Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Rắncon tập

Bắt đầu bởi rancon, Th9 04, 2011, 03:34 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

juicy

"Người ta cũng là người, người ta làm được thì mình cũng làm được" ;D ;D ;D

Rancon

Thầy ơi con đã tìm được trú xứ của con rồi. Mà con không biết gọi là cái gì.

con trụ tại: cục đỏ của ông Phật.

Có đúng không Thầy?

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th5 11, 2012, 01:15 AM
Thầy ơi con đã tìm được trú xứ của con rồi. Mà con không biết gọi là cái gì.

con trụ tại: cục đỏ của ông Phật.

Có đúng không Thầy?
Tạm đúng ngay bây giờ! Cái này do dư chấn chuyện độ tử vừa rồi. Sẽ thay đổi nay mai.

Rancon

hehehe hiểu.
Lúc đó ổng đưa tay ra đón hoa sen lên là đưa lên đó nhưng tại con không thấy. Hôm nay con không chịu thua và làm đi làm lại thì thấy được và hiểu được.

Thầy ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Rancon

Thầy ơi,

Mặc dù là tính nghỉ ngơi ngồi chơi cho hết 2 tuần nhưng mà con thấy cũng phí. Nên khi các Bạn rủ tập là con chơi liền, hehehe.

Khi con vào thì con hộ thân liền. Sau đó con suy nghĩ là làm thế nào mà giúp cho các Bạn đây? Con nghĩ là mình phải "vô xê" trước rồi mới có lực. Nên con vào quán hoa sen. Lần này con ráng làm chỗ căn bản ở vùng trước mặt. Tức là con đang build lại lòng tin vào cái tv. Có một điểm lóe sáng và con nhắm vào đó và làm hoa sen trong tv. Làm rất nhanh.

Sau đó con giữ cái đó ở đó (tầm tam thiền?) và nghĩ là mình có thể làm hai việc một lúc không? Và lập tức con mở ra Chân Như ở góc 30 độ. Con nghĩ là con không thể làm hai chuyện cùng lúc nhưng có thể làm gần như cùng lúc. Mức độ thời gian chênh lệch không đáng kể.

Sau đó con tập trung vào cái thấy của Chân Như và cố gắng gom các Bạn lại. Con hiểu là có Nhí và các Chị canh cốc rồi, nhưng mà không hiểu sao con thấy là đây là cái mà con phải làm. Có bốn bạn, tạm gọi là A,B,C,D.  Trình độ khác nhau. Tức là các bạn trụ ở chỗ khác nhau. Nên con gom lại ở chỗ lưng chừng cho dễ chịu nhất. Khi gom lại thì có hai Bạn A, B hôm qua đã ngồi sẵn trên hoa sen rồi. Hai bạn mới C, D hôm nay thì chưa. Con lót hoa sen cho hai Bạn này. C ngồi trên hoa sen nhưng bị lún trong hoa sen. D thì nằm sải lai hehehe vì ngủ mất. Con ngồi đối diện với các bạn và loay hoay tìm cách... Con chuyển qua đề mục con và quán một chút, thì ra ông Phật. Con nhìn ông Phật cho vui và sau đó quay qua các Bạn.

Khi quay lại, con thấy là cái chỗ con ngồi này chưa hay. Con dò một hồi và thấy đằng sau, phía bên trái của con có 1 vùng xoáy màu đen, nó xoáy hướng đi xuống. Và con liền bay qua đó ngồi.  Khi ngồi trên đó yên rồi thì con phóng quang ra các bạn. Con ngồi gần bạn A nhất và xa bạn D nhất. Tụi con là một tam giác xéo, con là đỉnh, bốn bạn kia là cạnh đáy. Nhưng tam giác này không phải là tam giác đứng - tức là con ngồi gần như ngang hàng (trên một mặt phẳng) chứ không phải ngồi từ trên.Từ con có một tia màu vàng đi ra đến từng bạn.

Xong rồi con quay qua quán ông Phật tí nữa. Ông Phật hôm nay đứng nhưng cười dễ thương lắm. Con nhìn cho kĩ cái chân vì con thấy là vẫn còn có gì ở đó mà con phải chú ý. Con nhìn hai ngón cái (rất to) của ổng mà cảm thấy có cái gì trên móng chân á mà con nhìn chưa ra. Con thấy áo của ổng cũng có điểm lấp lánh lóe sáng nữa. Chẳng lẽ cũng có người trang nghiêm quốc độ trên áo ông Phật?

Sau đó con thắc mắc tóc ông Phật là sao? Tại sao nó lại là những cuộn cuộn? Không lý nào là vì ổng tóc quăn? Cũng càng không phải là vì ổng từng là tu sĩ bên tóc (ở dơ) hehehe. Phải có lý do. Và con thấy con chui vào trong những cuộn tóc đó. Con thấy con có thể chui vô và ra rất dễ dàng. Trong đó có lỗ hổng như là hang núi á nha. Con sẽ trở lại đây thám hiểm tiếp.

Sau đó con nhìn ánh sáng vô biên của ông Phật. Con nhớ là hôm trước Ngài dùng ánh sáng này để thanh lọc con. Nên con nói: "Ông Phật ơi cho con mượn ánh sáng này để con làm cho bạn con nha."

Xong rồi con quay qua Chân Như. Con làm những việc sau:

-Đối với cái vòng xoáy màu đen ngay chỗ con ngồi: con dùng ánh sáng mạnh mẽ của hoa sen để chế ngự nó. Vì ánh sáng che mất màu đen nên nó hóa giải được sự vọng tâm nặng nề này. Con thấy chiêu này rất hay vì nó làm cho người chịu đựng hông bị vọng tâm. (vì con - người ngồi ngay đó vẫn còn rất yếu mà, hehehe).

-Đối với các bạn: Con dùng ánh sáng của ông Phật và rọi thẳng vào các bạn. Ai cũng như ai. Ánh sáng này làm cho mặt các bạn vàng lên. Nhưng nó không có xuất-phát-từ-chính-họ. Con thấy giống như là đặt vàng ròng ngay trước mặt thì cái mặt nó sáng do ánh sáng từ vàng phát ra. Con không chịu. Con muốn phải sâu và xuyên suốt hơn như thế nữa. Con liền thấy cái cảnh con Nhập Lưu lần 1. Đó là do lực quán vô thường từ hoa sen hắt lên mà làm cho con Ngộ. Thế là ngay lập tức con đánh vào hoa sen. Đồng thời hoa sen của cả 4 người thành vàng ròng (như nóng chảy nhưng không có gì cục cựa hết nha), và ánh sáng nguyên chất này hắt lên mạnh mẽ. Ai cũng là vàng chính hiệu hết. Và con thấy con ngồi thấp hơn bốn bạn này một tí. Y như là chơi bập bênh. Con lấy sức nặng của mình đè xuống và đẩy các bạn lên cao. ;D ;D ;D Hai bạn C và D lúc ban đầu có những thay đổi sau: Hoa sen của C nhẹ hơn và C nổi lên một tí. Mặt sáng hơn. Con thấy con thổi được những bụi đen li ti từ trên người C bay rớt ra. Nhưng còn phải làm tiếp ;D ;D ;D . D lúc nãy nằm sải lai bây giờ đã ngồi trên hoa sen rất là vững vàng nhưng mà cũng còn ngủ, hehehe. Có còn hơn không, có còn hơn không. Hai bạn A và B thì khỏi nói đi nghe. Ngon lành. Và con giữ như vậy cho tới cuối buổi. Chính cái này nó làm con bị nặng tim, hehehe. Đến đây con hiểu sự chịu đựng mà Thầy, Nhí, và TLH phải chịu khi hộ trì cho mọi người, nó còn phải hơn gấp trăm gấp ngàn. Con rất khâm phục mọi Người. Ôi con còn phải học rất rất rất nhiều. Ha CHỊ ha! hehehe.

-Đối với bài tập của con:  Con thấy ông Phật đưa tay ra đón con lên. Con là búp sen nhỏ trong bàn tay ông và vẫn xoay rất nhẹ nhàng. Con không biết ông Phật đưa con đi đâu? Thì con thấy là ông cho con ngồi trên vai phải. Con thấy lỗ tai ông có điều đặc biệt và nó dẫn đến một chỗ nào đó. Nhưng con hông chịu. Cái chỗ mà ông muốn đưa con đến không lý nào chỉ đơn giản như vậy? Sau khi nhìn chán và chê ;D cái vai, tóc, và lỗ tai ông thì con thấy ông nâng con lên ngay cục đỏ trên đảnh ông. Trời ơi! Con không thể chịu đựng nổi ánh sáng từ bi và hấp lực của nó hehehe nên con thấy con phải che mặt lại ;). Ông Phật ghê quá! Ông Phật cho ra ánh sáng và hút lại bụi đen thui!  Và con nhìn một hồi. Cái đảnh của ông là một viên Ngọc to bự màu đỏ sáng vô cùng và trong sạch vô cùng. Nó cứng nhưng mà nó không cứng! Nó mềm nhưng nó dẻo và nó có sức chịu đựng cao độ cũng như tính nhu nhuyễn kì lạ để đón tiếp bất kì thể loại gì. Con chui vào ngay giữa cục đỏ và ngủ hehehe. Lúc đó con thấy nó tuy là cao như vậy (trên đầu/đảnh ông Phật) nhưng lại thấp lắm. ??? Và con thấy thân thuộc dễ chịu lắm nên con mới cảm thấy đó là trú xứ của con. ;D

Sau cùng là hết giờ, chuông gõ boong nên con chạy vô Chân Như coi thì vẫn còn hình ảnh đó. Con hông biết con có còn khả năng hỗ trợ như vầy hem, hehehe, nên con lưu lại kỉ niệm bằng cách tặng cho mỗi bạn một Liên Hoa. Bốn người đó đều có một hoa sen xoay ở anahata của họ. Hoa sen này cũng như mọi hoa sen của con, xoay theo bánh-xe-Pháp, hehehe. Sau cùng là con hồi hướng và xả.

Nói thêm: Trong suốt quá trình này. Có một "ai" đó ngồi trên hoa sen nhưng người đó không tập mà chỉ là một bóng mờ. Con vẫn giữ người đó ở vòng ngoài (không cho vô tam giác của tụi con, vì người đó không tập). Và con cũng tặng cho một hoa sen. Con thắc mắc chả hiểu "nhân" này là ai. Sau đó ngồi dậy (con nằm võng) thì thấy Bà Chị Dâu (có chữ Vạn) đang nằm ngủ trên giường sau lưng con ;D ;D ;D. Thì ra là chị ấy. có còn hơn không, hehehe.

Quá trình tập là 20 phút. ;D ;D ;D Con làm như vậy có được không Thầy?

Dieu Ngan


Rancon

#156
Bài này con viết như là nhật kí thôi vì con thấy có gì chưa ổn hehehe, phải ghi ra nếu sai thì sửa, và còn nhớ để mà học.

Hôm nay con và bạn A...rảnh rổi nên sinh nông nổi và lại rủ nhau  chơi bập bênh. Kì này chỉ chơi 15 phút thôi hà vì con thấy có vẻ hơi mệt (một cái mệt rất kì lạ, hehehe).

Hai đứa con bàn trước là con sẽ làm thế này, thế nọ. Con nói là:

-Khi bạn tập thì vào đề mục, sau khi ổn định rồi thì cũng ngay tạ chỗ đằng trước mặt đó, nhìn kĩ thì sẽ thấy một bóng lờ mờ, đó là Rancon. Khi mà thấy Rc rồi thì để ý vào sự thanh tịnh. Sau đó là nhấn ga và tập đi nghen.

đó là ăn cắp từ đây: https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/thuc-hanh/song-hanh-nhap-dinh-tro-luc-2140

xong rồi hai  thằng con cùng đi chơi.

Con nằm và hộ thân, đếm số. Khi nhịp chuông đầu gõ thì con vào hoa sen. Ui chu choa hehehe cận định. Có thể vì con bị nhức đầu nên con để ý chỗ đó nhiều quá. Nên con lập lại kế hoạch việc làm hôm nay của mình (là hộ trì và gắn hoa sen lại) một lần nữa cho bộ óc nghe rõ, và bám trụ vào đằng trước mặt để làm. Sau đó ông Phật xuất hiện. Mờ và nhỏ. Thôi có nhiêu thì cho nhiêu vậy.  Con canh  tới lúc ánh sáng nó mạnh nhất thì nói: "Ông Phật ơi hôm nay con mệt nên ông Phật phụ luôn với con để giúp cho Bạn con tập cho tốt nha." Con thấy ông Phật "đi theo". Hơi khó diễn tả. Tức là lúc đó con tác ý đi tìm Bạn A và ông phật đi theo sự tác ý đó.

Con chui vào màn tv (vẫn cà xịch cà đụi thế thôi ;D ) y như con ma trong phim the Ring. Bò vào màn tv  thì đúng hơn, hehehehe. Và con tác ý tìm bạn A. Bạn A ngồi trên hoa sen rồi, đã vô xê. Nhưng mà khi hai đứa ngồi vào "thế bập bênh" thì phần bạn A cứ xoay lung tung (làm hai đứa xoay như cái chong chóng). Con phải ghì lại thật là nặng thì mới yên được. Cái vùng xoáy đen thì hôm nay ngay đằng trước của bạn nên con ngồi lên và cố ghì nó xuống. Hôm nay con hơi yếu mà thích ra gió, hehehe.

Con để ý và tác ý phóng quang, từ con và từ ông Phật luôn. Y như lần trước, là đánh từ hoa sen và hất ánh sáng này lên. Khi con làm vậy thì con thấy hoa sen của A xoay rất là chậm. Nếu nhìn nhanh thì tưởng là không xoay luôn. Nhưng thực ra nó xoay mà xoay rất là chậm. Tức là nhích một cái, đứng lại một lúc, rồi mới xoay tiếp. Con lấy làm lạ và quan sát cho thiệt kĩ con người bạn thì phát hiện ra: cái đầu bạn rất sáng (tức là mức độ thanh tịnh, tinh tấn, hay là trí tuệ gì đó cao), nhưng nó hông truyền xuống (hay lên) hết được. Khí lực thì chỗ trắng chỗ mờ. Y như ống hút bị nghẹt. Hmmm Hmmm. Nhất là từ eo lưng trở xuống có bóng mờ. Nó làm giảm đi ánh sáng hắt ra của hoa sen, tức là che bớt, ko cho sáng lên trên mặt nhiều. Con nghĩ là tìm ra được vấn đề thì sẽ tìm ra cách giải quyết ha Thầy ha? Con sẽ cố gắng. Con dùng hoa sen mà hôm qua con tặng cho bạn. Dùng cái đít hoa sen này di chuyển khí lực của bạn. Hoa sen chạy từ anahata và chạy từ từ ra theo những luồng khí lực màu trắng. Nó giúp cho những luồng này bớt nghẽn một tí. Theo sự suy nghĩ của con thì cái hoa sen nhỏ này sẽ giúp ích cho cái hoa sen bự kia (điều chỉnh từ từ giúp nó xoay dễ hơn). Con kể ra như vậy hông phải là để chê Bạn hay là có mục đích gì. Con muốn tìm cách giúp cho Bạn. Và con đang học làm một  việc mới nên con ghi ra để Thầy có thể chỉ cho con.  Vậy nha!

Sau đó con zoom ra xa và tập trung vào bập bênh để làm thanh tịnh. Con nói cho Bạn biết con và ông Phật sẽ cùng hộ trì cho bạn. Sau đó con bắt đầu phát lực. Con thấy là tụi con tạo thành một hình tam giác 3D. Y như là mặt bên phải của kim tự tháp. Ông Phật ở trên đỉnh. Con ở gần cái thấy nhất (ngồi trên hoa sen, quay lưng lại), và bạn A ngồi đối diện con, xa cái thấy nhất. Đương nhiên con vẫn ngồi thấp hơn so với bạn. Nhưng tam giác này vẫn không hề méo mó.

Từ con và ông Phật phóng ánh sáng mạnh mẽ về bạn. Con tác ý Thanh Tịnh, và con nghe tiếng con âm vang trong không gian màu đen rất to.Ánh sáng ông Phật mạnh đến nổi làm cho phần diện tích của tam giác vàng khè và ánh sáng này hắt ngược lên trên không trung, cũng theo hình tam giác. Mà con hông có thấy mệt.

Nói về bài tập của con: trong khi vừa làm cái này, con tranh thủ ngắm ông Phật. Thì tại vì ổng đã đứng ngay đó trên đỉnh tam giác rồi! Con đâu còn phải chia cái thấy ra làm đôi như hôm qua đâu. Ngu gì mà hông nhìn cho kĩ.

Ông Phật mềm mại và nhu nhuyễn hơn hôm qua. Ổng cứ cười hoài hà. Mà con muốn chui vô cái đảnh để ngủ tiếp lắm nhưng con thấy zô ziên quá (tại đang "mần ziệc" mà). Con thấy tay phải ổng cũng bắt ấn bình thường. Nhưng tay trái đâu mất tiêu. Kì cục? Con nhìn đi nhìn lại vẫn hông thấy tay trái đâu hết trơn. Cuối cùng! Thấy rồi! Tay trái ổng vương cao bự ơi là bự và che một cái lỗ to đen ngòm ở trên trời á! Mà bàn tay này giống bàn tay của con, nó mủm mĩm mà, chứ không giống bàn tay phải thanh tú kia, hehehe. Nhưng nó vẫn là tay ổng. Nói chung là tại vì ổng che cái lỗ đó nên con tập hông nhức đầu cũng hông tức ngực nữa.

Hết 15 phút nên con dặn bạn A nhớ là lấy hoa sen con tặng nha và mau khỏe (hay sao đó, con không nhớ rõ). Sau đó con cám ơn hay hồi hướng gì gì đó. Sau đó con đọc Thanh Tịnh, Thanh Tịnh, Đại Thanh Tịnh. con thấy một lực từ con âm hưởng ra rất xa. Y như là khi mình ném một viên đá vô hồ nước thì mặt nước rung theo kiểu vòng tròn  to dần. Nó y như vậy, và to lắm đó. Con không dám xạo nhưng con nghĩ chắc cũng phải 1 hay 2 cây số. Xong rồi xã thôi.

Bạn A sau đó nói là bạn đang tập thì bị đo và bị ngủ. Nhưng mà không phải là hôn trầm. Con làm gì sai hay là mạnh quá hả Thầy? Thầy chỉ cho con nha!

Rancon

Tiếp nào!

Hôm nay con và Bạn A lại chơi bập bênh. Kì này theo lời dạy của bạn, con làm nhẹ lại và tác ý tập chung với bạn luôn.

Vô tập, con tác ý đi vào khu vực của HSTD và kéo bạn này vô. Khi vô thì cũng có nhiều người ngồi hoa sen rồi, nên con chọn chỗ ngồi cân bằng nhất. Có một vùng xoáy đen (nhỏ xíu thôi) nên con ngồi vô đó. Sau đó bắt đầu quán hoa sen, làm ông Phật. Hai hôm nay lực con rất yếu, và con cố tình tập thật là chậm so với thói quen của mình nên nó làm con hơi quờ quạng và chưa quen nên nó kì kì. Sau khi ổn định rồi thì con lại nhờ ông Phật đi tìm bạn A. hôm nay thấy ông Phật không rõ nhưng tại sao lại đẹp hơn? ???

Sau đó con nói trong tv là: "Bạn A ơi em đến rồi, mình tập nha." Xong rồi con ngồi đối diện bạn, ông Phật ở trên đầu, cũng tạo thành tam giác. Nhưng hôm nay con cũng chẳng thèm tập ông Phật luôn mà quán cùng đề mục với bạn. Là như vầy: con ngồi đối diện với cái thấy, đến bộ xương ở giữa, cuối cùng là bạn. Tuy vậy con vẫn thấy rất là rõ ràng.

Trong cái tam giác của ông Phật - con - A thì con không dùng màu vàng nữa vì thấy nó quá mạnh, nên con dùng màu xanh dương. Con tác ý làm cho thanh tịnh nhẹ nhàng và mát mẽ cho bạn dễ tập.

Sau đó quay về đề mục. Con làm cho cái đầu bộ xương vàng, xuống đến cổ. Thì nó ngưng tại đó không chịu đi nữa. Nên con tập trung vào ba đốt xương cổ. Tại đây con làm cho không gian của cái thấy sáng lên, và thì thầm về những chuyện tốt mà Bạn A đã làm, nguyện xin hồi hướng tất cả phước báu công phu để chuyển phá hoại thành giúp đỡ và giúp cho bạn tu tập dễ dàng hơn. Thì con thấy một sự "thăng hoa". Hmmm hmmm. Tức là có những đốm sáng nhỏ nhỏ y như lân tinh hay là đom đóm từ trong những đốt sống cổ bay ra và lượn vòng ở đó. Rất là đẹp. Đương nhiên đây chỉ là yếu thôi.

Sau đó  con quay lại người bạn và lại làm lung tung gì trong đó. con thấy có 1 đoạn khí lực nó dài ra 1 tí. Rồi buổi tập kết thúc.

Sau đó con nằm trên giường, suy nghĩ về bạn. Con biết là bạn ngủ nên tranh thủ tập và coi làm được gì.

Con tập và tác ý chui vào đầu bạn. Trong đó có vài cục đen đen trôi lững lờ. Con lấy chày kim cang và gỏ nó. Cũng tạm thôi chứ không xi nhê. Con đến ajna và ráng nối máu tới đó. Thì máu nó đọng lại chứ ko thèm chảy. Con càng đẩy thì bên ngoài có con muỗi nó cắn con huhu :( . Con chỉ làm được một lát thôi. Sau đó con lấy tay xoa mũi bạn cho dễ thở, và lấy cái chày nong cái mũi cho cái khe nó bự ra cho nhìu khí vô. Con lấy tay vuốt phổi cho nó ấm. Rồi con lấy hoa sen trùm lại, bọc bạn trong một cánh sen và mang lên QQT. Con ngồi vừa canh vừa xoa. Cho bạn ngủ. Hết 15 phút là cũng hết sức nên con chui ra nhưng tác ý là vẫn canh.

Khi con tập chung với bạn thì có 1 sát na con hiểu được cái sự khó thở của bạn. Con thấy con cũng là bạn. Và con tưởng mém chết. Phải hít ráng lên mà chỉ được 1 tí xíu không khí. :( Nên con muốn tìm cách giải tỏa cái này.

Tibu

#158
Trích dẫn từ: rancon trên Th5 11, 2012, 11:48 AM
Thầy ơi,

Mặc dù là tính nghỉ ngơi ngồi chơi cho hết 2 tuần nhưng mà con thấy cũng phí. Nên khi các Bạn rủ tập là con chơi liền, hehehe.

Khi con vào thì con hộ thân liền. Sau đó con suy nghĩ là làm thế nào mà giúp cho các Bạn đây? Con nghĩ là mình phải "vô xê" trước rồi mới có lực. Nên con vào quán hoa sen. Lần này con ráng làm chỗ căn bản ở vùng trước mặt. Tức là con đang build lại lòng tin vào cái tv. Có một điểm lóe sáng và con nhắm vào đó và làm hoa sen trong tv. Làm rất nhanh.
Căn bản tới đây là đúng 100%.
Trích dẫn
Sau đó con giữ cái đó ở đó (tầm tam thiền?) và nghĩ là mình có thể làm hai việc một lúc không? Và lập tức con mở ra Chân Như ở góc 30 độ. Con nghĩ là con không thể làm hai chuyện cùng lúc nhưng có thể làm gần như cùng lúc. Mức độ thời gian chênh lệch không đáng kể.
Tâm con nó chưa nhu nhuyển và dể sử dụng nên nó bị như vậy đó. Chỉ cần dợt nhiều hơn thì sau một thời gian tâm lực nó sẽ mạnh lên.
Lời Bàn
Trạng thái "bật qua, bật lại" này ở Tứ Thiền thì nó mạnh hơn.
Gọi là "bật qua, bật lại" là cách nhìn lần lượt từ Chân Như (nhìn từ bên ngoài màn tivi) qua cái nhìn của hành giả đang ở trong màn tivi.
Rõ hơn:
Từ Chân Như nhìn vào: là coi hành giả đang đóng phim.
Cái nhìn đang ở trong màn tivi: là chính hành giả đang đóng phim.
Và hai cách nhìn này có thể thay đổi dể dàng cho nhau.
Trích dẫn
Sau đó con tập trung vào cái thấy của Chân Như và cố gắng gom các Bạn lại. Con hiểu là có Nhí và các Chị canh cốc rồi, nhưng mà không hiểu sao con thấy là đây là cái mà con phải làm.
Con đang tạo ra một lực gia trì riêng trong nhóm của con.
Trích dẫnCó bốn bạn, tạm gọi là A,B,C,D.  Trình độ khác nhau. Tức là các bạn trụ ở chỗ khác nhau. Nên con gom lại ở chỗ lưng chừng cho dễ chịu nhất. Khi gom lại thì có hai Bạn A, B hôm qua đã ngồi sẵn trên hoa sen rồi.
Quan niệm "ngồi trên hoa sen" là ngay lúc này hai bạn này đã có làm hành động tâm linh nào đó đồng dạng với Bồ Tát.
Trích dẫnHai bạn mới C, D hôm nay thì chưa.  Con lót hoa sen cho hai Bạn này.
Hành động "lót hoa sen" là hồi hướng công đức thực hiện hạnh Bồ Tát cho hai bạn này.
Trích dẫnC ngồi trên hoa sen nhưng bị lún trong hoa sen.
Vì đây là một tiêu chuẩn của Bồ Tát nên khi hồi hướng như vậy: Tu sĩ làm chuyện hồi hướng này cũng sẽ thấy được luôn tình trạng đồng dạng này ra sao.

Tình trạng bị lún xuống là:
Khi làm chuyện cứu người, vị này còn tính công của mình, qua động tác tự nhiên là: Còn nhớ là mình đã làm như vầy, như kia...

Lời Bàn:
Đây là không có gì là sai, nhưng vì chưa có làm nhiều lần, nên trí thông minh tự nhiên nó nhớ. Còn nếu mà làm quá nhiều lần thì nó sẽ quen và không còn để ý đến những việc thiện này nữa.

Trích dẫnD thì nằm sải lai hehehe vì ngủ mất.
Ngồi trên hoa sen có hai vấn đề:
1. Chóng mặt là do tính ích kỷ mà ra.
2. Ngủ khỏe là đây là một người thiện, và khi gặp cái chuyện thiện hơn mình thường làm, thì người này do cái tính quá êm ái này mà sinh ra chuyện nằm ngủ.
Trích dẫnCon ngồi đối diện với các bạn và loay hoay tìm cách...
Con muốn không cho bạn này tỉnh ngủ thì con nhìn bạn này và con sẽ hiểu là con có thể liên lạc với bạn này: Khi con biết là con đã bắt được liên lạc rồi thì con chỉ việc gọi ngay tên của bạn này thì bạn này sẽ hết ngủ.
Trích dẫnCon chuyển qua đề mục con và quán một chút, thì ra ông Phật. Con nhìn ông Phật cho vui và sau đó quay qua các Bạn.
Tới đây là đúng 100%.
Trích dẫn
Khi quay lại, con thấy là cái chỗ con ngồi này chưa hay. Con dò một hồi và thấy đằng sau, phía bên trái của con có 1 vùng xoáy màu đen, nó xoáy hướng đi xuống. Và con liền bay qua đó ngồi.  Khi ngồi trên đó yên rồi thì con phóng quang ra các bạn.
Chỗ này nên cẩn thận: Chỉ ngồi vào điểm này khi con biết là con có dư tâm lực để ngồi vững vàng, còn không thì con nên hộ thân trước (như con đã làm).
Lời bàn:
Khi chọn chỗ này để ngồi thì tu sĩ đã hiểu là mình ngồi ngay chỗ "Vọng Tâm" mạnh nhất của nhóm người mà tu sĩ hộ trì. Việc làm này xuất phát từ "Tình Thương" (y như là hành động cho đứa con ngủ chỗ khô để Mẹ ngủ chỗ ướt vậy, nhắc lại: Không có "Tình Thương" thì tu sĩ sẽ không nhớ đến cách chọn chỗ này đâu.
Trích dẫnCon ngồi gần bạn A nhất và xa bạn D nhất. Tụi con là một tam giác xéo, con là đỉnh, bốn bạn kia là cạnh đáy. Nhưng tam giác này không phải là tam giác đứng - tức là con ngồi gần như ngang hàng (trên một mặt phẳng) chứ không phải ngồi từ trên.Từ con có một tia màu vàng đi ra đến từng bạn.
Con chọn chỗ thì đúng 100%, nhưng khi phóng quang thì con làm thiếu sót. Chính con phóng quang cho Bạn Bè của con. Nó thiếu ở chỗ là thiếu tình trạng "Tam Bảo" (Phật Pháp Tăng) mà ở đây chỉ có "Nhị Bảo mà thôi (Tăng và Pháp).
Trích dẫn
Xong rồi con quay qua quán ông Phật tí nữa. Ông Phật hôm nay đứng nhưng cười dễ thương lắm. Con nhìn cho kĩ cái chân vì con thấy là vẫn còn có gì ở đó mà con phải chú ý. Con nhìn hai ngón cái (rất to) của ổng mà cảm thấy có cái gì trên móng chân á mà con nhìn chưa ra. Con thấy áo của ổng cũng có điểm lấp lánh lóe sáng nữa. Chẳng lẽ cũng có người trang nghiêm quốc độ trên áo ông Phật?
Tuy là con nghĩ nó là như vậy (trang nghiêm quốc độ trên áo) nhưng cái Vô Sư Trí lại tính khác! Hehehe.

Cái áo Ngài bận là cái áo Chánh Pháp đó.

Điểm sáng là điểm con chú ý vào chuyện trang nghiêm quốc độ theo chiều hướng" Chánh Pháp.
Trích dẫn
Sau đó con thắc mắc tóc ông Phật là sao? Tại sao nó lại là những cuộn cuộn? Không lý nào là vì ổng tóc quăn? Cũng càng không phải là vì ổng từng là tu sĩ bên tóc (ở dơ) hehehe. Phải có lý do. Và con thấy con chui vào trong những cuộn tóc đó. Con thấy con có thể chui vô và ra rất dễ dàng. Trong đó có lỗ hổng như là hang núi á nha. Con sẽ trở lại đây thám hiểm tiếp.

Sau đó con nhìn ánh sáng vô biên của ông Phật. Con nhớ là hôm trước Ngài dùng ánh sáng này để thanh lọc con. Nên con nói: "Ông Phật ơi cho con mượn ánh sáng này để con làm cho bạn con nha."
Đây là cái mà Vô Sư Trí nó tính cho con làm. Hehehe

Khi phóng quang thì nên có đủ Tam Bảo: Phật - Pháp - Tăng thì nó mới có trên, có dưới và như vậy nó mới có tác dụng rất là có hậu.

Là khi phóng quang với đầy đủ Tam Bảo thì Bạn Bè của con sẽ có được linh tính rất là bén nhạy về những ác pháp. Bạn Bè của con sẽ nhận ra ngay khuyết điểm của mình và tìm cách sữa đổi.
Trích dẫn
Xong rồi con quay qua Chân Như.
Hay! Rất là hay! Phải nói đây là nước cờ "Tranh Tiên"!
Lời Bàn
Khi quay về Chân Như (Tức là cái nhìn từ phía ngoài của màn tivi) con cũng đã xuất sắc truyền vào khung cảnh đó cái tính tỉnh lặng của Chân Như.
Bạn Bè sau này, khi tu hành cao cấp hơn, nhưng vì một nguyên nhân gì đó mà chỉ thui thủi tu một mình, thì sẽ nhớ lại cái cảm giác thanh tịnh này! Và khi tu hành một mình thì cũng không nhầm lẩn Đây là một hành động có hậu.
Trích dẫnCon làm những việc sau:

-Đối với cái vòng xoáy màu đen ngay chỗ con ngồi: con dùng ánh sáng mạnh mẽ của hoa sen để chế ngự nó. Vì ánh sáng che mất màu đen nên nó hóa giải được sự vọng tâm nặng nề này. Con thấy chiêu này rất hay vì nó làm cho người chịu đựng hông bị vọng tâm. (vì con - người ngồi ngay đó vẫn còn rất yếu mà, hehehe).

-Đối với các bạn: Con dùng ánh sáng của ông Phật và rọi thẳng vào các bạn. Ai cũng như ai. Ánh sáng này làm cho mặt các bạn vàng lên. Nhưng nó không có xuất-phát-từ-chính-họ. Con thấy giống như là đặt vàng ròng ngay trước mặt thì cái mặt nó sáng do ánh sáng từ vàng phát ra. Con không chịu. Con muốn phải sâu và xuyên suốt hơn như thế nữa. Con liền thấy cái cảnh con Nhập Lưu lần 1. Đó là do lực quán vô thường từ hoa sen hắt lên mà làm cho con Ngộ. Thế là ngay lập tức con đánh vào hoa sen. Đồng thời hoa sen của cả 4 người thành vàng ròng (như nóng chảy nhưng không có gì cục cựa hết nha), và ánh sáng nguyên chất này hắt lên mạnh mẽ. Ai cũng là vàng chính hiệu hết. Và con thấy con ngồi thấp hơn bốn bạn này một tí. Y như là chơi bập bênh. Con lấy sức nặng của mình đè xuống và đẩy các bạn lên cao. ;D ;D ;D Hai bạn C và D lúc ban đầu có những thay đổi sau: Hoa sen của C nhẹ hơn và C nổi lên một tí. Mặt sáng hơn. Con thấy con thổi được những bụi đen li ti từ trên người C bay rớt ra. Nhưng còn phải làm tiếp ;D ;D ;D . D lúc nãy nằm sải lai bây giờ đã ngồi trên hoa sen rất là vững vàng nhưng mà cũng còn ngủ, hehehe. Có còn hơn không, có còn hơn không. Hai bạn A và B thì khỏi nói đi nghe. Ngon lành. Và con giữ như vậy cho tới cuối buổi. Chính cái này nó làm con bị nặng tim, hehehe. Đến đây con hiểu sự chịu đựng mà Thầy, Nhí, và TLH phải chịu khi hộ trì cho mọi người, nó còn phải hơn gấp trăm gấp ngàn. Con rất khâm phục mọi Người. Ôi con còn phải học rất rất rất nhiều. Ha CHỊ ha! hehehe.
Không ngôn từ nào có thể diển tả hết được cái hay, cái khéo của Vô Sư Trí khi hành giả đã đem đủ Đạo vào Đời.
Trích dẫn
-Đối với bài tập của con:  Con thấy ông Phật đưa tay ra đón con lên. Con là búp sen nhỏ trong bàn tay ông và vẫn xoay rất nhẹ nhàng. Con không biết ông Phật đưa con đi đâu? Thì con thấy là ông cho con ngồi trên vai phải. Con thấy lỗ tai ông có điều đặc biệt và nó dẫn đến một chỗ nào đó. Nhưng con hông chịu. Cái chỗ mà ông muốn đưa con đến không lý nào chỉ đơn giản như vậy? Sau khi nhìn chán và chê ;D cái vai, tóc, và lỗ tai ông thì con thấy ông nâng con lên ngay cục đỏ trên đảnh ông. Trời ơi! Con không thể chịu đựng nổi ánh sáng từ bi và hấp lực của nó hehehe nên con thấy con phải che mặt lại ;). Ông Phật ghê quá! Ông Phật cho ra ánh sáng và hút lại bụi đen thui!  Và con nhìn một hồi. Cái đảnh của ông là một viên Ngọc to bự màu đỏ sáng vô cùng và trong sạch vô cùng. Nó cứng nhưng mà nó không cứng! Nó mềm nhưng nó dẻo và nó có sức chịu đựng cao độ cũng như tính nhu nhuyễn kì lạ để đón tiếp bất kì thể loại gì. Con chui vào ngay giữa cục đỏ và ngủ hehehe. Lúc đó con thấy nó tuy là cao như vậy (trên đầu/đảnh ông Phật) nhưng lại thấp lắm. ??? Và con thấy thân thuộc dễ chịu lắm nên con mới cảm thấy đó là trú xứ của con. ;D
Hành động đúng mức của một Người Chỉ Đường là cao nhưng lại thấp, gần gủi và thân thương. Đây là tuyệt chiêu của thành viên hoasentrenda.
Trích dẫn
Sau cùng là hết giờ, chuông gõ boong nên con chạy vô Chân Như coi thì vẫn còn hình ảnh đó. Con hông biết con có còn khả năng hỗ trợ như vầy hem, hehehe, nên con lưu lại kỉ niệm bằng cách tặng cho mỗi bạn một Liên Hoa. Bốn người đó đều có một hoa sen xoay ở anahata của họ. Hoa sen này cũng như mọi hoa sen của con, xoay theo bánh-xe-Pháp, hehehe. Sau cùng là con hồi hướng và xả.

Nói thêm: Trong suốt quá trình này. Có một "ai" đó ngồi trên hoa sen nhưng người đó không tập mà chỉ là một bóng mờ. Con vẫn giữ người đó ở vòng ngoài (không cho vô tam giác của tụi con, vì người đó không tập). Và con cũng tặng cho một hoa sen. Con thắc mắc chả hiểu "nhân" này là ai. Sau đó ngồi dậy (con nằm võng) thì thấy Bà Chị Dâu (có chữ Vạn) đang nằm ngủ trên giường sau lưng con ;D ;D ;D. Thì ra là chị ấy. có còn hơn không, hehehe.

Quá trình tập là 20 phút. ;D ;D ;D Con làm như vậy có được không Thầy?

Hết.

Hay quá! Rất có hậu và cực kỳ sáng suốt.

Rancon

Thầy ơi con có làm một số việc. Thầy chỉ giùm con là con làm còn thiếu chỗ nào để con học nha.

Khi con tập thì con làm trình tự sau: hộ thân, điều thân điều tức, vào đề mục trong không gian đen. Giữ đề muc lâu, rõ. Khi thấy yên thì làm tv. Khi tv yên và sáng thì cho đề mục vào và giữ. Hết buổi. Nói chung là cố gắng thấy cho chính diện và rõ ràng.
Sau đó vài ngày, buổi tập cũng thế. Nhưng vì có mục đích là làm này nọ nên thay vì chỉ giữ đề mục hoa sen trong tv thì con giữ ông phật. Khi ông phật ra thì con thấy ấn thí vô úy rất sáng. Lần nào cũng thế. Tuy nhiên con không rõ vì sao. Chỉ hiểu nôm na là: nó mang ý nghĩa là mình đừng sợ (con sợ tv sai nên rất nhát dùng) và nfoài ra bàn tay có ấn thí vô úy này có thể độ tử. Không biết đúng không?

Trưa nay đi xe đò đi chơi, con cảm giác xe ngột ngạt nên quán ông pgật và tác ý phóng quang cho sạch sẽ. Con thấy bàn tay có ấn thí vô úy đưa ra và rất nhiều linh hồn mặc đồ rách nát chui vô. Họ đi vào điểm giữa ngay lòng bàn tay và thành ánh sáng. Có rất nhiều. Sau đó con thấy nhẹ và vui.
Con vừa giữ ông phật trên đường đi vừa tác ý độ những ai có duyên, cũng như làm cho con đường sạch sẽ. Con thấy có rất nhiều người toc bù xù, áo rách, lưng còng không thấy mặt, cũng như những con ngạ quỷ da sần sùi, lùn sũn, có bướu to ở cổ phải, họ đi vào bàn tay ông phật.họ tạo thành vùng sáng lan rộng ra.

Sau đó nghỉ một lát thì con lại làm vầy: con quán ông phật, và bản đồ chữ s. Sau đó phát nguyện làm thanh tịnh và độ những ai có nhân duyên. Rồi con làm tam giác theo công thức giải oan với ông phật, con, chữ s. Khoảng nửa tiếng sau thì chữ s bóng, sáng, yên lành. Con cám ơn những hộ pháp đã gìn giữ và giúp cho chữ s an lành để chúng ta có thể tu hành yên ổn. Sau đó là mệt nên con nghỉ. Con thấy là: hôm nay con đi đường không mắc mưa. Nó toàn mưa trước hoặc sau (mưa to),
nhưng con hổng bị ướt, hehehe.

Nếu con làm sai hay thiếu sót thì thầy chỉ con nha.


lengoctao27

Lượm tiền tỷ!
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D!

chim sẻ

Rắncon ơi, hay quá! làm sao mà hay quá vậy Rắncon   :-* :-* :-*
*** *** chờ đọc bài của RC nữa nghen.  ;D ;D ;D Cố lên !

Rancon

Thứ dữ là những người đã và đang làm rất, rất nhiều việc trong im lặng vì họ biết họ đang làm gì.

Rancon chỉ đang học, và cố gắng làm những gì được dạy. Cho nên phải hỏi cho rõ để làm cho đúng, ngoài ra còn có mục đích chia sẻ kinh nghiệm thực hành để người khác không bị sai lầm như mình mà thôi.

lengoctao27

Đúng vậy,Rắn Con trả lời rất hay!
Hồi xưa,gần như ngày nào mình cũng gặp Cô Ba Hột Nút và biết là Người làm rất nhiều việc nhưng mà mình lại không biết gì hết!Hề ! ;)!

Tibu

Trích dẫn từ: rancon trên Th5 27, 2012, 11:41 AM
Thầy ơi con có làm một số việc. Thầy chỉ giùm con là con làm còn thiếu chỗ nào để con học nha.

Khi con tập thì con làm trình tự sau: hộ thân, điều thân điều tức, vào đề mục trong không gian đen. Giữ đề muc lâu, rõ. Khi thấy yên thì làm tv. Khi tv yên và sáng thì cho đề mục vào và giữ. Hết buổi. Nói chung là cố gắng thấy cho chính diện và rõ ràng.
Sau đó vài ngày, buổi tập cũng thế. Nhưng vì có mục đích là làm này nọ nên thay vì chỉ giữ đề mục hoa sen trong tv thì con giữ ông phật. Khi ông phật ra thì con thấy ấn thí vô úy rất sáng. Lần nào cũng thế. Tuy nhiên con không rõ vì sao. Chỉ hiểu nôm na là: nó mang ý nghĩa là mình đừng sợ (con sợ tv sai nên rất nhát dùng) và ngoài ra bàn tay có ấn thí vô úy này có thể độ tử. Không biết đúng không?
Ấn Thí Vô Úy một khi đã được quán cho tới chỉ (chiếu sáng chói lòa) thì có rất nhiều công dụng: Làm cho an tâm, thanh tịnh, hộ thân, chữa bệnh, phóng quang, phát ra nguyên ngôn, vaf dĩ nhiên là chuyện độ tử.
Tóm lại khi quán ra cái ấn và đã sáng chói thì "ấn nào cũng như ấn nào".
Trích dẫn
Trưa nay đi xe đò đi chơi, con cảm giác xe ngột ngạt nên quán ông phật và tác ý phóng quang cho sạch sẽ. Con thấy bàn tay có ấn thí vô úy đưa ra và rất nhiều linh hồn mặc đồ rách nát chui vô. Họ đi vào điểm giữa ngay lòng bàn tay và thành ánh sáng. Có rất nhiều. Sau đó con thấy nhẹ và vui.
Con vừa giữ ông phật trên đường đi vừa tác ý độ những ai có duyên, cũng như làm cho con đường sạch sẽ. Con thấy có rất nhiều người toc bù xù, áo rách, lưng còng không thấy mặt, cũng như những con ngạ quỷ da sần sùi, lùn sũn, có bướu to ở cổ phải, họ đi vào bàn tay ông phật.họ tạo thành vùng sáng lan rộng ra.
Y như Cô Ba Hột Nút. Không sai vào đâu hết ;D ;D ;D
Trích dẫn

Sau đó nghỉ một lát thì con lại làm vầy: con quán ông phật, và bản đồ chữ s. Sau đó phát nguyện làm thanh tịnh và độ những ai có nhân duyên. Rồi con làm tam giác theo công thức giải oan với ông phật, con, chữ s. Khoảng nửa tiếng sau thì chữ s bóng, sáng, yên lành. Con cám ơn những hộ pháp đã gìn giữ và giúp cho chữ s an lành để chúng ta có thể tu hành yên ổn. Sau đó là mệt nên con nghỉ. Con thấy là: hôm nay con đi đường không mắc mưa. Nó toàn mưa trước hoặc sau (mưa to),
nhưng con hổng bị ướt, hehehe.
Khi quán chi tiết thì sẽ tác dụng vào được chi tiết, khi quán tổng quát thì lại tác dụng tổng quát. Tuy nhiên tất cả nên nằm ngay chính diện, ngang với tầm nhìn, hoặc là dùng công thức:

"Ajna là cái thấy" và các luân xa khác đều là những máy chiếu phim.
Trong công thức này, lại có độ nghiêng tùy theo tu sĩ trong vấn đề áp dụng từng cặp theo kiểu:

Ajna với một trong những luân xa khác.

Các luân xa khác:
A tỳ: Đầu ngón chân cái.
Huyệt Túc Tam Lý (hay là xương bánh chè đần gối) là hết cảnh Địa Ngục.

Đầu xương đùi: Súc Vật
Cuối xương đùi (mép bẹn): Rồng (hết cảnh súc vật).

Bờ xương mu: quỷ ăn tinh khí.

Lỗ rún: Quỹ đói.

Đầu xương ức: Thần các loại

Huyệt Ngọc Đình: Con Người (có hiếu và ăn ngay nói thật)

Yết Hầu: Con Người (có hiếu và ăn ngay nói thật) giỏi, học cao, giúp đời...

Đầu xương hàm: Cõi Dạ Ma
My Tâm: Tha Hóa Tự Tại (cao nhất của cõi Dục Giới)

Ajna: Sơ Thiền cho tới Tứ Thiền Hữu Sắc (Hết cõi Hữu Sắc)
và từ Không Vô Biên Xứ cho tới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng. (Hết cõi Vô Sắc)
(trong điều kiện này: Cái Thấy nằm ngang dĩ nhiên, với góc nhìn là 0 độ).

Huyệt Thần Đình: Hệ thống quán đảnh gồm các Thầy Tổ các môn phái, Bồ Tát, và các vị Phật, Cổ Phật.
Các Ngài cùng trình độ thì ngồi hay đứng trên hoa sen năm cánh và các Ngài ngang hàng với nhau.
Khác trình độ thì các Ngài ngồi hay đứng trên hoa sen năm cánh và Ngài này (trình độ cao) lại ngồi hay dứng trên đảnh của Ngài kia (trình độ thấp hơn).
Tại đây ai cũng có hoa sen năm cánh.
(trong điều kiện này: Cái Thấy hơi ngước lên với góc nhìn là +45 cho tới +60 độ).

Trích dẫn
Nếu con làm sai hay thiếu sót thì thầy chỉ con nha.
Không có gì sai cả. Chỉ thiếu vài chi tiết như trên mà thôi. ;D ;D ;D