Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Trò chuyện với "thằng lỳ lợm"

Bắt đầu bởi lá chuối, Th2 21, 2012, 10:05 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

lá chuối

"Thằng lỳ lợm" là thằng nào mà lỳ lợm ?

Dạ, nó là thằng Tâm mình. ;D  Thằng chả hay con mẻ này là "người" mà trải qua bao nhiêu kiếp sống không tu tập Chánh Pháp, tạo ra bao nhiêu Nghiệp quả, cứng đầu cứng cổ, ham chơi tham sân si... Nói nó lỳ lợm là vậy. Bây giờ con bắt nó không được lỳ nữa. Con uốn nắn nó tu tập theo Pháp ATCNDTM. Nó mà đổ lỳ là con xử đẹp nó ngay.

Con xin chia sẻ cách con hay xử con mẻ chuối chiên kia :

-- Có nhiều lúc nó là đứa em ngoan. Con thấy nó ngoan vì nó chịu nằm tập theo Thầy dạy. Cho dù ra đề mục hay không ra con cũng khen em nó : em ơi em à, em thiệt là hay đó nha, em chịu tu tập với chị vậy nè là kiếp này là kiếp vô minh cuối cùng của mình đó bé. --> Con cố gắng tìm ưu điểm của ẻm là ẻm chịu tu tập. Mà Thầy cũng có dạy : 5 phút khích lệ tâm mình sau mỗi buổi tập là 5 phút vàng son để tạo đà, tạo bàn đạp cho buổi kế tiếp.

Không phán xét chê trách nó ( cũng chính là chê mình ) : trời, tập cả buổi chẳng ra cái gì, trong khi người ta kìa.... Thầy dạy, làm vậy tâm mình nó bị khựng ( tui nghe lời you tui bỏ lăng xăng ngồi tập, tập xong you chê bai không ra gì. Tui "ngu lâu khó đào tạo" mà you đòi một sớm một chiều ra đề mục là you chưa có hiểu và .... thương tui. huhu... bữa sau chán chả buồn tập với you nữa đâu....)

-- Có những lúc "em nó" biến thành một thằng cha lỳ lợm, cứng đầu, ham chơi.
 * Không chịu tập.
 * Không chịu nghe lời, cứ thích vẽ vời này nọ.
 * Trong giờ tập mà cứ nôn nóng cho xong chuyện để coi phim, đi chơi, nghe nhạc...
Tất cả những cái tương tự như vậy con khép tội nó "mày là thằng lỳ lợm" và con xử nó :

Ngày trước khi con mới tập đề mục, tâm con cũng lăng xăng khi ngoan khi lỳ. Con đã dùng cách điều đình tâm thức ngay trong buổi tập khi nó phát sinh tư tưởng này nọ. Hễ nó lòi ra cái gì thì điều đình rồi tập, rồi lại điều đình...
Sau con nhận thấy việc này giống như chữa cháy. Cháy tới đâu chữa tới đó, mà đâu biết tiếp theo nó cháy cái chỗ nào. Vậy là tâm trong tư thế đối phó, chống lại. Chống trong từng buổi tập và chống luôn trước buổi tập . Gọi là chống trước buổi là mình chống đối mình : ê, bữa nay không biết con mẻ giở chiêu gì, con mẻ lăng xăng cái gì...v.v.. thành ra mất tính Vui khi tập, yên lặng để tập, lo để tập, tập cho xong chuyện... tùm lum hết.

Con đổi chiến thuật :
Khi con hiểu được sự tác ý khi Thiền có tầm quan trọng khởi đầu như thế nào thì con bắt đầu dạy em con theo kiểu đánh phủ đầu  ;D : Nghĩa là con lên chương trình , hay là sườn bài cho nó trước để nó biết nó sẽ tập cái gì, sẽ làm gì trong buổi tập.

Sau khi lựa thế nằm thoải mái rồi con bắt đầu trò chuyện với ẻm :
-- Em à/ bà chuối nè/ ê mụ kia ( nói cách nào mà mình thấy mắc cười nhất lúc đó) , hôm nay mình nhận bài mới nè, mình tập nha. Mà trước khi tập thì em nhớ kỹ đây : em hít thở cho ra hít thở, rồi em "kính thưa" xong em nhớ nhìn cái bùi nhùi và quán đề mục. Đề mục của em là gì em nhớ không ? - Bộ xương ! - Ờ, bộ xương thôi nha, ngọn lửa là ... xưa rồi Diễm  ;D. Bộ xương thì có gì nè ? - Đầu lâu, cột sống, be sườn, xương chậu...(bla..bla..) - Đúng rồi, vậy em nhớ tập y vậy nha, đừng chen vô cái gì hết á.

Hoặc sau vài buổi tập tâm không yên lặng thì trước buổi tiếp theo :
-- Ê, đừng làm tui bực nha ! Ông tập hay lắm đó mà ông còn cái bệnh lăng xăng. Phí sức Thầy dạy ông không nhột à ? Tập đàng hoàng cha nội !

Có những lúc nó lỳ "ghê gớm". Nó cãi lại con. Con nói A nói nói B, con nói A nó nói "ngu gì, cái kia dễ hơn"
Đó là lúc con chơi chiêu xã hội đen : chửi cho mày chừa đồ kiêu ngạo. Mày biết gì mà dễ hơn hay hơn cái Thầy tao dạy ?

Và sau mỗi buổi tập, ở 5 phút vàng son sau xả thiền, cho dù em nó tập chưa ra , hay em nó lỡ ồn ào, em nó lỡ lăng xăng, con cũng không kết án và nói gì ẻm hết. Con cứ cho rằng em "ngu lâu khó đào tạo" nên nói nhiều em sẽ nghe. Và con dành cho bài nói trước khi tập là chính. Sau khi tập chỉ có khen ngợi, động viên hoặc im lặng.

Trò chuyện với "thằng lỳ lợm" này đôi lúc con thấy như với đứa con nít, lúc như với bạn thân, khi là thằng chết bằm. Tùy cơ ứng biến, nhưng ứng kiểu gì thì cũng cần có sự uyển chuyển, tế nhị vì nó chính là mình. Nâng mình lên hay đạp mình xuống cũng là do mình.

Tóm lại, cái con muốn chia sẻ chính là : mình phải có chương trình/ sườn bài rõ ràng cho mình trước buổi tập thì tâm nó chịu yên lặng hơn. Dù chưa ra cái đề mục như mình muốn thì cũng bớt/ít hoặc không ra những cái "không mời mà tới". Con cứ làm dần như vậy cho em con quen, và con vẫn đang tiếp tục làm vì em con vẫn... chưa quen. hihi.. ;D ;D ;D

Hy vọng con tiếp thu thêm được nhiều kinh nghiệm của cả Chùa mình ạ, để dạy em con tốt hơn. Con cám ơn ạ !

tuniem

Hay quá chị chuối ơi. Lâu nay em quên không vỗ về "thằng em nó". Cảm ơn chị đã nhắc nhở hén. Cho em gửi lời hỏi thăm tới "Thằng lì lợm" của chị nha chị. Chúc chị tinh tấn.

Huệ Sơn Tùng

Có 1 người mà cũng nhiều chuyện quá hén!

Tibu

không có gì lại hay hơn và rõ ràng hơn!
Đọc bài này của con, thầy thấy được sự ồn ào, náo nhiệt trong nội tâm.

Không khác gì chuyện Tề Thiên Đại Thánh: Nguyên một lủ Thầy chùa, Heo, Trâu, Ngựa, Khỉ hè nhau vào xứ Phật!

Ga con

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th2 21, 2012, 10:05 PM
"Thằng lỳ lợm" là thằng nào mà lỳ lợm ?

Dạ, nó là thằng Tâm mình. ;D  Thằng chả hay con mẻ này là "người" mà trải qua bao nhiêu kiếp sống không tu tập Chánh Pháp, tạo ra bao nhiêu Nghiệp quả, cứng đầu cứng cổ, ham chơi tham sân si... Nói nó lỳ lợm là vậy. Bây giờ con bắt nó không được lỳ nữa. Con uốn nắn nó tu tập theo Pháp ATCNDTM. Nó mà đổ lỳ là con xử đẹp nó ngay.

Con xin chia sẻ cách con hay xử con mẻ chuối chiên kia :

-- Có nhiều lúc nó là đứa em ngoan. Con thấy nó ngoan vì nó chịu nằm tập theo Thầy dạy. Cho dù ra đề mục hay không ra con cũng khen em nó : em ơi em à, em thiệt là hay đó nha, em chịu tu tập với chị vậy nè là kiếp này là kiếp vô minh cuối cùng của mình đó bé. --> Con cố gắng tìm ưu điểm của ẻm là ẻm chịu tu tập. Mà Thầy cũng có dạy : 5 phút khích lệ tâm mình sau mỗi buổi tập là 5 phút vàng son để tạo đà, tạo bàn đạp cho buổi kế tiếp.

Không phán xét chê trách nó ( cũng chính là chê mình ) : trời, tập cả buổi chẳng ra cái gì, trong khi người ta kìa.... Thầy dạy, làm vậy tâm mình nó bị khựng ( tui nghe lời you tui bỏ lăng xăng ngồi tập, tập xong you chê bai không ra gì. Tui "ngu lâu khó đào tạo" mà you đòi một sớm một chiều ra đề mục là you chưa có hiểu và .... thương tui. huhu... bữa sau chán chả buồn tập với you nữa đâu....)

-- Có những lúc "em nó" biến thành một thằng cha lỳ lợm, cứng đầu, ham chơi.
 * Không chịu tập.
 * Không chịu nghe lời, cứ thích vẽ vời này nọ.
 * Trong giờ tập mà cứ nôn nóng cho xong chuyện để coi phim, đi chơi, nghe nhạc...
Tất cả những cái tương tự như vậy con khép tội nó "mày là thằng lỳ lợm" và con xử nó :

Ngày trước khi con mới tập đề mục, tâm con cũng lăng xăng khi ngoan khi lỳ. Con đã dùng cách điều đình tâm thức ngay trong buổi tập khi nó phát sinh tư tưởng này nọ. Hễ nó lòi ra cái gì thì điều đình rồi tập, rồi lại điều đình...
Sau con nhận thấy việc này giống như chữa cháy. Cháy tới đâu chữa tới đó, mà đâu biết tiếp theo nó cháy cái chỗ nào. Vậy là tâm trong tư thế đối phó, chống lại. Chống trong từng buổi tập và chống luôn trước buổi tập . Gọi là chống trước buổi là mình chống đối mình : ê, bữa nay không biết con mẻ giở chiêu gì, con mẻ lăng xăng cái gì...v.v.. thành ra mất tính Vui khi tập, yên lặng để tập, lo để tập, tập cho xong chuyện... tùm lum hết.

Con đổi chiến thuật :
Khi con hiểu được sự tác ý khi Thiền có tầm quan trọng khởi đầu như thế nào thì con bắt đầu dạy em con theo kiểu đánh phủ đầu  ;D : Nghĩa là con lên chương trình , hay là sườn bài cho nó trước để nó biết nó sẽ tập cái gì, sẽ làm gì trong buổi tập.

Sau khi lựa thế nằm thoải mái rồi con bắt đầu trò chuyện với ẻm :
-- Em à/ bà chuối nè/ ê mụ kia ( nói cách nào mà mình thấy mắc cười nhất lúc đó) , hôm nay mình nhận bài mới nè, mình tập nha. Mà trước khi tập thì em nhớ kỹ đây : em hít thở cho ra hít thở, rồi em "kính thưa" xong em nhớ nhìn cái bùi nhùi và quán đề mục. Đề mục của em là gì em nhớ không ? - Bộ xương ! - Ờ, bộ xương thôi nha, ngọn lửa là ... xưa rồi Diễm  ;D. Bộ xương thì có gì nè ? - Đầu lâu, cột sống, be sườn, xương chậu...(bla..bla..) - Đúng rồi, vậy em nhớ tập y vậy nha, đừng chen vô cái gì hết á.

Hoặc sau vài buổi tập tâm không yên lặng thì trước buổi tiếp theo :
-- Ê, đừng làm tui bực nha ! Ông tập hay lắm đó mà ông còn cái bệnh lăng xăng. Phí sức Thầy dạy ông không nhột à ? Tập đàng hoàng cha nội !

Có những lúc nó lỳ "ghê gớm". Nó cãi lại con. Con nói A nói nói B, con nói A nó nói "ngu gì, cái kia dễ hơn"
Đó là lúc con chơi chiêu xã hội đen : chửi cho mày chừa đồ kiêu ngạo. Mày biết gì mà dễ hơn hay hơn cái Thầy tao dạy ?

Và sau mỗi buổi tập, ở 5 phút vàng son sau xả thiền, cho dù em nó tập chưa ra , hay em nó lỡ ồn ào, em nó lỡ lăng xăng, con cũng không kết án và nói gì ẻm hết. Con cứ cho rằng em "ngu lâu khó đào tạo" nên nói nhiều em sẽ nghe. Và con dành cho bài nói trước khi tập là chính. Sau khi tập chỉ có khen ngợi, động viên hoặc im lặng.

Trò chuyện với "thằng lỳ lợm" này đôi lúc con thấy như với đứa con nít, lúc như với bạn thân, khi là thằng chết bằm. Tùy cơ ứng biến, nhưng ứng kiểu gì thì cũng cần có sự uyển chuyển, tế nhị vì nó chính là mình. Nâng mình lên hay đạp mình xuống cũng là do mình.

Tóm lại, cái con muốn chia sẻ chính là : mình phải có chương trình/ sườn bài rõ ràng cho mình trước buổi tập thì tâm nó chịu yên lặng hơn. Dù chưa ra cái đề mục như mình muốn thì cũng bớt/ít hoặc không ra những cái "không mời mà tới". Con cứ làm dần như vậy cho em con quen, và con vẫn đang tiếp tục làm vì em con vẫn... chưa quen. hihi.. ;D ;D ;D

Hy vọng con tiếp thu thêm được nhiều kinh nghiệm của cả Chùa mình ạ, để dạy em con tốt hơn. Con cám ơn ạ !

Cái vụ này phải học tập Chuối rồi, rất quyết liệt và khôn khéo khi tu tập.

TueHuy

"không có gì lại hay hơn và rõ ràng hơn!
  Đọc bài này của con, thầy thấy được sự ồn ào, náo nhiệt trong nội tâm.

   Không khác gì chuyện Tề Thiên Đại Thánh: Nguyên một lủ Thầy chùa, Heo, Trâu, Ngựa, Khỉ hè nhau vào xứ Phật!"

Như vậy thì cái việc "trò chuyện với Thằng Lỳ Lợm" là sai hả chú Tibu?
Nó chỉ làm tăng trưởng thói quen nói thầm và đối thoại thầm lặng trong đầu thì làm sao "An trú chánh niệm đằng trước mặt được"?
"Trên đỉnh Diệu Phong không cho thương lượng" như thị ngã văn.

Tibu

Trích dẫn từ: TueHuy trên Th4 24, 2012, 12:25 PM
"không có gì lại hay hơn và rõ ràng hơn!
  Đọc bài này của con, thầy thấy được sự ồn ào, náo nhiệt trong nội tâm.

   Không khác gì chuyện Tề Thiên Đại Thánh: Nguyên một lủ Thầy chùa, Heo, Trâu, Ngựa, Khỉ hè nhau vào xứ Phật!"
Trích dẫn
Như vậy thì cái việc "trò chuyện với Thằng Lỳ Lợm" là sai hả chú Tibu?
Không sai, mà lại rất là hay nữa đó ;D ;D ;D
Trích dẫn
Nó chỉ làm tăng trưởng thói quen nói thầm và đối thoại thầm lặng trong đầu thì làm sao "An trú chánh niệm đằng trước mặt được"?
Không phải thầm lặng trong đầu đâu. Nhất là khi nó buồn ngủ: Lúc này mà thầm lặng trong đầu là nó phê một giấc tới sáng luôn đó! ;D ;D ;D Trong trường hợp này là hét to trong đầu: Ê! thằng kia! ai cho mầy ngủ!
Hay là lịch sự hơn:
Ê! Ê! Tại sao lại ngủ! Tập chớ, sao lại ngủ!
Thế là phép lạ xảy ra: Tibu tỉnh lại và dợt ra hồn liền!
Trích dẫn
"Trên đỉnh Diệu Phong không cho thương lượng" như thị ngã văn.
Tibu lại không hiểu câu này! hehehe  ;D ;D ;D

TueHuy

Cám ơn chú TiBu.
Té ra đó là "phương tiện thiện xảo" chống hôn trầm thuỵ miên!
Nhưng sao không "y giáo phụng hành" lấy "tâm luôn hướng về ánh sáng" để đối trị mà lại đi điều đình với thằng Phàm Ngã.
Mà điều đình với nó cũng là gián tiếp tiếp tay cho nó (vì công nhận nó là có thật nên mới điều đình, trò chuyện với nó).  Có ai lại đi thương thuyết với huyễn? Hay trò chuyện cùng cái bóng bao giờ?

Như vậy là muốn "chơi game" với huyễn ư?  Muốn cầu hòa ư?
Đã là cờ thế thì phải lo chiếu tranh tiên (an trú CNĐTM) chứ cù cưa cầu hòa (điều đình tâm thức) làm gì?

Như Thị Ngã Văn: Trên Đỉnh Diệu Phong (nơi Phật thuyết kinh Lăng Già-Chân đế đệ nhất nghĩa) không cho thương lượng (với thằng Phàm Ngã). 

Tibu

Trích dẫn từ: TueHuy trên Th4 26, 2012, 04:21 PM
Cám ơn chú TiBu.
Té ra đó là "phương tiện thiện xảo" chống hôn trầm thuỵ miên!
Nhưng sao không "y giáo phụng hành" lấy "tâm luôn hướng về ánh sáng" để đối trị mà lại đi điều đình với thằng Phàm Ngã.

Hướng về ánh sáng bằng cách nào đây?
Trích dẫn
Mà điều đình với nó cũng là gián tiếp tiếp tay cho nó (vì công nhận nó là có thật nên mới điều đình, trò chuyện với nó).  Có ai lại đi thương thuyết với huyễn? Hay trò chuyện cùng cái bóng bao giờ?

Chưa có làm thì cứ đứng đó mà hóng chuyện  ;D ;D ;D.

Trích dẫn
Như vậy là muốn "chơi game" với huyễn ư?  Muốn cầu hòa ư?
Đã là cờ thế thì phải lo chiếu tranh tiên (an trú CNĐTM) chứ cù cưa cầu hòa (điều đình tâm thức) làm gì?

Như Thị Ngã Văn: Trên Đỉnh Diệu Phong (nơi Phật thuyết kinh Lăng Già-Chân đế đệ nhất nghĩa) không cho thương lượng (với thằng Phàm Ngã).  
Chưa có ai thèm cầu hòa với nó trong hstd cả  ;D ;D ;D

Ban ngày thì chạy ngoài đường tìm cái ăn như chó đạp lửa.

Lúc về nhà, thở bằng mũi được là coi như hôm đó bà con tập ít có buồn ngủ.

Nhưng khi về nhà mệt phờ râu, phải thở bằng miệng thì khi tập là nó thăng lẹ lắm.

Kinh nghiệm của tibu là la và hét nó thì may ra nó còn tỉnh. Còn làm gì thì làm: Nó cứ thăng như thường. Mà thăng lẹ kinh khủng ;D ;D ;D

lá chuối

Thầy ơi,

Cái thằng lì lợm trong đầu con nó ranh ma một cách êm ái Thầy ạ ! Chuyện là có một buổi con tập, khuya rồi, yên vắng và tập rất ngon lành thì con bị lạnh bàn chân. Con cố lơ nhưng nó nói :
- Lạnh chân kìa ! Lấy vớ mang đi.
- Không ! đừng nghe nó xúi.
- Lấy mang đi, ngay cuối giường chớ có đâu xa !
- Không ! Đừng nghe nó xúi, ráng chịu được mà. Đừng để nó xúi.

Nó im được chút xíu. Con nhấn ga thêm chút. Đói bụng.
- Dậy ăn mì đi, ăn xong vô tập tiếp cũng được mà. ( lải nhải )
- Không ! nó lại xúi đó.
- Ăn đi cả đói kìa.
- Không ! Hồi xưa Thầy tui tập mà nhịn đói cả tuần có sao đâu, đừng có xúi !
- Đói là yếu rồi bịnh đó. ( nó dai nhách )
- Dẹp. Đói thì ăn hết mấy cái bịnh trong người đi, có bịnh gì ăn bịnh đó.
- Đói quá đau bao tử đó. ( nó cù nhây dễ sợ !!! )
Con nạt lớn ( trong đầu ) :
- Thì mày ĂN luôn cái bịnh đau bao tử chứ gì nữa hả ?
Thế là nó im bặt. Hehehe ..... Con tiếp tục tập ngon ơ cho xong rồi mới đi ăn tô mì.  ;D ;D ;D

chim sẻ

Chuối ơi, Chim sẻ ké chút nghe  ;D
Thầy ơi, sáng nay con cũng đang tập ngon lành thì trời mưa.
Thằng lì lợm nó cũng dụ con : Trời mưa rồi kìa, dậy đóng cửa đi
Mưa thì mưa lát nữa đóng
Mưa ướt xe để ngoài sân kìa
Lát sẽ lau
Ầm...gió hấc cửa va mạnh vào tường nhà
Kệ xíu đóng
Rồi mưa ầm ầm hơn nữa, thế là keo này con thua nó một kèo. Đành ngồi dậy đi đóng cửa  ???.

Sáng nay vào chùa là có ngay bài viết này của Chuối. ;D ;D ;D

Thật mạnh mẽ và dứt khoát. Chim sẻ học Chuối chiêu này mới được ;D ;D ;D


Bạch Nguyệt

"Thằng lỳ lợm" đã lỳ rồi, mà Chuối còn lỳ hơn nó nữa á, phục Chuối quá! Nhiều lúc em điều đình với nó mà rồi cũng giống như Chim sẻ, lại thua nó á. Để em về học ké bài mới này của Chuối xem sao  ;)
"Chứng nào thì cũng tật nấy nếu không có một sự cố gắng vượt bực để thay đổi.
Và đây là công thức chung để tiến tu."

2 Tí

LC hay thiệt, mấy hôm nay Tí cũng bị cái tình trạng đói bụng này xảy ra thường xuyên, có khi mới vô chuẩn bị vô điều thân, điều tức thì nó đói, có khi đang tập thì cơn đói nổi lên mà chưa biết cách giải quyết  hiệu quả:P :P. Tí có tác ý cho nó ăn cái bệnh đi, nhưng người đang khỏe nên chắc nó không biết ăn bệnh gì; Tí tác ý cho nó ăn bệnh của đứa con nhưng vẫn không tác dụng :-[ :-[. May quá thì ra có thể dùng chiêu "điều đình" tâm thức như LC để vượt qua, Tí cũng sẽ làm thử xem sao   :D ;D
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

bongsen


thanđá

Lá chuối trơn trợt gói chỉ cách gói bánh lọc dai dzách hay quá, câu chuyện rất có duyên. Được biết Lá Chuối đã đạt trình độ Tứ thiền rồi sao mà cái Tâm còn "sống động" ghê! Khà khà.. ;D ;D.. Thật đúng với trường hợp là Thầy TiBu có nói là nữ giới có trí tưởng tượng gấp ngàn lần nam giới!