Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Hạnh Nhẫn Nhục.

Bắt đầu bởi Tibu, Th4 05, 2010, 03:01 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tibu

Trích dẫn từ: củkhoaisùng trên Th4 10, 2010, 08:27 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 10, 2010, 05:49 AM
Trích dẫn từ: củkhoaisùng trên Th4 10, 2010, 01:22 AM
Trích dẫn
...
Thế nào là tu xong rồi?
Là Ngũ Uẩn Giai Không.
...
Năm linh ảnh này khi hội tụ trên trung tâm của Liên Hoa Tạng thì lại đóng vai là Ngũ Uẩn.
Và khi thi hành công đọan "Năm Ông Nhập Một" (danh từ của lubu) thì tu sĩ có thể là:
Một vị Phật.
Một vị Độc Giác Phật.
Một vị Bồ Tát.
...
Cuối cùng mới là giai đoạn "Phản Bổn Hoan Nguyên".
...
Đến đây tu sĩ đã có thể "Toàn Tri" (với thông thứ 6: Lậu Tận Thông) chưa? hay còn phải trải qua giai đoạn nào nữa?
Nếu đúng, thì theo quy trình trên, con có quyền kết luận Chú đã là "một vị Phật"!!!
Vì trong suy nghĩ của con một vị Phật thì "cái gì cũng biết, nếu muốn".
Vậy khi Chú nói:
Chưa được. Chú là Bồ Tát mà thôi.
Là vì chú chưa biết được hết những điều ở cuối bài này.
Chú ơi, cho con hỏi thêm tí nữa nha Chú?!!!
Như vậy giai đoạn "Phản Bổn Hoàn Nguyên" là phải được thực hiện liên tục trong nhiều kiếp sau đó kể từ "kiếp vô minh cuối cùng" với vai trò là một Bồ Tát để có thể trở nên một Đấng Toàn Giác phải không ạ??
Nếu điều trên là đúng, thì với Chú, đây chính là "kiếp vô minh cuối cùng" hay là đang trong chuỗi giai đoạn "Phản Bổn Hoàn Nguyên" (ý con là Chú chỉ làm những gì đã từng làm trong tiền kiếp)?

Chính chú cũng thắc mắc về điều này ;D Có thể gọi là như vầy:
Khi mình xong rồi!
Và mình chơi một mình mình mà thôi thì coi như là chuyện vừa rồi chỉ là "Vừa Đủ Cho Riêng Mình".
Và như vậy là xong thiệt luôn! Chỉ còn những ổ kháng cự nhỏ nữa thôi là xong chuyện: Tức là chỉ chờ cho trái tim nó ngừng đập và mình vào lại Diệt Thọ Tưởng Định là xong.

Nhưng khi phát tâm to lớn hơn (giúp Bạn Bè, làm y như mình) thì khi đụng trận thì mới biết được cái hiện có của chính mình nó lại chưa đủ thiếu vào đâu cả! Chú vẫn thiếu trước hụt sau!
Vì vậy mà sau khi xong mà mình còn bước được thêm một bước nữa thì cần một thời gian sau nữa để gọi là "Tự Cân Chỉnh" cho nó đúng với 10 danh hiệu của Ngài. Bằng cách sưu tầm phương tiện độ.

trigia

Các Thế Giới là vô cùng tận nên làm Bồ Tát nó zui hơn chớ.
Và để còn gặp lại củkhoaisùng xem hắn làm ăn ra sao nữa chứ ...  ;D

TDD

Trong cuộc sống thường nhật với bao chất chứa lo toan để có thể mang về chút êm đềm, dư dả. Lắm lúc tui quên rằng tui đang tu. Những câu mà tui đã tự hứa với lòng, tự dặn chừng cái tâm như:
- "Hôm này dù thế nào chăng nữa tui cũng không nóng giận"
- "Hôm nay dù thế nào chăng nữa tui cũng luôn nhẫn nhục".
Đã không còn hiệu nghiệm khi tui đụng chuyện không vừa ý. Sự phật ý nhỏ nhặt cũng là cơ hội lớn cho lửa sân tui bùng phát. Tui tỉnh giác khi đang bị lửa sân thiêu đốt, vì thế tui chỉ có thể làm một anh lính "chữa cháy" chứ không "phòng cháy" được.

Mới đây tui phát hiện ra cách để "ném" cái sân này như sau:
Khi gặp một tình huống dễ làm tui nổi sân bởi tác nhân là người hay sự việc nào đó, thì tui hướng tâm vào hơi thở, rồi đọc trong tâm như vầy: "Đây là một dịp tốt để tui thực hành tính nhẫn nhục,  vì nếu không có tác nhân này thì sẽ không có cơ hội cho hạnh nhẫn nhục của tui được thành tựu".

Tui biết việc chữa lửa sân là cực kỳ khó, vì cái sân nó tuôn ra nhanh hơn câu nói dặn chừng.
Phật Giáo tạo ra người hiền nếu và chỉ nếu người này hiểu rằng đời là Vô Thường. Không ngộ được điều này thì lúc nào cũng phát tâm hơn thua và sanh chuyện. (Tibu)

GiacTanh

Chào huynh Tibu,

Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 09, 2010, 10:46 AM
Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th4 09, 2010, 10:25 AM
Chào huynh Tibu,

Khi huynh nói rằng từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi.

Có nghĩa là ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra ở rất là sâu và xa kia bắt đầu như thế nào?

Từ Vô Thủy

À! Từ Vô Thủy mình đã gây ra nào là ác nghiệp, và thiện nghiệp v.v... Vậy, xin hỏi trước khi mình gây ra ác nghiệp, và thiện nghiệp - thì mình lại như thế nào?

Vì:

Nếu mình làm điều Ác - vì sao và Nguyên Nhân là do đâu chi phối?

Nếu mình làm điều Thiện - vì sao và Nguyên Nhân là do đâu chi phối?

Như có Nguyên Nhân chi phối - thì mình đâu có TỰ CHỦ, ví như trong phim Tàu hay truyện chưởng Kim Dung:

Thân tại giang hồ bất do kỷ


Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 09, 2010, 10:46 AM
Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th4 09, 2010, 10:25 AM
Những sự việc như CỐ TÌNH hay VÔ Ý xảy ra qua HÀNH ĐỘNG đều từ Ý như lời Đức Bổn Sư Thích Ca, vậy cơ cấu và vận hành của Ý là như thế nào - mong huynh từ bi chỉ giáo?


Giác Tánh

Từ Vô Minh. Nên nó không có lý do để bàn cải tiếp.

Từ VÔ MINH, tất nhiên khi mình làm mà không biết mình làm điều đó là Ác hay Thiện - thì có 50/50 chance khác nào đang chơi TÀI SIỂU; một ăn hai thua v.v...

Chẳng lẽ, TU HÀNH cũng vậy sao?  Một là Phật;  Hai là Phàm Phu chỉ nhờ vào MAY MẮN!?


Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 09, 2010, 10:46 AM
Đứa bé chạy băn qua xa lộ! Tai nạn xảy ra.
Nói rằng tại giờ, tại đất, tại trời, tại ngu, tại không hiểu ... đều không đúng. Tại chừng đó lý do thì cũng không đúng luôn.

Nhưng có một điều KHÔNG THỂ CHỐI CẢI: Tai nạn xảy ra!

Và đứa bé ấy: từ khi sanh ra với thể xác đó: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính nó gây ra và chi phối rồi.

Kết quả Tai nạn xảy ra đó là: KHÔNG THỂ KHÔNG VẬY ...


Trích dẫn từ: Tibu trên Th4 09, 2010, 10:46 AM
tibu thua.

Nên huynh Tibu THUA là cái KHÔNG THỂ TRÁNH KHỎI.

Phải không?



Giác Tánh

GiacTanh

Trích dẫn từ: tudieude trên Th4 11, 2010, 03:49 AM
Trong cuộc sống thường nhật với bao chất chứa lo toan để có thể mang về chút êm đềm, dư dả. Lắm lúc tui quên rằng tui đang tu. Những câu mà tui đã tự hứa với lòng, tự dặn chừng cái tâm như:
- "Hôm này dù thế nào chăng nữa tui cũng không nóng giận"
- "Hôm nay dù thế nào chăng nữa tui cũng luôn nhẫn nhục".
Đã không còn hiệu nghiệm khi tui đụng chuyện không vừa ý. Sự phật ý nhỏ nhặt cũng là cơ hội lớn cho lửa sân tui bùng phát. Tui tỉnh giác khi đang bị lửa sân thiêu đốt, vì thế tui chỉ có thể làm một anh lính "chữa cháy" chứ không "phòng cháy" được.

Chào Tudieude,


Sự phật ý nhỏ nhặt cho dù là nhỏ nhặt đến đâu - cũng là phật ý , không vừa ý mình.  Hình như "mình" bị lợi dụng.

"Chửa cháy" chỉ là làm giảm bớt thiệt hại - chứ tổn thất thì đã được thống kê rồi.

Trích dẫn từ: tudieude trên Th4 11, 2010, 03:49 AM
Mới đây tui phát hiện ra cách để "ném" cái sân này như sau:
Khi gặp một tình huống dễ làm tui nổi sân bởi tác nhân là người hay sự việc nào đó, thì tui hướng tâm vào hơi thở, rồi đọc trong tâm như vầy: "Đây là một dịp tốt để tui thực hành tính nhẫn nhục,  vì nếu không có tác nhân này thì sẽ không có cơ hội cho hạnh nhẫn nhục của tui được thành tựu".

Hành vi này ví như là: Tự Kỷ Ám Thị - để xem kết quả do Tudieude phát hiện có khả quan hay không nhé!


Trích dẫn từ: tudieude trên Th4 11, 2010, 03:49 AM
Tui biết việc chữa lửa sân là cực kỳ khó, vì cái sân nó tuôn ra nhanh hơn câu nói dặn chừng.

Ví dụ: thằng Tèo nó cứ nhè cái xấu xa của mình mà bêu riếu làm phật ý mình.

Ví dụ: con Sửu nó dám cải lời không coi mình ra kí lô nào làm phật ý mình.

Phải chăng từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi?

Lửa sân mình bùng phát cũng là bị CHI PHỐI được định liệu trước rồi, phải không?

Chửa lửa sân làm gì?



Giác Tánh

baovy76

Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th4 12, 2010, 10:35 AM
Phải chăng từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi?
Lửa sân mình bùng phát cũng là bị CHI PHỐI được định liệu trước rồi, phải không?

Chửa lửa sân làm gì?
Giác Tánh



Theo cháu nghĩ thì tới ngày tới giờ đó, gặp người đó, chuyện đó sẽ xảy ra (định liệu trước do kết quả của hành động trước kia)...Nhưng quyết định hành động và phản ứng ra sao trong hoàn cảnh đó thì là chọn lựa của mình...Cho nên bói toán có thể trật lất vì vậy...Chuyện không chửa lửa sân và cứ để nó bộc phát thì coi như mình lại cư xử vô minh...Rồi nghiệp nối nghiệp...Như chú Tibu nói, bị đá đít một cái thì mỉm cười, chứ đá lại người ta nữa thì 2 thằng từ từ bầm dập toàn thân...hehehe...

củkhoaisùng

Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th4 12, 2010, 10:35 AM
Trích dẫn từ: tudieude trên Th4 11, 2010, 03:49 AM
Trong cuộc sống thường nhật với bao chất chứa lo toan để có thể mang về chút êm đềm, dư dả. Lắm lúc tui quên rằng tui đang tu. Những câu mà tui đã tự hứa với lòng, tự dặn chừng cái tâm như:
- "Hôm này dù thế nào chăng nữa tui cũng không nóng giận"
- "Hôm nay dù thế nào chăng nữa tui cũng luôn nhẫn nhục".
Đã không còn hiệu nghiệm khi tui đụng chuyện không vừa ý. Sự phật ý nhỏ nhặt cũng là cơ hội lớn cho lửa sân tui bùng phát. Tui tỉnh giác khi đang bị lửa sân thiêu đốt, vì thế tui chỉ có thể làm một anh lính "chữa cháy" chứ không "phòng cháy" được.

Chào Tudieude,


Sự phật ý nhỏ nhặt cho dù là nhỏ nhặt đến đâu - cũng là phật ý , không vừa ý mình.  Hình như "mình" bị lợi dụng.

"Chửa cháy" chỉ là làm giảm bớt thiệt hại - chứ tổn thất thì đã được thống kê rồi.

Trích dẫn từ: tudieude trên Th4 11, 2010, 03:49 AM
Mới đây tui phát hiện ra cách để "ném" cái sân này như sau:
Khi gặp một tình huống dễ làm tui nổi sân bởi tác nhân là người hay sự việc nào đó, thì tui hướng tâm vào hơi thở, rồi đọc trong tâm như vầy: "Đây là một dịp tốt để tui thực hành tính nhẫn nhục,  vì nếu không có tác nhân này thì sẽ không có cơ hội cho hạnh nhẫn nhục của tui được thành tựu".

Hành vi này ví như là: Tự Kỷ Ám Thị - để xem kết quả do Tudieude phát hiện có khả quan hay không nhé!


Trích dẫn từ: tudieude trên Th4 11, 2010, 03:49 AM
Tui biết việc chữa lửa sân là cực kỳ khó, vì cái sân nó tuôn ra nhanh hơn câu nói dặn chừng.

Ví dụ: thằng Tèo nó cứ nhè cái xấu xa của mình mà bêu riếu làm phật ý mình.

Ví dụ: con Sửu nó dám cải lời không coi mình ra kí lô nào làm phật ý mình.

Phải chăng từ khi sanh ra với thể xác này: Nó đã là kết quả các ác nghiệp, và thiện nghiệp do chính mình gây ra và chi phối rồi?

Lửa sân mình bùng phát cũng là bị CHI PHỐI được định liệu trước rồi, phải không?

Chửa lửa sân làm gì?



Giác Tánh


Chú Giác Tánh phân tích ..khá hay, theo kiểu a=b, b=c nên a=c

Trích dẫnChửa lửa sân làm gì?
Con thì thực tế một chút, con không cần biết:
Trích dẫn--"Chửa cháy" chỉ là làm giảm bớt thiệt hại - chứ tổn thất thì đã được thống kê rồi."
hay
Trích dẫn--"Lửa sân mình bùng phát cũng là bị CHI PHỐI được định liệu trước rồi, phải không?"
mà chỉ biết chắc chắn rằng nếu cứ để nó hoành hành và mạnh lên thêm thì nó thiêu đốt mình trước tiên, với cái ..đặc ân là "không được chết ngay đâu cưng" ;D
Do đó, vớ được bất cứ thứ gì để giập tắt lửa là ..chơi liền, (dù là "Tự Kỷ Ám Thị" hay gì gì) bởi không phải ai cũng có được cái 'Phước Báu' để ..thổi phù một cái là lửa tắt.

Con không dám phán đoán Chú chưa từng nếm trải đau khổ, cay đắng trong cuộc sống nhưng nếu Chú chưa từng tuyệt vọng tìm cách thoát ra cái khổ của Sân Hận giằng xé chính mình (do bị ..xui một cái là Cái Thiện nó mạnh không kém Cái Ác) thì xem ra Chú vẫn còn Phước Báu nhiều lắm!!



tnt

#22
Nghiệp tạo nên thế gian này !
Mình chẳng hề có trước cái Nghiệp thiện và Nghiệp ác.
Bởi vì Nghiệp tạo ra mình chứ không phải mình tạo ra Nghiệp.

Khi mình không tu tập thì mình không hề biết mình được tạo nên bởi Nghiệp, nên mình đã vô tình làm nên vô số Nghiệp ác và Nghiệp thiện ...

Giờ mình hiểu được mọi sự ở đời đều chi phối bởi Nghiệp rồi thì giờ mình nguyện tu tập để chỉ mong làm được Nghiệp Thiện mà giảm thiểu ác nghiệp cho đời mình ...
Từ đó sẽ đưa cho suy nghĩ mình một hướng giải quyết để thoát lần vòng vây của Nghiệp.
Mình hiểu được rằng mình không thay đổi được Nghiệp, nhưng mình có thể thay đổi được suy nghĩ của mình trước những khó khăn của cuộc đời. Nên cần có một lòng "dũng cảm" làm thay đổi những việc cần phải đổi thay và " khôn ngoan" nhận ra điều gì cần thay đổi, điều gì không thể thay đổi.

- Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh hay một người nào đó ...
Có suy nghĩ như thế thì mới mong tháo gỡ được những gút mắc trong cái vòng nghiệp quả của mình nổi và từ từ thoát ra khỏi con đường mê mờ  thường tình của những trách cứ ngập lụt trong sự hôn mê hổn loạn của lý luận vô bổ của đời thường ...

- Con đường khổ nhục kế mà ta đã lựa chọn là cả một sự nghiệt ngã vô cùng vì ta có thể bị đời cho là kể ngu si dại ngờ, rồi còn bị người thân yêu của mình đang " đại diện cho Nghiệp " hành hạ mình Chúng ta phải chiụ rất nhiều áp lực ...Nên chúng ta cần có một tâm niệm thật là khiên trì và nhẫn nại để có thể vượt qua sự nản lòng thất chí ...khi trong trận chiến một mình đương đầu này, nên phải gắng tìm người cùng hoàn cảnh, cùng đang tu tập mà gần để động viên tinh thần và an ủi nhau vượt qua những khó khăn.

- Hãy tự nhủ với mình rằng những người đang có vẻ như cố tình gây ra những khó khăn cho mình đó, thật sự họ không hề ý thức gì được về những điều đó cả ..Mà chỉ tại vì mình và họ cùng mắc trong cái Nghiệp nên bị như thế ...
Giống như người mắc buà, mắc ngãi gì đó ..Thì đây họ đang bị Buà Nghiệp làm cho " hôn trầm " vậy  ...Khi biết người thân yêu của mình mắc phải " buà " thì đi tìm Thầy gỡ.
Giờ biết đời này ai cũng bị buà Nghiệp trói, thì nay gặp được Pháp tu tập này là cách gỡ buà Nghiệp.

- Không trốn chạy, hay từ bỏ, đầu hàng trong những hoàn cảnh nghiệt ngã mà  đôi khi mình cảm thấy không thể nào gánh nổi nữa thì nó cũng không bao giờ buông tha cho mình cả. Nợ thì phải trả cho xong nó mới để yên cho mình sống, còn không thì không yên với nó đâu. Mà chỉ là " Tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dưà " thôi, vì Nghiệp theo mình như bóng với hình mà ...thì nó sẽ xảy ra dưới một hình thức khác.
Cái chính của nó là làm mình khó chiụ, cái khó chiụ đó là ở trong tâm mình kià ...Nó gắng liền với số phận của mình zậy mà chứ đâu phải vì những cái bên ngoài mình đâu mà mình chặt bỏ được.

- Nên chi đánh với Nghiệp không đánh ở ngoài ta mà phải đánh trở lại trong tâm mình là vậy đó.  

- Cách chấp nhận vô điều kiện những gì xảy đến với mình là con đường duy nhất để ta có thể rút khỏi những ác nghiệp về sau
Khi đã nhìn thấy mục tiêu và nhắm chắc mục tiêu không đổi dời thì cứ thế mà chơi hết mình. Đó cũng là một cách sống hết mình hay cũng là đồng nghĩa với  tu chết bỏ ...

Chúng ta thật là may mắn sinh ra làm kiếp người và may mắn to lớn nhất là hiểu được chân lý này .

Ai rồi cũng phải chết. Vậy ra đi như thế nào điều đó đâu có gì là quan trọng.
Quan trọng là ta dùng cái chết đó cho lý do gì và vì cái gì ?
Nếu cần, có thể chết khi đang cố gắng, thì đó cũng là một cách chết đầy thiền vị !!
Chỉ xin đừng nổi tâm sân hận vì lỡ có chết trong trận chiến với ác nghiệp này thì mọi thứ sẽ thành toi công sao !hihi

Khi ác nghiệp vơi dần, nợ đã trả bớt, thiện nghiệp len lén đi vào đời thì tự nhiên chúng ta sẽ cảm nhận được hương vị nhẹ nhàng thơi thới của cuộc đời. Đó là phần thưởng cho chúng ta trong qúa trình gian khổ khiên trì chiến đấu với ác nghiệp của chính mình.

Trong cuộc sống, chúng ta đặt mục tiêu chính yếu của mình ở vị trí nhất hay nhì, tầm quan trọng của nó sẽ rất là khác nhau lắm đó !

Một khi đã vạch định cho đời mình một hướng đi rõ ràng và dứt khoát thì hãy làm một cuộc hành trình vào nội tâm mình, bắt đầu với chính mình, ngay bên trong mình ...để ý thức đươc là mình đang tham dự vào công trình tiến hoá của chính mình ...để thấy mình ngày một được " Trưởng thành " hơn trong những nhận định với cuộc sống ...bằng một nội tâm trưởng thành.





LBB

     Thầy ơi! con đọc bài này ,con cảm nhận như bài Pháp này Thầy viết cho con vậy. Con cũng đang cố làm như lời Thầy dạy để khi khi đi thay áo tâm con được an vui như lời Thầy. con xin kính chúc Thầy kỳ nghỉ giải lao này sức khỏe tràn đầy và nhiều niềm vui :) :) ;D