Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

VÌ TÌNH THƯƠNG , CẦN PHẢI NÓI

Bắt đầu bởi Liên Hương, Th11 08, 2024, 04:16 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Liên Hương

Mến chào anh chị em mình !
   Hôm nay Liên Hương có vài lời muốn gửi đến : Anh chị em đồng tu và anh chị Tu sỉ gạo cội. Đắng đo suy nghỉ mãi gần hai ngày trời và được sự đồng tình góp ý của một số anh chị em nên mình quyết định nói lên một việc và cũng đã sẳn sàng chuẩn bị tâm lý trước là hứng gạch đá về xây nhà hihihi.
 Không vòng vo mất thời gian của anh em mình, đó là chuyện bạn Tâm Hải ..... Mình cũng không quen và tương tác nhiều với bạn ấy, và mình cũng không nằm trong một group viber hay Facebook nào của anh em chùa mình lập ra cả.Mình chiến đấu độc lập , có gì gút mắc mình nhắn tin hỏi Mun và Tiểu Liên Hoa. Mình biết đến Tâm Hải là vào thời điểm dịch covid, bạn ấy làm kẹo phòng chống covid gửi cho anh em trên chùa, trong đó có mình,bạn ấy rất chu đáo và nhiệt tình với anh em trong lúc dịch giả, mình rất cãm kích và quý bạn ấy, và mình có đọc một số bài viết của bạn trên chùa.....Và mình biết bạn ấy rất tinh tấn tu tập cùng với group viber của các bạn chùa mình , trong group có đầy đủ các bạn Tu sĩ gạo cội ........ Thế nhưng thời gian gần đây , Tâm Hải có viết nhiều status trên Facebook , với những lời lẽ kinh dị và  càng ngày càng kinh dị ,,,,,,,Nói thẳng theo suy nghỉ của các nhân mình là bạn ấy đang bị cỏi giới chi phối , nói trắng ra là bị nhập , bị điên rồi....Điều này làm cho mình và một số bạn rất ngạc nhiên, đau lòng và hoang mang....
Thật tình mình cãm thấy rất thương Tâm Hải, Có một số bạn trong chùa mình  nói những câu mà làm cho mình thấy buồn đại loại như :
" Thôi , mình chưa chứng Thánh thì những lời mình nói đều vô nghĩa,,,,"
" Thôi , mình lo làm chuyện của mình đi""
" Tại Tâm Hải ko có Phước báu mới bị vậy, mình ko bị thì mình có Phước báu rồi,," v..v..v...v
   Mình chưa chứng Thánh thì mình cũng phải sống sao cho đúng nghĩa con người chứ,Hiếu thảo với cha mẹ, không dối trên lừa dưới, sống nghĩa tình với anh em đồng nghiệp, đồng môn. Không có Tâm lực thì không làm được mấy chuyện lớn lao này nọ, nhưng đôi khi vì tình thương vì gấu rượt mình cũng làm được việc này viện nọ vậy.Mình chưa hề nghe Thầy Tibu nói là : Chừng nào chứng Thánh rồi mới được nói.
Câu trả lời cho các bạn : Vâng! mình vẩn ngày ngày cày sâu cuốc bẩm đây, rảnh khỏe thì cày, bệnh tật thì nghỉ , tu thì nhiều kiếp chứ ko phải một kiếp này là thành Phật dể dàng như vậy.
Vâng ! tôi biết là tôi đang có phước hơn Tâm Hải , nên tôi mới không bị điên....
Nhưng không phải vì tất cả những điều trên mà Tôi bỏ bạn tôi,một lời nói cũng không dám , một câu hỏi cũng không dám hỏi,chạy về trốn vộ nhà nấp kẻo không nghiệp bà Tâm Hải quật luôn mình ??? Các bạn dang tu gì vậy ? THẦN QUYỀN à ?
Quay trở lại chuyện bạn Tâm Hải :
Tận đáy lòng tôi vô cùng thương cãm và nuối tiếc cho một người bạn đồng tu của mình. Nên TÔI MẠO MUỘI KÍNH XIN :
1/ XIN CÁC ANH , CHỊ , EM TU SỶ GẠO CỘI CỦA CHÙA HSTĐ VÌ TÌNH THƯƠNG MÀ GIÚP ĐỞ CHO BẠN TÂM HẢI.
2/ XIN CÁC ANH CHỊ EM TU SỶ GẠO CỘI VÌ TÌNH THƯƠNG, VÌ GIÁO PHÁP CỦA THẦY TI BU MÀ CHO CHÚNG TÔI MỘT CÂU TRẢ LỜI VÀ CHỈ DẨN TẠI SAO BẠN TÂM HẢI RA NÔNG NỔI NHƯ NGÀY HÔM NAY.ĐỂ CHÚNG TÔI ĐƯỢC BIẾT MÀ TRÁNH NÉ , ĐỂ KHÔNG BỊ TÉ NGÃ NHƯ BẠN TÂM HẢI.
  Nếu lời nói của Liên Hương khó nghe và có gì không hài lòng , xin anh chị em mình bõ qua cho.Vì đây là lời nói từ trái tim.......


brightmoon000

#1
Chuyện này sẽ được tổng hợp lại thành 1 loạt đoạn nói chuyện trao đổi với chị ấy và đã được chuẩn đoán trước đó ( dưới sự chứng kiến quan sát của hơn 50 người lúc đó), sẽ sớm được đưa lên khi đúng thời.

Hiện nay thì cứ bình tĩnh để nó yên lại đã ạ.

Trâu Đất

#2
Thật tức khi đọc những bình luận dành cho chị ấy! Người bị tâm bệnh thì cũng đâu khác gì mấy những người bị thương tật thể xác. Sao cùng là tu sĩ mà có những lời nói lạnh lùng, xa lánh, kì thị, bỏ rơi và dễ làm tổn thương như vậy? Nếu không đủ khả năng cho thì hãy giữ tôn trọng và sự im lặng, trừ khi là thân bằng quyến thuộc thì im lặng là 1 sự trừng phạt! Và tu thì xin hãy bỏ tư tưởng kéo bè kéo phái tự bênh vực nhau, đóng cửa xì xầm đi ạ! Tu là đi tìm sự bình đẳng mà, tự nghĩ mình lương thiện mà thượng đẳng với ai? Sinh ra mượn cái thể xác, kiến thức, nợ nần hằng ngày từ bữa ăn, công sức và mạng chúng sinh, mang tiếng tu tập mà sự từ bi thể hiện ra kiểu vậy?

brightmoon000

Đầu tiên, xin mời mọi người đọc trước 2 bài của thầy đã viết về sự nguy hiểm của Thiền Không và Làm Quá Sức.

https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=9012.msg36255#msg36255

https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/hoi-dap/tam-luc-va-tai-hai-khong-ngo-cua-no-30635

Sau khi đã đọc đi đọc lại và hiểu, mong rằng trường hợp chị Tâm Hải sẽ là hồi chuông giúp những ai muốn đi, sẽ dừng lại và suy nghĩ thật kĩ. Xin phước báu đó hồi hướng tới chị, để trong tương lai, con đường của chị sẽ rộng mở.

Chi tiết chặng đường đi của chị ra sao; sẽ được tổng hợp lại và đăng lên dần. Hiện nay, gia đình chị gặp rối, cho nên chúng ta không bàn tiêu cực, vì nó sẽ ảnh hưởng tới những người thân trong gia đình.


TrieuTuLong

#4
Bị điên thì cũng có ở ngay cả các trường thiền Theravada chuyên nghiệp - đầy đủ pháp học, pháp hành, pháp thành, có thầy giáo thọ hướng dẫn kề cận trình pháp mỗi tuần... Ví dụ thiền lâm Pa Auk (Myanmar) nghe nói có tu sĩ thắt cổ chết trong rừng ? Nói thêm Pa Auk là thiền lâm chủ trương Định trước Tuệ sau, Định Tuệ song hành... trong khi chùa mình chủ yếu thiên về Định, lấy Định làm cứu cánh.

Một ví dụ khác là Thiền sư Kim Triệu trước đây khi ngài học Định từ thiền sư Munindra (đầy đủ lục thông) cũng bị điên, khóc cười... may mà lúc đó cùng học có bà Dipa Ma (đắc tuệ quán vipassana, đã chứng đạo) đã rủ ông về nơi của bà để kèm và dạy tuệ quán vipassana mà sau đó ngài đã khỏi bệnh và ngộ đạo... ?

Giai đoạn này chỉ có đau, nôn ói.. ngủ li bì, nói nhăng nói quậy, thông tin nhiễu loạn.. thải trược thải nghiệp... dễ thức tỉnh nhất lúc này. Mà đau đớn...

Như vậy, theo tui hiểu, cách giải quyết là ở bản thân người đó, vì độ tha và tự độ. Họ sẽ tự khỏi sau một thời gian hoặc không, và quan trọng ở người đó có cần sự trợ giúp, hợp tác hay không...

Đó là những gì tui tìm hiểu, đọc được.
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

Trâu Đất

Khùng thật! Khùng hơn khi thấy người khác điên mà không biết mình điên!

Nực cười khi có người ráng ăn mặn tới vậy rồi mà vua của cõi dục vẫn không chịu chê! Thật vô lí! Đúng là nghiệp chủ yếu từ cái miệng mà ra!

Sống trong đời mà không tham, sân, si thì một là xạo thấy mẹ thứ thiệt; hai là người sống trong ảo tưởng, đi kèm với đỉnh cao trí thông minh thì đổi góc nhìn cái đúng thành sai, sai thành đúng, tự bênh vực mình; ba là tự ức chế và lừa bản thân mà dễ dẫn đến vô cảm, tệ hơn là khùng; bốn là có mục đích riêng.

Sự sống nó có ý nghĩa của riêng nó!
Muốn sống cho bớt khổ thì mạnh dạn bước ra ngoài vùng an toàn, chịu khổ trước rồi thì hạnh phúc đến sau, xây dựng cuộc sống tươi đẹp dù biết nó có vô nghĩa đi chăng nữa. Cuộc sống này là một cuộc đua, cái đích nào, thắng hay thua do chính mình lựa chọn và nỗ lực. Cuộc sống cũng là bản nhạc, hay hay dở, do chính mình có hiểu luật và biết cách phối hợp note hay không.

Còn biết được bản chất là khổ, vô thường, vô ngã thì tu đơn giản là buông bỏ thôi!

Mong chị sớm được yên bình!







Reborn27

Mình là người ngoài cuộc cũng không biết nói gì hơn là chúc các bạn vượt qua khó khăn. Người gặp nạn thì cần bao dung giúp đỡ ạ. Tu hành khổ lắm ạ. 

nhà binh


Trích dẫn từ: Vô Minh trên Th11 12, 2024, 11:33 AM
----------HSTD xin phép gỡ phần bài viết của Vô Minh, vì vấn đề nhạy cảm --------------

1. Không nói chuyện không căn cứ.
2. Không bàn chuyện mình không làm.

Và không nên đổ rác vào chùa nha vô minh

Nhà Binh.
"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

Vô Minh

Trích dẫn từ: nhà binh trên Th11 12, 2024, 12:06 PM
1. Không nói chuyện không căn cứ.
2. Không bàn chuyện mình không làm.

Và không nên đổ rác vào chùa nha vô minh

Nhà Binh.

Dạ vâng, tuỳ duyên vậy.
Cám ơn huynh nhà binh.

Liên Hương

Qua sự việc của bạn Tâm Hải , theo mình biết thì có một số bạn trong chùa ( trong đó có mình) ngạc nhiên, hoang mang ,.... .Tuy nhiên trong đó chia làm 2 nhóm : Một nhóm có suy nghỉ tích cực và một nhóm có suy nghỉ  tiêu cực ,.Và Liên Hương đã thay các bạn nói lên những thắc mắc và đặc câu hỏi với các bạn tu sĩ gạo cội rồi, việc của mình là ngồi chờ nghe các vị ấy nói thôi.
Lại nói thêm rằng : Theo suy nghỉ của cá nhân LH thì một khi không tin thì không làm, mà một khi đã tin như tin vào Pháp của Thầy Tibu rồi thì cứ vậy mà làm, Tuy rằng bây giờ Thầy không còn, nhưng Pháp của Thầy vẩn còn đó . Và các tu sỉ gạo cội khi Thầy còn sống Thầy đã ấn chứng, thì nếu muốn tu tiếp mình nên ( LH dùng từ "nên" , chứ không dùng từ "phải" hy vọng các bạn mình hiểu ý LH) tin tưỡng họ.
Thật tình từ hôm biết chuyện bạn Tâm Hải và viết bài lên chùa , mình vẩn luôn quang sát và nghe ngóng ý kiến của các vị và mình hiểu rằng:
Trích dẫnSau khi đã đọc đi đọc lại và hiểu, mong rằng trường hợp chị Tâm Hải sẽ là hồi chuông giúp những ai muốn đi, sẽ dừng lại và suy nghĩ thật kĩ. Xin phước báu đó hồi hướng tới chị, để trong tương lai, con đường của chị sẽ rộng mở.
Các bạn tu sỷ Gạo cội họ không làm chúng ta thất vọng đâu, họ luôn có tình thương , và làm một việc gì đó cho bạn Tâm Hải , nhưng họ chưa tiện nói ra chúng ta biết thôi . Nhiệm vụ của tụi mình là hàng ngày vẩn tập dợt và chờ đợi .
Và cái quan trọng nhất mà Liên Hương muốn nói đây là : Tụi mình bình tỉnh, chờ đợi trong tâm thế tích cực , mục đích là học hỏi kinh nghiệm , để đừng bị té ngã . Chứ đừng mang tâm chỉ trích soi mói này nọ.
Chúc các bạn vui vẻ, tin tấn và cầu mong sao cho Tâm Hải sớm mau bình phục .


nhà binh

#10
Xuyên suốt quá trình tu hành thì chữ "phải" chỉ dùng được có một lần ở giai đoạn đầu, đó là "phải tu". Thế nhưng cũng là một từ với 4 ký tự nhưng lại được dùng trong tất cả các giai đoạn tu, đó là chữ "Nhẫn".

Chuyện của chị Tâm Hải là một hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta, những người đang sinh hoạt trong ngôi chùa trên trời này, những người đang nghĩ là phải tu.
Cảnh tỉnh chuyện gì?

Đó là:
_ không nên vỗ ngực xưng tên, muốn làm thầy, vì đó là lời mời chào những cảnh giới chưa bao giờ hay hơn: hãy đến đây cùng tôi trong thân sát này ...

_ Kiểm soát tư tưởng liên tục, bám sát vào giới.

_ lo việc của mình trước, cho xong đã. Không nên làm rắc rối thêm câu chuyện. Chúng ta nên suy nghĩ kỹ hơn, kiên nhẫn tìm hiểu câu trả lời cho "tại sao" và "như thế nào" thì lúc đó sẽ không có "nếu như" "giá mà".

_ Tránh việc trở thành "đám đông cuồng nộ". Các bạn muốn biết nó là gì thì lên google hay YouTube tìm sẽ thấy. (Trà miễn phí)

_ Thầy hay Mun hay Tiểu hay bất kỳ tu sĩ gạo cội nào cũng đều chỉ là Người chỉ đường chứ không phải người chịu trách nhiệm cho những sai phạm, lỗi lầm, hay vấn đề mà chúng ta gặp phải trên đường tu. Do đó xin đừng đưa các Ngài lên đầu sóng ngọn gió. Mà thay vào đó hãy chịu trách nhiệm với chính mình để trưởng thành hơn trên con đường giải thoát.

Nb
"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

Trâu Đất

Nhà giàu vỗ ngực hào sảng mời khách, người nghèo xa lạ đến ăn thức ăn và uống trà miễn phí! Có người ăn xong chẳng may bị đau bụng, nguy hiểm tính mạng thì chủ nhà bảo khách tự chịu trách nhiệm. Thật là nhân văn!

Tại sao nhấn mạnh và gieo rắc nỗi sợ hãi về cái bản ngã? Tại sao phải nhấn mạnh sự thành thật và biết ơn? Vì như thế mới dễ thâu tóm, tha hóa, kiểm soát và thao túng, đặc biệt là đối với những tâm hồn ngây thơ, trong sáng, thiếu thốn tình thương.

Khi chịu đựng, cố gắng đến cùng cực và tuyệt vọng không nhìn được lối thoát, hệ thần kinh chịu hết nổi tự nó sẽ bộc phát lên một nhân cách mới! Điển hình của người tu là nhân cách có nét giống người trong mộng tưởng mà mình đặt niềm tin, mong được dựa dẫm và ước vọng trở thành!

Cẩn thận tu đạo cũng giống như dùng thuốc phiện, ru ngủ con người vào thế giới mộng tưởng!




nhà binh

Trích dẫn từ: Trâu Đất trên Th11 14, 2024, 04:32 PM
Nhà giàu vỗ ngực hào sảng mời khách, người nghèo xa lạ đến ăn thức ăn và uống trà miễn phí! Có người ăn xong chẳng may bị đau bụng, nguy hiểm tính mạng thì chủ nhà bảo khách tự chịu trách nhiệm. Thật là nhân văn!

Tại sao nhấn mạnh và gieo rắc nỗi sợ hãi về cái bản ngã? Tại sao phải nhấn mạnh sự thành thật và biết ơn? Vì như thế mới dễ thâu tóm, tha hóa, kiểm soát và thao túng, đặc biệt là đối với những tâm hồn ngây thơ, trong sáng, thiếu thốn tình thương.

Khi chịu đựng, cố gắng đến cùng cực và tuyệt vọng không nhìn được lối thoát, hệ thần kinh chịu hết nổi tự nó sẽ bộc phát lên một nhân cách mới! Điển hình của người tu là nhân cách có nét giống người trong mộng tưởng mà mình đặt niềm tin, mong được dựa dẫm và ước vọng trở thành!

Cẩn thận tu đạo cũng giống như dùng thuốc phiện, ru ngủ con người vào thế giới mộng tưởng!

Trâu đất nếu không nói được gì giúp ích thì không nên viết những khúc văn vô nghĩa như vậy. Bầu trời không chỉ đơn điệu và nhỏ như bầu trời Đà Lạt, nên nói gì thì nói thẳng đừng vòng vo như đèo Pren.

Nhà Binh
"nhà binh nhìn Ba, cạo đầu cầu đạo"

quynhmai

Trích dẫn từ: Trâu Đất trên Th11 14, 2024, 04:32 PM
Nhà giàu vỗ ngực hào sảng mời khách, người nghèo xa lạ đến ăn thức ăn và uống trà miễn phí! Có người ăn xong chẳng may bị đau bụng, nguy hiểm tính mạng thì chủ nhà bảo khách tự chịu trách nhiệm. Thật là nhân văn!

Tại sao nhấn mạnh và gieo rắc nỗi sợ hãi về cái bản ngã? Tại sao phải nhấn mạnh sự thành thật và biết ơn? Vì như thế mới dễ thâu tóm, tha hóa, kiểm soát và thao túng, đặc biệt là đối với những tâm hồn ngây thơ, trong sáng, thiếu thốn tình thương.

Khi chịu đựng, cố gắng đến cùng cực và tuyệt vọng không nhìn được lối thoát, hệ thần kinh chịu hết nổi tự nó sẽ bộc phát lên một nhân cách mới! Điển hình của người tu là nhân cách có nét giống người trong mộng tưởng mà mình đặt niềm tin, mong được dựa dẫm và ước vọng trở thành!

Cẩn thận tu đạo cũng giống như dùng thuốc phiện, ru ngủ con người vào thế giới mộng tưởng!




So sánh của bạn không hợp lý, việc ăn uống khác với chuyện học và thực hành. Nói cho dễ hiểu thì Thầy giáo trong một lớp học là dạy bạn lý thuyết và cách thực hành, còn việc hiểu lý thuyết và thực hành thế nào là tự ở bạn, chưa nói đến chuyện tu hành còn phức tạp hơn rất nhiều, sâu xa còn liên quan đến cả phước báu và nhiều yếu tố ảnh hưởng khác nữa. Bạn đã thấy có lớp học nào học sinh đều tốt nghiệp xuất sắc 100% chưa bạn? Xem lại các lớp học thời đi học của bạn xem tỷ lệ, giỏi, khá, trung bình, yếu là bao nhiêu?  Vẫn là câu chuyện cơ bản nhất Thầy Tibu đã nhắc, đầu tiên là không nên có cái tính đổ thừa. Mình không biết cụ thể chuyện của chị Tâm Hải lý do là gì? nhưng Mun đã đưa ra bài Pháp của Thầy liên quan đến vấn đề này, tức là Thầy đã từng nhắc và cảnh báo đến chứ không phải là không. Kiến thức trên Chùa rất đa dạng và nhiều, lĩnh hội được hết vô cùng là khó, vậy chỉ có cách như Mun đã hướng dẫn "muốn đi thì dừng lại và suy nghĩ thật kỹ". Mà đầu tiên xin bỏ cái tính đổ thừa đi đã

Trâu Đất

Trích dẫn từ: nhà binh trên Th11 14, 2024, 05:35 PM
Trâu đất nếu không nói được gì giúp ích thì không nên viết những khúc văn vô nghĩa như vậy. Bầu trời không chỉ đơn điệu và nhỏ như bầu trời Đà Lạt, nên nói gì thì nói thẳng đừng vòng vo như đèo Pren.

Nhà Binh
Trâu Đất viết Tiếng Việt rất dễ hiểu nghĩa. Bình trà anh Nhà Binh đầy rồi thì tất nhiên từ chối hiểu!