Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Nỗi Đau Tuổi Già

Bắt đầu bởi Tibu, Th10 28, 2010, 10:23 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tibu

---------- Original Message ----------
[...]
Subject: Fwd: Nỗi Đau Tuổi Già
Date: Wed, 27 Oct 2010 17:10:07 -0700

Chuyển đến "các Cụ" vài nỗi đau của tuổi già, cái tuổi mà chính bản thân mình không làm được việc ích lợi gì và chỉ là một món nợ của mọi người xung
quanh....
Ở đây, chúng ta không bàn chuyện đau nhức, cao máu, tiểu đường... nữa, vì đã có quá nhiều vị bác sĩ quan tâm tới tuổi già trên đất Mỹ này. Những loại đau trên đã có thuốc và có chính phủ Mỹ trả tiền, nhưng có những thứ đau khác không có thuốc chữa và cũng không ai kê vai gánh vác dùm.

Những mẫu truyện dưới đây chỉ là lượm lặt đó đây... không biết tên tác giả! Xin tuỳ nghi.


******************

Nỗi Đau Tuổi Già

      Báo OC Register thứ sáu tuần trước có đăng tin một ông già bị người ta đem bỏ trước cổng một ngôi chùa ở thành phố Westminster. Ông lặng lẽ ngồi trước hiên chùa suốt ngày. Cảnh sát đến mang ông vào bệnh viện tâm thần. Ông không có trong người bất cứ một thứ giấy tờ nào để biết được ông là ai, ở đâu. Ông không nói một lời nào, chỉ biết lặng lẽ, đôi khi cười một mình như một người mất trí. Ông là một người châu Á, Việt Nam cũng chưa chừng, như vậy ông không phải sinh ra ở đây, hay từ trên trời rơi xuống như cô bé Maika trong một tập phim Tiệp Khắc. Vậy là có người chở ông tới và bỏ ông lại đây, không ai ngoài con cái hay thân thích của ông. Lâu nay thỉnh thoảng người ta thấy có những thiếu phụ sinh con rồi đem con bỏ vào thùng rác, nhưng chưa thấy ai đem cha mẹ vứt bỏ ngoài đường. Ông già chỉ cười vu vơ, trí nhớ của ông đã suy kiệt, nếu không ông sẽ đau khổ biết chừng nào?
      Trước đây người ta kể chuyện có người chở bà mẹ già bỏ ở cây xăng, tôi không tin, tưởng là chuyện đùa, nhưng bây giờ thực sự lại có người "đem cha bỏ chùa ".
===============
     Cũng lại câu chuyện của một người già. Tháng trước, trong một dịp đưa người thân đi Việt Nam, tại quầy vé China Airline ở phi trường Los Angeles tôi đã chứng kiến một cảnh khá đau lòng. Trong khi mọi người đang xếp hàng trình vé, cân hàng thì một bà cụ người Việt cứ loay hoay lúng túng trước quầy vé với các thứ giấy tờ vương vãi, bề bộn trên sàn nhà. Bà ngồi bệt xuống đất hết móc túi này đến túi nọ, vẻ mặt lo lắng. Một nhân viên an ninh phi trường thấy tôi cũng là người Á Đông, ngỏ ý muốn tôi lên giúp bà cụ. Nhân viên quầy vé cho biết bà có vé máy bay, một visa nhập cảnh Việt Nam nhưng không có passport hay thẻ xanh. Tôi giúp bà moi từ đống giấy tờ ra chỉ thấy một cái hộ chiếu của Việt Nam cấp cách đây mười mấy năm khi bà đến Mỹ đã hết hạn và một cái ID của bà do tiểu bang Florida cấp. Bà mới từ Florida đến phi trường Los mấy giờ trước đây một mình và trình giấy tờ để lên máy bay đi Việt Nam.

      Cuối cùng, bà cũng lên được máy bay, nhưng bà sẽ không bao giờ có thể trở lại Florida nữa vì trong tay bà không có passport của Hoa Kỳ, không thẻ xanh, không "entry permit". Đây là trường hợp một bà mẹ già, quê mùa bị con cái "mời khéo" về Việt Nam. Tội nghiệp cho bà đã ngồi trên máy bay năm sáu tiếng đồng hồ để đến phi trường LAX, sắp tiếp tục chặng đường về Việt Nam nhưng không biết là mình không thể trở lại Mỹ và lòng bất nhân của con cái.

      Hình ảnh bà già này cứ ám ảnh tôi mãi. Bà vụng về, quê mùa, có lẽ cũng chẳng giúp ích được gì cho con cái mà chỉ thêm gánh nặng. Thôi để cho bà đi, khi biết mình không trở lại Mỹ được thì chuyện đã rồi. Tuổi bà có nằm lại trên quê hương cũng phải, sống chẳng giúp ích gì được cho ai, chết ở đây bao nhiêu thứ tốn kém.
=============
      Hai vợ chồng sang Mỹ từ hai mươi năm nay, đi làm nuôi con, mua được căn nhà đã pay off. Khi các con đã có gia đình ra riêng thì ít năm sau ông cụ cũng qua đời. Thấy mẹ hiu quạnh trong một căn nhà khá lớn, mà giá nhà đang lên, các con bàn với mẹ bán nhà đi rồi về ở với các con. Bà mẹ bán nhà, thương con chia đều cho mỗi đứa một ít, còn dăm nghìn dắt lưng, rồi về ở với con. Bà không biết lái xe, không biết chữ nghĩa, cũng không biết trông cháu làm home work, nên cha mẹ chúng phải nhờ người đưa đón. Bà thích nấu ăn, gói bánh, kho cá, nhưng sợ nhà hôi hám, con cái không cho. Lúc đầu thì chẳng sao, lâu dần mẹ thành gánh nặng. Buổi chiều, đứa con gái xô cửa trở về nhà, thấy mẹ đang gồi xem TV, nó hất hàm hỏi:
-"Có hiểu gì không mà thấy má ngồi coi suốt ngày vậy?"
Có lúc chuông điện thoại reo, đứa con nhấc máy, bên kia không biết ai hỏi gì, trước mặt bà già, nó trả lời nhát gừng:
-"Bả đi khỏi rồi!"
===========
      Một bà mẹ khác, ở chung nhà với một đứa con nhưng nhờ một đứa con khác đưa đi bác sĩ. Xong việc, nó đưa mẹ về rồi lẹ lẹ dọt xe đi làm. Bà già vào tới cửa, móc túi mãi không tìm ra cái chìa khóa nhà. Bà không có chìa khóa, không cell phone, cũng không có tiếng Anh, sợ sệt không dám gõ cửa hàng xóm. Bà ngồi đó, trên bục cửa cho tới chiều, khi đứa con ở chung nhà đi làm về, thì bà đã kiệt sức vì khô nước, phân và nước tiểu đầy mình.

      Đời xưa, người ta kể chuyện trong một gia đình, có hai vợ chồng đối xử với ông cha già đã run rẩy của mình tệ bạc, cho cha ăn trong cái "mủng dừa". Một hôm hai vợ chồng đi làm về thấy đứa con nhỏ của mình đang hì hục đẽo một cái gáo như thế, được cha mẹ hỏi, nó "thành thật khai báo" rằng "để dành cho cha mẹ lúc về già".

      Đâu phải ai nuôi con cũng nghĩ tới lòng cha mẹ, cũng như nhớ truyện "trồng đậu có đậu, trồng dưa có dưa".
============
Có một người già sống âm thầm với đám con đã thành Mỹ. Vào mùa đông, bên ngoài có tuyết, một hôm đi làm, đứa con quên vặn nhiệt độ nhà lên. Thế là ông già quê này bị lạnh. Bí qúa, ông chỉ còn nhớ cách là vặn lò điện lên để đứng đó mà hơ bàn tay cho nó không có bị cóng.

Đứa con về nhà (vào buổi chiều tối) thấy cảnh ông già đang đứng hơ bên cái lò điện như vậy nên đã vặn tắt lò, và nói với ông gìa quê này:
- - "Tiền già của you, có được bao nhiêu đâu mà xài phí như vậy?"



Tuệ Quang

Chào Thầy !

Biết Thầy không thích gọi thế, tuy nhiên cổ nhân có nói, dạy một chữ cũng là Thầy, huống chi chữ mà Thầy dạy trên diễn đàn này thì chắc là không ít.  Thôi thì Chú Tibu nhận tạm cho Tuệ Quang một chữ Thầy vậy.

Đọc các bài viết trên diễn đàn, biết Thầy vắng mặt đã lâu.  Nay được xem 1 bài mới của Thầy, trong lòng vừa vui, vừa buồn man mác .  Vui là vì chắc sức khoẽ Thầy đã đỡ, các thành viên trên diễn đàn chắc không lâu sẽ lại được nghe những lời chỉ dẫn tu tập của Thầy.  Buồn man mác là vì bài viết của Thầy cho thấy cái thế thái nhân tình, lòng người bạc bẽo, xem tiền tài, của cải nặng hơn công sinh thành dưỡng dục của Mẹ Cha. 

Trời Hoa Kỳ vừa vào Thu, tiết trời se lạnh, ngoài trời mây xám, lá vàng rụng rơi, cảnh như thế này, tình người thế đó, khiến Tuệ Quang thật không khỏi mủi lòng ! Sống ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, tuy không lạnh lẽo như Canada hay một số nơi khác, nhưng TQ cũng thấu được cái lạnh mùa Đông như thế nào, nhất là với các cụ già cao niên.  Đọc mẫu chuyện cụ già bật lò điện sưởi tay, người con lại nói thế, lòng nghe quặn thắt .

TQ và bà xã cưới nhau đã lâu, mấy năm trước bà xã có mang thai, nhưng vì sức khoẽ nên em bé đã chết trong bụng mẹ .  Đến nay thì chắc là đã  quá tuổi để có con rồi.  Nhiều lúc nói chuyện chơi, bà xã TQ hay nói rằng, mai này về già, nếu có chết thì để bả đi trước TQ, chứ ở lại một mình, mà không có con cái, xứ lạ quê người sao thấy chua quá .  TQ thì phì cười nói rằng, đôi khi có con cái, cũng chưa chắc là nó sẽ lo cho mình đâu !  Lúc mình bệnh sắp chết, có khi nó lại về xem Bảo hiểm nhân thọ ai đứng tên thụ hưởng, hay trong account còn bao nhiêu tiền, khi đó thì do tức mà chết thì có nước xuống địa ngục :).  Nói là nói thế để tự an uỉ cái tương lai không mấy sáng sủa của mình, chứ trong cuộc đời này thì vẫn không thiếu những tấm gương tương đồng như Nhị Thập Tứ Hiếu, và tựu trung, có con cái lo hay không, thì cái công phu tu tập, quán chiếu vô thường và nguyện hạnh tái sinh về cõi lành khi lâm chung vẫn là những người đồng  hành tốt nhất của chúng ta ở cuối đời phải không Thầy ?

Buồn "ké" một chút với Thầy chắc không đến nỗi nào mang tiếng xu hướng, a dua Thầy hả :)

Chúc Thầy chớm hồi phục !

TQ

lengoctao27

Con cáo chình Thầy!Con chúc mừng Thầy đã khõe mạnh,đã trở lại với tụi con!Hi!Hi!Hi!

HHDL

Thưa Thầy
Nhà con có hai anh em ...con là em...trách nhiệm nuôi mẹ, kỵ giỗ cho ba con từ đó tới giờ con được hưởng...thế nhưng mẹ con nghe lời anh con, bán nhà bán đất, nên con hờn giận mẹ con, nhiều lần con khó chịu với mẹ, con biết như vậy là bất hiếu nhưng con vẫn giận ...con đưa anh con vào làm cơ quan với con (ổng thất nghiệp, ly dị vợ 2 lần, chẳng lo được cho đứa con nào! mẹ hai nhí biết rõ nhất)...nhưng khi bán đất bán nhà không ai thèm hỏi con một câu, miếng đất chia 5 xẻ 7 bán bao nhiêu lần, con đều không được ký một chử vào giấy bán, 2 con trai con ko có một cây kẹo..thế là con giận... mẹ ở trong nhà con, con ko nói chuyện, có nói thì không nhẹ nhàng... nghe lời Thầy dạy con biết con bất hiếu nhưng giờ con vẫn...chưa hết giận hờn mẹ con...không có vợ con chăm sóc cho mẹ và an ủi mẹ con thì con không đạt tiêu chuẩn để tu tiếp...nhiều lần con biết con làm vậy là bất hiếu nhưng nói ngược với trong lòng đang suy nghỉ thì con ko làm được nên con thường im lặng , ít nói chuyện với mẹ. có lúc con thương mẹ con lắm nhưng lúc mở miệng thì cơn giận hờn lại tới nên im, con giao mẹ con cho vợ con lo nên...con lại tiếp tục không nói chuyện.
con xin sám hối với Thầy và anh chị em trên diễn đàn...con tệ quá./.

hstn

Trích vài đoạn thơ của người khác, kính tặng N Tibu, mừng sức khỏe hồi phục:

"...
16.
Chửa dễ ai là bụt Thích Ca
Mọi niềm nhân ngã nhẫn thì qua
Lòng vô sự trăng in nước
Của thảng lai gió thổi hoa
Kìa khách xuân xanh khi trẻ
Mấy người đầu bạc tuổi già
Thanh nhàn ấy ắt là tiên khách
Được thú ta đà có thú ta

38.

Vụng khéo nào ai chẳng có nghề
Khó khăn phải lụy đến thê nhi
Ðược thời, thân thích chen chân đến
Thất thế, hương lân ngảnh mặt đi
Thớt có hôi tanh, ruồi muỗi đậu
Sanh không mật mỡ, kiến bò chỉ
Ðời nay những trọng người nhiều của
Bằng đến tay không, mấy kẻ vì.
Một mai một cuốc một cần câu
Thơ thẩn dù ai vui thú nào
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao


Thế gian biến đổi vũng nên đồi
Mặn nhạt, chua cay lẫn ngọt bùi
Còn bạc, còn tiền còn đệ tử
Hết cơm, hết rượu hết ông tôi
Xưa nay đều trọng người chân thực
Ai nấy nào ưa kẻ đãi bôi
Ở thế mới hay người bạc ác
Giàu thì tìm đến khó tìm lui."

và:
Từ Vaishali Đức Thế Tôn đã đi đến Pava, nơi đây người thợ rèn Chunda đã mời Đức Phật một bữa ăn. Ngài thọ dụng thực phẩm và ngay lập tức Đức Phật nhận ra rằng thực phẩm đã bị thiêu và bảo Chunda nên đổ thức ăn đó đi để mà người khác sẽ không bị bệnh vì nó. Chunda cảm thấy hối hận và đau buồn khi nhận ra rằng sự cúng dường của ông khiến cho Đức Phật bị bệnh. Nhưng Đức Phật đã an ủi ông ấy và nói rằng người nào mà cúng dường cho Đức Thế Tôn bữa ăn cuối cùng sẽ đạt được công đức vô lượng.

           Đức Thế Tôn ước muốn xã bỏ thân tứ đại tại vường Sal trên bờ sông Hiranyavati ở Kushinagar. Đạo Sư hỏi tăng già có ai thắc mắc điều gì thì cứ hỏi. Sau đó Đức Phật tuyên bố những từ sau cùng : ' Bây giờ, này các Tỳ kheo, ta tuyên bố đến các ông tất cả mọi sự mọi vật trên đời có sanh tức phải có diệt...'   "

Vô thường - Change - Impermanence hay khổ đế - suffuring?

hstn



tholam

Chúc mừng Thầy khỏe mạnh!
Những câu chuyện là có thật,....Thật là đau lòng, trồng gì...quả nấy mà.
Lâm Tèo!

Ruồi Bu


Trước hết, xin Kính chào Thầy,

Ruồi Bu rất sung sướng khi thấy Thầy xuất hiện trở lại. Kính chúc Thầy mạnh khỏe.

Kính.

Sau nữa, xin chào anh chị em trên diễn đàn,

Lâu ngày Thầy mới xuất hiện trở lại, kỳ này lại có bài "Nỗi Đau Tuổi Già",
Chắc chắn ai đọc rồi cũng phải có chút gì gọi là..."buồn man mác".
Chúng ta ai cũng biết, Thầy không bao giờ viết cái gì thừa cả.
Ở đây, cá nhân Ruồi Bu thấy một điều là Thầy đang nhắc nhở chúng ta ráng tu tập tinh tấn lên,
Dù là người già, người trẻ hay kẻ sồn sồn...nam nữ cũng thế,
Có lẽ chỉ cách đó mới bớt tạo thêm "Nghiệp quả",
Có lẽ chỉ cách đó mới có chút vốn để trả bớt nợ "Nhân quả",
Khi nợ nó đòi, mười đấm, tu giỏi may ra nó bớt cho một...đạp,
Già không được...ưu tiên đâu, chớ lè phè,
Coi chừng nó đòi đủ mười đấm mà còn thêm 3 thoi gọi là...lãi nữa.

Riêng bạn HHDL, bạn đừng tự trách mình như vậy nữa, ít ra bạn còn phước đức hơn nhiều người là còn có Mẹ, thay đổi quan hệ bang giao rẹt rẹt đi bạn, đừng để như Ruồi Bu làm Mẹ buồn, chưa có lời xin lỗi thì Bà đã mất, ân hận lắm lận HH ơi.

Mến.

anhao

Cha con đã mất . Giờ con chỉ còn mẹ , nhưng mẹ làm các con rất khổ tâm .
Sáng ra hỏi mẹ ăn gì để con mua ? Bà trả lời  : tôi không ăn gì . Nằn nèo mãi cũng vậy thôi. Nhưng khi con đi rồi thì mẹ nhờ hàng xóm mua hộ . Hàng xóm thì có người tốt , có người không tốt , họ mua hộ rồi họ rêu rao con cái không nhìn gì đến mẹ .
Mẹ dặn mua phở hàng A , phải ngày hàng phở A đóng cửa con mua hàng B , về nói mẹ ăn tạm vì hàng A đóng cửa . Mẹ không bằng lòng cho là con không tốt mới mua không đúng hàng A ( nhưng nếu là hàng xóm mua hộ thì không bao giờ không " ngon quá , thích quá " kể cả thứ không biết ăn )... v.v.v và ...v.v.v.
Các cháu nó hư , con nói rất rõ " thằng A sao con không chịu nấu cơm " thì lại " tôi mệt nên tôi không nấu được ạ " hay " B sao con không quét nhà " thì lại " tôi xin lỗi chị tôi đói quá ăn cái bánh mỳ nên nó vãi ra "...v.v.v và ...v.v.v.
Mẹ yếu rồi , quần áo mẹ thay ra , xin phép giặt thì không bao giờ đồng ý . Tự động giặt thì " chị lại giặt của tôi ư? Lần sau tôi thay ra thì chị cứ để yên đấy cho tôi ".....
Thầy ơi ! Nỗi đau của tuổi già và nỗi đau của tuổi trẻ , cộng lại có phải địa ngục chưa Thầy ? Con đọc bài của Thầy , muốn rớt nước mắt , thương người , thương đời và cả thương thân .
Nhiều lúc chợt nghĩ , cha con đã chịu đựng cả cuộc đời , lẽ nào mình không xứng đáng với cha ?

lubutaba

Chia xẽ chút chút với bạn.

Cha con đã mất . Giờ con chỉ còn mẹ , nhưng mẹ làm các con rất khổ tâm .
Sáng ra hỏi mẹ ăn gì để con mua ? Bà trả lời  : tôi không ăn gì . Nằn nèo mãi cũng vậy thôi. Nhưng khi con đi rồi thì mẹ nhờ hàng xóm mua hộ . Hàng xóm thì có người tốt , có người không tốt , họ mua hộ rồi họ rêu rao con cái không nhìn gì đến mẹ.

Chuyện hàng xóm thì lúc nào cũng vậy. Lơ nó đi.
Bà: mẹ nó ăn gì sao nó lại không biết, lại cứ hỏi, hỏi này là hỏi cho có lệ .... Con cái gì tệ quá ....
Rồi giận hờn. Bận sau bạn hỏi thử như vầy: con mua phở (bún, mỳ ...) cho mẹ ăn nhé

Mẹ dặn mua phở hàng A , phải ngày hàng phở A đóng cửa con mua hàng B , về nói mẹ ăn tạm vì hàng A đóng cửa . Mẹ không bằng lòng cho là con không tốt mới mua không đúng hàng A ( nhưng nếu là hàng xóm mua hộ thì không bao giờ không " ngon quá , thích quá " kể cả thứ không biết ăn )... v.v.v và ...v.v.v.
Bà: có cái món phở mà nó lo cho mình không xong. Con gì mà con ...
Bạn nói thử như vầy.
Phở hàng A hết rồi mẹ ạ. Con mua hàng B mẹ dùng tạm nghe. Bận sau con đi mua sớm hơn.

Các cháu nó hư , con nói rất rõ " thằng A sao con không chịu nấu cơm " thì lại " tôi mệt nên tôi không nấu được ạ " hay " B sao con không quét nhà " thì lại " tôi xin lỗi chị tôi đói quá ăn cái bánh mỳ nên nó vãi ra "...v.v.v và ...v.v.v.
Bà: cái con này cứ nói bóng nói gió mình.
Bận sau bạn kêu cháu nói nhỏ với nó thôi.

Mẹ yếu rồi , quần áo mẹ thay ra , xin phép giặt thì không bao giờ đồng ý . Tự động giặt thì " chị lại giặt của tôi ư? Lần sau tôi thay ra thì chị cứ để yên đấy cho tôi ".....
Hờn lẫy chuyện nọ rồi xọ qua chuyện kia đấy mà.

Thầy ơi ! Nỗi đau của tuổi già và nỗi đau của tuổi trẻ , cộng lại có phải địa ngục chưa Thầy ? Con đọc bài của Thầy , muốn rớt nước mắt , thương người , thương đời và cả thương thân .
Nhiều lúc chợt nghĩ , cha con đã chịu đựng cả cuộc đời , lẽ nào mình không xứng đáng với cha ?

Nói thì dễ. Nhưng có ở trong hoàn cảnh của bạn thì mới biết là khó.
Người già thời giờ rãnh rỗi nhiều hay suy nghĩ chuyện xưa, rồi hờn lẫy, rồi giận lây, rồi xọ chuyện này qua chuyện kia ... làm khổ mình và làm khổ con khổ cháu.
Bạn cố gắng. Không đôi co gì cả với bà. Và nhất là đừng để những tư tưởng tiêu cực nằm trong đầu quá lâu. Để đối phó với 1 dòng nghiệp tụi mình nên nhẫn nại im lặng cho qua phà và sám hối. Hai cái này thấy vậy mà nhanh nhất để chuyển hóa.

hstn

Bạn ơi:

Hạnh phúc thay bạn còn mẹ. Tôi thì mồ côi rồi.

Hstn

datnguyen

 

1)SPHINX nhân từ, đứng gác cánh cửa mở vào sự Hạnh phúc
-SPHINX nhân từ hỏi một câu quá gần gũi cho các " ông người "

"Sinh vật nào buổi sáng đi bằng bốn chân, buổi trưa đi hai chân và buổi chiều đi ba chân ".

2) Xem Cuốn Phim " The Chocolate Factory of Wanker " cũng có tên khác.. Charlie and the Chocolate Factory ...
 http://www.imdb.com/title/tt0367594/

...với Johnny Depp vai cậu bé không có tuổi thơ ,hai hàm răng bị niềng - không bao giờ được nếm cục kẹo sô cô la ,vì sự cấm đoán của Sợ hãi và sai lầm của ông Bố NHA SĨ, rất mau chóng cậu bé nổi điên , nổi loạn ,bỏ nhà đi sống và làm những gì cậu thích và   ít lâu sau cậu thành một Đại Bá Chủ Thế Giới Chocolate..Thơm ngọt Điên Dại nhưng đầy Quyền lực/có thể thỏa mãn bất cứ yeu cầu nào.....thế mà Đại Bá Chủ Thế Giới muốn sụm xuống vì Hổ thẹn khi nghe câu hỏi từ bé hạt tiêu ( sống eo hẹp,nhưng tràn đầy sự chia sẻ và cảm thông yêu thương, trong một Gia đình Tam đại đồng đường -4 ông bà Nội Ngoại-Ba mẹ -và bé )... đặc quyền dành cho bé thắng giải tới Đại Bá Chủ Thế Giới ...một câu hỏi của SPHINX nhân từ....và , sự cứu rỗi tràn ngập Đại Bá Chủ Thế Giới
....từ đó trong mỗi cục kẹo đều có linh hồn trẻ thơ.
....từ đó trong mỗi nhà máy Đại đại Công nghiệp đều có linh hồn trẻ thơ.
... từ đó trong  mọi người đều có linh hồn trẻ thơ
3) Thơ tặng Bé.

       Lòng Bé thơm hay Kẹo ?
       Thơm tới Nội Ngoại già.
        Clonning và Đất Sét.
         Tâm Bé thổi hồn Hoa.



GiacTanh

Chào huynh Tibu :D ,


Vui thay có lão lên tiếng lại! :)

Phải chăng, tuổi già đang đến dần nên lão Tibu cũng hơi lo hen hehehee... cái "Nổi Đau Tuổi Già" í hí hí hí ...

Không sao, còn có phu nhân của lão mà: Giáp Ngọ (lão) - Đinh Dậu (vợ) thì là Giáp Mộc "tuyệt" ở Thân như lại "thai" ở Dậu cưu mang; thành ra, vợ lão sẽ nuôi lão thôi.  Thứ đến, vợ Đinh đặng kiến "Lộc" Tồn ở Ngọ thì ở nơi lão đặng phước báo dễ kiếm tiền mà lo cho lão hén hehehe ...

Don't worry - Be happy!!!


Giác Tánh

lengoctao27

Nói cái kiểu đó là không có hiểu một tý xíu nào về Tibu!Còn chuyện của mấy anh thầy bói mà áp dụng vô chuyện tanh hù cũng giống như chuyện của một anh chàng nhà quê ở nhà vách đất mái tranh,bỗng một hôm được đi Paris ngước mắt lên trời mà rằng:mẹ ơi, cái nhà hay cái gì mà cao thế!!!!????Cáo chình nghe!

ticien

Trích dẫn từ: GiacTanh trên Th11 02, 2010, 11:34 AM
Chào huynh Tibu :D ,


Vui thay có lão lên tiếng lại! :)

Phải chăng, tuổi già đang đến dần nên lão Tibu cũng hơi lo hen hehehee... cái "Nổi Đau Tuổi Già" í hí hí hí ...

Không sao, còn có phu nhân của lão mà: Giáp Ngọ (lão) - Đinh Dậu (vợ) thì là Giáp Mộc "tuyệt" ở Thân như lại "thai" ở Dậu cưu mang; thành ra, vợ lão sẽ nuôi lão thôi.  Thứ đến, vợ Đinh đặng kiến "Lộc" Tồn ở Ngọ thì ở nơi lão đặng phước báo dễ kiếm tiền mà lo cho lão hén hehehe ...

Don't worry - Be happy!!!


Giác Tánh

Tý Mẹo Ngọ Dậu, tứ hành xung
Giáp Ngọ, Đinh Dậu, khó sống cùng
Nếu không biệt ly, thời tuyệt mạng
Thằng Phước... chẳng nên lấy con Nhung!!!

Căn Duyên Tiền Định, sách đã ghi
Khổ thân già cứ phải nghĩ suy
Nhà còn mỗi một thằng con út
Cứ sợ lỡ ra, có bề gì!!!

Bất chấp lời của Má cản ngăn
Ngựa cõng em Gà chạy tung tăng
Chạy từ năm Một Chín Bảy Sáu
Đến Hai Ngàn Mười ...vẫn sống nhăn!!!

                    15/10/2010

Tuệ Quang

Những chuyện kỵ tuổi, phong thủy, ngày tốt xấu vv... theo TQ thì không phải hoàn toàn không có.  TQ có lần nghe một vị Tăng nói rằng, nếu mình từ lâu đã sống trong những quan niệm này, tin là có những thứ này, mà mình cố tình làm trái đi thì đôi khi cũng có hậu quả chứ chẳng chơi. Người Phương Tây hay người TCG, theo lý lẽ này, TQ nghĩ rằng từ khi sinh ra và lớn lên, họ đã không hề có niềm tin vào những điều này, nên có lẽ không bị ảnh hưởng hoặc chỉ ảnh hưởng nhẹ.  Trường hợp đối với người tu tập có chứng đắc, có thành tựu, thì có lẽ khác, có câu đức năng thắng số, do âm đức tiền kiếp, công đức tu hành hiện đời và do hạnh nguyện vị tha, nên có lẽ đã hoá giải mọi chuyện .  Nhìn xa, nhìn sâu hơn một chút theo lý nhân quả, TQ nghĩ rằng nếu như 2 người có công đức sâu dày, thì họ sẽ sinh ra ở những cung mệnh tốt và khi kết duyên, cũng sẽ là 2 cung mạng tốt kết hợp với nhau.  Hai người cung mạng không hạp mà kết duyên, thì TQ vẫn có cái suy nghĩ cũ rích, nếu không do nguyện, do ân thì cũng do oán cừu, nợ nần kết mô đen với nhau từ hồi nào hồi nào :) .  Thôi thì "nếu lỡ 2 ta đã chung xuồng" thì mặc dù chưa có gì chứng đắc, không thể hoá hung thành cát, thì có thái độ biết chấp nhận luật nhân duyên quả, không oán trời, trách đất, không đổ thưà tại bà vợ, ông chồng, số tui đáng lẽ là phú quý, nhưng gặp bà/ông mà nên nông nỗi này :) .  Tuệ Quang và bà xã cũng là nằm trong tứ hành xung, tu tập thì có, nhưng âm đức, phước đức, chứng đắc thì không được như Thầy và Cô rồi :).

Và bởi vì  rất ít người chúng ta "dám" (gan lắm mới làm được) chấp nhận nhân quả, trong đạo lại không tinh tấn tu hành, đời thì không nổ lực làm việc, làm ăn nên mấy ông Thầy Phong Thủy còn đất sống dài dài :).  Có mấy ai khi cưới gả, tang tế lại không coi ngày lành tháng tốt .  Ngay tại các nước văn minh phương Tây, như Hoa Kỳ chẳng  hạn, thì TQ cũng biết nghề phong thủy cũng hốt bạc lắm chứ chẳng chơi.  TQ có biết một người làm ăn tiệm Nail, hay thích mướn thầy phong thủy về xem hướng nhà, hướng tiệm, tuổi tác lung tung, mà không phải rẻ đâu nhé, sơ sơ ông ta charge một giờ là 500 USD đó !  Và những cái mà ông Thầy này chỉ dẫn, không biết thực hư thế nào, nhưng cũng thật là buồn cười.  Chẳng hạn như Cô này hay treo đôi hài của con cô ta khi mới sinh trên xe, ông ta kêu phải dẹp ngay vì chữ hài trùng âm với "thi hài" hay gì gì đó, không hên .  Trong nhà thì các bức tranh con này con nọ, ổng bảo dẹp hết (chắc chỉ còn treo tranh con người thôi :)) .  Ngoài tiệm Nail của cô ta thì ổng kêu đặt bàn thờ ông địa đối diện cửa Toilet để trấn tài gì đó , ôi thôi thì đủ thứ chuyện, khi chi tiền thì cả ngàn bạc .  Nhưng mà cô ta cảm thấy an tâm và vui vẻ lắm.  Không biết sắp tới cô ta sẽ làm ăn ra sao, nhưng cái đà tình hình kinh tế thế này thì phong thủy chắc cũng theo mây nước quá !

Vài hàng góp vui cùng quý đạo hữu . 

Tuệ Quang