Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tình hình tu tập

Bắt đầu bởi Nguyên Khoa, Th7 25, 2012, 03:48 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Nguyên Khoa

Thưa Thầy,

Quả đúng là con còn quá nhiều phước báu nên mới gặp được ông Thầy từ bi như vầy để giáo hoá cho mình. Con xin lỗi Thầy vì dạo này khiến Thầy phải quá lo lắng cho con.

Con định gửi tin nhắn riêng cho Thầy để tìm lời khuyên. Nhưng sau cùng con quyết định viết ra hết trên này để trãi lòng con ra với Thầy và mọi người. Chỉ mong vượt qua được những hầm hố, chông gai trên bước đường tu tập này.

Đã từ lâu rồi, con không nhớ chính xác là từ lúc nào, tâm con nó thôi thúc con phải học cho xong bài học yêu thương. Y như điều kiện tu tập của hstd là phải nói thật, có hiếu, và tập cho ra được đề mục vậy. Nhưng tâm của con thì vẫn còn khô cằn y như lời Thầy nhắc nhở. Con biết rất rõ và con đã và đang cố gắng tập để cái tâm hay sân hận này, hay ghim gút này, giảm đi được chừng nào mừng chừng nấy.

Trước đây khi chưa biết đến hstd, con hay bị dằn vặt bởi tâm con luôn luôn khởi những niệm cực thiện và cực ác. Xưa nay con tu tập không đi đâu đến đâu, nhưng được cái là trực giác, linh tính của con rất là mạnh. Những gì con linh cảm được thường xảy ra đúng đến 70%. Tuy con không nhìn thấy gì hết cả, nhưng con luôn luôn cảm giác được những gì đang xảy ra. Cảm giác được những bậc vô hình và hữu hình đang hộ trì cho mình trong phương diện đời lẫn đạo.

Thưa Thầy, lúc này con buồn và phiền não không phải vì chuyện Ba con mất.  Con biết đời sống này vô thường nay còn mai mất, thì chuyện ra đi của người thân là điều không tránh khỏi. Con buồn vì con ân hận con không có cố gắng cá nhân, không nổ lực tu tập để tự mình độ tử cho người thân. Chỉ duy có một điều con làm được là tìm về đạo tràng để nhờ Bạn Bè giúp đỡ mà thôi. 

Ba con ra đi đột ngột quá, không có một lời trối lại cho người thân. Giờ phút Ba con tắt thở thì con cũng có cảm giác ngộp ngạt và như có một luồng năng lượng gì đó xuất ra khỏi người con. Và sau đó con đọc được tâm nguyện cuối cùng của Ba con. Ba con muốn con thay thế Ba con chăm sóc cho Mẹ và Ba muốn con đi tìm đứa con rơi của Ba về để cho nó gặp Ba lần cuối và Ba muốn chị em chúng con nhìn lại nhau.

Những chuyện phiền não như vầy cứ nối tiếp nhau. Trong tâm con giờ đây đang bị lôi kéo giữa thương và hận. Con hận những người lớn luôn làm những việc mà họ không nghĩ đến hậu quả. Tội cho con cái, đâu có tội tình chi, cũng bị lôi kéo vào cái vòng lẩn quẩn này. Mẹ con hiện giờ đang suy sụp lắm. Con tự nhủ phải ráng mạnh mẽ, kiên cường lên để còn giúp Mẹ vượt qua sự thử thách này. Và để có được tâm lực mạnh trong lúc này thì con phải cắm đầu cắm cổ tập dợt mà thôi.

Đời có sóng gió thì mới thôi thúc mình quyết tu phải không Thầy. Xưa nay con mê ngủ trong phước báu thế gian và quên đi rằng ác nghiệp vẫn đang rình rập để khảo mình từng phút từng giây.
*** Giới-Định-Tuệ ***

Nguyên Khoa

Thưa Thầy, con có những thắc mắc này, về những gì đã xảy ra cho Ba con trong những ngày cuối cùng nằm ở bịnh viện. Kính mong Thầy giải thích thêm chỗ này dùm con nha Thầy. Dạo này nó cứ quấy nhiễu, làm con khó tập trung được.

Khoảng 3-4 ngày trước khi Ba con mất, Ba con đã có những dấu hiệu của một người sắp lâm chung. Ba con hay nhìn lên trần nhà, và hình như đang thấy được những hình ảnh gì đó. Cặp mắt thì vô thần. Giọng nói cũng bị thay đổi. Tinh thần thì luôn ở trong trạng thái hoảng loạn và rất dễ nổi sân. 

Ba con bắt đầu mê sảng và nói những điều rất kỳ lạ. Mới đầu thì con cứ tưởng do ảnh hưởng của morphine. Nhưng sau này bạn bè cho biết đó là những dấu hiệu của người sắp chết.

Ba con cứ bảo con sang giường của bịnh nhân người Mỹ kế bên hỏi xem ông ta thuộc binh chủng nào và bị thương khi nào. Và cứ thắc mắc tại sao trong bịnh viện họ lại treo nhiều hình ảnh của lính tử trận đến thế.

Mỗi lần gặp con là Ba hay hỏi vì sao con vào thăm Ba mà còn dắt theo những đứa con nít kia làm gì. Tụi nó chạy giỡn, nói chuyện ồn ào quá làm Ba không nghĩ ngơi được. Rồi Ba nói, bảo tụi nó đừng xoay cái giường của Ba nữa, đừng lôi kéo để cho Ba yên. Ba cứ hỏi con có thấy thằng đạo diễn đầu trọc đó không và con nói không. Ba nói, bảo nó đừng bắt Ba phải đóng phim nữa. Ba muốn về nhà nghỉ ngơi thôi vì ở đây mệt lắm rồi.

Con chỉ muốn hỏi Thầy là tại sao Ba con chỉ nói những điều kỳ lạ này với với con và Mẹ thôi mà không nói với những người khác? Ai cũng đinh ninh là Ba con đang khỏe lại. Chỉ riêng con và Mẹ lo sợ và biết rõ đó là giờ phút "cận tử nghiệp" của Ba con.
*** Giới-Định-Tuệ ***

Tibu

Trích dẫn từ: Nguyên Khoa trên Th12 09, 2012, 09:27 AM
Thưa Thầy, con có những thắc mắc này, về những gì đã xảy ra cho Ba con trong những ngày cuối cùng nằm ở bịnh viện. Kính mong Thầy giải thích thêm chỗ này dùm con nha Thầy. Dạo này nó cứ quấy nhiễu, làm con khó tập trung được.

Khoảng 3-4 ngày trước khi Ba con mất, Ba con đã có những dấu hiệu của một người sắp lâm chung. Ba con hay nhìn lên trần nhà, và hình như đang thấy được những hình ảnh gì đó. Cặp mắt thì vô thần. Giọng nói cũng bị thay đổi. Tinh thần thì luôn ở trong trạng thái hoảng loạn và rất dễ nổi sân. 

Ba con bắt đầu mê sảng và nói những điều rất kỳ lạ. Mới đầu thì con cứ tưởng do ảnh hưởng của morphine. Nhưng sau này bạn bè cho biết đó là những dấu hiệu của người sắp chết.

Ba con cứ bảo con sang giường của bịnh nhân người Mỹ kế bên hỏi xem ông ta thuộc binh chủng nào và bị thương khi nào. Và cứ thắc mắc tại sao trong bịnh viện họ lại treo nhiều hình ảnh của lính tử trận đến thế.

Mỗi lần gặp con là Ba hay hỏi vì sao con vào thăm Ba mà còn dắt theo những đứa con nít kia làm gì. Tụi nó chạy giỡn, nói chuyện ồn ào quá làm Ba không nghĩ ngơi được. Rồi Ba nói, bảo tụi nó đừng xoay cái giường của Ba nữa, đừng lôi kéo để cho Ba yên. Ba cứ hỏi con có thấy thằng đạo diễn đầu trọc đó không và con nói không. Ba nói, bảo nó đừng bắt Ba phải đóng phim nữa. Ba muốn về nhà nghỉ ngơi thôi vì ở đây mệt lắm rồi.

Con chỉ muốn hỏi Thầy là tại sao Ba con chỉ nói những điều kỳ lạ này với với con và Mẹ thôi mà không nói với những người khác? Ai cũng đinh ninh là Ba con đang khỏe lại. Chỉ riêng con và Mẹ lo sợ và biết rõ đó là giờ phút "cận tử nghiệp" của Ba con.
Cận Tử Nghiệp là đúng rồi đó. Và những dấu hiệu đó là đi đầu thai về con người là cao nhất. Nhưng vì có khuynh hướng sân hận cho nên thiên về A Tu La.

Chỉ nói với người dể nói cho nó bớt bị người không biết chuyện cho là điên là khùng! Tức là Con và Mẹ.

Tuệ Quang

Đọc bài của Nguyên Khoa TQ thật cảm thấy xúc động quá.  Ba của TQ mất năm 2000.  Nhớ lại những ngày cuối của Ba TQ, cũng sống nhờ vào morphine để giảm những cơn đau đớn của thể xác.  Ngày ấy TQ cũng tu tập rất rốt ráo (chưa phải là phương pháp tu tập cuả HSTĐ), chỉ mong hồi hướng cho Ba mình vượt qua bệnh tật.  Nhưng rồi vô thường cũng đến,  Ba TQ rồi cũng ra đi.  Mình cũng suy sụp như NK vậy.  Bẵng một thời gian, mình chán nản buông rơi tất cả, không còn tu tập gì nưã.  Nhưng cũng may quãng thời gian này không dài, và mình lại quay về con đường tu tập.  Mãi đến 2010 mình mơì biết đến HSTĐ và nhờ Thầy cùng các Nhí độ tử cho Ba mình.  Ba Bạn nay đã sớm được các nhí độ tử, cũng là một phước báu.  Bản thân của Bạn thì pháp môn tu tập lả Thiền và cũng đã tiến bộ rất nhanh trong tu tập.  Chứng tỏ phước báu và huệ căn cũng rất nhiều, bỏ lỡ thời gian tu tập thì rất là uổng.  TQ mong chúc Bạn sớm tìm lại được sự an lạc thân và tâm để tiếp tục con đường tu tập và tiến xa hơn nưã.  Vơí thởi gian và công phu tu tập của Bạn, mình nghĩ rằng mai này mỗi khi nghĩ về Ba mình, tất cả những kỷ niệm về Ba luôn là những hình ảnh đẹp đẽ nhất đó (vì bản thân mình đã trãi qua).

Ba mình từng là một người lính, nghe Bạn tâm sự, hình như Ba bạn cũng vậy.  Xin cho TQ ngã mũ chào một người lính nưã lại ra đi bỏ lại sau lưng tất cả những thăng trầm của một đời người theo suốt một quãng chiều dài của lịch sử Bạn nhé.

Nguyên Khoa

Trích dẫn từ: Tibu trên Th12 09, 2012, 09:53 PM
Trích dẫn từ: Nguyên Khoa trên Th12 09, 2012, 09:27 AM
Thưa Thầy, con có những thắc mắc này, về những gì đã xảy ra cho Ba con trong những ngày cuối cùng nằm ở bịnh viện. Kính mong Thầy giải thích thêm chỗ này dùm con nha Thầy. Dạo này nó cứ quấy nhiễu, làm con khó tập trung được.

Khoảng 3-4 ngày trước khi Ba con mất, Ba con đã có những dấu hiệu của một người sắp lâm chung. Ba con hay nhìn lên trần nhà, và hình như đang thấy được những hình ảnh gì đó. Cặp mắt thì vô thần. Giọng nói cũng bị thay đổi. Tinh thần thì luôn ở trong trạng thái hoảng loạn và rất dễ nổi sân. 

Ba con bắt đầu mê sảng và nói những điều rất kỳ lạ. Mới đầu thì con cứ tưởng do ảnh hưởng của morphine. Nhưng sau này bạn bè cho biết đó là những dấu hiệu của người sắp chết.

Ba con cứ bảo con sang giường của bịnh nhân người Mỹ kế bên hỏi xem ông ta thuộc binh chủng nào và bị thương khi nào. Và cứ thắc mắc tại sao trong bịnh viện họ lại treo nhiều hình ảnh của lính tử trận đến thế.

Mỗi lần gặp con là Ba hay hỏi vì sao con vào thăm Ba mà còn dắt theo những đứa con nít kia làm gì. Tụi nó chạy giỡn, nói chuyện ồn ào quá làm Ba không nghĩ ngơi được. Rồi Ba nói, bảo tụi nó đừng xoay cái giường của Ba nữa, đừng lôi kéo để cho Ba yên. Ba cứ hỏi con có thấy thằng đạo diễn đầu trọc đó không và con nói không. Ba nói, bảo nó đừng bắt Ba phải đóng phim nữa. Ba muốn về nhà nghỉ ngơi thôi vì ở đây mệt lắm rồi.

Con chỉ muốn hỏi Thầy là tại sao Ba con chỉ nói những điều kỳ lạ này với với con và Mẹ thôi mà không nói với những người khác? Ai cũng đinh ninh là Ba con đang khỏe lại. Chỉ riêng con và Mẹ lo sợ và biết rõ đó là giờ phút "cận tử nghiệp" của Ba con.
Cận Tử Nghiệp là đúng rồi đó. Và những dấu hiệu đó là đi đầu thai về con người là cao nhất. Nhưng vì có khuynh hướng sân hận cho nên thiên về A Tu La.

Chỉ nói với người dể nói cho nó bớt bị người không biết chuyện cho là điên là khùng! Tức là Con và Mẹ.

Dạ con đã hiểu rồi. Cám ơn Thầy rất nhiều.

Cũng may cho Ba con là đã được các Nhí sớm mò ra và đưa về Tây Phương. Và cũng không có gì là lạ khi những người trong gia đình con, họ đều không tin rằng Ba đã được siêu sinh Tịnh Độ. Giờ đây, hằng tuần con phải cùng gia đình quy tụ tại chùa, để tiếp tục tụng kinh cầu siêu cho Ba con trong khoảng thời gian 49 ngày. Mỗi lần dự thất như vậy con chỉ biết ngồi im lặng, nhắm mắt và tập trung niệm Phật. Rồi con tác ý nhờ các Nhí độ cho những hương linh nào chưa siêu thoát, thì đưa họ đi hết về Tịnh Độ.

Sẵn đây con cũng xin báo cáo với Thầy là mấy nay con cảm giác được tâm của con bắt đầu mát dịu trở lại rồi. Con tác ý tu tập mọi lúc mọi nơi, vì hiện giờ cuộc sống của con vẫn còn xáo trộn, chưa trở lại nề nếp như xưa được.
*** Giới-Định-Tuệ ***

Nguyên Khoa

Trích dẫn từ: Tuệ Quang trên Th12 10, 2012, 10:37 AM
Đọc bài của Nguyên Khoa TQ thật cảm thấy xúc động quá.  Ba của TQ mất năm 2000.  Nhớ lại những ngày cuối của Ba TQ, cũng sống nhờ vào morphine để giảm những cơn đau đớn của thể xác.  Ngày ấy TQ cũng tu tập rất rốt ráo (chưa phải là phương pháp tu tập cuả HSTĐ), chỉ mong hồi hướng cho Ba mình vượt qua bệnh tật.  Nhưng rồi vô thường cũng đến,  Ba TQ rồi cũng ra đi.  Mình cũng suy sụp như NK vậy.  Bẵng một thời gian, mình chán nản buông rơi tất cả, không còn tu tập gì nưã.  Nhưng cũng may quãng thời gian này không dài, và mình lại quay về con đường tu tập.  Mãi đến 2010 mình mơì biết đến HSTĐ và nhờ Thầy cùng các Nhí độ tử cho Ba mình.  Ba Bạn nay đã sớm được các nhí độ tử, cũng là một phước báu.  Bản thân của Bạn thì pháp môn tu tập lả Thiền và cũng đã tiến bộ rất nhanh trong tu tập.  Chứng tỏ phước báu và huệ căn cũng rất nhiều, bỏ lỡ thời gian tu tập thì rất là uổng.  TQ mong chúc Bạn sớm tìm lại được sự an lạc thân và tâm để tiếp tục con đường tu tập và tiến xa hơn nưã.  Vơí thởi gian và công phu tu tập của Bạn, mình nghĩ rằng mai này mỗi khi nghĩ về Ba mình, tất cả những kỷ niệm về Ba luôn là những hình ảnh đẹp đẽ nhất đó (vì bản thân mình đã trãi qua).

Ba mình từng là một người lính, nghe Bạn tâm sự, hình như Ba bạn cũng vậy.  Xin cho TQ ngã mũ chào một người lính nưã lại ra đi bỏ lại sau lưng tất cả những thăng trầm của một đời người theo suốt một quãng chiều dài của lịch sử Bạn nhé.
Xin cám ơn Tuệ Quang. Nguyên Khoa cũng thật là xúc động khi đọc được những dòng chia sẻ chân thành của Bạn. Phải nói là nhờ sự yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ của tất cả Bạn Bè mà hiện giờ NK đã lấy được bình tĩnh và thăng bằng lại rất là nhiều. Và cũng qua biến cố mất mát này, NK học lại rất nhiều điều căn bản của sự yêu thương và buông xã. Quả là xưa nay mình hay có thói quen là ham thích tranh luận thôi mà không rốt ráo thực hành. Giờ mà bình tâm, tìm đọc lại những bài pháp của Thầy, thì càng đọc càng thấm thía hơn vậy đó.

Hồi xưa khi chưa đến với hstd thì NK nào có biết đến sự hồi hướng công đức tu tập đến Cha Mẹ mình là gì đâu. Mà cứ nghĩ rằng khi mà mình cố gắng làm vui lòng Cha Mẹ là tròn Hiếu nghĩa rồi. Và khi bắt đầu tu tập theo phưong pháp của Thầy, thì cũng là lúc sức khỏe của Ba NK càng ngày càng sa sút. Mỗi khi về nhà thăm Ba là mỗi lần đau lòng nhìn sự già yếu đi của Ba, mà mình thì không giúp gì được cả. Thế là từ đó NK lấy động lực này làm mục tiêu để phấn đấu trong tu tập. Mỗi khi công phu xong thì NK hay hồi hướng công đức tu hành cho Cha Mẹ và những ân nhân trong đời này của mình. Và mỗi đêm, NK canh đúng giờ Ba Mẹ vừa mới đi ngủ, ráng tưởng tượng cho ra hình ảnh của Ba và Mẹ mờ mờ đằng trước mặt. Ba thì NK khuyên Ba niệm Phật và cùng Ba niệm Phật. Mẹ thì NK cùng Mẹ niệm "Thanh Tịnh, Đại Thanh Tịnh". Tâm lực tuy kém cỏi nhưng nhờ sức mầu nhiệm thiêng liêng nào đó mà sau này, NK biết rằng họ đã nhận được phần nào sự cố gắng của mình.

Một lần nữa NK xin chân thành cám ơn Bạn đã nhắc nhở và khích lệ NK tiếp tục tu học. NK sẽ vì Mẹ mà tiếp tục nổ lực, cố gắng tạo ra thành tựu tu tập, để sau này NK sẽ không phải hối tiếc hay ân hận nữa. Kính mong Thập phương Chư Phật chứng giám và gia hộ cho con.

PS: Lúc nhỏ NK rất là hãnh diện vì Ba của mình là một quân nhân. Nhưng sau này càng lớn NK càng ghê tởm chiến tranh, đã gây ra bao cảnh đau thương, nạn nhân đáng thương nhất vẫn là đàn bà và trẻ con. Cầu mong thế giới luôn được hoà bình, để mỗi ngày mình không phải trăn trở khi vẫn còn có những người lính, họ phải hy sinh để mình có cuộc sống yên bình như vầy.
*** Giới-Định-Tuệ ***

Nguyên Khoa

Thưa Thầy, mấy hôm nay con đang bắt trớn, tu tập đàng hoàng trở lại. 

Xưa: Ham tập, tập không biết mệt. Cả đêm cứ chập chờn, tập rồi ngủ, ngủ rồi tập. Sau khi điều thân xong, thường bảo "em" nó có muốn nói gì thì nói ra cho hết xong rồi mới tập qua đề mục.

Nay: Ép mình tập, uể oải và đổi tư thế liên tục. Mê ngủ và quên tập. Buổi sáng trước khi thức dậy, tranh thủ thời gian để tập. Tập khoảng chừng 15 phút, thì "em" kia xúi quẩy đủ điều. Điều đình với nó cũng không xong. Và cuối cùng thì đành phải ngoan ngoãn để nó điều khiển mình. Thiệt là chán như con gián :'(

Nhưng đêm hôm qua, lần đầu tiên kể từ khi con phát nguyện tu tập đàng hoàng trở lại, thì con đã dậy và tập được đúng 3 lần. Con mừng thiệt là mừng Thầy ơi. Cho nên sáng nay phải vào đây báo cáo cho Thầy hay mới được.

Quần quật và bận rộn cả ngày, nhiều khi tới 12 giờ đêm con mới tìm được thời  gian cho chính mình. Đêm qua, con hơi mệt, cho nên con muốn ngủ để lấy lại sức rồi mới tập. Trước khi ngủ, con nhắn với Nhí là "Hôm nay NK hơi mệt, cần ngủ chút xíu để lấy lại sức. Nhí làm ơn canh chừng và nhắc NK thức dậy để tập nha". Thế là con đi ngủ lúc 10:30 tối thì vào khoảng 12:59 khuya thì tự nhiên tỉnh ngủ, nghĩ tới đề mục liền, và nằm cứ quán như vậy và ngủ mất tiêu lúc nào không hay. Độ 2:53 sáng thì bị đánh thức lần nữa, và cũng y như lần trước, ngủ quên hồi nào không hay. Lần cuối cùng là lúc 5:00 sáng bị alarm đánh thức, con nằm đó ôn lại và nhớ rất rõ là đêm qua bị đánh thức mấy lần và vào lúc nào. 

Kỳ diệu quá! Con cám ơn Thầy và Nhí đã lo cho con từng li từng tí trong những ngày vừa qua.
*** Giới-Định-Tuệ ***