Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Góc tu của beti

Bắt đầu bởi Hổ Phách, Th5 04, 2022, 10:53 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

trangro

Trích dẫn từ: beti trên Th5 26, 2023, 02:41 AM
Con chào Thầy,

Hôm nay con xin chia sẽ tiếp quá trình tu tập của mình.

Khoảng 1 năm trước, con có hỏi Chị Mun vì sao con quán ra đề mục, nhưng con không có được vui. Nó chỉ ở mức độ an toàn ấm áp, yêu thương hoặc vui rất là mỏng, là nhẹ. Thì Chị có trả lời con rằng do con thiếu cảm giác được yêu thương, nên khi ra đề mục, thì tự nó bổ khuyết vào chỗ thiếu.

Con mới suy nghĩ là: nếu mình làm cho nó đủ, giống như cái hố đã được lắp đầy tình thương, thì khi nó ra đề mục, nó không cần lắp chỗ trống đó nữa, mà nó sẽ chuyển sang cái vui. Rồi con tự hỏi "Thiếu cảm giác được yêu thương là sao ta, có phải là không có ai thương mình, để mình không có cảm giác được yêu thương, nên sinh ra cái 'thiếu'? Hay là do người ta có thương mình, mà mình không cảm nhận được, nên nó cũng sinh ra cảm giác 'thiếu' chăng?"

Từ câu tự hỏi này, con tự hiểu rằng:
1. Trường hợp Không có ai thương con: Thì con làm cho người ta thương con. Muốn người ta thương con, thì trước hết con phải thương người ta, rồi người ta thương lại (muốn có thì phải cho). Từ đây con được mọi người và chị BN nói là con thiếu tình thương. Vậy nên con luôn tìm cách để phát triển nó.

2. Trường hợp người ta thương, mà bản thân con không có cảm nhận được, là vì con đã cho rằng đó là điều hiển nhiên, là bình thường, con đã nhận nó như 1 thói quen, 1 cách vô tri. Từ đây, con học cách cảm thông, thấu hiểu, ghi nhận mọi sự giúp đỡ và biết ơn nhiều hơn, từ những cái nhỏ nhặt nhất.

Trong quá trình tập và luôn để ý tìm cách phát triển tình thương đó, các Chị và các Bạn con đều tận tình góp ý:
- Một người em nói rằng: chị cứ thử quan tâm người khác từ những điều nhỏ nhặt nhất. Tình thương nó đơn giản vậy chứ không cần làm điều gì lớn lao!
- Một người bạn nói rằng: Bà cứ sống tốt, sửa đổi tính tình cho tốt là bà thương người ta rồi đấy!
- Chị BN dạy: Em quán cái khổ, mọi người ai cũng có cái khổ của họ. Từ cái thấy người ta khổ đó mà em dâng lên niềm rung động, thương họ, mong họ thoát khổ.

Mọi góp ý con đều ghi nhận, học và làm theo, nhưng làm sao nhỉ, trái tim con vẫn lạc nhịp...

Trong quá trình loay hoay học về Tình Thương đó, thì con lại có 1 trải nghiệm khác, mà sau này nó có làm cho con thay đổi.

Trong 1 thời con đọc sám hối Dược sư, con cảm giác trong lòng giống như có 1 con thú hay 1 tội phạm đang bị nhốt trong lồng, trong nhà giam, la hét, bức bối, gào thét, với 4 bức tường là chính con đây. Nó gào lên là: Đừng có đọc nữa, khó chịu quá!

Nó làm cho con cũng thấy buồn và khó chịu theo, và có suy nghĩ là "Hay là mình không đọc nữa, chứ mình khó chịu quá!"

Nhưng mà con cứ đọc tiếp, con không nghe theo nó, con kệ nó. Con đọc 1 hồi thì tập trung hơn, thì cái con thú đó, tội phạm đó dần dần im lặng không kêu gào nữa. Con đọc tiếp 1 hồi nữa thì chúng lặn đi đâu mất, con không thấy khó chịu nữa, đổi lại cảm giác bình thản an nhiên như chưa có gì xảy ra.

Con có đem chuyện này hỏi lại Chị Mun, thì được biết rằng đó là vi tế tâm của con, và sám pháp Dược Sư là tốt cho con.

Sau khi nghe được câu trả lời, con có suy nghĩ nhiều hơn cái vụ vi tế tâm của con, sao mà nó quậy khi mà con đang sám hối: "Vi tế tâm thì cũng chính là mình đó. Đó là tận sâu, là thâm tâm của mình đó, mà tại sao lại như thế nhỉ?"  ??? ???

Rồi con chợt hiểu: Thì ra tận sâu trong con, em nó lại đang giãy giụa 1 cách cô độc (vì không ai nghe thấy nó gào, nó khóc) và đau khổ (vì ngập chìm trong các tội ác mà nó đã phạm). Và bất giác con thấy thương chính con vô cùng, vì nó đang khóc 1 cách cô đơn, và đau khổ, và con cũng không biết em nó đang đau khổ cái gì. Nghĩ thế rồi, con vừa buồn vừa vui.

Con buồn vì, ở ngoài thì con cũng tương đối, nhưng bên trong lại đau khổ, lại khổ não như vậy. Hèn chi nét mặt con lại u buồn, nhiều khi không có chuyện gì, nhưng ai cũng hỏi vì thấy mặt con sao mà buồn quá vậy!  :'( :'(

Con vui vì một khi đã biết đã nghe đã thấy 1 phần vi tế của mình, một khi biết vấn đề rồi thì sẽ có cách đối trị với nó.  ;D ;D

Vậy nên, sau khi suy nghĩ như vậy, mỗi khi đọc sám hối Dược Sư, con đều nói 1 cách dịu dàng, đầy xúc động, để dỗ dành em nó rằng: "Em ơi, một khi chị đã nhìn và nghe thấy em rồi, thì từ nay em không còn cô độc nữa, em hãy đồng tâm với chị mà sám hối nhé. Cùng nhau tu tập sửa chửa lỗi lầm, an trú trong tình thương và hỷ lạc của chư Phật em nhé!"

Con nói trong tâm như vậy, rồi đọc sám hối. Không biết có ăn rơ hiệu quả gì không, nhưng con cảm thấy yên tâm hơn. Sự việc này con cũng có báo cáo với chị Mun và chị cũng đồng ý cách làm của con qua câu trả lời: "Ưng nha, đúng rồi đó", làm con cũng lên tinh thần vì mình đang được động viên để tiếp tục cố gắng.


Sau khi con nhắn nhủ với em nó 1 thời gian, con lại ra được hình ảnh này: 1 đứa trẻ mắc lỗi gì đó nghiêm trọng, sợ bị phạt nên trốn trong phòng tối, nó vừa rất là sợ, vừa rất là hối hận, giá như nó chưa từng làm điều đó, giá như được người tha thứ, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.  Nó tự nhốt mình, tự giày vò với nỗi sợ hãi, cô đơn và hối hận. Nó mong lắm, có ai đó, 1 người mà nó hết sức tin tưởng, đủ tình thường với nó, và có tiếng nói đủ lớn, để có thể làm trung gian hòa giải, giúp nó giải quyết vấn đề mà nó đang "gánh chịu". Đứa trẻ đó mong có người như thế, gõ cửa phòng nó mà nói: "Nè con, có chuyện gì ra ngoài này nói cho tui biết với nè", may ra nó mới chịu ra.

Nó chỉ chờ có người như thế, đủ tình thương, đủ sức mạnh làm nó tin tưởng, rồi nó sẽ òa khóc, rồi nó sẽ tự bộc bạch. "Dạ, con mới làm vầy vầy..." ... để có thể giải tỏa nỗi lòng, giải bao nỗi uất ức mà nó đang đè nén trong lòng, để nó có thể làm lại cuộc đời....

Nó chờ rất lâu rồi, mà chưa thấy....  :'( :'(

Sau khi thấy hình ảnh đó, con có liên kết lại, con nhớ lại có vài lần, khi con quán ra được đầu Ông Phật, thì con lại khóc hu hu, khóc nức nở. Mà không may, lúc này con chưa hiểu tâm con như những điều con viết ở trên đâu. Con mới thấy lạ: Ủa, sao kỳ vậy, người ta quán ra đề mục, thì vui, còn mình lại khóc, mà khi nhìn thấy Ngài thì con rất là tủi thân luôn ạ, lại khóc tức tưởi luôn... Và con mới bảo em con nín đi không được khóc, gặp Phật phải vui chứ. Thế là em ấy nín, không khóc nữa, nhưng nó cũng không vui được gì... :'( :'(

Bây giờ, khi hiểu được cái tâm con đang khao khát điều gì, thì con quán lại ô Phật, mục đích cho nó khóc cho đã, mà nó không khóc được, hahaha, thiệt tình, bây giờ muốn nó khóc, cho nó giải tỏa nỗi lòng, khóc với Ngài cho đã 1 dòng sông đi, rồi nó sẽ vui lại, mà giờ nó im ru, không chịu khóc nữa, nó chơi kỳ vậy đó Thầy!

Dạ, rồi con làm nhiều lần nữa, mà em nó không khóc thì con cũng không ép nữa, con cứ sám hối tiếp. Nhưng con có thay đổi câu nhắn nhủ như sau; ""Em ơi, một khi chị đã nhìn và nghe thấy em rồi, thì từ nay em không còn cô độc nữa, em hãy đồng tâm với chị mà sám hối nhé. Cùng nhau tu tập sửa chửa lỗi lầm, dũng cảm đối mặt với lỗi lầm của mình, đứng lên mà bước ra ánh sáng, không sao cả, sai thì sửa, ngã thì đứng lên, làm lại từ từ, cứ an trú trong Tình Thương và Hỷ Lạc của chư Phật em nhé!"


Bây giờ, con lại quay về vấn đề Tình Thương của con (2 sự việc này thực ra nó diễn ra song song, chứ không phải trước sau đâu ạ)

Con vẫn lăn tăn trong việc cải thiện tình thương của mình, con có đọc và thấy rất hay, và học theo câu nguyện của TV: "Nguyện cho con biết yêu thương những điều nhỏ nhặt, nguyện cho con có thể thương người như người đã thương con"

Rồi có 1 anh gửi đường link, trong đó Thầy có hướng dẫn quán trái tim, con cũng làm theo, mục đích là con muốn ăn gian, muốn làm cho nhanh, cho xong, hihi, mà không có được ạ. (Bài: quán trái tim của Thầy để được đồng dạng tình thương của Thầy ạ)

Việc này thì Chị Mun có trả lời: "Quán là copy, nhưng còn cần trải nghiệm nữa nó mới thành được. Con người không giống như cái máy, cứ copy dòng code là ra lệnh. Việc em làm giống như là viết lệnh cho não. Giờ chỉ cần thêm trải nghiệm mà thôi. Em làm theo tự nhiên thì nó mới đúng."

Dạ, vậy nên con lại tiếp tục loay hoay, hihihi. Rồi thời cũng tới, con có đọc được bài Chị Mun hướng dẫn 1 anh trong HSTD quán bi tâm, con thấy phù hợp với mình quá, cũng muốn làm thử.

Khi làm bài quán bi tâm, con thực tập 1 thời gian, có 1 buổi con làm 1 lượt các đối tượng (từ thân đến sơ, từ thích đến không thích) thấy rõ sự thay đổi mức độ xúc động của mình đối với các đối tượng đó. Những đối tượng khó, thì làm lâu hơn. Nhưng cuối cùng con vẫn có sự xúc động, thương họ, muốn họ thoát được cái khổ.

Khi làm xong, con quay ra đề mục thì thấy đầu Ô Phật sáng, con cũng sám hối 1 hồi, rồi con cũng khóc 1 hồi. (Hoan hô, con đã khóc được với Ngài). Khóc xong thì rất là vui. Con tiếp tục niệm Hỷ lạc thì thấy chỗ trái tim rất nhẹ, mà niềm vui lan ra khắp người, rồi miệng cười toe toét. Hihihi

Con duy trì sám hối, tập đề mục, nhắn nhủ với em nó, làm bài quán bi tâm một ít lâu. Rồi có 1 sự kiện lớn xảy ra vào những ngày đầu tháng 12 năm ngoái, làm cho con hụt hẫng bồi hồi, con vẫn luôn nghĩ tưởng đến Thầy ạ.

Trong những ngày ấy, có 1 hôm thì con quán đầu ô Phật ra 3D dễ dàng, và linh ảnh sáng trưng (lúc này con đang mở mắt, đi ngoài đường). Sau đó con về nằm tập lại, lúc giữ linh ảnh sáng trưng đó lâu, thì nó ra linh ảnh Ông Phật Trắng. Ban đầu con chỉ thấy mờ mờ (cả hình) và không thấy bàn tay. Rồi sau khi cố nhìn ra bàn tay, và khi thấy 2 ngón tay cái đụng nhau thì cả hình ảnh sáng trưng. (Con có ngờ ngờ là không biết là mình thấy đúng không nữa, sau khi xem lại hình trên tập ảnh, thì giống như hình ạ). Lúc đó con có biết đây là linh ảnh ô Phật ở Vô Sắc. Con có thắc mắc sao mà con thấy được. Rồi con cảm thấy lấn cấn. Nên con quay lại hình đầu ô Phật. Quay lại hình đầu ô Phật thì con thấy an tâm hơn.

Con có hỏi chị BN, Chị nói đại khái là nếu dùng ấn thử ok thì cứ giữ linh ảnh, tùy giai đoạn, tùy tính tình mà sẽ có những bài học mới.

Nên hôm sau còn dùng ấn để thử, linh ảnh phát sáng nên con tiếp tục quán và cố gắng để nó sáng hơn. Buổi tập rất ngắn, chừng 15 phút. Nhưng ra linh ảnh mới này thì con rất rất vui.

Khoảng ít phút, sau khi kết thúc buổi tập ngắn vừa rồi, khi đang đứng ở ngoài sân, con lại nhìn lên trời  ;D ;D, nhìn mấy ngọn cây (hihihi). Rồi trên nền trời xanh đó, con lại nhìn thấy cái linh ảnh đó, và khi nhìn thấy khuôn mặt của Ngài thì con rất vui, rồi tự dưng lại thấy con (hình ảnh vi tế đang ngồi ủ rũ gào khóc mà con kể ở trên) (lúc này con đang mở mắt ạ, đang sinh hoạt bình thường, chứ không tác ý tập tành gì cả) - Con thấy có 1 luồng sáng vàng rất sáng rất mạnh rọi thẳng xuống đứa bé đó. Đứa bé đứng lên, dang 2 tay, xoay người, như tắm trong ánh sáng đó. Và bên ngoài, cả con người con tràn ngập tình thương luôn đó Thầy, và đương nhiên con rất vui.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, con thấy mình bị nhuộm bởi Tình Thương và Hỷ lạc ở mức độ thấm đẫm lênh láng, chảy tràn ra xung quanh luôn ạ. Con vui sướng và đứng ngơ ngẩn 1 lát, rồi con mới nói trong tâm với đứa bé đó là: "Tốt rồi, như vậy thì đồng tâm đồng hành với chị mà tu tập nha".  :D :D

Thế rồi con thấy đứa bé đó ngồi xuống, xếp bằng, như ngồi thiền đó ạ, an trú trong luồng sáng vàng đó, gương mặt an tĩnh, không còn đau đớn quằn quại như trước đây nữa. Mặc dù lúc này con không biết em nó ngồi xuống và nó đang làm gì, nhưng nó đã an tĩnh, không còn bi thương, uất ức nữa, thì đó cũng là 1 bước ngoặt lớn của con rồi phải không Thầy?  ;) :-*

Con có hỏi chị Mun về linh ảnh mới này, Chị nói con có thể dùng linh ảnh mới này để phát triển Hỷ Lạc, và con chưa vào Vô sắc đâu.

Và đúng vậy Thầy ạ, mỗi khi quán ra linh ảnh mới này, con đều rất vui, nó tự nhiên bắt đầu ngay ngực và lan tỏa ra, miệng thì cười. Con chưa cần phải niệm Hỷ lạc, chỉ mới nhìn thấy là đã vui ạ. Sau đó con niệm Hỷ lạc để cho nó vui nhiều lên.  ;D ;D ;D

Con tập với linh ảnh này đồng thời cũng vẫn nhắn nhủ em nó, và tiếp tục sám hối, quán bi tâm thêm 1 thời gian nữa. Rồi có một ngày, chị BN nói với con là: "Em thử suy nghĩ và cảm nhận Tình thương có ở khắp mọi nơi xem thế nào?"

Vậy là con bắt đầu suy nghĩ ạ:

Sáng hôm đó, con đi trên đường đầy nắng và gió, con có nghĩ là tình thương cũng như là nắng, gió, mưa, không khí... được phân bố cùng khắp các không gian, bao trùm vạn vật (Không phân biệt, chúng sanh đồng nhất thể...) rồi kh-vt-vn là chân lý ở bên trong không gian tình thương đó.

Rồi con nhìn ánh nắng trên những ngọn cây đang đu đưa trong gió, lòng con tràn ngập tình yêu thương, và hưng phấn với niềm vui thích cuộc sống này, hihihi
Trong cái không gian tình thương đó, kh-vt-vn là cái vốn có trong đó, và nó là như vậy rồi, con người và vạn vật cùng sống trong ấy, thắm nhuần tình thương và sống trong tình thương thì có thể tự tại (vượt qua 3 cái trở ngại kh-vt-vn gây ra)

Lúc này Tâm con có 1 phần rung động, khi cảm nhận được Tình Thương, và cùng lúc đó Hỷ Lạc tự nhiên phát sinh, êm ái dịu dàng. Con thích quá, nên con tiếp tục suy nghĩ về nó:
:-* :D :D

Trong cơ thể chính mình tính ra cũng có k-vt-vn. Ví dụ như đau răng, đau là khổ rồi. Nhưng cái đau đó 1 lúc nào đó nó sẽ hết (vt), và chính cái răng cũng có ngã nào đâu (vn).
Rồi hành động mình mua thuốc giảm đau, mình lấy tay xoa xoa, hay là xúc miệng... là hành động giúp giảm đau nhanh, biểu hiện của tình thương.

Hỏi: biết là vt, 1 lúc nào nó sẽ hết đau, tại sao phải mua thuốc, làm mấy cái động tác tình thương kể trên

Tự trả lời: đồng ý là 1 lúc nó hết đau. 1 lúc có khi 1 phút, 1 giờ, 1 ngày, 1 năm hay 1 đời. Thời gian đó nó chịu đau chịu khổ tội lắm, nên không thể nhìn nó đau, nó khổ thế được. Đó là diệu dụng của tình thương. Giúp giảm đau khổ, xoa dịu đau khổ, thoát khỏi đau khổ.

Liên hệ bên ngoài: cả vũ trụ thì nó cũng bao hàm như vậy, nếu mình đồng dạng tình thương nhỏ ở trên với tình thương lớn của vũ trụ thì mình sẽ chạm tới chân lý.

Con lại nghĩ tiếp là: Phật ngôn "Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành".

Đồng ý là 1 lúc nào đó chúng sanh sẽ thành Phật. Ví dụ thấy 1 chúng sanh làm điều ác, xấu xa, tội lỗi, nếu mình chỉ ngó thôi, không làm gì cả, xem khi nào họ thành Phật, thì trải qua bao nhiêu là triệu triệu kiếp thay đổi để chúng sanh đó thành Phật. 1 khoảng thời gian lâu xa không thể nghĩ tới.

Do vậy, chư Phật, Bồ Tát không nỡ nhìn chúng sanh đó trôi lăn trong đau khổ mãi mãi như vậy, nên mới có cái gọi là Nguyện này Nguyện nọ, giúp chúng sanh mau chóng thoát khỏi vòng đau khổ luân hồi đó mà được giải thoát. Thì đó là Tình Thương, Từ Bi của chư Phật và Bồ Tát vậy.

Nghĩ tới đây mà con xúc động, thương Thầy và các Chị quá, bất giác con lại khóc huhu.

Nhưng sau đó lại vui Thầy ạ, vì nghĩ rằng cuộc sống nó vốn như vậy rồi, sao không thương nhau mà sống, để cho chính mình và cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn. Con ngấm thêm tình thương 1 chút, thấy ấm áp và vui nhẹ nhàng
:D :D


Vài ngày sau, khi con vào buổi tập, con có suy nghĩ thêm về Tình Thương 1 chút nữa. Con tự hỏi là: Mình đã suy nghĩ và quan sát Tình Thương có ở trên đời, dưới đất, cỏ cây, vạn vật, chúng hữu tình, vậy ở dưới Địa Ngục có Tình Thương hay không? Vì Tình Thương có ở khắp mọi nơi cơ mà? Thì con liền có câu trả lời luôn ạ. Một chữ "Có" vang lên mạnh mẽ trong đầu. "Ông Địa Tạng Ổng ngồi chần vần ra đó". Ồ, một Đại Nguyện vĩ đại như vậy, đó là Tình Thương chứ là gì nữa. Con lại xúc động quá chừng, vừa khóc vừa cười vì con đã xác định được rồi: "Tình Thương có ở khắp mọi nơi!"  :-* :-* :-*


Hihihi, trên đây là tóm lược những gì con đã tập, đã trải qua trong hơn 1 năm vừa rồi. Con xin cảm ơn Thầy, Các Chị TSGC, các Cô, Chú, Anh, Chị, Em và các Bạn đồng tu đã ân cần chỉ dạy, động viên, khuyến khích, giúp đỡ con, đưa con đi được tới ngày hôm nay, con đã tìm được và hiểu được 1 cách cơ bản về Tình Thương và Hỷ Lạc rồi, con có trải nghiệm với nó luôn rồi, hehehe.

Tuy rằng con đường phía trước vẫn còn gian nan, nỗi u buồn của con vẫn còn rất nhiều, nhưng con sẽ cố gắng khuếch đại và duy trì cái Hỷ lạc đó ạ.

Bây giờ con xin phép lặn tiếp đây.

Con xin kính chào.

Con, beti



Hello chị Beti. Xin ôm nhẹ chị 1 cái vì niềm vui khi tìm thấy người cùng bệnh trên con đường tu. Em cũng giống chị(trước đấy), không cảm thấy Hỷ lạc khi tập đề mục, không cảm thấy niềm vui thực sự trong cuộc sống. Cũng có 1 nguyên nhân giống chị là do thiếu cảm giác được yêu thương.
Chị đã tìm được Tình thương và Hỷ lạc, và em cũng tin là mình sẽ làm được!

Cảm ơn chị vì sự chia sẻ rất hữu ích. Chúc chị luôn tinh tấn ạ  :)