Hoa Sen Trên Đá

Đàm Luận Phật Pháp => Tịnh Độ => Chủ đề bắt đầu bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 10, 2012, 02:04 AM

Tiêu đề: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 10, 2012, 02:04 AM
     Con xin được trích một số bài viết trên đạo tràng mà con thắc mắc/chưa hiểu lắm để nhờ thầy giải đáp.hì hì.Nếu có gì sai sót hoặc không hiểu ý xin bác,chú,cô gì,ace... có liên quan đến bài viết rộng lòng tha thứ và góp ý nghen :) ;) :D
      Con xin trích bài viết của chị lá chuối:
      Cái Thấy của mình là điểm sáng đã ra đây, còn Cái Thấy khi không dùng con mắt nhắm mà thấy có phải do trí nhớ, trí tưởng tượng mà thấy ?? Một số hành giả không chấp nhận Cái Thấy này cho dù nó mờ mờ ảo ảo như khi mình nhớ mặt người thân của mình. Trong số này có con, kẹt một khoảng thời gian và lâu lâu vẫn kẹt lại.

Cho tới khi đọc bài Chú viết thì con vững lòng rồi. Thầy mà ký duyệt là con nhe răng cười hoài luôn cho coi ! Grin Grin Grin

- Làm chưa quen thì nó không có đẩy ra được, và con bị lấn cấn ở chỗ này tiếp : tâm lực chia hai phần (--> yếu xìu) do chơi trò bắt cá hai tay này :  1 là, vẫn giữ cái điểm đằng trước mặt mà nhìn chăm chú. 2 là, cố nhớ lại cái đề mục trong trí nhớ = bên trong đầu (như nhớ mặt Má mình) và cố đẩy ra xa một tầm với tay. Rồi ráp cái hình ảnh đẩy ra đó tới khoảng cách đó.
    Chị lá chuối không nói rõ là nhắm mắt hay mở mắt,cho con hỏi nếu mình mở mắt thực hiện kĩ thuật như trên thì có bị làm sao không?Con nghĩ bước làm quen thì nên mở mắt nhưng lại lấn cấn ở chổ cái điểm cố định đằng trước mặt của nhãn căn và ý căn nó hoàn toàn khác nhau,do đó sẽ làm chậm con đường tu tập của hành giả.Tiếp theo:
   
     Khi đã hơi quen rồi thì bất cứ hình ảnh nào chợt nhớ trong ngày lúc nhắm mắt con cũng cố đẩy ra xa luôn, coi như ... tập quán suốt ngày nhưng không tác ý, chỉ để lấy đà cho quen cách đẩy cái thấy ra trước. Khi quen hơn thì hễ làm gì mà nhắm mắt được trong sinh hoạt thì con đẩy đề mục ra và vừa quán vừa niệm.

    Giai đoạn này nó có làm mồi cho tha hóa tự tại không ha thầy?Niệm nhiều mà không chịu quán thì làm mồi cho tha hóa tự tại còn ngược lại thì nó có bị làm sao không?
   
     Khi đã quen với cái nhắm 100% này, thì cái Ý của mình mường tượng cái đề mục cũng giống như nhớ lại khuôn mặt người thân, chỉ khác là, con làm thêm cái động tác : đẩy cái mường tượng này ra xa như mình đang thấy Má mình đứng ở khoảng cách một tầm với tay chứ không như cái thấy của trí nhớ là vị trí lởn vởn ngay trong đầu. Và động tác Quán đề mục lúc này con mới cảm giác thật sự nó chiếu ra từ Ajna.
   Giai đoạn này thì đã thành thục rồi.Nhưng con còn lăn tăn ở chổ cách xác định một tầm tay với(40-50cm) của chú HHDL và chị ran con.Con xin được trích nguyên văn như sau:
  HHDL mạo muội xin đề nghị hai giải pháp để tu tập khi Thấy cái màn đen này như sau:
1.   là cố với thêm một tý nữa để tìm cái điểm xa hơn cái màn đen một tý và mường tượng hay tưởng tượng cái chấm đỏ ở vị trí xa hơn cái màn đen này là vào được Chánh định...ở đây chỉ dùng từ "VỚI" của Thầy thôi. Con tầm một cánh tay thì nó là từ ước lệ khoảng cách...chính xác là tới màn đen thì cố với thêm cho nó vượt qua cái màn đen này mà vẽ cái chấm đỏ hoặc tập trung ở một điểm ở cái "với" thêm này
2.   nếu không với thêm được thì như rắn nói. Mường tượng cái chấm đỏ ở trên màn đen hoặc trước màn đen gì cũng được.
đây là hai cách mà toàn bộ bài trên HHDL muốn giới thiệu cho các bạn mới Tập..có thêm tài liệu đề cùng suy tư với HHDL.
   Cái màn đen của con nó nằm gần sát mắt(cái màn đen của nhãn căn do đó nhìn xa nhất là cái mí mắt) nếu áp dụng cách của chú HHDL là VỚI thêm một xí nữa thì không được bao nhiêu thầy à,vì tiêu chuẩn để khỏi làm mồi cho tha hóa tự tại là điểm cố định nằm cách tầm nhìn một với tay(40-50cm) hoặc 20-30cm với điều kiện là mường tượng chấm đỏ ngay tại điểm đó(hơi hám của chánh định)
   Nếu làm như chị ran con cái chấm đỏ mờ mờ nó xuất hiện ngay sát mặt luôn,cách ajna 1-2 cm thôi à.
   Ở đây con có hiểu sai ý của chú HHDL và chị ran con không ha thầy?Thực ra cái màn đen chú HHDL nhắc tới ở trên là màn đen của nhãn căn khi nhắm măt hay là màn đen của ý căn do mường tượng/tưởng tượng/quán mà ra?Con không rõ lắm!
   Con lại đọc được một bài viết nữa của chị brightmoon00 như sau,hình như là khác quan điểm của chú HHDL thầy ạ:
    Cho con có ý kiến là lần đầu con tập nó đã ra đề mục ngọn lửa rồi, cỡ 2-3s, nhưng mà khoảng cách rất gần, tính ra chưa đến 1 cm Grin Lúc đó con cũng ko chú ý kĩ cái khoảng cách với tay trong lý thuyết, và một thời gian sau có hoang mang hỏi thầy thì thầy nói rằng: khoảng cách 1 cm hay bao nhiêu cũng ko có ảnh hưởng ji mấy. Grin Grin Grin

   Theo kinh nghiệm của riêng bản thân con thì cứ tập ra dc đề mục là hay lắm rồi. Đôi khi mình lại nghĩ là nó chưa dc tới 50 cm, lại gạt đi và làm lại, nó lại thành cái bước cản cho sự tự tin và hỷ lạc của mình chăng? Con thì thấy rằng cho dù đề mục có ra ngay gần sát mắt( vì lúc đó tâm lực còn yếu), nhưng cứ để đó và làm cho nó quen dần, cố định thì tự khắc khi tâm lực mạnh lên, nó có thể chạy ra xa đến 10m mà tâm ta vẫn an trụ dc vào 1 điểm vây. Hoặc ngay cả với kích thước của đề mục cũng vậy, khi tâm chưa quen thì ra đề mục to đùng cũng ko có sao. Một thời gian tự khắc đề mục sẽ tự điều chỉnh cho phù hợp với độ mạnh của tâm lực.

Giống như khi mình học lớp 1, thì chỉ cần biết các chữ cái, a b c và + - là dc, chứ nếu có quá nhiều kĩ thuật nhân, chia, etc thì cũng ko thể cho vào đầu hết dc. Hi hi...
   Con nghĩ với tình trạng bệnh thân thể hiện giờ của con,nhìn ra đằng trước mặt đã khó chịu rồi chớ chưa nói đến mường tượng/tưởng tượng/quán và phóng câu niệm.Con nghĩ con hợp với cách của chị brightmoon00 hơn,con có thể áp dụng cách này  không thầy,?Tức là con có thể mường tượng chấm đỏ cách ajna khoảng 1-5cm và phóng câu niệm(vì thường thường khi nhắm mắt lại con thấy đốm đỏ mờ mờ cách ajna vài milimet thôi thầy à).Có nguy hiểm gì không thầy,có bị tha hóa tự tại bám không(bởi vì trái với cách tập của chú HHDL)?Sỡ dĩ con lấn cấn ở chổ này là vì chị brightmoon00 bên thiền phước báu nhiều,lại thấy đề mục ngay từ lần đầu tiên,con bên tính độ loắng ngoắng bị nghiệp và tha hóa tự tại dập lúc nào không biết.  ??? :-[ :-\ :'(
    hì hì.Cái lăn tăn cuối cùng của con là:vì cái nhìn của ý căn giai đoạn đầu chỉ mang tính tương đối,ngày thứ nhất dợt nhìn chăm chăm vào điểm cố định 1,ngày thứ hai-điểm cố định 2,ngày thứ ba-điểm cố định 3......mỗi ngày nhìn mỗi điểm cố định khác nhau(không xê dịch nhau nhiều lắm) có ảnh hưởng gì đến tiến độ công phu không thầy? :) :D ;D
Kính Thầy.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 10, 2012, 05:31 AM
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th10 10, 2012, 04:32 AM
Trích dẫn từ: nghiepchuong trên Th10 10, 2012, 02:04 AM
     Con xin được trích một số bài viết trên đạo tràng mà con thắc mắc/chưa hiểu lắm để nhờ thầy giải đáp.hì hì.Nếu có gì sai sót hoặc không hiểu ý xin bác,chú,cô gì,ace... có liên quan đến bài viết rộng lòng tha thứ và góp ý nghen :) ;) :D
       Con xin trích bài viết của chị lá chuối:
       Cái Thấy của mình là điểm sáng đã ra đây, còn Cái Thấy khi không dùng con mắt nhắm mà thấy có phải do trí nhớ, trí tưởng tượng mà thấy ?? Một số hành giả không chấp nhận Cái Thấy này cho dù nó mờ mờ ảo ảo như khi mình nhớ mặt người thân của mình. Trong số này có con, kẹt một khoảng thời gian và lâu lâu vẫn kẹt lại.

Cho tới khi đọc bài Chú viết thì con vững lòng rồi. Thầy mà ký duyệt là con nhe răng cười hoài luôn cho coi ! Grin Grin Grin

- Làm chưa quen thì nó không có đẩy ra được, và con bị lấn cấn ở chỗ này tiếp : tâm lực chia hai phần (--> yếu xìu) do chơi trò bắt cá hai tay này :  1 là, vẫn giữ cái điểm đằng trước mặt mà nhìn chăm chú. 2 là, cố nhớ lại cái đề mục trong trí nhớ = bên trong đầu (như nhớ mặt Má mình) và cố đẩy ra xa một tầm với tay. Rồi ráp cái hình ảnh đẩy ra đó tới khoảng cách đó.
     Chị lá chuối không nói rõ là nhắm mắt hay mở mắt,cho con hỏi nếu mình mở mắt thực hiện kĩ thuật như trên thì có bị làm sao không?Con nghĩ bước làm quen thì nên mở mắt nhưng lại lấn cấn ở chổ cái điểm cố định đằng trước mặt của nhãn căn và ý căn nó hoàn toàn khác nhau,do đó sẽ làm chậm con đường tu tập của hành giả.Tiếp theo:

Trả lời bạn phần bài viết của LC :
Bạn đọc thật kỹ lại các link thực hành mà HSTD cung cấp khi bạn nhận đề mục tu. Sẽ thấy Thầy nói rất rõ : Nhắm mắt 100%. Ai tập cũng nhắm mắt cả, trừ một vài hành giả rất ít mở mắt quán là do biệt nghiệp mà thôi.

Bạn đọc rồi cắt ngang một khúc bài của LC nên không nắm hết ý LC đã viết rõ như sau :
Trích dẫn từ: lá chuối trên Th2 15, 2012, 04:39 AM
[.....]
Con hay suy nghĩ về câu Thầy dặn : nhắm mắt 100%.
Nhắm 100% là sao ta ?? Vì nhắm là nhắm sát , nhắm tịt rồi, chỉ khi tập trung chưa quen mới bị rung giật mí mắt. Vậy cái số 100% là cái gì ?

Trong cái hiểu của con lúc đó ( và tới bây giờ ) là :
- Đại đa số hành giả khi nhắm mắt quán đề mục thì dù đã khép mí mắt hoàn toàn, nhưng vẫn dùng con mắt bị nhắm  và gồng lên chăm chú vào một điểm cách một khoảng để vẽ đề mục. Thực chất, cái điểm đó khi dùng con mắt đã nhắm đó để nhìn thì chỉ nhìn xa nhất là tới .... cái mí mắt ! Không gian và khoảng cách đã bị đánh lừa bởi thị giác hạn chế do thói quen xưa giờ "nhìn là phải mở mắt" như chú HHDL nói trên, nên Cái Thấy nó ra nhỏ nhỏ to to không ổn định và cảm tưởng như cách tầm 20-30cm --> Cận Định.

- Khi nhận ra vấn đề này, con hiểu rằng 100% nghĩa là mình không dùng con mắt đã nhắm để cố vẽ lên cái mí mắt nữa. Mà hoàn toàn thư giãn đôi mắt.
Nghĩa là vẫn nhắm 100% nhưng không gồng lên để vẽ đề mục, mà vẫn nhắm + thư giãn hoàn toàn để Dùng Ý mà Quán.

Trích dẫn
      Khi đã hơi quen rồi thì bất cứ hình ảnh nào chợt nhớ trong ngày lúc nhắm mắt con cũng cố đẩy ra xa luôn, coi như ... tập quán suốt ngày nhưng không tác ý, chỉ để lấy đà cho quen cách đẩy cái thấy ra trước. Khi quen hơn thì hễ làm gì mà nhắm mắt được trong sinh hoạt thì con đẩy đề mục ra và vừa quán vừa niệm.

     Giai đoạn này nó có làm mồi cho tha hóa tự tại không ha thầy?Niệm nhiều mà không chịu quán thì làm mồi cho tha hóa tự tại còn ngược lại thì nó có bị làm sao không?
Bạn nên đọc thật chậm và kỹ sẽ thấy phần này có hai ý :
1. Hình nào chợt nhớ trong ngày LC nhắm mắt cố đẩy ra để lấy đà cho quen cách đẩy Cái Thấy mà thôi, không phải đề mục và không tác ý gì cả.
THTT dễ tìm đến hành giả khi họ chế chiêu này nọ ngoài chương trình đã cho sẵn khi nhận Pháp Môn, Đề Mục. Và THTT cũng dễ tìm đến ( hay là mình chiêu cảm họ) khi niệm mà không quán đề mục ngay đằng trước mặt

Quán Đề Mục mà không niệm thì sự tập trung bị yếu đi, dễ bị cái "tự nói tự cười" tro g đầu chi phối, trừ khi đề mục đã ra thật vững chắc.

2. Bài LC viết là khi đã quen với cách đẩy cái thấy ra trước thì LC "đẩy đề mục ra và vừa quán vừa niệm"
     
Cám ơn bạn đã đặt câu hỏi.
 
hì hì.cám ơn chị LC đã trả lời thắc mắc của em.Vì em thấy cách của chị LC rất là hay nên hỏi cho thật kỉ rồi mới làm thật kỉ.Phần đầu em trích hơi dài dòng và phần diễn đạt cũng hơi lủng củng,chưa hết ý nên chị chưa hiểu hết ý em,hì hì,là lỗi của em.Phần đầu em chỉ có 1 ý duy nhất muốn hỏi chị LC là:khi mình mở mắt và đẩy cái thấy(một vật bất kì chợt lóe ra trông đầu) ra đằng xa(không có tác ý gì hết) thì có ổn không?.thank chị LC nhiều nhiều,chúc chị sức khỏe công phu tinh tấn :) ;) :D ;D :-*
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 14, 2012, 06:38 AM
   Thưa Thầy và mọi người cho con hỏi một vài điều ạ:
   1,Con hay mơ những giấc mơ không yên bình chút nào:đánh nhau có,chém giết có,trộm cắp có,ái dục có,......đủ thứ Thầy ạ,dường như con mơ cả đêm,hết giấc mơ này lại qua giấc mơ khác cho tới sáng luôn,trong những giấc mơ bản thân con toàn ở thế bị động,thế yếu thôi.Con không ngủ ngon,ngủ sâu được.Con giữ giới luật của Thầy dạy khá tốt,hằng ngày có nhiều vọng tưởng nhưng con luôn cố gắng kiểm soát chặt tư tưởng,tuy không dẹp được hết nhưng cũng gạt đi được phần nhiều rồi,con tập VTC mỗi ngày để chữa bệnh(40 phút/2 lần),máu lưu thông cho dễ ngủ hơn,vậy tại sao con cứ nằm mơ hoài vậy? ??? :-[ :(
   2,Thưa Thầy,cho con hỏi,con có thể tập quán chấm đỏ ở tư thế đứng và khi di chuyển  không?(vì tình trạng của con nằm và ngồi tập nó khó khăn quá thầy ạ)!
   Dạ con chúc Thầy sức khỏe ạ :) ;) :D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th10 14, 2012, 07:25 PM
Trích dẫn từ: nghiepchuong trên Th10 14, 2012, 06:38 AM
   Thưa Thầy và mọi người cho con hỏi một vài điều ạ:
   1,Con hay mơ những giấc mơ không yên bình chút nào:đánh nhau có,chém giết có,trộm cắp có,ái dục có,......đủ thứ Thầy ạ,dường như con mơ cả đêm,hết giấc mơ này lại qua giấc mơ khác cho tới sáng luôn,trong những giấc mơ bản thân con toàn ở thế bị động,thế yếu thôi.Con không ngủ ngon,ngủ sâu được.Con giữ giới luật của Thầy dạy khá tốt,hằng ngày có nhiều vọng tưởng nhưng con luôn cố gắng kiểm soát chặt tư tưởng,tuy không dẹp được hết nhưng cũng gạt đi được phần nhiều rồi,con tập VTC mỗi ngày để chữa bệnh(40 phút/2 lần),máu lưu thông cho dễ ngủ hơn,vậy tại sao con cứ nằm mơ hoài vậy? ??? :-[ :(
Thông thường là do tâm nó bị dẩy chết nên nó mới ra lung tung như vậy. Chỉ cần một thời gian sau, nhất là đề mục xuất hiện dể dàng hơn thì giấc mơ sẽ thay đổi rất là nhiều.
Trích dẫn
   2,Thưa Thầy,cho con hỏi,con có thể tập quán chấm đỏ ở tư thế đứng và khi di chuyển  không?(vì tình trạng của con nằm và ngồi tập nó khó khăn quá thầy ạ)!
   Dạ con chúc Thầy sức khỏe ạ :) ;) :D ;D
Tư thế nào cũng được, miễn là đề mục nó hiện ra là ngon lành. Tuy nhiên đừng có cao hứng quá mà tập ngay những chỗ "Ông đi qua, Bà đi lại" Thì đụng người ta thì cũng phiền hehehe ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 15, 2012, 08:35 PM
  Thưa Thầy,con có thể di chuyển và mở mắt quán chấm đỏ được không???????Vì con mở mắt quán chấm đỏ hệ thần kinh nó dịu lại chút xíu so với lúc nhắm mắt? ??? ::)
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 15, 2012, 08:39 PM
   Thưa Thầy,con có thể vừa tập Vạn Thắng Công vừa quán chấm đỏ được không?Vì khi con di chuyển,đặc biệt là tập Vạn Thắng Công thì con thấy đỡ bệnh hơn và dễ quán hơn ạ .Con mới tập chiêu 1 được 1 tháng thôi ạ? ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th10 15, 2012, 10:23 PM
Trích dẫn từ: nghiepchuong trên Th10 15, 2012, 08:39 PM
   Thưa Thầy,con có thể vừa tập Vạn Thắng Công vừa quán chấm đỏ được không?Vì khi con di chuyển,đặc biệt là tập Vạn Thắng Công thì con thấy đỡ bệnh hơn và dễ quán hơn ạ .Con mới tập chiêu 1 được 1 tháng thôi ạ? ;D
Ngon lành! y như Bờm ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 15, 2012, 10:33 PM
   Chời ơi,Thầy reply con nhanh quá chời.hì hì,cảm động quá  :) ;) :D ;D.Thầy ơi,còn cái vụ mở mắt quán chấm đỏ thì sao?Nghiệp của con có cho phép con mở mắt quán chấm đỏ không ha Thầy?Tại vì con thấy mở mắt  hệ thần kinh con dịu lại chút xíu xíu so với lúc nhắm mắt ạ,tập nóa cũng dễ chịu hơn nhiều ạ? ;D :o ::)
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 21, 2012, 06:38 AM
    Thưa Thầy,con còn lăn tăn ở chổ nguồn gốc của câu niệm aaa..diiii..đà....phật...ạ ???
    Câu niệm nguồn gốc từ đâu mà ra ??? ??? ???.Ban đầu con tập câu niệm phát ra từ cuống họng,sau đó quen dần thì câu niệm từ trong đầu phát ra lấn át câu niệm từ cuống họng phát ra.Bước tiếp theo con đang tập làm quen là bắn câu niệm từ anjina tới chấm đỏ.Khi tập con tác ý phóng câu niệm từ anjina tới chấm đỏ,khi tác ý như vậy thành ra con cứ để ý vào anjina để phóng câu niệm nên con cảm thấy đau nhức ở vùng anjina ạ :'( :'( :'(
   Tại vì chưa quen nên con đau vùng anjina phải không thầy?Làm quen dần là anjina hết đau phải không ha??? ??? ???
   Hay là vì con để ý vào anjina để phóng câu niệm nên bị đau ha thầy?Nếu vậy thì làm cách nào mà không để ý đến cái anjina mà câu niệm phóng ra vẫn xuất phát từ anjina được ạ??? ??? ???
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th10 21, 2012, 06:59 AM
Trích dẫn từ: nghiepchuong trên Th10 21, 2012, 06:38 AM
    Thưa Thầy,con còn lăn tăn ở chổ nguồn gốc của câu niệm aaa..diiii..đà....phật...ạ ???
    Câu niệm nguồn gốc từ đâu mà ra ??? ??? ???.
Từ lần tibu chết hụt đầu tiên mà ra. Lần đó, tibu qua được tới bên đó và nghe cả Pháp Giới niệm như vậy.
Trích dẫnBan đầu con tập câu niệm phát ra từ cuống họng,sau đó quen dần thì câu niệm từ trong đầu phát ra lấn át câu niệm từ cuống họng phát ra.Bước tiếp theo con đang tập làm quen là bắn câu niệm từ ajna tới chấm đỏ.Khi tập con tác ý phóng câu niệm từ ajna tới chấm đỏ,khi tác ý như vậy thành ra con cứ để ý vào ajna để phóng câu niệm nên con cảm thấy đau nhức ở vùng ajna ạ :'( :'( :
Do chưa quen đó mà.
Trích dẫn
   Tại vì chưa quen nên con đau vùng anjina phải không thầy?Làm quen dần là ajna hết đau phải không ha??? ??? ???
Đúng 100%
Trích dẫn
   Hay là vì con để ý vào anjina để phóng câu niệm nên bị đau ha thầy?Nếu vậy thì làm cách nào mà không để ý đến cái anjina mà câu niệm phóng ra vẫn xuất phát từ anjina được ạ??? ??? ???
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D
Do chưa quen, và không có cách nào khác hết. Tuy nhiên, hể mà cảm thấy đau là chỗ đó nó chịu hết nỗi rồi đó. Cho nên động tác kết tiếp là nghỉ giải lao cho tới khi nó hết đau thì mới tập tiếp. Nên nhớ là chỉ tập với 70% sức lực mà thôi.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th10 22, 2012, 09:39 AM
     Con xin thầy chỉ tiếp a: ;D ;D ;D
     1,Con hay thấy chấm đỏ bằng đầu đủa hoặc bằng hạt cát khá sáng xuất hiện khoảng 2-3s.Lúc đầu con cũng mừng quýnh nhưng lại thấy vị trí của chấm đỏ ngang bằng với tầm mắt(con mắt nhắm)hoặc là thấp hơn tầm mắt(con mắt nhắm) nên con không giữ chấm đỏ và nói câu của Ngài Xá Lợi Phất"tui ko muốn thấy sắc pháp này nữa,...".Vì con nghĩ chấm đỏ thật sự nó phải ngang ngang với anjina(tầm nhìn ý căn) mới đúng?Nghiepchuong làm vậy có đúng không ha thầy?
     2,Giai đoạn này con công phu ít hơn trước,hihi,con heo bệnh chưa thích nghi nổi khi vừa phóng niệm vừa quán chấm đỏ như vậy.Nên con thay vào đó là sám hối những lúc tham sân si nổi lên và chủ yếu là làm quen với 3 chữ"đằng trước mặt": con để ý đến vùng không gian trước trán thấy vùng nằng nặng,đây chính là ajna,tập trung cận định cả ngày sau này dễ vào chánh định hơn,khi vùng không gian trở nên đen sâu hơn con mường tượng đề mục chứ không dám phóng niệm,cũng để hệ thần kinh què có thời gian thích nghi dần dần ạ,quen rồi sau đó mới phóng niệm.Con làm vậy có đúng không ha thầy?
    3,Vùng giữa hai chân mày con bị nặng nặng,hơi nhức và rát do bệnh từ lâu,liệu tha hóa tự tại có lợi dụng điểm này mà cộng hưởng không ha thầy?Con hay nói là "không sợ cái sợ của chính mình".hihehihe.Con có lo thừa không zậy thầy?
    4,Khi để ý vùng không gian đằng trước mặt,con thấy vùng giữa 2 chân mày nặng hơn cả vùng ajna .Nhiều lúc chả phân biệt nổi chổ nào là vùng ajna và chổ nào là vùng giữa 2 chân mày luôn.Và con đưa ra quyết định là làm lơ vùng giữa 2 chân mày,mường tượng vị trí của vùng ajna,con sử dụng từ "mường tượng" vì cảm giác vùng giữa 2 chân mày lấn át vùng ajna ạ.Con làm zậy có đúng không ha?
    5,Kì kì thầy ạ,khi để ý vùng không gian trước mặt á,con thấy đỡ ngộp thở hơn nhưng hệ thần kinh què lại căng căng hơn.Tại sao vậy thầy?Con hi vọng quen dần hệ thần kinh sẽ dịu chút lại ;D ;D ;D
    6,Câu này đáng lẽ phải post ở phần"hoa thơm cỏ dại",nhưng cho con heo bệnh hỏi ở đây luôn thầy nghen.Con tập bài nhảy cà tưng cà tưng á thầy,thấy đỡ đau khớp gối và lưng hơn,cũng đỡ viêm xoang hơn nhưng con hơi thấy tức tức ở vùng bóng đái,bàng quang ạ(con nhảy cách bữa ăn,uống 3-4 h lắm á).Tại sao vậy thầy?Nhảy tiếp cho nó thích nghi dần hay là ngừng nhảy ạ?

Tiêu đề: Con đổi nick ạ?hì hì
Bài viết bởi: Tiểu Liên trên Th11 17, 2012, 01:44 AM
     Thầy và mọi người ơi,đây là nick mới của nghiepchuong ạ.hì hì.Cái nick "Tiểu Liên" con lập với ý định giúp chị gái đăng nhập vào chùa để tu tập,nhưng vì chị gái không có máy tính để sử dụng thường xuyên nên con dùng vậy. ;D ;D ;D
    Trước đây lập cái nick nghiepchuong vì cảm thấy cuộc đời thật là đau khổ và cảm thấy mình không may mắn so với mọi người xung quanh,sau này được sự góp ý của cô Lá Chuối nên con hiểu ra rất nhiều,cứ mỗi lần đăng nhập nick,2 chữ nghiệp chướng lại vang vọng trong đầu,vô tình mình đã nhấn chìm bản thân mình xuống,vô tình mà mình cản trở sự tiến tu.Nên con quyết định đổi nick ạ.
    hì hì.Con viết cái này để tránh suy nghĩ "cái thằng Tiểu Liên này chưa xin đề mục tu mà vô chùa hỏi tùm lum tùm la,trao đổi rộn ràng cả lên".hehe. ;D ;D ;D
   Con cáo chình thầy và mọi người!
   
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: quangphuong trên Th11 17, 2012, 03:03 AM
Thầy cho con hỏi với ạ. Con lấy khăn bịt mắt cho tối rồi con tập thì có bị ảnh hưởng gì ko hả thầy? Vì nhiều khi ban ngày sáng quá con quán không ra
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: TCH trên Th11 17, 2012, 03:10 AM
 Bịt mắt không ảnh hưởng gì đâu huynh à, càng tối càng dễ tập  ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: quangphuong trên Th11 17, 2012, 03:40 AM
hì đệ cảm ơn huynh TCH nhiều nhiều nhá. ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tiểu Liên trên Th12 01, 2012, 11:53 PM
    Thầy ơi,dạo gần đây con tập nhẹ lại,con thấy cũng có dấu hiệu tốt lên,không có gì đáng để nói lắm,nhưng con viết nhật kí cho vui vui:
   -Con tập và cảm giác thân thể trở nên nhẹ nhàng hay xảy ra.
   -Những lúc con tập nhắm mắt một lúc thì bổng dưng không gian đằng trước mặt  đen sâu,mịnh màng và bằng phẳng,y như lúc con mở mắt vậy,con bất ngờ quá cứ tưởng con đang mở mắt quán và dừng tập nhưng thực ra thì con vẫn đang nhắm mắt tập.Cảm giác khó tả quá con ko biết nói ra sao.Đôi lúc trong cái không gian đen đằng trước mặt đó,con thấy cái vật hay cái con gì đó màu trắng trắng to to lộm cộm thầy ạ.
   -Nhưng lạ là mỗi khi cái đau thể xác nó giảm đi rất nhiều rồi hay cái không gian đó trở nên sâu đen như vậy con lại bất ngờ và phải dừng tập,điều đó lặp đi lặp lại nhưng con vẫn chưa thích nghi được nơi,chắc cứ gắng tiếp là thích nghi được ha thầy?

Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th12 29, 2012, 07:24 PM
     Thầy ui,chuyện ngoài lề tu tập,con viết trên nhật kí tu tập của con luôn.
    Thầy ui,con thường xuyên mắc đá-sạn khi ăn cơm,trong khi ba mẹ con chỉ thỉnh thoảng bị mắc sạn thôi.D*** con đã sàng lọc gạo kĩ rồi nhưng mỗi bát cơm con ăn,con thường xuyên mắc sạn,ba mẹ cũng thấy lạ và nói "vì răng rứa hèo"(vì sao zậy ta).Thầy ui,đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là do con đã gây ra nghiệp từ tiền kiến rồi?
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th12 30, 2012, 03:33 AM
     Thầy ui,khi con mở mắt quán,con có thể quán cái chấm đỏ cách tầm nhìn 10-15 cm được không ạ?Trong cái khoảng đó độ tập trung của con nó cao hơn,và cái đầu cũng dễ chịu hơn.Con cứ làm đại,miễn sao ra được đề mục là được thầy ha?
     Thầy ui,khi con nhắm mắt quán,cái không gian đen trước mặt của con nó hẹp và không ổn định;cái tầm nhìn của con nó ngang ngang con mắt hoặc thấp hơn con mắt,chứ không ngang ngang ajna,nếu mà cố gắng kéo cái tầm nhìn lên ngang ngang ajna thì y như là căng thẳng và dừng quán.Con cứ để cái tầm nhìn của con mà quán đại nhé,miễn sao ra được đề mục thầy ha? ;D ;D ;D
     TL.
Tiêu đề: Re: Thầy ui???
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 01, 2013, 07:37 AM
    Thầy ui,trong lúc công phu hay sám hối,thỉnh thoảng trong đầu con xuất hiện "tà niệm" kiểu như là:ông phật không tốt,tại sao mình lại tu theo ổng,đỉnh điểm là "chửi" luôn cả ông phật. :'( :'( :'(
    Con rất kính trọng ông phật,và chính bản thân con cũng đang tu để hướng tới mục đích tối thượng phật quả,dưng mà thỉnh thoảng trong lúc công phu/sám hối cái tà niệm này nó lại xuất hiện,nó làm con khó chịu,con phải cố gắng tập trung mới thoát khỏi cái "tà niệm" đó,rồi con lại sợ cái tà niệm đó,tự trấn an "không sợ cái sợ của chính mình" nhưng chỉ bớt thôi,chứ con vẫn chưa thoát khỏi cái sợ đó.Và cứ thế,"tà niệm" này nó lại xuất hiện thỉnh thoảng trong từng thời công phu/sám hối và cảm xúc  của con lại tiếp diễn như trên.
    Thầy ui,con sợ con mắc tội "phỉ báng" Tam Baỏ?
    Con nên làm gì để hết hẳn cái "sợ" này ha thầy?
   
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tín trên Th1 01, 2013, 08:18 AM
Trích dẫnđỉnh điểm là "chửi" luôn cả ông phật. :'( :'( :'(
Oái, sao nhiều người bị cái này dữ vậy ta  ;D ;D

Anh Happy Life cũng có bị cái này.
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4198.0 (https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4198.0)
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 01, 2013, 08:37 AM
Trích dẫn từ: bedtin trên Th1 01, 2013, 08:18 AM
Trích dẫnđỉnh điểm là "chửi" luôn cả ông phật. :'( :'( :'(
Oái, sao nhiều người bị cái này dữ vậy ta  ;D ;D

Anh Happy Life cũng có bị cái này.
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4198.0 (https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=4198.0)
Đúng là đa số thắc mắc đều được Thầy giải đáp rồi,dưng mà TL không đọc và không tìm hiểu được nhiều(lí do sức khỏe) nên những vướng mắc(được thầy giải đáp rồi) tiếp theo xin nhờ anh chị em trích dẫn link ngắn gọn giúp TL với. ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thầy ui,lại là chuyện "TÀ NIỆM" và "KIỂM SOÁT TƯ TƯỞNG" ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 02, 2013, 08:23 PM
    1,Chuyện "tà niệm":Thầy ui,trong đời sống hàng ngày,những lúc rảnh rỗi(chứ không phải lúc công phu/sám hối) mà trong tâm lỡ khởi lên "tà niệm" "chửi Tam Bảo" hay làm "dơ Tam Bảo",thì dĩ nhiên sau đó là sự khó chịu,và tiếp tục nữa là cái "sợ".Thì con nên nói với em con(linh hồn) và điều đình tâm thức như thế nào?
   2,Chuyện kiểm soát tư tưởng liên tục:Những cách kiểm soát tư tưởng con từng biết là theo dõi hơi thở,để ý đến vùng không gian trước mặt khéo léo để ý điểm nặng nặng là ajna,....rồi là nghĩ đến chấm đỏ(nhớ,mường tượng,tưởng tượng trong đầu)>>>rồi khéo léo hơn một chút là mường tượng cái chấm đỏ đằng trước mặt,.....rồi cũng có người niệm câu niệm adidaphat trong tâm và phóng câu niệm ra đằng trước măt,.....etc,....
     Những cách đó dường như là nó không hợp với con,tạp niệm vẫn còn nhiều lắm.Thầy ơi,con có thể làm theo cách của con(không biết là có chế chiêu gì không nữa) như sau:
    2.1.Trong tâm niệm "an trú chánh niệm đằng trước mặt" và hướng cái nhìn ra đằng trước mặt,đồng thời mường tượng cái chấm đỏ trong đầu hoặc là mường tượng chấm đỏ đằng trước mặt.
    2.2.Trong tâm niệm "phật tánh ở khắp mọi nơi mà sao tui không biết gì hết vậy cà",đồng thời mường tượng ông phật ngồi trên hoa sen năm cánh.
     2.3.Trong tâm niệm nam mô cầu sám hối bồ tát(hay dược sư phật) đồng thời mường tượng ông phật ngồi trên hoa sen 5 cánh trong đầu.
    Thầy ui,thầy duyệt cho con 3 cách này,nó có nhược điểm hay ảnh hưởng gì nhiều đến công phu không ha thầy?
                ----------------------------------------------------------------------------------------------
    Thầy ui,cho con hỏi thêm:trong công phu con có thể mường tượng cái chấm đỏ trong khoảng cách gần 10-15cm hoặc tùy ý được không?
    Con để cái tầm nhìn nó ngang con mắt thịt(chứ không phải ngang ajna) mà quán đại được không ha thầy?
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Thiện Đặng trên Th1 02, 2013, 08:37 PM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 02, 2013, 08:23 PM
    1,Chuyện "tà niệm":Thầy ui,trong đời sống hàng ngày,những lúc rảnh rỗi(chứ không phải lúc công phu/sám hối) mà trong tâm lỡ khởi lên "tà niệm" "chửi Tam Bảo" hay làm "dơ Tam Bảo",thì dĩ nhiên sau đó là sự khó chịu,và tiếp tục nữa là cái "sợ".Thì con nên nói với em con(linh hồn) và điều đình tâm thức như thế nào?
    2,Chuyện kiểm soát tư tưởng liên tục:Những cách kiểm soát tư tưởng con từng biết là theo dõi hơi thở,để ý đến vùng không gian trước mặt khéo léo để ý điểm nặng nặng là ajna,....rồi là nghĩ đến chấm đỏ(nhớ,mường tượng,tưởng tượng trong đầu)>>>rồi khéo léo hơn một chút là mường tượng cái chấm đỏ đằng trước mặt,.....rồi cũng có người niệm câu niệm adidaphat trong tâm và phóng câu niệm ra đằng trước măt,.....etc,....
      Những cách đó dường như là nó không hợp với con,tạp niệm vẫn còn nhiều lắm.Thầy ơi,con có thể làm theo cách của con(không biết là có chế chiêu gì không nữa) như sau:
     2.1.Trong tâm niệm "an trú chánh niệm đằng trước mặt" và hướng cái nhìn ra đằng trước mặt,đồng thời mường tượng cái chấm đỏ trong đầu hoặc là mường tượng chấm đỏ đằng trước mặt.
     2.2.Trong tâm niệm "phật tánh ở khắp mọi nơi mà sao tui không biết gì hết vậy cà",đồng thời mường tượng ông phật ngồi trên hoa sen năm cánh.
     Thầy ui,thầy duyệt cho con 2 cách này,nó có nhược điểm hay ảnh hưởng gì nhiều đến công phu không ha thầy?
                 ----------------------------------------------------------------------------------------------
     Thầy ui,cho con hỏi thêm:trong công phu con có thể mường tượng cái chấm đỏ trong khoảng cách gần 10-15cm hoặc tùy ý được không?
     Con để cái tầm nhìn nó ngang con mắt thịt(chứ không phải ngang ajna) mà quán đại được không ha thầy?

Mấy cái niệm "bậy bạ" trước đây mình cũng hay bị, nhưng giờ hết rồi. Hú hồn là cái bài mình vừa copy của chị Brightmoon lại trả lời ngay chóc câu hỏi của bạn luôn hehe :
Cho con có ý kiến là lần đầu con tập nó đã ra đề mục ngọn lửa rồi, cỡ 2-3s, nhưng mà khoảng cách rất gần, tính ra chưa đến 1 cm  Lúc đó con cũng ko chú ý kĩ cái khoảng cách với tay trong lý thuyết, và một thời gian sau có hoang mang hỏi thầy thì thầy nói rằng: khoảng cách 1 cm hay bao nhiêu cũng ko có ảnh hưởng ji mấy.   

Theo kinh nghiệm của riêng bản thân con thì cứ tập ra dc đề mục là hay lắm rồi. Đôi khi mình lại nghĩ là nó chưa dc tới 50 cm, lại gạt đi và làm lại, nó lại thành cái bước cản cho sự tự tin và hỷ lạc của mình chăng? Con thì thấy rằng cho dù đề mục có ra ngay gần sát mắt( vì lúc đó tâm lực còn yếu), nhưng cứ để đó và làm cho nó quen dần, cố định thì tự khắc khi tâm lực mạnh lên, nó có thể chạy ra xa đến 10m mà tâm ta vẫn an trụ dc vào 1 điểm vây. Hoặc ngay cả với kích thước của đề mục cũng vậy, khi tâm chưa quen thì ra đề mục to đùng cũng ko có sao. Một thời gian tự khắc đề mục sẽ tự điều chỉnh cho phù hợp với độ mạnh của tâm lực.

Giống như khi mình học lớp 1, thì chỉ cần biết các chữ cái, a b c và + - là dc, chứ nếu có quá nhiều kĩ thuật nhân, chia, etc thì cũng ko thể cho vào đầu hết dc. Hi hi...

Con BM
Tiêu đề: Thầy ui,lại là chuyện "TÀ NIỆM" và "KIỂM SOÁT TƯ TƯỞNG" ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 02, 2013, 09:15 PM
Trích dẫn từ: Thiện Đặng trên Th1 02, 2013, 08:37 PM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 02, 2013, 08:23 PM
   1,Chuyện "tà niệm":Thầy ui,trong đời sống hàng ngày,những lúc rảnh rỗi(chứ không phải lúc công phu/sám hối) mà trong tâm lỡ khởi lên "tà niệm" "chửi Tam Bảo" hay làm "dơ Tam Bảo",thì dĩ nhiên sau đó là sự khó chịu,và tiếp tục nữa là cái "sợ".Thì con nên nói với em con(linh hồn) và điều đình tâm thức như thế nào?
   2,Chuyện kiểm soát tư tưởng liên tục:Những cách kiểm soát tư tưởng con từng biết là theo dõi hơi thở,để ý đến vùng không gian trước mặt khéo léo để ý điểm nặng nặng là ajna,....rồi là nghĩ đến chấm đỏ(nhớ,mường tượng,tưởng tượng trong đầu)>>>rồi khéo léo hơn một chút là mường tượng cái chấm đỏ đằng trước mặt,.....rồi cũng có người niệm câu niệm adidaphat trong tâm và phóng câu niệm ra đằng trước măt,.....etc,....
     Những cách đó dường như là nó không hợp với con,tạp niệm vẫn còn nhiều lắm.Thầy ơi,con có thể làm theo cách của con(không biết là có chế chiêu gì không nữa) như sau:
    2.1.Trong tâm niệm "an trú chánh niệm đằng trước mặt" và hướng cái nhìn ra đằng trước mặt,đồng thời mường tượng cái chấm đỏ trong đầu hoặc là mường tượng chấm đỏ đằng trước mặt.
    2.2.Trong tâm niệm "phật tánh ở khắp mọi nơi mà sao tui không biết gì hết vậy cà",đồng thời mường tượng ông phật ngồi trên hoa sen năm cánh.
    Thầy ui,thầy duyệt cho con 2 cách này,nó có nhược điểm hay ảnh hưởng gì nhiều đến công phu không ha thầy?
                ----------------------------------------------------------------------------------------------
    Thầy ui,cho con hỏi thêm:trong công phu con có thể mường tượng cái chấm đỏ trong khoảng cách gần 10-15cm hoặc tùy ý được không?
    Con để cái tầm nhìn nó ngang con mắt thịt(chứ không phải ngang ajna) mà quán đại được không ha thầy?

Mấy cái niệm "bậy bạ" trước đây mình cũng hay bị, nhưng giờ hết rồi. Hú hồn là cái bài mình vừa copy của chị Brightmoon lại trả lời ngay chóc câu hỏi của bạn luôn hehe :
Cho con có ý kiến là lần đầu con tập nó đã ra đề mục ngọn lửa rồi, cỡ 2-3s, nhưng mà khoảng cách rất gần, tính ra chưa đến 1 cm  Lúc đó con cũng ko chú ý kĩ cái khoảng cách với tay trong lý thuyết, và một thời gian sau có hoang mang hỏi thầy thì thầy nói rằng: khoảng cách 1 cm hay bao nhiêu cũng ko có ảnh hưởng ji mấy.  

Theo kinh nghiệm của riêng bản thân con thì cứ tập ra dc đề mục là hay lắm rồi. Đôi khi mình lại nghĩ là nó chưa dc tới 50 cm, lại gạt đi và làm lại, nó lại thành cái bước cản cho sự tự tin và hỷ lạc của mình chăng? Con thì thấy rằng cho dù đề mục có ra ngay gần sát mắt( vì lúc đó tâm lực còn yếu), nhưng cứ để đó và làm cho nó quen dần, cố định thì tự khắc khi tâm lực mạnh lên, nó có thể chạy ra xa đến 10m mà tâm ta vẫn an trụ dc vào 1 điểm vây. Hoặc ngay cả với kích thước của đề mục cũng vậy, khi tâm chưa quen thì ra đề mục to đùng cũng ko có sao. Một thời gian tự khắc đề mục sẽ tự điều chỉnh cho phù hợp với độ mạnh của tâm lực.

Giống như khi mình học lớp 1, thì chỉ cần biết các chữ cái, a b c và + - là dc, chứ nếu có quá nhiều kĩ thuật nhân, chia, etc thì cũng ko thể cho vào đầu hết dc. Hi hi...

Con BM
Cảm ơn TĐ nhé,trường hợp của chị BMOO thì TL có biết rồi,nhưng mà do TL mở mắt quán nên hỏi thầy cho chắc ăn,chế chiêu là ngậm củ tỏi có ngày.he he he ;D ;D ;D
   Còn vấn đề tầm nhìn và chuyện tà niệm,kiểm soát tư tưởng nữa thầy ui. ;D ;D ;D
   Tiiiiiiiiiii Buuuuuuuuuuuu Daaaaaaaaa Phatttttttttttttttttttttttttttt ;D ;D ;D ;D
   
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Gấu Trúc trên Th1 02, 2013, 09:49 PM
Trong cái link này https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=24.50;wap2 (https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=24.50;wap2) có nói về nhắm mắt mở mắt thì phải
Trích dẫnỪ hớ! vậy mà lúc đầu thì nhắm mắt, sau cùng là mở mắt và trong lúc cón nhắm mắt thì bà con trong hoasentrenda còn nói với nhau là:
Nhắm mắt mà còn chưa ra thì mở mắt lấy gì mà ra cho được?
Y như là ngồi mà thiền còn không xong thì lấy gì mà làm được khi đi, đứng và nằm?

Khi nào giangsonviet tìm ra cái gì mới mới thì ghé lại thăm, còn chưa được gì thì vào đây và biến chỗ này thành chỗ để tán dóc thì không nên chút nào cả  ;D ;D ;D

Hoasentrenda không chơi theo kiểu Không, Không theo kiểu "không có căn bản này".

Mà lại hay chơi theo kiểu Có thì có như núi Tu Di. Còn khi đã Không rồi thì theo kiểu Ngay cả hơi thở, nhịp tim cũng ngưng luôn.

với lại mình thấy 70% coi vậy chứ ít ỏi lắm nên tiết kiệm sức cho buổi công phu chính.

Mình thì bị cái tình trạng là cứ vô chùa là tâm mình cứ vang lên "mê tín, lừa bịp, tùm lum tùm la". Sau này mình chữa lửa bằng cách niệm "Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát" cứ thấy không ổn là niệm liên tục, quán được ông phật màu vàng hoa sen năm cánh nữa thì càng tốt. Với mình thì nó hiệu quả, hi vọng chú Tibu cho bạn cách nào triệt để hơn ^^.
Tiêu đề: Re: THẦY UI!LẠI LÀ CHUYỆN "TÀ NIỆM"
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 05, 2013, 03:39 AM
     Thầy ui,trước đây con đọc bài sám pháp dược sư tà niệm làm "dơ" hay "phỉ báng" tam bảo xuất hiện làm con khó chịu,và con làm theo cách của thầy chỉ cho happy life:"Tốt lắm đó,đó là đồ dơ,do cách niệm đúng cách và đủ lực nên nó phải bị văng ra.Nó mà văng ra càng nhiều thì mình càng sạch chừng đó." hay là kinh nghiệm của chị ran con" phật là kim cương mà kim cương thì không thể dơ được,chỉ có mình dơ thôi,vì vậy mình phải làm sạch qua cách tu tập" nhưng con vẫn thấy khó chịu.

    Gần đây con thử theo cách"nghĩ ông phật là cha mẹ mình,và mình là một người con sám hối một cách ăn năn và xin chừa"(thực ra con vẫn chưa cảm thấy ông phật gần gũi như cha mẹ con lắm mặc dù con đã nghỉ đến đại nguyện của ổng) thì tà niệm làm "dơ" hay "phỉ báng" gần sạch hết.Nhưng trong con lại khởi lên một niệm mới "lỡ như tiền kiếp trước đức dược sư là con cháu của mình thì giờ mình coi ông như cha mẹ mình mà sám hối trước ổng thì có phải mình bị khùng hay không?".Thầy ui,con đã trấn áp lại bằng cách "cái ý niệm là như vậy nhưng  con không nghĩ là vậy ông phật à".Nhưng con vẫn khó chịu.

    Thầy ui tiếp theo con nên làm gì cho hết khó chịu?Mong thầy giảng cho con hiểu.
   
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Phucducnt trên Th1 05, 2013, 06:35 PM
Trong lúc TL đang chờ Thầy trả lời thì mình xin góp câu chuyện của mình như sau( có thể tham khảo cho vui)

Chuyện là mình có thằng con trai lúc đó mới 10 tuổi, mỗi lần cho cháu ngồi Thiền Niệm Phật trước bàn thờ thì nó toàn tưởng tượng chuyện đá cầu rồi đá cầu vô mặt Tượng Phật không thôi à.... Buổi tối cho nó ngủ dưới bàn thờ Phật thì nó sợ bóng tối và sợ luôn cả ...Phật...Từ đó cháu sợ Phật, mình thì sợ con sẽ ko tu được ( khi đó là tự đọc sách rồi tu, chứ chưa có biết HsTd)
  Nghĩ hoài rồi mình quyết định làm liều ( được thì ăn, chết thì bỏ luôn). Đợi 1 đêm trời tối 2 ba con quyết định hành động, trước đó đã lên tinh thần trước với cậu con trai. Chọn 1 đêm không trăng 2 ba con đưa nhau đến nghĩa địa cách thành phố 10km, nói với con là hôm nay con mang hết quần áo, đồ đạc ra đi, đến nghĩa địa đó con sẽ ở lại 1 mình đêm nay, sẽ chiến đấu với ma quỷ nếu còn sống thì sáng mai ba đón về nhà,còn nếu chết rồi thì con đi theo ma quỷ luôn,vì chỉ có loài ma quỷ mới sợ Phật,còn tất cả mọi loài đặc biệt là người thì vô cùng yêu quý Phật...Tuy nhiên có dặn con thật kỹ, dặn đi dặn lại là : vũ khí duy nhất của con là Niệm Phật A di đà và tưởng tượng ra ông Phật A di đà mặc áo mầu đỏ trên bàn thờ nhà mình đó, chắc chắn Phật sẽ đến cứu con.
Trước khi đi cho cháu chào tạm biệt Mẹ, ôm hôn đứa em gái mới 3 tuổi, thấy cu cậu cứ trào nước mắt,mẹ nó thì chảy nước mắt và quay mặt đi sau đó còn nhắn tin cho chồng nói : hay là bỏ cách dạy này đi a,chứ e thấy nguy hiểm quá....Nhưng mình quyết định cứng rắn rồi, phải hành động thôi.
Vậy là cu cậu vừa mếu máo vừa nói với e gái: tạm biệt e nhé,a thương e lắm, nhưng a phải đi đây.....và ôm đống gói quần áo lên xe....
Trên đường ra nghĩa địa Ba vẫn dặn đi dặn lại là con phải nhớ Niệm Phật và t.tượng ra Ngài, dù có thấy ma quỷ gì nữa thì cũng mặc kệ, cứ gào lên mà gọi tên Ngài, chắc chắn Ngài sẽ tới cứu con....
....Đưa con đến nhà Linh trong nghĩa địa, chỗ mà người ta để quan tài trước khi chôn,có hình bồ tát Địa tạng...
Nói con để quần áo xuống đó rồi đêm nay sẽ ngủ ở đây, nhìn nét mặt cu cậu hơi mất bình tĩnh lại phải trấn an là con cứ Niệm Phật...Lúc này cũng chưa tối hẳn, mới khoảng 8 giờ tối....
Vậy là dặn dò thêm chút nữa rồi Ba lên xe , nổ máy và .....đi về nhà....
Nhưng thực ra Ba đâu dám về....chạy ra hết cổng nghĩa địa thì tắt máy , giấu xe và luồn qua những ngôi mộ tới gần và quan sát cậu con trai....(xin lỗi cả nhà vì có việc phải lên Chùa ngay, tối về kể tiếp)
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Phucducnt trên Th1 06, 2013, 12:07 AM
Tiếp tục câu chuyện....

Lúc đầu thấy cậu ta đi ra ngoài nhà Linh, ngồi ở cửa và Niệm Phật xù xì...Trời càng tối hơn thì cành niệm to hơn,trông cũng khá sợ sệt, nhưng chưa đến nỗi Ba phải xuất hiện....được chừng 1 tiếng hơn thì bất ngờ thấy có 2 tên choai choai cỡ 13, 14 tuổi xuất hiện và hỏi cu cậu: mày tới đay làm gì? Thay vì giữ yên lặng thì cậu ta kể hết câu chuyện bị Ba đưa ra cho ngủ ở đây...,2 cậu kia phá lên cười và noi: tụi tao ko có nhà ngủ ở đây hoài, nay thêm mày ở đây lại có chăn mền thì quá ổn rồi....
Ba biết là kế hoạch đã thất bại 80% và nửa tiếng sau thì đành xuất hiện thu quân....
Tuy chỉ đạt được 20% kế hoạch nhưng kết quả cũng khá bất ngờ.Đó là cậu ta đã hết sợ bóng tối,thấy yêu mến tượng Phật,nhất là Phật Di đà, muốn ôm lấy bức hình Phật Di đà đắp y đỏ trên bàn thờ, và chẳng bao giờ còn hiện tượng nghĩ đến cảnh đá quả cầu trúng vô mặt tượng Phật nữa....
Hết.
Tiêu đề: Re: THẦY UI!LẠI LÀ CHUYỆN "TÀ NIỆM"
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 06, 2013, 03:32 AM
Cảm ơn câu chuyện của chú Phucducnt,cậu bé 10 tuổi có lẽ giờ đây cũng mang máng tuổi cháu,mong là bạn ấy cũng trở thành thành viên của HSTĐ một ngày không xa. ;D ;D ;D
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 05, 2013, 03:39 AM
    Nhưng trong con lại khởi lên một niệm mới "lỡ như tiền kiếp trước đức dược sư là con cháu của mình thì giờ mình coi ông như cha mẹ mình mà sám hối trước ổng thì có phải mình bị khùng hay không?".Thầy ui,con đã trấn áp lại bằng cách "cái ý niệm là như vậy nhưng  con không nghĩ là vậy ông phật à".Nhưng con vẫn khó chịu.  
Con tìm được bài viết của cô BY:
Trích dẫn từ: BY trên Th6 03, 2009, 06:13 PM

Chào Bé Hạt Tiêu ,

BHT viết : "chỉ khi nào anh tự mình coi được thì anh sẽ thấy được rằng không có cái trứng mà cũng chẳng có con gà lun !hihi"

Cái trứng và con gà bắt đầu cùng một lúc .

Vừa có thân thì tức khắc có nghiệp .

Vừa có ta thì có tất cả .

Không ta thì nghiệp lấy gì "máng lên".

Nên Niết Bàn thì Không Thân mà cũng Không Tâm .

BY .
Buổi sám hối trước con cũng nghỉ mang máng theo kiểu này,giờ con triển khai ra cho rõ ràng:"vừa có thân thì tức khắc có nghiệp,các vị phật bồ tát đã dừng tham,sân,si,...từ lâu lắm rồi,giải thoát từ lâu lắm rồi,còn mình hơn 2500 năm rồi mà vẫn chưa làm nên trò trống gì(hổ thẹn với chính mình) do đó họ xứng đáng là bậc cha bậc mẹ của mình,mặc cho tiền kiếp trước họ là gì của mình(con cháu,em út,bạn bè,....)".
     Làm vậy con dẹp được phần lớn cái "tà niệm" trên nhưng không biết cách nghĩ của con có đúng  chương trình không ha thầy?
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th1 06, 2013, 07:19 AM
Tibu bị: Nam Mô A Di Đà Lạt!

Cho nên tibu rất là thông cảm cái chuyện con người khi tu hành thì tự nhiên trông đầu vang lên những câu nói rất là kỳ lạ!

Tibu lại để ý trong một đám con trai với nhau thì khi nói chuyện hay có những câu lạ đời này.
Nhưng khi có phái đẹp xuất hiện thì ai cũng lịch sự, không biết những câu đó đi đâu mất tiêu?

Tuy nhiên khi tiếp xúc với người bị bịnh nặng thì tibu cũng để ý rằng những người này trong khi dùng công phu để trấn áp cơn bệnh hiểm nghèo, họ cũng nói lại trong sự ngạc nhiên cao độ là:

Tại sao, đang là con người có ăn học, sống đàng hoàn nhưng khi đang ngon trớn tu hành như vậy thì những câu nói không hợp lý, không hợp thời lại vang lên trong đầu một cách vô tội vạ!

Nó có thể chận đứng cái trớn đang công phu cái cụp!

Tibu điều tra:

1. Là do hay nói chơi cho vui (nhẹ nhất): Nam Mô A Di Đà Lạt.

2. Do sinh sống với thói quen: "Nói là như vậy, nhưng ý lại không phải là như vậy"

3. Sân hận phát sanh do ý định sẽ làm theo một mưu mô không chánh đáng theo kiểu:
Theo chương trình là phải hành động như thế này, thế kia!... Nhưng lại bị bể dĩa ngang xương!

4. Do sự không bằng lòng với chính mình, cho nên khi tập dợt, ngay cả khi đề mục đã xuất hiện thì người này lại có dấu hiệu rất là rõ là :
Không có hỹ lạc khi đề mục đã xuất hiện ngay đằng trước mặt.

5. Sống buông thả vô độ, không thèm kiểm soát tư tưởng liên tục.

Thời gian:
Cái nào cũng có góc rể đã ăn sâu và sống với người này rất là lâu đời rồi!

Kế hoạch hành động:

A. Lập tâm:
Chướng ngại này là cây đinh trước mặt cho nên bằng mọi giá phải nhổ nó ra.
Thấy sự vô lý của vấn đề: Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận.

Duy trì cái suy nghĩ trên, khuyếch đại nó lên, làm cho mình sợ đến dựng đứng tóc tai!

B. Hành động:
Sau khi có phản ứng đó thì mới tác ý công phu, giữ giới, nhất là đích thân đi xin lổi.
Và không quên cái chuyện kiểm tra tư tưởng liên tục.

C. Nhận xét:
Với cung cách mà hoasentrenda đã đề nghị rất là rõ: Kiểm Tra Tư Tưởng Liên Tục!

Thì bà con cũng thấy đó:
Ai cũng có cái tâm điên loạn tương đương như vậy cả, mà chuyện kỳ dị ở trên chỉ là một khía cạnh.
Tiêu đề: Re: THẦY UI!LẠI LÀ CHUYỆN "TÀ NIỆM"
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 08, 2013, 05:20 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 06, 2013, 07:19 AM
Tibu bị: Nam Mô A Di Đà Lạt!

Cho nên tibu rất là thông cảm cái chuyện con người khi tu hành thì tự nhiên trông đầu vang lên những câu nói rất là kỳ lạ!

Tibu lại để ý trong một đám con trai với nhau thì khi nói chuyện hay có những câu lạ đời này.
Nhưng khi có phái đẹp xuất hiện thì ai cũng lịch sự, không biết những câu đó đi đâu mất tiêu?

Tuy nhiên khi tiếp xúc với người bị bịnh nặng thì tibu cũng để ý rằng những người này trong khi dùng công phu để trấn áp cơn bệnh hiểm nghèo, họ cũng nói lại trong sự ngạc nhiên cao độ là:

Tại sao, đang là con người có ăn học, sống đàng hoàn nhưng khi đang ngon trớn tu hành như vậy thì những câu nói không hợp lý, không hợp thời lại vang lên trong đầu một cách vô tội vạ!

Nó có thể chận đứng cái trớn đang công phu cái cụp!

Tibu điều tra:

1. Là do hay nói chơi cho vui (nhẹ nhất): Nam Mô A Di Đà Lạt.

2. Do sinh sống với thói quen: "Nói là như vậy, nhưng ý lại không phải là như vậy"

3. Sân hận phát sanh do ý định sẽ làm theo một mưu mô không chánh đáng theo kiểu:
Theo chương trình là phải hành động như thế này, thế kia!... Nhưng lại bị bể dĩa ngang xương!

4. Do sự không bằng lòng với chính mình, cho nên khi tập dợt, ngay cả khi đề mục đã xuất hiện thì người này lại có dấu hiệu rất là rõ là :
Không có hỹ lạc khi đề mục đã xuất hiện ngay đằng trước mặt.

5. Sống buông thả vô độ, không thèm kiểm soát tư tưởng liên tục.

Thời gian:
Cái nào cũng có góc rể đã ăn sâu và sống với người này rất là lâu đời rồi!

Kế hoạch hành động:

A. Lập tâm:
Chướng ngại này là cây đinh trước mặt cho nên bằng mọi giá phải nhổ nó ra.
Thấy sự vô lý của vấn đề: Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận.

Duy trì cái suy nghĩ trên, khuyếch đại nó lên, làm cho mình sợ đến dựng đứng tóc tai!

B. Hành động:
Sau khi có phản ứng đó thì mới tác ý công phu, giữ giới, nhất là đích thân đi xin lổi.
Và không quên cái chuyện kiểm tra tư tưởng liên tục.

C. Nhận xét:
Với cung cách mà hoasentrenda đã đề nghị rất là rõ: Kiểm Tra Tư Tưởng Liên Tục!

Thì bà con cũng thấy đó:
Ai cũng có cái tâm điên loạn tương đương như vậy cả, mà chuyện kỳ dị ở trên chỉ là một khía cạnh.
Sau khi con Lập tâm và hành động xong,tâm hồn được gột rửa phần nào-người thoải mái hơn,thời gian sau con đọc bài sám pháp dược sư,lúc đầu không khí thanh tịnh(con mừng mừng),nhưng lúc sau tự dưng con lại có chút sợ cái "tà niệm" cũ,thì cái "tà niệm" đó lại xuất hiện,cái "tà niệm" đó thoảng qua tâm trí con,xuất hiện trước mặt đức phật và con thấy sợ.Cứ thế là nó tiếp diễn,và cảm xúc của con cứ như vậy.Và con chưa thoát ra khỏi cái sợ của con.
     Nhưng tiến bộ ở chổ cái "tà niệm" đó,nó xuất hiện trước mặt đức phật ít hơn trước,thanh tịnh hơn trước và con cũng đở sợ hơn trước.Và lạ ở chổ khi con mường tượng mặt ông phật,có cảm giác như ổng đang cười với con,nhưng mà con  vẫn chưa thoát ra được cái sợ đó,cái "tà niệm" đó.
     Thầy ui,tiếp theo con phải làm như thế nào.Mong thầy chỉ tiếp cho con.
Tiêu đề: Re: THẦY UI!LẠI LÀ CHUYỆN "TÀ NIỆM"
Bài viết bởi: Tibu trên Th1 08, 2013, 11:57 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 08, 2013, 05:20 AM
[...]
     Sau khi con Lập tâm và hành động xong,tâm hồn được gột rửa phần nào-người thoải mái hơn,thời gian sau con đọc bài sám pháp dược sư,lúc đầu không khí thanh tịnh(con mừng mừng),nhưng lúc sau tự dưng con lại có chút sợ cái "tà niệm" cũ,thì cái "tà niệm" đó lại xuất hiện,cái "tà niệm" đó thoảng qua tâm trí con,xuất hiện trước mặt đức phật và con thấy sợ.Cứ thế là nó tiếp diễn,và cảm xúc của con cứ như vậy.Và con chưa thoát ra khỏi cái sợ của con.
     Nhưng tiến bộ ở chổ cái "tà niệm" đó,nó xuất hiện trước mặt Đức Phật ít hơn trước,thanh tịnh hơn trước và con cũng đở sợ hơn trước.Và lạ ở chổ khi con mường tượng mặt ông phật,có cảm giác như ổng đang cười với con,nhưng mà con  vẫn chưa thoát ra được cái sợ đó,cái "tà niệm" đó.
     Thầy ui,tiếp theo con phải làm như thế nào.Mong thầy chỉ tiếp cho con.
Đọc tới đây, tibu có cảm giác là đang đứng trước một nhà Đạo Diễn làm phim. Có nghĩa là nhà Đạo Diễn có thể thâu ngắn câu chuyện dài hàng ngàn (1000) năm thành vài ba phút phim trích đoạn.

Đó là chuyện kể lại bằng phim ảnh và là phận sự của nhà Đạo Diễn, còn phần coi phim và suy nghĩ là phận sự của khán thính giả.

Khán thính giả nên hiểu là: Trong những trích đoạn trên, Nhà Đao Diễn có ý là câu chuyện mà Khán Thính Giả vừa coi xong, thực tế nó xảy ra trong một thời gian rất là lâu.

Để ý:
Thì trong khi điều trị, trong khi cho ăn học, trong áp dụng một chương trình nào đó,... thì nó cũng phải có thời giờ mới có thể thành công được. Và dĩ nhiên là nói theo chiều thuận!
Còn chiều nghịch: Rõ ràng cho dù đó là phương pháp hay, phương pháp đúng mà người thực hiện lại không có phước báu thì chuyện thuốc bổ biến thành thuốc độc là chuyện rất là bình thường. ;D ;D ;D

Trong hoasentrenda có những chi tiết mà do nóng vội và có rất nhiều người tưởng bở:

1. Chuyện Thánh Tăng mà sao còn sân hận quá vậy?
Tibu xin thưa với bà con là:
Con người là nạn nhân của Vô Minh và nó dập cho chết đi (kiếp vừa rồi) sống lại (kiếp hiện bây giờ đang sống) và chuyện chết đi sống lại này, đã kéo dài từ vô thủy cho tới nay!

Và nay Tu Sĩ mới có uống thuốc qua cổ họng, hay là mới được băng bó (ý nói là đạt quả vị Nhập Lưu: thành Thánh Tăng)... mà đã có thể: Đứng lên làm việc nhanh nhẹn chính xác, không hề đụng chạm ai hết nhất là trong cái xả hội này, thì rõ ràng là chuyện không tưởng!

Và ai cũng nên hiểu là: Chuyện này chỉ xảy ra trong tiểu thuyết. Và không thể nào có trong thực tế.
Bởi vì:
Cũng có người khi mới sanh ra bằng nách! Mà đã cứng cáp đi trên hoa sen, tuyên bố này nọ, nhưng sau đó thì tự động teo nhỏ lại để thành em bé... chưa biết nói!

Tất nhiên chuyện tin hay là không tin là quyền của mọi bà con cô bác.

Nhưng còn cái chuyện bắt các Thánh Tăng phải hiền ngay sau giây phút Ngộ Đạo thì rõ ràng là chúng sanh có hơi sử ép Thánh Tăng thái quá đó ;D ;D ;D

Chi tiết về dạng thay đổi tính tình cũng có xảy ra, nhưng sau khi đã Ngộ Đạo sau đó 3 năm trở lên:

Thánh Tăng đặc biệt này có trình bày lại như sau:

Sau khi bị cái nhận xét về chuyện Vô Thường nó ám ảnh, thì tính tình của con nó thay đổi từ từ và rất là chắc chắn:
Càng ngày càng hiền hơn, ít thích tranh cải hơn, và có chiều hướng nhẫn nhục nhiều hơn trước. Chớ không phải là theo kiểu: cái cụp, được liền.

2. Tại sao cảnh giới thấp không chịu đi ngay mà cứ theo phá hoài?
Cũng như ý trên, chuyện gì cũng phải có thời gian:
Chỉ khi nào có người mới sanh ra đã hút thuốc lá, sáng chơi bi da, chiều đi nhảy đầm thì chuyện giải quyết nhanh gọn lẹ, như mong ước này, mới xảy ra mà thôi.

Tuy nhiên, do gia chủ chưa chịu thay đổi thói quen cho nên các khách lạ này cứ tới lui hoài thôi.
Ví dụ như:

Chuyện gì cũng đùng đùng nổi giận thì đúng là môi trường của A Tu La. Tu sĩ không thèm thay đổi tính tình này thì Họ (Atula) cứ vẫn cư trú lỳ hoài thôi vì "Nồi Nào Úp Vung Nấy" mà!
Cho dù Nhí đã dọn dẹp sạch sẽ rồi!

Cứ như vậy mà suy rộng ra, cho dù đầu óc nó không thèm suy nghỉ

3. Tổng quát:
Phần nhiều do thói quen sinh sống trong môi trường nó không hoàn hảo (Nhưng có chỗ nào mà hoàn hảo 100% đâu?) cho nên ly trà lúc nào cũng gần tràn:

Ly trà sân hận; ly trà lo buồn; ly trà thiếu thốn; ly trà đa đoan, nhiều chuyện; ly trà tự ái; ly trà bướng bỉnh; thậm chí ly trà bệnh hoạn; ly trà già; ly trà lẩm cẩm; Ly trà nói vậy, nhưng không phải vậy...
=======================
Những ly trà này đều như nhau,  khi đúng nhân duyên thì chỉ cần thêm một giọt là gây ra thảm họa liền.
=======================
Cho nên chuyện gì cũng nên tỉnh trí và tập tành cho đàng hoàn và cứ miệt mài làm cho có phương pháp thì Rùa sẽ tới mức trước cả thỏ đó là chuyện bình thường.

Nhìn vào bờm thì biết
;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: chim sẻ trên Th1 08, 2013, 08:56 PM
Bài Pháp của Thầy làm con thức tỉnh.
Con cảm ơn Thầy và Tiểu Liên
Tiêu đề: Re: THẦY UI!LẠI LÀ CHUYỆN "TÀ NIỆM"
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 08, 2013, 10:07 PM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 08, 2013, 11:57 AM
Đọc tới đây, tibu có cảm giác là đang đứng trước một nhà Đạo Diễn làm phim. Có nghĩa là nhà Đạo Diễn có thể thâu ngắn câu chuyện dài hàng ngàn (1000) năm thành vài ba phút phim trích đoạn.

Đó là chuyện kể lại bằng phim ảnh và là phận sự của nhà Đạo Diễn, còn phần coi phim và suy nghĩ là phận sự của khán thính giả.

Khán thính giả nên hiểu là: Trong những trích đoạn trên, Nhà Đao Diễn có ý là câu chuyện mà Khán Thính Giả vừa coi xong, thực tế nó xảy ra trong một thời gian rất là lâu.

Để ý:
Thì trong khi điều trị, trong khi cho ăn học, trong áp dụng một chương trình nào đó,... thì nó cũng phải có thời giờ mới có thể thành công được. Và dĩ nhiên là nói theo chiều thuận!
Còn chiều nghịch: Rõ ràng cho dù đó là phương pháp hay, phương pháp đúng mà người thực hiện lại không có phước báu thì chuyện thuốc bổ biến thành thuốc độc là chuyện rất là bình thường. ;D ;D ;D

Trong hoasentrenda có những chi tiết mà do nóng vội và có rất nhiều người tưởng bở:

1. Chuyện Thánh Tăng mà sao còn sân hận quá vậy?
Tibu xin thưa với bà con là:
Con người là nạn nhân của Vô Minh và nó dập cho chết đi (kiếp vừa rồi) sống lại (kiếp hiện bây giờ đang sống) và chuyện chết đi sống lại này, đã kéo dài từ vô thủy cho tới nay!

Và nay Tu Sĩ mới có uống thuốc qua cổ họng, hay là mới được băng bó (ý nói là đạt quả vị Nhập Lưu: thành Thánh Tăng)... mà đã có thể: Đứng lên làm việc nhanh nhẹn chính xác, không hề đụng chạm ai hết nhất là trong cái xả hội này, thì rõ ràng là chuyện không tưởng!

Và ai cũng nên hiểu là: Chuyện này chỉ xảy ra trong tiểu thuyết. Và không thể nào có trong thực tế.
Bởi vì:
Cũng có người khi mới sanh ra bằng nách! Mà đã cứng cáp đi trên hoa sen, tuyên bố này nọ, nhưng sau đó thì tự động teo nhỏ lại để thành em bé... chưa biết nói!

Tất nhiên chuyện tin hay là không tin là quyền của mọi bà con cô bác.

Nhưng còn cái chuyện bắt các Thánh Tăng phải hiền ngay sau giây phút Ngộ Đạo thì rõ ràng là chúng sanh có hơi sử ép Thánh Tăng thái quá đó ;D ;D ;D

Chi tiết về dạng thay đổi tính tình cũng có xảy ra, nhưng sau khi đã Ngộ Đạo sau đó 3 năm trở lên:

Thánh Tăng đặc biệt này có trình bày lại như sau:

Sau khi bị cái nhận xét về chuyện Vô Thường nó ám ảnh, thì tính tình của con nó thay đổi từ từ và rất là chắc chắn:
Càng ngày càng hiền hơn, ít thích tranh cải hơn, và có chiều hướng nhẫn nhục nhiều hơn trước. Chớ không phải là theo kiểu: cái cụp, được liền.

2. Tại sao cảnh giới thấp không chịu đi ngay mà cứ theo phá hoài?
Cũng như ý trên, chuyện gì cũng phải có thời gian:
Chỉ khi nào có người mới sanh ra đã hút thuốc lá, sáng chơi bi da, chiều đi nhảy đầm thì chuyện giải quyết nhanh gọn lẹ, như mong ước này, mới xảy ra mà thôi.

Tuy nhiên, do gia chủ chưa chịu thay đổi thói quen cho nên các khách lạ này cứ tới lui hoài thôi.
Ví dụ như:

Chuyện gì cũng đùng đùng nổi giận thì đúng là môi trường của A Tu La. Tu sĩ không thèm thay đổi tính tình này thì Họ (Atula) cứ vẫn cư trú lỳ hoài thôi vì "Nồi Nào Úp Vung Nấy" mà!
Cho dù Nhí đã dọn dẹp sạch sẽ rồi!

Cứ như vậy mà suy rộng ra, cho dù đầu óc nó không thèm suy nghỉ

3. Tổng quát:
Phần nhiều do thói quen sinh sống trong môi trường nó không hoàn hảo (Nhưng có chỗ nào mà hoàn hảo 100% đâu?) cho nên ly trà lúc nào cũng gần tràn:

Ly trà sân hận; ly trà lo buồn; ly trà thiếu thốn; ly trà đa đoan, nhiều chuyện; ly trà tự ái; ly trà bướng bỉnh; thậm chí ly trà bệnh hoạn; ly trà già; ly trà lẩm cẩm; Ly trà nói vậy, nhưng không phải vậy...
=======================
Những ly trà này đều như nhau,  khi đúng nhân duyên thì chỉ cần thêm một giọt là gây ra thảm họa liền.
=======================
Cho nên chuyện gì cũng nên tỉnh trí và tập tành cho đàng hoàn và cứ miệt mài làm cho có phương pháp thì Rùa sẽ tới mức trước cả thỏ đó là chuyện bình thường.

Nhìn vào bờm thì biết
;D ;D ;D
Thầy ui,cảm ơn bài pháp rất hay của thầy không chỉ cho riêng con,mà còn hướng đến với bạn đồng tu.
    Đọc bài pháp con hiểu là mọi sự-mọi chuyện cần phải có thời gian,nôn nóng hấp tấp đốt giai đoạn và tự làm theo ý mình thì không được gì,bởi vì gốc rể của vấn đề nó ăn sâu có nguồn gốc từ vô thủy kiếp trước>>>>Cho nên chuyện gì cũng nên tỉnh trí và tập tành cho đàng hoàn và cứ miệt mài làm cho có phương pháp thì Rùa sẽ tới mức trước cả thỏ đó là chuyện bình thường. .
    Con xin phép thầy được nói rõ thêm chút nữa:
    1,Trong lúc đọc bài sám pháp dược sư,vì con sợ cái tà niệm đó,nên tâm lí là "canh giữ cái tà niệm đó không cho nó xuất hiện",mà càng "canh giữ" thì cái "tà niệm" đó lại xuất hiện nhiều hơn.Con nhận thấy con đang khó vượt qua vì "đòn tâm lí",con bị "tâm lí" thầy ui,...con bị "tâm lí" rùi thầy ui,...
    2,Thầy dạy con lập tâm như sau:A. Lập tâm:
Chướng ngại này là cây đinh trước mặt cho nên bằng mọi giá phải nhổ nó ra.
Thấy sự vô lý của vấn đề: Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận.
Duy trì cái suy nghĩ trên, khuyếch đại nó lên, làm cho mình sợ đến dựng đứng tóc tai!

    Con lập tâm như vậy,câu:"Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận.",con nhấn mạnh ở "ý" và "ung thư",theo cái hiểu của riêng con,câu đó nghĩa là "cái ý nó quan trọng như vậy,nó dùng để tu hành mà nó đã bị ung thư-một bệnh hiểm nghèo thì không chấp nhận(trước tiên là mình không chấp nhận.,sau là ông phật cũng không chấp nhận luôn.),con khuyê'ch đại nó lên,nhưng có lẽ đỉnh điểm của nó là cái "sợ",mà có thể dễ dàng quên đi,phai nhạt nhanh chóng,chứ chưa tới mức là "sợ đến dựng đứng tóc tai" như thầy chỉ cho con.
    Con lại chơi chiêu mới(chế chiêu.hihi),con xem video VÔ GIÁN ĐỊA NGỤC: YouTube (http://www.youtube.com/watch?v=nXsXwk-P3do#) ,chú trọng những tình tiết về tội phỉ báng,làm dơ tam bảo,vừa tác ý "Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận." và khuyê'ch đại nó lên,thì có lẽ đỉnh điểm của cái sợ là sởn gai ốc,rùng đầu,...chưa đạt đến đỉnh điểm "sợ đến dựng đứng tóc tai",sau khi xem xong video VÔ GIÁN ĐỊA NGỤC,con tiếp tục tác ý như vậy,nhưng cái sợ không đến mức "sợ đến dựng đứng tóc tai",và càng về sau về sau nữa cái sợ nó càng ít hơn.Con cố gắng khuyê'ch đại lên nhưng có lẽ đỉnh điểm của cái sợ không đến mức "sợ đến dựng đứng tóc tai",bởi vì con cảm nhận cái thằng lì lợm trong con nó vẫn bướng bỉnh và cứng đầu lắm,chỉ tác ý thôi nó không thuần phục được.
    3,Con để ý khi con công phu thì cái tà niệm này ít hơn lúc sám hối,và con có thể vượt qua được sự khó chịu này lúc công phu(còn khó chịu chút chút thôi).
     4,Thầy ui,trước khi con sám hối thì con xin ông phật trước "ông phật ơi,nếu như trong khi sám hối mà xuất hiện tà niệm thì ông đừng có trách con nhé,cái tà niệm nó như vậy nhưng cái tâm con không phải như vậy,tâm con một lòng muốn sám hối ông phật ạ." có được không ha thầy,và làm như vậy thì mình không bị tội gì hết phải không thầy?
     Mong thầy hướng dẫn tiếp cho con.
Tiêu đề: Re: THẦY UI!LẠI LÀ CHUYỆN "TÀ NIỆM"
Bài viết bởi: Tibu trên Th1 09, 2013, 04:26 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 08, 2013, 10:07 PM

    Con lập tâm như vậy,câu:"Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận.",con nhấn mạnh ở "ý" và "ung thư",theo cái hiểu của riêng con,câu đó nghĩa là "cái ý nó quan trọng như vậy,nó dùng để tu hành mà nó đã bị ung thư-một bệnh hiểm nghèo thì không chấp nhận(trước tiên là mình không chấp nhận.,sau là ông phật cũng không chấp nhận luôn.),con khuyê'ch đại nó lên,nhưng có lẽ đỉnh điểm của nó là cái "sợ",mà có thể dễ dàng quên đi,phai nhạt nhanh chóng,chứ chưa tới mức là "sợ đến dựng đứng tóc tai" như thầy chỉ cho con.
    Con lại chơi chiêu mới(chế chiêu.hihi),con xem video VÔ GIÁN ĐỊA NGỤC: YouTube (http://www.youtube.com/watch?v=nXsXwk-P3do#) ,chú trọng những tình tiết về tội phỉ báng,làm dơ tam bảo,vừa tác ý "Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận." và khuyê'ch đại nó lên,thì có lẽ đỉnh điểm của cái sợ là sởn gai ốc,rùng đầu,...chưa đạt đến đỉnh điểm "sợ đến dựng đứng tóc tai",sau khi xem xong video VÔ GIÁN ĐỊA NGỤC,con tiếp tục tác ý như vậy,nhưng cái sợ không đến mức "sợ đến dựng đứng tóc tai",và càng về sau về sau nữa cái sợ nó càng ít hơn.Con cố gắng khuyê'ch đại lên nhưng có lẽ đỉnh điểm của cái sợ không đến mức "sợ đến dựng đứng tóc tai",bởi vì con cảm nhận cái thằng lì lợm trong con nó vẫn bướng bỉnh và cứng đầu lắm,chỉ tác ý thôi nó không thuần phục được.
    3,Con để ý khi con công phu thì cái tà niệm này ít hơn lúc sám hối,và con có thể vượt qua được sự khó chịu này lúc công phu(còn khó chịu chút chút thôi).
     4,Thầy ui,trước khi con sám hối thì con xin ông phật trước "ông phật ơi,nếu như trong khi sám hối mà xuất hiện tà niệm thì ông đừng có trách con nhé,cái tà niệm nó như vậy nhưng cái tâm con không phải như vậy,tâm con một lòng muốn sám hối ông phật ạ." có được không ha thầy,và làm như vậy thì mình không bị tội gì hết phải không thầy?
     Mong thầy hướng dẫn tiếp cho con.
Ngắn gọn nhất là nín thở đợi cho tới khi nó ngộp thì cho nó thở lại và suy nghĩ như sau:
- - Thấy chưa! Nếu mà ngũm ngay bây giờ thì đâu có được gì đâu nè!
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: bongsen trên Th1 09, 2013, 05:00 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th1 06, 2013, 07:19 AM
...

Tibu điều tra:

1. Là do hay nói chơi cho vui (nhẹ nhất): Nam Mô A Di Đà Lạt.

2. Do sinh sống với thói quen: "Nói là như vậy, nhưng ý lại không phải là như vậy"

3. Sân hận phát sanh do ý định sẽ làm theo một mưu mô không chánh đáng theo kiểu:
Theo chương trình là phải hành động như thế này, thế kia!... Nhưng lại bị bể dĩa ngang xương!

4. Do sự không bằng lòng với chính mình, cho nên khi tập dợt, ngay cả khi đề mục đã xuất hiện thì người này lại có dấu hiệu rất là rõ là :
Không có hỹ lạc khi đề mục đã xuất hiện ngay đằng trước mặt.

5. Sống buông thả vô độ, không thèm kiểm soát tư tưởng liên tục.

Thời gian:
Cái nào cũng có góc rể đã ăn sâu và sống với người này rất là lâu đời rồi!

Kế hoạch hành động:

A. Lập tâm:
Chướng ngại này là cây đinh trước mặt cho nên bằng mọi giá phải nhổ nó ra.
Thấy sự vô lý của vấn đề: Đây là cái ý, mà nó đã bị ung thư như vậy thì không chấp nhận.

Duy trì cái suy nghĩ trên, khuyếch đại nó lên, làm cho mình sợ đến dựng đứng tóc tai!

B. Hành động:
Sau khi có phản ứng đó thì mới tác ý công phu, giữ giới, nhất là đích thân đi xin lổi.
Và không quên cái chuyện kiểm tra tư tưởng liên tục.

C. Nhận xét:
Với cung cách mà hoasentrenda đã đề nghị rất là rõ: Kiểm Tra Tư Tưởng Liên Tục!

Thì bà con cũng thấy đó:
Ai cũng có cái tâm điên loạn tương đương như vậy cả, mà chuyện kỳ dị ở trên chỉ là một khía cạnh.

Thưa Thầy, đọc bài trả lời của Thầy con có chút thắc mắc?
Con phát hiện 2 trường hợp đầu, thông thường con có thói quen tạo sự hài hước trong môi trường cuộc sống, giữa bạn bè, người thân, đồng nghiệp...:
"1. Là do hay nói chơi cho vui (nhẹ nhất): Nam Mô A Di Đà Lạt.

2. Do sinh sống với thói quen: "Nói là như vậy, nhưng ý lại không phải là như vậy"


... Như vậy nếu mình không có một ít sự bông đùa thì làm sao để phân biệt đâu là sự hài hước cần thiết cho mình sự lạc quan yêu đời, giúp ích cho công việc...
Khi hỏi Thầy điều này thì con biết là con đã dùng tâm phân biệt rồi, và con biết kể cả những trường hợp còn lại bản thân mình cũng bị vướng phải, nghĩa là còn rất vô minh. :D
--
Con tha thiết cầu chánh pháp, nhưng ít ai có thể chỉ một phát mà gạt đi tất cả những cái đang sở hữu hiện tại để đi trọn vẹn trong Chánh Pháp, con vẫn chưa thông được hết sự nhiệm mầu của giáo Pháp, làm thế nào để kiểm tra tư tưởng liên tục hả Thầy.  ;D
-
Con chuồn đây, sợ lắm bị bà con ... oánh... hihi.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th1 09, 2013, 07:56 PM
Trích dẫn từ: bongsen trên Th1 09, 2013, 05:00 AM
[...]
Thưa Thầy, đọc bài trả lời của Thầy con có chút thắc mắc?
Con phát hiện 2 trường hợp đầu, thông thường con có thói quen tạo sự hài hước trong môi trường cuộc sống, giữa bạn bè, người thân, đồng nghiệp...:
"1. Là do hay nói chơi cho vui (nhẹ nhất): Nam Mô A Di Đà Lạt.

2. Do sinh sống với thói quen: "Nói là như vậy, nhưng ý lại không phải là như vậy"


... Như vậy nếu mình không có một ít sự bông đùa thì làm sao để phân biệt đâu là sự hài hước cần thiết cho mình sự lạc quan yêu đời, giúp ích cho công việc...
Khi hỏi Thầy điều này thì con biết là con đã dùng tâm phân biệt rồi, và con biết kể cả những trường hợp còn lại bản thân mình cũng bị vướng phải, nghĩa là còn rất vô minh. :D
Làm sao cũng được, tuy nhiên nếu không để ý vào những tách trà đã đầy thì chỉ cần thêm một giọt là tiêu đời trai.
Trích dẫn
Con tha thiết cầu chánh pháp, nhưng ít ai có thể chỉ một phát mà gạt đi tất cả những cái đang sở hữu hiện tại để đi trọn vẹn trong Chánh Pháp, con vẫn chưa thông được hết sự nhiệm mầu của giáo Pháp,
Do chưa chịu bỏ những thói quen xấu như là tham dục, ta đây, nóng tính, ... ý là giữ giới luật đó.
Nói như vậy, để con biết là:
Khi đề mục chưa chịu xuất hiện đằng trước mặt 12 giây thì Tha Hóa Tự Tại vẫn có cơ hội nhập vào thân thể của con!
Và nó có thể cho con thấy này, thấy nọ và mọi chuyện trở nên dể ụi hà ;D ;D ;D Và đồng thời cũng là ngày tàn của con luôn đó ;D ;D ;D
Trích dẫnlàm thế nào để kiểm tra tư tưởng liên tục hả Thầy.  ;D
Theo dõi nó 24/24 bằng cách cột tâm vào đề mục. Đây là ngôn ngữ của dân chuyên nghiệp. Còn khi mới tập thì nó khó ghê lắm lận.

Tất nhiên, chuyện gì khi nói ra đều có cái khó của nó, nhất là khi hấp tấp, chưa chuẩn bị kỹ lưỡng... mà làm!

Ví dụ như chưa đi đã chạy! Chưa uống nước qua cổ họng mà đã hả họng hít vào! Chưa nghe cho rõ, đã hấp tấp trả lời!...
Dĩ nhiên trên đây là những chuyện tự phải hiểu!!!
Nhưng chưa có ai dám nói là: Tui chưa có một lần nào bị như vậy cả!
Trích dẫn
Con chuồn đây, sợ lắm bị bà con ... oánh... hihi.
Trước khi con chuồn thì con nên nhét thêm vài chiêu vào bị nè ;D ;D ;D

Bàn về những trạng thái dể dàng thành công hay là trong một sớm một chiều mà con có được trong trình độ Tâm Linh, con nên chú ý và suy nghỉ cho kỹ những tình hình mà tibu hư cấu sau đây:

Khi con hết xu và bổng nhiên con lại tiếp tục có để xài theo kiểu từ trên trời rơi xuống. Chuyện này có hai (2) vấn đề:
1. Nếu con có được một cách trái phép, thì con sẽ hiểu sự tàn độc của Xả Hội Đen khi nó tới nó đòi. Hay là tòa án...

2. Nếu của chính con làm ra, thì con không thể nào tiêu hoang phí như khi con nhận từ của hồi môn, hay khi trúng số được ;D ;D ;D

Hai điều trên cũng lại là hiển nhiên!

Tương tự như vậy, những khả năng tâm linh bổng nhiên xuất hiện mà không do từ giới định huệ thì con nên thận trọng là vì 99,99% là con tiêu đời trai rồi đó.

0,001 % còn lại là do khả năng của con từ tiền kiếp, và chuyện này không thể xảy ra cho tất cả mọi người! Tức là rất là hiếm.

Con không nên mơ về phép lạ, nó (THTT) có thể nhập vào thân thể của con bất cứ lúc nào khi con coi thường giới luật. Và nhất là khi làm biếng tu hành.

Viết xong, và tibu sửa đi, sửa lại cho rõ ràng rồi đó! Con chuồn lẹ đi ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: TrieuTuLong trên Th1 10, 2013, 04:04 AM
Mấy câu hỏi quá hay... Ớ quên nữa xin lỗi các đồng đạo, nhân tiện cho trieutulong hỏi ké Thầy luôn trường hợp riêng của mình...

Đôi khi trong lúc mình làm một việc gì đó (ví dụ như khi trieutulong đang gõ chữ trên máy tính để hỏi Thầy như bây giờ, hoặc khi nghĩ tới Phật pháp và đạo tràng hoasentrenda), đôi khi tự nhiên trieutulong cảm thấy lành lạnh ớn ớn là bị gì ha Thầy...

Cách đối trị?

Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 10, 2013, 04:58 AM
     Thầy ui,con tìm được chổ này:
    https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/hoi-huong/biet-nghiep-tuyet-chieu-sam-hoi-1198 (https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/hoi-huong/biet-nghiep-tuyet-chieu-sam-hoi-1198)
     Thầy ui,thầy kiểm tra giùm con xem biệt nghiệp của con có phù hợp với bài hồi hường Kim Cang Thừa không ạ?
     BởI vì con có triệu chứng giống cái link đó.Trong sinh hoạt hàng ngày thần kinh trên thân thể con hay giựt,thỉnh thoảng bắp thịt co giựt.Trong lúc công phu đầu mau căng thẳng,thần kinh hay giựt khi tu tập, bắp thịt co giật khi tu tập.Có vài bữa công phu người con "ngứa" và "nhột"(không biết con đã diễn tả đúng cảm giác chưa nữa) lắm,lúc cảm giác đó xuất hiện chỉ muốn dùng tay mà gãi ngứa ngay cho đỡ ngứa.
     Bài hồi hướng này đọc trong tâm,mở mắt được không ha thầy?
     Con có cần phải sửa cái gì cho phù hợp với pháp môn của mình không ạ?
    ;D ;D ;D

     
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th1 10, 2013, 05:03 AM
Trích dẫn từ: TrieuTuLong trên Th1 10, 2013, 04:04 AM
Mấy câu hỏi quá hay... Ớ quên nữa xin lỗi các đồng đạo, nhân tiện cho trieutulong hỏi ké Thầy luôn trường hợp riêng của mình...

Đôi khi trong lúc mình làm một việc gì đó (ví dụ như khi trieutulong đang gõ chữ trên máy tính để hỏi Thầy như bây giờ, hoặc khi nghĩ tới Phật pháp và đạo tràng hoasentrenda), đôi khi tự nhiên trieutulong cảm thấy lành lạnh ớn ớn là bị gì ha Thầy...

Cách đối trị?
Lạnh lạnh ớn ớn ở nơi nào trên cơ thể?
1. Ở bất cứ nơi nào: Khi hai luồn điện gặp nhau và nhất là khi nó chưa quen thì nó phản ứng.

Bây giờ phân tích coi cái nào dư và cái nào còn đang thiếu.

Cái mình đang đọc làm cho mình hiểu hơn và mình trở nên thận trọng hơn: Có nghĩa là mình đang thấm thì cái dở của mình đang có trong hệ thần kinh của mình nó tự thay đổi và nó thoát ra. Sự thoát ra này nó tạo nên những cảm giác lạnh lạnh ớn ớn.

2. Ở phía đằng sau ót hay là ở nơi hai vai gần vùng huyệt Kiên Trung Du hay là Kiên Ngoại Du:

Tha Hóa Tự Tại nó bị giao động khi mình đọc nhưng lời trong bài viết.
Dấu hiệu này chứng tỏ là đây là những bạn bè của mình, và họ cư trú vào những nơi này đã lâu lắm rồi.

Rút tỉa kinh nghiệm:

Đây là lúc phước báu của mình đang tăng. Do mình cảm nhận được những phản ứng này, cho nên mình đang ngang cơ hay là đang hơn THTT.

Phản ứng của dân nhà nghề:

Chiêu kế tiếp là nhập cho bằng được vào Chánh Định qua cái đề mục của mình, để làm cho THTT nó bị mất liên lạc và không còn có thể giao lưu hay là mò ra tôn tích của mình nữa!

Lời khuyên muôn thủa là:

a. Mình nên siêng năng làm đều đều để xóa hẳn dấu vết của mình. Khi xóa được dấu vết, thì dấu hiều rất là rõ ràng là: Mình nhập vào được Chánh Định rồi!

b. Không nên ngủ quên trong chiến thắng! Mà nên dợt cho ngon lành vào, giử giới luật cho chắc chắn, để không còn rơi vào chuyện THTT nó có thể mò ra lại mình nữa ;D ;D ;D

c. Tất nhiên câu kế tiếp là: Chúc Thượng Lộ Bình An ;D ;D ;D

========================
Đặc Biệt:
=============================

Tất nhiên, cũng có một số rất là ít lại có cảm giác lạnh ngay bụng, chỗ dưới lỗ rún (Khổ rồi đó) và khá hơn là ngay vùng bao tử (Cao hơn lỗ rún). Và đây là biệt nghiệp. Tibu gặp khó khăn khi viết ra khơi khơi như vậy.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,nghiepchuong có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tibu trên Th1 10, 2013, 05:15 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 10, 2013, 04:58 AM
    Thầy ui,con tìm được chổ này:
    https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/hoi-huong/biet-nghiep-tuyet-chieu-sam-hoi-1198 (https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/hoi-huong/biet-nghiep-tuyet-chieu-sam-hoi-1198)
     Thầy ui,thầy kiểm tra giùm con xem biệt nghiệp của con có phù hợp với bài hồi hường Kim Cang Thừa không ạ?
     BởI vì con có triệu chứng giống cái link đó.Trong sinh hoạt hàng ngày thần kinh trên thân thể con hay giựt,thỉnh thoảng bắp thịt co giựt.Trong lúc công phu đầu mau căng thẳng,thần kinh hay giựt khi tu tập, bắp thịt co giật khi tu tập.Có vài bữa công phu người con "ngứa" và "nhột"(không biết con đã diễn tả đúng cảm giác chưa nữa) lắm,lúc cảm giác đó xuất hiện chỉ muốn dùng tay mà gãi ngứa ngay cho đỡ ngứa.
     Bài hồi hướng này đọc trong tâm,mở mắt được không ha thầy?
     Con có cần phải sửa cái gì cho phù hợp với pháp môn của mình không ạ?
    ;D ;D ;D      
Không phải. Do cái tâm của con nó không hiểu thế nào là bình yên ;D ;D ;D cho nên nó bày chuyện (chế chiêu) cho con làm. Con lăng xăng để tìm cho ra một trạng thái lý tưởng ở bên ngoài đã quá lâu rồi đó!
Con nên nhớ có những người do phước báu: Họ có thể sống trong phép lạ, nhưng có những người (như con đây) thì không có phép lạ nào cả!

Lý do của sự lăng xăng này là do nghiệp sát mà nó làm cho con bất an hoài đó.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 10, 2013, 06:20 AM
    oao...oao...đúng chốc thầy à.Con nhận thấy rõ nhất là lúc còn đi học theo đuổi những điểm số,con làm bài rồi mà con cứ dò lui dò lại cho yên tâm,về nhà con cứ nghĩ lui nghĩ tới,rồi mấy ngày sau đó chợt nghĩ lại thế mà cũng lòi ra chổ sai>>>rồi tiếc nuối>>>con thấy con lo lo>>>bất an.
   Trong cuộc sống con cũng không bằng lòng với những gì con đang có ở hiện tại,muốn trèo cao,trèo cao hơn nữa,...>>>không bằng lòng với chính mình.
   Khi con bị thêm một cái bệnh lặt vặt nào đó,con lại sợ nó phát triển thành bệnh nặng>>>bất an.
...
   Và khi con buông xuôi mọi thứ về đời,để tu hành thì con thoải mái hơn.
   Nhưng hiện gio con lại bị cái tâm lí "sợ" tà niệm lúc sám hối,sợ những niệm xấu-không tốt.Khi một cái niệm xấu nào đó thoáng qua,thì con thấy hơi sợ,mà khi con sợ thì cái niệm xấu đó nó càng dễ hiện ra,chuyện này con giải quyết bằng những câu điều đình tâm thức mà con góp nhặt được trên chùa.
   Đa số,giống như là con tự đi tìm niệm xấu,tự nghĩ ra niệm xấu và tự sợ cái niệm đó luôn,chứ không vì một người nào đó tác động làm con phát sanh niệm xấu.
.Đúng là tâm lí,tự mình làm mình bất an. :-\ :-\ :-\
   Con xin báo cáo thầy luôn:mấy lần sám hối gần đây,con làm theo thầy chỉ(nín thở>>>ngộp thở>>>điều đình tâm thức) tà niệm nó ít hiện lên hơn,nhưng nó vẫn ngoan cố lắm,con để ý lúc nín thở xong lấy lại hơi thở thì dường như không có tà niệm,lúc mà thở thông thoáng hơn rồi tà niệm nó lại chui ra.Con thực hiện thêm thời gian nữa rồi báo cáo thầy tiếp nhé.
   Thầy ui,khi mình sám hối mà tà niệm lại xuất hiện,nhưng tâm mình không muốn như vậy thì mình có gây ra nghiệp không ạ?
   Khi mà cái tâm nó không hiểu thế nào là bình yên thì có cách nào điều đình tâm thức hay gải quyết không ạ?Hay là cứ công phu,giữ giới luật,kiểm tra tư tưởng liên tục đến khi nào con mạnh lên thì cái tâm con hiểu sự bình yên ạ?
   
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tín trên Th1 10, 2013, 08:11 AM
Trích dẫnoao...oao...đúng chốc thầy à.Con nhận thấy rõ nhất là lúc còn đi học theo đuổi những điểm số,con làm bài rồi mà con cứ dò lui dò lại cho yên tâm,về nhà con cứ nghĩ lui nghĩ tới,rồi mấy ngày sau đó chợt nghĩ lại thế mà cũng lòi ra chổ sai>>>rồi tiếc nuối>>>con thấy con lo lo>>>bất an.
    Trong cuộc sống con cũng không bằng lòng với những gì con đang có ở hiện tại,muốn trèo cao,trèo cao hơn nữa,...>>>không bằng lòng với chính mình.
    Khi con bị thêm một cái bệnh lặt vặt nào đó,con lại sợ nó phát triển thành bệnh nặng>>>bất an.
Em cũng bị y hệt vậy, giống kinh khủng.  ;D ;D ;D nhất là cái vụ sợ bệnh, sau này nghĩ lại thấy mình thật ngớ ngẩn, vớ vẩn (vì sợ những cái không đáng sợ).

Khi bị vậy thì em tự nhủ: "Chuyện gì rồi cũng sẽ qua, dù nó như thế nào đi chăng nữa, tất cả đều do mình gieo nên, nó như vậy rồi; lo cũng chả ích gì, chỉ nên ráng thay đổi hiện tại thôi".
(câu kệ tâm đắc Nhất dạ hiền của Bổn Sư "Quá khức không truy tìm...")
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Sutu trên Th1 11, 2013, 05:01 AM
Chào mọi người,

Cho Sutu hỏi ké tí heng  ;)

Thầy ơi, gần đây sau khi tập VTC xong, con hay cảm thấy cái lưỡi mình lạnh lạnh rất là lâu khoảng 2, 3 tiếng sau khi tập. Ngay cả sau khi con điều thân điều tức cho cơ thể ấm lên, thì cả người ấm khoẻ đều, nhưng cái lưỡi thì vẫn cảm thấy the the, lành lạnh. Vậy thì có gì không , Thầy? Hay con nên đi kiếm bác sĩ ạ
Tiêu đề: Re: DẠ THẦY CHUYỆN SÁM HỐI CỦA CON?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th1 26, 2013, 07:31 PM
      Thầy ui,tình hình con đang rất muốn sám hối bằng cách đọc cuốn kinh dược sư:
     Nhưng con có những hạn chế như:
     +)Không mường tượng ra linh ảnh đầy đủ được.
     +)Không đọc trong tâm(đọc thầm trong đầu) nhiều được.
      Nguyên nhân:Càng gắng mường tượng và càng gắng đọc trong tâm đầu con càng căng thẳng,máu không lên não.

      Đối sách:con có thể đọc to thành tiếng như tụng kinh trong chùa hoặc đọc xù xì không?Và chỉ đọc như vậy chứ không mường tượng linh ảnh được không ha thầy?
     
       Đọc như vậy thì cái đầu con nó yên ổn hơn.Như vậy có được ko ha thầy?
Tiêu đề: Re: DẠ THẦY CHUYỆN SÁM HỐI CỦA CON?
Bài viết bởi: Tibu trên Th2 21, 2013, 03:49 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 26, 2013, 07:31 PM
     Thầy ui,tình hình con đang rất muốn sám hối bằng cách đọc cuốn kinh dược sư:
     Nhưng con có những hạn chế như:
     +)Không mường tượng ra linh ảnh đầy đủ được.
     +)Không đọc trong tâm(đọc thầm trong đầu) nhiều được.
      Nguyên nhân:Càng gắng mường tượng và càng gắng đọc trong tâm đầu con càng căng thẳng,máu không lên não.

      Đối sách:con có thể đọc to thành tiếng như tụng kinh trong chùa hoặc đọc xù xì không?Và chỉ đọc như vậy chứ không mường tượng linh ảnh được không ha thầy?
     
       Đọc như vậy thì cái đầu con nó yên ổn hơn.Như vậy có được ko ha thầy?

Làm một lèo thì cái gì cũng khó. Nhưng làm chỉ một tý mà thôi thì cũng dể dàng hơn.

Chuyện đọc sám hối chỉ hiệu lực khi mường tượng ra được linh ảnh mà thôi. Lý do là lúc đó cái lương tâm của chính mình nó đụng được với lời kinh.

Cho nên khi không làm được một lèo. Thì nên làm theo vận tốc của mình.
Có nghĩa là: mường tượng cho ra và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.

Lý do không làm được là vì nghiệp sát nhiều quá. Cứ từ từ, không nên nôn nóng trong vấn đề này.

Và dĩ nhiên là không nên làm theo cách của mình. Vì nó kêu gọi Tha Hóa Tự Tại đến đó nghe.
Tiêu đề: Re: DẠ THẦY CHUYỆN SÁM HỐI CỦA CON?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th2 21, 2013, 04:14 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 21, 2013, 03:49 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 26, 2013, 07:31 PM
     Thầy ui,tình hình con đang rất muốn sám hối bằng cách đọc cuốn kinh dược sư:
     Nhưng con có những hạn chế như:
     +)Không mường tượng ra linh ảnh đầy đủ được.
     +)Không đọc trong tâm(đọc thầm trong đầu) nhiều được.
      Nguyên nhân:Càng gắng mường tượng và càng gắng đọc trong tâm đầu con càng căng thẳng,máu không lên não.

      Đối sách:con có thể đọc to thành tiếng như tụng kinh trong chùa hoặc đọc xù xì không?Và chỉ đọc như vậy chứ không mường tượng linh ảnh được không ha thầy?
     
       Đọc như vậy thì cái đầu con nó yên ổn hơn.Như vậy có được ko ha thầy?

Làm một lèo thì cái gì cũng khó. Nhưng làm chỉ một tý mà thôi thì cũng dể dàng hơn.

Chuyện đọc sám hối chỉ hiệu lực khi mường tượng ra được linh ảnh mà thôi. Lý do là lúc đó cái lương tâm của chính mình nó đụng được với lời kinh.

Cho nên khi không làm được một lèo. Thì nên làm theo vận tốc của mình.
Có nghĩa là: mường tượng cho ra và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.

Lý do không làm được là vì nghiệp sát nhiều quá. Cứ từ từ, không nên nôn nóng trong vấn đề này.

Và dĩ nhiên là không nên làm theo cách của mình. Vì nó kêu gọi Tha Hóa Tự Tại đến đó nghe.
Con viết lâu rồi mà vẫn được thầy moi ra cho bài pháp.he he ;D ;D ;D
    Tiểu Liên:Dạaaaaaaaaaaa....
    Tiểu Liên:Dạaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....
    Tiểu Liên:Dạaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
     ;D ;D ;D :-* :-* :-*

Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tín trên Th2 21, 2013, 08:04 AM
Anh *Tiểu Liên* bắt chước chị Bờm hé ;D
Tiêu đề: Re: DẠ THẦY CON HỎI LẠI CHUYỆN SÁM HỐI !
Bài viết bởi: Thuongnhan trên Th2 21, 2013, 08:26 PM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 21, 2013, 03:49 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 26, 2013, 07:31 PM
     Thầy ui,tình hình con đang rất muốn sám hối bằng cách đọc cuốn kinh dược sư:
     Nhưng con có những hạn chế như:
     +)Không mường tượng ra linh ảnh đầy đủ được.
     +)Không đọc trong tâm(đọc thầm trong đầu) nhiều được.
      Nguyên nhân:Càng gắng mường tượng và càng gắng đọc trong tâm đầu con càng căng thẳng,máu không lên não.

      Đối sách:con có thể đọc to thành tiếng như tụng kinh trong chùa hoặc đọc xù xì không?Và chỉ đọc như vậy chứ không mường tượng linh ảnh được không ha thầy?
     
       Đọc như vậy thì cái đầu con nó yên ổn hơn.Như vậy có được ko ha thầy?

Làm một lèo thì cái gì cũng khó. Nhưng làm chỉ một tý mà thôi thì cũng dể dàng hơn.

Chuyện đọc sám hối chỉ hiệu lực khi mường tượng ra được linh ảnh mà thôi. Lý do là lúc đó cái lương tâm của chính mình nó đụng được với lời kinh.

Cho nên khi không làm được một lèo. Thì nên làm theo vận tốc của mình.
Có nghĩa là: mường tượng cho ra và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.

Lý do không làm được là vì nghiệp sát nhiều quá. Cứ từ từ, không nên nôn nóng trong vấn đề này.

Và dĩ nhiên là không nên làm theo cách của mình. Vì nó kêu gọi Tha Hóa Tự Tại đến đó nghe.
Hiện tại con đang gặp vấn đề về kĩ thuật sám hối ạ. (Con chỉ hỏi cho trình đọ cận định nha Thầy)
Vì tiêu chí của HSTD là đọc kĩ, nghĩ kĩ, hỏi cho kĩ rồi mới làm kĩ nên con hỏi kĩ trước khi làm đây ạ.
Con xin Thầy dạy lại chuyện sám hối của trình độ cận định, vì con đọc cách sám hối của Thầy trước đây là đối với trình độ cận định thì mở mắt, mường tường ông Phật trên hoa sen 5 cánh và đọc xù xì trong miệng cuốn kinh Dược Sư và Thầy có nói rõ là không nên chế chiêu,coi chừng tiêu đời trai. ;D ;D ;D
Nhưng trong 1 số bài của các ACE thì có nói sám hối(  bằng cách mở mắt, mường tượng ông Phật trên Hoa sen 5 cách và đọc danh hiệu Phật. Còn Tiểu liên thì mở mắt, mường tượng ông Phật, đọc trong tâm cuốn Dược Sư. Và nay thì Thầy dạy là mường tượng cho ra và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.
.
Vì vậy con thấy hoang mang không biết làm cái nào vì sợ chế chiêu.
Vậy con xin Thầy dạy lại vấn đề này cho chúng con được rõ ạ.
Con xin Thầy nói rõ 2 trường hợp của Cận Định là (1)trường hợp bị THTT theo đuôi và (2)trường hợp không THTT.
Ở cách Thầy mới dạy mường tượng cho ra Ông Phật trên hoa sen 5 cánh và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.
thì bước đầu ở đây là trong 1 thời sám hối đầu tiên mình niệm danh hiệu Phật rồi chuyển sang đọc kinh hay là khoảng thời gian đầu sám hối ( tính bằng từng ngày, tháng) niệm danh hiệu Phật rồi sau 1 một thời gian mới đọc kinh ạ.
Con xin hết ạ  ;D ;D
Tiêu đề: Re: DẠ THẦY CON HỎI LẠI CHUYỆN SÁM HỐI !
Bài viết bởi: Tibu trên Th2 24, 2013, 04:17 PM
Trích dẫn từ: Thuongnhan trên Th2 21, 2013, 08:26 PM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 21, 2013, 03:49 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th1 26, 2013, 07:31 PM
     Thầy ui,tình hình con đang rất muốn sám hối bằng cách đọc cuốn kinh dược sư:
     Nhưng con có những hạn chế như:
     +)Không mường tượng ra linh ảnh đầy đủ được.
     +)Không đọc trong tâm(đọc thầm trong đầu) nhiều được.
      Nguyên nhân:Càng gắng mường tượng và càng gắng đọc trong tâm đầu con càng căng thẳng,máu không lên não.

      Đối sách:con có thể đọc to thành tiếng như tụng kinh trong chùa hoặc đọc xù xì không?Và chỉ đọc như vậy chứ không mường tượng linh ảnh được không ha thầy?
     
       Đọc như vậy thì cái đầu con nó yên ổn hơn.Như vậy có được ko ha thầy?

Làm một lèo thì cái gì cũng khó. Nhưng làm chỉ một tý mà thôi thì cũng dể dàng hơn.

Chuyện đọc sám hối chỉ hiệu lực khi mường tượng ra được linh ảnh mà thôi. Lý do là lúc đó cái lương tâm của chính mình nó đụng được với lời kinh.

Cho nên khi không làm được một lèo. Thì nên làm theo vận tốc của mình.
Có nghĩa là: mường tượng cho ra và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.

Lý do không làm được là vì nghiệp sát nhiều quá. Cứ từ từ, không nên nôn nóng trong vấn đề này.

Và dĩ nhiên là không nên làm theo cách của mình. Vì nó kêu gọi Tha Hóa Tự Tại đến đó nghe.
Hiện tại con đang gặp vấn đề về kĩ thuật sám hối ạ. (Con chỉ hỏi cho trình đọ cận định nha Thầy)
Vì tiêu chí của HSTD là đọc kĩ, nghĩ kĩ, hỏi cho kĩ rồi mới làm kĩ nên con hỏi kĩ trước khi làm đây ạ.
Con xin Thầy dạy lại chuyện sám hối của trình độ cận định, vì con đọc cách sám hối của Thầy trước đây là đối với trình độ cận định thì mở mắt, mường tường ông Phật trên hoa sen 5 cánh và đọc xù xì trong miệng cuốn kinh Dược Sư và Thầy có nói rõ là không nên chế chiêu,coi chừng tiêu đời trai. ;D ;D ;D
Nhưng trong 1 số bài của các ACE thì có nói sám hối(  bằng cách mở mắt, mường tượng ông Phật trên Hoa sen 5 cách và đọc danh hiệu Phật. Còn Tiểu liên thì mở mắt, mường tượng ông Phật, đọc trong tâm cuốn Dược Sư. Và nay thì Thầy dạy là mường tượng cho ra và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.
.
Vì vậy con thấy hoang mang không biết làm cái nào vì sợ chế chiêu.
Vậy con xin Thầy dạy lại vấn đề này cho chúng con được rõ ạ.
Con xin Thầy nói rõ 2 trường hợp của Cận Định là (1)trường hợp bị THTT theo đuôi và (2)trường hợp không THTT.
Ở cách Thầy mới dạy mường tượng cho ra Ông Phật trên hoa sen 5 cánh và
1. bước đầu là niệm danh hiệu
2. bước thứ hai là mới đọc kinh.
thì bước đầu ở đây là trong 1 thời sám hối đầu tiên mình niệm danh hiệu Phật rồi chuyển sang đọc kinh hay là khoảng thời gian đầu sám hối ( tính bằng từng ngày, tháng) niệm danh hiệu Phật rồi sau 1 một thời gian mới đọc kinh ạ.
Con xin hết ạ  ;D ;D
Do cái triệu chứng đặc biệt của *Tiểu Liên* mà tibu mới tạm thời dùng cách niệm đặc biệt này cho *Tiểu Liên* đó thôi. Triệu chứng đó như sau:
đầu con càng căng thẳng,máu không lên não.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tamhienvuong trên Th2 25, 2013, 04:16 AM
Con rơi vào trường hợp niệm thành : A Di Đà ... Lạt. Thỉnh thoảng đang niệm ngon lành thì nó lại chen chữ Lạt vào. Không thường xuyên nhưng thỉnh thoảng vẫn bị
Tiêu đề: CHƠI ĐỦ TRÒ
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th3 18, 2013, 07:29 AM
    Con báo cáo thầy tình hình tu tập:
   Sau khi con nghĩ tập VTC một thời gian,mỗi lúc nằm tập quán mở mắt chỉ trong vài niệm thôi con đã không đỡ nổi.
   Nên bữa nay con  chủ yếu tập bằng cách di chuyển quán mở mắt+nghe nhạc ba-rốc(thời gian trung bình con áng chừng cho mỗi lần tập là 3-4 phút áh thầy).
   Đôi lúc di chuyển quán con thấy vòng tròn nhỏ trong suốt,hơi nổi trước không gian đằng trước mặt.Con cố chăm chú vào đó,nhưng hình như con lại bị cảnh vật hoa lá,...xung quanh chi phối nên không có vào sâu thiền định được.
   Trong sinh hoạt hằng ngày,con cố nghĩ đến chấm đỏ,mường tượng chấm đỏ đằng trước mặt,nhưng lúc nhớ lúc quên.
   Dạo gần đây tâm con lăng xăng,cuộc sống không có vẻ gì là thú vị gì cho lắm.Nhiều lúc con cảm thấy con phụ lòng thầy.
   *******************************************************************************
                                    Hỏi thầy về tư thế kiết tường
  Hình ảnh minh họa:
  https://www.google.com.vn/search?hl=vi&q=ph%E1%BA%ADt%20th%C3%ADch%20ca%20nh%E1%BA%ADp%20di%E1%BB%87t&psj=1&bav=on.2,or.r_cp.r_qf.&bvm=bv.43828540,d.aGc&biw=1024&bih=677&um=1&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi&authuser=0&ei=vRNHUeXYG_GMmQXJiYDoBw#imgrc=Rz2_wKPzi_LR_M%3A%3BcC3uvsjng3_UCM%3Bhttp%253A%252F%252Fi1236.photobucket.com%252Falbums%252Fff458%252Fnamoyts54%252Fnamo84000wordpresscom38.jpg%3Bhttp%253A%252F%252Fwww.nhomai.vn%252Fforum%252Fshowthread.php%253Ft%253D8278%3B600%3B720 (https://www.google.com.vn/search?hl=vi&q=ph%E1%BA%ADt%20th%C3%ADch%20ca%20nh%E1%BA%ADp%20di%E1%BB%87t&psj=1&bav=on.2,or.r_cp.r_qf.&bvm=bv.43828540,d.aGc&biw=1024&bih=677&um=1&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi&authuser=0&ei=vRNHUeXYG_GMmQXJiYDoBw#imgrc=Rz2_wKPzi_LR_M%3A%3BcC3uvsjng3_UCM%3Bhttp%253A%252F%252Fi1236.photobucket.com%252Falbums%252Fff458%252Fnamoyts54%252Fnamo84000wordpresscom38.jpg%3Bhttp%253A%252F%252Fwww.nhomai.vn%252Fforum%252Fshowthread.php%253Ft%253D8278%3B600%3B720)
   Thầy google nói về tác dụng của tư thế này như sau:
   Nằm kiết tường theo kiểu như đức Phật Niết Bàn, có lợi ích rất lớn:
   1/        Ngủ không mê, thường tĩnh thức
   2/        Ngủ không mộng
   3/        Tĩnh thức dễ dàng trong giấc ngủ
   4/        Ngủ ít, không mệt mỏi, lười biếng
    5/        Nằm ngủ kín đáo có oai nghi tế hạnh, giống như con sư tử nằm, mà đức Phật thường tán thán ca ngợi cách nằm này.
   Ngày xưa Phật không ngủ chỉ nằm kiết tường nghỉ ngơi khoảng 30 phút, rồi dậy đi kinh hành.

   Thầy ui,có đúng là ngày xưa bổn sư của mình nằm ngủ ở tư thế này không?Và tác dụng của tư thế này có đúng như "google thần chưởng" nói không?
   Con muốn áp dụng thế nằm này vào thiền định,và con cũng đã thử rồi. ;D ;D ;D
   Tư thế này có lợi phần nào đó với con.
   Tư thế này đúng ra là phải nằm nghiêng về bên phải,nhưng con thấy con nằm nghiêng về ban trái thì hợp hơn(con chỉ sử dụng trong thiền định thôi áh thầy).
   Hình như trong sách dạy yoga nói là nghiêng về bên phải(thông lỗ mũi trái) phát triển về mặt tâm linh,nghiêng về bên trái(thông lỗ mũi phải) phát triển về mặt thể chất.
   
   Nếu được thì ngoài tập di chuyển ra con thiền định ở thế nằm kiết tường(nghiêng về bên trái) này thầy nha. ;D ;D ;D
  Thầy iu ;D ;D ;D
   
   
 
   
 
 
 
   
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Happy Life trên Th3 18, 2013, 08:10 AM
Đọc bài của *Tiểu Liên*, Happy Life thấy có 1 điều ở tư thế Kiết tường này: Đó là cái tay

(https://www.hoasentrenda.com/smf/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fnv4.upanh.com%2Fb3.s34.d4%2F72df1b34f3b52e4a51e78740b86dd9e8_54101544.namo84000wordpresscom38.jpg&hash=bbb21eb7025ab5e26ed17e6bc52d395898a700ee) (http://upanh.com/view/?id=dvsa0a7p2ca)

Tư thế nằm, tay để dưới đầu thế này theo y học hiện đại cho rằng có hại.
Trích dẫn

10. Gối đầu tay

Khi ngủ, cho hai tay làm gối, ngoài gây ảnh hưởng đến quá trình tuần hoàn máu, gây tê tay, đau cơ bắp còn gây áp lực cho cơ bụng. Nếu kéo dài, sẽ gây viêm đường ruột do ruột bị co thắt quá
mạnh.

Nguồn
http://tamanlife.com/khoe-dep/giac-ngu-sau/126-12-thoi-quen-xau-khi-ngu-khien-ban-gia-nhanh-.html (http://tamanlife.com/khoe-dep/giac-ngu-sau/126-12-thoi-quen-xau-khi-ngu-khien-ban-gia-nhanh-.html)


Còn lại về tư thế này, Happy Life không biết như thế nào. Chờ thầy trả lời vậy.

Vài dòng chia sẻ.
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: Tiểu Liên Hoa trên Th3 20, 2013, 12:56 AM
cho TLH xí xớn tí.  đây là ý kiến riêng cá nhân TLH thôi nha.
Tư thế tập. Theo nhận định riêng là nằm tốt hơn ngồi kiết già hay bán già.
Còn tư thế nằm như thế nào. thì cái này còn tùy thuộc vào rất nhiều vấn đề : vào biệt nghiệp riêng từ vô lượng kiếp cho tới kiếp này nó vô tình hình thành thói quen. từ vị trí nằm so với từ trường trái đất. và từ trường trái đất tác động vào dòng khí lực chuyển trong thân mình.
Vì vậy đôi khi cứ máy móc theo một tư thế nào đó , ép cơ thể mình phải theo chưa chắc đã là tốt, mà mình nên làm sao để cơ thể mình có được cái thoải mái của riêng nó. tư thế hay nhất là mình tự để ý buổi sáng ngủ dậy, ở vị trí đó. hướng đó mình hay nằm tư thế nào, thì khi nhập định với tư thế đó sẽ dễ dàng hơn.
Và kinh nghiệm của TLH là : không phải chỉ có 1 tư thế như vậy với 1 người ( bản thân mình) mà nó có sự thay đổi theo giai đoạn, theo từng thời kỳ.
;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th3 20, 2013, 09:12 PM
 @hpl:Cảm ơn bạn.Chúc bạn sớm vào chánh định một cách vững vàng. ;D ;D ;D  *hẹn gặp lại*
@TLH:hí hí,giờ em mới biết tư thế tập nó lại tùy thuộc vào nhiều vấn đề đến như vầy.Em cảm ơn chị,*cho em cảm ơn cái chuyện bữa trước lun chị nhe*  ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: CHƠI ĐỦ TRÒ
Bài viết bởi: Tibu trên Th3 21, 2013, 04:25 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th3 18, 2013, 07:29 AM
   Con báo cáo thầy tình hình tu tập:
   Sau khi con nghĩ tập VTC một thời gian,mỗi lúc nằm tập quán mở mắt chỉ trong vài niệm thôi con đã không đỡ nổi.
   Nên bữa nay con  chủ yếu tập bằng cách di chuyển quán mở mắt+nghe nhạc ba-rốc (thời gian trung bình con áng chừng cho mỗi lần tập là 3-4 phút áh thầy).
   Đôi lúc di chuyển quán con thấy vòng tròn nhỏ trong suốt, hơi nổi trước không gian đằng trước mặt. Con cố chăm chú vào đó, nhưng hình như con lại bị cảnh vật hoa lá,... xung quanh chi phối nên không có vào sâu thiền định được.
Trích dẫnCon đang tập cái này mà nó lại ra cái kia thì là Cận Đinh đó. Con chơi với nó là con mời nó vào.

Không nên chơi theo kiểu "vui đâu chúc đó" như vậy.

Mà nên bắt cái tâm của mình nó làm việc theo ý của mình.
Như vậy nó gặp khó khăn vô cùng. Do đó cho nên, không có chuyện làm nhiều mà không đúng cách vì nó chả đi tới đâu. Mà nên làm ít mà đúng cách thì nó có thể đi xa hơn.
Trích dẫn
   Trong sinh hoạt hằng ngày, con cố nghĩ đến chấm đỏ, mường tượng chấm đỏ đằng trước mặt, nhưng lúc nhớ lúc quên.
Đương nhiên, là vì chưa quen đó thôi. Khi đã quen thì đâu lại vào đó.
Trích dẫn
   Dạo gần đây tâm con lăng xăng, cuộc sống không có vẻ gì là thú vị gì cho lắm. Nhiều lúc con cảm thấy con phụ lòng thầy.
Chỉ cần đừng có bỏ cuộc là ngon lành rồi.    **********************************************************************
  Hỏi thầy về tư thế kiết tường
  Hình ảnh minh họa:
  https://www.google.com.vn/search?hl=vi&q=ph%E1%BA%ADt%20th%C3%ADch%20ca%20nh%E1%BA%ADp%20di%E1%BB%87t&psj=1&bav=on.2,or.r_cp.r_qf.&bvm=bv.43828540,d.aGc&biw=1024&bih=677&um=1&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi&authuser=0&ei=vRNHUeXYG_GMmQXJiYDoBw#imgrc=Rz2_wKPzi_LR_M%3A%3BcC3uvsjng3_UCM%3Bhttp%253A%252F%252Fi1236.photobucket.com%252Falbums%252Fff458%252Fnamoyts54%252Fnamo84000wordpresscom38.jpg%3Bhttp%253A%252F%252Fwww.nhomai.vn%252Fforum%252Fshowthread.php%253Ft%253D8278%3B600%3B720 (https://www.google.com.vn/search?hl=vi&q=ph%E1%BA%ADt%20th%C3%ADch%20ca%20nh%E1%BA%ADp%20di%E1%BB%87t&psj=1&bav=on.2,or.r_cp.r_qf.&bvm=bv.43828540,d.aGc&biw=1024&bih=677&um=1&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi&authuser=0&ei=vRNHUeXYG_GMmQXJiYDoBw#imgrc=Rz2_wKPzi_LR_M%3A%3BcC3uvsjng3_UCM%3Bhttp%253A%252F%252Fi1236.photobucket.com%252Falbums%252Fff458%252Fnamoyts54%252Fnamo84000wordpresscom38.jpg%3Bhttp%253A%252F%252Fwww.nhomai.vn%252Fforum%252Fshowthread.php%253Ft%253D8278%3B600%3B720)
   Thầy google nói về tác dụng của tư thế này như sau:
   Nằm kiết tường theo kiểu như đức Phật Niết Bàn, có lợi ích rất lớn:
   1/        Ngủ không mê, thường tĩnh thức
   2/        Ngủ không mộng
   3/        Tĩnh thức dễ dàng trong giấc ngủ
   4/        Ngủ ít, không mệt mỏi, lười biếng
    5/        Nằm ngủ kín đáo có oai nghi tế hạnh, giống như con sư tử nằm, mà đức Phật thường tán thán ca ngợi cách nằm này.
   Ngày xưa Phật không ngủ chỉ nằm kiết tường nghỉ ngơi khoảng 30 phút, rồi dậy đi kinh hành.

   Thầy ui,có đúng là ngày xưa bổn sư của mình nằm ngủ ở tư thế này không?Và tác dụng của tư thế này có đúng như "google thần chưởng" nói không?
   Con muốn áp dụng thế nằm này vào thiền định,và con cũng đã thử rồi. ;D ;D ;D
   Tư thế này có lợi phần nào đó với con.
   Tư thế này đúng ra là phải nằm nghiêng về bên phải,nhưng con thấy con nằm nghiêng về ban trái thì hợp hơn(con chỉ sử dụng trong thiền định thôi áh thầy).
   Hình như trong sách dạy yoga nói là nghiêng về bên phải(thông lỗ mũi trái) phát triển về mặt tâm linh,nghiêng về bên trái(thông lỗ mũi phải) phát triển về mặt thể chất.
   
   Nếu được thì ngoài tập di chuyển ra con thiền định ở thế nằm kiết tường(nghiêng về bên trái) này thầy nha. ;D ;D ;D
  Thầy iu ;D ;D ;D    
Không phải vậy đâu: Đúng 100% là do mình nhập vào Tứ Thiền thì tự động thân thể nó nằm theo y như vậy đó.

Tuy nhiên đây là một tư thế mà Hatha yoga cũng có đề cập tới:
Với tư thể này:
1. Trái tim không bị chèn ép
2. Van bao tử khi mở để thức ăn tiêu hóa thì nhu động bao tử không cần phải bóp nhiều để tống thức ăn vào thập nhị chỉ tràng. Do đó mà nó tiêu hóa nhẹ nhàng hơn.

Cái lợi khi giữ một tư thế duy nhất để ngủ.
Do cố gắng giữ một tư thế như vậy trong giấc ngủ thì Con Người nó có nề nếp hơn. Cô Ba Hột Nút (Cô Vân) ngủ y chang như một khúc gỗ. Cô không nhúc nhích cả đêm luôn.

Cách ngủ của cô là nằm ngữa theo thế xác chết, cô nhắm mắt và duổi hết gân cốt, cô duổi cả bàn chân rồi sau đó là cô đi vào giấc ngủ với một tư thế này cho tới sáng.

Tibu phục sát xi măng luôn.

Về tư thế ngủ thì tibu có đi dòm những dân tộc khác họ ngủ như thế nào?

Có một dân tộc họ sống trong sa mạc. Tất cả mọi người đều ngủ với một tư thế duy nhất:
Đó là nằm nghiêng y như thế nằm Kiết Tường, nhưng còn khó hơn một bực nữa là:

Họ dùng lưng bàn tay phải để giữ cái đầu không cho nó đụng đất. Tibu có thử nhưng không làm được. ;D ;D ;D
Tiêu đề: Re: Thưa Thầy,Tiểu Liên có một vài thắc mắc ạ?
Bài viết bởi: 2 Tí trên Th3 21, 2013, 09:45 PM
 Với Tí thì do tâm lực còn yếu nên muốn tập nằm thì trước đó phải tập ngồi trước để có sự tập trung rồi nằm nó mới ra nổi đề mục  :D ;D
Tiêu đề: Re: Thầy ơi thầy àh?
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th4 01, 2013, 07:43 AM
     Thầy ui bữa nay con quán đề mục bằng cách di chuyển mở mắt trung bình trong vòng 4-5 niệm đầu căng quá nên con phải ngưng lại rồi.Sám hối con cũng làm được vài niệm thui(vừa niệm vừa quán).
     Con đọc được đâu đó là thầy có nói niệm vang và rền thì chỉ trong vòng 10 niệm là sang được bên kia(cái này không biết con có nhớ chính xác không),nhưng giờ con chỉ làm được 4-5 niệm nên con hơi buồn....
     giờ tiếp theo con nên làm rì để cải thiện tình hình ha thầy?
     Hay là làm được chừng nào hay chừng đó,tới đâu hay tới đó,làm theo vận tốc của con....
     
    P/s:Con xin lỗi ace trước,tại vì con nghĩ ace nào đang xuống tinh thần mà đọc bài con thì não nề và phiền não lắm :p
     
Tiêu đề: Nhất tâm và cảnh giới-sao kì vậy thầy ơi???
Bài viết bởi: *Tiểu Liên* trên Th4 06, 2013, 06:07 PM
   1,Thầy ui,mấy nay con kiểm soát tư tưởng khá tốt,niệm ái dục ít khi xuất hiện,và nếu có xuất hiện thì con cũng cho lui ra một cách khá nhẹ nhàng.
  Âý thế,mà đêm qua con mơ thấy cảnh ái dục trong đó con là nhân vật chính.Sáng ngủ dậy vẫn thấy ớn và buồn,sáng nay ngủ dậy không còn cảm giác niệm phật mạnh mẽ như sáng trước nữa.
  Trong khi đó,xâu chuỗi con vẫn cầm trên tay>>>như vậy có chứng tỏ là con đã nhất tâm chưa thầy???
  Khi con mơ thấy cảnh ái dục đó,con nhớ(mang máng) là con niệm phật nhưng câu niệm phật nó không ăn nhập gì,nên dường như con bất lực với cái cảnh ái dục đó.
   2,Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ,người con bức rức,khó chịu,đôi lúc hơi lành lạnh,và nhột nhột,khó ngủ,có phải do tu tập đúng cách nên THTT nhả ra không thầy?