Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Viên kẹo mút!:D

Bắt đầu bởi Alugomxu, Th1 06, 2012, 09:33 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tibu

Trích dẫn từ: Alu3xu trên Th1 17, 2012, 06:22 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 17, 2012, 05:33 AM

Trong trường hợp này: Thưởng phạt là có tác dụng liền.
Không có sân là vui nhẹ nhàng và dài dài liền.
Có sân là thiêu rụi liền, bên gây ra sân hận là bên nên dập tắt trước tiên.

Trong ngày hôm nay con đã thử.
- khi không có chuyện gì mọi chuyện bình thường. Con tưởng tượng ra cái đề mục (vẫn mở mắt) và "tác ý" vui lên (khen thưởng). thì thấy nó nhẹ nhàng vui vui hơn.
- Khi có chuyện không vừa ý (Sân) con cũng tưởng tượng ra đề mục và "tác ý" (nhưng có lẽ vẫn chưa thực sự cố gắng hết sức) và thấy kết quả là cơn Sân hận đó chỉ nguôi ngoai 1 chút xíu tẹo teo (nếu mức độ Sân hận mà to hơn chắc pó tay :D). Thui để lần sau cố gắng hơn xem .
Chắc do dư chấn của các vụ "chóng mặt" liên tiếp của mọi người trong gia đình Chị Chuối và Chú HHDL hay sao mà thấy máu tập quá, thế mà lại đúng dịp tết việc rượu bia nên khó tránh khỏi. ::) ::) ::)
Trong trường hợp sân hận thì qua công thức hơi thở rối mới vào đề mục, cách này nó êm hơn. Riêng chỉ có BMoon là người đầu tiên dùng cái lực phừng phừng này mà tới luôn với cái đề mục thì phải nói là quá hay, và quá sức tưởng tượng. ;D ;D ;D

Huệ Sơn Tùng

HST có một ví dụ về phước báu như thế này không biết có giống ý thầy không?
Một người ăn ở hiền lành nói năng nhỏ nhẹ (tâm tịnh) khiêm tốn sẵn sàng giúp đở, tặng quà cho người khác (tạo phước) nên được mọi người yêu mến, sẵn sàng giúp đỡ lại và tặng quà lại (có nhiều phước báu). Nhưng nếu người ấy (có thể vì không hài lòng - tâm bất tịnh) trước sự cư xử của mọi người đã không còn có được cách xử sự như xưa (mất kiên nhẫn) bắt đầu chê trách đối xử không tốt với mọi người (nổi sân) làm cho mọi người xa lánh ghét bỏ không muốn giúp đỡ người đó nữa (mất đi phước báu - thất đức).

Tibu

Trích dẫn từ: Huệ Sơn Tùng trên Th1 18, 2012, 08:50 AM
HST có một ví dụ về phước báu như thế này không biết có giống ý thầy không?
Một người ăn ở hiền lành nói năng nhỏ nhẹ (tâm tịnh) khiêm tốn sẵn sàng giúp đở, tặng quà cho người khác (tạo phước) nên được mọi người yêu mến, sẵn sàng giúp đỡ lại và tặng quà lại (có nhiều phước báu). Nhưng nếu người ấy (có thể vì không hài lòng - tâm bất tịnh) trước sự cư xử của mọi người đã không còn có được cách xử sự như xưa (mất kiên nhẫn) bắt đầu chê trách đối xử không tốt với mọi người (nổi sân) làm cho mọi người xa lánh ghét bỏ không muốn giúp đỡ người đó nữa (mất đi phước báu - thất đức).
Chuyện cùa HST nêu ở trên là chuyện tặng quà qua lại và do khi tặng nhau thì gây nên mâu thuẩn.

Tibu kể một chuyện thực tế ở chỗ tặng quà cho 1 người và sau đó là người này sử dụng món quà này. Trong khi sử dụng thì gặp những chi tiết trên.

bờm

Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 16, 2012, 09:10 PM
Không hiểu sao chớ cái vui này nó là cái ăn khớp và hoạt động đồng bộ giữa những yếu tố mà chính hành giả chưa một lần cầm nắm được.

Tóm lại là cái phước báu trong công phu.

Từ khi tu lơ mơ, đến khi do quen tay mà nó ra theo kiểu tự nhiên hành giả làm được, và biềt nắm lấy thời cơ. Thì điều duy trì cái phước báu này là cái khó nhất.

Trong lá số Tử Vi có cung Phước Đức. Là cái cung khó luận bàn nhất. Cái tình trạng "coi vậy mà không phải vậy" nó hiện ra rất là rõ ở ngay cung này.
Thầy bói nào mà luận được cung Phước Đức là coi như là nắm vững toàn bộ bí mật của lá số Tử Vi.
Nguyên tắc là coi vào ngày giờ người này bị chết mà luận bàn! Tại sao đang ngon như vậy mà chết! Như vậy là sao ta?
Kỳ nhân mà tibu đã gặp trên Đà Lạt có lẻ là người độc nhất luận ra được cái cung này.

Nay bước qua lảnh vực tu hành thì nó càng khó khăn hơn nữa.

Cô Ba Hột Nút, có nhận của anh em một cái máy vi tính để chat với tibu, Cô có than thở như sau:
- - Anh ơi, không biết nó hao bao nhiêu phước báu của em đây nữa!

Cũng từ câu nói bình thường này mà tibu cứ theo dõi hoài về hiện tượng tiêu hao, nếu có, về phước báu khi tu sĩ gặp những sự giúp đở này nọ từ phía anh em.

Liệu phước báu có bị mất đi hay không?
Khi nó mất thì nó hiện ra dấu hiệu gì?

Trả lời được hai câu hỏi này thì sẽ mò ra nguyên con sự vận hành của cái gọi là phước báu trong công phu.

Ngắn gọn:

Khi nhận từ bà con một cái gì thì phước báu không hề bị gì cả. Vì kết quả chỉ ở lảnh vực nhân duyên của đối tượng này với đối tượng kia mà thôi.

Khi sử dụng cái vật đó thì lúc này mới ảnh hưởng đến phước báu.

Những biểu hiện của sự mất phước báu:
1. Mất kiên nhẫn.
2. Sân Hận.

(1) Mất kiên nhẫn chỉ là báo động là coi chừng hao phước báu đó nghe.
(2) Sân Hận thì tùy vào mức độ mà nó nướng hết hay là một phần của phước báu.

Như vậy hình ảnh là căn nhà phước báu chỉ là căn nhà bằng tranh mà thôi, tuy là đồ sộ, như chỉ cần một tia lửa nhỏ là nó thiêu rụi nguyên cái nhà liền.

Kết luận:
Không chơi với sân hận. Chơi với nó chỉ có tiêu tan cả lời lẫn vốn mà thôi.

Bây giờ thì ngưng, bà con có câu hỏi nào thì tibu sẽ cố gắng trả lời rõ chừng nào hay chừng đó.


:) ;D
bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa

Tibu

#19
Trích dẫn từ: bờm trên Th6 22, 2014, 10:46 PM
[...]
Những biểu hiện của sự mất phước báu:
1. Mất kiên nhẫn.
2. Sân Hận.

(1) Mất kiên nhẫn chỉ là báo động là coi chừng hao phước báu đó nghe.
(2) Sân Hận thì tùy vào mức độ mà nó nướng hết hay là một phần của phước báu.

Như vậy hình ảnh là căn nhà phước báu chỉ là căn nhà bằng cỏ tranh (rơm) mà thôi, tuy là đồ sộ, như chỉ cần một tia lửa nhỏ là nó thiêu rụi nguyên cái nhà liền.

Kết luận:
Không chơi với sân hận. Chơi với nó chỉ có tiêu tan cả lời lẫn vốn mà thôi.

Bây giờ thì ngưng, bà con có câu hỏi nào thì tibu sẽ cố gắng trả lời rõ chừng nào hay chừng đó.


:) ;D
[/quote]Không biết còn bà con nào nhớ tới những phim "Back To The Future" không?
http://en.wikipedia.org/wiki/Back_to_the_Future

Phim hoàn toàn là chuyện không thật. Đại ý câu chuyện xoay quanh một anh chàng có biệt tài lui về quá khứ! Và từ đó anh chàng mới có suy nghĩ là:

Nếu mà chuyện này không xảy ra vào thời xa xưa đó.
Thì ngay vào thời mình đang sống ở đây, làm sao mà có chuyện xui xẻo này xảy ra cho mình được?

Do vậy mà anh chàng cứ chui về quá khứ để mà sửa với ý đồ là chuyện rắc rối này nọ không thể xảy ra, và như thế mình có cuộc sống an toàn! Hihihi.

Tu hành cũng vậy thôi!
Không có nhân thì không thể nào có quả được!

Do vậy, khi gặp quả thì đừng có rối trí, làm chuyện tầm bậy! Để rồi kết quả lại càng rắc rối hơn!
NHƯ BỒNG NHIÊN SANH RA THÙ HẬN, GHÉT CAY GHÉT ĐẮNG, Và lầm bầm... NẾU MÀ CUỘC ĐỜI KHÔNG CÓ MÀY THÌ TAO SẼ YÊN HƠN...

===================
Nhớ vào thời xa xưa (1981) Khi tibu nghe tin là con gái rụ sẽ bị anh chàng nào đó "nghiên cứu" khi còn là 7 tuổi thì tibu cũng có ý nghĩ là tập cho ngon lành và sau đó là đi tìm nguyên gia đình tên đó và tính chuyện tru di tam tộc luôn cho Sam nó yên thân! Hihihi
===================

Nhưng câu: Đức Năng Thắng Số lại là câu rất là hay và cực kỳ khó làm! Tibu đã anh dũng chọn câu đó làm kim chỉ nam và từ đó mới có ngày hôm nay.

Trong điều kiện này:
Chỉ bây nhiêu đó thôi, làm được thì thành nhân (lộn, không phải: thành THÁNH mới phải chớ!).
Không làm được thì thành PHÂN... từ một anh chàng hiền khô!