Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Thầy ơi, con sợ tâm con nó kiêu ngạo

Bắt đầu bởi boiroi, Th12 30, 2013, 03:51 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

boiroi

Thầy ơi, lúc này khi con có tiến bộ trong công phu, hoặc giúp đỡ được cho ai đó thì con hay nhớ lại, hay nghĩ tới chuyện đó rồi tự thấy sung sướng. Khi con làm chuyện tốt thì con cám ơn người đó, nhưng còn chuyện mình có tiến bộ thì mình làm sao để nó yên trở lại? Con mà để yên thì nó cứ nghĩ tới (con sợ cứ nghĩ tới cái tiến bộ của mình nhiều quá rồi nó sinh ra tự mãn), nó cứ sôi sùng sục lên rất khó tả, bởi vậy con phải tập trung tư tưởng để không cho vọng niệm nó khởi lên, niệm phật để nó tập trung lại.

Con làm như vậy có được không thầy, hay thầy có thuốc đặc trị cho cái bệnh tự kiêu này không thầy?  :D :D :D :D

Thầy khỏe thì hãy trả lời con nha.

Con cám ơn thầy nhiều.

Tibu

Trích dẫn từ: boiroi trên Th12 30, 2013, 03:51 AM
Thầy ơi, lúc này khi con có tiến bộ trong công phu, hoặc giúp đỡ được cho ai đó thì con hay nhớ lại, hay nghĩ tới chuyện đó rồi tự thấy sung sướng. Khi con làm chuyện tốt thì con cám ơn người đó, nhưng còn chuyện mình có tiến bộ thì mình làm sao để nó yên trở lại? Con mà để yên thì nó cứ nghĩ tới (con sợ cứ nghĩ tới cái tiến bộ của mình nhiều quá rồi nó sinh ra tự mãn), nó cứ sôi sùng sục lên rất khó tả, bởi vậy con phải tập trung tư tưởng để không cho vọng niệm nó khởi lên, niệm phật để nó tập trung lại.

Con làm như vậy có được không thầy, hay thầy có thuốc đặc trị cho cái bệnh tự kiêu này không thầy?  :D :D :D :D

Thầy khỏe thì hãy trả lời con nha.

Con cám ơn thầy nhiều.
Phật Ngôn:
Chuyện gì mà có hại cho mình thì dĩ nhiên là không có làm.
Tất nhiên, chuyện gì mà hại cho cả mình lẩn thiên hạ thì miễn làm luôn.
Chuyện gì mà có lợi cho thiên hạ nhưng lại nguy hại cho mình thì dĩ nhiên cũng không làm.
Chuyện gì mà có lợi cho thiên hạ và lợi cho mình thì nên làm và làm hoài thôi. Khi làm nhiếu quá rồi thì nó sẽ thành một thói quen.
Khi nó thành thói quen thì chính mình cũng hết có khen mình nỗi luôn hehehe ;D ;D ;D
Là vì cũng dể hiểu: Có ai mà đi khen cái hơi thở của mình đâu?

boiroi

Thầy ơi, mấy câu kia con hiểu, còn câu này con thắc mắc hoài "Chuyện gì mà có lợi cho thiên hạ nhưng lại nguy hại cho mình thì dĩ nhiên cũng không làm". Thầy nói rõ hơn được không thầy?

Con cám ơn thầy nhiều.

Gấu Trúc

Trích dẫn từ: boiroi trên Th12 30, 2013, 06:49 PM
Thầy ơi, mấy câu kia con hiểu, còn câu này con thắc mắc hoài "Chuyện gì mà có lợi cho thiên hạ nhưng lại nguy hại cho mình thì dĩ nhiên cũng không làm". Thầy nói rõ hơn được không thầy?

Con cám ơn thầy nhiều.

hông biết phải chú Tibu đang nhắc tới chuyện của mấy hành giả Điện Thần Nhân và Tha Hóa Tự Tại không ta. Tập theo cách của họ thì hại mình nhưng lợi cho thiên hạ đó ^^, vì họ cũng giúp chữa bệnh với làm nhiều việc tâm linh cho những người đến cầu xin họ.

Vô minh là nguyên nhân căn bản của tái sinh.
Với những người có thể liễu ngộ điều này thì chính thân họ
có thể là phương tiện để giải thoát họ ra khỏi tái sinh;
Nhưng những người còn lại, chính thân họ
cũng là dây xích buộc chặt họ vào Vòng Sinh-Tử (Milarepa)

boiroi

#4
Đệ thì nghĩ thầy với cái thấy của bồ tát trải qua từ vô số kiếp tới nay chứ không phải chỉ 1 kiếp (người thường dù tầm nhìn xa trông rộng thì cũng được trong kiếp sống của mình), có thể trong liên hoa tạng chứ không phải trái đất này, nên cái lợi và hại của bồ tát và người thường nó thấy khác nhau (có thể mình thấy như vậy nhưng đó là quả của kiếp nào đó từ xa xưa, hoặc là làm như vậy thì nó tạo ra cái lợi lớn hơn hoặc nhanh hơn để trả hết nghiệp sát cho bản thân, mà những chủ nợ của mình cũng hết khổ nhanh hơn).

Đệ nghĩ vậy thôi không biết như vậy có đúng không? Nhưng cuối cùng kết luận một cái là phải tu để có cái tivi nhìn cho nó sướng, làm được nhiều việc hơn, hiệu quả hơn (đỡ tốn xu)  ;D ;D ;D ;D.

Gấu Trúc

Trích dẫn từ: boiroi trên Th12 30, 2013, 10:40 PM
Đệ thì nghĩ thầy với cái thấy của bồ tát trải qua từ vô số kiếp tới nay chứ không phải chỉ 1 kiếp (người thường dù tầm nhìn xa trông rộng thì cũng được trong kiếp sống của mình), có thể trong liên hoa tạng chứ không phải trái đất này, nên cái lợi và hại của bồ tát và người thường nó thấy khác nhau (có thể mình thấy như vậy nhưng đó là quả của kiếp nào đó từ xa xưa, hoặc là làm như vậy thì nó tạo ra cái lợi lớn hơn hoặc nhanh hơn để trả hết nghiệp sát cho bản thân, mà những chủ nợ của mình cũng hết khổ nhanh hơn).

Đệ nghĩ vậy thôi không biết như vậy có đúng không? Nhưng cuối cùng kết luận một cái là phải tu để có cái tivi nhìn cho nó sướng, làm được nhiều việc hơn, hiệu quả hơn (đỡ tốn xu)  ;D ;D ;D ;D.


Còn đệ thì nghĩ " làm chuyện hại mình lợi người" rồi thì làm sao mà làm cái chuyện " lợi mình lợi người được". 2 chuyện này có vẻ khó đi đôi với nhau được ;D

Đệ liên tưởng đến việc mình xách súng đi bắn hết mấy tên trộm cướp để bảo vệ xóm làng ( hại mình lợi cho mọi người vì nghiệp sát tăng cao) , tối về ráng tu để rặn cho ra mấy cái đề mục ( lợi mình lợi cho mọi người) . Hổng biết có ai làm vậy mà tu thành công không nhưng nghĩ thôi thì cũng thấy nó quái quái ^^.

Chú Tibu hay nói " đây là cái quẫy đuôi của một con rồng, mình chưa là rồng thì mình đừng làm". Chuyện chú Tibu và Cô Vân làm tới hộc máu, bệnh tới bệnh lui được là vì họ đã tu xong rồi. Còn 2 tụi mình chắc lại phải về ôm đề mục thôi vì không biết mình đang là con gì hết hihi.
Vô minh là nguyên nhân căn bản của tái sinh.
Với những người có thể liễu ngộ điều này thì chính thân họ
có thể là phương tiện để giải thoát họ ra khỏi tái sinh;
Nhưng những người còn lại, chính thân họ
cũng là dây xích buộc chặt họ vào Vòng Sinh-Tử (Milarepa)