Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tiểu Liên Hoa - Những Ngày Đầu

Bắt đầu bởi Tiểu Liên Hoa, Th8 22, 2011, 06:39 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tiểu Liên Hoa

con xin kính chúc Thầy sức khỏe!
đã rất nhiều lần con muốn viết bài hỏi Thầy và kinh nghiệm của  các bạn đồng tu nhưng con lại ngần ngừ.nhưng đến giờ thắc mắc chồng thắc mắc. nếu con không đủ dũng cảm hỏi thì con sẽ chết chìm trong mớ thắc mắc hỗn độn ấy mất. rất mong thầy và các bạn đồng tu bớt chút thời gian hướng dẫn con.
1. trước khi con xin được thầy đề mục tu : quán chấm đỏ thì con rất hay nằm mơ thấy các vong hồn về rủ con đi chơi hoặc kể lể về cái chết của họ. nhất là những ngày con phải đi trực đêm tại bệnh viện(con là một y sỹ và phòng trực đêm của con nằm ngay bên cạnh nhà xác của bệnh viện).có những lần các vong rủ con chơi trò chơi, dù con có đồng ý hay không thì cũng rượt con chạy bán sống bán chết. sau mỗi lần như vậy con tỉnh dậy và rất mệt, cảm giác không có tí sức lực nào nữa. rồi những lần con đang nhắm mắt thiu thiu sắp ngủ hoặc đang ngủ thì cứ có người đập cửa, đập vào cái tủ trên đầu con nằm và gọi : dậy đi. dậy đi.( việc này ngay cả khi con nằm ngủ ở nhà con, tại giường con cũng thỉnh thoảng bị)
có một lần con nằm mơ thấy có một con chó trắng 3 chân(nó bị mất 1 chân trước) gặp con tại sân bệnh viện(gần cổng sau của bệnh viện). lúc đó con đang di dạo quanh sân để hít thở không khí trong lành ( trong mơ con thấy mục đích của việc đi dạo là vậy).hôm đó trong giấc mơ là trời mưa, và trùng hợp là trời bên ngoài cũng mưa(điều này con biết khi con đã tỉnh ngủ)con chó đó ướt sũng, và lẽo đẽo bám theo con. nhưng con sợ nên ra sức chạy trốn nó. nó nhìn con, cái nhìn rất da diết, rất khó tả mà đến khi tỉnh ngủ con vẫn bị ám ảnh.
sau đó 1 tuần ( buổi trực tiếp theo của con), con lại nằm mơ, tại đúng vị trí mà con đã trốn thoát khỏi con chó nhỏ đó, con lại gặp lại nó, no đứng im nhìn con , chờ đợi con và có ý muốn con đưa nó về nuôi, nhưng 1 lần nữa con lại bỏ chạy( con cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế dù trong lòng thấy rất thương nó). khi tỉnh ngủ con đã tự hứa nếu còn duyên gặp lại thì con đưa tay ôm nó vào lòng.
sự việc đó ám ảnh con và làm con cắn rứt lương tâm nên tối hôm sau con đã cố tình vào giấc mơ đó, con thấy con đứng tại chỗ đó, dưới gốc cây đó và chờ đợi con chó trắng 3 chân thì thật buồn là không gặp được nó mà ngược lại còn bị các vong theo quấy phá làm con rất mệt. mệt đến tận mấy ngày sau.
sau đó có người nói với con rằng có thể con chó 3 chân đó là con chó gác cửa hang ở cửa thánh(tha hóa tự tại),và con có duyên nên mới đi tìm con. muốn con đi theo làm việc nhà thánh ( như kiểu thờ cúng, lập phủ và lên đồng ấy).nhưng con không muốn làm điều đó nên con kệ. mọi chuyện đến đâu thì đến, tùy duyên. con muốn hỏi thầy đó có phải sự thật không hay đơn thuần chỉ là 1 giấc mơ bình thường.
2.bạn con xin đề mục tu giúp con nhưng phải gần 1 năm sau con mới cảm giác thấy mình muốn tu và có duyên(con là người làm việc theo tình cảm và cảm tính, cảm tính của con không phải lần nào cũng đúng nhưng độ chính xác rất cao)
ngay lần tập đầu tiên con đã thấy chấm đỏ. lần thứ 2 khi con thấy chấm đỏ thì một thời gian ngắn, rất ngắn(con không xác định nổi là bao nhiêu giây nữa) thì con thấy cái chấm đỏ đó ở trên đầu ông phật( ngày đó con chưa biết gì nhiều về đạo phật nên con không xác định nổi là phật gì, nhưng qua những bức ảnh thì hình như là phật Adida),  con thấy mọi thứ xung quanh phật không còn là màu tối đen nữa mà là trời sáng, nhưng là không gian màu gì thì con không thể nhớ( hình như do không chú tâm đến điều đó nên không nhớ được). con nhìn bên cạnh thì thấy phật bà quán thế âm bồ tát. mặc áo trắng, cười rất hiền.
lúc ấy con sợ là cận định nên mở mắt ra luôn. con thấy hơi thở mình rất nhanh và người rất mệt.
sau đó khoảng 30 phút thì con nhắm mắt lại bắt đầu tập tiếp. nhưng khi con vừa nhắm mắt niệm thì ngay lập tức lại thấy hình ảnh phật bà quán thế âm như cũ.con liền thôi không tập nữa và đi ngủ
hôm sau và một khoảng thời gian sau con không tập nữa(vì điều kiện sức khỏe và thời gian, chắc cũng có một phần là do bản thân không muốn)
khi con bắt đầu tập lại. là buổi thứ 3 con tập. con nhắm mắt và niệm thì chỉ sau khoảng vài giây ( hay vài phút gì đó, con không khẳng định nổi thời gian) thì lại là hình ảnh phật bà quán thế âm hiện ra. con hơi sợ nhưng vì tò mò nên vẫn tiếp tục tập tiếp. con liền nhìn thấy 1 con khác( là con nhưng không phải con đang nằm tập đâu) con gọi đó là con1 cho dễ nhé. con  nhìn thấy con1 đang đứng dưới chân phật bà quán thế âm đó. con1 đứng dưới chân người và ngước lên nhìn người, con thấy con1 cứ đứng im nhìn không chớp mắt, nhìn ngơ ngẩn và mỉm cười cũng ngơ ngẩn luôn.( như là con đang xem phim trong không gian 3D ấy và con1 là nhân vật chính). con muốn thử hóa thân, thử đặt cảm giác con là con1 nhưng con không làm được, con chỉ có thể đứng nhìn như xem tv vậy.
rồi vài lần sau con thử tập. những hôm con mệt hay không tập trung thì chả làm được gì cả, nhưng hôm nào con tập trung thì mỗi khi con nhắm mắt lại và niệm phật thì sự việc như vậy diễn ra. nhưng sau mỗi lần như vậy. sau khi con mở mắt ra không tập nữa thì con rất mêt, nhịp tim và nhịp thở đều tăng rất nhanh làm con không dám tập nữa( quá trình đang tập con rất tỉnh táo, vẫn biết mình đang tập và niệm phật)
con muốn hỏi thầy và các bạn đồng tu là đó có phải là cận định không? nếu không thì đó là gì? và con phải làm gì tiếp theo?

tnt

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th8 22, 2011, 06:39 AM
con xin kính chúc Thầy sức khỏe!
đã rất nhiều lần con muốn viết bài hỏi Thầy và kinh nghiệm của  các bạn đồng tu nhưng con lại ngần ngừ.nhưng đến giờ thắc mắc chồng thắc mắc. nếu con không đủ dũng cảm hỏi thì con sẽ chết chìm trong mớ thắc mắc hỗn độn ấy mất. rất mong thầy và các bạn đồng tu bớt chút thời gian hướng dẫn con.
1. trước khi con xin được thầy đề mục tu : quán chấm đỏ thì con rất hay nằm mơ thấy các vong hồn về rủ con đi chơi hoặc kể lể về cái chết của họ. nhất là những ngày con phải đi trực đêm tại bệnh viện(con là một y sỹ và phòng trực đêm của con nằm ngay bên cạnh nhà xác của bệnh viện).có những lần các vong rủ con chơi trò chơi, dù con có đồng ý hay không thì cũng rượt con chạy bán sống bán chết. sau mỗi lần như vậy con tỉnh dậy và rất mệt, cảm giác không có tí sức lực nào nữa. rồi những lần con đang nhắm mắt thiu thiu sắp ngủ hoặc đang ngủ thì cứ có người đập cửa, đập vào cái tủ trên đầu con nằm và gọi : dậy đi. dậy đi.( việc này ngay cả khi con nằm ngủ ở nhà con, tại giường con cũng thỉnh thoảng bị)
có một lần con nằm mơ thấy có một con chó trắng 3 chân(nó bị mất 1 chân trước) gặp con tại sân bệnh viện(gần cổng sau của bệnh viện). lúc đó con đang di dạo quanh sân để hít thở không khí trong lành ( trong mơ con thấy mục đích của việc đi dạo là vậy).hôm đó trong giấc mơ là trời mưa, và trùng hợp là trời bên ngoài cũng mưa(điều này con biết khi con đã tỉnh ngủ)con chó đó ướt sũng, và lẽo đẽo bám theo con. nhưng con sợ nên ra sức chạy trốn nó. nó nhìn con, cái nhìn rất da diết, rất khó tả mà đến khi tỉnh ngủ con vẫn bị ám ảnh.
sau đó 1 tuần ( buổi trực tiếp theo của con), con lại nằm mơ, tại đúng vị trí mà con đã trốn thoát khỏi con chó nhỏ đó, con lại gặp lại nó, no đứng im nhìn con , chờ đợi con và có ý muốn con đưa nó về nuôi, nhưng 1 lần nữa con lại bỏ chạy( con cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế dù trong lòng thấy rất thương nó). khi tỉnh ngủ con đã tự hứa nếu còn duyên gặp lại thì con đưa tay ôm nó vào lòng.
sự việc đó ám ảnh con và làm con cắn rứt lương tâm nên tối hôm sau con đã cố tình vào giấc mơ đó, con thấy con đứng tại chỗ đó, dưới gốc cây đó và chờ đợi con chó trắng 3 chân thì thật buồn là không gặp được nó mà ngược lại còn bị các vong theo quấy phá làm con rất mệt. mệt đến tận mấy ngày sau.
sau đó có người nói với con rằng có thể con chó 3 chân đó là con chó gác cửa hang ở cửa thánh(tha hóa tự tại),và con có duyên nên mới đi tìm con. muốn con đi theo làm việc nhà thánh ( như kiểu thờ cúng, lập phủ và lên đồng ấy).nhưng con không muốn làm điều đó nên con kệ. mọi chuyện đến đâu thì đến, tùy duyên. con muốn hỏi thầy đó có phải sự thật không hay đơn thuần chỉ là 1 giấc mơ bình thường.
2.bạn con xin đề mục tu giúp con nhưng phải gần 1 năm sau con mới cảm giác thấy mình muốn tu và có duyên(con là người làm việc theo tình cảm và cảm tính, cảm tính của con không phải lần nào cũng đúng nhưng độ chính xác rất cao)
ngay lần tập đầu tiên con đã thấy chấm đỏ. lần thứ 2 khi con thấy chấm đỏ thì một thời gian ngắn, rất ngắn(con không xác định nổi là bao nhiêu giây nữa) thì con thấy cái chấm đỏ đó ở trên đầu ông phật( ngày đó con chưa biết gì nhiều về đạo phật nên con không xác định nổi là phật gì, nhưng qua những bức ảnh thì hình như là phật Adida),  con thấy mọi thứ xung quanh phật không còn là màu tối đen nữa mà là trời sáng, nhưng là không gian màu gì thì con không thể nhớ( hình như do không chú tâm đến điều đó nên không nhớ được). con nhìn bên cạnh thì thấy phật bà quán thế âm bồ tát. mặc áo trắng, cười rất hiền.
lúc ấy con sợ là cận định nên mở mắt ra luôn. con thấy hơi thở mình rất nhanh và người rất mệt.
sau đó khoảng 30 phút thì con nhắm mắt lại bắt đầu tập tiếp. nhưng khi con vừa nhắm mắt niệm thì ngay lập tức lại thấy hình ảnh phật bà quán thế âm như cũ.con liền thôi không tập nữa và đi ngủ
hôm sau và một khoảng thời gian sau con không tập nữa(vì điều kiện sức khỏe và thời gian, chắc cũng có một phần là do bản thân không muốn)
khi con bắt đầu tập lại. là buổi thứ 3 con tập. con nhắm mắt và niệm thì chỉ sau khoảng vài giây ( hay vài phút gì đó, con không khẳng định nổi thời gian) thì lại là hình ảnh phật bà quán thế âm hiện ra. con hơi sợ nhưng vì tò mò nên vẫn tiếp tục tập tiếp. con liền nhìn thấy 1 con khác( là con nhưng không phải con đang nằm tập đâu) con gọi đó là con1 cho dễ nhé. con  nhìn thấy con1 đang đứng dưới chân phật bà quán thế âm đó. con1 đứng dưới chân người và ngước lên nhìn người, con thấy con1 cứ đứng im nhìn không chớp mắt, nhìn ngơ ngẩn và mỉm cười cũng ngơ ngẩn luôn.( như là con đang xem phim trong không gian 3D ấy và con1 là nhân vật chính).. con muốn thử hóa thân, thử đặt cảm giác con là con1 nhưng con không làm được, con chỉ có thể đứng nhìn như xem tv vậy.
rồi vài lần sau con thử tập. những hôm con mệt hay không tập trung thì chả làm được gì cả, nhưng hôm nào con tập trung thì mỗi khi con nhắm mắt lại và niệm phật thì sự việc như vậy diễn ra. nhưng sau mỗi lần như vậy. sau khi con mở mắt ra không tập nữa thì con rất mêt, nhịp tim và nhịp thở đều tăng rất nhanh làm con không dám tập nữa( quá trình đang tập con rất tỉnh táo, vẫn biết mình đang tập và niệm phật)
con muốn hỏi thầy và các bạn đồng tu là đó có phải là cận định không? nếu không thì đó là gì? và con phải làm gì tiếp theo?
Chào Người mới đến ! :D :D :D
Một cảm giác rất " hay " khi đọc bài của bạn !
Làm cho người ta có thể cảm nhận được luôn tất cả những gì đằng sau ngôn từ diễn tả đó của bạn!
Bạn có một cái tâm rất là hiền lành! Công việc chọn bạn thật là đúng! hihi
Bạn không còn ở cận định  nữa đâu mà lo ! hihi
Bạn đã vào rất sâu trong Chánh Định rồi đó ! Chúc mừng bạn nhen!
Bạn xuất hồn và Thấy được linh hồn của mình đang đứng dưới chân Phật Bà Quan Thế Âm đó! Tập hay qúa đi !
Theo kinh nghiệm của tnt thì bạn đang ở cỡ hàng " Tê Tê " rồi đó! Nghiã là thuộc dạng " "Mâm Trên" rùi !  ;D ;D ;D
Tiến trình diễn ra nhanh qúa làm bạn chưa quen giữa hai môi trường: Thanh tịnh và loạn động nên mới bị " rất mệt "
Bạn chỉ cần tập cách điều thân thư giản trước khi tập và đi từ từ thì sẽ hết, không có gì đáng sợ lắm đâu !
Vì Nhân lành thì Quả phải lành thôi !  :D :D :D
Đó là theo suy nghĩ và kinh nghiệm còn thiển cận và non nớt của riêng bản thân tnt
tnt không dám lạm bàn nhiều  chỉ xin nói một chút xiú chỗ này thôi ! Vì thấy nó hay qúa!
Đọc vào là thấy thích liền và không thể làm thinh được với mức độ tâm linh Rất Hay như vầy !

Còn phải làm gì tiếp theo thì xin nhường lại cho " Cao Thủ " của Tịnh Độ  và " Bô' Già "   
" bình lựng" thì sẽ giúp bạn hiểu và thấy nó rõ hơn!
Đặc biệt Ổng nói thì "  sốzách  "!  ;D
Chúc mừng bạn đến với HSTD nhé !

Tiểu Liên Hoa

#2
cảm ơn chị tnt đã động viên tinh thần em rất nhiều.
em thật sự rất hoang mang vì em không thấy có bạn đồng tu nào thấy giống như em cả. vì vậy em không biết mình phải làm gì nữa. không thể hiểu mình đang đứng ở đâu và phải đi đến đâu nữa.rất mong thầy và các anh chị cho em thêm ý kiến. để em tìm thấy con đường đúng đắn.
chân thành cảm ơn!

Tiếu Tam Tiếu

 ;D nghe chị TNT nói,mà thấy vui vui.Ko ngờ TLH mới tập đã có thành quả vậy.
Giờ đợi thêm "bố già" và xác nhận thui> ::)

Tiểu Liên Hoa

thầy ơi ! giúp con với.
con thật sự rất hoang mang và lo sợ. con không dám tu tập tiếp vì sợ rằng sẽ đi sai đường. con sợ đó là ảo giác, là tha hoá tự tại hay có thể là cận định. bây giờ mỗi khi con bắt đầu nhắm mắt và tập thì thường cái chấm đỏ ấy nó mờ nhạt lắm, và tồn tại không lâu, nó tự động chuyển sang thành hình ảnh con1 đứng ngắm phật bà quán thế âm ấy. thậm chí có khi con bắt đầu nhắm mắt tập thì chỉ mất tầm vài giây là đã thấy cái hình ảnh ấy rồi. lúc nào cũng là hình ảnh như vậy.( hình ảnh con bé ngơ ngẩn cười ngắm phật bà quán thế âm và hình như phật bà cũng cười lại với nó ấy)
mấy lần đầu tập con còn thấy cái đảnh của ngài adida rồi con nhìn sang phía bên phải mới nhìn thấy phật bà quán thế âm. nhưng giờ con cứ nhắm mắt tập đã thấy ngay phật bà.
con nghe mọi người nói là sẽ nhìn thấy hình ảnh 3 đức phật . ngài adida, ngài đại thế chí bồ tát và quán thế âm bồ tát  cùng một lúc. nhưng con lại thấy từng người một. và con chưa dám tập tiếp nên không biết rằng liệu con có nhìn thấy ngài đại thế chí bồ tát không và ngài đứng ở đâu? con cũng chưa bao giờ nhìn ảnh ngài ấy nên cũng không biết là nếu con gặp thì con có nhận ra được hay không nữa.
rất mong chờ tin thầy và mọi người giúp đỡ con

Tiểu Liên Hoa

các anh chị ơi. em là người mới nên không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra với mình nữa ??? .trong lúc đợi thầy trả lời
có ai biết thì giúp em với.sao mọi người vào đọc mà chả ai cho em ý kiến thế. e lo lắng lắm :'( . hu hu

Rancon

Em bé nhà em hồi đó có tập quán chấm đỏ niệm Phật và nó có thấy ông phật. Tuy nhiên cái thấy của nó khác và cứ thay đổi xoành xoạch theo trí tưởng tượng của nó. Em cũng lo và hỏi thầy, vì sợ nó thấy sai/bậy bạ. Thầy nói là cứ niệm phật phóng thẳng về phía đó thì không có ma quỷ nào chịu nổi. Cho nên vẫn yên tâm cho nó tập, thấy gì thì thấy vẫn cứ niệm a di đà phóng thẳng vào đó.

Chị tnt đã nói ở trên, và em cũng thấy chị tập nhiều lần và đều thấy QTA, vậy thì ko phải cận định.

Cận đình là: bất ngờ, không báo trước, không làm lại được y chang như vậy lần thứ hai.

Nếu chị thấy đi thấy lại như vậy hoài thì nó đâu là cận định nữa.

Với lại đâu phải bắt buộc thấy Tam Tôn cùng lúc mới là đúng đâu chị. Chị yên tâm chờ thầy 1 chút xíu khi nào thầy khỏe/rảnh  là thầy lên trả lời liền đó. Em ko có tập tịnh và ko có thấy giống chị nên em chỉ dám nói nhiêu đó thôi à. Chị bớt lo nghen.

Tibu

Trích dẫn từ: tieu lien hoa trên Th8 22, 2011, 06:39 AM
con xin kính chúc thầy sức khỏe!
đã rất nhiều lần con muốn viết bài hỏi thầy và kinh nghiệm của  các bạn đồng tu nhưng con lại ngần ngừ.nhưng đến giờ thắc mắc chồng thắc mắc. nếu con không đủ dũng cảm hỏi thì con sẽ chết chìm trong mớ thắc mắc hỗn độn ấy mất. rất mong thầy và các bạn đồng tu bớt chút thời gian hướng dẫn con.
1. trước khi con xin được thầy đề mục tu : quán chấm đỏ thì con rất hay nằm mơ thấy các vong hồn về rủ con đi chơi hoặc kể lể về cái chết của họ. nhất là những ngày con phải đi trực đêm tại bệnh viện(con là một y sỹ và phòng trực đêm của con nằm ngay bên cạnh nhà xác của bệnh viện).có những lần các vong rủ con chơi trò chơi, dù con có đồng ý hay không thì cũng rượt con chạy bán sống bán chết. sau mỗi lần như vậy con tỉnh dậy và rất mệt, cảm giác không có tí sức lực nào nữa. rồi những lần con đang nhắm mắt thiu thiu sắp ngủ hoặc đang ngủ thì cứ có người đập cửa, đập vào cái tủ trên đầu con nằm và gọi : dậy đi. dậy đi.( việc này ngay cả khi con nằm ngủ ở nhà con, tại giường con cũng thỉnh thoảng bị).
Có người thì nhưng chuyện trên là một thảm họa, nhưng đối với tu sĩ thì những khả năng này lại là những ưu điểm không dể gì mà có được. Người ta phải tu xì khói mới ra được một tý mà thôi.
Trích dẫn
có một lần con nằm mơ thấy có một con chó trắng 3 chân(nó bị mất 1 chân trước) gặp con tại sân bệnh viện(gần cổng sau của bệnh viện). lúc đó con đang di dạo quanh sân để hít thở không khí trong lành ( trong mơ con thấy mục đích của việc đi dạo là vậy).hôm đó trong giấc mơ là trời mưa, và trùng hợp là trời bên ngoài cũng mưa(điều này con biết khi con đã tỉnh ngủ)con chó đó ướt sũng, và lẽo đẽo bám theo con. nhưng con sợ nên ra sức chạy trốn nó. nó nhìn con, cái nhìn rất da diết, rất khó tả mà đến khi tỉnh ngủ con vẫn bị ám ảnh.
sau đó 1 tuần ( buổi trực tiếp theo của con), con lại nằm mơ, tại đúng vị trí mà con đã trốn thoát khỏi con chó nhỏ đó, con lại gặp lại nó, no đứng im nhìn con , chờ đợi con và có ý muốn con đưa nó về nuôi, nhưng 1 lần nữa con lại bỏ chạy (con cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế dù trong lòng thấy rất thương nó). khi tỉnh ngủ con đã tự hứa nếu còn duyên gặp lại thì con đưa tay ôm nó vào lòng.
sự việc đó ám ảnh con và làm con cắn rứt lương tâm nên tối hôm sau con đã cố tình vào giấc mơ đó, con thấy con đứng tại chỗ đó, dưới gốc cây đó và chờ đợi con chó trắng 3 chân thì thật buồn là không gặp được nó mà ngược lại còn bị các vong theo quấy phá làm con rất mệt. mệt đến tận mấy ngày sau.
Tình thương nó có tiếng nói riêng của nó mà con ;D Ở đây thì không có sự phân biệt chũng tộc, màu da,... Chuyện con hay sợ là vì con đã bị gặp nạn khi con xuất hồn này nọ khi con tu hành vào những kiếp trước. Cái hay của vấn đề này là con trở lại được y chang ngay chỗ đó nhiều lần và nhất quyết đợi con chó đó nó xuất hiện lại. Thì chứng tỏ là tâm của con đã được thanh tịnh nhiều rồi. Sự kiên định lập trường của con đã có và rất là vững vàng. Tâm đã định và sự tập trung tư tưởng là xuất sắc! Vững như bàn thạch!
Trích dẫn
sau đó có người nói với con rằng có thể con chó 3 chân đó là con chó gác cửa hang ở cửa thánh(tha hóa tự tại),và con có duyên nên mới đi tìm con. muốn con đi theo làm việc nhà thánh ( như kiểu thờ cúng, lập phủ và lên đồng ấy).nhưng con không muốn làm điều đó nên con kệ. mọi chuyện đến đâu thì đến, tùy duyên. con muốn hỏi thầy đó có phải sự thật không hay đơn thuần chỉ là 1 giấc mơ bình thường.
Nó thật 100% đó con à!
Con bình tỉnh nghe: Thầy sẽ chỉ cho con đi tìm nó khi con tu hành lại cho đúng cách nghe.
Trích dẫn
2.bạn con xin đề mục tu giúp con nhưng phải gần 1 năm sau con mới cảm giác thấy mình muốn tu và có duyên(con là người làm việc theo tình cảm và cảm tính, cảm tính của con không phải lần nào cũng đúng nhưng độ chính xác rất cao)
Hiện tượng trể này là do con đi tìm và tiếp súc với người có công phu tu hành thấp hơn con: Họ tu theo kiểu "nhập và xuất"! Do đó mà con bị trể khi di tìm gặp người hướng dẫn cho con đi tu.

Trích dẫn
ngay lần tập đầu tiên con đã thấy chấm đỏ. lần thứ 2 khi con thấy chấm đỏ thì một thời gian ngắn, rất ngắn(con không xác định nổi là bao nhiêu giây nữa) thì con thấy cái chấm đỏ đó ở trên đầu ông phật( ngày đó con chưa biết gì nhiều về đạo phật nên con không xác định nổi là phật gì, nhưng qua những bức ảnh thì hình như là phật Adida),  con thấy mọi thứ xung quanh phật không còn là màu tối đen nữa mà là trời sáng, nhưng là không gian màu gì thì con không thể nhớ( hình như do không chú tâm đến điều đó nên không nhớ được). con nhìn bên cạnh thì thấy phật bà quán thế âm bồ tát. mặc áo trắng, cười rất hiền.
lúc ấy con sợ là cận định nên mở mắt ra luôn. con thấy hơi thở mình rất nhanh và người rất mệt.
sau đó khoảng 30 phút thì con nhắm mắt lại bắt đầu tập tiếp. nhưng khi con vừa nhắm mắt niệm thì ngay lập tức lại thấy hình ảnh phật bà quán thế âm như cũ.con liền thôi không tập nữa và đi ngủ
hôm sau và một khoảng thời gian sau con không tập nữa(vì điều kiện sức khỏe và thời gian, chắc cũng có một phần là do bản thân không muốn).
Con thấy được các Ngài rồi đó ;D ;D ;D
Trích dẫn
khi con bắt đầu tập lại. là buổi thứ 3 con tập. con nhắm mắt và niệm thì chỉ sau khoảng vài giây ( hay vài phút gì đó, con không khẳng định nổi thời gian) thì lại là hình ảnh phật bà quán thế âm hiện ra. con hơi sợ nhưng vì tò mò nên vẫn tiếp tục tập tiếp. con liền nhìn thấy 1 con khác( là con nhưng không phải con đang nằm tập đâu) con gọi đó là con1 cho dễ nhé. con  nhìn thấy con1 đang đứng dưới chân phật bà quán thế âm đó. con1 đứng dưới chân người và ngước lên nhìn người, con thấy con1 cứ đứng im nhìn không chớp mắt, nhìn ngơ ngẩn và mỉm cười cũng ngơ ngẩn luôn.( như là con đang xem phim trong không gian 3D ấy và con1 là nhân vật chính). con muốn thử hóa thân, thử đặt cảm giác con là con1 nhưng con không làm được, con chỉ có thể đứng nhìn như xem tv vậy.
Danh từ chuyên môn là con đã xuất hốn bằng luồn bhavanga với đầy đủ các thành phần sau đây:
Cái Thấy có tọa độ gốc là ngay sự thanh tịnh ở tại "Chân Như". Cái Thấy này lúc nào cũng ở ngoài cái cảnh mà con thấy.
Con1 là cái linh hồn của con đang đối trước Ngài Quan Thế Âm
Cái không gian mà con (từ ngoài mà) nhìn vào là cái màn tivi.
Trích dẫn
rồi vài lần sau con thử tập. những hôm con mệt hay không tập trung thì chả làm được gì cả, nhưng hôm nào con tập trung thì mỗi khi con nhắm mắt lại và niệm phật thì sự việc như vậy diễn ra. nhưng sau mỗi lần như vậy. sau khi con mở mắt ra không tập nữa thì con rất mêt, nhịp tim và nhịp thở đều tăng rất nhanh làm con không dám tập nữa( quá trình đang tập con rất tỉnh táo, vẫn biết mình đang tập và niệm phật)
con muốn hỏi thầy và các bạn đồng tu là đó có phải là cận định không? nếu không thì đó là gì? và con phải làm gì tiếp theo?
Không, ở đây là Chánh Định 100%! ;D Vì con có thể trở lại y chang chỗ đó bất cứ lúc nào.

lá chuối

Tieu Lien Hoa ơi, hay quá là hay !!! Mừng với Bạn ghê nè !  ;D ;D ;D

cỏ dại

Trích dẫn
Tình thương nó có tiếng nói riêng của nó mà con ;D Ở đây thì không có sự phân biệt chũng tộc, màu da,... Chuyện con hay sợ là vì con đã bị gặp nạn khi con xuất hồn này nọ khi con tu hành vào những kiếp trước. Cái hay của vấn đề này là con trở lại được y chang ngay chỗ đó nhiều lần và nhất quyết đợi con chó đó nó xuất hiện lại. Thì chứng tỏ là tâm của con đã được thanh tịnh nhiều rồi. Sự kiên định lập trường của con đã có và rất là vững vàng. Tâm đã định và sự tập trung tư tưởng là xuất sắc! Vững như bàn thạch!
Yếu tố quan trọng cần có của một tu sĩ đã hiện hữu trong bạn rồi thật là tuyệt!!!! Chúc mừng bạn nhiều nhé! :) :) :)


lengoctao27

Vị Tiểu Liên Hoa này mới vô có mấy ngày nghe bà con! ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D

Tiểu Liên Hoa

#12
thầy ơi! vậy giờ con phải làm gì tiếp theo?
nghe thầy nói con cũng yên tâm nhưng không hiểu sao cứ mỗi khi muốn tập thì trong con lại có một điều gì đó cản trở làm con không muốn tập nữa ( hình như vừa là lười tập, vừa là sợ 1 điều gì đó , điều gì đó mà con không biết rõ nhưng rất hoang mang , lo lắng, và hơi run. như là con chim bị thương sợ cành cong vậy)
hình như con tập không theo bài bản giống mọi người hay sao ấy? giờ con phải tập lại từ đâu hả thầy?
và thầy cho con hỏi là con đã đi đến đâu trên con đường này rồi hả thầy?

Tiểu Liên Hoa

em cảm ơn các anh chị đã quan tâm đến em.
các anh chị có kinh nghiệm tu tập gì thì chỉ bảo em với nhé. vì thật ra công việc của em rất bận nên em không có nhiều thời gian để đọc tất cả những bài viết của các anh chị từ ngày đầu thành lập
có gì cần chú ý rất mong các anh chị chỉ bảo thêm

langthang

Chắc do đặt tên hay nên nó ép phê nhanh dzậy, đúng là Tiểu Liên Hoa,  ;D ;D ;D. Chỉ biết nói chúc mừng !!!
A DI ĐÀ PHẬT