Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Đối trị tham, sân, si

Bắt đầu bởi brightmoon000, Th10 16, 2011, 09:24 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

brightmoon000

Thưa thầy, nhân đọc đoạn Kinh Đại Không trong Trung Bộ Kinh, con ý thức được rằng một vị đệ tử dù tu theo Chánh Pháp, nếu tự bản thân không thể kiểm soát được tâm thì cũng dễ dàng chịu sự phiền não do chính tâm mình mang lại. Đức Thế Tôn cũng đã từng nói: vị Ðạo sư ấy với lòng từ mẫn thuyết pháp cho các đệ tử, mong cầu hạnh phúc cho họ, vì lòng từ mẫn nói rằng: "Đây là hạnh phúc cho các Ông, đây là an lạc cho các Ông". Nhưng các đệ tử của vị ấy không chịu nghe theo, không chịu lóng tai, chú tâm vào hướng khác (annan), ngược lại, họ đi xa lời giảng dạy của vị Ðạo sư. Như vậy, này Ananda, là các đệ tử đối xử với bậc Ðạo sư, với tâm thù nghịch, không với tâm thân hữu.

Tham, sân, si là mục đích mà  hầu hết tất cả các lubu đều muốn loại trừ, dù ít dù nhiều. Con cũng đã từng băn khoăn về vấn đề này, đến hỏi thầy và được thầy chỉ dạy cho cách làm thế nào để diệt trừ, giảm bớt; giúp con vững tâm hơn về phương pháp và cách tập sao cho đúng đắn. Con từng có suy nghĩ tại sao Đức Phật sau khi thành đạo thì tham, sân, si đều đc diệt trừ hết trong khi những người được công nhận là thành công( trên phương diện quả Thánh hoặc 5 ông nhập một), hoặc ngay như bản thân con thì có giảm, nhưng chưa tận hết. Về sau nhờ dc giải thích thì con hiểu rằng đức Phật trong 49 ngày nhập định liên tục không nghỉ, còn bản thân mình thì cùng lắm nhập định sâu chắc chỉ dc 1h/ngày thì làm sao có thể so sánh với Ngài dc. Bản thân mình không thường hay suy nghĩ, thì sẽ rất dễ bị rơi lại vào những thói quen xấu từ trước. Từ đó thay vì suy nghĩ về việc tại sao người này đã đạt được như vầy rồi mà còn như vậy, thì con thường hay để ý đến sự giận, buồn hoặc lo lắng khởi lên trong tâm mình hơn, đề phòng và ngăn chặn nó càng nhanh càng tốt.

Được thầy giải thích đã giúp con thấy có lợi ích rất nhiều nên con xin thầy nói lại để tất cả mọi người cùng được hiểu rõ. Câu hỏi của con hồi đó là:
1. Làm sao có được sự hỷ lạc giống như thầy?
2. Phương pháp này có thể diệt trừ hết tham, sân, si trong 1 đời không?
3.Xin thầy nói rõ hơn về phương pháp quán vô thường nào là phù hợp nhất với số đông hiện nay, hay mỗi ng sẽ phù hợp với từng cách quán khác nhau?( bổ sung)

Trích dẫn- Này Ananda, Ông nghĩ thế nào? Vì thấy lý do gì, một Thanh văn Ðệ tử tự nghĩ là xứng đáng (hợp lý) để đi theo một Ðạo sư dầu cho bị hất hủi?
-- Bạch Thế Tôn, đối với chúng con, các pháp dựa Thế Tôn làm căn bản, hướng Thế Tôn làm lãnh đạo, nương tựa Thế Tôn làm y cứ. Bạch Thế Tôn, tốt lành thay nếu Thế Tôn thuyết giảng cho ý nghĩa này. Sau khi được nghe Thế Tôn, các Tỷ-kheo sẽ hành trì.
-- Này Ananda, thật không xứng đáng cho một đệ tử bám sát theo vị đạo sư, nếu vì lý do được nghe giải thích khế kinh và phúng tụng. Vì cớ sao? Trong một thời gian lâu dài, các pháp đã được các Ông nghe, thọ trì, đọc lớn tiếng, suy tư với ý, khéo thấu hiểu với chánh trí. Nhưng này Ananda, đối với những lời nói nào, khắc khổ, khai tâm đưa đến nhất hướng viễn ly, ly tham, đoạn diệt an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn như là thiểu dục luận, tri túc luận, độc cư luận, bất chúng hội luận, tinh cần luận, giới luận, định luận, tuệ luận, giải thoát luận, giải thoát tri kiến luận. Này Ananda, do nhân duyên những loại thuyết luận như vậy, thật xứng đáng cho một Thanh văn đệ tử bám sát vị Ðạo sư dầu cho bị hất hủi.
Sự kiện là như vậy, này Ananda, thời có sự phiền lụy (upaddava) cho vị Ðạo sư; sự kiện là như vậy, thời có sự phiền lụy do đệ tử; sự kiện là như vậy, thời có sự phiền lụy cho các vị tu Phạm hạnh.
Và này Ananda, như thế nào là sự phiền lụy cho vị Ðạo sư? Ở đây, này Ananda, có Ðạo sư lựa một trú xứ (senasanam) xa vắng trong rừng, dưới gốc cây, trên sườn núi, chỗ hoang vu, trong hang núi, tại bãi tha ma, tại khu rừng, ngoài trời hay trên một đống rơm. Trong khi vị ấy sống viễn ly như vậy, các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây xung quanh. Ðược các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây xung quanh, vị ấy khởi lên nhiễm tâm, rơi vào dục vọng, khởi lên tham ái, trở lui lại đời sống sung túc. Như vậy, này Ananda, được gọi là sự phiền lụy của Ðạo sư. Vì sự phiền lụy của Ðạo sư, các ác bất thiện pháp, tạp nhiễm, dẫn đến tái sanh, đáng sợ hãi, đưa đến khổ quả dẫn đến sanh, già, chết trong tương lai, các pháp ấy tấn công vị ấy. Như vậy, này Ananda, là sự phiền lụy của Ðạo sư.
Này Ananda, thế nào là sự phiền lụy của đệ tử? Này Ananda, đệ tử của một Ðạo sư, bắt chước đời sống viễn ly của Ðạo sư mình, lựa một trú xứ xa vắng, trong rừng, dưới gốc cây, trên sườn núi, chỗ hoang vu, trong hang núi, tại bãi tha ma, tại khu rừng, ngoài trời hay trên một đống rơm. Trong khi vị ấy sống viễn ly như vậy, các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân với quốc dân bao vây xung quanh. Ðược các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây cung quanh, vị ấy khởi lên nhiễm tâm, rơi vào dục vọng, khởi lên tham ái, trở lui lại đời sống sung túc. Như vậy, này Ananda, được gọi là sự phiền lụy của đệ tử. Vì sự phiền lụy của đệ tử, các ác bất thiện pháp, tạp nhiễm, dẫn đến tái sanh, đáng sợ hãi, đưa đến khổ quả, dẫn đến sanh, già, chết trong tương lai; các pháp ấy tấn công vị ấy. Như vậy, này Ananda, là sự phiền lụy của đệ tử.
Và này Ananda, như thế nào là sự phiền lụy của các vị tu Phạm hạnh? Ở đây, này Ananda, Như Lai xuất hiện ở đời, là bậc A-la-hán, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Ngài lựa một trú xứ xa vắng, trong rừng, dưới gốc cây, trên sườn núi, chỗ hoang vu, trong hang núi, tại bãi tha ma, tại khu rừng, ngoài trời hay trên một đống rơm. Trong khi Ngài sống viễn ly như vậy, các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây xung quanh. Ðược các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây xung quanh, Ngài không khởi lên nhiễm tâm, không rơi vào dục vọng, không khởi lên tham ái, không trở lui lại đời sống sung túc. Nhưng này Ananda, vị đệ tử của bậc Ðạo sư chủ tâm theo (hạnh) viễn ly của bậc Ðạo sư, bắt chước (theo hạnh ấy) lựa một trú xứ xa vắng, trong rừng, dưới gốc cây, trên sườn núi, chỗ hoang vu, trong hang núi, tại bãi tha ma, tại khu rừng, ngoài trời, trên một đống rơm. Trong khi vị ấy sống viễn ly như vậy, các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây xung quanh. Ðược các Bà-la-môn, gia chủ, cả thị dân và quốc dân bao vây xung quanh, vị ấy khởi lên nhiễm tâm, rơi vào dục vọng, khởi lên tham ái, trở lại đời sống sung túc. Như vậy, này Ananda, được gọi là sự phiền lụy của các vị tu Phạm hạnh. Vì sự phiền lụy của Phạm hạnh, các ác bất thiện pháp, tạp nhiễm, dẫn đến tái sanh đáng sợ hãi, đưa đến khổ quả, dẫn đến sanh, già, chết trong tương lai, các pháp ấy tấn công vị ấy. Như vậy, này Ananda, là sự phiền lụy của các vị tu Phạm hạnh. Nhưng này Ananda, sự phiền lụy của các vị tu Phạm hạnh là nhiều quả khổ hơn, nhiều quả não hơn đối với phiền lụy của Ðạo sư này và phiền lụy của đệ tử này, hơn nữa nó dẫn đến đọa lạc.
Do vậy, này Ananda, hãy đối xử với Ta, với tâm thân hữu, không với tâm thù nghịch, và như vậy các Ông sẽ được hạnh phúc an lạc lâu dài. Và như thế nào là các đệ tử đối xử vị Ðạo sư với tâm thù nghịch, không với tâm thân hữu? Ở đây, này Ananda, vị Ðạo sư ấy với lòng từ mẫn thuyết pháp cho các đệ tử, mong cầu hạnh phúc cho họ, vì lòng từ mẫn nói rằng: "Đây là hạnh phúc cho các Ông, đây là an lạc cho các Ông". Nhưng các đệ tử của vị ấy không chịu nghe theo, không chịu lóng tai, chú tâm vào hướng khác (annan), ngược lại, họ đi xa lời giảng dạy của vị Ðạo sư. Như vậy, này Ananda, là các đệ tử đối xử với bậc Ðạo sư, với tâm thù nghịch, không với tâm thân hữu.
Và như thế nào, này Ananda, là các đệ tử đối xử với bậc Ðạo sư, với tâm thân hữu, không với tâm thù nghịch? Ở đây, này Ananda, vị Ðạo sư với lòng từ mẫn thuyết pháp cho các đệ tử, tìm cầu hạnh phúc cho họ, vì lòng từ mẫn nói rằng: "Đây là hạnh phúc cho các Ông, đây là an lạc cho các Ông". Các đệ tử của vị ấy chịu nghe theo, chịu lóng tai, không chú tâm vào hướng khác, và không ngược lại đi xa lời dạy của bậc Ðạo sư. Như vậy, này Ananda, là các đệ tử đối xử với bậc Ðạo sư, với tâm thân hữu, không phải với tâm thù nghịch. Do vậy, này Ananda, hãy đối xử với Ta, với tâm thân hữu, chớ với tâm thù nghịch và như vậy sẽ là hạnh phúc, là an lạc lâu dài cho các Ông.
Ta không sách tấn các Ông như người thợ gốm đối với các đồ gốm chưa nung, chưa được nung chín. Ta sẽ nói hết lời chỉ trích này đến lời chỉ trích khác, hết lời tán thán này đến lời tán thán khác. Cái gì là lõi cây, cái ấy sẽ đứng vững tồn tại.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Ananda hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.


Tibu

Tibu trả lời cho Brightmoon00:
1. Để vui tính thì nên sống với sự Vô Thường.

Đề nghị:
Nếu tui biết ngày mai tui chết thì tui [...] để làm gì?
Chú ý ký hiệu [...] là cứ điền vào chỗ trống như là
Tui giận
Tui ghen
Tui thù
...

2. Chống Tham Sân Si:
Làm sao đó để có cái vui là được.
Đúng sách vở thì dùng đề mục thì nó rõ ràng nhất.
Hỷ và Lạc (dành khi thiền đến... Sắc Giới)
Sau đó là Lạc (dành khi thiền tới Vô Sắc)

3. Quán Vô Thường thì đã có bài về chuyện này rồi.

Đề nghị:
Nên chơi chiêu tổng quát là đi bằng chiêu... Quán Bất Tịnh.

Khi quán thì có hai (2) cường độ mạnh và nhẹ:

a. Mạnh là khi quán cái thể xác nó xình, thúi, ra nước, có dòi... Thì tu sĩ trứ danh lại nghe được luôn cái mùi xác chết. 

b. Nhẹ thì chưa có thể ngửi được mùi xác chết.

Tuy nhiên, tác dụng của cách quán cũng làm cho tu sĩ hiểu rõ là cái gì rồi cũng Vô Thường! Từ đó  Tham Dục, Tham Sân Si đã bị lung lay tận gốc. Hể mà mình đã chết, thì còn cái gì là quan trọng đến độ phải giận hờn [...]?

Kết quả:
Thời gian là... vài năm sau đó, tu sĩ trứ danh này sẽ thấy mình không còn giận hờn gì được nữa hết.

Công thức kế tiếp là Diệt thọ Tưởng Định là công thức để dứt điểm các vi tế hoặc (râu ria)

Tín

 
Trích dẫnVề sau nhờ dc giải thích thì con hiểu rằng đức Phật trong 49 ngày nhập định liên tục không nghỉ, còn bản thân mình thì cùng lắm nhập định sâu chắc chỉ dc 1h/ngày thì làm sao có thể so sánh với Ngài dc.
Thầy ơi, chị Brightmoon00 ơi, khả năng nhập định lâu hay mau là do gì? Sao có người nhập định không lâu được (vài giờ), có người con nghe nói nhập định được nhiều tuần lễ, hoặc...cả tháng !?
Mà sao khó có thể làm vậy được?

Tibu

Trích dẫn từ: Tín trên Th1 28, 2014, 09:45 PM
Trích dẫnVề sau nhờ dc giải thích thì con hiểu rằng đức Phật trong 49 ngày nhập định liên tục không nghỉ, còn bản thân mình thì cùng lắm nhập định sâu chắc chỉ dc 1h/ngày thì làm sao có thể so sánh với Ngài dc.
Thầy ơi, chị Brightmoon00 ơi, khả năng nhập định lâu hay mau là do gì? Sao có người nhập định không lâu được (vài giờ), có người con nghe nói nhập định được nhiều tuần lễ, hoặc...cả tháng !?
Mà sao khó có thể làm vậy được?
Do nội công thâm hậu. ;D ;D ;D

Hổ Phách

Thầy ơi vừa quán chấm đỏ vừa quán xác chết được không Thầy. Qúan cái này bao lâu rồi quán cái kia được không Thầy. Hay chỉ được quán 1 cái cho nhuần nhuyễn ạ?

con cám ơn Thầy!
LÀM, LÀM, LÀM!!!

Tibu

#5
Trích dẫn từ: beti trên Th1 29, 2014, 02:06 AM
Thầy ơi vừa quán chấm đỏ vừa quán xác chết được không Thầy. Qúan cái này bao lâu rồi quán cái kia được không Thầy. Hay chỉ được quán 1 cái cho nhuần nhuyễn ạ?

con cám ơn Thầy!
Quán xác chết là cách ném một viên đá mà chết hai con chim. Là vì đụng đến Vô Thường và Tham Dục. (dành cho người ít nghiệp sát, nhưng với quyết tâm mạnh)
Còn quán chấm đỏ là tập Tịnh Độ (dành cho người bị nghiệp sát nhiều, với quyết tâm yếu)
Hai cách này khó có thể đi chung với nhau được.

===============================

Khi tập dợt thì dù muốn hay không, tất cả bà con đều nhờ vào một khoảng khắc dể thở nào đó.
Khoảng khắc này, tạm gọi là một sự giải lao.
Lý tưởng:
Nếu hên thì tất cả "đầu vào" đều tạm ngưng (ý là nợ không còn réo nữa). Còn "đầu ra" thì yên bình (ý là nội tâm yên bình).
Trong điều kiện này, tâm của hành giả y như là Thiên Lôi: Sai đâu, đánh đó và đánh cực kỳ chính xác.

Không lý tưởng:
"Đầu vào" và "đầu ra" đều là... đầu trâu, mặt ngựa!

Nó vừa lỳ lợm, mà lại lăng xăng chạy nhảy, chế chiêu, sợ sệt, lo lắng... không biết đâu mà rờ!
Hầu hết, trong điều kiện này, thay vì tập dợt thì chỉ có nhắm mắt... nghĩ chuyện đời.

Tâm thức bị què quặc, y như bệnh bán thân bất toại (ý là: Thân thể thì còn cục cựa theo ý muốn, nhưng tâm thức thì tê liệt).
================
Nhận xét:
1. Tình trạng gọi là Lý Tưởng:
Trên thế gian, không có chuyện: ai đó dọn sẳn ổ cho mình nằm cã!
Thật ra tình trạng lý tưởng, đều do chính hành giả tạo ra trong một thời gian rất là lâu đời, có thể nói là cả chục ngàn kiếp rồi!

Cho đến hôm nay, tình trạng giàu vì Bạn, sang vì Vợ mới có điều kiện xuất hiện. Về chiều thời gian thì lại ngay vào lúc thời đầu tiên của chuỗi: Sinh Lảo Bệnh Tử.

Vào ngay cái thời Sinh (ý là còn trẻ tuổi) mà cầm cờ thì hết xảy!
Ngay lúc này mà có được cái tinh tấn nữa thì hết chê:

Mở ngoặc:
Khi tinh tấn thì làm cái chuyện vương lên, vói tới...
Về khoảng này, nhìn quanh: vì mê lá cây non cho nên con voi nó có cái vòi! Chỉ cái lỗ mũi dài ra thì cũng... thường!

Tuy nhiên khi vương lên phải tính luôn Con Hưu Cao Cổ

Đây là một mầu nhiệm: Chỉ là do phải vương lên để hái lá cây mà mầu nhiệm mộc thêm đốt xương cổ đã xảy ra!

Dị tướng này được hoàn thành trong một thời gian cã triệu năm. Sự tiến hóa không thể dể dàng trơn tru được... mà lại trong đau nhức, trong đói khổ, trong tủi hờn, trong lạnh giá!

Tu sĩ điển hình thuộc về dạng này:
Tibu, Cô Ba Hột Nút, B.D.,
=====================
Khi tiến hóa còn có một loại thú vật lại bỏ hẳn môi trường của mình để sinh hoạt trong một môi trường khác như con cá heo chẳng hạn (mời bà con coi hình):
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/90/Cetacea-evolution.jpg

Có thể nói là: chỉ vì thích ăn cá mà một loại chó đã biến thành con cá heo!

Từ trên cạn mà xuống ở dưới biển là một chuyện không thể tưởng tượng được!

Có thể gọi đây là một mầu nhiệm!
Để được như vậy: chuyện mất cã triệu năm là chuyện nhỏ

Tu sĩ điển hình thuộc vào dạng này là:
Tibu, Tiểu Liên Hoa (TLH), Rancon, Bờm, Brightmoon00, Lá Chuối, Hòa Lùn, tnt, TLT, Nhí,...

Tất cả những tu sĩ này đều bị tai nạn, bị què quặc, hất hủi, bị chê!!

Giấc ngủ không bao giờ yên lành, họ thức dậy với sự mệt mỏi, chán chường...

Nhưng do được cái không chịu thua, phấn đấu tối da (TLH chỉ có ngủ 1, 2 giờ trong một ngày!) Do cố gắng và tinh tấn mà ra loại tu sĩ trứ danh như vậy.
Đóng ngoặc.

Chú ý quan trọng:
Pha trộn do ác nghiệp không đồng đều:
Tất nhiên không thể nào không nói đến chuyện bị pha trộn lung tung giữa các tình trạng lý tưởng với nhau đồng thới với các tình thế không lý tưởng.

2. Tình trạng không lý tưởng:
Tất nhiên trong dạng không lý tưởng, trước mắt là đau khỗ triền miên, lên voi xuống chó, khi được khi mất, ngay cả chuyện mất cả ông thầy luôn!

Như vậy, cũng nên tìm ra một phương cách tu đặc biệt cho những cá nhân này:

Nhắc lại:
Đây là một sự tiến hóa, mà để tiến hóa thì cần phải có thời gian.
Không có chuyện mì ăn liền.
===================
Một khi tập hoài, tập hoài, tập hoài mà đề mục không chịu ra, thì hành giả đang có vấn đề:
===================
Do Giới Luật Không Đúng:
a. Tính Ích Kỷ:
Cái này mà chính hành giả không tự thoát ra được thì không làm ăn gì được nũa hết. Chuyện tu hành chấm dứt.
Biểu hiện chính (khi có đầy đủ sức khỏe) là đề mục rất là mờ ảo, trong sương mù...
Chú ý quan trọng: khi sức khỏe giảm thì đề mục cũng bị mờ ảo vậy.

b. Loạn Động:
Ngay lúc vào đề mục thì hành giả đã cảm nhận được có một sự căng thẳng: đề mục lóe sáng thái quá, rất khó điều khiển độ sáng, thần kinh bị căng ra...
Nhẹ thì chỉ cần nghĩ mệt (do mất sức, do bệnh)
Nặng thì sám hối theo kiểu HSTD (mường tượng Ông Phật ngồi trên hoa sen năm cánh) và là do nghiệp sát quá nhiều.

c. Bị Nóng:
Do thói quen thời tiền kiếp: Khi hành giả tập thì tinh khí nó tụ lại (do phản ứng tự nhiên). Nhưng do hành giả lại thấy mình khỏe ra, cho nên hành giả đi tìm em út để nghiên cứu!

Thói quen thời xa xưa nay trở về lại, và biến thành một trở ngại:

Tất nhiên là giảm các buổi tập, và tập giãn ra (tập cách ngày, hay là cách tuần, cho đến cách tháng)
Làm như vậy để hệ thần kinh lấy lại sự cân bằng. Tất nhiên là sám hối, và giải thích cho em nó (ý nói là cái linh hồn) hiểu.
Đặc biệt:
Không nên tự thỏa mãn trong điều kiện này.

d. Bắp Thịt Co Giật:
Co giật sơ sơ thì tự xoa bóp nó cũng hết.
Nhưng cứ giật hoài thì ăn chay.
Đừng có tự trách mình quá (theo kiểu chuyện qúa khứ đã chết rồi!), chuyện tự trách này làm cho thần kinh căn thẳng, nên nó sinh ra co giật.

e. Buồn Ngủ:
Mệt thì cứ ngủ cho đã đi.
Không mệt mà khi tập thì nó cứ ngủ, lý do: thông thường do thích thần thông (do tâm si mà ra)

Cái này là khó tu nhất đây bà con:
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-II/107-thu-gian-va-ngu-guc-297
Cái khó đó có nói trong bài này nè bà con:
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-III/74-buon-ngu-469

===========
Linh Tinh:
===========

Bị ngứa mặt: Lần sau, nhớ xoa mặt trước khi tập.

Khó thư giãn: Gồng chỗ đó lênkhi thở rabuông thả nó ra y như hình ảnh của một sơi dây đang căng mà bị cát đứt đột ngột vậy đó.


=====================================
hihihi già cả rồi, tibu chỉ nhớ được chừng này cái thôi. Bà con có bị cái gì thì cứ cho tibu biết, tibu sẽ tìm cách giải quyết cho nghe. Nhớ đó nghe bà con.
=====================================

Tất nhiên, trên đây chỉ là ý chính về giữ giới luật.

Bây giờ tới chuyện áp dụng giới luật vào công phu.

Có hai dạng tu sĩ:

A. Dạng không ra đề mục:
Thì cứ làm đi, làm lại, làm hoài thôi. Trong khi đó nên để ý đến Tham Sân Si của chính mình.
Cái gì bỏ được thì tìm cách mà bỏ từ từ, từng cái một!

Đừng có dại dột đến độ mà bỏ một cái rụp: Nó sanh ra khùng điên bây giờ!

Vận tốc thay đổi:
Theo mức độ là ba tháng một thói hư. (1/3)

Ngoại trừ Bảo Thợ Hồ. Là vì BTH có nhiệm vụ riêng. ;D ;D ;D

B. Dạng đề mục lại hiện ra rất là nhẹ nhàng:

Dạng này khó tu hơn dạng trên.
Trông điều kiện này tu sĩ đi chậm mà chắc.
Đề mục hiện ra và tu sĩ có thể giữ nó bao lâu cũng được, nhưng tâm thức không có biến chuyễn rõ rệt:

Giải quyết:
Tu sĩ ngưng phát triển về quán đề mục, và nên nghiên cứu thêm về giới luật. Để ý coi Tham Sân Si của mình nó ra sao?
Trong điều kiện này Sân Hận là cái đinh.

Một ví dụ:
Đề mục hiện ra.
Nhưng trong tâm không có hỷ lạc, tuy là đã giữ trên 12 giầy đồng hồ rồi.
Tu sĩ để ý mình có sân hay không?...

Như vậy, tu si nên coi nhẹ cái đề mục và coi nặng chuyện giữ giới luật (tìm cách loại trừ cái Sân)

3Thâm

Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 29, 2014, 01:25 AM
Trích dẫn từ: Tín trên Th1 28, 2014, 09:45 PM
Trích dẫnVề sau nhờ dc giải thích thì con hiểu rằng đức Phật trong 49 ngày nhập định liên tục không nghỉ, còn bản thân mình thì cùng lắm nhập định sâu chắc chỉ dc 1h/ngày thì làm sao có thể so sánh với Ngài dc.
Thầy ơi, chị Brightmoon00 ơi, khả năng nhập định lâu hay mau là do gì? Sao có người nhập định không lâu được (vài giờ), có người con nghe nói nhập định được nhiều tuần lễ, hoặc...cả tháng !?
Mà sao khó có thể làm vậy được?
Do nội công thâm hậu. ;D ;D ;D
Thầy ơi cho con hỏi là nội công chưa thâm hậu thì có cách gì tập cho nó tiến bộ được không ạ? Và chuyện tâm lực,sao ở trình độ cũng Cận Định như bọn con mà lại có người tâm lực mạnh vậy hả Thầy?  ;D
Con đường con chọn- luôn là trò của Thầy

quangphuong

Hay quá, con cảm ơn Thầy ạ :D :D :D

Tibu

Trích dẫn từ: 3Thâm trên Th1 29, 2014, 08:26 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 29, 2014, 01:25 AM
Trích dẫn từ: Tín trên Th1 28, 2014, 09:45 PM
Trích dẫnVề sau nhờ dc giải thích thì con hiểu rằng đức Phật trong 49 ngày nhập định liên tục không nghỉ, còn bản thân mình thì cùng lắm nhập định sâu chắc chỉ dc 1h/ngày thì làm sao có thể so sánh với Ngài dc.
Thầy ơi, chị Brightmoon00 ơi, khả năng nhập định lâu hay mau là do gì? Sao có người nhập định không lâu được (vài giờ), có người con nghe nói nhập định được nhiều tuần lễ, hoặc...cả tháng !?
Mà sao khó có thể làm vậy được?
Do nội công thâm hậu. ;D ;D ;D
Thầy ơi cho con hỏi là nội công chưa thâm hậu thì có cách gì tập cho nó tiến bộ được không ạ? Và chuyện tâm lực,sao ở trình độ cũng Cận Định như bọn con mà lại có người tâm lực mạnh vậy hả Thầy?  ;D
Thông thường là cứ cắm đầu cắm cổ mà tu. Do dợt hoài mà nó thành mạnh hồi nào không hay luôn.

Để ý cái chỗ này:
Một cái tâm được gọi là mạnh thì nó im ru một cách tự nhiên, không có ai nói hay ra lệnh là nó phải im lặng cả!

Còn cái tâm mà còn yếu:
có nghĩa là nó còn tự nói tự cười nhiều mà mình lại dại dột đến độ: ra lệnh cho nó im, hay là bắt nó phải im thì nó sẽ biến chuyển thành điên.

Làm cách này, thì lại rơi vào câu: Định mà không Huệ là Tà

3Thâm

Dạ,cái này con vẫn còn bị dính đi dính lại và con thấy là cứ được ở 1 chỗ và dợt đều đều là sau 1 thời gian [khoảng vài tháng] là cái tâm nó êm êm,nó giảm bớt đi rất là nhiều[từ cái chuyện phải gò ép tâm đến dần dần không phải ép nữa mà nó sẽ ngoan ngoan dễ bảo hơn].nhưng khi thay đổi chỗ ở là lại phải mất 1 thời gian để củng cố lại!Như vậy thì Cận Định như con cần 1 chỗ ở [ví dụ ở nhà] và bám công phu đến khi nào nõ ra Đề mục thì di chuyển mới không bị tình trạng làm lại từ đầu đúng không Thầy??
Con đường con chọn- luôn là trò của Thầy

Tibu

Trích dẫn từ: 3Thâm trên Th1 29, 2014, 10:33 AM
Dạ,cái này con vẫn còn bị dính đi dính lại và con thấy là cứ được ở 1 chỗ và dợt đều đều là sau 1 thời gian [khoảng vài tháng] là cái tâm nó êm êm,nó giảm bớt đi rất là nhiều[từ cái chuyện phải gò ép tâm đến dần dần không phải ép nữa mà nó sẽ ngoan ngoan dễ bảo hơn].nhưng khi thay đổi chỗ ở là lại phải mất 1 thời gian để củng cố lại!Như vậy thì Cận Định như con cần 1 chỗ ở [ví dụ ở nhà] và bám công phu đến khi nào nõ ra Đề mục thì di chuyển mới không bị tình trạng làm lại từ đầu đúng không Thầy??
Ông bà có câu:
ba lần thay đổi chỗ ở thì bằng một lần cháy nhà.
Phật giáo: Khi y báo và chánh báo mà thay đổi là con người cũng thay đổi luôn.

Cho nên hiện tượng của con là đúng rồi đó.

3Thâm

Dạ,chắc chuyến này con ở nhà luôn rồi. :D.Tuy vậy, đúng như Thầy đã từng nói : mình muốn là 1 chuyện nhưng mình làm được hay không lại là 1 chuyện khác và mình thích là 1 chuyện nhưng mình làm được hay không lại là 1 chuyện khác!  ;D
Con đường con chọn- luôn là trò của Thầy

LA

Vậy người tu tịnh độ quán thân bất tịnh như trong tập tin này có được không thầy ?https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-II/60-sac-duc-250

Tibu

Trích dẫn từ: ltta trên Th1 29, 2014, 12:17 PM
Vậy người tu tịnh độ quán thân bất tịnh như trong tập tin này có được không thầy ?https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-II/60-sac-duc-250
Tibu chỉ tập trung vào chấm đỏ. Không để ý gì nữa hết. Là vì mình là Tịnh Độ cho nên nghiệp sát nó nhiều. Vị trí an toàn là núp dưới oai lực của Ngài A Di Đà. Cho nên cứ lo tập đề mục của mình thì nó không có rắc rối.

Ánh sáng

#14
Cuối năm Thầy làm bài pháp quét dọn tâm thức phàm phu của mọi ngườ, thật tuyệt vời. Cứ tết đến bà con hối hả, bận rộn, lo toan...sửa soạn quét dọn nhà cửa cho tinh tươm sáng sủa mấy ai chú ý đến cái Tâm hồn của mình (AS suy bụng ta ra bụng người hihi). Sau bài pháp này chắc là bà con ta sẽ thường xuyên quét dọn cái tâm thức của mình hơn. Xóa tan mọi góc khuất âm u của Tâm mình. AS cũng đang tự nói với chính mình đấy ạ Cảm ơn Thầy rất nhiều hihi ;D ;D ;D