Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Chiếu Tướng!... Bí!... Hahaha!

Bắt đầu bởi Tibu, Th10 27, 2015, 05:14 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

timchansu

Thầy phước báo lớn đến nỗi khó mà đong đếm được và Thầy còn bị đủ thứ, thì thử hỏi như tụi con thì làm sao đây ???

Tibu

Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 01, 2015, 08:02 AM
;D.
Anh Tibu à, chữ "nhịn đói" trong bài của anh có nghĩa là: nhịn = không ăn những thứ mà cơ thể của anh không được ăn, vì nó không phù hợp, sẽ gây bệnh. Đúng không ạ?

Chứ không phải là: nhin ăn có chủ đích để thanh lọc cơ thể gì gì đó....
Có câu chuyện:
Không hiểu sao mà anh chàng rể tương lai lén lút làm sao đó mà... lại rơi vào tay của nhà gái.
Dĩ nhiên, nhà gái bắt anh chàng xấu số này lại và... gia đình quyết định cho ngủ cùng giường với người yêu.

Và dĩ nhiên, để an toàn: gia đình lại cột anh chàng, cho anh chàng vào một cái bao và may cái bao đó dính xuống giường!
Và gia đình để quên anh chàng đó bốn, năm ngày.

Sau đó là cởi trói ra, tắm rửa ngon lành và có câu hỏi như sau:
- - Thế nào?
câu trả lời thều thào, yếu ớt:
- - Cơm thôi, thưa bác chỉ cần cơm thôi!
Thông thường là như vậy! Tất nhiên, trong điều kiện này: có thể kết luận là: anh chàng này chưa yêu cô nàng lắm.

==================
Nhưng nếu anh chành rể lại nói:
- - Gì thì gì, thưa bác con vẫn cứ yêu em của con!
Thì tình yêu này ghê gớm thật!

==========================
Sau này lại là phong tục của dân tộc miền quê ở Anh Quốc.

==========================

Như vậy khi bị đói thì thay đổi quan niệm... cho nên tu sĩ thứ dử cũng nên dợt chiêu:
Nhịn Đói và Chờ Đợi

Ga con

 ;D.
Cảm ơn anh về bài trả lời.
Vậy là mỗi chúng ta, khi tu hành, cũng nên ít nhất 1 lần đối diện với cái muốn = cái tham dục có thể thấy rõ nhất là "MUỐN ĂN" xem bản lĩnh của mình thế nào, phải không ạ. Sau đó mới nói đến những cái xa xôi hơn. Hì hì.
Em cứ nhớ cái câu của anh (đại ý) biết đâu mình cũng "cầm lòng không đặng rồi làm trái" mà xem xét mình.


he he he.

Deep Gratitude

#18
Trích dẫn từ: Tibu trên Th11 01, 2015, 07:47 PM
Trích dẫn từ: Ga con trên Th11 01, 2015, 08:02 AM;D.
Anh Tibu à, chữ "nhịn đói" trong bài của anh có nghĩa là: nhịn = không ăn những thứ mà cơ thể của anh không được ăn, vì nó không phù hợp, sẽ gây bệnh. Đúng không ạ?

Chứ không phải là: nhin ăn có chủ đích để thanh lọc cơ thể gì gì đó....
Có câu chuyện:
Không hiểu sao mà anh chàng rể tương lai lén lút làm sao đó mà... lại rơi vào tay của nhà gái.
Dĩ nhiên, nhà gái bắt anh chàng xấu số này lại và... gia đình quyết định cho ngủ cùng giường với người yêu.

Và dĩ nhiên, để an toàn: gia đình lại cột anh chàng, cho anh chàng vào một cái bao và may cái bao đó dính xuống giường!
Và gia đình để quên anh chàng đó bốn, năm ngày.

Sau đó là cởi trói ra, tắm rửa ngon lành và có câu hỏi như sau:
- - Thế nào?
câu trả lời thều thào, yếu ớt:
- - Cơm thôi, thưa bác chỉ cần cơm thôi!
Thông thường là như vậy! Tất nhiên, trong điều kiện này: có thể kết luận là: anh chàng này chưa yêu cô nàng lắm.

==================
Nhưng nếu anh chành rể lại nói:
- - Gì thì gì, thưa bác con vẫn cứ yêu em của con!
Thì tình yêu này ghê gớm thật!

==========================
Sau này lại là phong tục của dân tộc miền quê ở Anh Quốc.

==========================

Như vậy khi bị đói thì thay đổi quan niệm... cho nên tu sĩ thứ dử cũng nên dợt chiêu:
Nhịn Đói và Chờ Đợi

Thầy ơi, chuyện của Thầy hay quá. Con cũng thấy là cứ lấy cái đói thử người là dễ trúng nhất. Không chỉ trong tình yêu như chuyện Thầy kể đâu ạ, mà có lẽ tất tật các lĩnh vực. Họ sẽ "thều thào", rằng đói quá nên "nhà cháu" chả cần học, không biết đến "ní nuận/hý luận", cũng chẳng quan tâm đến ông to bà lớn hô khẩu hiệu hay treo giăng biểu ngữ "hoành tráng" đến mức nào, v...v.

Nhưng Thầy ơi, riêng chuyện tu tập theo Đạo Giải Thoát (đích thực) ở thời này con thấy hình như nó hoàn toàn trái ngược với thời "Chánh Pháp" khi Đức Phật còn tại thế. Khi đó, Đức Phật đã bỏ hết ngai vàng và các đại đệ tử của Người như các Ngài Mục Kiền Liên, Xá Lợi Phất cũng đã dứt cả triệu đồng vàng "thừa kế gia sản" chỉ để theo Người tu hành, đắp y và mang bình bát khất thực ngày ngày. Tam Tạng Kinh Điển (Gương Bậc Xuất Gia) cũng kể chuyện Công tử Raṭṭhapāla là người con duy nhất của một gia đình quý tộc giàu sang phú quý trong tỉnh Thullakoṭṭhita sau 3 lần liên tiếp thỉnh xin cha mẹ cho phép xuất gia theo Đức Phật sống đời tu hành không được đã "tuyệt thực" liên tiếp trong 7 ngày mong đạt nguyện vọng.

Còn bây giờ Thầy ơi ở cái thời "Mạt Pháp" chạy theo sự thụ hưởng vật chất này, con thấy hình như chỉ những người thực sự "biết" thế nào là khổ, "thấy" thế nào là khổ mới thực sự phát tâm tu hành được thôi ạ. Con xin nói câu chuyện của chính con. Gần đây nhất con nhận được thông tin về một "gói" học bổng "mơ ước" 90% hoàn toàn nằm trong tầm với của con. Vậy mà con đã rất bình thản nói với chị gái con, rằng "Chỉ cần chưa đầy một năm trước thôi, chắc chắn em đã "sống chết" apply cho cái học bổng này rồi và với lần thứ hai này chắc chắn em sẽ không bao giờ quay trở về đây để tiếp tục phải làm việc trong cái môi trường (uế trược đến tận cùng) như thế nữa. Nhưng bây giờ em đã tu rồi, em không muốn rời Việt Nam nữa. Vì sống sung sướng quá mấy ai muốn tu. Càng khổ mới càng dễ tu." Và chị gái con đã hết sức tán đồng điều đó, đơn giản chỉ vì gia đình chúng con giờ chỉ còn mấy chị em với nhau nên chị ấy cũng không muốn xa con nữa.

Cuối cùng, con xin được trích ở đây câu chuyện Con Rùa Mù cũng từ cuốn Gương Bậc Xuất Gia trong Tam Tạng Kinh Điển:

"Trong kinh Chiggaḷasutta [Samyuttanikāya, bộ Nidānavagga], Ðức Phật dạy rằng:

- Này chư Tỳ khưu, ví như mặt đất này bị nước tràn ngập sâu như biển. Một người ném một tấm ván xuống mặt nước biển, tấm ván có một lỗ nhỏ vừa đầu con rùa chui vào; hễ gió hướng đông, tấm ván trôi về hướng tây; gió hướng tây, tấm ván trôi về hướng đông; gió hướng nam, tấm ván trôi về hướng bắc; gió hướng bắc, tấm ván trôi về hướng nam... Có con rùa mù ở dưới đáy biển sâu ấy, cứ trải qua 100 năm, ngoi đầu lên một lần.
Các con nghĩ thế nào, con rùa mù kia, cứ trải qua 100 năm, nổi lên một lần chui đầu ngay vào cái lỗ của tấm ván ấy có được dễ dàng không?

Chư Tỳ khưu bạch với Ðức Thế Tôn rằng:

- Kính bạch Ðức Thế Tôn, con rùa mù kia, phải trải qua 100 năm nổi lên một lần, chui đầu ngay vào cái lỗ nhỏ của tấm ván, thật là một điều quá khó!

Ðức Phật dạy rằng:

- Này chư Tỳ khưu, được tái sanh làm người là điều khó hơn thế nữa.
Ðức Chánh Ðẳng Giác xuất hiện trên thế gian là điều quá khó hơn nữa.
Chánh pháp mà Như Lai đã thuyết giảng được phát triển trên thế gian này là điều vô cùng khó hơn thế nữa.
Nay các con đã được sanh làm người rồi!
Ðức Chánh Ðẳng Giác cũng xuất hiện trên thế gian này rồi!
Chánh pháp của Như Lai đã thuyết giảng đang phát triển trên thế gian này rồi!
Này chư Tỳ khưu, vì vậy, các con hãy nên tinh tấn không ngừng tiến hành thiền tuệ, hầu mong chứng ngộ chân lý Tứ thánh đế: Khổ thánh đế, Nhân sanh Khổ thánh đế, Diệt khổ thánh đế và Pháp hành Bát chánh đạo đưa đến sự chứng ngộ Niết Bàn, pháp diệt Khổ thánh đế."
Nếu tu dễ thì Phật Thánh đầy đường (Thầy)
Không Thầy đố mày làm nên (Tục ngữ)
There are no shortcuts to any place worth going (Beverly Sills)
There are no secrets to success. It is the result of preparation, hard work, and learning from failure (Colin Powell)

Tũn

#19
Hihi Thầy ui, khi mình nhịn đói mà tác ý "Đói thì ăn cho hết cái bệnh đi!" thì tác dụng có giống như trong bài Đông Phương Tịnh Độ (https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/tinh-do/dong-phuong-tinh-do-2090https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/tinh-do/dong-phuong-tinh-do-2090) này không ạ?
Con đang search "Cốc Tinh Tử" thì ra bài này, rất thích ông Phật Dược Sư ;D ;D

- 07/11/2015
Dạ con tìm được câu trả lời rùi, trong đoạn cuối bài của cô tnt viết ạ, con cảm ơn cô hihi ;D
link topic: https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=1254.msg6795#msg6795
buông nó ra, bỏ nó đi