Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tiểu Liên Hoa

Bắt đầu bởi Tiểu Liên Hoa, Th10 31, 2011, 10:53 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

lengoctao27

Học và làm được bài này TLH nhà mình sẽ khỏe như voi để cứu giúp chúng sanh!!! ;).
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D!

Tiểu Liên Hoa

Dạ. con hiểu rồi ạ.  Con sẽ đọc thật kỹ và làm theo lời Thầy chỉ.
Sự thực thì con vẫn để con1 tập quán chấm đỏ 1 mình trong khi con ngủ đó ạ. và không hiểu có phải do vậy không mà sức khoẻ của con đang phục hồi khá nhanh.
Con cảm ơn Thầy và các Chú, các Chị đã dẫn dắt con. cho con được sự hỉ lạc. để đời con bớt khổ, bớt buồn.

Đá

Trích dẫnĐọc cho kỹ nè con:
Thật ra nguyên con của Con Người nó gồm ba thứ (Thân Thể, Linh Hồn, và cái Chân Như)
Khi tu hành ngon lành thì ba thứ này nó có sức mạnh và nó có hoạt động riêng rẽ với nhau. Nó tồn tại độc lập với nhau.

ahaha ;D ;D ;D giải đáp được thắc mắc bấy lâu nay ;D ;D ;D
....Soul of Stone....

jmmy198x

chị TLH tu hay quá trời. Phải học tập theo mới đc
A Di Đà Phật

Tiểu Liên Hoa

Thầy ơi! con lại viết tiếp. đáng lẽ là viết cách đây 3 ngày rồi, nhưng lu bu việc quá nên hôm nay con mới có thời gian để viết.

Đầu tiên. con xin phép trước với Thầy là Thầy đọc bài này của con xong thì đừng buồn con nhé. Và cũng đừng mắng con là :" con nhỏ cứng đầu" mà tội con lắm Thầy ơi.  ;D ;D ;D

Sự việc là đã 1 lần cách đây khá lâu. Thầy đã từng bảo con quán cái ấn của Phật Bà để con không nghe, không thấy . hay chính xác là làm chiêu "tàng hình" - như Thầy gọi. Và trước khi con kịp làm thì con ốm 1 trận trong 3 tháng trời. Không có sức mà quán cái chấm đỏ chứ đừng nói là quán nổi cái ấn đó. :-[

Và lần này thì Thầy lại một lần nữa nhắc con quán cái ấn đó. Khi buổi sáng đó con đọc xong thì chiều đó con ốm luôn. Thế là lại không quán được. ( hic, không biết có phải do cái nghiệp nó cản con không hay do cái tâm từ bi trong con nó làm ra vậy nữa?  ??? ??? ??? )

Và sáng hôm chủ nhật, theo ngày Việt Nam là ngày 22 âm lịch (hôm sau là ông công ông táo - con phải viết rõ thế vì ngày này lại có chuyện khác xảy ra với con) .

Hôm đó con đèo mẹ con đi chợ mua đồ về nấu cơm. con có gửi xe ở ngay cổng chợ. Hai mẹ con đi lòng vòng mãi, mua được rất nhiều đồ, nên con phải khuân đồ ra xe trước, còn mẹ con sẽ đi mua thêm vài thứ nữa.

Lúc đó trời mưa, nên con vừa đứng trong hiên nhà ( bên cạnh xe ) và vừa ngắm mưa, rồi nghĩ lan man: Mình phải làm sao bây giờ, cái chấm đỏ khi bắt đầu quán thì nó sáng đỏ và bé tẹo như đầu bút bi ấy. nhưng chỉ sau vài niệm thì nó mờ dần, và con thì đau đầu và mệt kinh khủng.

Chỉ vậy thôi mà còn không giữ nổi, thì quán làm sao được cái ấn của Phật Bà chứ. haizzzzzz.  Thật là buồn và thất vọng quá. không làm được thì còn làm Thầy lo nữa chứ.

Con cứ suy nghĩ lan man như vậy. thì giật mình bởi 1 tiếng kêu ( chắc lúc này con cũng ở thiền nông hay là tâm thanh tịnh gì đó-là con nghĩ vậy thôi ạ). :" Trời ơi! chết mất. chết mất thôi.cứu tôi với. Khó thở quá. Thôi, tôi chết đây"

Con nghe đại ý là vậy, giật mình và đi về phía phát ra tiếng kêu trong tâm con. Con nhìn thấy 1 cái bọc ni-lon đen xì. con vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ ở đó, liền mở ra thì thấy 1 con gà bị trói chân và cánh ở trong 2 lớp túi liền, còn bị buộc chặt không có lỗ thở, nên con buộc lại túi, cho cái đầu nó thò ra khỏi miệng túi cho nó thở.

Hic. hành động này của con làm mọi người tưởng con là kẻ trộm nữa. mà con thề - con không có ý đó đâu. :'( :'( :'(

Rồi vì người ta nhìn con nhiều quá, nên con lại đi về chỗ xe con đứng. Cái con gà đó - trời ơi. sao mà nó lắm mồm quá vậy. nó cứ lải nhải hoài, là cảm ơn, thở được rồi, rồi thì nào là mát nhỉ. ôi! mưa à. và vân vân....( nhiều con nhớ nổi nữa, và cũng không muốn nghe luôn)

Bởi nó phiền phức quá nên con phớt lờ nó luôn. Rồi tự nhiên có 1 cô dắt cái xe đạp có chở nhiều cây hoa nhỏ ở đằng sau đi bán. lúc đó cô ấy dừng xe và chỉnh lại  các  cái cây hoa cho gọn gàng lại.

Con thấy thương Cổ quá đi mất. trời mưa gió như vầy. mà phải dắt bộ xe đi bán mấy cây hoa nhỏ nhỏ trong trời mưa. mà mấy cái cây đó đâu có đáng bao nhiêu tiền đâu. Công sức bỏ ra trồng cây thì nhiều. Con nghĩ đến đàn con của Cổ đang ở nhà chờ mẹ đi chợ bán hoa và mua ít đồ sắm tết. Thấy thương quá.

Cả rất nhiều hoa xếp cạnh nhau và bị dùng dây chun buộc gốc chúng lại. Con thầm nghĩ, trời, buộc chúng thế kia thì đau chết. mà chết mất thôi chứ sống làm sao.

Rồi cổ cầm 1 cây hoa cúc tím, nhỏ xíu à, cây chỉ cao bằng 1 gang tay của con thôi. cành bé tẹo như cây tăm thôi, trông yếu xìu.

Nó bị nước mưa ngấm cái bầu đất , nên trơ cả rễ ra. Nước cũng làm bông hoa tím nặng trĩu xuống, làm nó oằn xuống. là xà xuống mặt đất.

Cổ chỉnh cái cây đó gọn vào 1 góc xếp cạnh các cây hoa khác. Rồi không hiểu cổ nghĩ sao mà đưa nó lên, bứt 1 cái " oái. đau quá! ". con thấy 1 cành nhỏ của cây đó bị bứt ra và vứt xuống đất, con ngơ ngẩn nhìn theo cái cành đó. Thấy đau ghê ( không hiểu là do cái cây nó kêu, hay do con kêu nữa).

Rồi khi cổ xếp cái cây vào chỗ lúc nãy, và quay ra chỉnh những cái cây khác. thì mắt con vẫn không dời nổi cái cây cúc tím nhỏ bé kia.
Con chợt nhìn thấy 1 làn khói trắng bốc lên từ cái cây đó, lên cao chút rồi tan biến. Con thắc mắc: ủa? cái gì đó. Thì có một tiếng nói trong tâm con nói rằng: hình như đó linh khí của cái cây đó. Tội nghiệp !

Thầy ơi! con muốn hỏi đó có phải linh khí của cây cúc tím đó không vậy?
Và nó sẽ đi về đâu? sẽ ra sao? còn cây hoa cúc đó sẽ thế nào? liệu nó có chết không Thầy?
Con có thể làm gì giúp nó không Thầy?



Tibu

#20
Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th1 18, 2012, 08:40 AM
Thầy ơi! con lại viết tiếp. đáng lẽ là viết cách đây 3 ngày rồi, nhưng lu bu việc quá nên hôm nay con mới có thời gian để viết.

Đầu tiên. con xin phép trước với Thầy là Thầy đọc bài này của con xong thì đừng buồn con nhé. Và cũng đừng mắng con là :" con nhỏ cứng đầu" mà tội con lắm Thầy ơi.  ;D ;D ;D

Sự việc là đã 1 lần cách đây khá lâu. Thầy đã từng bảo con quán cái ấn của Phật Bà để con không nghe, không thấy . hay chính xác là làm chiêu "tàng hình" - như Thầy gọi. Và trước khi con kịp làm thì con ốm 1 trận trong 3 tháng trời. Không có sức mà quán cái chấm đỏ chứ đừng nói là quán nổi cái ấn đó. :-[

Và lần này thì Thầy lại một lần nữa nhắc con quán cái ấn đó. Khi buổi sáng đó con đọc xong thì chiều đó con ốm luôn. Thế là lại không quán được. ( hic, không biết có phải do cái nghiệp nó cản con không hay do cái tâm từ bi trong con nó làm ra vậy nữa?  ??? ??? ??? )

Và sáng hôm chủ nhật, theo ngày Việt Nam là ngày 22 âm lịch (hôm sau là ông công ông táo - con phải viết rõ thế vì ngày này lại có chuyện khác xảy ra với con) .

Hôm đó con đèo mẹ con đi chợ mua đồ về nấu cơm. con có gửi xe ở ngay cổng chợ. Hai mẹ con đi lòng vòng mãi, mua được rất nhiều đồ, nên con phải khuân đồ ra xe trước, còn mẹ con sẽ đi mua thêm vài thứ nữa.

Lúc đó trời mưa, nên con vừa đứng trong hiên nhà ( bên cạnh xe ) và vừa ngắm mưa, rồi nghĩ lan man: Mình phải làm sao bây giờ, cái chấm đỏ khi bắt đầu quán thì nó sáng đỏ và bé tẹo như đầu bút bi ấy. nhưng chỉ sau vài niệm thì nó mờ dần, và con thì đau đầu và mệt kinh khủng.

Chỉ vậy thôi mà còn không giữ nổi, thì quán làm sao được cái ấn của Phật Bà chứ. haizzzzzz.  Thật là buồn và thất vọng quá. không làm được thì còn làm Thầy lo nữa chứ.

Con cứ suy nghĩ lan man như vậy. thì giật mình bởi 1 tiếng kêu ( chắc lúc này con cũng ở thiền nông hay là tâm thanh tịnh gì đó-là con nghĩ vậy thôi ạ). :" Trời ơi! chết mất. chết mất thôi.cứu tôi với. Khó thở quá. Thôi, tôi chết đây"

Con nghe đại ý là vậy, giật mình và đi về phía phát ra tiếng kêu trong tâm con. Con nhìn thấy 1 cái bọc ni-lon đen xì. con vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ ở đó, liền mở ra thì thấy 1 con gà bị trói chân và cánh ở trong 2 lớp túi liền, còn bị buộc chặt không có lỗ thở, nên con buộc lại túi, cho cái đầu nó thò ra khỏi miệng túi cho nó thở.

Hic. hành động này của con làm mọi người tưởng con là kẻ trộm nữa. mà con thề - con không có ý đó đâu. :'( :'( :'(

Rồi vì người ta nhìn con nhiều quá, nên con lại đi về chỗ xe con đứng. Cái con gà đó - trời ơi. sao mà nó lắm mồm quá vậy. nó cứ lải nhải hoài, là cảm ơn, thở được rồi, rồi thì nào là mát nhỉ. ôi! mưa à. và vân vân....( nhiều con nhớ nổi nữa, và cũng không muốn nghe luôn)

Bởi nó phiền phức quá nên con phớt lờ nó luôn. Rồi tự nhiên có 1 cô dắt cái xe đạp có chở nhiều cây hoa nhỏ ở đằng sau đi bán. lúc đó cô ấy dừng xe và chỉnh lại  các  cái cây hoa cho gọn gàng lại.

Con thấy thương Cổ quá đi mất. trời mưa gió như vầy. mà phải dắt bộ xe đi bán mấy cây hoa nhỏ nhỏ trong trời mưa. mà mấy cái cây đó đâu có đáng bao nhiêu tiền đâu. Công sức bỏ ra trồng cây thì nhiều. Con nghĩ đến đàn con của Cổ đang ở nhà chờ mẹ đi chợ bán hoa và mua ít đồ sắm tết. Thấy thương quá.

Cả rất nhiều hoa xếp cạnh nhau và bị dùng dây chun buộc gốc chúng lại. Con thầm nghĩ, trời, buộc chúng thế kia thì đau chết. mà chết mất thôi chứ sống làm sao.

Rồi cổ cầm 1 cây hoa cúc tím, nhỏ xíu à, cây chỉ cao bằng 1 gang tay của con thôi. cành bé tẹo như cây tăm thôi, trông yếu xìu.

Nó bị nước mưa ngấm cái bầu đất , nên trơ cả rễ ra. Nước cũng làm bông hoa tím nặng trĩu xuống, làm nó oằn xuống. là xà xuống mặt đất.

Cổ chỉnh cái cây đó gọn vào 1 góc xếp cạnh các cây hoa khác. Rồi không hiểu cổ nghĩ sao mà đưa nó lên, bứt 1 cái " oái. đau quá! ". con thấy 1 cành nhỏ của cây đó bị bứt ra và vứt xuống đất, con ngơ ngẩn nhìn theo cái cành đó. Thấy đau ghê ( không hiểu là do cái cây nó kêu, hay do con kêu nữa).

Rồi khi cổ xếp cái cây vào chỗ lúc nãy, và quay ra chỉnh những cái cây khác. thì mắt con vẫn không dời nổi cái cây cúc tím nhỏ bé kia.
Con chợt nhìn thấy 1 làn khói trắng bốc lên từ cái cây đó, lên cao chút rồi tan biến. Con thắc mắc: ủa? cái gì đó. Thì có một tiếng nói trong tâm con nói rằng: hình như đó linh khí của cái cây đó. Tội nghiệp !
Trích dẫn
Thầy ơi! con muốn hỏi đó có phải linh khí của cây cúc tím đó không vậy?
Và nó sẽ đi về đâu? sẽ ra sao? còn cây hoa cúc đó sẽ thế nào? liệu nó có chết không Thầy?
Con có thể làm gì giúp nó không Thầy?
Con thấy được cái sức sống, và cái ký ức của nó đó. Do thấy được như vậy mà người ta tìm ra cách luyện Ngãi đó. Nó là sự sống phôi thai nên cũng không làm gì được.
Nói về chuyện này thì có những cây gọi là cây Chúa Tể thì nó có sự sống, có sư suy nghĩ y như là một sinh vật luôn. Thông thường là những cây thuốc với dược tính cao hoặc là những cây với tính cách mà nhiều người lấy đó làm chuẫn như cây đa đầu làng...

Nó đi về đâu?
Nó tan biến đi thôi, nó... chết, Trong đó nó có đủ: Đất, Nước, Gió, Lửa. Nhưng khi sống nó lại thiêng về cái gì thì nó bay về nhóm đó:
Mùi vị là... Gió
Tính dẻo dai... là Nước
Nóng lạnh...  là Lửa
Chắc chắn, cứng cáp hơn... là Đất...

Tibu

Chào con Tiểu Liên Hoa ;D ;D ;D
Lớn tài thì lớn tật.

Cái vụ hể mà con tìm cách quán cái ấn là con lại bị bịnh thì y như chuyện của Thầy bị nóng vào những lần đầu tu tập khi cầm cuốn Chú Đại Bi. Lúc đó nó không những là nặng mà còn là ... nóng nữa!
Cái ấn cúa Ngài Quan Thế Âm là cái cách mà ngài trao truyền cái tâm từ của Ngài mà thôi. Không phải là cây súng, hay là cây gậy hoặc là những món binh khí có thể gây ra thương tích đâu mà con lo.

Sỡ dĩ mà con bịnh là vì bạn của con đang sợ đó. Khi con làm như vậy thì họ cứ tưởng đó là vũ khí.

Tiểu Liên Hoa

Dạ! con hiểu là  do em nó sợ mà  ;D ;D ;D ;D . nên con đang dần dần dụ ngọt em nó Thầy ạ. hì. Cứ từ từ mà tiến, Con an tâm vì con có Thầy nữa.

Tiểu Liên Hoa

#23
Chân thành cảm ơn anh Tabatamsu. Cảm ơn các Chú Admin.
Hay quá. con lần lượt nghe hết các bài pháp mà các Chú đưa lên của anh tbts. thật sự không  có  gì để nói , không thể nói...
Ngay khi con nghe xong bài này, con không thể kìm lòng được mà phải viết bài này luôn.
Lần đầu khi con nghe, con nghe bằng tai và trí não con. Con chỉ thấy nó rất hay, niệm và đọc rất rõ ràng và chuẩn, rất dễ đi vào lòng người.
Những đoạn niệm thật sự là cả 1 thách thức, nhưng anh đã làm rất tốt, Những bạn mới chưa rõ cách niệm có thể tham khảo qua đây rồi dùng cái tâm của chính mình để biến nó thành cái niệm  của riêng bản thân mình. giúp cho quá trình tu tập và tiến tu nhanh hơn, đỡ bỡ ngỡ hơn.
Và sao mà giọng anh tbts giống giọng Thầy thế....
Nhưng khi con nhập định và nghe , con mới thật sự nổi gai ốc, rùng mình... bởi vì tuyệt vời quá.
Khi anh đọc anh dồn cả tâm mình vào, nên khi em nhập định thì em thấy cả cái tâm của anh, cái thiền nông khi anh đọc. Cái ý của Thầy, cái ánh sáng dẫn đường của Thầy.
Thấy cả suy nghĩ, tư tưởng, hình ảnh khi anh đọc . Cả cái tâm to lớn của Thầy khi viết. Em thấy cả cảnh, cả người chết đi vào con đường có ánh sáng và tiếng niệm dẫn đường.
Thấy rõ nhất là khi em dùng vô sắc. Khi mà tiếng anh, ý của Thầy - đại diện cho tiếng người dẫn đường, nên khi đó không hoang mang nữa. chỉ tin tưởng và đi theo. Tâm em trầm lắng và vui theo từng lời anh nói. từng chỉ dẫn .
Thật may mắn nếu các bài pháp này được phổ biến rộng rãi, thật là phước báu vô lậu với toàn chúng hữu tình.
Pháp âm có cái hay của pháp âm. Âm và ý hòa quyện mà không làm mất tâm ý của người viết. em xin cảm ơn và ủng hộ nhiệt tình .
Rất mong chờ những bài pháp âm tiếp theo của mọi người để cho chúng con được nghe, được trải nghiệm.

Tiểu Liên Hoa

#24
Bài này TLH xin phép viết với tính cách cá nhân và tình cảm khá nhiều ( cũng chỉ bởi một chữ hữu duyên), đáng lý ra thì nên viết thành tin nhắn riêng , nhưng cũng bởi để dành tặng một vài bạn hữu duyên nữa, nên TLH xin phép được đăng lên đây. mong các bạn thông cảm với bài viết mang nặng tình cảm này.

Gửi tặng em và những người đang đi lạc trên con đường đúng đắn.

Nếu em muốn thật sự tìm được con đường giải thoát cho bản thân mình, thì em nên dừng tất cả những thứ linh tinh mà em đã và đang tập lại.
Dừng thực hành để cho đỡ loạn. đồng thời em nên gạt bỏ tất cả, bắt đầu đọc lại lý thuyết mà Thầy và các Nhí đã hướng dẫn em rồi đó.( như là bắt đầu học lại mặt chữ và đánh vần lại đó em, hì hì, cái này thì hơi khó đó, nhưng khó thì mới cần học, mới cần tu, chứ nếu không học đánh vần lại từ đầu thì nói ngọng sẽ chỉ nói ngọng mãi thôi em( chị nói ví dụ đó nhá  ;D))
Chị thấy em có đề mục mà các Nhí đã tìm giúp là Tịnh độ - niệm Phật quán chấm đỏ.

Giờ trong lúc em dừng thực hành lại để cái tâm em nó tĩnh lặng hơn thì em đọc lại lý thuyết nhé, tất cả các link mà Nhí đã chỉ em đó. và đọc thêm bài  của mọi người. Bởi có nhiều người cũng tập lung tung đủ thứ như em trước khi đến với Chùa mình lắm em ạ. Khi đọc ở đó, em sẽ hiểu thêm rất nhiều điều đó em.

Đọc thật kỹ, chỗ nào thắc mắc, đọc hoài không hiểu thì hỏi lại, hỏi nhiều cho đến khi hiểu thì thôi, lúc đó mới thật sự thực hành nha em.

Thời gian không có nhiều để mình vui chơi và lang thang đi lạc, nhưng thời gian luôn có khi em dành nó để đi đúng trên một con đường đúng em ạ. Bởi đích đến ở đâu chính là nhân duyên và phước nghiệp đưa đẩy hành động và suy nghĩ của em.

Gắng chú ý: An TRú Chánh Niệm Đằng TRước Mặt nhé.

Đời đôi khi rất mệt mỏi và buồn chán, vì thế mình cần một nơi trú ẩn an toàn cho linh hồn. Nhưng đó là ngôi nhà để em nghỉ ngơi và nạp năng lượng sống, suy ngẫm và bước tiếp, hay là cái vỏ ốc để chỉ trốn và thỏa mãn cái bản ngã mà thôi thì là do em tự định đoạt.

Ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, và bởi khổ nên chúng ta mới tu, bởi khổ nên chúng ta mới đi tìm con đường giải thoát em ạ. Với mỗi người suy nghĩ mỗi khác, nhưng với chị thì tu để giải thoát và giúp đỡ chúng sinh , chứ không tu để sống sung sướng, nhàn hạ, hay để thỏa mãn cái tò mò của bản thân mình về thần thông, thỏa mãn cái tự ái , cái bản ngã của mình.

Mọi người vẫn luôn ở bên em, nhưng em có nhìn bao quát để thấy mọi người hay em chỉ nhìn một điểm duy nhất và nghĩ rằng mọi người bỏ rơi em điều đó đều do em cả. Đừng buồn hay cô độc lẻ loi mà dễ bị lợi dụng lắm em à.
Phải luôn tạo cho mình niềm vui, hỷ lạc, bởi em may mắn hơn, em có phước hơn rất nhiều người là em đã tìm được một con đường đúng để đi. Còn rất nhiều người khổ hơn mình, còn rất nhiều người bị vô minh che mắt ở ngoài kia , chưa có duyên phước để gặp được chúng ta.

Gắng giữ chặt lấy cơ hội để tự mình "đốt đuốc mà đi", tự mình tìm và bước đi trên con đường thoát khổ của chính mình em nhé.
Đường trơn trượt, đọc thật chậm, suy ngẫm thật chậm, và đi từ từ những vững chắc nhé em!!! Đừng bởi thoi thóp bơi lạc trong biển khổ quá mà thấy cái gì cũng ngỡ là cái phao và ôm chặt lấy nó, bởi nó sẽ làm em mất đi cái phao thật sự cứu được em
Thân mến !

Tiểu Liên Hoa

#25
TLH con xin phép trình bày một chút chỗ này ạ.

Với trường hợp của "anh Văn Tâm - Đà Lạt " thì anh đã vào được chánh định, nhưng đề mục còn ba chớp - ba nháng, dù cái phước báu ít ỏi và nghiệp thì nhiều vô kể. Và sự thực là ảnh tự ngộ đạo, thậm chí còn trước cả TLH nữa. Nhưng cũng giống với một tu sĩ Chùa mình , đó là chị Bờm.

Khi anh ngộ đạo thì anh cũng có Chữ Vạn, nhưng nó chưa đủ phước báu, chưa đủ mạnh để được hưởng Thánh quả. Anh vẫn miệt mài công việc của mình. Và bởi điều kiện gia đình không có, nên anh không có thời gian và điều kiện để thường xuyên cập nhật thông tin . Anh còn bận đi làm, thậm chí tới 3 , 4 ngày ảnh mới về nhà thăm gia đình một lần.

Và khi duyên tới. anh có gặp TLH. TLH cũng chờ nhân duyên tới, và chỉ nhẹ nhàng dùng một chút tình thương bởi chút nhân duyên với nhau để ảnh có cơ hội thoát khỏi " bể khổ luân hồi " bằng cách chia sẻ chữ Vạn của TLH để chỉnh sửa Chữ Vạn đã sẵn có của ảnh.

Nên ảnh đã Ngộ Đạo theo lời Thầy bằng cách đó, dù chữ Vạn còn yếu hơn những người khác, và ảnh vẫn miệt mài lao động và công phu hàng ngày để củng cố thêm nữa.

Trường hợp thứ 2 là Tiếu tam tiếu: với anh bạn này thì cũng bởi nhân duyên và sự nỗ lực của anh.
Anh đã vào chánh định, và có đề mục, dù nghiệp nó đè bẹp, nên lúc được lúc mất, và quay quắt ngụp lặn trong biển đời.

Khi TLH vì quá buồn và mệt mỏi, với cái tâm trạng chán nản không còn thiết tha gì sự tồn tại nữa thì đã lọt vào Diệt Thọ Tưởng Định lần đầu ( cái lần này nó ngu ngơ, và khờ lắm, giờ con có coi lại mà vẫn cứ thấy ngốc và buồn cười nữa ạ . Nếu có duyên, con sẽ xin kể sau ). nhưng thật may là con lại không bỏ đi , mà lại được mọi chúng sinh hữu duyên kéo giữ lại. Nên mới lại ở quay về.
Và tối hôm sau đó. con lại lọt vào DTTĐ lần thứ 2, lần này với những lời nguyện của con, lời nguyện về chúng sinh hữu tình. trong đó có một số người  đầu tiên.
Và Cái DTTD ấy nó làm TLH con thay đổi rất nhiều. Lối sống và lối suy nghĩ. Như Thầy nói là do con " Vô Ngã " nên tự nhiên bản thân con nó thay đổi làm ra như vậy. Nó làm con không còn vui , buồn, hờn ,giận gì nữa.
LÀm con nhìn mọi sự việc từ gốc và bình tĩnh hơn. Nó làm con nhìn mọi người mà thấy ai cũng như ai. THậm chí con không phân biệt nổi ai có tính cách và sở thích thế nào nữa.

Nó làm cho một người bạn của con phải thắc mắc là con lạ lắm. con không bình thường. Và cũng bởi lý do đó, nên con lại đi tìm câu trả lời . và kết quả là con tìm được là do quá trình nhập DTTD, nhưng đồng thời chính nó cũng làm con nhớ lại lời nguyện với chúng sinh hữu tình, trong đó có những người đầu tiên.

Những người đầu tiên đó là những người thương yêu của con, luôn bao bọc, che chở và lo lắng cho con. Và bởi cả nhân duyên của những kiếp trước nữa.

Bố mẹ đẻ hiện tại của con, con đã biết là chưa tới nhân duyên, nhưng bởi chữ Hiếu, nên con vẫn cố làm, và khi THầy nói cho con biết kết quả, con đã rất vui sướng vì dù không được hoàn chỉnh nhưng cũng ngoài dự liệu và sự mong đợi của con.

Và chính lúc đó , khi con bị chóng mặt , buồn nôn và mệt mỏi, bản thân T3T đã luôn nguyện rằng sẽ chịu đau, chịu khổ thay con, tình nguyện chịu tất cả để mong con khỏe mạnh một chút, chứ đừng có yếu ớt không có tí sức sống nào. T3T mong con khỏe để con còn giúp đỡ nhiều người hơn nữa, còn anh ấy thì ra sao cũng được. Bởi cái tình yêu thương vô hạn đó, từ hai phía( ai cũng muốn mình là người chịu khổ, chịu nghiệp thay đối phương, để đối phương đỡ khổ ) con đã kéo tiếu tam tiếu ngộ đạo, cùng thêm 1 người nữa.

Chính là người mẹ trong bài nhân duyên đầu tiên. Nhưng Người mẹ đó hiện mới có chữ Vạn chứ chưa được hưởng Thánh quả. Và Chính người ấy sẽ tự tìm cách học tập và sống để khởi động Thánh quả của chính mình. Dưới sự giám sát và quan tâm của Thầy.

Tiếu tam tiếu ngộ đạo rất lâu. và chóng mặt tới hàng gần 2 tháng. với những lần trồi lên sụt xuống, với những bài học của sự Vô Thường. Con không thể làm gì khác là chỉ có thể đứng im nhìn anh ấy tự bò , tự lê lết trên con đường của chính mình, bởi đó là những việc mà anh ấy phải tự trải qua. Từ đề mục cho tới sự Vô Thường mà đời đang dạy. Thầy cũng im lặng, giám sát, và hướng dẫn con mỗi khi con có chuyện gì đó. Dù con biết Thầy rất mệt rồi.
Cũng khổ cực lắm đấy ạ. Và khi sự nỗ lực của anh ấy đã được Thầy xác nhận khi nó đã tới nơi.


Chỉ vậy thôi ạ.Trong lời nguyện của con,còn có rất nhiều người và nhân duyên khác.Những trường hợp trên đây được ưu tiên chỉ bởi tình thương,nhân duyên sâu dày,nhân duyên đã tới lúc và sự nỗ lực của chính bản thân những người ấy.Con mong lời nguyện của con sẽ được hoàn thành trong kiếp này (dù biết chắc rằng gần như không làm được).Và con rất mong Chùa mình ngày càng thêm nhiều Thánh Tăng, để càng nhiều người thoát khỏi biển khổ luân hồi.

Tiểu Liên Hoa

Chú ơi!
Thời gian và sức lực để  ghé qua đọc và viết comment thì không nhiều. Nhưng thời gian và sức lực để dùng màn TV để coi nhân duyên, phước và nghiệp mà kiếp này Chú được hưởng do nhân mà vô lượng kiếp Chú tạo nên thì không nhỏ đâu ạ. Đó là chưa nói tới mỗi khi để có được một comment đúng đắn thì cứ coi lại tiếp dòng phước - nghiệp của Chú và của chính tụi cháu đang thế nào nữa. Và viết vậy thì Chú sẽ nhận được những gì từ những dòng comment đó. Chỉ như vậy cũng mất khá nhiều thời gian và tinh lực rồi
Tiếp đến là khi chỉ cho Chú con đường thoát vô minh, thoát khổ, thoát THTT thì nghiệp mà tụi cháu gánh là gì? Nghiệp của chính bản thân cháu cộng hưởng thêm nghiệp của Chú nữa.
Trong khi tụi cháu vẫn phải sống, phải sinh hoạt, phải học tập, phải kiếm sống, phải hoàn thành trách nhiệm một người con, người cháu, người em, người anh chị, người cha - trụ cột gia đình(Thầy đấy ạ) như bất kỳ một người bình thường nào khác đang sống, đang tồn tại.
Đôi khi cháu thấy một ngày chỉ có 24h là quá ít ỏi để có thể làm mọi chuyện. Cảm thấy sức khỏe, sức chịu đựng là quá yếu để cháu làm những chuyện đang cần tới tụi cháu. Nên đôi khi chúng sinh đau khổ kêu khóc, cần sự giúp đỡ mà bản thân cháu chỉ biết nằm im khóc. Vì kiệt sức mất rồi.
Vì rất nhiều chuyện cộng lại, mà Chú và mọi ngườ thấy là Thầy, các Nhí cứ ốm o, xanh lét và lừ đừ suốt ngày. Đôi khi kiệt sức quá thì sẽ có thông báo là Thầy, Nhí đang bị đừ và cần được nghỉ ngơi.
Là bởi Chú là người mới, nên Chú không biết đến điều ấy , và vì thương, vì xót ruột nên mọi người mới có ý kiến nhiều như thế thôi ạ.
Chú tập rồi sẽ thấy mệt và mất sức thế nào ngay thôi ạ.
Vậy nên Chú tĩnh tâm và chúng ta cùng bắt đầu trò chơi lớn của chúng ta thôi. Các chuyện khác gác lại đã ạ

Tiểu Liên Hoa

Bởi không muốn ba mẹ thức giấc và lo lắng, khi hơn 2h sáng mà con mình còn chưa ngủ. Nên cháu chỉ có thể viết bài bằng điện thoại. Và vì nó giới hạn kí tự, nên câu cú và ngôn từ không được liền mạch, không hết ý và cứng nhắc.
Mong Chú và mọi người đọc bài thì tự đưa thêm chút  "ái ngữ" vào bài để thấy nhẹ nhàng và tình cảm hơn. Dễ chấp nhận hơn nha. Cháu cảm ơn vì mọi người đã đọc một bài viết là tâm sự riêng của cá nhân cháu.

Tiểu Liên Hoa


Thầy ơi ! Con có nói với Thầy là con viết thư cho Thầy, mà 3 hôm rồi, con cứ mệt nên không viết được. Còn mấy vấn đề nữa, mà rồi bận ngập đầu ngập cổ trong nghiệp, không ngóc đầu lên nổi để viết thư cho Thầy. Con thấy Thầy nhìn tụi con đỏ hoe mắt ướt mà con chỉ chực òa khóc
Rồi thì ngồi từ sáng nay, cái máy bị lỗi vietkey mà ngu ngơ , nghĩ mãi không ra cách chỉnh, hì hì. bệnh ngơ kinh niên đó mà Thầy.

Con chỉ muốn nói là.
Con vẫn ngày ngày đúng giờ thì vào cốc. và vẫn làm mọi chuyện, dù con không thông báo với mọi người.
Nhưng có lẽ vì không thông báo mà mọi người vào cốc ít đi, số lượng vào giảm khá nhiều, và mọi người cũng không tập trung như trước.

Hôm trước Thầy có nói gom sự hồi hướng  của mọi người để chuyển tới anh Vĩ. từ hôm đầu tiên cần làm, con  đã làm , nhưng bởi đừ, nên con không viết hay báo cáo gì nổi với Thầy nữa. hơn nữa nghiệp dập con tàn tạ, may mắn là mọi người vẫn luôn bên con, quan tâm và chia sẻ, chăm sóc, hỏi han con. cho con thêm sức mạnh để con tiếp tục chiến đấu, làm nhiệm vụ của mình.

Và. cách con làm là: khi mọi người bắt đầu vào cốc, con vẫn sắp xếp vị trí mọi người ngồi như trước, sắp xếp dựa vào khả năng, trình độ, duyên nghiệp của từng người , để mỗi người có từng vị trí ngồi thích hợp nhất, tốt nhất. ổn định mọi người con vẫn vào đúng vị trí của con, vẫn  tập và chia sẻ đều sự hỷ lạc, tinh tấn và năng lượng với mọi người, chia sẻ ra rồi gom lại và nhận lại, đem nhân nó lên . Nhưng có một điều khác ở mọi lần nhập cốc của con trước.

Đó là con thấy tình hình Anh Vĩ gấp quá, nên con mạo muội để Ông Phật ngồi trên đầu con ( đỉnh của kim tự tháp) , con và mọi người tạo thành 1 cái kim tự tháp trong không gian , nhưng anh Vĩ con không để trong kim tự tháp đó, mà con đặt anh ra không gian bên cạnh, trong vùng không gian an toàn. vị trí ngang với con. và  Ông Phật ngồi trên đầu con và ảnh, tạo thành một tam giác.

Sau đó con dùng sự hỷ lạc, năng lượng của mọi người ở bên kim tự tháp của con, tạo thành tia sáng vàng liên kết với nhau, nhưng con chia sẻ về phía mọi người ít đi một chút. và mỗi người bớt đi một chút, thì sẽ dư ra năng lượng.  chính cái năng lượng đó, con đem ánh sáng và nhờ Bổn Tôn chuyển qua anh Vĩ. tạo thành một liên kết khác , liên kết tam giác cân với dòng năng lượng màu vàng. vì thế có thể mọi người trong Cốc mấy hôm đó cảm thấy hơi mệt và không vui, hỷ lạc  bằng như mấy hôm trước .

Bởi anh Vĩ mệt và đuối, đừ lắm rồi, kiệt sức rồi, nên con cứ thế làm, con trở thành trạm trung chuyển giữa các bạn trong Chùa , và anh Vĩ. một cách hồi hướng, một cách chia sẻ, một cách động viên với những luồng suy nghĩ, tình cảm của mọi người dành cho ảnh.
Con làm liên tục như thế, và kết quả là con thấy anh Vĩ khá hơn, ánh sáng và hào quang không yếu như hôm trước.

Bản thân con thì nóng, nóng kinh khủng, vì lửa nghiệp bao quanh. lửa nghiệp từ anh Vĩ, và từ cả mọi người trong cốc. Người mệt dã rời, đau ê ẩm, tay trái ( hình như là nửa người trái) yếu, buốt, tê. bụng chướng lên, đầu và toàn thân rất khó chịu, ói mửa, đi ngoài . Vậy mới biết cái áo của ảnh nó tàn tới cỡ nào, duyên và nghiệp lôi kéo, trù dập ảnh tới đâu. Con lại càng thương ảnh . hồi hướng mong ảnh giảm bớt đau đớn. trong lúc đang chờ duyên.

Con có điều thân, đẩy khí, để chỉnh âm dương, điều hòa. nhưng vẫn khó chịu và nóng quá, tới nỗi mà con loay hoay dùng thức ăn điều chỉnh cho dễ chịu.
Cả ngày uống rất nhiều nước, háo khát kinh khủng. Uống bột sắn dây sống, và nước chanh tươi cả ngày, không ăn nổi cái gì vì không nuốt vô nổi, nhưng càng uống thì càng đau bụng và ói máu ( hic, do cái dạ dày của con 18 năm nay nó bị hỏng rồi) nhưng sau đó cũng có tác dụng, con đỡ mệt, đỡ nóng và khát.

Ổn định dần, nhưng con vẫn không bỏ buổi tập nào, dù là thời gian nào. cứ rảnh là con lại ngó vô. Con chỉ muốn đỡ đần giúp Thầy một vài việc lặt vặt nhỏ nhỏ, để Thầy đỡ mệt hơn. và cùng chung tay với mọi người xây dựng và duy trì cốc.

dạ, có thế thôi Thầy, con chả nhớ còn gì nữa không nữa. tạm báo cáo thế ạ.



Tiểu Liên Hoa

Bởi vì mỗi con người là một cá thể riêng biệt, lả tổng hợp của rất nhiều yếu tố cực kỳ đặc biệt, và không cá thể nào giống cá thể nào hết. Từ việc đơn giản nhất là hình dáng vật chất bên ngoài mà mắt thường mình nhìn thấy cho tới những thứ phải dùng khoa học, máy móc để phân tích mới thấy. Và cả những thứ mà máy móc, khoa học cũng chưa với tới được.
Trong một kiếp sống : quá trình sinh - lão - bệnh - tử của thể xác là không tránh khỏi. Nó tuân theo điều kiện tự nhiên của môi trường , và nó còn tuân theo sự tác động qua lại giữa chúng ta và những thứ xung quanh . Những thứ này nó không đơn thuần chỉ trong cái kiếp này, chỉ bằng mắt thường ta nhìn, khoa học nghiên cứu. Mà nó còn có tác động từ vô lượng kiếp. ví dụ như nghiệp quả vô lượng kiếp tác động ra sao tới thể xác hiện tại, thể xác đó thiền định thì gặp vấn đề nào, và có cách nào giải quyết? Quan trọng là phải nhìn vào bản chất, chứ không chỉ quan sát trên hiện tượng mà mình dễ bị mắc kẹt....Và còn nhiều nhiều lắm ạ.
Vấn đề này cực kỳ rộng lớn. TLH đã , đang và sẽ vẫn tiếp tục nghiên cứu tiếp dưới góc độ thiền định.
Cũng thấy Kha khá thứ đã hiểu, nhưng nó cứ kéo dồn từ cái này sang cái khác, hết góc độ này tới góc độ khác. Quả thực là không biết phải trình bày làm sao, nói thế nào.
Nên con tạm dừng bài viết về vấn đề này ở đây để tạm thời dùng cái thân xác này giải quyết một số vấn đề khác cấp thiết hơn. Hi vọng một ngày con sẽ có đủ .... Để trình bày vấn đề khá hay ho này