Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Góc nhỏ TLH

Bắt đầu bởi Tiểu Liên Hoa, Th5 05, 2015, 02:41 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười Hai 12, 2011, 12:23:21 AM
Re: Thầy ơi! con mơ

Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơi ! Chiều qua con có nằm mơ, nhưng con viết lên đây để chia sẻ thôi ạ, chứ con nghĩ chắc con nhớ Thầy quá nên mới mơ như vậy thôi.  ;D
Sáng qua lúc con đọc xong tin nhắn của Thầy, con vui quá, cứ cười suốt thôi, cười không khép miệng vào nổi ấy. rồi lúc 2 h chiều ( là 14h Việt Nam ấy ạ ) con đi ngủ, con mang theo cái vui đó vào cả giấc ngủ. :D  
Sau đó con thấy 1 bộ phim đang chiếu, con nhìn kỹ thì hoá ra là con đang ngồi gần cạnh Thầy. Thầy có giảng cho con nghe cái gì đó, mà con nghe không có vào, vì con mải cười. cứ ngắm Thầy mà cười " như bắt được vàng " vậy đó, nên chẳng nghe ra Thầy nói gì cả.
Rồi con thấy,Thầy nhìn thấy sự lơ đễnh của con thì cốc nhẹ vào đầu con 1 cái rồi cười xoà( tình cảm lắm á Thầy ). Con cũng cười, và phim đến đó là kết thúc. Con tỉnh dậy. và vẫn thấy cái miệng con nó ngoác đến tận mang tai, mỏi hết cả hàm vì cười nữa. ;D ;D ;D      
Đến tận hôm nay, khi cái tâm con nó bình lặng chút con mới viết nổi cái bài này, chỉ là con muốn chia sẻ cái vui của con thôi.  ;D ;D ;D

---------
Ghi chú 18-02-2024: hoasentrenda: link gốc bên dưới:
+ https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=7008.msg28854#msg28854

Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười 23, 2011, 07:08:27 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn/ Thầy ơi! Giúp con.

Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơi! sao con thấy con cứ loanh quanh mãi không thoát ra được vậy. con không biết làm sao để đi tiếp. con xin trình bày vấn đề của con, Thầy xem rồi chỉ đường cho con nhé
Nhí tìm đề mục cho con là Tịnh độ. Quán chấm đỏ
Con đã làm được những điều sau: đầu tiên con quán chấm đỏ 2D trên cái nền không gian đen xì, rồi nó thành 3D, nó sáng lên, đỏ rực. Và con có thể đẩy nó ra xa, hay kéo lại gần, làm nó to nhỏ tùy ý.
Sau đó con nhìn bao quát rộng ra thì con thấy nó là cái đảnh của NGÀI ADIDA, và con nhìn thấy các cái gợn tóc quăn của NGÀI, rồi nhìn thấp xuống, con thấy cả cái mặt của NGÀI,rồi con đẩy ngài ra xa 1 chút thì con còn nhìn được cả người NGÀI, thấy cả quần áo nữa, và hình như con nhìn thấy cả chân NGÀI đứng trên hoa sen,( con nhìn NGÀI thì phải ngước mắt lên ấy, vì NGÀI to và cao lắm, mà con đứng ngang tầm chân NGÀI thôi hay thấp hơn 1 chút , con không để ý nữa).
Và lúc đó con thấy không gian xung quanh không còn tối đen nữa, mà có ánh sáng nhưng màu gì thì con vốn dĩ không để ý nên không nhớ. Mọi hình ảnh con nhìn thấy những lần đầu thì mờ mờ, rồi càng về sau này thì nó càng rõ, càng sắc nét hơn, sống động hơn.
Mọi khi con tập đến đây thì cái tâm của con cứ bị hút về phía bên phải, thế là con chuyển ánh nhìn sang đó, và con thấy được PHẬT BÀ QUÁN THẾ ÂM. Linh ảnh bạch y ấy thầy ạ.(con cũng không hiểu do con có duyên với PHẬT BÀ QUÁN THẾ ÂM hay do con thích PHẬT BÀ quá mà con cứ hướng về bên PHẬT BÀ ấy).
Rồi sau đó con cũng đẩy ra xa 1 chút, con đứng ngắm nhìn, và bản thân con cứ lùi dần về sau thì con thấy con1 đứng dưới chân phật bà, có hôm thì nó đứng ngắm, có hôm con muốn nó tu tập thì nó ngồi kiết già dưới chân PHẬT BÀ  tập luôn, rồi đến đây con toàn để nó tập và bản thân con loanh quanh làm gì nữa không biết.
con thấy các anh chị nói là con đang đi sai đường. con không nên quán PHẬT BÀ. mà nên dừng ở bên PHẬT ADIDA thôi.
Con muốn hỏi Thầy trình tự con tập thế có đúng không? có bước nào con làm sai không? con có được quán PHẬT BÀ QUÁN THẾ ÂM không?(vì con thích PHẬT BÀ lắm Thầy ạ - nhưng nếu con chiều theo ý thích của mình thì vô tình lại làm cải bản ngã nó sống dậy, nên con muốn làm theo cái đúng chứ không thể chiều bản thân mình được)
nếu con phải quay về với PHẬT ADIDA thì con quán ra như thế đã được chưa? và con nên tập trung vào đâu của ÔNG PHẬT?
Khi con đứng dưới chân ÔNG PHẬT, Khi con thấy được cái đầu của Ngài A Di Đà Phật (vài lần cho nó rõ) thì con nói trong tâm: "Phật Tánh ở khắp mọi nơi mà sao mình không biết nhỉ" ? có được không thầy? ( việc này con chưa dám làm vì chưa hỏi Thầy, nên con chờ Thầy nếu Thầy bảo được thì con sẽ tập cái này)
và con phải làm gì tiếp theo sau khi con làm những việc ấy?

À, Thầy ơi. Còn vấn đề này nữa Thầy ạ. Khi con chập chững tập con có gặp vấn đề này, và Thầy bảo con là....( con copy cái đoạn ấy Thầy nhé)
Trích dẫn
Khi con bắt đầu tập lại. là buổi thứ 3 con tập. con nhắm mắt và niệm thì chỉ sau khoảng vài giây ( hay vài phút gì đó, con không khẳng định nổi thời gian) thì lại là hình ảnh PHẬT BÀ QUÁN THẾ ÂM hiện ra. con hơi sợ nhưng vì tò mò nên vẫn tiếp tục tập tiếp. con liền nhìn thấy 1 con khác( là con nhưng không phải con đang nằm tập đâu) con gọi đó là con1 cho dễ nhé. con  nhìn thấy con1 đang đứng dưới chân PHẬT BÀ QUÁN THẾ ÂM đó. con1 đứng dưới chân người và ngước lên nhìn NGÀI, con thấy con1 cứ đứng im nhìn không chớp mắt, nhìn ngơ ngẩn và mỉm cười cũng ngơ ngẩn luôn.( như là con đang xem phim trong không gian 3D ấy và con1 là nhân vật chính). con muốn thử hóa thân, thử đặt cảm giác con là con1 nhưng con không làm được, con chỉ có thể đứng nhìn như xem tv vậy.
Tibu: Danh từ chuyên môn là con đã xuất hốn bằng luồn bhavanga với đầy đủ các thành phần sau đây:
Cái Thấy có tọa độ gốc là ngay sự thanh tịnh ở tại "Chân Như". Cái Thấy này lúc nào cũng ở ngoài cái cảnh mà con thấy.
Con1 là cái linh hồn của con đang đối trước Ngài Quan Thế Âm
Cái không gian mà con (từ ngoài mà) nhìn vào là cái màn tivi.

Vậy con tu tịnh độ thì có được xuất hồn không Thầy? ( ý con là xuất hồn hợp pháp - được phép ấy ạ) và con muốn xem qua tv thì con phải mượn của NGÀI ADIDA chứ không được tự tạo tv cho mình phải không ạ?

Và bây giờ, khi con bắt đầu nhắm mắt  và quán chấm đỏ, thì ngay khi con nhắm mắt vào, chỉ mất vài giây để tâm hồn con thanh tịnh( hay để loại bỏ tạp nghĩ), con đã thấy ngay cái chấm đỏ ( trước cả khi con bắt đầu tác ý niệm Phật nữa ) rồi con làm theo trình tự như con đã miêu tả. Hoặc con cũng có thể thấy ngay Phật Bà  hay Phật Adida ( tức là con có thể tác ý ngay cái linh ảnh mà mình muốn chứ không cần phải làm từ chấm đỏ), những lần đầu thì nó mờ thôi, và không xuất hiện ngay, nhưng càng làm nhiều thì càng dễ xuất hiện và hình ảnh cũng rõ nét hơn. Vậy con có nên làm ngay linh ảnh mà con cần không hay con nên quán cái chấm đỏ khi bắt đầu tập rồi mới chuyển quán cái linh ảnh gì thì quán tiếp?



Bồ Đề

Trích dẫnĐàm Luận Phật Pháp/ Hoa Thơm Cỏ Lạ:
Tháng Mười 31, 2011, 10:53:17 AM
Thầy ơi! cho con hỏi
Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơi! con vẫn đang chờ Thầy khoẻ, Thầy dẫn đường cho con đi tiếp, nên con không biết làm sao mà cứ đứng loanh quanh đó.
Con chợt nhớ có một chuyện muốn hỏi ý kiến Thầy, chuyện này lâu lắm rồi ý Thầy ạ.
Hôm lâu rồi, con có xuống Chùa Đậu - một ngôi Chùa khả nổi tiếng ở Thường Tín - Hà Nội. Ngày đó con chưa có tu tập gì đâu Thầy ạ, con cũng chẳng biết tí tẹo gì về Phật Pháp luôn, nhưng con hay xuống đó lắm, vì con thấy nó gần gũi với con và yên bình. con được thanh thản khi ở đó, mọi mệt mỏi và buồn phiền đều tan biến hết.
Lần gần nhất con xuống, sau  khi con đi lễ Phật quanh Chùa, con ngồi trên ghế đá, ở trong khuôn viên chùa, ở đó có 1 con mương nhỏ, có rất nhiều cá bơi lội, có cả rất nhiều cây, nhưng con chui dưới cái tán cây khế mọc ngày cạnh cái mương đó( cây cũng nhỏ thôi Thầy ạ). rồi con nhắm mắt và thả hồn cho thoải mái ( kiểu nghỉ ngơi, thư giãn ấy Thầy).
Lúc ấy rõ ràng con nhắm mắt, nhưng con lại nhìn thấy những tia nắng, nhìn thấy cả gió đang vi vu, nói chuyện thì thầm với con nữa. con tưởng mình hoang tưởng, con mở mắt ra, mọi chuyện vẫn bình thường.
Con lại nhắm mắt vào, lại thư giãn, con lại thấy như vậy, con còn thấy cá vừa bơi vừa nói chuyện với nhau nữa, và cả những con chim cũng nói chuyện. con còn thấy cả cái cây nó đang sống thế nào, nó hút dinh duỡng và vận chuyển các chất dinh dưỡng để nuôi sống nó thế nào nữa( nó làm việc nhuần nhuyễn lắm, như một cỗ máy hiện đại hoàn chỉnh ấy).
Con đã nói với bạn con về những gì con thấy một hay 2 lần gì đó, vì con cứ vào đó ngồi là lần nào cũng thấy vậy( bạn con cũng là bạn đồng tu trong chùa của mình nè thầy), nhưng ngày đó cả 2 tụi con đều chưa tu tập gì, nên cũng chưa có hiểu biết gì hết, con kể  thì cứ kể, bạn con nghe thì cứ nghe, như chuyện vui thôi Thầy ạ.
Thầy ơi! đó có phải thiên nhãn không Thầy hay là ngày đó cái tâm của con đã thanh tịnh nên con cảm nhận được vậy Thầy?
Con chẳng biết viết cái này vào đâu, vì nó không nằm trong chương trình tu tập, nên con nhờ các Chú kiểm tra và chuyển bài vào chỗ hợp lý giúp con với.  ;D ;D ;D     
Dạ, Thầy rảnh thì xem giùm con thôi, chứ con nghĩ nó không quan trọng đâu ạ.
Trích dẫn
Đá:
Chị Tiểu Liên Hoa ơi, vậy bây giờ vẫn còn những hiện tượng đó chứ ạ?   

Tiểu Liên Hoa: Bây giờ thì khỏi nói rồi. hì. có tu tập có khác chứ. ;D ;D ;D     
Mọi chuyện còn rõ ràng hơn nhiều nữa, ở bất kỳ đâu, chỉ cần mình muốn, mình thư giãn nhẹ nhàng, rồi tập trung tư tưởng, thì cũng đều thấy hết mọi chuyện xảy ra xung quanh mình ( dù mình nhắm mắt).
Thấy cả các luồng tư tưởng của cuộc sống đang bao quanh mình nữa, ( dù là con người hay các động vật, kể cả con sâu đang ăn cây hay con giun đang đào đất dưới chân mình nữa- chúng hoạt động, chúng nói chuyện), các luồng tư tưởng, các suy nghĩ của con người nó cứ tự động hiện ra, và mình thấy, như là họ đọc cái suy nghĩ đó rồi mình nghe ấy( là mình bị nghe chứ mình không muốn nghe trộm đâu, thật đấy ;D  ), và cả cái cảm giác Thanh tịnh nữa.
Lúc ấy mình như hư vô ấy, như không tồn tại trong cái môi trường đó, không còn thể xác nữa, và thêm cái niềm vui nhẹ nhàng, lan toả....( không biết dùng từ nào để nói nữa  ;D  - bí từ rồi ;D   ). Rồi mình cứ tò mò mà khám phá mọi thứ xung quanh, mọi ngóc nghách cuộc sống, như mình là đứa trẻ đang tò mò tìm hiểu thế giới rộng lớn mới lạ quanh nó vậy.
Thú vị lắm ấy! ;) :D ;D     

Trích dẫnThuongnhan: đến giờ mới đọc được bài của chi tieulienhoa, hay quá trời ah, bữa trước chị có gửi 1 lời khuyên cho em, em thích lắm lắm,hi.từ đó em ngày nào cũng công phu Tịnh Độ, nhưng mà mấy tuần lại trôi qua mà cái tâm lực yếu ớt quá, không được như chị nên tập xong là mệt đứt hơi mà không có chút thành quả nào, may mắn hôm nay được đọc bài của chj, đúng là 1 liều thuốc tinh thần.hi.tiếp tục cố gắng thôi. 
cám ơn chị rất nhiều

Tiểu Liên Hoa: Chào bạn THUONGNHAN. mình chỉ chia sẻ chút kinh nghiệm của bản thân mình mà mình đã gặp, đã mất thời gian và rối như tơ thôi mà (khi ấy mình chưa có gặp Thầy nên mình thấy khổ lắm). ngụp lặn, lang thang hoài mới tìm thấy con đường đúng đắn mà mình đang tìm.
Còn chuyện tâm lực thì theo mình, không phải ai cũng như ai và có ngay được. mà phải cố gắng nỗ lực tập dưới sự hướng dẫn của Thầy, rồi cái gì cần đến sẽ đến thôi mà.
Tiểu liên hoa đang đừ luôn, quặt quẹo gần chết 2 tháng nay, bệnh viện là nhà và uống thuốc nhiều hơn ăn cơm nữa, thậm chí quên mất cái vị cơm nó thế nào rồi  ;D ;D ;D  ( chắc cái nghiệp nó nặng quá, nên nó đập cho te tua).hì
Chúc bạn tinh tấn và mạnh khỏe nhé!


Bồ Đề

Trích dẫnĐàm Luận Phật Pháp/ Trồng Cây Nhân Sâm:
Tháng Mười Hai 01, 2011, 07:00:00 AM
Re: bé hạt tiêu
Tiểu Liên Hoa:
Tiểu Liên Hoa chào Bé Hạt Tiêu nhé.
TLH có việc muốn nhờ Bé , khi nào Bé rảnh và khỏe thì kiểm tra giùm TLH với nhé. vấn đề như vầy nè.
Cách đây 4 ngày, Tiểu liên hoa có nghe về một vụ tai nạn ở gần chỗ tiểu liên hoa làm việc và sinh sống, vụ tai nạn làm 2 mẹ con chết tại chỗ và người chồng bị thương nhẹ ( đứa trẻ mới có 2 tuổi thôi), kiểu như chỉ bị gẫy chân, gẫy tay gì đó ( là nghe thông tin thế thôi) vốn dĩ định để dành khi nào thật khỏe thì sẽ tự độ tử và nhờ Nhí kiểm tra. vì tiểu liên hoa vẫn chưa khỏi ốm, mới hơi đỡ đỡ chút thôi.
Đến tối hôm qua tiểu liên hoa vô tình nghe mẹ nói rằng người chồng đó đã chết sau khi tai nạn 2 ngày, nên tiểu liên hoa rất ngỡ ngàng và buồn.
Tiểu liên hoa liền đặt cảm giác vào người ấy để biết việc gì xảy ra với người ấy, vì sự thật thì tiểu liên hoa không biết tên, không biết mặt, hay bất kỳ thông tin gì liên quan đến người ta cả, nên phải đi tìm cảm giác từ thời điểm xảy ra vụ tai nạn đó ( kiểu như dùng Tha tâm thông và không vô biên xứ ấy. Thầy có nói rằng Tiểu liên hoa không nên làm vậy, nhưng thật sự lúc ấy thấy bất ngờ quá nên tiểu liên hoa muốn biết. Thầy có đọc đến đây thì đừng buồn con nhé, lần sau con sẽ không làm liều và ngốc nghếch như vậy nữa đâu  ;D ;D  ), và ngay khi đó thì tiểu liên hoa thấy choáng váng, đâu đầu kinh khủng, đau nhiều bên nửa trái đầu. cũng thấy được 1 phần nhỏ sự việc, thì biết rằng người đó bị xuất huyết não do lúc ngã xe  về phía bên trái nên bị đập đầu bên trái xuống đường. Lúc này tiểu liên hoa mệt nên thôi, không làm vậy nữa. nhưng trong lòng rất buồn và áy náy. cả gia đình đó còn trẻ quá, người chồng mới 28 tuổi thôi, và họ yêu thương nhau lắm, họ mặc đồ đẹp để đèo nhau đi lấy bằng thạc sỹ của người vợ.
Đêm qua, tiểu liên hoa quyết định nhập định và tìm hiểu sự việc rồi độ tử cho người ta, bằng chính sức lực của mình ( vì thấy thương quá nên muốn tự mình làm). và tiểu liên hoa đã nhìn thấy toàn bộ sự việc, từ việc gia đình nhỏ ấy đi đâu, và vướng cái xe thồ ở ngã rẽ như thế nào, loạng choạng tay lái và đổ xe, rồi cái xe otô rất to chở cát ở đằng sau chèn lên 2 mẹ con làm 2 mẹ con chết, người bố bị đập đầu xuống đường và bị gãy chân, được đưa vào bệnh viện kiểm tra, nhưng chụp CT chưa tìm thấy ổ xuất huyết vì chỗ xuất huyết lúc đó còn nhỏ quá.
Sau khi tiểu liên hoa thấy hết mọi chuyện , thấy đau lòng quá nên tiểu liên hoa quán ra  hình dáng cả gia đình họ, làm cho hình ảnh rõ nét hơn, đến đây thì mất sức quá, mệt lắm rồi, nhưng nghĩ mình đã làm đến đây rồi, không lẽ lại bỏ dở, nên gom tất cả sức lực còn lại để quán nốt cái hoa sen, khi cái hoa sen "bao" họ lại và bay lên thì mệt quá, nên thoát luôn, không biết họ sẽ thế nào nữa. Lúc ấy mệt quá, ngủ không nổi, nên cứ chập chờn.  :'(
Khi đỡ mệt hơn thì tiểu liên hoa có quán cái chấm đỏ nhưng không làm được, nó mờ và đỏ bầm, chập chờn muốn mất, phải gắng lắm mới giữ được chút. tiểu liên hoa biết mình mệt quá nên đi ngủ, không cố thử nữa. Đến sáng sớm có nhắm mắt quán lại thì cũng gặp tình trạng ấy. hic. cả ngày hôm nay đi làm mà lừ đừ, không có sức làm gì nổi. và lại ốm tiếp. hichic  :'( :'( :'(
Nhờ Bé kiểm tra giùm xem gia đình họ đã đi đến đâu rồi, nếu tiểu liên hoa có làm sai thì nhờ Bé giúp sửa sai.
Chân thành cảm ơn Bé nhiều nhiều! ( lại làm Bé mất sức rồi)

Trích dẫnTháng Mười Hai 01, 2011, 08:17:08 PM
Re: bé hạt tiêu
bé hạt tiêu:
Chào cô Tiểu Liên Hoa!
Cô tập rất là giỏi ! Con chúc mừng cô gia nhập đội " Độ Tử " với chúng con !
Có điều cô đã làm mất sức của mình rất nhiều vào việc nhập định không cần thiết trong phần vì sao mà người đó chết ....
Cô nên để dành năng lực vào việc tập trung quán cho ra hình ông Phật và phát nguyện trong tâm mình là đem họ về cõi A Di Đà Phật.

Với sức của cô thì có thể độ theo cách như sau:
- Cô cần phải tập trung như lúc cô tập vậy đó.

- Cô có thể cầm trong tay một tượng Phật hay tự qúan ra hình Đức Phật
Và quán luôn ra cái tay mình phát ra ánh sáng màu vàng như màu vàng của vàng ròng vậy đó.

- Cô nghĩ đến những người mà cô cần độ ( cần có hình ảnh của họ cho đỡ mất sức, nhất là phải mường tượng cho ra gương mặt của họ )
và cầu nguyện họ được về cõi của Ngài A Di Đà Phật, và cứ niệm: "Nam Mô A Di Đà Phật" để dẫn họ đi.

- Khi cô cảm thấy ngực mình bỗng trở nên ấm và người bỗng nhẹ tênh và ánh sáng vàng
phát ra từ tay cô càng sáng hơn thì đó là dấu hiệu những người được độ đi về cõi Phật

- Còn khi cô làm mà thấy ngực cô trở nên nặng và tay cô bỗng mang ánh sáng màu đỏ bầm
là những người đó không thể đi về cõi A Di Đà Phật mà họ đang phải bị đi xuống cõi giới thấp ...

- Lúc này thì mới  quay sang qúan hoa sen và trùm họ lại đem đi.

- Nhưng phải chắc chắn là mình còn đủ sức để đem họ đến nơi mình muốn.

- Còn không thì mình sẽ làm cho họ bị lạc lối ở đâu mà mình không biết.

- Vì hoasen được tạo bởi tâm lực của mình, mà một khi tâm lực không đủ mạnh thì hoasen tự động
sẽ vở tan ra từng mảnh và những linh hồn được mình bao trong đó cũng sẽ văng ra luôn ...

Cũng như trường hợp độ tử của Cô khi hoasen đưa đi nữa chừng và cô không còn sức nữa
thì các linh hồn đó đi về đâu con cũng không biết nữa.

Muốn tìm họ thì con phải đi tìm ....nhưng giờ thì con không đủ sức để tìm họ!
Hy vọng các Nhí khác sẽ tìm thấy họ và độ tiếp cho cô ...

Tại con không được khoẻ lắm nên chậm trả lời cho Cô ! hihi
Mong Cô được khoẻ mạnh để tham gia " Trò Chơi Lớn " của Nhí bọn con !

=====
Nguồn: https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=187.msg28631#msg28631


Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười Hai 01, 2011, 08:35:29 PM
Re: bé hạt tiêu

Tibu:
Trích dẫn BHT
Chào cô Tiểu Liên Hoa!
[...]
Muốn tìm họ thì con phải đi tìm ....nhưng giờ thì con không đủ sức để tìm họ!
Hy vọng các Nhí khác sẽ tìm thấy họ và độ tiếp cho cô ...

Tại con không được khoẻ lắm nên chậm trả lời cho Cô ! hihi
Mong Cô được khoẻ mạnh để tham gia " Trò Chơi Lớn " của Nhí bọn con !
Hết trích

TIBU:
Nhí khác làm xong rồi  ;D ;D ;D      

Trích dẫnTháng Mười Hai  02, 2011, 01:02:10 AM
Re: bé hạt tiêu
Tiểu Liên Hoa:
Chào Bé nhé! TLH chỉ hơn bé có 1 giáp thôi ( là 12 tuổi đó ) nên Bé cứ gọi TLH là chị thôi, chứ nghe cô thấy lạ quá. hì  ;D ;D  
Bé ới ời. Bé làm chị thấy áy náy quá, vì Bé còn đang mệt mà đã trả lời cho chị sớm vậy.
Chị còn thắc mắc này muốn hỏi Bé , nhưng khi nào Bé thật khỏe thì Bé hãy trả lời nhé.
Về chuyện độ tử ấy mà. Nếu chị có hình của đối tượng thì mọi chuyện cứ làm theo quy trình thôi, nhưng chị đã thử mấy lần, khi mà chị có tên hay địa chỉ đối tượng ấy, chị có tìm thấy cái hình đối tượng trong cái tv của ông Phật , rồi làm tiếp.
Vậy những đối tượng mà chị không có tên, không có địa chỉ hay gì hết, kiểu như một người nào đó nhờ là : đám ma mà người đó gặp trong tuần qua. Lúc này chị lại đi tìm người đó, rồi dò theo tâm thức của người đó để tìm ra cái đám ma đó mà tìm cái mặt mũi đối tượng rồi làm tiếp. Chị thấy thật sự rất mất sức, thông thường thì chị dò ra đến đây đã chả còn sức lực nữa rồi.
Vậy mà còn cái trường hợp đám ma mà bạn hay đồng nghiệp của người đó nhắc đến trong buổi nói chuyện hôm qua. chẳng phải mình sẽ rất mất sức lực nếu làm thủ công ( kiểu cây nhà lá vườn ) ấy hay sao. mình phải dò qua rất nhiều công đoạn và mất sức.
Hơn nữa, nếu cái đám ma ấy, cái đối tượng cần độ tử ấy có chút liên quan tình cảm với người nhờ mình độ tử, mình dò sẽ dễ hơn, nhưng nếu chỉ là vô tình đi trên đường nhìn thấy, ấn tượng không có gì sâu sắc, chỉ là lướt qua, và nhờ độ tử , rồi nhiều khi người nhờ cũng quên luôn đối tượng đó ra sao, gặp lúc nào, ở đâu. Thì mình chẳng phải rất gặp khó khăn hay sao?
Vậy các Nhí có cách gì hay hơn, chuyên nghiệp hơn để làm những trường hợp khó như vậy thì chỉ cho chị với, Chị rất muốn tập làm, để có thể giúp đỡ các Nhí phần nào( dù rất nhỏ), cho các Nhí đỡ mệt hơn. Chứ thấy các Nhí ốm đau quặt quẹo hoài, thương quá chịu không nổi.

TB: Bé cứ từ từ trả lời chị cũng được nhé, vì chị cũng đừ, nên chắc cũng chưa có sức thử ngay nếu Bé có hướng dẫn chị.
=========


Bồ Đề

Trích dẫnThông Báo/ Thông Báo Đạo Tràng:
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=6157.0
Tháng Mười Hai 01, 2011, 08:20:20 PM
Chú Tibu Cần Nghỉ Ngơi
Tibu:
Xin chào bà con  ;D ;D ;D     

Tuy là bị dư chấn của cú tai biến mạch máu não vừa qua, nên tibu lặn hơi kỹ một tý. Trong kỳ lặn này, tibu cũng cố gắng đóng góp về công cuộc chữa bệnh.

Nhưng lần này thì chỉ chú trọng đến các tu sĩ với một tâm lực vững chắc như bàn thạch (ý nói là trình độ Tứ Thiền Hữu Sắc trở lên).

Vì với trình độ tâm lực này thì tu sĩ có thể dể dàng... trò chuyện với cái chỗ bị đau.
1. Tại sao chỗ đó nó rất là yếu?
Là vì nó phát ra chấn động của "ác nghiệp". Làm sao có chuyện lạ đời đó ta?

Hehehehe

Ví dụ như là cái lưng đầy mụn nhọt (do cõng đồ ăn cắp)
Do thói quen cứ làm như vậy (vát đồ ăn cắp) hoài nên hào quang chỗ này bị mỏng đi. Và khi có gì xáo trộn thì chỗ này mọc mụn mủ lung tung.

Và cũng có thể, với thiên nhãn thanh tịnh thì có thể "nghe" được chỗ đó nó kể lại những thói quen xấu xa này.
Do tình trạng cứ phát thanh như vậy hoài nên chỗ này nó phát ra nhiểu xạ và do đó bị yếu hơn những chỗ khác. Đến khi có gì thay đổi thì nó liền mọc mụn.

Trị bệnh:
Vào Tứ Thiền mở màn tivi (Thiên Nhãn) nhìn vào chỗ đang bị bịnh và kể cho nó nghe những việc thiện mà chính tu sĩ đã làm.

Giai đoạn chuyển nghiệp:
Tu sĩ sẽ thấy lúc ban đầu hào quang chỗ này xám + đen. Nhưng sau khi nó nghe tu sĩ nói thật về chuyện mình có làm, có tu, và có chứng... Nên nó nghe và trong khi nghe thì ánh sáng màu vàng nó đến và chính ánh sáng đó lại ăn hết màu xám và đen đi.

Giai đoạn hết nghiệp:
Chỗ đó biến màu thành màu vàng và sau cùng rền vang âm thanh Ôm (Aum).

Tu sĩ hết bệnh.

Tibu cũng hết bệnh (từ từ mà thôi, vì thân già rồi)      ;D ;D ;D 

Xin tặng các Nhí do làm này nọ mà Nhì bị bệnh liên miên.

Nên nhớ không nên lạm dụng cái này.

Nên cho thân thể nghỉ ngơi, nghỉ mệt, nghỉ khỏe một thời gian.
Thời gian nghỉ này chỉ chấm dứt khi thân thể đã lấy lại đầy đủ sức khỏe.

Trong thời gian nghỉ ngơi này, chỉ nên làm những việc cực kỳ cần thiết như việc độ tử, và cho đề mục cho bà con tu hành mà thôi.
=========


Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười Hai 13, 2011, 04:46:09 AM
Tiểu Liên Hoa
Re: Thầy ơi! cho con hỏi
Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơi! Con lại muốn hỏi nữa. ;D
Con chả hiểu xếp nó vào đâu cho họp lý nên cho nó vào đây vậy. (vì nó chả phải giấc mơ, lại càng không phải quá trình công phu.)

Sự việc là như vầy. Dạo gần đây con mới khám phá ra việc này, chắc có lẽ là do dạo này sức khoẻ con hơi yếu nên nó mới có hiện tượng như vậy. mà cái chuyện này khi con khoẻ, con tập thì không thấy. Khi con mệt quá( có quán được cái chấm đỏ mà không giữ được ) thì nó cũng không thấy. Nó chỉ xuất hiện khi con còn mệt, nhưng đã khoẻ hơn, nên vẫn ngần ngừ chưa có tập lại thôi ( chắc nó thấy con lười nên nó chơi cho bõ ghét ấy mà)  ;)

Khi con nằm ngủ, dù là ban ngày hay đêm thì sau khi con chìm vào giấc ngủ 1 lúc. Con luôn có cảm giác là con nghe thấy hết mọi chuyện diễn ra xung quanh, và con vẫn biết là cái thể xác con nó ngủ rất say. Bình thường thì con sẽ nghĩ rằng: kệ nó, đi ngủ tiếp cho đỡ mệt đã.  -> con sẽ chìm lại vào giấc ngủ theo đúng ý con, không mơ mộng, không nghe, không thấy gì hết.
Nhưng có những hôm , con tò mò, con im lặng nghe tiếp thì con liền nghe thấy mọi sự việc xung quanh con, gia đình con đang diễn ra trong lúc ngủ.

Có lần con tò mò, con nghĩ rằng con muốn biết là cái gì đang xảy ra với con. Con liền tác ý muốn nhìn mình hiện tại đang thế nào, ( như kiểu xuất hồn bằng luồn Bhavanga ấy, nhưng con không chắc lắm, vì con  không hiểu làm sao mà mình xuất hồn được như vậy, chỉ là con vừa tác ý như thế thì đã thấy như thế, chứ không có nhìn thấy toàn bộ quá trình nó diễn ra làm sao) .

Con liền nhìn thấy con đang nằm ngủ ( cái thể xác ấy), cái nhìn thấy nó ở trước mặt con, cách con 1 khoảng không xa lắm, nhưng con không biết ước lượng khoảng cách đâu. Như kiểu là nhìn qua cái màn ti vi, nhưng con không quan sát cái đó nên con không biết (đúng kiểu con đứng bên ngoài cái màn tivi và nhìn vào thì thấy con1- con1 hay đứng dưới chân Phật Bà ấy ạ)

Và con nhìn cho kỹ hơn thì con thấy cái thể xác con nó nằm im ở dưới giường, có 1 con khác( cái linh hồn con) nó nằm bên trên cái thể xác đó, nhưng nó không chồng khít hoàn toàn, cái thể xác thì ngủ thật sự, vì nó rất mệt mỏi, còn  cái linh hồn đó, nó muốn chạy chơi, nhưng chắc nó biết thương cái thể xác kiệt quệ đó mà nó chịu ngoan ngoãn nằm im.( ngay ở bên trên cái xác chứ vẫn không nhập vào làm một)  :o

Có lần cái linh hồn đó nó vểnh tai lên, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, xem có ai nói gì không để nó còn"hóng chuyện". Có lần nó thấy con đứng bên ngoài nhìn nó thì nó quay ra ngó con, con tác ý( suy nghĩ ) trong đầu là : mày nằm im đi cho tao đỡ mệt, nhòm gì tao đó hả?  8) 8) 8)     

Thế là nó lại nằm im ngoan ngoãn ngủ cùng cái thể xác luôn. 

Rồi có 1 lần. Hôm đó con mệt mỏi quá, không có sức làm gì, đến cơm cũng không thèm ăn, đi làm về chui vào giường ngủ luôn( vì con đang ốm mà lại vừa thức liên tục 30 h liền để làm việc). Sự việc như vậy lại diễn ra. Con cũng thấy nó ngó lại con, con cũng tác ý với nó như thế, nhưng lúc đó nhà con (bố và mẹ con) đang nói chuyện gì đó khá quan trọng, nói chung là chuyện đó có vẻ hấp dẫn với con lắm.  ::)

Thế là cái linh hồn đó nó chuyển tải suy nghĩ ngược lại với con đang đứng bên ngoài là : tui chỉ ra coi bố mẹ nói gì thôi mà. chuyện quan trọng lắm đó, nhé. rồi tui lại vào ngay, tui biết hôm nay tui mệt lắm, cần nghỉ ngơi lắm, tui sẽ không ham chơi gì đâu, thiệt đó. ;D 

Rồi nó thấy con đang ngần ngừ, nửa muốn, nủa không, chưa quyết định được.Thế là nó biến mất trên cái xác, và con ngoái cổ con ra, con thấy nó bên ngoài phòng khách, " hóng hớt "chuyện với bố mẹ con, nó nghe được bố mẹ con nói gì, là con cũng nghe thấy cái đó luôn.( nó khôn quá trời luôn, biết tranh thủ cơ hội lắm ấy)  :) ;)   

Rồi con thấy nó muốn đóng góp ý kiến, con lại thấy nó nghĩ rằng :giờ mình là cái linh hồn, khác gì cái hồn ma, nói ai nghe được, vào gọi nó dậy ra nói chuyện mới được. ;D 

Rồi nó chạy vào giường con, nhập vào xác. thế là con tỉnh dậy, ngúc ngắc cái đầu ngó quanh 1 chút cho đỡ mệt, rồi con nghĩ, mình đang mệt chết đi được, kệ thôi. đi ngủ tiếp, lúc nào tỉnh dậy thì ra nói chuyện với bố mẹ cũng được. Bố mẹ mình có chạy mất đâu mà lo. ;D ;D ;D   

Hì. Chuyện chỉ có thế thôi, nhưng con không hiểu, tại sao cái linh hồn con nó lại có thể hoạt động và suy  nghĩ như 1 cá thể độc lập như vậy, mặc dù vẫn dưới sự chỉ huy và cho phép của con. Sao nó khôn ranh vậy Thầy?
Và đó có phải là do con xuất hồn bằng luồn bhavanga không hay là gì? Nếu xuất hồn bằng luồn Bhavanga thì cái con1 bên trong tivi đó có thể nhìn và chuyển suy nghĩ ngược lại cho con không?

Và như vậy thì có sao không ạ? có hại gì không ạ?( để con biết nếu không tốt thì con sẽ kiểm soát linh hồn ạ)

Khi nào Thầy khoẻ thật nhiều thì xem giùm con Thầy nhé!



Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười Hai 23, 2011, 09:59:56 AM
Tiểu Liên Hoa
Re: Thầy ơi! cho con hỏi
Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Lại là con đây ạ. hì  ;D ;D ;D     
Con vừa gặp chuyện này, nhưng con sợ không hiểu hết bản chất sự việc nên con kể Thầy nghe, Thầy khỏe thì chỉ thêm cho con với  ::) 

Sự việc là như vầy, con trình bày cẩn thận để Thầy xem cho con. Dạo gần đây con lu bu nhiều việc quá( toàn việc nhà, cái nghiệp nó đè con không dậy được) nên con khỏe rồi mà vẫn chưa có tập lại được. :( 

Nhưng con hay nằm mơ, thấy cái tâm của con nó muốn tập lắm rồi, nên nó làm đủ thứ có thể để cái thể xác này "tập đi".     

Tối nay , khoảng 20h Việt Nam, lúc đó con đang dọn dẹp sau khi ăn tối. Tự nhiên con nghe thấy tiếng nói. Nó to lắm, như kiểu người ta nói qua loa ( kiểu tuyên truyền ấy ạ). :o 

Con nghe thấy Nó ở gần chỗ nhà con. bên cạnh thôi. ước chừng cách khoảng mấy nhà. Con nghe tiếng lao xao như kiểu nói cho nhiều người nghe kiểu giảng đạo bằng loa ấy.

Con không nhớ hết ý đâu, nhưng đại ý là Nó nói rằng Nó xem bói chuẩn lắm, biết hết mọi chuyện, và Nó cho người ta ăn lộc thánh, lộc giời. ???   
Người mà Nó cho ăn lộc vừa xây được nhà đó, nhà to nữa kìa. :'( 
Con còn nghe Nó nói loáng thoáng cái gì mà thờ cúng và nhập nhập gì gì đó. :-\ 

Thế là con tò mò, con nghe thử xem tiếng đó giống tiếng ai là hàng xóm nhà con nói không( hì, con sợ có người định đi lừa đảo), thì con không nhận ra tiếng ai cả, mà tiếng đó con không phân biệt được là nam hay nữ nữa. chỉ biết không phải tiếng nữ, nhưng Nó cũng không trầm như tiếng nam đâu, nó là sự pha trộn ấy.

Con nghe xong thì nghĩ thầm trong tâm là, toàn bốc phét và nói nhăng nói cuội thôi, lừa người. 8)   
Rồi con vừa rửa bát con vừa nghĩ rằng : lát phải hỏi Thầy mới được, phải tìm cách để Nó không đi lừa người ta nữa. Hay là mình nhập định rồi gặp Nó, xem nó có nhìn thấy hào quang của mình để nó đỡ to mồm lừa người nhẹ dạ nữa nhỉ?  ??? 

Nghĩ đến đây thì tự nhiên tiếng nói kia im bặt luôn, như chưa từng xuất hiện vậy. con lắng nghe mà không thấy nữa.  :o

Sau đó con nghĩ lan man. Rồi con lại nhớ con có đọc ở đâu đó chuyện Thầy phát sáng ấy, con thắc mắc không biết con có làm nổi không? và có nên thử không? thử để làm gì. Con nói liệu người ta có ai tin được con không? ???
 
Con không muốn Nó đi lừa người nữa, làm thế nào để con giúp được những người nhẹ dạ bị lừa tỉnh ngộ được?    ??? ??? ???   

Con vào nhà có hỏi 2 người nữa xem có nghe thấy cái tiếng loa vừa rồi không? thì không ai nghe thấy cả. mà cái tiếng nó đó to như thế, như gào vào tai người ta vậy? sao lại không nghe được chứ?

Hay đó không phải tiếng nói ngoài đời thực mà là tiếng nói tâm linh vậy?

Và con có nhập định đâu mà nghe được vậy? Hay do cái tâm con thanh tịnh nên nó nghe được vậy nhỉ?
Con phải làm gì bây giờ? Con có nên tập lại không Thầy? ( vì con còn đừ lắm, lại lu bu việc nhà nữa)


Bồ Đề

Trích dẫnTháng Một 08, 2012, 08:27:00 PM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi

TIBU:
Trích dẫn
Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Lại là con đây ạ. hì  ;D ;D ;D     
Con vừa gặp chuyện này, nhưng con sợ không hiểu hết bản chất sự việc nên con kể Thầy nghe, Thầy khỏe thì chỉ thêm cho con với  ::) 

Sự việc là như vầy, con trình bày cẩn thận để Thầy xem cho con. Dạo gần đây con lu bu nhiều việc quá( toàn việc nhà, cái nghiệp nó đè con không dậy được) nên con khỏe rồi mà vẫn chưa có tập lại được. :( 

Nhưng con hay nằm mơ, thấy cái tâm của con nó muốn tập lắm rồi, nên nó làm đủ thứ có thể để cái thể xác này "tập đi".     

Tối nay , khoảng 20h Việt Nam, lúc đó con đang dọn dẹp sau khi ăn tối. Tự nhiên con nghe thấy tiếng nói. Nó to lắm, như kiểu người ta nói qua loa ( kiểu tuyên truyền ấy ạ). :o 

Con nghe thấy Nó ở gần chỗ nhà con. bên cạnh thôi. ước chừng cách khoảng mấy nhà. Con nghe tiếng lao xao như kiểu nói cho nhiều người nghe kiểu giảng đạo bằng loa ấy.

Con không nhớ hết ý đâu, nhưng đại ý là Nó nói rằng Nó xem bói chuẩn lắm, biết hết mọi chuyện, và Nó cho người ta ăn lộc thánh, lộc giời. ???   
Người mà Nó cho ăn lộc vừa xây được nhà đó, nhà to nữa kìa. :'( 
Con còn nghe Nó nói loáng thoáng cái gì mà thờ cúng và nhập nhập gì gì đó. :-\ 

Thế là con tò mò, con nghe thử xem tiếng đó giống tiếng ai là hàng xóm nhà con nói không( hì, con sợ có người định đi lừa đảo), thì con không nhận ra tiếng ai cả, mà tiếng đó con không phân biệt được là nam hay nữ nữa. chỉ biết không phải tiếng nữ, nhưng Nó cũng không trầm như tiếng nam đâu, nó là sự pha trộn ấy.

Con nghe xong thì nghĩ thầm trong tâm là, toàn bốc phét và nói nhăng nói cuội thôi, lừa người. 8)   
Rồi con vừa rửa bát con vừa nghĩ rằng : lát phải hỏi Thầy mới được, phải tìm cách để Nó không đi lừa người ta nữa. Hay là mình nhập định rồi gặp Nó, xem nó có nhìn thấy hào quang của mình để nó đỡ to mồm lừa người nhẹ dạ nữa nhỉ?  ??? 

Nghĩ đến đây thì tự nhiên tiếng nói kia im bặt luôn, như chưa từng xuất hiện vậy. con lắng nghe mà không thấy nữa.  :o

Sau đó con nghĩ lan man. Rồi con lại nhớ con có đọc ở đâu đó chuyện Thầy phát sáng ấy, con thắc mắc không biết con có làm nổi không? và có nên thử không? thử để làm gì. Con nói liệu người ta có ai tin được con không? ???
 
Con không muốn Nó đi lừa người nữa, làm thế nào để con giúp được những người nhẹ dạ bị lừa tỉnh ngộ được?    ??? ??? ???   

Con vào nhà có hỏi 2 người nữa xem có nghe thấy cái tiếng loa vừa rồi không? thì không ai nghe thấy cả. mà cái tiếng nó đó to như thế, như gào vào tai người ta vậy? sao lại không nghe được chứ?

Hay đó không phải tiếng nói ngoài đời thực mà là tiếng nói tâm linh vậy?

Và con có nhập định đâu mà nghe được vậy? Hay do cái tâm con thanh tịnh nên nó nghe được vậy nhỉ?
Con phải làm gì bây giờ? Con có nên tập lại không Thầy? ( vì con còn đừ lắm, lại lu bu việc nhà nữa)
TIBU:
Chẳng qua là khi con tu hành rất là ngon lành thì con lại quay về lại những pháp môn mà con đã tu hành vào thời xa xưa. Và coi bói là nghề của con đó mà  ;D ;D ;D

Trích dẫnRe: Thầy ơi! cho con hỏi
Tiểu Liên Hoa:
Hóa ra là con từng là thầy bói, bảo sao trước khi con tu tập thì con đã biết xem bói cho mọi người, khá chính xác. ;D ;D ;D       
Hì. Dạ , con còn bài này nữa Thầy ạ. con kéo nó xuống . Khi nào Thầy khỏe, Thầy xem cho con với.


     

Bồ Đề

Trích dẫnTháng Một 10, 2012, 05:50:54 PM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi

Tibu:
Trích dẫn
Thầy ơi! Con lại muốn hỏi nữa. ;D 
Con chả hiểu xếp nó vào đâu cho họp lý nên cho nó vào đây vậy. (vì nó chả phải giấc mơ, lại càng không phải quá trình công phu.)

Sự việc là như vầy. Dạo gần đây con mới khám phá ra việc này, chắc có lẽ là do dạo này sức khoẻ con hơi yếu nên nó mới có hiện tượng như vậy. mà cái chuyện này khi con khoẻ, con tập thì không thấy. Khi con mệt quá( có quán được cái chấm đỏ mà không giữ được ) thì nó cũng không thấy. Nó chỉ xuất hiện khi con còn mệt, nhưng đã khoẻ hơn, nên vẫn ngần ngừ chưa có tập lại thôi ( chắc nó thấy con lười nên nó chơi cho bõ ghét ấy mà)  ;)

Khi con nằm ngủ, dù là ban ngày hay đêm thì sau khi con chìm vào giấc ngủ 1 lúc. Con luôn có cảm giác là con nghe thấy hết mọi chuyện diễn ra xung quanh, và con vẫn biết là cái thể xác con nó ngủ rất say. Bình thường thì con sẽ nghĩ rằng: kệ nó, đi ngủ tiếp cho đỡ mệt đã.  -> con sẽ chìm lại vào giấc ngủ theo đúng ý con, không mơ mộng, không nghe, không thấy gì hết.
Nhưng có những hôm , con tò mò, con im lặng nghe tiếp thì con liền nghe thấy mọi sự việc xung quanh con, gia đình con đang diễn ra trong lúc ngủ.

Có lần con tò mò, con nghĩ rằng con muốn biết là cái gì đang xảy ra với con. Con liền tác ý muốn nhìn mình hiện tại đang thế nào, ( như kiểu xuất hồn bằng luồn Bhavanga ấy, nhưng con không chắc lắm, vì con  không hiểu làm sao mà mình xuất hồn được như vậy, chỉ là con vừa tác ý như thế thì đã thấy như thế, chứ không có nhìn thấy toàn bộ quá trình nó diễn ra làm sao).
TIBU:
Đây là phước báu do công phu lâu năm về xuất hồn mà nó ra như vậy đó.
Sai sách vở là  nó hiện ra cái rụp y như con thấy vậy đó ;D 
Đúng sách vở thì nó có thứ tự, nhi tiến hơn:
1. Màn tivi trắng bóc và hính chữ nhật nằm ngang.
2. Trong màn tivi thì con thấy thân thể con nằm ngủ như chết.
3. Còn khi, con nghe tiếng động thì con có thể nghe ở hai vị trí khác nhau:
a. Từ Cái Thấy
b. Từ cái linh hồn.
Trích dẫn
Con liền nhìn thấy con đang nằm ngủ ( cái thể xác ấy), cái nhìn thấy nó ở trước mặt con, cách con 1 khoảng không xa lắm, nhưng con không biết ước lượng khoảng cách đâu.
TIBU:
Hay lắm đó con ;D hiện tượng này có thể nói gọn lại là: "Cái Thấy" nó nhìn xuyên qua màn tivi và nó thấy cái thể xác của chính con. Vị trí của "Cái Thấy" nó ở ngay cái "Chân Như". Hình tướng là y như là chỉ có cặp mắt của con ở ngay chỗ đó mà thôi.
Trích dẫn
Như kiểu là nhìn qua cái màn ti vi, nhưng con không quan sát cái đó nên con không biết (đúng kiểu con đứng bên ngoài cái màn tivi và nhìn vào thì thấy con1- con1 hay đứng dưới chân Phật Bà ấy ạ)
TIBU:
cái mà con gọi là con1 chính là cái linh hồn.
Trích dẫn
Và con nhìn cho kỹ hơn thì con thấy cái thể xác con nó nằm im ở dưới giường, có 1 con
TIBU:
tức là cái linh hồn (cái mà con gọi là con1 ở trên đó)
Trích dẫn
khác( cái linh hồn con) nó nằm bên trên cái thể xác đó,
TIBU:
Đây là cái quan trọng và rất là hay của vấn đề thể xác và linh hồn:
Trích dẫn
nhưng nó không chồng khít hoàn toàn,
TIBU:
Nó không chồng khít hoàn toàn thì cái lanh lẹ của linh hồn (với đầy sức sống) nó không có thể nào truyền vào cái thể xác, cho nên nó cừ mệt hoài thôi. Do sự hoạt động không đồng bộ này, mà thể xác cứ bị thiếu sức sống! Muốn cho nó bình thường lại thì nên làm công thức ép cái linh hồn xuống cái thể xác, thế nào nó chồng khít lên nhau.

Phương pháp như sau:

Cũng từ cái thấy từ màn tivi và cũng từ ngay vị trí này con điều khiển mọi quy trình sau đây:
1. Tưởng tượng ra hai bàn tay (màu vàng là số một! ;D )
2. Tác ý cho cái linh hồn nó nhập vào thể xác.
3. Và dùng hai bàn tay này "ép cái linh hồn và đồng thời dùng "Cái Thấy" để kiểm soát độ khít khao của hai cái linh hồn và thể xác.
4. Có thể vừa làm, vừa tụng chú Lục Tự Đai Minh Chân Ngôn (Om Mani Padme Hùm)

Làm xong thì nó đừ người, nhưng khi hết đừ thì nó lại sức rất là nhiều và nhanh.
Trích dẫn
cái thể xác thì ngủ thật sự, vì nó rất mệt mỏi, còn  cái linh hồn đó, nó muốn chạy chơi, nhưng chắc nó biết thương cái thể xác kiệt quệ đó mà nó chịu ngoan ngoãn nằm im.( ngay ở bên trên cái xác chứ vẫn không nhập vào làm một)  :o
TIBU:
Linh hồn nằm ở trên là do thói quen xuất hồn hồi xa xưa của con. Và hiện tượng không chồng khít với nhau cũng là do hồi xa xưa, con cũng đã bị như vậy rồi. Khi không chồng khít được với nhau thì thể xác thiếu hẳn khí lực (năng lực), nên nó yếu xìu (con để ý đến sự lanh lẹ và tính ham chơi của linh hồn).
Trích dẫn
Có lần cái linh hồn đó nó vểnh tai lên, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, xem có ai nói gì không để nó còn"hóng chuyện". Có lần nó thấy con đứng bên ngoài nhìn nó thì nó quay ra ngó con, con tác ý( suy nghĩ ) trong đầu là : mày nằm im đi cho tao đỡ mệt, nhòm gì tao đó hả? 8) 8) 8)       

Thế là nó lại nằm im ngoan ngoãn ngủ cùng cái thể xác luôn. :D
TIBU:
Tuyệt vời! Con làm được động tác này là do sự "ăn ngay nói thật" của con. Cũng là do con hay quên mình mà giúp người nên lời nói của con có thần lực! Nên khi con phát ra từ "Cái Thấy" ở Chân Như thì linh hồn phải nghe theo là chuyện đương nhiên.

Thầy xin chúc mừng con làm được tới đây.
Trích dẫn
Rồi có 1 lần. Hôm đó con mệt mỏi quá, không có sức làm gì, đến cơm cũng không thèm ăn, đi làm về chui vào giường ngủ luôn( vì con đang ốm mà lại vừa thức liên tục 30 h liền để làm việc). Sự việc như vậy lại diễn ra. Con cũng thấy nó ngó lại con, con cũng tác ý với nó như thế, nhưng lúc đó nhà con (bố và mẹ con) đang nói chuyện gì đó khá quan trọng, nói chung là chuyện đó có vẻ hấp dẫn với con lắm.  ::)

Thế là cái linh hồn đó nó chuyển tải suy nghĩ ngược lại với con đang đứng bên ngoài là : tui chỉ ra coi bố mẹ nói gì thôi mà. chuyện quan trọng lắm đó, nhé. rồi tui lại vào ngay, tui biết hôm nay tui mệt lắm, cần nghỉ ngơi lắm, tui sẽ không ham chơi gì đâu, thiệt đó. ;D

Rồi nó thấy con đang ngần ngừ, nửa muốn, nủa không, chưa quyết định được.Thế là nó biến mất trên cái xác, và con ngoái cổ con ra, con thấy nó bên ngoài phòng khách, " hóng hớt "chuyện với bố mẹ con, nó nghe được bố mẹ con nói gì, là con cũng nghe thấy cái đó luôn.( nó khôn quá trời luôn, biết tranh thủ cơ hội lắm ấy) ;) ;)   
TIBU:
Con thấy nó lanh lẹ ghê chưa? Nguyên nhân là vì nó chưa có truyền được cái năng lượng vào thể xác đó.

Cái này có thể hiểu như là bệnh Đái Đường vậy đó:
Đường thì tùm lum tà la trong máu mà không cách gì chuyển nó vào các tế bào! Gây ra hiện tượng thiếu chất bổ, mà thật ra là đang quà dư luôn!... Với hậu quả là ăn nhiều và uống cũng nhiều mà người vẫn yếu xìu!
Trích dẫn
Rồi con thấy nó muốn đóng góp ý kiến, con lại thấy nó nghĩ rằng :giờ mình là cái linh hồn, khác gì cái hồn ma, nói ai nghe được, vào gọi nó dậy ra nói chuyện mới được. ;D

Rồi nó chạy vào giường con, nhập vào xác. thế là con tỉnh dậy, ngúc ngắc cái đầu ngó quanh 1 chút cho đỡ mệt, rồi con nghĩ, mình đang mệt chết đi được, kệ thôi. đi ngủ tiếp, lúc nào tỉnh dậy thì ra nói chuyện với bố mẹ cũng được. Bố mẹ mình có chạy mất đâu mà lo. ;D ;D ;D     
TIBU:
Cái quý trong câu chuyện là: Khi con nói cái gì, thì linh hồn nó nghe theo con cái đó! Nguyên nhân là do con "ăn ngay nói thật" và cái tình thương mà con đã dành cho tha nhân mà ra. Cái này nó bù cho cái kia và tâm con nó đồng dạng với Bi Tâm của các Bồ Tát.
Trích dẫn
Hì. Chuyện chỉ có thế thôi, nhưng con không hiểu, tại sao cái linh hồn con nó lại có thể hoạt động và suy nghĩ như 1 cá thể độc lập như vậy, mặc dù vẫn dưới sự chỉ huy và cho phép của con. Sao nó khôn ranh vậy Thầy?
TIBU:
Là vì năng lượng của nó chưa có trao truyền được cho thân thể nên nó còn lanh lẹ và ham chơi  ;D ;D ;D     
Trích dẫn
Và đó có phải là do con xuất hồn bằng luồn bhavanga không hay là gì?
TIBU:
Đúng 100% nhưng con làm theo kiểu "Bếp Nhà Ta Nấu"
Trích dẫn
Nếu xuất hồn bằng luồn Bhavanga thì cái con1 bên trong tivi đó có thể nhìn và chuyển suy nghĩ ngược lại cho con không?[/color]
TIBU:
Có thể chớ!
Đọc cho kỹ nè con:
Thật ra nguyên con của Con Người nó gồm ba thứ (Thân Thể, Linh Hồn, và cái Chân Như)
Khi tu hành ngon lành thì ba thứ này nó có sức mạnh và nó có hoạt động riêng rẽ với nhau. Nó tồn tại độc lập với nhau. tạo ra những hiện tượng siêu nhiên như là:

1. Phân thân:
Năng lượng rút hết từ thân thể, và dồn về phía linh hồn (có thể nói là lúc này: Thân thể nhập Đại Định)... do đó, linh hồn dư năng lượng để có thể xuất hiện (mắt thường thấy được), nói chuyện, làm việc thiện và sau khi làm xong thì nó bốc hơi biến mất, trở về lại nhập vào thân thể! Liền sau đó thân thể xả định và sinh họat bình thường.

2. Nâng vật bằng linh hồn:
Linh hồn rút năng lượng từ thể xác và có thể nâng gấp ba cái sức nâng thường ngày!
Ví dụ như nếu thường ngày nâng được 25 ký thì khi dùng linh hổn lại có thể nâng lên một trọng lượng là 25 kg x 3 = 75 kg.
Thật là không thể tưởng tượng được! Làm xong thì năng lượng bị tiêu hao rất là nhiều: Thân thể xẹp xuống thê thảm!
Nhưng hiện tượng thấy cũng ghê gớm lắm:
Khi không cái cục nặng như vậy mà nó bay lên hư không!

3. Kêu tên nhau: Xuất hồn và kêu đích danh ai đó!

Dĩ nhiên ba cái trò khỉ này chỉ nên "làm chơi cho vui thôi!" ;D ;D ;D     
Trích dẫn
Và như vậy thì có sao không ạ? có hại gì không ạ?( để con biết nếu không tốt thì con sẽ kiểm soát linh hồn ạ)
Khi nào Thầy khoẻ thật nhiều thì xem giùm con Thầy nhé!
TIBU:
Lạm dụng bất cứ cái gì cũng là tiêu đời gái hết đó!

Tuy nhiên cái dung sai nó khá lớn, nên con cũng có thể táy máy... linh hồn làm vài cái khi nào con khỏe thì nó cũng chẳng có gì quá đáng lắm đâu.

Dĩ nhiên, làm việc thiện để phục vụ thì có mệt gì gì nó cũng đáng đồng tiền bát gạo!

Điều này còn đáng đồng tiền bát gạo hơn nữa nè con:

Lợi dụng cái linh hồn của con nó hay lanh lẹ như vậy, thì khi con ngủ con nên cho nó xuất ra trong phòng của con và từ vị trí tâm linh này mà con tập quán chấm đỏ thì bá chấy luôn đó nghe con.
Có nghĩa là:
Con bay ra khỏi thân thể của con (dĩ nhiên là con thấy rất rõ từ cái màn tivi)
Sau đó cũng từ vị trí này mà con nói em của con (là "con1" đó) là nên tập quán chấm đỏ luôn đi.
Lợi điểm:
Làm như vậy là nó không có mỏi chân, đau lưng cho dù con đang ngồi kiết già (đầu trọc và bận áo cà xa màu vàng mới toanh và tu hành cục kỳ ngon lành!!!     
==========
HSTD hiện đang có ba tu sĩ cũng làm như con:
ttvi (Canada), Chị Cúc (Cali) và con (VN).


Bồ Đề

Trích dẫnTháng Một 10, 2012, 09:25:26 PM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi

Tiểu Liên Hoa:
Dạ. con hiểu rồi ạ.  Con sẽ đọc thật kỹ và làm theo lời Thầy chỉ.
Sự thực thì con vẫn để con1 tập quán chấm đỏ 1 mình trong khi con ngủ đó ạ. và không hiểu có phải do vậy không mà sức khoẻ của con đang phục hồi khá nhanh.
Con cảm ơn Thầy và các Chú, các Chị đã dẫn dắt con. cho con được sự hỉ lạc. để đời con bớt khổ, bớt buồn.

Trích dẫn
Tháng Một 18, 2012, 08:40:36 AM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi
Tiểu Liên Hoa:
Thầy ơi! con lại viết tiếp. đáng lẽ là viết cách đây 3 ngày rồi, nhưng lu bu việc quá nên hôm nay con mới có thời gian để viết.

Đầu tiên. con xin phép trước với Thầy là Thầy đọc bài này của con xong thì đừng buồn con nhé. Và cũng đừng mắng con là :" con nhỏ cứng đầu" mà tội con lắm Thầy ơi. ;D ;D ;D     

Sự việc là đã 1 lần cách đây khá lâu. Thầy đã từng bảo con quán cái ấn của Phật Bà để con không nghe, không thấy . hay chính xác là làm chiêu "tàng hình" - như Thầy gọi. Và trước khi con kịp làm thì con ốm 1 trận trong 3 tháng trời. Không có sức mà quán cái chấm đỏ chứ đừng nói là quán nổi cái ấn đó. :'(

Và lần này thì Thầy lại một lần nữa nhắc con quán cái ấn đó. Khi buổi sáng đó con đọc xong thì chiều đó con ốm luôn. Thế là lại không quán được. ( hic, không biết có phải do cái nghiệp nó cản con không hay do cái tâm từ bi trong con nó làm ra vậy nữa? ??? ??? ???  )

Và sáng hôm chủ nhật, theo ngày Việt Nam là ngày 22 âm lịch (hôm sau là ông công ông táo - con phải viết rõ thế vì ngày này lại có chuyện khác xảy ra với con) .

Hôm đó con đèo mẹ con đi chợ mua đồ về nấu cơm. con có gửi xe ở ngay cổng chợ. Hai mẹ con đi lòng vòng mãi, mua được rất nhiều đồ, nên con phải khuân đồ ra xe trước, còn mẹ con sẽ đi mua thêm vài thứ nữa.

Lúc đó trời mưa, nên con vừa đứng trong hiên nhà ( bên cạnh xe ) và vừa ngắm mưa, rồi nghĩ lan man: Mình phải làm sao bây giờ, cái chấm đỏ khi bắt đầu quán thì nó sáng đỏ và bé tẹo như đầu bút bi ấy. nhưng chỉ sau vài niệm thì nó mờ dần, và con thì đau đầu và mệt kinh khủng.

Chỉ vậy thôi mà còn không giữ nổi, thì quán làm sao được cái ấn của Phật Bà chứ. haizzzzzz.  Thật là buồn và thất vọng quá. không làm được thì còn làm Thầy lo nữa chứ.

Con cứ suy nghĩ lan man như vậy. thì giật mình bởi 1 tiếng kêu ( chắc lúc này con cũng ở thiền nông hay là tâm thanh tịnh gì đó-là con nghĩ vậy thôi ạ). :" Trời ơi! chết mất. chết mất thôi.cứu tôi với. Khó thở quá. Thôi, tôi chết đây"

Con nghe đại ý là vậy, giật mình và đi về phía phát ra tiếng kêu trong tâm con. Con nhìn thấy 1 cái bọc ni-lon đen xì. con vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ ở đó, liền mở ra thì thấy 1 con gà bị trói chân và cánh ở trong 2 lớp túi liền, còn bị buộc chặt không có lỗ thở, nên con buộc lại túi, cho cái đầu nó thò ra khỏi miệng túi cho nó thở.

Hic. hành động này của con làm mọi người tưởng con là kẻ trộm nữa. mà con thề - con không có ý đó đâu. :'( :'( :'(     

Rồi vì người ta nhìn con nhiều quá, nên con lại đi về chỗ xe con đứng. Cái con gà đó - trời ơi. sao mà nó lắm mồm quá vậy. nó cứ lải nhải hoài, là cảm ơn, thở được rồi, rồi thì nào là mát nhỉ. ôi! mưa à. và vân vân....( nhiều con nhớ nổi nữa, và cũng không muốn nghe luôn)

Bởi nó phiền phức quá nên con phớt lờ nó luôn. Rồi tự nhiên có 1 cô dắt cái xe đạp có chở nhiều cây hoa nhỏ ở đằng sau đi bán. lúc đó cô ấy dừng xe và chỉnh lại  các  cái cây hoa cho gọn gàng lại.

Con thấy thương Cổ quá đi mất. trời mưa gió như vầy. mà phải dắt bộ xe đi bán mấy cây hoa nhỏ nhỏ trong trời mưa. mà mấy cái cây đó đâu có đáng bao nhiêu tiền đâu. Công sức bỏ ra trồng cây thì nhiều. Con nghĩ đến đàn con của Cổ đang ở nhà chờ mẹ đi chợ bán hoa và mua ít đồ sắm tết. Thấy thương quá.

Cả rất nhiều hoa xếp cạnh nhau và bị dùng dây chun buộc gốc chúng lại. Con thầm nghĩ, trời, buộc chúng thế kia thì đau chết. mà chết mất thôi chứ sống làm sao.

Rồi cổ cầm 1 cây hoa cúc tím, nhỏ xíu à, cây chỉ cao bằng 1 gang tay của con thôi. cành bé tẹo như cây tăm thôi, trông yếu xìu.

Nó bị nước mưa ngấm cái bầu đất , nên trơ cả rễ ra. Nước cũng làm bông hoa tím nặng trĩu xuống, làm nó oằn xuống. là xà xuống mặt đất.

Cổ chỉnh cái cây đó gọn vào 1 góc xếp cạnh các cây hoa khác. Rồi không hiểu cổ nghĩ sao mà đưa nó lên, bứt 1 cái " oái. đau quá! ". con thấy 1 cành nhỏ của cây đó bị bứt ra và vứt xuống đất, con ngơ ngẩn nhìn theo cái cành đó. Thấy đau ghê ( không hiểu là do cái cây nó kêu, hay do con kêu nữa).

Rồi khi cổ xếp cái cây vào chỗ lúc nãy, và quay ra chỉnh những cái cây khác. thì mắt con vẫn không dời nổi cái cây cúc tím nhỏ bé kia.
Con chợt nhìn thấy 1 làn khói trắng bốc lên từ cái cây đó, lên cao chút rồi tan biến. Con thắc mắc: ủa? cái gì đó. Thì có một tiếng nói trong tâm con nói rằng: hình như đó linh khí của cái cây đó. Tội nghiệp !

Thầy ơi! con muốn hỏi đó có phải linh khí của cây cúc tím đó không vậy?
Và nó sẽ đi về đâu? sẽ ra sao? còn cây hoa cúc đó sẽ thế nào? liệu nó có chết không Thầy?
Con có thể làm gì giúp nó không Thầy?



Bồ Đề

Trích dẫnTháng Một 20, 2012, 10:20:47 AM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi
[...]
Trích dẫn TLH
Thầy ơi! con muốn hỏi đó có phải linh khí của cây cúc tím đó không vậy?
Và nó sẽ đi về đâu? sẽ ra sao? còn cây hoa cúc đó sẽ thế nào? liệu nó có chết không Thầy?
Con có thể làm gì giúp nó không Thầy?

Hết trích
TIBU:
Con thấy được cái sức sống, và cái ký ức của nó đó. Do thấy được như vậy mà người ta tìm ra cách luyện Ngãi đó. Nó là sự sống phôi thai nên cũng không làm gì được.
Nói về chuyện này thì có những cây gọi là cây Chúa Tể thì nó có sự sống, có sư suy nghĩ y như là một sinh vật luôn. Thông thường là những cây thuốc với dược tính cao hoặc là những cây với tính cách mà nhiều người lấy đó làm chuẫn như cây đa đầu làng...

Nó đi về đâu?
Nó tan biến đi thôi, nó... chết, Trong đó nó có đủ: Đất, Nước, Gió, Lửa. Nhưng khi sống nó lại thiêng về cái gì thì nó bay về nhóm đó:
Mùi vị là... Gió
Tính dẻo dai... là Nước
Nóng lạnh...  là Lửa
Chắc chắn, cứng cáp hơn... là Đất...
=====

Trích dẫnTháng Một 20, 2012, 02:57:06 PM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi
Tibu:
Chào con Tiểu Liên Hoa ;D ;D ;D      
Lớn tài thì lớn tật.

Cái vụ hể mà con tìm cách quán cái ấn là con lại bị bịnh thì y như chuyện của Thầy bị nóng vào những lần đầu tu tập khi cầm cuốn Chú Đại Bi. Lúc đó nó không những là nặng mà còn là ... nóng nữa!
Cái ấn cúa Ngài Quan Thế Âm là cái cách mà ngài trao truyền cái tâm từ của Ngài mà thôi. Không phải là cây súng, hay là cây gậy hoặc là những món binh khí có thể gây ra thương tích đâu mà con lo.

Sỡ dĩ mà con bịnh là vì bạn của con đang sợ đó. Khi con làm như vậy thì họ cứ tưởng đó là vũ khí.
Trích dẫnTháng Một 21, 2012, 08:08:10 AM
Re: Thầy ơi! cho con hỏi
Tiểu Liên Hoa:
Dạ! con hiểu là  do em nó sợ mà  ;D ;D ;D ;D . nên con đang dần dần dụ ngọt em nó Thầy ạ. hì. Cứ từ từ mà tiến, Con an tâm vì con có Thầy nữa.
=========




Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười Một 10, 2011, 03:43:52 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Tiểu Liên Hoa:
Hôm nay Trăng rằm ( con vừa nghe Chú Tảo nhắc. hic), đến hẹn lại lên, các Nhí không quản vất vả mà phóng quang. Con muốn tập quá. mà người đừ không làm gì nổi. hichic :'( :'(   
Con ốm tròn 1tháng 15 ngày rồi. :'( cứ như cái nghiệp nó quyết không buông tha con vậy: Đau bụng (cả đau dạ dày và đau đại tràng), hôm nào không táo bón thì cũng tiêu chảy, rồi ho như quốc kêu ( bố mẹ con nghe con ho nhiều quá, sốt ruột mà mắng con vậy)và thỉnh thoảng lại sốt, atxi, sổ mũi, ngạt mũi liên miên.
Cuối cùng thì con cũng không hiểu nổi con bị làm sao nữa. Uống không biết bao nhiêu loại thuốc rồi. kháng sinh cũng dùng đủ loại, liên tục trong 45 ngày. Con cũng có sám hối khi tập mà chỉ hơi đỡ lúc đó rồi đâu lại vào đấy.
Có Bác nào có kinh nghiệm gì mách giùm con với, con kiệt sức quá đi. :'( :'( :'(   

Trích dẫnTháng Mười Một 10, 2011, 06:34:52 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Lá chuối:
Học lóm một "Bác non" trên diễn đàn, em thử xem nhé :

Nhắm mắt tập trung tinh thần và tình cảm rồi nguyện : " Con biết là con tu thì các Bác tìm con tính sổ.  ;D Nhưng các Bác yên chí là con không có quỵt nợ  ;D ;D , mà con xin các Bác cho con trả dần dần từng chút tẹo một. Con cũng nguyện mai này con tu được vốn liếng kha khá con cũng không quên hồi hướng đến các Bác để cùng con tu hành cùng con thành tựu. Chứ vốn con chẳng tới đâu mà các Bác ùn ùn đến nhiều một lúc thì cái thân con nó chịu không nổi nó bứt thì các Bác mất cả chì lẫn chài ấy nhé ! ;D ;D ;D   "

Đại khái là vậy, em thêm mắm bớt muối thế nào cho hợp với em nhé. ;D ;D ;D   
Chị cũng bịnh rề rề và đời nó đè rầm rầm gần hai tháng nay em ơi, cũng đang thử chiêu này. Cố lên, tụi mình cố lên !!

Trích dẫnTháng Mười Một 10, 2011, 07:19:37 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Rancon:
**gằn giọng** này bà kia, đã chỉ thì chỉ cho hết luôn chứ.

**đổi qua giọng trầm** Nói như mụ Chuối đã nói ở trên xong thì mình làm 1 bài sám hối luôn. Ví dụ như niệm Dược Sư, Quan Thế Âm, A Di Đà (tùy theo mình) và ráng mường tượng hoa sen năm cánh (để đem lương tâm ra sám hối).

Giống như là, mình dụ một ai đó "em ơi, em đi ra đây chị cho cục kẹo me ăn" thì mình cũng phải nhá nhá cái cục kẹo me cho nó thấy cái đã ;D 


Bồ Đề

Trích dẫnTháng Mười Một 10, 2011, 10:09:18 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Trích dẫn
TLH: Hôm nay Trăng rằm ( con vừa nghe Chú Tảo nhắc. hic), đến hẹn lại lên, các Nhí không quản vất vả mà phóng quang. Con muốn tập quá. mà người đừ không làm gì nổi. hichic   
Con ốm tròn 1tháng 15 ngày rồi.    cứ như cái nghiệp nó quyết không buông tha con vậy: Đau bụng (cả đau dạ dày và đau đại tràng), hôm nào không táo bón thì cũng tiêu chảy, rồi ho như quốc kêu ( bố mẹ con nghe con ho nhiều quá, sốt ruột mà mắng con vậy)và thỉnh thoảng lại sốt, atxi, sổ mũi, ngạt mũi liên miên.
Cuối cùng thì con cũng không hiểu nổi con bị làm sao nữa. Uống không biết bao nhiêu loại thuốc rồi. kháng sinh cũng dùng đủ loại, liên tục trong 45 ngày. Con cũng có sám hối khi tập mà chỉ hơi đỡ lúc đó rồi đâu lại vào đấy.
Có Bác nào có kinh nghiệm gì mách giùm con với, con kiệt sức quá đi.   
Ga con:
Nghe kể thì sức khỏe yếu quá, và bệnh lung tung beng, nhưng lại chẳng rõ ra cái bệnh gì.
Nhưng xét ra đã bệnh 1 tháng rưỡi rồi thì cơ thể bị hư yếu là chính.
Ho lâu như thế là do Phế khí kém. Ho vốn không phải là bệnh, ho chỉ thể hiện bệnh mà thôi. Ho được gọi là sấm sét, xảy ra khi 2 đám mây tích điện khác dấu (-) và (+) gặp nhau.
Ví dụ ho vào mùa Thu là do chân âm và huyết kém không đủ liễm được chân dương.
Hỏi:
Nhưng ho vào ban ngày nhiều hay ban đêm? ho khi gặp lạnh (phòng lạnh, mưa lạnh, tắm lạnh) hay khi ra trời nắng (vào bếp nóng, tắm xong nước nóng, khói xe xịt vào mặt, hix) .
Có thích ngồi quạt không (ít, nhiều), thích uống nước đá hay nước ấm, hay nước bình thường?.
Da nóng hâm hấp không. Đói thì muốn ăn mà ăn không được, hay là đói mà không muốn ăn và ăn thì chẳng sao cả?

Chuyện sổ mũi ngạt mũi cũng do phế khí không thông, nóng lạnh bên ngoài tác động làm thất thường. Táo bón hay đau bụng cũng vậy nữa vì ruột và dạ dày nóng lạnh thất thường mà đau thôi (hư thống).

Phải hỏi thêm mới xác định được tình trạng mới góp ý cách dùng thuốc được.

Và tất nhiên tất cả hư yếu của cơ thể mình đều là do nghiệp quả cả.   .
Nếu có duyên, có thể giúp nhau được phần nào đó từ kinh nghiệm cá nhân mà thôi.
TLH trả lời mấy câu hỏi của cô nhé.

Trích dẫnTháng Mười Một 12, 2011, 01:59:16 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Ga con:
Con đọc và tập làm theo bài rất quan trọng "Anh không chết đâu em" của chú Tibu
và các hướng dẫn của chị Lá Chuối, bạn Rắc con nữa.
Vì chuyện tu tập và chữa bệnh trong tu tập vẫn là căn bản nhất.
Hì hì. Cố gắng nhé.

Trích dẫnTháng Mười Một 12, 2011, 08:32:45 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
rancon:
Rắn con thấy cô Gacon nói là "Nếu có duyên, có thể giúp nhau được phần nào đó từ kinh nghiệm cá nhân mà thôi. " rất chính xác. Hy vọng là chúng mình đều học hỏi được kinh nghiệm lẫn nhau mà tiến tu nhỉ.

Rắn con biết là Bờm là một tu sĩ mà những ai có mặt trong HSTD lâu nằm đều nể phục. Phục vì Bờm bị nhiều thứ bệnh kinh niên nhưng vẫn rất kiên trì tu tập trong 20 năm ròng. Và Bờm cứ kiên nhẫn dùng công phu để trị bệnh cho mình. Khi mà mình gặp Bờm ở ngoài thì mới biết là vừa tội nghiệp vừa cảm phục như thế nào. vậy mà hiện giờ Bờm tập hay và có nhiều bài viết chia sẽ kinh nghiệm phải nói là đọc đến đâu rung sống lưng đến đó.

Nếu mà tieu lien hoa thấy tinh thần xuống dốc vì những cản trở của bệnh tật thì Rancon nghĩ bạn đọc bài của Bờm viết chắc sẽ thấy đồng cảm và an ủi. Mong bạn vui và khỏe mạnh nha. :)

Trích dẫnRe: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Rancon:Nếu mà tieu lien hoa thấy tinh thần xuống dốc vì những cản trở của bệnh tật thì Rancon nghĩ bạn đọc bài của Bờm viết chắc sẽ thấy đồng cảm và an ủi. Mong bạn vui và khỏe mạnh nha. 
Tiếu Tam Tiếu:
Rắn con yên tâm,TLH tuy nhiều bệnh,nhưng tinh thần tu tập không bị suy giảm đâu.Chỉ là do mất sức liên tục,nên không thường xuyên công phu được thôi.Ngày trước T3T hay nhắc TLh tập.Sau này mới thấy nhắc thừa,vì hắn khỏe là tự hắn tập,còn yếu thì có thế nào cũng không tập được.
@Ga_con:con cũng mong "hợp duyên"  :D ,mà cô giúp được TLH khỏi được bệnh.À,đỡ thôi là tốt rồi.TLH bệnh từ nhỏ,bệnh nhiều "đủ tích trữ ăn dần" đến cuối đời  ;D  .Đỡ chút nào,là vui chút đó rồi.
Con thấy hắn cũng là thầy thuốc mát tay đó,đông - tây y đều xài được,trị cho người thì ok đấy nhưng tự trị cho mình thì chẳng xi nhê gì!  :-\   
"Dao sắc không gọt được chuôi"  ;D ,mong "dao" cô Gà Con gọt cho TLH ngon lành ;D ;D ;D   
Mong mọi người luôn tinh tấn và an lạc!

Trích dẫnTháng Mười Một 14, 2011, 12:47:32 AM
Re: Xin Thầy và các bạn đồng tu chỉ dẫn
Tiểu Liên Hoa:
Con cảm ơn các Cô và các anh chị đã quan tâm đến con.
Con đang tìm hiểu và cố gắng tập niệm Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật mà Cô Gà Con và Chị  HTML hướng dẫn. con cũng sám hối theo cách chị Lá Chuối chỉ. giờ con đỡ chút chút, con sẽ tiếp tục  làm tiếp cho đến khi khỏe hơn. ;D 
Mong mọi người tinh tấn và khỏe mạnh !
=========
 


Bồ Đề

Trích dẫnĐàm Luận Phật Pháp/ Thiền:
Tháng Mười Hai 06, 2011, 08:11:41 PM

Giới Luật - Con phải làm sao..... thầy ơi?!
Trích dẫnTam Hai:
Thưa Thầy con muốn hỏi trong trường hợp sau con phải làm gì đề vừa giữ được giới - để tu tiếp và có thể cải thiện hoàn cảnh mình tốt hơn.
Con là con út trong gia đình, từ nhỏ con được dạy là "Người lớn nói thì người nhỏ phải nghe và làm theo" con cũng đã sống và làm đúng như vậy dù không ít lần cảm thấy uất ức buồn phiền.
Năm 16 tuổi con gặp được quyển kinh Đại Bi Tâm Đà La Ni Xuất Tượng con đã chép tay và trì chú khoảng 2 năm. Sau đó con lại gặp quyển Pháp Bảo Đàn Kinh, con cũng chép tay và điều đặc biệt là con cảm nhận được một sự an lạc lạ kỳ trong suốt 1 tuần lể. Vì là giai đoạn nghỉ để ôn thi  học kỳ con đã dùng để chép kinh nên không xem bài. Vậy mà đến ngày thi thì con chỉ đọc qua 1 lần tất cả tài liệu của chương trình (mới phát) và đi thi đạt điểm tối đa (con thi vấn đáp). Từ lúc này con có ý nguyện xuất gia.
Nhưng Cha Mẹ không cho, hạn chế cho đi chùa, sau cùng là đến chùa nhờ  thầy con quy y cấm con đến chùa. Con chấp nhận làm cư sĩ.
Nhà con đủ ăn đủ mặc nhưng có danh tiếng do gia đình đều là nghề giáo nên ở 1 tp phố nhỏ thì hầu như  ai cũng biết nhà con. Con gái đã quá 30 tuổi mà không có chồng, vì con ở 1 mình, do công việc tiếp xúc cả ngày con thân vối người làm (đều là nam), Cha Mẹ anh chị sau này về SG ở chỉ con ở lại quê. Mẹ cứ nói con như vậy làm gia đình tai tiếng. Người người lời ra tiếng vào, con kết hôn để gia đình không phải lo nghĩ về dư luận nữa (con đã quá sai với quyết định này - hay vì nghiệp phải trả). Cây độc không trái, gái độc không con - con phải sinh con (bé nay gần 3 tuổi- bé biết ngồi bán già và niệm Nam Mô A Di Đà Phật).
Đời con thay đổi từ khi cấn thai do thể lực con kém (1m47, 32kg, huyết áp 4-6, hở van tim nhẹ) con phải nghĩ dưỡng thai và giao việc quản lý cơ sở làm ăn cho chồng - do ý của gia đình dù con có chống đối. (Chồng vốn là bạn học, sau về làm công 5 năm mới kết hôn). Nhưng chồng con không là người giỏi việc quản lý,  từ đó mọi lời nói của con không còn ai quan tâm. Người làm phản bội, gian tham, làm ăn thua lỗ chồng con mang tội sang đoạt tài sản nhà vợ ( anh trai con cho rằng không thua lỗ mà do chồng con lập kế với người làm bày ra cục diện như vậy) Anh con giành quyền quản lý với sự đồng tình của Mẹ (Ba và Chị bảo con buông cho êm nhà êm cửa) Con và chị đã cùng nhau gây dựng , nay chị theo chồng xuất cảnh để lại cho con và giờ là của anh con, con tìm việc khác để kiếm sống.
Với con thì chồng có toan tính không con không khẳng định vì sau khi cưới con chỉ nhận ra là lời anh ấy nói ít khi là sự thật (nói cho thỏa ý, nói chơi, nói  khoát v.v...mà bất chấp hậu quả) Anh ấy thường xuyên thất hứa. Không tệ nhưng cũng không tốt. Nhưng với kết luận của anh con thì con nghĩ chồng con bị oan.
Trước khi cưới, trong một tai nạn xe hàng nhà con ( do anh con quản lý) tông bị thương + chết người, tài xế bị bắt  Phải lo cho 3 gia đình người bị nạn, tang ma, thuốc men, viện phí, v.v... Không có tiền để chi, túng thiếu Anh con nhờ con vay tiền để lo, con đả vay cho anh vì anh hứa khi có bảo hiểm sẽ trả gốc và lãi hàng tháng con ứng trước, anh trả lại sau, con đã vay theo đúng yêu cầu của anh nhưng sau đó anh không có tiền, bảo hiểm làm khó kéo dài hồ sơ hơn 1 năm và có trả không, trả bao nhiêu con cũng không biết vì không nhớ để mà hỏi anh, hàng tháng con phải trích tiền trả lãi, lợi nhậu kiếm được trước đó chỉ đủ để chi phí cho gia đình có cuộc sống ổn định, nay phải chịu trả lãi, tình hình kinh tế suy thoái, thu nhập càng thấp, con bắt đầu thâm hụt. Khi cưới con chồng con biết hết chuyện nhà, lúc con đi vay có cản con vì nói như vậy lấy gì trả nhưng vì cần kíp quá mà liều (con lại sai thêm lần nữa?!)
Từ đó đồng vốn ngày càng hẹp, con đã khá vất vả để chống đỡ, nhưng khi giao lại cho chồng thì nó độ sụp một cách nhanh chóng. Đáng buồn là khi con nhắc lại chuyện vay tiền thì anh con lại nói là con dựng chuyện mà bênh chồng (tất cả chuyện nhờ vay tiền và gởi tiền cho anh là qua điện thoại di động và ngân hàng- tiền gởi chung với tiền hàng)
Vậy là cả nhà quyết định con ở nhà giữ con, không được làm bất cứ việc gì (để kiếm tiền) chị cho tiền ăn Áp lực của con là ở đây. Con không đói, không mệt nhọc cái xác nhưng tinh thấn con thì ... quá tệ! Con bây giờ không phải kiếm tiền để ăn mà để đóng lãi và để trả nợ. Vậy mà con bị Mẹ đại diện giám sát, đã gần 40 tuổi mà con bị quản lý như trẻ lên 3, làm bất cứ việc gì ngay cả xem web Hoasentrenda cũng bị mắng mà kêu đi nghỉ,  Mẹ nói đã không làm việc thì cũng không ngồi máy tính (con là kế toán + KTV vi tính). Con muốn làm ít món ăn chay để bán Mẹ cũng mắng không cho làm. Con muốn đi ra khỏi nhà là phải làm vài việc theo yêu cầu của Mẹ mà có thể mất 1-2 giờ sau mới có thể đi, có hôm là phải bỏ việc. Con quá bức xúc thấy ơi.  Con chịu cảnh này 1 năm rồi, mọi việc đã đến lúc kết thúc rồi, con phải đi tù hay sao? Con của con ra sao?
Nghiệp dữ đã gieo nay con phải trả?
Nay con thấy giới luật Thầy đưa ra chỉ có 2 điểm:
Ăn ngay nói thật:  :)hi.hi.... có đôi lúc vì để giảm bớt mâu thuẫn giữa chàng rể Mẹ vợ nên con thường nói trại, nói khác ý đi v.v... chỉ với ý nguyện mong cầu hòa bình, không làm ai thiệt hại thì có phạm giới không thầy?
Con chỉ muốn làm việc lương thiện để kiếm tiền, tu để thoát nợ trần mà bị Ba Mẹ cấm hết thì con phải làm sao đây thầy  :-[? Con phải làm gì tốt nhất vào giai đoạn này?
Lần này con tha thiết được chính thầy cho con  lời khuyên, con mong, con mong lắm thầy ơi!

Trích dẫnTháng Mười Hai 10, 2011, 08:04:09 AM
Giới Luật - Con phải làm sao..... thầy ơi?!
Tiểu Liên Hoa:
Đầu tiên cho TLH chào chị TH một cái đã nhé.
TLH thấy có cái tên mình trong này nên nhảy vào " ý kiến ý cò " tí xíu.
Em nghĩ đúng như chị Chuối nói. Thầy vừa mới khỏe lại có chút xíu thôi. Có rất nhiều bài viết hỏi Thầy trong cả tháng vừa rồi. mà ngày hôm qua Thầy mới trả lời cho mọi người đấy chị ạ. Nên chị đừng sốt ruột, Thầy không quên bất kỳ một ai đâu chị ạ. ;D

Và cho em đính chính chút nhé. Sự thật thì. TLH em còn đang chập chững vừa bò vừa lết trên con đường tìm đạo, còn ngã lên, ngã xuống, làm Thầy phải nâng đỡ, dìu dắt em, chứ chưa có tí xíu nào là thành công cả chị ạ. ;D 

Em cũng xin chia sẻ chút với chị. Theo suy nghĩ của em thì tu tập không thể tách rời khỏi cuộc sống, nên không thể nào không để ý đến cuộc sống của mình, không thể nói buông là buông được.
Việc đời khó tránh khỏi buồn phiền, đó âu cũng là cái nghiệp mà mình phải mang, phải trả. Em cũng bị nghiệp đập cho tơi bời nè, lúc đầu thì cũng mệt mỏi và chán chường lắm, nhưng rồi dần dần thì em cũng đã hiểu ra nhiều điều. Và giờ thì em thấy thanh thản lắm, đón nhận những sự việc đến với mình một cách bình tĩnh. và vui vẻ giải quyết mọi chuyện. rũ bỏ tham, sân, si thì mọi chuyện sẽ rất nhẹ nhàng ( em chỉ làm được có tí xíu cái này thôi, chứ chưa rũ bỏ được nhiều đâu, vẫn còn  vô minh lắm chị ạ)
Cốt yếu là làm sao để mình vẫn sống với đời và sống với đạo nữa chị ạ. Cái gì cần suy nghĩ thì vẫn phải suy nghĩ, thấy gì cần làm thì vẫn phải làm, không thể trốn tránh.
Tu tập để tìm sự giải thoát khỏi cái kiếp vô minh, tìm sự bình an trong cuộc sống chứ không phải để trốn tránh sự đời.( em không ở trong hoàn cảnh của chị nên thật sự cảm giác không thể như chị, nên nếu em có nói gì sai, mong chị cười và bỏ qua nhé)
Khi nào chị mệt mỏi, chán chường, chị hãy tìm đến cái đề mục của chị, lấy nó làm niềm vui, làm nơi "an trú " của tâm hồn. khi ấy cái gì cần đến sẽ đến thôi chị ạ, con đường sẽ hiện ra nếu chị có tâm muốn tìm.
Mong chị bình tâm suy nghĩ về cuộc sống để cải thiện tình hình. Và tinh tấn tu tập chị nhé!  ;)