:51 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

p4

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th3 16, 2015, 05:56 AM
Phương à,
Khi mình tập ra chấm đỏ rồi,Thầy có chỉ là mình nên tưởng tượng xung quanh cái chấm có một vùng màu đen có hình dạng là cái đầu của Ông Phật!Như vậy thì cái óc của mình nó mới hiểu là mình đang làm gì !
Bài Pháp Âm gần đây của Thầy có nói !Tìm mà nghe !
Vâng! Để em nghe lại xem sao.

p4

16/3/2015
  • Con tập rất đã vào buổi sáng. Đề mục như cục than. Tiến trình tu tập vẫn đang tiến. Nhưng dường như cái sức khoẻ hơi yếu. Con sẽ cố gắng tập thêm Vạn Thắng Công.
  • Buổi trưa, cái chuồng của con nó nóng nên tập rất khó. Dạo này con mới đang trải nghiệm chữ "bu" trong biệt danh của thầy. Chuyện là ông ba nhốt mấy con chó con lại trong một thời gian khá lâu, nên bồ chét giờ nhảy múa tùm lum. Cái chuồng của con lại gần chỗ đó nên bị ảnh hưởng. Giờ mấy con chó chuyển đi chỗ khác nhưng bồ chét thì còn tùm lum. Cả tháng rồi, con tập cùng với đám bồ chét đây. Mới đầu nó cắn cũng ngứa lắm. Rồi con nói là có lẽ trước đây, con phá người ta tu hành nên giờ chịu vậy. Rồi con niệm Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát, và nguyện xin chư vị thanh tịnh trong lúc con tập. Giờ thì tụi nó vẫn bu nhiều nhưng chỉ 1, 2 con cắn mà thôi. Cái đám đó nó sống cũng mạnh, bà má có rắc bột phấn chống kiến, ông ba thì xịt bằng chai xịt muỗi. Con thì cũng biết cách giết nhưng con không có giết. Dù sao tụi nó cũng không phá rối lắm, nên con mặc kệ.
  • Dạo này khi tập, con thường tác ý nhập cốc online cùng mấy bà con trên hoasentrenda. Nhất là buổi tối. Cảm ơn các Nhí, Tiểu Liên Hoa và các bà con trên đó nhiều nhiều. Con thấy khi nhập cốc thì mức độ tập trung tốt hơn, và mấy cái ý xèng bậy nó bớt đi.
    17/3/2015
  • Sáng thức dậy là nhớ niệm Phật vài câu, rồi con mới rời giường.
  • Buổi sáng, con đang vào đề mục ngon lành thì bị quấy rối, tập hết ăn, niệm sám hối và cầu thanh tịnh chỗ tu.
  • Buổi trưa nóng, con có tập nhưng khó vào. Đến chiều thì múa mấy cái VTC.
  • Khoảng 16-16g30, có 30 phút mà con tập rất phê. Cái cục than của con có vẻ sáng hơn và lâu hơn tí. Cảm ơn huynh Lengoctao27 đã nhắc nhở cái vụ làm cho cái tâm nó hiểu là mình đang quán cái chấm đỏ là quán cái đảnh của ông Phật. Nên con có làm một lần việc nhớ lại cái hình ông Phật (kiểu mờ mờ, có dáng thôi)  (cái hình chú Bảo thợ hồ đã khắc), rồi con gắng chùm bùi nhùi lên cái đảnh. Con làm chỉ một lần thôi, vì để dành xăng tập trung cho việc quán chấm đỏ.
  • Cái niệm của con được con gói vào nó một sự yêu thích và niềm tin. Nên vừa nghĩ tới câu niệm Phật là con vui và trong mỗi câu niệm Phật của con, đã trùm luôn cái ý là con yêu thích niệm Phật A Di Đà và con rất thích Tây Phương Cực Lạc. Nên khi con niệm kèm vào lúc quán thì con thấy lực quán nâng lên rõ rệt qua biểu hiện của độ sáng và thời gian của đề mục.
  • Chiều nay, con tập và cảm thấy một niềm hỷ lạc, cho đến lúc con viết bài này, con vẫn còn vui. Nguyện cùng các huynh đệ đồng tu hành, đồng thành tựu.

p4

18/3/2015
  • Thông thường là niệm cuối cùng trong tối ngày hôm trước là niệm Phật quán chấm đỏ, thì sáng vừa thức dậy, rất dễ nhớ niệm Phật quán chấm đỏ, nên con thường tập một chút, rồi mới rời giường.
  • Thở mặt trời 3 lần.
  • 7g30-8g48: khoảng thời gian yên tĩnh, con tập rất đã. Cuối cùng con đã thấy cái gọi là chấm đỏ. Lâu nay thì "chấm đỏ" nhưng không giống "chấm" chút nào, vì lâu nay nó vẫn to như hạt tiêu, cái đèn led... Hôm nay con thấy nó thiệt là "chấm" và "đỏ", "chấm" thì nó nhỏ như một dấu chấm (.), và "đỏ" thì nó có màu sáng như cái đèn led màu đỏ, nó phát sáng. Cái này con được có 1 lần, ở giữa buổi tập, thời gian không tới 1giây, và ở cái thời điểm đó, con cảm thấy là mình biến mất, cả câu niệm cũng mất, cái thân thể cũng mất, chỉ còn lại "cái thấy" và cái "thanh tịnh". Nó diễn ra lẹ quá và do hồi giờ chưa gặp, nên con hơi bị mất bình tĩnh, vừa nghĩ tới mình là nó mất ngay. Con cũng không nhớ việc tác ý hỷ lạc, nhưng kết thúc công phu con thật là vui. Còn lại đa phần là đề mục dạng cục than, và rất dễ xuất hiện.
  • Ở giai đoạn này, trình tự công phu của con như sau:
    (1) Chọn tư thế thỏa mái, che kín mặt chống mấy con ruồi bu.
    (2) Điều hòa hơi thở + quán số điện tử 3 lượt. Tác ý nhập cốc cùng bà con trên HSTD.
    (3) Nhảy vào công phu với câu niệm Phật và cái nhìn chăm chú vào một điểm trước mặt.
    (4) Con hình dung một lần toàn thân đức Phật (hình Phật A Di Đà đứng của HSTD), hình dung theo kiểu nhớ lại (mờ mờ) cái bóng dáng mà mình đã từng thấy trước đây. Rồi con nhìn về phía đảnh và tạo đề mục (chỉ cần bùi nhùi). Việc này rất nhanh và không tốn xăng. Con chỉ làm duy nhất 1 lần ở đầu buổi tập, để nói cho cái thằng em nó biết là mình đang quán chấm đỏ là cái đảnh của Phật. Còn câu niệm con gom cái ý thích niệm Phật và yêu thích Cực Lạc vào câu niệm. Con cũng chỉ cần làm một lần đầu. Vì lần sau khi niệm câu danh hiệu, con thấy cái tâm con nó vui, con nghĩ là chắc nó cũng hiểu ý.
    (5) Rồi con quán đề mục như thường ngày. Một lúc (cũng nhanh) thì xuất hiện đề mục cục than, con niệm và chăm chú nhìn cục than để cho đề mục lâu hơn. [Con đã qua giai đoạn vẽ đề mục từ bùi nhùi. Vì bây giờ con định tâm là xuất hiện luôn đề mục dạng cục than, nên con không cần tác ý vẽ viền đề mục nữa]. Con cứ nhìn chăm chăm và niệm Phật (cái niệm có vẻ cũng nhẹ, ít vướng vấp). Đề mục dạng cục than thì con giữ được cũng khá lâu. NẾU MẤT thì con lại cứ nhìn và cứ niệm như thế.
    (6) Khi cảm thấy đủ đô thì con dừng tập, tác ý hồi hướng: "Xin hồi hướng công đức này đến Phật A Di Đà, thầy Tibu, cô Vân, ngài Địa Tạng. Nguyện xin hồi hướng đến oan gia trái chủ, cửu huyền thất tổ, các vị hộ pháp và chư vị hương linh đang hộ trì. Nguyện hồi hướng cho thân này khoẻ mạnh. Nguyện hồi hướng đến huynh đệ đồng tu, nguyện đồng tu hành, đồng thành tựu".

p4

#93
19/3/2015
  • Buổi sáng, con niệm Phật quán chấm đỏ một chút, rồi rời giường tập.
  • 8-10g, con tập và cảm thấy rất đã, cơ thể thư giãn rất sâu. Đề mục màu cục than, nhưng con cảm thấy sức hơi yếu một chút.
  • 12-14g, con tập tiếp, nhưng có lẽ thiếu xăng, đầu óc hơi căng căng. Hôm nay, tâm con nó lại nhớ những cái ác pháp mà con đã làm hồi xưa: từ những chuyện gái gú, chơi bời, nhậu nhẹt, trộm cắp vặt... Con thấy lại như xem một cuốn phim vậy. Những chuyện mà bình thường mà con không nhớ nỗi, thì khi tập nó lại hiện ra. Cứ mỗi một ác pháp hiện ra thì con lại niệm sám hối "Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát" mấy lượt. Rồi sau đó lại tập. Rồi ác pháp khác nó lại hiện ra, con lại sám hối tiếp và tiếp tục tập. Con cứ làm như thế cho đến hết buổi tập.
  • Có lẽ con tập hơi quá sức nên hơi căng đầu. Dừng tập và nghe phần đầu pháp âm "Những cái thấy khi tập" (Không dùng đồ cho mượn. Và ngắm nhìn cái hình hòn bi đỏ ở đạo tràng một chút (vài giây). LÂU GIỜ QUÊN NHÌN, giờ con nhìn xem một chút cho cái tâm con nó học. Chỗ con tập có gắn cục sạc điện thoại, nó có cái đèn led đỏ sáng rất đẹp, khi nào vào ban đêm lúc con không tập, con cũng thỉnh thoảng nhìn vài giây.[Trước khi có ý kiến của thầy, con tạm ngừng việc học đề mục kiểu này, vì con cảm thấy có cái gì đó không ổn khi vào công phu. Con sẽ tập đề mục theo kiểu như lâu nay.]- Bài được sửa lại ngày 22/3/2015. p4
  • 15g20, tập VTC thế 1 khoảng 5 phút, để nâng cao sức trong khi quán. SAU KHI TẬP VTC 5 phút, con thấy cái đầu nó nhẹ và bớt căng một chút.
  • Đợt 20-22g, con có tập một chút, nhưng theo phản ứng của cơ thể là ngủ, thế là ngủ luôn. 22g30, rời chỗ tập.
  • 22g30, con leo lên giường với niệm cuối cùng là Niệm Phật quán chấm đỏ.
  • Con đi lanh quanh trên HSTD, đọc lại cái chủ đề "Hỷ lạc trong công phu", con thấy mình cần bỏ đi nhiều thứ, và con cảm nhận cái mình cần có để phát triển tiến tu là "HỶ LẠC TRONG CÔNG PHU".
    https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/hy-lac-trong-cong-phu-962
    20/3/2015
  • 7-9g, môi trường hơi ồn, tập nhưng khó tập trung.
  • 16g15, tập một chút Vạn Thắng Công thế 1.
  • Những lúc rãnh mà không tập được vì môi trường không thích hợp (hoặc là ồn, hoặc là quá nóng bức) hay là lúc hết xăng, thì con cho tâm con nó học đề mục bằng cách nhìn đèn led đỏ (cục sạc điện thoại) hoặc là nhìn cái hình hòn bi đỏ 3d HSTD (trên điện thoại). Cứ 5-10 giây mở mắt nhìn (mở hé mắt vừa đủ nhìn, để tránh bớt ánh sáng quá mạnh), thì 5-10 giây nhắm mắt tưởng nhớ lại với tác ý "chấm đỏ". Cứ luân phiên nhau, và một đợt học khoảng 3, 4 phút. Và con chỉ dùng cách này khi không tập, còn lúc tập thì không có nhìn mồi nữa, và con thấy khi mình tập thì có hiệu quả hơn (ở việc đề mục rõ hơn, và dễ dàng xuất hiện hơn).[Trước khi có ý kiến của thầy, con tạm ngừng việc học đề mục kiểu này, vì con cảm thấy có cái gì đó không ổn khi vào công phu. Con sẽ tập đề mục theo kiểu như lâu nay.]- Bài được sửa lại ngày 22/3/2015. p4
  • 20g-21g, tập rất đã, đề mục đang chuyển dần sang giai đoạn đề mục sáng rõ, tựa như mặt trời đỏ sắp lặn (nhưng không sáng bằng mặt trời). Giống giống cái hình này.

  • Con thường "chăm chăm nhìn đề mục" để cũng cố và duy trì đề mục. Đề mục có xu hướng nhỏ dần, con cố gắng cho nó nhỏ từ từ, chứ không làm nó đột ngột (khó giữ, khó kiểm soát). Khi nó nhỏ cỡ như một chấm đỏ của cây bút lông tô màu (của học sinh), thì nó từ từ tự chuyển thành bùi nhùi. Con lại gia lực ở cái nhìn chăm chăm, cộng với câu niệm Phật (réo gọi) thì được đề mục. Cứ như vậy  mà luân phiên. [Khi đề mục nó chưa rõ thì con vừa quán vừa niệm, khi nó rõ rồi thì cái niệm nhẹ lại (rồi dừng) và chỉ còn cái nhìn chăm chăm].

p4

P vừa sửa lại bài đăng ngày 19 và 20/3/2015, chỗ gạch bỏ. Mong bà con thông cảm. Nếu lỡ có bà con nào làm theo thì P xin sám hối. Chúc bà con tinh tấn.

p4

21/3/2015 - ngày tập thứ 203
  • Lúc 4, 5g em nó thức dậy quán đề mục rồi ngủ tiếp. Đến 6g, dậy Niệm Phật quán chấm đỏ một chút, rồi rời giường.
  • 7g, nhập cốc online, thỉnh thoảng tiếng ồn trong nhà vọng ra, làm con tuột định. Trong giai đoạn này, con bị chướng ngại là tiếng ồn, cái tai nó có vẻ thính quá nên cũng hơi rắc rối. 8g30, ngừng tập và hồi hướng.
  • 15g, tập VTC thế 1 trong 5 phút.
  • 20-21g, con tập cũng được nhưng cảm thấy không đã mấy.
    22/3/2015
  • 7-9g, con nhập cốc nhưng tập vẫn chưa đủ đô.
  • 12-14g, con vẫn thường tập khi ngủ trưa. Con có tác ý nhập cốc tập cùng bà con. Con tập được một chút thì nằm mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ: Trong mơ con thấy một thằng nó mặc quần áo sẫm màu (giống giống đen), cái thằng đó nó là chủ của một ngôi nhà nhưng mà nó ít khi chịu tiếp khách. Trong nhà nó có một người phụ tá là nữ. Hôm đó, có một thằng nam (phụ tá cũ của nó) tìm gặp thằng chủ nhà nhưng mà thằng chủ nó vẫn trốn, không tiếp khách. Cũng như mọi lần thì nó vẫn thường ra hỏi người phụ tá là ai đến và nó lại vào trốn mất. Nó dường như đang chờ một người khách đặc biệt. Và rồi hôm đó người khách đặc biệt của nó cũng ló dạng. Ở một khoảng trước nhà nó, ông khách đó mặc đồ trắng phau, nó và ông khách nhận ra nhau, cả hai thằng đều có khuôn mặt và vóc dáng như nhau, chỉ có khác ở màu quần áo. Thằng chủ lầm bầm cái gì đó như là "sao mầy dám giả dạng tao", còn ông khách mặc đồ trắng thì chỉ cười. Con tỉnh dậy, nhưng lại cảm thấy 2 thằng đó đều là mình cả.
  • 16g, tập VTC một chút. Sau đó nhập cốc, nhưng anh hàng xóm lại vừa đánh đàn ghita vừa hát bài Cô hàng xóm. Con tập một chút, rồi ngưng vì anh bạn đó hát nghe sao mà tâm trạng quá chừng.
  • 17-18g, con nhập cốc tiếp, lần này không gian thật là yên ắng, con tập rất đã. Trong khi tập con thật sự buông xả tâm, thông thường cái tâm con dường như nó bị buột tập trong giới hạn (kiểu như 3 năm là phải xong nghen), rồi thêm cái mong ngóng đề mục nữa... Con thấy thế nên lập tâm vào yếu chỉ của thầy "chăm chăm nhìn vào một điểm", và dặn dò tâm con "làm tới đâu hay tới đó nghen". Còn thêm cái vụ lo lắng cho thằng bạn nữa chứ, và con lại dặn dò "mình đã rất cố gắng trình bày nguyên con rồi, thôi thì người ta tập hay không thì tùy nha, và nên làm việc của mình thôi". Sau đó con cảm thấy cái tâm nó thực sự thoải mái, con lại để ý cái tâm trạng của con lúc đó và con thấy nó chưa được vui lắm, nên lại tác ý "vui, vui! Mình tập cái này để mình vui, và chẳng có một cái niềm vui nào bằng tập cái này cả". Và em nó vui, môi con chúm chím, con đi vào buổi tập, đề mục đang chuyển từ mờ sang rõ, nhưng khi có khi không. Khi có đề mục dạng mờ thì con giữ cái nhìn chăm chăm thiệt lâu, và niệm Phật kèm theo. Con thấy trong mỗi tiếng niệm của con, nó như một luồng hơi thổi vào cục than (đề mục), và đề mục lại hực lên. Cái khuôn mặt con lúc đó chắc cũng tức cười lắm, đôi mắt nhắm, cái tráng hơi nhăn, nhưng môi thì mũn mĩm. Buổi tập thật là thỏa mái và con cảm giác mình có một niềm vui sướng lạ kỳ, tựa như mình vừa buông xuống một gánh nặng trên đôi vai gầy guộc của mình. Xin nguyện niềm vui này cũng lan tỏa đến các huynh đệ đồng tu. Nguyện cùng bà con đồng tu hành, đồng thành tựu.

p4

23/3/2015
  • 7-9g, 12-14g, 15-17g: con nhập cốc, và cứ nhằm thẳng đề mục mà tập.
    24/3/2015
  • Cả ngày hôm nay con nhập cốc thường xuyên. Mệt thì nghỉ, hết mệt lại tiếp.
  • Con cảm thấy là đề mục cũng ngon lành, nhưng mà khi đề mục dịu xuống thì tâm nghĩ lăng xăng. Con đã nhận ra Yếu Điểm của mình là nó nằm ở giữa 2 lần xuất hiện đề mục, vì lúc có đề mục thì cái tâm nó có việc làm, còn ở đoạn giữa này thì cái tâm nó mất việc nên nó khởi nghĩ lung tung và cũng thường kèm theo cái hôn trầm, nên con chú ý tìm mọi cách để khống chế cái yếu điểm này. Rồi con đi lòng vòng tìm kiếm một câu trả lời. VÀ con đã có giải pháp chống căn bệnh vọng tưởng xuất hiện khi đề mục dịu xuống (tức là khoảng trống giữa 2 lần xuất hiện đề mục trước và đề mục sau). Lúc con thấy đề mục trước vừa dịu xuống, con tác ý câu "chăm chăm nhìn vào một điểm" vài lần cách nhau vài giây + với việc đợi vài giây để khởi đề mục kế tiếp và khi đề mục kế tiếp xuất hiện là con làm như thường lệ vừa quán vừa niệm Phật. Khi nào thấy đề mục có vẻ sáng ngon thì con giảm cái niệm lại, đôi khi chỉ để lại cái nhìn thôi. Và một lát thì đề mục dịu xuống (tức là mờ dần) thì con tác ý câu "chăm chăm nhìn vào một điểm". Cứ như vậy mà cả một buổi tập nó rất là ngon lành.
  • Cuối buổi công phu con tác ý hồi hướng như thường lệ "xin hồi hướng công đức đến Phật A Di Đà, thầy Tibu, cô Vân, ngài Địa Tạng. Hồi hướng đến quý bạn đồng tu, các vị hộ pháp, hộ đạo tràng, chư vị hương linh đang hộ trì, các oan gia trái chủ, cửu huyền thất tổ và ba mẹ", nhưng nay con thêm một câu "xin nguyện hồi hướng cho ác nghiệp của con và xin ác nghiệp của con phải ở chỗ con, chứ không được tìm đến thầy.".
  • Đề mục hiện tại của con trông cũng đã rõ rõ, đôi lúc cũng sáng đẹp, màu mè tạm ổn. Lúc này con thấy là để cho cái đề mục đẹp thì yêu cầu cái tâm nó trống nhiều lắm, một cái khởi nghĩ "giữ" đề mục khởi lên, cũng làm tắt luôn cái đề mục như thường và một điều kỳ lạ là muốn giữ đề mục lâu thì phải tắt luôn "cái ý muốn giữ" thì mới làm được. Cái này tựa như câu "ép dầu ép mỡ chớ ai nỡ ép đề mục" (con vừa độ lại câu này đó).

lengoctao27


tuephuong5

                            Cô VÂN ơi có người đang theo cô học . Mau vào chánh định thôi .ADIĐAPHẬT.5 tui củng vui lây.
Thưa thầy :Con tin thầy ,và tập theo thầy. Con nguyện dù tái sanh bất cứ nơi đâu đều được làm trò ĐẠO SƯ TI BU .

p4

25/3/2015
  • Buổi sáng, phải ở trong nhà coi nhà, vì cả nhà đi ăn giỗ. Con có tập nhưng không đã mấy vì lạ chỗ, mặc dầu là nhà mình. Vậy là vừa tập vừa ngóng ông ba về, để mà giao lại cái nhà, rồi ra cái chuồng phía sau nhà (là nơi con công phu lâu nay).
  • Lúc ra sau nhà, tập cũng chưa đã mấy, kiểm lại thì nhận thấy rằng do thiếu cái mũ trùm đầu. Vì thiếu nó, nên lúc tập, con nhắm mắt nhưng bị cái ánh sáng (ban ngày) nó vẫn chớp chớp rất khó chịu. Khoảng hơn 1 giờ tập, con tạm nghĩ rồi vào nhà lấy cái mũ trùm đầu, sau đó tập tiếp lại ngon lành.
    ###
    Nhân tiện kể cho bà con nghe về chiếc mũ trùm đầu...
    CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾC MŨ LEN

    Cách đây cũng đã gần 2 năm, lúc đó con đang tạm trú ở một ngôi chùa cách Đà Lạt khoảng hơn 20 cây số. Con thì có cái bệnh khó ngủ, tức là chỗ ngủ có ánh sáng và tiếng ồn là chịu thua. Thế là con mua một cái mũ, một bộ tai nghe và một chiếc mp3. Thế là khi cần ngủ thì dùng cái mũ che tới 2 mắt, mở kinh tụng "Vô Lượng Thọ", đeo tai nghe, nghe tụng một hồi thì ngủ luôn. Rồi đến một ngày cuối tháng 8 năm 2014, con gặp phương pháp an trú chánh niệm đằng trước mặt. Lúc đầu tập, nhắm mắt thì cứ thấy vẫn còn ánh sáng bên ngoài chói vào, khó mà tập trung được. Thế là theo thói quen, con lại lấy chiếc mũ trùm đầu này lại trùm kín mắt, được một cái tối nhân tạo, nên tập dễ hơn. Và trong một dịp có mấy cô ở quê lên thăm, họ lại âm thầm mua tặng thêm 2 cái nữa giống y chang. Tập ATCNĐTM được hơn 1 tháng, thì con về nhà, đem theo 3 chiếc mũ giống y nhau. Nên mỗi khi mũ dơ, đem giặt thì vẫn còn mũ để con tập. Từ đó cho tới bây giờ, cứ mỗi lần tập là con trùm mắt bằng chiếc mũ đó.
    ###
    26/3/2015
  • Buổi sáng, thêm một lần nữa nằm coi nhà. Thế là rãnh rỗi mà khó tập, nên đọc mấy cái tin về những bí mật trên thế giới, đọc hấp dẫn quá nên ban chiều tập thì đề mục nó cũng "bí mật" luôn, là vì lúc tập thì cái tâm nó lại nhớ mấy cái tin bí mật kia, làm cả buổi tập mất tiêu cái đề mục. Rút kinh nghiệm lần sau, chắc hết dám đọc mấy cái tin tào lao đó nữa.
    27/3/2015
  • Tiếng động môi trường là một chướng ngại. Buổi sáng nay có tiếng nhạc cứ véo von làm con không thể nào tập trung cho được, lại hay nghe ông thầy thường dặn dò bà con là phải "kiên nhẫn", nên con cũng ngừng tập và nằm đọc cuốn Thanh Tịnh Đạo Luận, kiên nhẫn chờ. Đến mãi 11g trưa thì môi trường yên tĩnh, nằm dợt một lúc thì ngáy ò o. Tĩnh dậy lúc 12g30, ăn chút cơm, rồi nghĩ ngơi một lát, sau đó là nằm nhập cốc cùng bà con, tập tiếp. Nhưng lại tập khó tập trung quá, không hiểu sao vẫn nằm đúng hướng như mọi ngày, mà cái tâm nó cảm thấy bất ổn sao đó, tập không vô. Tập hoài một lúc thiệt là lâu, mà con vẫn không thể nào định tâm. Sau hồi lâu thì con ngồi dậy, tập lại ngon lành, ngồi một hồi mỏi thì nằm, nằm tập một hồi lâu thấy mỏi lại ngồi, và buổi tập này có chất lượng, và ngon nhất là đoạn 15g-16g20.
  • 15g-16g20, trong khoảng thời gian này buổi tập nó rất ếp phê. Không gian thật tĩnh mịch cả bên ngoài môi trường và bên trong cái nhìn. Đề mục ra liên tục và con thường tự nhắc nhở mình bằng câu "chăm chăm nhìn một điểm", và thường nhắc em nó vào những thời điểm quan trọng - là những lúc ngắt quãng khi đề mục chưa kịp ra. Nhắc nhở em nó để em nó tĩnh táo mà chú tâm trở lại khi đề mục vừa mờ xuống. Những lúc đề mục chưa rõ thì con chăm chăm nhìn nhiều hơn. VÀ câu niệm Phật được niệm đúng lúc (lúc mà lực quán chưa đủ mạnh để làm rõ đề mục) thì CÂU NIỆM góp phần nâng cao độ tập trung, đề mục rõ hơn, và đặc biệt nó còn có tác dụng quan trọng là làm tăng cái niềm tin (tức là nó sẽ tô màu cho đề mục sang đỏ). Khi cái tâm nó rỗng (không còn một cái nghĩ, cái ý muốn giữ đề mục cũng không), lúc đó nó thật sự thanh tịnh, đề mục sáng lên đẹp và phẳng 2D. Ngay đó con nhìn vào một phần nhỏ hơn trong cái mặt 2D đó thì được một đề mục nhỏ hơn và cái đề mục nhỏ này nó lồi lên (nổi lên) giống như một hòn bi. Đột nhiên ngay lúc đó, trong con nó xuất hiện một cái "sợ", làm cho hòn bi mất tiêu. Cả buổi tập được một lần ngon như thế, còn mấy lần khác cũng có hình dạng nổi nhưng không đẹp mấy và không hình thành hòn bi. LẠI MỘT LẦN NỮA VÌ VUI MÀ CON QUÊN MẤT CÁI VỤ TÁC Ý "HỶ LẠC". Xin nguyện cùng bà con đồng tu hành, đồng thành tựu.

p4

28/3/2015
  • Con tập tốt lúc 17-18g.
    29/3/2015
  • Con tập được một lần hòn bi, không gian tối, thời gian không được lâu. Con thấy mỗi khi tâm thật sự yên ắng (không có một cái nghĩ, không có cái gợn nào) và môi trường thanh tịnh, thì mục mới ngon lành.
    30/3/2015
  • Buổi Tập bình thường. Buổi tối con mơ một giấc mơ. Con vào một thư viện. Con đọc một tài liệu dài. Con sao chép tài liệu đó và dán vào một quyển vở, nhưng chỉ được nữa trang. Sau đó con đi tìm một nhà cầu. Nhà Cầu ở trên một căn gác. Trên gác con có thấy một người đang nói chuyện với một nữ, chuyện về những con rồng. Rồi người đó chỉ ra ngoài cửa sổ. Con và người bạn nhìn thấy một người chiến sĩ samurai, người huấn luyện rồng và một con rồng. Người huấn luyện rồng người mà có thể gọi là chiến binh sấm sét vì ông ta rất giỏi. Chiến sĩ samurai yêu cầu điều gì đó, anh ta muốn chiến binh sấm sét chữa bệnh. Chiến binh sấm sét lấy tay xoa đầu anh ta và rứt lấy cái đầu của anh ta nhưng ta vẫn còn sống và vẫn còn một cái đầu. Chiến binh samurai đưa cho chiến binh sấm sét một bản đồ kho báu ở một vùng núi châu á. Con cùng với chiến binh samurai và chiến binh sấm sét đến vùng núi có kho báu. Đối diện kho báu là hang núi của mấy ông tiên. Chiến binh samurai lấy kiếm đánh dấu những chiến binh sấm sét chỉ cách đánh dấu khác. Ông ta nói mỗi người là một vũ trụ và muốn đánh dấu thì phải quay vào trong vũ trụ của mình vẽ một chữ Ôm "số 3 ngược, tới chữ i, tới số 3 thuận", và dặn kiếm sĩ samurai lên đầu thai làm người để có nhiều nhiệm vụ hơn. Nhóm tụi con thấy một ông vua cùng đội quân đang đi tới. Nhóm con quỳ lạy thì thấy ông vua đó lạy một ông vua khác ở phía xa nên nhóm con cũng lạy ông vua ở xa. Rồi con thấy những ông vua khác cùng với đoàn quân của họ đang đến, họ định lạy ông vua đầu tiên, nhưng thấy ông vua đầu tiên lạy một ông vua phía xa, nên họ cũng lạy ông vua phía xa. Rồi đột nhiên nhóm con rời đi vào một khu rừng. Nhóm con hiện tại có 3 người: con, một người bạn và chiến binh sấm sét. Chiến binh sấm sét gọi điện về cho mẹ của anh ta, nhưng mẹ của anh ta vừa nói một câu thì gác máy. Nhóm tụi con bị một đội quân ẩn danh truy tìm. Chiến binh sấm sét "hô biến" cả nhóm xuất hiện trong một khu rừng khác. Từ đằng xa có những bóng đen đi tới, thằng bạn con tự nhiên lại xông lên trước nên nó bị chiến binh sấm sét kéo nó lại để tránh bị phát hiện nhưng không kịp, vẫn bị nhóm bóng đen phát hiện. Đứa nhỏ nhất là một đứa gái nhỏ tuổi (khoảng 11-12 tuổi) xông ra với 2 tay là 2 cây kiếm. Nó thách đấu với con, con không có vũ khí nên nó chỉ về phía xa có một cây gậy dài, chiến binh sấm sét lại đưa cho con một thanh kiếm nữa. Đứa con gái nhỏ định tiến đánh nhưng bị chiến binh sấm sét nhảy lên mỗi một chân đạp dẫm lên mỗi cỗ tay của nó nên nó bị khống chế, con đưa cái gậy về mặt nó để giữ. Còn chiến binh sấm sét và thằng bạn đang đánh với 2 tên khác. Đứa con gái nó nói là hình như nhóm nó đã truy nhầm. Nhưng tay đứng đầu của nhóm đó, kéo nó ra bên và giết nó vì sợ nó tiết lộ chuyện gì. Thằng anh cả đó nó cũng giết luôn thằng em thứ hai và tự sát. Giấc mơ đầu tiên kết thúc. Giấc mơ thứ hai, nhóm con cũng có 3 người (hình như con cầm đầu) đi tham gia một trận chiến nào đó. Đang giữa chừng chiến đấu thì trên mặt đất hiện 2 vòng tròn bao nhau, 1 vòng tròn nhỏ ở giữa có chữ Vạn màu vàng, phía ngoài vòng tròn nhỏ là vòng lớn với những ký tự kỳ lạ. Nhóm con nhảy vào vòng chữ Vạn, lưng mỗi thằng áp vào nhau để dễ đánh ra xung quanh. Chợt nghe tiếng ông Vua nói "Thất bại, đã bảo là phải đánh xung quanh trước, rồi mới nhảy vào vòng tròn nhỏ". Và đúng như lời ông Vua nói, 2 thằng bạn của con thất thủ, ông Vua bị bắt, con bị kề kiếm ngay cổ. Tụi nó định cắt cổ con nhưng con đã loàn tay lên chắn lưỡi dao ra khỏi cổ. Rồi nhảy xuống biển. Khi vừa đến biển con đạp trên nước mà chạy. Bổng xuất hiện những đốm sáng trên mặt nước nên con chạy theo. Chạy một đoạn thì con thấy ở phía trước có một ngôi chùa trên mặt nước, ở sân chùa có một tượng Phật Di Lặc mĩm cười. Con leo lên từng bực cấp và vừa lạy. Lên tới nơi thì không thấy tượng Phật Di Lặc mà thấy bức tượng ngài Bồ Tát Địa Tạng đang đứng. Còn một đoạn chi tiết nữa mà con bị quên (vì mãi tới hôm nay 1/4/2015 con mới viết lại giấc mơ này).
    ###
    31/3/2015 và 1/4/2015
  • Con tập ở mức thường. Con đang cố gắng kiểm soát tư tưởng.

Tibu

Trích dẫn từ: p4 trên Th4 01, 2015, 09:38 AM
28/3/2015
  • Con tập tốt lúc 17-18g.
    29/3/2015
  • Con tập được một lần hòn bi, không gian tối, thời gian không được lâu. Con thấy mỗi khi tâm thật sự yên ắng (không có một cái nghĩ, không có cái gợn nào) và môi trường thanh tịnh, thì mục mới ngon lành.
    30/3/2015
  • Buổi Tập bình thường. Buổi tối con mơ một giấc mơ. Con vào một thư viện. Con đọc một tài liệu dài. Con sao chép tài liệu đó và dán vào một quyển vở, nhưng chỉ được nữa trang. Sau đó con đi tìm một nhà cầu. Nhà Cầu ở trên một căn gác. Trên gác con có thấy một người đang nói chuyện với một nữ, chuyện về những con rồng. Rồi người đó chỉ ra ngoài cửa sổ. Con và người bạn nhìn thấy một người chiến sĩ samurai, người huấn luyện rồng và một con rồng. Người huấn luyện rồng người mà có thể gọi là chiến binh sấm sét vì ông ta rất giỏi. Chiến sĩ samurai yêu cầu điều gì đó, anh ta muốn chiến binh sấm sét chữa bệnh. Chiến binh sấm sét lấy tay xoa đầu anh ta và rứt lấy cái đầu của anh ta nhưng ta vẫn còn sống và vẫn còn một cái đầu. Chiến binh samurai đưa cho chiến binh sấm sét một bản đồ kho báu ở một vùng núi châu á. Con cùng với chiến binh samurai và chiến binh sấm sét đến vùng núi có kho báu. Đối diện kho báu là hang núi của mấy ông tiên. Chiến binh samurai lấy kiếm đánh dấu những chiến binh sấm sét chỉ cách đánh dấu khác. Ông ta nói mỗi người là một vũ trụ và muốn đánh dấu thì phải quay vào trong vũ trụ của mình vẽ một chữ Ôm "số 3 ngược, tới chữ i, tới số 3 thuận", và dặn kiếm sĩ samurai lên đầu thai làm người để có nhiều nhiệm vụ hơn. Nhóm tụi con thấy một ông vua cùng đội quân đang đi tới. Nhóm con quỳ lạy thì thấy ông vua đó lạy một ông vua khác ở phía xa nên nhóm con cũng lạy ông vua ở xa. Rồi con thấy những ông vua khác cùng với đoàn quân của họ đang đến, họ định lạy ông vua đầu tiên, nhưng thấy ông vua đầu tiên lạy một ông vua phía xa, nên họ cũng lạy ông vua phía xa. Rồi đột nhiên nhóm con rời đi vào một khu rừng. Nhóm con hiện tại có 3 người: con, một người bạn và chiến binh sấm sét. Chiến binh sấm sét gọi điện về cho mẹ của anh ta, nhưng mẹ của anh ta vừa nói một câu thì gác máy. Nhóm tụi con bị một đội quân ẩn danh truy tìm. Chiến binh sấm sét "hô biến" cả nhóm xuất hiện trong một khu rừng khác. Từ đằng xa có những bóng đen đi tới, thằng bạn con tự nhiên lại xông lên trước nên nó bị chiến binh sấm sét kéo nó lại để tránh bị phát hiện nhưng không kịp, vẫn bị nhóm bóng đen phát hiện. Đứa nhỏ nhất là một đứa gái nhỏ tuổi (khoảng 11-12 tuổi) xông ra với 2 tay là 2 cây kiếm. Nó thách đấu với con, con không có vũ khí nên nó chỉ về phía xa có một cây gậy dài, chiến binh sấm sét lại đưa cho con một thanh kiếm nữa. Đứa con gái nhỏ định tiến đánh nhưng bị chiến binh sấm sét nhảy lên mỗi một chân đạp dẫm lên mỗi cỗ tay của nó nên nó bị khống chế, con đưa cái gậy về mặt nó để giữ. Còn chiến binh sấm sét và thằng bạn đang đánh với 2 tên khác. Đứa con gái nó nói là hình như nhóm nó đã truy nhầm. Nhưng tay đứng đầu của nhóm đó, kéo nó ra bên và giết nó vì sợ nó tiết lộ chuyện gì. Thằng anh cả đó nó cũng giết luôn thằng em thứ hai và tự sát. Giấc mơ đầu tiên kết thúc. Giấc mơ thứ hai, nhóm con cũng có 3 người (hình như con cầm đầu) đi tham gia một trận chiến nào đó. Đang giữa chừng chiến đấu thì trên mặt đất hiện 2 vòng tròn bao nhau, 1 vòng tròn nhỏ ở giữa có chữ Vạn màu vàng, phía ngoài vòng tròn nhỏ là vòng lớn với những ký tự kỳ lạ. Nhóm con nhảy vào vòng chữ Vạn, lưng mỗi thằng áp vào nhau để dễ đánh ra xung quanh. Chợt nghe tiếng ông Vua nói "Thất bại, đã bảo là phải đánh xung quanh trước, rồi mới nhảy vào vòng tròn nhỏ". Và đúng như lời ông Vua nói, 2 thằng bạn của con thất thủ, ông Vua bị bắt, con bị kề kiếm ngay cổ. Tụi nó định cắt cổ con nhưng con đã loàn tay lên chắn lưỡi dao ra khỏi cổ. Rồi nhảy xuống biển. Khi vừa đến biển con đạp trên nước mà chạy. Bổng xuất hiện những đốm sáng trên mặt nước nên con chạy theo. Chạy một đoạn thì con thấy ở phía trước có một ngôi chùa trên mặt nước, ở sân chùa có một tượng Phật Di Lặc mĩm cười. Con leo lên từng bực cấp và vừa lạy. Lên tới nơi thì không thấy tượng Phật Di Lặc mà thấy bức tượng ngài Bồ Tát Địa Tạng đang đứng. Còn một đoạn chi tiết nữa mà con bị quên (vì mãi tới hôm nay 1/4/2015 con mới viết lại giấc mơ này).
    ###
    31/3/2015 và 1/4/2015
  • Con tập ở mức thường. Con đang cố gắng kiểm soát tư tưởng.

Làm thật đúng lúc rồi đó con. Trong diễn tiến của giấc mơ thì giấc mơ đầu là chuyện thường tình: Chỉ là những dao động củ tư tưởng mà thôi.
Qua giấc mơ thứ hai thì nó có mùi vị Đạo Pháp hơn, nhưng chung quy chỉ là những dao động tư tưởng cao cấp hơn mà thôi.
Trong điều kiện đó thì tibu cũng sẽ tìm cách kiểm tra tư tưởng.
Có hai cách:
1. Phồng xẹp: Có nghĩa là con chú ý vào những bộ phận nào khi con hít vào là nó... phồng lên.
Khi con thở ra thì ngay chỗ đó nó... xẹp xuống

Hể mà nó phồng lên thì con niệm "phồng".
Hể mà nó xẹp xuống thì con niệm "xẹp".

Chỉ cần như vậy thôi. làm một hồi thì tâm con nó yên lặng ở dạng Cận Định.

Nhớ thư giản.

2. Ghi nhận những tư tưởng không mời mà đến. Và thay kệ nó. Đừng phê bình hay suy nghỉ về nó, tóm lại nó hiện ra thì con ghi nhận. Không phê bình gì hết. nó không có hiện ra thì con "phồng xẹp".

vutienhanh2

          Thầy cho con hỏi ý này con chưa rõ ạ
  Trong bài thầy trả lời bạn phương4dltt......
_ khi phồng lên thì niêmt phồng,khi xẹp thì niệm xẹp
   Chỉ làm vậy thôi ,làm một hồi thì tâm con nóyên lặng ở dạnh cận đinh.
     chúng con có thể thực hành như vậy những lúc tâm bất an được không ạ .?

TrieuTuLong

chị vutienhanh ơi đã post mấy hình bà con... nó nằm bên đây:https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15889.msg56685;topi*** ***een#msg56685
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

Tibu

Trích dẫn từ: vutienhanh2 trên Th4 02, 2015, 08:56 AM
          Thầy cho con hỏi ý này con chưa rõ ạ
  Trong bài thầy trả lời bạn phương4dltt......
_ khi phồng lên thì niêmt phồng,khi xẹp thì niệm xẹp
   Chỉ làm vậy thôi ,làm một hồi thì tâm con nóyên lặng ở dạnh cận đinh.
     chúng con có thể thực hành như vậy những lúc tâm bất an được không ạ .?
Cách này là ăn cắp từ thiền Vipassana. Ai tập cũng được.

Ôn lại một tý lịch sử về cách "Phồng Xẹp" này:

Lý do, là có một lần Đức Phật Thích Ca đi gặp một băng tu sĩ tụ tập và đang tính chuyện cải nhau.
Khi Đức Phật xuất hiện đúng lúc, thì các tu sĩ hung hăng này:
- - Thưa Thầy, đây là chuyện của tụi con. Thầy không có liên quan gì ở đây hết, để tụi con tính chuyện này!

===========
Nghe rất rõ như vậy, Đức Phật cố nán lại và nhìn quanh coi có một tu sĩ nào hiền hòa, dể bảo hơn hay không?
Để Ngài tính chuyện nói cho người dể bảo này trước, sau đó là Ngài dùng kế hoạch vết dầu loan để giải hòa tăng đoàn hung tợn này!
===========

Đang đứng như vậy, thì có một tu sĩ tiến tới đuổi khéo Ngài là:
- - Thưa Thầy, cạnh đây có một khu rừng, Thầy cũng nên vào đó để nhập hạ! Chuyện này của tụi con! Để tụi con tính!!!

Hết cách, nhìn một lần cuối vào những đám khí sân: màu đỏ bầm cực kỳ dơ dáy... đang ngùn ngụt phụt lên từ những cái đầu bù xù của những tu sĩ đang đắc quả vị... Sân Hân Ngút Trời này!

Đức Phật hiểu là lần nhập hạ này sẽ là vất vả cho Ngài đây!!!

====================
Và Ngài lặng lẻ, vào khu rừng...
====================
[...]
Sau khi loay hoay với sự vướng víu của tính sân hận do các tu sĩ hung hăng này lây lan... Ngài cũng tìm ra được cách khống chế sự nhiểu loạn này:
==============
Trong lần nhập hạ này: Ngài đã bỏ ra hơn ba tháng để mà... phồng xẹp.
Tuyệt chiêu này đã giúp Ngài lấy lại được thăng bằng!

Khi Ngài đi qua vùng mà trước đây có các tu sĩ hung hăng đó:

Bải đất trống trơn, không còn ai ở lại tu hành!!!

================

Vậy mà cho tới hiện nay, vẫn có những tu sĩ cứ tưởng bở là chỉ cần phồng xẹp vài... ba chục hơi thở là tâm sẽ yên lặng liền ngay!

Các vị này... ngu ngốc đến độ, không chịu hiểu là... để tạo lại hòa bình phía... bên trong:

Một Đức Phật đã bỏ ra trên ba tháng để mà ... "phồng xẹp"

Trong khi đó bọn mình là cái thá gì mà chỉ mới "phồng xẹp" vài ba phút mà đã hấp tấp tính chuyện cao siêu hơn!
Tập mất căn bản như vậy, thì làm sao mà tiến tu được?