Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Xin CHAO tibu

Bắt đầu bởi KIMCUONGTHUA, Th12 10, 2010, 09:59 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

langnghiem

Trích dẫn từ: Thiện Đức trên Th12 20, 2010, 07:54 PM
Theo cháu thì Chú vuhanp và cô Gà Con cũng không nên tranh luận về vấn đề này thêm nữa.... :) Dĩ hòa Vi quý. :D :D
diễn đàn là nơi tranh luận mà  ::), chủ yếu là được cái gì sau cuộc tranh luận thôi ;D ;D ;D
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

vuhanp

Bác Steelich ơi !
  Mình cố gắng gọt từng chữ để tránh ngộ nhận mà, HSTĐ là cái chùa Hư không ...mình vẽ lên hình ảnh hòa bình thân thiện, vui vui, con đại bàng tượng trưng cho sự dũng mảnh của bầu trời, là " thú " săn mồi, nay nằm quy mọp ,xếp cánh( quy mạng ), cụp mỏ ( trược tâm ) hóng hớt,  nghe gà con kể chuyện...chánh tà...
 Tâm mình bi giờ nhẹ tênh, không còn sân hận như trước, ngay cả khi trì chú bị Âm binh đánh, giận đó thôi nhưng bỏ qua liền..nghiệp chướng mà, hiểu được cái vòng luân hồi bạn sẽ vui mà chấp nhận trong điều kiện xấu nhất, có một câu chuyện buồn và ân hận vì chuyện nhỏ mà không làm được thì chuyện lớn làm sao vượt qua ? mình kể nhé ?.
  Là như vầy : !!!
  Nhóm bọn mình xin được visa cho ...các vong ở khu vực Bờ sông Bến Bình Đông quận 8, nhưng chuyện lùm xùm và không thực hiện chuyến bay cho họ, ân hận lắm cũng vì tội hóng hớt, mình làm cái lễ xin lổi họ...trên đường về nhà ( quận III)nhìn thấy bà cụ lụm cụm chống gậy qua đường...dòng xe chạy nhanh, dày kín, thay vì thắng xe lại dẫn bà cụ qua đường...mình nương theo dòng xe hối hả , qua khúc đường đó rồi, lòng hối tiếc, bực bội...lòng thầm nghĩ chuyện nhỏ vậy mà không phát tâm từ bi nổi thì làm sao có tâm từ bi ...bự được ? chắc Bồ Tát thị hiện test mình đó mà...nè nghen ! qua cầu Chà Và sẽ có hình ảnh tương tự như thế nữa cho coi, quả nhiên ! đổ dốc cầu xuống Hải Thượng Lãn Ông có một ông già cầm y chang cây gậy 3 chân bằng inox như bà lảo lúc nảy, nhưng ông lảo đứng bên kia lề  đường chờ qua , tôi phóng xe bên này đường mắt nhìn đăm đăm ông già , tay vẫn rồ ga theo dòng xe đông đúc hối hả ...mà không biết dừng xe lại đưa ông lảo qua đường, trên đường về, ý nghĩ dày vò hối hận, xót xa cứ đeo mãi tôi...từng đêm khi công phu, khi bất chợt nghĩ đến mẹ...huhuhu...
   Theo các bạn tội này NẶNG BI NHIÊU ? tôi không tự tha thứ cho mình...cứ day dứt, xót xa,...
   câu chuyện nhỏ trên chắc chắn sẽ cô đọng trong tâm thức các bạn, tôi phải quay lại vạch xuất phát với Hạnh từ bi !
   Tâm thức mình vô dụng và xuẩn ngốc như vậy làm gì có chuyện đe dọa Tỷ Gà con? một Tỷ , hai cũng Tỷ, viết hoa đàng hoàng, mong huynh Steelich suy sét đừng gán thêm cho tôi tâm thức vốn đã đầy ắp nặng trược...
   kính chào chư vị huynh đệ tỷ muội ( thấy lễ phép hong ? )
 

steelich

ờ, sl không dám gán ghép, ngay từ đầu sl biết bác đến đây vì lễ phép, vì chân thật tìm đạo. Nhưng thấy 2 bên có vẻ hiểu lầm ý nhau. Thôi mọi người ở đây vẫn chấp nhận bác đặt câu hỏi. Chúc bác tu hành thuận tiện hơn.

Thiện Đức

Xin chào bác vuhanp, bác có gặp gỡ trực tiếp thầy của bác (Cư sĩ Triệu phước) chưa?

vuhanp

Trích dẫn từ: Thiện Đức trên Th12 20, 2010, 09:16 PM
Xin chào bác vuhanp, bác có gặp gỡ trực tiếp thầy của bác (Cư sĩ Triệu phước) chưa?
Dạ chưa ! hai phương trời cách biệt mờ ! chỉ được đảnh lễ Pháp thân của người khi mở  đàn vào tháng 9-2010.

Thiện Đức

Trích dẫn từ: vuhanp trên Th12 20, 2010, 09:29 PM
Trích dẫn từ: Thiện Đức trên Th12 20, 2010, 09:16 PM
Xin chào bác vuhanp, bác có gặp gỡ trực tiếp thầy của bác (Cư sĩ Triệu phước) chưa?
Dạ chưa ! hai phương trời cách biệt mờ ! chỉ được đảnh lễ Pháp thân của người khi mở  đàn vào tháng 9-2010.

Vậy thì có lẽ bác phải lên đàn một lần nữa để hỏi thầy của bác về vấn đề "...bàn tay có vòng xoay" này xem sao?

vuhanp


[/quote]

Vậy thì có lẽ bác phải lên đàn một lần nữa để hỏi thầy của bác về vấn đề "...bàn tay có vòng xoay" này xem sao?
[/quote]
    Chào huynh Steelich ! có lẽ có tác động của ĐSH Hailua, mình đã thấy, và biết, cũng như cảm nhận được nó rồi, chỉ không biết dùng làm gì...kinh nghiệm cho thấy mỗi lần có gì mới ...là có sứ mệnh !

Thiện Đức

Trích dẫn từ: vuhanp...có lẽ có tác động của ĐSH Hailua, mình đã thấy, và biết, cũng như cảm nhận được nó rồi, chỉ không biết dùng làm gì...kinh nghiệm cho thấy mỗi lần có gì mới ...là có sứ mệnh !
Quan trọng là Thấy gì? và dựa trên cái Thấy đó thì ta Biết rõ đó là gì?!!!

COLONY


Thân chào các đạo hữu của Hoasentren đá, từ lâu COLONY cũng đã mấy lần vào web nhưng chỉ đọc những bài viết trên Web chứ không vào diễn đàn tham gia, hôm nay mạo muội xin phép các đạo hữu cho COLONY được tham gia trên diễn đàn để được học hỏi.

COLONY đã đọc rất nhiều bài của Huynh KCT cũng như Huynh Vuha và của tác giả nay xin mạng phép được trích dẫn những lời khai thị của đại sư Tulku Nyuma Rinpoche.Xin các quý đạo hữu hoan hỷ cho:


Hỏi: Xin Rinpoche chỉ cho biết phương pháp mau chóng nhất để thành tựu...

Đáp: Ai cũng muốn đi cho nhanh, nhưng phương pháp mau chóng nhất để thành tựu là đừng đốt giai đoạn, cũng đừng nhen nhúm ý tưởng muốn đốt giai đoạn. Vì đốt giai đoạn xong thì sẽ vấp ngã; vấp ngã xong thì uổng phí biết bao thời giờ, cuối cùng sẽ còn đi chậm hơn nhiều kiếp nữa!

Khi tu theo Mật Tông, muốn thành tựu nhanh chóng nhất thì phải nghe lời Thầy, Tổ hay đạo sư của mình. Tại sao? Tại vì Thầy mình đã từng bước qua con đường mình đang bước. Tại vì Tổ của mình cũng đã bước qua như vậy. Và các vị ấy đã chứng đắc bằng những phương pháp đó, là những người đã thử vàng và đã tìm thấy ra được đây chính là vàng ròng. Nếu các vị ấy không chứng đắc, thì nghĩa là phương pháp các ngài chỉ dạy lại cho ta cũng chẳng có gì hay ho, chẳng có gì vi diệu để mà phải noi theo. Nhưng các vị ấy là các bậc đại thành tựu giả, là thánh tăng, nhiều vị đã đạt thân cầu vồng
(rainbow body).

Nếu các con hỏi thầy là tu theo Mật Tông có thể thực sự thành tựu chỉ trong một đời người được không? Câu trả lời là có!

Nhưng không phải tu chơi chơi, mà phải tu đúng cách, phải hoàn thiện hết tất cả các pháp môn mà đạo sư đã chỉ dạy cho mình. Nếu nghĩ là tu Mật Tông có thể thành tưu trong một đời rồi muốn đốt giai đoạn hay tự mãn với tri kiến của mình thì không thể nào có chuyện thành tựu được.

Đi theo con đường tu phước thì kinh điển nói là mất bao đại kiếp! Nay có pháp tu Kim Cang Thừa có thể chỉ cần trong một kiếp là có thể thành tựu. Nếu các con có thể ngày đêm tu tập miên mật 24/24 bỏ ăn bỏ ngủ như vị thánh giả Milarepa thì thầy khỏi cần phải nói nữa. Nhưng chúng ta không có căn cơ của Milarepa! Nếu không làm được như Milarepa thì cách tốt nhất là làm thế nào? Nhìn lại toàn bộ pháp tu dự bị (Ngondro), thầy không thấy có cái gì hơn là như vậy được nữa! Không có cái gì có thể... nhanh chóng hơn là như vậy đưọc nữa! Vậy bây giờ muốn tu các pháp tu dự bị để có cơ may tiếp tục tiến tới thành tựu viên mãn hay là muốn mất thêm mấy đại kiếp nữa?

Bao nhiều thế hệ các vị đại hành giả và tổ sư đã đi qua con đường đó, đã miên mật hoàn thiện các pháp tu dự bị đó, và cuối cùng, khi nhân duyên chín mùi, được đạo sư của các ngài trực chỉ cho thấy đâu là bản tâm nguyên sơ, đâu là kiến tánh, đâu là đại viên mãn Dzogchen. Không hoàn thiện các pháp tu dự bị mà cứ tu không có hệ thống, không có phương pháp thì các con cũng giống như những cái bình chứa đầy bụi bặm, có đổ nước cam lồ vào đó thì nước cam lồ cũng chỉ có thể biến thành thứ nước rất dơ bẩn, không thể nào uống được! Nếu ngay lúc đó, có ai đến giảng cho các con nghe về Dzogchen và các mật pháp của Dzogchen, kể cả cách vận dụng khí mạch (winds and channels) và giọt tinh chất bồ đề (Bodhi essence) thì các con cũng đừng mong sẽ hiểu, hoặc nếu hiểu không đến chỗ kỳ cùng rốt ráo mà vẫn đem ra thực hành, hoặc nếu thực hành mà tâm bồ đề không vững, hoặc không đặt trên căn bản của tâm bồ đề để mà công phu mật pháp thì lại chỉ có nước vấp ngã, chuốc hoạ vào thân mà thôi!

Bởi vậy mới phải hoàn thiện các pháp tu dự bị để thanh lọc hoá cái bình chứa, biến bình chứa thành bình tịnh thủy trước đã. Thầy có thể đoan chắc là các con sẽ mau chóng thành tựu nếu chịu khó miên mật, kiên trì hoàn thiện các pháp tu dự bị! Trên con đường tu tập các pháp tu dự bị, thầy bảo đảm là các con sẽ đạt được nhiều kinh nghiệm sâu sắc, có khả năng chuyển hoá mãnh liệt. Đến lúc đó rồi thì các con sẽ trở thành những chiếc bình chứa hoàn hảo để đón nhận những giaó huấn Dzogchen!

Người bình thường mới bước vào con đường tu, khi nghĩ đến "tu" thì nghĩ đến chuyện "ngồi thiền." Rồi ngồi xuống nhắm mắt lại thiền. Nhắm mắt ngồi một hồi thì rất dễ rơi vào giấc ngủ. Như vậy đâu phải là tu? Tu là phải quán chiếu sâu sắc. Muốn ngồi xuống thiền thì trước tiên phải tu tập để quán chiếu thật sâu sắc trước đã. Vậy làm sao để những quán chiếu đó bừng sống trong mỗi tế bào của thân và tâm khi các con ngồi thiền?

Khi hành trì các pháp tu dự bị, các con sẽ được dạy để quán chiếu sâu sắc về thân người hiếm quý, về vô thường, nhân quả, những nỗi khổ ta bà, rồi phải lễ lạy, phải quy y, phát bồ đề tâm, thực hành sáu ba la mật, phải biết nhận ra những lỗi lầm của chính mình, phải thiền quán Kim Cang Tát Đoả để thanh tịnh hoá nghiệp chướng (Vajrasattva), cúng dường mạn đà la, hành trì pháp xả thân cho chúng sinh (chöd), hành trì pháp đạo sư du già (guru yoga), v.v... Cứ một lòng tinh tấn thực hành miên mật các pháp tu dự bị, hoàn tất nhuần nhuyễn các pháp đó như đã được chỉ dạy rồi các con sẽ hiểu lời thầy nói, sẽ hiểu tại sao bao nhiêu thế hệ qua, các hành giả Mật Tông, nay đã thành thánh tăng, đều được hướng dẫn để phải làm như vậy khi bước vào con đường tu tập!

Trên đây là lời khai thị của ngài đại sư Tulku Nyima Rinpoche.

HHDL


COLONY

May mắn nhận được sự khai thị và gia trì của đại sư Jophel Sonam Rinphoche nên phần nào đó COLONY cũng khai ngộ được 1 tý về Bồ Đề Tâm,

Theo lời dạy của đại sư Sonam, dù cho con có làm gì, ở đâu và đang tập pháp môn nào đi chăng nữa, nếu con luôn làm được 3 điều dạy của Thầy, thì ngay lúc đó các con đang tu trì niêm mật và sẽ có ngày các con thành tựu :

1. Phát bồ  đề tâm

2. Chánh kiến ( chánh niệm )

3. Hồi hướng công đức.

Trên đây là 3 điều cốt yếu mà đại sư đã giáo hóa, mong các đạo hữu luôn luôn thực hành du trong bất kỳ hoàn cảnh nào, học tập hay tu trì bất kỳ pháp môn nào, trong suốt quá trình độ sanh.

Để nói sâu hơn về Bồ Đề Tâm , mình xin được phép trích dẫn, một số lời khai thị của Pháp Vương Gyalwang Drukpa. :

Có rất nhiều loại cảm xúc khác nhau, và chúng đều là sự phóng chiếu của tâm. Các cảm xúc vốn không tách rời khỏi tâm, nhưng vì chúng ta chưa nhận được bản chất tâm, nên chúng ta vẫn coi chúng như những thể tách rời và khác biệt. Tâm chúng ta cứ hết sân hận, ganh tị rồi lại mừng vui, phấn khích - đủ mọi cung bậc thăng trầm của cảm xúc. Thực sự chúng ta chưa hiểu được mình đang trải nghiệm những gì, ta thực sự là ai, ai đang thực sự sân giận hay vui vẻ, ai đang nản lòng hoặc tràn trề hứng khởi: điều gì đang thực sự diễn ra? Trên thực tế, chúng ta không có lấy một ý niệm về "bản thân", mặc dù chúng ta vẫn nói về "tôi" hay "chúng ta", và sử dụng những nhãn hiệu được gán cho mình. Tôi cho rằng cho đến giờ chúng ta chưa thực sự hiểu gì về chính bản thân. Vì thế mà giờ đây chúng ta cần tìm hiểu, khám phá bản thân mình, điều này thật là thú vị! Đức Phật dạy rằng: "Luân hồi không có khởi đầu", vậy là từ vô thủy của luân hồi khổ đau cho tới nay, chúng ta đã sống mà không hề biết gì về mình? Thật nực cười phải không? Thực sự, tôi thấy đây là một chủ đề thú vị để chia sẻ: Điều gì đã xảy đến với bản thân ta, và ta cần làm gì từ giờ phút này trở đi? Mọi thứ hoàn toàn phụ thuộc vào tâm Đức Phật dạy rằng tâm chúng ta rất hoang dại, vì chúng ta không thể kiểm soát được nó. Các hoạt động dù tốt hay xấu đều là sự phóng chiếu của tâm. Tôn chỉ của Phật giáo Nguyên Thủy là "tránh hết thảy ác", còn của Phật giáo Đại thừa là "làm hết thảy lành". Cả hai thừa đều cùng một tôn chỉ: mọi thứ hoàn toàn tùy thuộc vào tâm - vì tâm là năng lực duy nhất tạo nên hoạt động thiện hay ác.

Thân, khẩu chúng ta chỉ là phương tiện trợ giúp tâm tạo nên hoạt động, còn tâm mới là nhân tố quyết định tạo nên hoạt động đó. Nếu tâm không tác ý cho một hoạt động cụ thể nào, thì chắc chắn thân, khẩu sẽ không biểu hiện hoạt động đó. Rất nhiều tín ngưỡng không thuộc Đạo Phật cũng nhấn mạnh tôn chỉ "bất bạo động". Tuy nhiên ĐỘNG CƠ (tâm tác ý) của Đạo Phật đối với tôn chỉ này rộng lớn hơn. Đây là một điểm khác biệt rất tinh tế giữa Phật giáo và các tôn giáo khác. Tất cả các tín ngưỡng tâm linh đều dạy mọi người không được làm ác, và đều khuyến khích hành thiện. Bởi vì chưa thực chứng được bản chất của Tâm nên không ai trong chúng ta, ngay cả một số hành giả tâm linh, có thể thực hành được điều này một cách toàn vẹn. Vì thế mà giờ đây, dù có phải là Phật tử hay không, bạn đều cần tìm cách đối trị và chuyển hóa tâm mình. Vì chính tâm vô minh của chúng ta đã quấy nhiễu hết thảy chúng sinh từ vô thủy tới nay. Rất nhiều người trong số chúng ta đã tìm cách đào luyện tâm theo những phương cách khác nhau, song chúng ta đều không thực sự thành công.

Mặc dù có nhiều cách thức đào luyện tâm, nhưng thực tế, tâm chỉ có thể thực sự được rèn luyện bởi chính nó, chứ không phải nhờ bất kỳ yếu tố bên ngoài nào khác. Đôi khi, chúng ta cố gắng hiểu được tâm mình, đôi khi chúng ta muốn đè nén tâm. Tôi cho rằng đây không phải là những biện pháp tích cực, thiện xảo để chuyển hóa tâm. Hầu hết các kỹ năng rèn luyện tâm đều không thực sự thành công vì tâm phức tạp như chính chúng ta vậy. Nếu bối rối, tán loạn, tâm sẽ dẫn dắt ta trôi lăn trong cõi luân hồi. Nếu định tĩnh, an lạc, tâm có thể đưa ta tới Niết Bàn giải thoát. Vì thế, tâm chúng ta có đủ công dụng thiện và công dụng bất thiện. Đó là lí do tại sao Đức Phật dạy rằng tâm cần phải được điều phục.

Cần phải liên tục quán chiếu tâm.Phương pháp tu tập phát triển Bồ đề tâm là cách rèn luyện và mở rộng tâm mình. Tâm chúng ta thường hẹp hòi ích kỷ, tới nỗi không còn chỗ dành cho người khác. Chúng ta chỉ có thể nghĩ về chính mình và những người thân của mình, như gia đình, bạn bè và con cái. Nhưng điều này cũng chỉ diễn ra với một thời gian ngắn ngủi và kèm theo rất nhiều điều kiện. Đôi lúc, chúng ta không thích người khác đeo bám lấy mình, nhờ vả mình. Có lúc chúng ta lại thích được yêu thương, được quan tâm chăm sóc, có lúc chúng ta lại muốn ở một mình để được yên thân, phải vậy không? Nếu mong muốn của mình được thỏa mãn, chúng ta sẽ phần nào cảm thấy dễ chịu. Ít nhất thì điều này cũng đúng với tôi! Các bạn không cảm thấy như vậy sao? Có thể chưa ai trong số các bạn quán sát về điều đó, nhưng quả thực tâm của ta hoạt động theo cơ chế như vậy.

Tôi nghĩ rằng tâm không thích khi bị kiểm soát và bị ép buộc. Nhưng tâm cần được quán chiếu một cách liên tục, trong sáng không chút ảo tưởng và hư ngụy nào! Chỉ cách đó mới đưa chúng ta về bản chất tự nhiên của tâm (Niết Bàn) - trạng thái hoàn toàn thư giãn, an lạc và trải rộng muôn nơi.

Tôi đã nói khá nhiều về phương pháp chuyển hóa tâm. Vì tâm chúng ta vốn hẹp hòi ích kỷ nên cần phải tu tập trưởng dưỡng Bồ Đề Tâm hay "Tâm Giác Ngộ". Bằng cách trưởng dưỡng các phẩm hạnh về tình yêu thương và lòng bi mẫn, không căm thù, sân giận hoặc ganh ghét, bạn sẽ có thể trải rộng tâm mình. Trong lúc tu tập phát triển Bồ Đề Tâm, bạn nên quán chiếu một cách logic rằng tất cả chúng ta đều là anh chị em của nhau, bởi vậy cần quan tâm chăm sóc nhau, vì tất cả chúng ta đều đau khổ như nhau do chưa thực chứng được bản chất tâm của chính mình. Tất cả chúng ta đều quay cuồng và điên dại như nhau, vì thế tại sao không giúp đỡ và phụng sự những người khác cũng đang trong tình trạng đau khổ tột bậc như mình? Đây là một loại lý thuyết logic bên ngoài mà chúng ta có thể quán chiếu, và là một trong những logic chính yếu mà tất cả chúng ta đều có thể quán xét.

Vạn pháp là hư ảo
Logic siêu việt hay logic nội chứng liên quan đến quan điểm triết học cho rằng vạn pháp đều không tồn tại như nó xuất hiện: vạn pháp đều hư ảo. Thế giới hư ảo dường như rất bền chắc đối với chúng ta, nhưng nó không thực sự tồn tại. Tuy nhiên, chúng ta vẫn bị hấp dẫn bởi thế giới này, chúng ta bị cuốn trôi tới điên đảo bởi những thứ hư vọng đó. Chúng ta cuồng loạn bởi những hấp dẫn bên ngoài liên tục khuấy đảo tâm ta, và kết cục chẳng có gì tồn tại, đó là kết quả của thế giới này. Chúng ta đang đơn thuần rượt đuổi theo những huyễn ảo như cầu vồng. Lẽ đương nhiên là tới đây chúng ta trở nên kiệt quệ. Bạn có thể nói đó là một trong những đau khổ chính mà chúng ta đang phải trải qua.

Đó là lý do tại sao chúng ta nên trưởng dưỡng lòng từ bi tới tất cả chúng sinh, bởi vì chúng ta đã nhận ra được sự thật này một cách có trí tuệ. Có hàng triệu triệu người vẫn hoàn toàn vô minh, họ không có dù chỉ một chút tri thức ít ỏi về điều này. Vì thế, chúng ta là số người may mắn ít ỏi có đủ phúc duyên thấy được thực tại của thế giới này.

Đó là lý do tại sao cần phải có hạnh nguyện Bồ Tát cứu độ, phụng sự hết thảy hữu tình. Đó là một dạng logic rất sâu sắc, và là một lý do tốt để bạn trưởng dưỡng Bồ đề tâm. Bạn biết rằng còn triệu triệu chúng sinh đang sa vào cạm bẫy và bám chấp vào thế giới hư ảo, không nhận ra thế giới vô thường. Đây là căn nguyên dẫn đến khổ đau. Như vậy bạn là người đang nắm được cơ hội hy hữu để thực hành pháp chấm dứt khổ đau. Điều này cần trở thành động cơ khuyến khích bạn tinh tấn thực hành với mong nguyện, "Tôi phải tu tập một cách chân thành, không bỏ phí một chút thời gian quý giá nào trong cuộc đời này, để có thể cứu độ chúng sinh đang thực sự khổ đau mà không hề nhận thức được". Những động cơ như thế này phải luôn hiện diện trong tâm bạn. Đó là cái được gọi là động cơ vị tha hay "Tâm Giác Ngộ".

Mọi hoạt động thế tục trong đời sống đều bắt nguồn từ sự chấp thủ mạnh mẽ của chúng ta.
Chừng nào còn bám chấp vào thế giới này thì chừng đó chúng ta không thể giải thoát. Chúng ta bám chấp vào những vật đẹp đẽ hay xấu xí, vào kẻ thù hay bằng hữu. Bất kỳ hoạt động thế tục nào được làm đều bắt nguồn từ sự chấp thủ mạnh mẽ của chúng ta. Chúng ta nói: "Như vậy này! Điều này phải được làm thế này còn điều nọ phải được làm thế nọ." Chúng ta đưa ra các yêu cầu đòi hỏi thuận theo sự ham muốn chấp thủ của chính mình. Đó thực sự là điểm xuất phát của mọi sai lầm mà từ đó ta kinh qua vô số kinh nghiệm đầy khổ đau. Chẳng hạn như, bạn bám chấp vào ý niệm ai đó là kẻ thù của mình, rồi bạn thấy rất khó chịu và bực mình mỗi khi nhìn thấy người đó, hay chỉ cần nghe thấy tên và giọng nói của người đó. Đây là điều mà tôi đã nói lúc trước về sự huyễn ảo của những thứ mà chúng ta đang theo đuổi. Khi bạn có một người bạn tuyệt vời thì bạn sẽ rất ích kỷ muốn người ta thuộc về mình mãi mãi, không muốn một ai khác kết giao với người đó, thậm chí không ai được chạm vào người hay cười với anh ta, cô ta. Đây là một kiểu chấp thủ mà bạn thường có. Sau này, khi bạn phát hiện ra một ai đó đã kết thân với anh ta hơn cả bạn, thử hình dung xem bạn sẽ đau khổ như thế nào. Sự đau đớn này là sản phẩm từ tâm chấp thủ của bạn tạo ra chứ không phải do bất kỳ ai khác.

Tất cả chúng ta, không ai muốn loại đau khổ này! Vì thế, chúng ta cần loại bỏ chấp thủ. Để làm được điều này, bạn cần nhận ra bản chất chân thật của vạn pháp. Những xúc cảm như "thích" hay "không thích" không tự có bản chất, mà chỉ là sự sáng tạo hay sự phóng chiếu của tâm bạn. Điều đó có nghĩa rằng thế giới này được tạo thành từ tâm của bạn, và nó là một thế giới huyễn ảo. Ví như một người bạn rất hấp dẫn với bạn, nhưng anh ta lại không hề hấp dẫn với người khác, nên sự hấp dẫn này chỉ là ảo tưởng, không có bản chất. Bởi vì bạn không nhận ra đó là ảo tưởng hay sự phóng chiếu của tâm, nên bạn cảm thấy ngây ngất si mê truớc người đó. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ cảm thấy một cái gì bất ổn, và giao kết với người kia là một sai lầm. Lúc đó, theo thói thường, bạn sẽ than thở, trách móc, đổ lỗi cho người bạn của mình. Nhưng thử nhìn lại xem, trước đó ai là người đầu tiên đã hết sức bám chấp vào "hương vị ngọt ngào" của mối quan hệ này? Chính sự chấp thủ đã khiến bạn bám chấp vào sự bền chắc và vị ngọt của tình bạn đó. Cho nên chính sự chấp thủ của bạn mới đáng trách. Cho tới nay thì sự chấp thủ và ảo tưởng vẫn hòa hợp với nhau một cách đầy sáng tạo. Nhưng trên thực tế mọi việc không hẳn là như vậy. Vì thế, qua trí tuệ của bạn về Trung Quán hay Đại Thủ Ấn, và hai chân lý - (chân lý tương đối và tuyệt đối), bạn sẽ thấu hiểu bản chất hư ảo của thế giới, và sẽ có thể giảm thiểu những khổ đau được tạo ra từ chấp thủ.

Bạn cần thực hành trưởng dưỡng tình yêu thương và tâm bi mẫn
Tóm lại, tôi muốn nói rằng ta không nên chấp vào những tư tưởng, xúc cảm của mình, dù nó tốt hay xấu. Sự bám chấp vào những thứ này thực sự là chấp thủ. Tôi không muốn nói rằng chúng ta không nên có lòng từ bi hay thương yêu lẫn nhau. Nếu thế chúng ta sẽ trở thành vô cảm như sỏi đá. Vì thế, xin bạn đừng hiểu lầm khi tôi nói, "Đừng bám chấp vào cảm xúc của mình". Có rất nhiều người có thể hỏi: "Làm sao tôi có thể yêu thương người khác mà không quyến luyến bám chấp?" Tình yêu thương với chấp thủ là tình yêu thương mê lầm, yêu thương không chấp thủ là yêu thương trí tuệ. Như tôi đã nói lúc đầu, bạn cần phải thực hành trưởng dưỡng tình yêu thương và lòng bi mẫn. Tình yêu thương là tinh yếu của giáo lý Đạo Phật và cả các tôn giáo khác. Không có gì là sai trái trong tình yêu thương, tâm bi mẫn hay sự quan tâm và lòng mến mộ, nhưng phải được thắp sáng bởi trí tuệ không còn chấp thủ hay không còn hiểu biết sai lệch. Làm sao hành giả có thể đi trên con đường cao quý của Bồ đề tâm vĩ đại, khi tâm hành giả tràn đầy vô minh và hiểu biết lệch lạc về thế giới mà mình đang sống.

Điều chúng ta cần tránh là sự bám chấp hay thái độ chấp thủ. Chúng ta thử lấy quan hệ bạn bè để minh họa. Quá nhiều ý nghĩ chấp thủ đối với bạn của mình sẽ đem đến sự đau khổ sau đó. Tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều có ít nhiều kinh nghiệm về chuyện này nên tôi không cần nói nhiều. Vì thế, nếu chấp thủ, bạn sẽ kết thúc tình bạn của mình trong mâu thuẫn và lục đục, không hưởng được khoảng thời gian tốt đẹp bên nhau. Đôi khi sự cãi vã cũng chỉ để vui, nhưng đa số trường hợp, nó đều đem lại đau khổ mà chúng ta không hề muốn. Chính thái độ chấp thủ này đã khiến trái tim bạn nhức nhối, tan nát, dẫn đến bệnh tim mạch. Nếu không chấp thủ, khi đối diện với vấn đề rắc rối trong gia đình hay xã hội, bạn sẽ tìm ra nhiều giải pháp tốt để giải quyết mọi việc một cách bình an. Bạn sẽ tránh được những trải nghiệm đau đớn, sẽ dễ dàng coi những vấn đề rắc rối làm những bài pháp thực tế trong cuộc sống, như những hành giả Phật pháp thực thụ. Đây là những phương cách giúp bạn cải thiện tâm mình. Sự tiến bộ sẽ được thấy rõ sau vài năm thực hành phương pháp thực tập đào luyện tâm một cách chân chính và đúng đắn Nếu không cải thiện tâm thức, chúng ta sẽ không thể cải thiện được lối sống của mình.

Có rất nhiều người nói rằng: "Tôi thích thiền định. Tôi đã thiền định trong nhiều giờ đồng hồ, nhiều tháng trời, nhiều năm ròng". Nhưng họ vẫn không thể cải thiện được lối sống của họ. Họ tiếp tục cãi vã, mắng nhiếc, thậm chí đánh nhau thường xuyên với bạn trai hoặc bạn gái của mình. Vì họ đã không hiểu được thực tế - điều gì đang diễn ra trong cuộc sống và điều gì cần được chấp nhận. Mặc dù tu tập và thiền định rất nhiều năm, song họ đã không thể thay đổi được lối sống, chẳng có chút tiến bộ hay an bình nào trong cuộc sống của họ. Điều này cho thấy họ đã không thực sự tập chung vào việc chuyển hóa tâm, không tiếp cận được phương pháp đúng đắn giúp họ cải thiện tâm. Sự tiến bộ sẽ được thấy rõ sau vài năm thực hành phương pháp thực tập đào luyện tâm một cách chân chính và đúng đắn. Sự thay đổi bên trong sẽ mang đến sự thay đổi bên ngoài. Khi sự chuyển hóa bên trong diễn ra, chúng ta có thể nhận biết được điều này từ bên ngoài. Chỉ cần nhìn những dấu hiệu thay đổi ngoài là chúng ta có thể nhận biết ai đó thực sự đang cải thiện. Và rồi những người hàng xóm, bạn bè và tất cả mọi người cũng sẽ để ý tới điều đó và nói rằng, "Anh ta đã tu tập thật tốt. Trước khi thực hành con đường tâm linh, anh ta từng là một người kinh khủng, nhưng bây giờ anh ta trở nên thật ôn hòa và chẳng bao giờ tranh cãi với bất kỳ ai? Nhờ công phu tu tập, anh ta thực sự trở thành một người tốt, trầm tĩnh và đầy hiểu biết".

Chúng ta không thực hành để mong cầu danh tiếng hay để phô trương, nhưng những dấu hiệu tốt của sự thay đổi vẫn hiển diện. Kinh điển có dạy, các vị Bồ Tát có những phẩm hạnh, dấu hiệu đặc biệt chúng ta có thể nhận biết. Tương tự như vậy, thông qua sự chuyển hóa từ bên ngoài, chúng ta có thể nhận ra một người có thực hành Phật Pháp hay không. Niềm mong ước và lời cầu nguyện chân thành của tôi là hết thảy hữu tình chúng sinh, đặc biệt là những ai có duyên với tôi và Truyền Thừa Drukpa, sẽ biết tinh tấn tu tập để có thể mang lại những chuyển đổi tích cực trong cuộc đời mình, sống hòa hợp với người khác và mãi mãi an vui trong hạnh phúc.


Còn tiếp......

HHDL

Chuyện các Ngài tụi mình đều có đọc và biết ...hay là COLONY viết lại các ấn chứng và cách tập của mình đi...
cảm ơn.

COLONY

Cám ơn bạn,

Nếu  đạo hữu thấy những bài viết này đã biết, đã xem và đã đọc rồi, thì để cho người khác xem bạn à. Còn bản thân COLONY tu tập thấp kém, căn cơ yếu, nên trong quá trình tu tập không có ấn chứng gì hết, mà nếu có gì COLONY cũng không quan tâm đến mà chỉ biết làm theo đúng lời khai thị của Thầy thôi, có gì mong quý đạo hữu chì dạy thêm.

Mật Tông là những gì bí mật mà chỉ có mỗi người tu tự biết, có thể đối với mình nó cao siêu, nhưng đối với bạn nó lại tầm thường....hihihi.

Vài lời ngu nguội có gì sai xin quý đạo hữu hoan hỷ cho.

HHDL

Nội quy của diễn đàn này chỉ nói việc mình làm và làm việc mình nói, không ai thích nhai lại bã mía khô...mà muốn nhai chính cây mía của mình để kể lại hương vị mà mình đã nếm...bạn trích dẫn lời Thầy bạn...vẫn là chuyện của Thầy bạn, anh em trên diễn đàn này  đều mong bạn tuân thủ nội quy của HSTD...chính vì vậy mình dám khẳng định là các thành viên khác cũng đều một ý như mình thôi...vì hâm mộ nội quy đó mà tụi mình tụ tập lại để nó trở thành một diễn đàn không giống ai là HSTD.
thân mong bạn hiểu và đừng dẫm lại vết xe đổ nữa.
HH.

ttvi

.....Mật Tông là những gì bí mật mà chỉ có mỗi người tu tự biết, có thể đối với mình nó cao siêu, nhưng đối với bạn nó lại tầm thường....hihihi.

Vài lời ngu nguội có gì sai xin quý đạo hữu hoan hỷ cho.
[/quote]

Đâu có ai dám chê Mật tông đâu bạn nhưng ở đây mọi người đều nói về cái mình làm và làm cái mình nói chứ không "bí mật" để mổi mình biết thì cần gì phải nói với ai nửa đúng không bạn ??? ??? ???