Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Hạnh Nhẫn Nhục.

Bắt đầu bởi Tibu, Th4 05, 2010, 03:01 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tibu

Trích dẫn từ: QUANGMINH trên Th4 04, 2010, 09:57 PM
Chú sư phụ, xin hãy giảng giải về hạnh nhẫn nhịn, và giải bày cách thức khuyên người khác nhẫn nhịn, đặc biệt là em xã hay anh xã trong nhà cùng nhẫn nhịn như mình, có nhiều việc con có thể nhẫn nhịn được, nhưng em xã nhà con thì một mực đòi quậy tới bến luôn nên con cũng bị khó xử lắm ạh.
Nhẫn nhục là một loại giấy thấm cao cấp. Năng lực này có được bởi sự chín mùi của Tâm Lực ở mức độ cáo cấp nhất.
Với phần thưởng và kết quả hiển nhiên là:

Một khi mà câu chuyện đã kết thúc thì giữa hai người: Mọi chuyện đều lại trở nên bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra!
Để làm được chuyện này, thì tâm linh nó là ... Tứ Thiền Hữu Sắc lận. Đó là lý tưởng.


Chuyện không được lý tưởng mới là đáng nói.

Ít ra trong lúc rối loạn (có nghiã là gia đình có chuyện) mình nên bám chắc vào các lãnh vực sau đây:
1. Lòng hoà bình.
2. Hiểu rõ là tất cả những khó khăn này là vì do mình đã gây ra và giữa hai người, nó cứ tái diễn hoài thôi.
3. Đây là mở sinh lộ trong tử lộ. Y như là kim cương trong núi đá thường.
4. 99% là không toàn thây. Nhưng vì là chán cảnh vây trả, rồi trả vây này rồi.
5. Nên lần này tui tính chuyện bất bạo động.

Do đó việc chuân bị ầm ỉ trong một thời gian rất là dài. Hằng ngày thức dậy,  là đọc và suy nghĩ về kinh nhật tụng này và âm thầm suy nghĩ cho thật là kỹ. Sau đó là ân định ngày thực hiện.

Ví dụ như còn ba tháng nữa là làm chuyện này:
Thì hằng ngày chuẩn bị tâm lý và đếm ngược từng ngày một. Cho tới ngày cuối cùng thì mình mới đủ tâm lực để nhẫn nhục. Còn hể mà nghi ngờ thì nên cần thêm thời gian nữa.

Chuyện không phải là đùa! Mà là chuyện thiệt đó.
Trong đó là đạn thiệt, súng thiệt, và mặt trận cũng thiệt. Chết là thiệt luôn.

Gương nhẫn nhục thì nhiều.

Nhưng chuyện này là mặt trận của mình. Nên chuẩn bị đủ sức thì mới làm.

Còn  không thì cứ phản ứng binh thường. Và đợi tới lúc biết bơi rồi hẳn làm.
Biết bơi là: Tứ Thiền Hưũ Sắc.

tnt

Nếu chúng ta đã xem thân xác này do nghiệp lực mà sanh ra, thì cuộc đời này của chúng ta là để gánh chiụ những nghiệp quả mà do chính chúng ta gây nên.
Khi ta nhận ra rằng đời sống của chúng ta hằng ngày chỉ là những chuổi phản ứng do chính nghiệp đạo điễn thì chúng ta sẽ không có gì phải thắc mắc ...

Trang bị cho mình một tư tưởng như vậy rồi đó, nhưng đôi khi mình vẫn nổi giận và nổi sân hận như thường ...
Nhưng ít ra trong tư tưởng mình cũng có được một lối thoát cuối cùng là hãy " NHẪN NHIN " để nhìn thấy " THIÊN ĐƯỜNG " bên kia bóng tối của cuộc đời này!
Và hãy cố gắng biến " NHẪN NHỊN " một cách khiên nhẫn thành một nghệ thuật của " HY VỌNG"

Khi đã có một mục đích tối hậu cho cuộc đời này thì chuyện " khổ nhục kế " sẽ được hình thành một cách âm thầm lặng lẽ trong tâm hồn chúng ta ..

Chúng ta không phải vì hèn nhát hay khiếp nhược trước những điều chướng tai gai mắt đó mà chúng ta đang âm thầm " luyện công lực " để chờ ngày chiến thắng chính mình thoát khỏi vô minh và luân hồi ...

Chúng ta ghét cay ghét đắng những gì đang xảy đến với cuộc đời chúng ta thì chúng ta càng phải " diụ ngọt, mền mỏng " với nó hơn nữa ...Đó giống như một món nợ mà ta cần phải trả và trả một cách hoàn hảo cả vốn dư lời, để lần sau ta không còn phải gặp cảnh nợ đòi oan trái như thế nữa ...

Thật khó lòng để mà không ghét kẻ đã đem đến những khó chiụ cho ta, nhưng giờ ta phải học câu :

" Không ghét kẻ ghét ta, đó là hạnh phúc vậy " ( Phật Thích Ca ).

Mình không ghét họ là vì mình chứ chẳng phải vì họ, vì mình hiểu được có ghét họ thì mình sẽ không thể nào vượt qua cái cảnh ghét thương này, mà chỉ có cách là không ghét họ để mình vươn tới cái mục đích của mình đã nhắm đến mà thôi ...Đó là Giải Thoát khỏi Luân Hồi, không gặp lại cái thứ đáng ghét này nữa !

Bao giờ giận qúa cũng mất khôn ! Nếu không ầm thầm nhắc nhủ mình thường xuyên với cái tư tưởng bất bạo động và khổ nhục kế để hoàn thành cái con đường Giải Thoát của mình thì mình dễ dàng bị lâm vào tình cảnh để cho " Sân hận " xỏ mũi dắt đi ..thế là cả " cơ đồ" sẽ chìm vào con đường mà nghiệp quả đã giăng ra chờ ta đó ...!

Hãy ngồi rình chờ cái thằng sân hận như mèo rình chuột, như chàng võ sĩ đạo luôn trong tư thế phòng thủ những địch thủ đánh lén và có thể ra tay bất ngờ trong mọi hoàn cảnh, mọi lúc và mọi nơi trong cuộc sống ...và sẵn sàng ứng phó cái tên gian manh sân hận đó trong bất kỳ hoàn cảnh nào với sự nhạy bén nhất mà mình có thể làm được ...

Trong cơn giận chúng ta sẽ hành động " mất khôn " rất là đáng tiếc..
Lời nói trong cơn nóng giận mang một nội lực kinh hồn ..tựa như sức tàn phá của viên đạn bắn ra, mà nếu nói trong cơn nóng giận thiếu suy nghĩ thì có khác gì bắn mà không nhắm ...Đó là một sự thật tai hại đau thương vô cùng ..Là mình đã nhắm sai và bắn bậy gây tổn thương cho chính mình trước !

Hậu quả của cơn giận thường hay tàn khốc và nghiêm trọng hơn nguyên nhân của nó! Nhưng xưa nay chúng ta thường cứ để cho cảm xúc sân hận dẫn dắt ta, tạo ra những hậu qủa mà đến hôm nay vẫn còn làm cho ta khốn đốn.

Hồi giờ chúng ta quen bị " thằng nhỏ " nắm đầu, xỏ mũi dắt " thằng lớn " đi thì từ nay hãy cố gắng làm ngược lại là " thằng lớn " phải nắm đầu thằng nhỏ
Tư tưởng và ý chí của chúng ta là " Thằng Lớn "
Cảm Xúc bất thường trong ta là : " Thằng Nhỏ "

Chúng ta giờ cũng " quậy cho tới bến luôn " nhưng chúng ta không quậy với kẻ bên ngoài chúng ta mà chúng ta " quậy " với cái cảm giác sân hận, giận dữ của chính chúng ta , chúng ta phải đánh lộn với nó, phải tiêu diệt nó.
Phải ráng cảnh tỉnh mình rằng cái thằng bên ngoài đó không phải là mục tiêu để mình gây cấn, mà cái nổi giận đùng đùng trong mình mới là cái mình nên "xử tội " nó đó !

Biến cố sẽ xảy ra, ta không ngăn được vì đó là Nghiệp của ta mà!
Nó sẽ  " vồ " lấy chúng ta nhưng hãy cản giác đừng để nó " nuốt " mình, mà hãy tìm cách thoát ra khỏi " nanh vuốt của sân hận" trở về với tâm " hoà bình nhẫn nhịn " mà tiếp tục công việc trường kỳ khiên nhẫn để đi tới mục đích tối hậu của đời mình !
Mình không ăn thua đủ với những cái qúa nhỏ nhặt đời thường đó nữa mà hãy ăn thua đủ một mất một còn, như đối với kẻ thù không đội trời chung, có mày thì không có tao ....để giành lấy cái điều mà mình đang hướng tới sự Giải Thoát, khi mình cảm thấy cái Giải Thoát nó to hơn và lớn hơn cái kia nhiều thì tự nhiên mình sẽ dễ bỏ qua cái nhỏ để chụp lấy cái lớn hơn và tốt hơn cho mình ... từ trong " Tử Lộ " khai mở " Sanh Lộ " là đây !



QUANGMINH

Cám ơn chị tnt nhiều.

Lời chị thật hay và đầy cảm xúc !

QM hy vọng là chị tnt dành nhiều thời gian để phân tích và lý giải các vấn đề hay mà chú sư phụ trả lời, vì khi trả lời câu hỏi của hành giả, chú sư phụ thường tập trung vào vấn đề chính và điều kiện để giải quyết vấn đề, còn chị tnt thì lại phân tích vấn đề và lý giải nó, đều này giúp ích rất nhiều cho các hành giả sơ cơ, cũng như các vị mới đến với HSTĐ có thể hiểu vấn đề một cách tường tận hơn.

Nhờ HSTD chuyểng bài này của chú sư phụ và chị tnt sang mục "Những bài viết của chú Tibu".

Kính.

QM

baovy76

Trích dẫn từ: tnt trên Th4 06, 2010, 11:08 AM
Trang bị cho mình một tư tưởng như vậy rồi đó, nhưng đôi khi mình vẫn nổi giận và nổi sân hận như thường ...

Trong cơn giận chúng ta sẽ hành động " mất khôn " rất là đáng tiếc..
Lời nói trong cơn nóng giận mang một nội lực kinh hồn ..tựa như sức tàn phá của viên đạn bắn ra, mà nếu nói trong cơn nóng giận thiếu suy nghĩ thì có khác gì bắn mà không nhắm ...Đó là một sự thật tai hại đau thương vô cùng ..Là mình đã nhắm sai và bắn bậy gây tổn thương cho chính mình trước !

Hậu quả của cơn giận thường hay tàn khốc và nghiêm trọng hơn nguyên nhân của nó! Nhưng xưa nay chúng ta thường cứ để cho cảm xúc sân hận dẫn dắt ta, tạo ra những hậu qủa mà đến hôm nay vẫn còn làm cho ta khốn đốn.



Một khi mình đã "lỡ" mất khôn thì sao ạ? Xin lỗi và xoa dịu những vết thương gây ra cho người khác là một chuyện...Nhưng mà khi người khác không chấp nhận, mình phải làm sao?

Tibu

Trích dẫn từ: baovy76 trên Th4 08, 2010, 12:49 AM
Trích dẫn từ: tnt trên Th4 06, 2010, 11:08 AM
Trang bị cho mình một tư tưởng như vậy rồi đó, nhưng đôi khi mình vẫn nổi giận và nổi sân hận như thường ...

Trong cơn giận chúng ta sẽ hành động " mất khôn " rất là đáng tiếc..
Lời nói trong cơn nóng giận mang một nội lực kinh hồn ..tựa như sức tàn phá của viên đạn bắn ra, mà nếu nói trong cơn nóng giận thiếu suy nghĩ thì có khác gì bắn mà không nhắm ...Đó là một sự thật tai hại đau thương vô cùng ..Là mình đã nhắm sai và bắn bậy gây tổn thương cho chính mình trước !

Hậu quả của cơn giận thường hay tàn khốc và nghiêm trọng hơn nguyên nhân của nó! Nhưng xưa nay chúng ta thường cứ để cho cảm xúc sân hận dẫn dắt ta, tạo ra những hậu qủa mà đến hôm nay vẫn còn làm cho ta khốn đốn.



Một khi mình đã "lỡ" mất khôn thì sao ạ? Xin lỗi và xoa dịu những vết thương gây ra cho người khác là một chuyện...Nhưng mà khi người khác không chấp nhận, mình phải làm sao?
Thực tế nó phủ phàng: Họ thường không có dấu hiệu gì là chấp nhận hay là để ý gì tới mình cả.
Nguyên nhân: Nghiệp đã chín mùi. Trong tình trạng này thì khó thay đổi gì được.
Nguyên nhân nó ở rất là sâu và xa:
1. Chuyện đã thành hình rồi:
Từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, va thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi. Từ đó suy ra: Những chuyện nhỏ thì còn có thể sữa đổi này nọ chút đỉnh, chớ những chuyện lớn thì khó làm gì được lắm.
11. Thông thường thì không thể nào chạy chọt hay đút lót gì được cả.
12. Bất thường thì chỉ còn cách là làm nhiều việc thiện để mà hy vọng là chuyện Đức Năng Thắng Số lại xảy ra.

2. Chuyện Phép lạ có thể xảy ra:
Thì nó đòi hỏi là "có tâm lực".
Và ...
Cách thông minh nhất:
Dùng năng lực phá hoại đồng thời trạng thái tâm linh để mà phá tan tành hệ thống quả báo. hoasentrenda đưa ra giải pháp táo bạo:
21. Tâm lực tối thiểu là Sơ Thiền (đề mục hiện ra trong 12 giây).
22. Bất bạo động khi ác quả tới.
https://www.hoasentrenda.com/fp/bai-viet/bai-chon-loc/thien-dinh-va-nghiep-sat-933
https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/nhu-lai-thien/an-tru-chanh-niem-dang-truoc-mat-1136
Với trích đoạn sau đây:
[...]
Ví dụ như là tu sĩ chỉ tới Sơ Thiền có 12 giây đồng hồ:
Phải hiểu rằng tu sĩ chỉ ở Sơ Thiền chỉ có 12 giây thôi và hiện tượng tuột định liền xảy ra. Lý do là do hết sức, hoặc là do độ nhập Chánh Định chưa có mạnh cho lắm vì chưa quen vậy thôi. Tuy vậy chỉ cần 12 giây vàng son này thôi thì tu sĩ đã có thể bao trùm vài ngàn kiếp ở Trái Đất thuộc về quá khứ!

Tại sao?

Mở ngoặc:
Đường trở nên cực kỳ trơn trợt, xin Các Bạn giảm vận tốc đọc lại thật là chậm và suy nghĩ cho kỹ:
Đóng ngoặc.

Lý do là vì tu sĩ chết ở Sơ Thiền 12 giây trước đó và tiếp tục sống lại liền ở đây! Do vậy mà cái tuổi thọ mà tu sĩ đã sống 12 giây ở Sơ Thiền, nó... lại bao trùm ngược về quá khứ, Có nghĩa là khi sống 12 giây ở Sơ Thiền thì tu sĩ đã sống tương đương với vài chục ngàn năm ở Trái Đất vào thời quá khứ!

Trả nghiệp:

Đối với một người không có tu hành (anh A):
Khi người này (anh A) bị ai đó đá một cú vào đít của mình, thì chỉ có một ý nghĩa duy nhất là: Vì kiếp trước anh A này đã có đá vào đít của người kia một lần! Và chỉ là như vậy mà thôi. Do vậy mà anh A rất là hận người đá vào đít của mình! Vì anh A đâu có biết nguyên nhân hồi kiếp trước đâu nè!

Đối với người tu tập theo cách an trú chánh niệm đằng trước mặt thì Nghiệp quả cũng sẽ tới với một cú đá vào đít, y như anh A đã bị! Nhưng vì âm hưởng của thời quá khứ (do tuổi thọ 12 giây ở Sơ Thiền) nên nghiệp quả còn mang một tính chất đặc biệt nữa là: Nó lại đại diện cho vài ngàn cú đá ở vào những kiếp quá khứ! Do vậy mà tu sĩ này nhận cú đá với nụ cười trên môi. Vì tu sĩ biết chắc rằng: Mình đã có dịp trả nghiệp vào thời quá khứ nhanh gấp vài ngàn lần so với một phàm phu!
Vì lý do đó mà Đức Phật Thích Ca chỉ nhắc chừng cho những tu sĩ mới tu, Ngài đã nói:
-- Ông bị muỗi cắn suốt đêm và ông ngủ không được à! Ông nên nhẫn nại...
[...]

lengoctao27

HAY QUÁ LÀ HAY THẦY ƠI!!!!!Còn cận định thì sao hả Thầy?

củkhoaisùng

Trích dẫn từ: bt trên Th4 08, 2010, 02:18 PM
Làm sao có thể Nhẫn Nhục một cách ... nhẹ nhàng và vui vẻ  được đây ?  Chắc khó lắm!  bt có suy nghĩ như vầy:  
Những lúc mình thiếu thốn, cô đơn, và buồn bã thì mình thèm khát được đầy đủ, tình thương, và niềm vui.  Khi điều kiện đã được thỏa mản phần nào và sung sướng thì dễ xảy ra tình trạng quên cái cảnh chạy xui chạy ngược để lo chuyện thiếu thốn, cô đơn, và buồn bã đó.  Nếu sự việc đều Vô Thường như các tu sĩ đã nói, thì cũng có lúc mình có thể sẽ bị thiếu thốn, cô đơn, và buồn bã trở lại.  Và như vậy nếu để ý đặt được mình vào vị trí ở cái cảnh khổ đó thường xuyên hơn trong lúc vui sướng cũng như lúc khổ buồn, chắc hẳn mình sẽ cảm kích và vui vẻ với những gì mình có trong hiện tại.

Không hiểu sao cách diễn đạt này nó lụm thụm 3 xu quá.  Chỉ là suy nghĩ của bt.  Chú Tibu và các vị thấy sai là nhớ chỉnh giùm liền cho con :-) :-)
Không rẻ vậy đâu huynh bt , cũng ..xương máu lắm mới thấm thía mà cho ra cái 'công thức' (= "đặt được mình vào vị trí ở cái cảnh khổ đó thường xuyên hơn") như vậy.
cks cũng đã từng nghĩ y chang như huynh dzị, nhất là khi mình phải nhẫn ..với cái nhẫn của người khác. Mình biết làm được nó khó, nó khổ thế nào thì lại càng phải bao dung người khác nhiều hơn chừng nấy. Ui, khó lắm, khó lắm, không có dễ đâu!!!!! hihi

baovy76

#7
Nhẫn nhục rất khó chịu:Tại sao tui phải nhịn? Người kia có là cái đinh gì đâu? Tui đã bị tổn thuơng thế này mà còn phải nhường nhịn, mỉm cười làm lành?

V thấy cái gúc mắc nằm ở đây cả? Mình khó chịu vì cái ta bị tổn thương và chà đạp. Biện pháp là nghĩ ngược lại: Mình chẳng là cái con kiến gì cả!!! Đằng nào cũng chết, sống đi sống lại mới khổ, thì vứt cái ta qua một bên bây giờ cho roài...

V vẫn đang tập làm vậy, mà đôi khi cứ bị đánh lén, té nhào, đổ ly đổ nước, rồi cũng phải cười hề hề dọn dẹp hehehe...

Đang đúng lúc có thử thách mà lại có bài về sự nhẫn nhục, và được học hỏi thêm từ mọi người. Tthật là đúng lúc và kỳ diệu..Tập tiếp!  :D

GiacTanh

Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 08, 2010, 06:12 AM
Thực tế nó phủ phàng: Họ thường không có dấu hiệu gì là chấp nhận hay là để ý gì tới mình cả.
Nguyên nhân: Nghiệp đã chín mùi. Trong tình trạng này thì khó thay đổi gì được.

Nguyên nhân nó ở rất là sâu và xa:

1. Chuyện đã thành hình rồi:
Từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, va thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi. Từ đó suy ra: Những chuyện nhỏ thì còn có thể sữa đổi này nọ chút đỉnh, chớ những chuyện lớn thì khó làm gì được lắm.

11. Thông thường thì không thể nào chạy chọt hay đút lót gì được cả.
12. Bất thường thì chỉ còn cách là làm nhiều việc thiện để mà hy vọng là chuyện Đức Năng Thắng Số lại xảy ra.

Chào huynh Tibu,

Khi huynh nói rằng từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi.

Có nghĩa là ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra ở rất là sâu và xa kia bắt đầu như thế nào?

Những sự việc như CỐ TÌNH hay VÔ Ý xảy ra qua HÀNH ĐỘNG đều từ Ý như lời Đức Bổn Sư Thích Ca, vậy cơ cấu và vận hành của Ý là như thế nào - mong huynh từ bi chỉ giáo?


Giác Tánh

Tibu

Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th4 09, 2010, 10:25 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 08, 2010, 06:12 AM
Thực tế nó phủ phàng: Họ thường không có dấu hiệu gì là chấp nhận hay là để ý gì tới mình cả.
Nguyên nhân: Nghiệp đã chín mùi. Trong tình trạng này thì khó thay đổi gì được.

Nguyên nhân nó ở rất là sâu và xa:

1. Chuyện đã thành hình rồi:
Từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, va thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi. Từ đó suy ra: Những chuyện nhỏ thì còn có thể sữa đổi này nọ chút đỉnh, chớ những chuyện lớn thì khó làm gì được lắm.

11. Thông thường thì không thể nào chạy chọt hay đút lót gì được cả.
12. Bất thường thì chỉ còn cách là làm nhiều việc thiện để mà hy vọng là chuyện Đức Năng Thắng Số lại xảy ra.

Chào huynh Tibu,

Khi huynh nói rằng từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi.

Có nghĩa là ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra ở rất là sâu và xa kia bắt đầu như thế nào?
Từ Vô Thủy
Trích dẫn
Những sự việc như CỐ TÌNH hay VÔ Ý xảy ra qua HÀNH ĐỘNG đều từ Ý như lời Đức Bổn Sư Thích Ca, vậy cơ cấu và vận hành của Ý là như thế nào - mong huynh từ bi chỉ giáo?


Giác Tánh
Từ Vô Minh. Nên nó không có lý do để bàn cải tiếp.
Đứa bé chạy băn qua xa lộ! Tai nạn xảy ra.
Nói rằng tại giờ, tại đất, tại trời, tại ngu, tại không hiểu ... đều không đúng. Tại chừng đó lý do thì cũng không đúng luôn.
tibu thua.

củkhoaisùng

#10
Trích dẫn
...
Thế nào là tu xong rồi?
Là Ngũ Uẩn Giai Không.
...
Năm linh ảnh này khi hội tụ trên trung tâm của Liên Hoa Tạng thì lại đóng vai là Ngũ Uẩn.
Và khi thi hành công đọan "Năm Ông Nhập Một" (danh từ của lubu) thì tu sĩ có thể là:
Một vị Phật.
Một vị Độc Giác Phật.
Một vị Bồ Tát.
...
Cuối cùng mới là giai đoạn "Phản Bổn Hoan Nguyên".
...
Đến đây tu sĩ đã có thể "Toàn Tri" (với thông thứ 6: Lậu Tận Thông) chưa? hay còn phải trải qua giai đoạn nào nữa?
Nếu đúng, thì theo quy trình trên, con có quyền kết luận Chú đã là "một vị Phật"!!!
Vì trong suy nghĩ của con một vị Phật thì "cái gì cũng biết, nếu muốn".
Vậy khi Chú nói:
Trích dẫn
Trích dẫn
Những sự việc như CỐ TÌNH hay VÔ Ý xảy ra qua HÀNH ĐỘNG đều từ Ý như lời Đức Bổn Sư Thích Ca, vậy cơ cấu và vận hành của Ý là như thế nào - mong huynh từ bi chỉ giáo?
Giác Tánh
Từ Vô Minh. Nên nó không có lý do để bàn cải tiếp.
Đứa bé chạy băn qua xa lộ! Tai nạn xảy ra.
Nói rằng tại giờ, tại đất, tại trời, tại ngu, tại không hiểu ... đều không đúng. Tại chừng đó lý do thì cũng không đúng luôn.
tibu thua.
hàm ý đây là sự tìm hiểu vô ích (do phí sức và thời gian) hay là có ý khác ạ?
Và thỉnh thoảng đọc bài con cũng thấy Chú có nói là "Chú cũng không biết tại sao!" hay "có nhiều cái Chú cũng chưa tìm ra!" là như thế nào ạ?
Mong Chú giảng giải cho con rõ.


trigia

Củ khoai này mà sùng à  ;D

Tibu

#12
Trích dẫn từ: củkhoaisùng trên Th4 10, 2010, 01:22 AM
Trích dẫn
...
Thế nào là tu xong rồi?
Là Ngũ Uẩn Giai Không.
...
Năm linh ảnh này khi hội tụ trên trung tâm của Liên Hoa Tạng thì lại đóng vai là Ngũ Uẩn.
Và khi thi hành công đọan "Năm Ông Nhập Một" (danh từ của lubu) thì tu sĩ có thể là:
Một vị Phật.
Một vị Độc Giác Phật.
Một vị Bồ Tát.
...
Cuối cùng mới là giai đoạn "Phản Bổn Hoan Nguyên".
...
Đến đây tu sĩ đã có thể "Toàn Tri" (với thông thứ 6: Lậu Tận Thông) chưa? hay còn phải trải qua giai đoạn nào nữa?
Nếu đúng, thì theo quy trình trên, con có quyền kết luận Chú đã là "một vị Phật"!!!
Vì trong suy nghĩ của con một vị Phật thì "cái gì cũng biết, nếu muốn".
Vậy khi Chú nói:
Chưa được. Chú là Bồ Tát mà thôi.
Là vì chú chưa biết được hết những điều ở cuối bài này.
Trích dẫn
Trích dẫn
Trích dẫn
Những sự việc như CỐ TÌNH hay VÔ Ý xảy ra qua HÀNH ĐỘNG đều từ Ý như lời Đức Bổn Sư Thích Ca, vậy cơ cấu và vận hành của Ý là như thế nào - mong huynh từ bi chỉ giáo?
Giác Tánh
Từ Vô Minh. Nên nó không có lý do để bàn cải tiếp.
Đứa bé chạy băn qua xa lộ! Tai nạn xảy ra.
Nói rằng tại giờ, tại đất, tại trời, tại ngu, tại không hiểu ... đều không đúng. Tại chừng đó lý do thì cũng không đúng luôn.
tibu thua.
hàm ý đây là sự tìm hiểu vô ích (do phí sức và thời gian) hay là có ý khác ạ?
Câu trả lời dành cho Lảo Giác Tánh. Do Lảo hay có thói quen là dùng ngũ hành, tử vi, bói toán mà đóan thì không thể nào mà thông suốt được.

Mà nên nhìn cho ra cả nhân lẫn quả ở hai chiều: bề rộng và chiều sâu, thì mới có thể "Thấy" được.
Trích dẫn
Và thỉnh thoảng đọc bài con cũng thấy Chú có nói là "Chú cũng không biết tại sao!" hay "có nhiều cái Chú cũng chưa tìm ra!" là như thế nào ạ?
Mong Chú giảng giải cho con rõ.
"Chú cũng không biết tại sao" là dùng cho những giấc mớ công phu của chính chú.
"Chú cũng chưa tìm ra" là sự hiện diện của các tiền đề trong những phương pháp tu tập, ví dụ như:
Do đâu mà có:
Nam Mô A Di Đà Phật?

củkhoaisùng

Trích dẫn từ: trigia trên Th4 10, 2010, 04:39 AM
Củ khoai này mà sùng à  ;D
Dạ, nó không chỉ sùng thôi mà còn ..sượng nữa ạ  :D :D

củkhoaisùng

Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 10, 2010, 05:49 AM
Trích dẫn từ: củkhoaisùng trên Th4 10, 2010, 01:22 AM
Trích dẫn
...
Thế nào là tu xong rồi?
Là Ngũ Uẩn Giai Không.
...
Năm linh ảnh này khi hội tụ trên trung tâm của Liên Hoa Tạng thì lại đóng vai là Ngũ Uẩn.
Và khi thi hành công đọan "Năm Ông Nhập Một" (danh từ của lubu) thì tu sĩ có thể là:
Một vị Phật.
Một vị Độc Giác Phật.
Một vị Bồ Tát.
...
Cuối cùng mới là giai đoạn "Phản Bổn Hoan Nguyên".
...
Đến đây tu sĩ đã có thể "Toàn Tri" (với thông thứ 6: Lậu Tận Thông) chưa? hay còn phải trải qua giai đoạn nào nữa?
Nếu đúng, thì theo quy trình trên, con có quyền kết luận Chú đã là "một vị Phật"!!!
Vì trong suy nghĩ của con một vị Phật thì "cái gì cũng biết, nếu muốn".
Vậy khi Chú nói:
Chưa được. Chú là Bồ Tát mà thôi.
Là vì chú chưa biết được hết những điều ở cuối bài này.
Chú ơi, cho con hỏi thêm tí nữa nha Chú?!!!
Như vậy giai đoạn "Phản Bổn Hoàn Nguyên" là phải được thực hiện liên tục trong nhiều kiếp sau đó kể từ "kiếp vô minh cuối cùng" với vai trò là một Bồ Tát để có thể trở nên một Đấng Toàn Giác phải không ạ??
Nếu điều trên là đúng, thì với Chú, đây chính là "kiếp vô minh cuối cùng" hay là đang trong chuỗi giai đoạn "Phản Bổn Hoàn Nguyên" (ý con là Chú chỉ làm những gì đã từng làm trong tiền kiếp)?