Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tiểu Liên Hoa - Những Ngày Đầu

Bắt đầu bởi Tiểu Liên Hoa, Th8 22, 2011, 06:39 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Bạch Nguyệt

Hay quá là hay TLH ơi... hồi hộp đợi những bài chia sẻ tiếp theo của TLH, nhưng nhớ giữ gìn sức khỏe em nhé!  :-*
"Chứng nào thì cũng tật nấy nếu không có một sự cố gắng vượt bực để thay đổi.
Và đây là công thức chung để tiến tu."

Tiểu Liên Hoa

Thầy ơi! Anh TTVI ơi!

Sau khi đọc bài chia sẻ của anh. em nghiền ngẫm thật kỹ và em có nhập định lại 1 lần nữa để cảm nhận.

Đáng lẽ em tính nghỉ vài ngày cho khỏe  và tĩnh tâm rồi mới tập tiếp. nhưng em xúi tâm em lên mây ngủ ( chiêu này của chị Chuối ạ) nhưng em nó không chịu, nó lại năn nỉ ỉ ôi em tập đi với lý do là bao nhiêu kiếp, bao nhiêu thời gian bỏ quên rồi, giờ còn chần trừ gì nữa mà không chịu tới luôn đi. Và em bị nó thuyết phục.

Em nhập định vào sâu Tứ thiền hữu sắc. Em im lặng và nhẹ nhàng cảm nhận từng giai đoạn đi qua. không còn  sự lo lắng, sợ hãi nữa. vì Thầy đã hướng dẫn nên em yên tâm.

Em cảm nhận thật rõ cái thanh tịnh của từng giai đoạn. Và nó thật tuyệt vời. Hơn  cả những gì ngôn ngữ có thể diễn tả nữa. Nó làm em vui  số 10 luôn. vì không còn cái sợ hãi nữa.

Và vì cái vui đó nên em tiếp tục nhấn ga tới.

Con sợ con không đủ sức khỏe để coi cả đoạn phim dài như vậy. Nên để dành cái đó lại. Khi khỏe sẽ làm sau. ( ý con là đoạn phim về cuộc đời Ngài Thích Ca ấy ạ)

Con tính chỉ quán thử ngôi sao mà Thầy chỉ, coi nó ra sao thôi. Nhưng nó lại đưa con vào những trải nghiệm khác nhau. Nên con viết tiếp nhờ Thầy xem. Sau buổi tập này. Con nhất định sẽ nghỉ vài ngày vì con đừ quá rồi.

Con quán cái ngôi sao trắng mà Thầy chỉ. Đầu tiên nó to và trắng. rồi còn làm nó nhỏ dần nhỏ dần, trên cái nền đen xì đó. Con đẩy nó ra xa hơn chút xíu. Con quên nói là nó là 3D nhé. Và tập trung nhìn vô nó.

Chỉ trú tâm vào nó thôi. Thì nó dần dần phát sáng. đầu tiên là vài tia bao quang nó, chiếu sáng về phía con.

Rồi nó dần lên cao hơn, làm con phải ngước lên chút ( cái này chắc do tư thế con cứ có thói quen ngửa cổ dần nên cái hướng từ ajna con nó cũng dần nâng lên cao). Nó sáng hơn, ánh sáng trắng . rồi chói chang như ánh mặt trời.

Nó chói chang đến độ mà bằng mắt con không phân biệt được là cái không gian sáng xung quang và cái đề mục ngôi sao của con nó nằm ở chỗ nào nữa.

Nó như hòa vào nhau làm con chói mắt. Con phải nheo lại ( dù sự thực là con đang nhắm mắt nên con cũng không hiểu con làm sao được nữa). Ánh sáng chói chang đó không phải  chỉ một màu trắng mà nó như ánh sáng mặt trời.

Làm con nhức mắt nhưng thích nhìn. Con nhớ lời Thầy là chỉ theo dõi độ phóng quang của đề mục nên con nhìn tiếp.

Con tưởng mình hoa mắt khi trên cái nền ánh sáng đó xuất hiện từng màu khác nhau. Nó không phải thành từng tia như kiểu em bé vẽ và tô màu đâu.

Nó ẩn hiện trong nhau, như kiểu những tế bào màu sắc trộn lẫn. giống như cái màu ánh ngọc trai ( trắng ánh 7 màu)
Đẹp quá. Con chỉ biết nhìn và cảm nhận mà không thốt lên nổi.

Con thấy mình ấm áp lạ. từng tế từng mạch máu như chảy dần dần trong con, như làm thanh sạch cơ thể con, Như cho con nguồn năng lượng mới. Mọi thứ xung quanh tươi mát. Nhẹ nhàng. và...... TUYỆT!

Con thưởng thức xong thì nghĩ rằng: Nếu người nào mà  có bệnh nặng đến mấy mà được ở nơi đây, được thưởng thức cái này thì chắc sẽ sung sướng mà khỏi bệnh luôn mất.

Con thầm nghĩ đây là đâu nhỉ? sao như thiên đường thế này? Sao vắng lặng quá? Không có ai nữa hay sao nhỉ? Rồi con lại im lặng thưởng thức tiếp.

Thì con chợt nghe thấy có tiếng nói với con rằng : đây là thức vô biên xứ .

Ủa? tiếng nói ở đây vậy ? ai nói vậy? Ông Phật nói à ? Hay là cái tâm mình nó biết mà nói nhỉ. uhm. Không trả lời nữa thì về hỏi Thầy vậy.
Nhưng mà nhất định phải nhớ mà kể chứ lỡ quên mất tiêu mọi chuyện thì biết thắc mắc thế nào?

Loanh quanh với những suy nghĩ không ra sao. Con chợt giật mình và nhớ ra mục đích của mình hôm nay là gì. Nhớ lời Thầy dặn là chỉ chú tâm vô ngôi sao nên con lại ngước lên tìm kiếm nó.

Tìm hoài không thấy. Con lại tìm thật kỹ, theo suy nghĩ thì nói phải ở tầm này - tầm này nè. Rồi con nhìn thấy nó. Cái điểm trung tâm của các tia sáng.

Con nhìn thật kỹ vào nó thôi. Không để ý gì khác thì tự nhiên mọi thứ tối lại.

Lúc đầu con hơi sợ. Nhưng con nghĩ: Thầy đã dặn thì cứ thế mà làm. kệ nó. Cái gì không phải của mình thì nó mất đi. Cái gì cần đến thì sẽ đến. Không có gì mà phải lo. Cuộc đời vốn vô thường. Có đó mà lại chẳng có gì. Không có gì nhưng lại chính là người có tất cả. Mình từ lâu đã không còn gì để sợ, để mất. Chỉ nguyện sao cho chúng sinh đỡ khổ, chúng hữu tình tìm thấy con đường giải thoát thì thân xác mình có xá chi.

Mọi thứ càng theo suy nghĩ đó mà tối lại. Mọi thứ như dần tan biến. Chỉ còn lại con. Mà hình như cũng không còn là con nữa.

Con cảm nhận cái không gian bên ngoài con. chỉ có thể dùng từ : Thanh tịnh rộng lớn.

Rồi con hướng vào trong con. Cũng chỉ là thanh tịnh.

Và con không nghĩ gì cả, thấy mình dần như từ từ tan biến. loãng ra, như thể mình không phải là mình - là một khối vật chất.

Mà con trở thành không khí. hội tụ đó. Rồi lại lãng đãng bay đi mất.

Tan ra. Nhẹ nhàng...........trải rộng....lang thang.......và biến mất giữa không trung bên ngoài.......hòa vào làm 1 với môi trường xung quanh... nên không thể phân biệt. Chỉ có thể cảm nhận........( con bí từ luôn rồi, cái cảm giác nó như thể con chết đi, và biến mất ấy).

Thật là con thoải mái nhẹ nhàng chứ không hề sợ hãi chút nào. Vì Thầy đã chỉ con đường đi rồi. Nên con cứ nhẹ nhàng mà cảm nhận thôi.

Con cũng không biết con cảm nhận và như vậy bao lâu. Chỉ biết là khi con lãng đãng tan biến đó thì điện thoại báo thức rằng con đến giờ dậy đi làm.

Con liền gom cái lãng đãng đó lại thành vật thể là con. Rồi con từ từ xả thiền.

Từ từ nhẹ nhàng từng bước cảm nhận sự sống quay lại. để thấy cái kì diệu của cuộc sống. chứ không vội vàng như mọi khi.

Con thoát dần và dậy. Nhìn đồng hồ. Con tập liền 8 tiếng đồng hồ. Và không ngủ. người quay quay. mệt đờ.

Con đến bệnh viện vì hôm nay phải làm bù. nhưng quá mệt nên con nhờ người đồng nghiệp làm giúp. và con đi về.

Nằm mê man từ sáng đến tận bây giờ mới dậy nổi. Không hẳn ngủ  mà không hẳn thức. Nên con lại nhập định lần nữa để cảm nhận cái cảm giác lãng đãng này.

Con vào nhanh và  vững vàng hơn tối qua nhiều lắm. Cũng không mất nhiều thời gian như tối qua. Và  cái cảm giác tuyệt vời đó vẫn còn trong con.

Con cố bò dậy viết bài vì sợ mất đi cái cảm giác lãng đãng nhẹ nhàng này, thì sự diễn tả không đúng nữa.

Kết quả là bây giờ ho và mệt. đừ luôn. ( không hiểu vì sao lại bị ho). Con sẽ nghỉ ngơi vài ngày và chiến đấu tiếp. Thầy chỉ cho con cách con phải làm sao nữa với.

baothoho

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th2 02, 2012, 08:18 AM
Hí hí. Không có cái biểu tượng cười nghiêng ngả, cười lăn lộn nhỉ?  ;D ;D ;D

Chú Bảo ơi! con thích cái câu của Chú quá Chú ơi!

Trời ơi! Hay quá xá đi. cho con ăn cắp nó Chú nhé. ( Con hỏi trước rồi mới xin chứ không có tự lấy đâu ạ, con sợ phạm giới luật lắm. hí hí ) ;) ;D :D

                 Chú rất vui  khi được chia xẽ với TLH  và những ai thích thú câu này,  :D :D :D

baothoho

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th2 04, 2012, 12:51 AM
Thầy ơi! Anh TTVI ơi!

Sau khi đọc bài chia sẻ của anh. em nghiền ngẫm thật kỹ và em có nhập định lại 1 lần nữa để cảm nhận.

Đáng lẽ em tính nghỉ vài ngày cho khỏe  và tĩnh tâm rồi mới tập tiếp. nhưng em xúi tâm em lên mây ngủ ( chiêu này của chị Chuối ạ) nhưng em nó không chịu, nó lại năn nỉ ỉ ôi em tập đi với lý do là bao nhiêu kiếp, bao nhiêu thời gian bỏ quên rồi, giờ còn chần trừ gì nữa mà không chịu tới luôn đi. Và em bị nó thuyết phục.

Em nhập định vào sâu Tứ thiền hữu sắc. Em im lặng và nhẹ nhàng cảm nhận từng giai đoạn đi qua. không còn  sự lo lắng, sợ hãi nữa. vì Thầy đã hướng dẫn nên em yên tâm.

Em cảm nhận thật rõ cái thanh tịnh của từng giai đoạn. Và nó thật tuyệt vời. Hơn  cả những gì ngôn ngữ có thể diễn tả nữa. Nó làm em vui  số 10 luôn. vì không còn cái sợ hãi nữa.

Và vì cái vui đó nên em tiếp tục nhấn ga tới.

Con sợ con không đủ sức khỏe để coi cả đoạn phim dài như vậy. Nên để dành cái đó lại. Khi khỏe sẽ làm sau. ( ý con là đoạn phim về cuộc đời Ngài Thích Ca ấy ạ)

Con tính chỉ quán thử ngôi sao mà Thầy chỉ, coi nó ra sao thôi. Nhưng nó lại đưa con vào những trải nghiệm khác nhau. Nên con viết tiếp nhờ Thầy xem. Sau buổi tập này. Con nhất định sẽ nghỉ vài ngày vì con đừ quá rồi.

Con quán cái ngôi sao trắng mà Thầy chỉ. Đầu tiên nó to và trắng. rồi còn làm nó nhỏ dần nhỏ dần, trên cái nền đen xì đó. Con đẩy nó ra xa hơn chút xíu. Con quên nói là nó là 3D nhé. Và tập trung nhìn vô nó.

Chỉ trú tâm vào nó thôi. Thì nó dần dần phát sáng. đầu tiên là vài tia bao quang nó, chiếu sáng về phía con.

Rồi nó dần lên cao hơn, làm con phải ngước lên chút ( cái này chắc do tư thế con cứ có thói quen ngửa cổ dần nên cái hướng từ ajna con nó cũng dần nâng lên cao). Nó sáng hơn, ánh sáng trắng . rồi chói chang như ánh mặt trời.

Nó chói chang đến độ mà bằng mắt con không phân biệt được là cái không gian sáng xung quang và cái đề mục ngôi sao của con nó nằm ở chỗ nào nữa.

Nó như hòa vào nhau làm con chói mắt. Con phải nheo lại ( dù sự thực là con đang nhắm mắt nên con cũng không hiểu con làm sao được nữa). Ánh sáng chói chang đó không phải  chỉ một màu trắng mà nó như ánh sáng mặt trời.

Làm con nhức mắt nhưng thích nhìn. Con nhớ lời Thầy là chỉ theo dõi độ phóng quang của đề mục nên con nhìn tiếp.

Con tưởng mình hoa mắt khi trên cái nền ánh sáng đó xuất hiện từng màu khác nhau. Nó không phải thành từng tia như kiểu em bé vẽ và tô màu đâu.

Nó ẩn hiện trong nhau, như kiểu những tế bào màu sắc trộn lẫn. giống như cái màu ánh ngọc trai ( trắng ánh 7 màu)
Đẹp quá. Con chỉ biết nhìn và cảm nhận mà không thốt lên nổi.

Con thấy mình ấm áp lạ. từng tế từng mạch máu như chảy dần dần trong con, như làm thanh sạch cơ thể con, Như cho con nguồn năng lượng mới. Mọi thứ xung quanh tươi mát. Nhẹ nhàng. và...... TUYỆT!

Con thưởng thức xong thì nghĩ rằng: Nếu người nào mà  có bệnh nặng đến mấy mà được ở nơi đây, được thưởng thức cái này thì chắc sẽ sung sướng mà khỏi bệnh luôn mất.

Con thầm nghĩ đây là đâu nhỉ? sao như thiên đường thế này? Sao vắng lặng quá? Không có ai nữa hay sao nhỉ? Rồi con lại im lặng thưởng thức tiếp.

Thì con chợt nghe thấy có tiếng nói với con rằng : đây là thức vô biên xứ .

Ủa? tiếng nói ở đây vậy ? ai nói vậy? Ông Phật nói à ? Hay là cái tâm mình nó biết mà nói nhỉ. uhm. Không trả lời nữa thì về hỏi Thầy vậy.
Nhưng mà nhất định phải nhớ mà kể chứ lỡ quên mất tiêu mọi chuyện thì biết thắc mắc thế nào?

Loanh quanh với những suy nghĩ không ra sao. Con chợt giật mình và nhớ ra mục đích của mình hôm nay là gì. Nhớ lời Thầy dặn là chỉ chú tâm vô ngôi sao nên con lại ngước lên tìm kiếm nó.

Tìm hoài không thấy. Con lại tìm thật kỹ, theo suy nghĩ thì nói phải ở tầm này - tầm này nè. Rồi con nhìn thấy nó. Cái điểm trung tâm của các tia sáng.

Con nhìn thật kỹ vào nó thôi. Không để ý gì khác thì tự nhiên mọi thứ tối lại.

Lúc đầu con hơi sợ. Nhưng con nghĩ: Thầy đã dặn thì cứ thế mà làm. kệ nó. Cái gì không phải của mình thì nó mất đi. Cái gì cần đến thì sẽ đến. Không có gì mà phải lo. Cuộc đời vốn vô thường. Có đó mà lại chẳng có gì. Không có gì nhưng lại chính là người có tất cả. Mình từ lâu đã không còn gì để sợ, để mất. Chỉ nguyện sao cho chúng sinh đỡ khổ, chúng hữu tình tìm thấy con đường giải thoát thì thân xác mình có xá chi.

Mọi thứ càng theo suy nghĩ đó mà tối lại. Mọi thứ như dần tan biến. Chỉ còn lại con. Mà hình như cũng không còn là con nữa.

Con cảm nhận cái không gian bên ngoài con. chỉ có thể dùng từ : Thanh tịnh rộng lớn.

Rồi con hướng vào trong con. Cũng chỉ là thanh tịnh.

Và con không nghĩ gì cả, thấy mình dần như từ từ tan biến. loãng ra, như thể mình không phải là mình - là một khối vật chất.

Mà con trở thành không khí. hội tụ đó. Rồi lại lãng đãng bay đi mất.

Tan ra. Nhẹ nhàng...........trải rộng....lang thang.......và biến mất giữa không trung bên ngoài.......hòa vào làm 1 với môi trường xung quanh... nên không thể phân biệt. Chỉ có thể cảm nhận........( con bí từ luôn rồi, cái cảm giác nó như thể con chết đi, và biến mất ấy).

Thật là con thoải mái nhẹ nhàng chứ không hề sợ hãi chút nào. Vì Thầy đã chỉ con đường đi rồi. Nên con cứ nhẹ nhàng mà cảm nhận thôi.

Con cũng không biết con cảm nhận và như vậy bao lâu. Chỉ biết là khi con lãng đãng tan biến đó thì điện thoại báo thức rằng con đến giờ dậy đi làm.

Con liền gom cái lãng đãng đó lại thành vật thể là con. Rồi con từ từ xả thiền.

Từ từ nhẹ nhàng từng bước cảm nhận sự sống quay lại. để thấy cái kì diệu của cuộc sống. chứ không vội vàng như mọi khi.

Con thoát dần và dậy. Nhìn đồng hồ. Con tập liền 8 tiếng đồng hồ. Và không ngủ. người quay quay. mệt đờ.

Con đến bệnh viện vì hôm nay phải làm bù. nhưng quá mệt nên con nhờ người đồng nghiệp làm giúp. và con đi về.

Nằm mê man từ sáng đến tận bây giờ mới dậy nổi. Không hẳn ngủ  mà không hẳn thức. Nên con lại nhập định lần nữa để cảm nhận cái cảm giác lãng đãng này.

Con vào nhanh và  vững vàng hơn tối qua nhiều lắm. Cũng không mất nhiều thời gian như tối qua. Và  cái cảm giác tuyệt vời đó vẫn còn trong con.

Con cố bò dậy viết bài vì sợ mất đi cái cảm giác lãng đãng nhẹ nhàng này, thì sự diễn tả không đúng nữa.

Kết quả là bây giờ ho và mệt. đừ luôn. ( không hiểu vì sao lại bị ho). Con sẽ nghỉ ngơi vài ngày và chiến đấu tiếp. Thầy chỉ cho con cách con phải làm sao nữa với.

         Đọc tới đâu nín thở tới đó,chúc TLH mau chóng thành tựu

tabàtầmsư


:) :) :) ... Cứ mỗi lần gặp bài của Tiểu Liên Hoa thì lại được nghe tả một cảnh giới mới. Đúng là một nguồn cảm hứng vô biên cho mọi hành giả tu tập ...  ;D ;D ;D

jmmy198x

đọc bài chị TLH viết hấp dẫn quá, cứ hồi hộp làm sao ấy  :D :D :D lần này nghỉ thật nha chị
A Di Đà Phật

vuhanp

Trích dẫn từ: baothoho trên Th2 04, 2012, 03:16 AM
         Đọc tới đâu nín thở tới đó,chúc TLH mau chóng thành tựu

Uhh ! BTH đọc tới đâu nín thở tới đó là trường hợp bà Hoàng Hậu nghe giảng Vô Thường đắc quả A La Hán đó nghen. :)  :)  :)

lightwest

 ;D Chị Tiểu Liên Hoa đọc thử cái tập tin này xem có giúp ích được gì cho chị ko ?? em đọc cái phần chấm trắng trong tập tin giống đoạn mà Thầy chỉ chị quán ngôi sao màu trắng ấy.  ;D ;D
https://www.hoasentrenda.com/TapTin/TT4/tt4-121to160/136.htm

baothoho

Trích dẫn từ: vuhanp trên Th2 04, 2012, 07:16 AM
Uhh ! BTH đọc tới đâu nín thở tới đó là trường hợp bà Hoàng Hậu nghe giảng Vô Thường đắc quả A La Hán đó nghen. :)  :)  :)

        Huynh ơi/đó là bà Hoàng Hậu, còn BTH đây,thì hãy ......còn phải đợi........dài daì  ;D

Tiểu Liên Hoa

#159
Thầy ơi!

Nửa tháng qua con đừ sau buổi tập nhập cõi vô sắc. Con có nghỉ mệt 1 tuần, rồi tập nhập cõi vô sắc tiếp cho nhuần nhuyễn. giờ con đã nhuần nhuyễn rồi. vô rất nhanh và vững theo đúng ý mình, vô tầng trời nào theo ý muốn.

Nhưng con chỉ dừng được Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ ( tư tưởng có như không, như tan, như hiện. Tưởng không mà vẫn có, vẫn tồn tại, trong không gian rộng mênh mông và đen) như trong bài trước con trình bày mà còn chưa biết. Thầy cũng chưa dạy con, nhưng con vô vài lần thì biết điều đó.

Con chưa biết cách làm sao để thoát khỏi đó và tiến tiếp, nên cứ dừng ở đó và tập thêm các cái khác , như độ tử hay....để gom thêm phước báu.

Hôm qua con có nhập vô sắc, nhưng mới đến vô sở hữu xứ thì con nghe có tiếng người ( là con người ạ) la thất thanh kêu cứu mạng. Nghe tiếng thảm thiết quá nên con không ngại ngần tác ý đến đó cứu người luôn. chỉ chưa đầy 1 cái chớp mắt con đã ở đó.

con thấy cảnh 1 người phụ nữ đang có bầu bị rơi từ lan can tầng trên xuống đất, dưới đất chỗ mà người đó sẽ bị rơi thì là đường xi mắng và đá,

Con hoảng hốt lao vô tầm họ rơi. và vừa đẩy vừa kéo, vì con nhìn thấy cách đó 1 khoảng tương đối là chỗ đất ẩm. con thầm nghĩ nếu ngã xuống đó sẽ chấn thương nhẹ hơn.

Con kéo rồi cố tình ở dưới họ đỡ, và cuối cùng thì họ rơi vô chỗ nền đất ẩm cách đó gần chục mét so với điểm mà đáng lẽ họ phải rơi xuống.

Sau đó con thấy mình như mất hết sức lực chỉ muốn ngã xuống.

Con nhìn lại thấy họ ổn rồi và người nhà chạy ra nên con yên tâm tác ý về phòng luôn. Con có nghe thấy tiếng nói là con sẽ bị ốm tương đối nặng, hoặc sẽ bị tai nạn, nhưng không chết đâu. ( con nghĩ là vô sư trí nói với con), nhưng con không sợ, và con nhập vô xác con.

Mệt và run lẩy bẩy cho đến tận bây giờ. 10 tiếng sau khi việc đó xảy ra.

Con về là nửa đêm, tưởng mình bị ảo giác hay bị điên, vì con nghĩ linh hồn thì làm sao mà có sức làm vậy, làm sao mà tác động được thể xác người đang sống chứ. hoang đường quá.

Nên sáng nay con có kiếm nơi xảy ra vụ việc đêm qua để kiểm tra. tại chỗ đó gần nhà con nên con biết nơi đó.

Và khi con hỏi thì cả gia đình trình bày là chuyện kỳ lạ thần tiên lắm, ngã mà rơi cách xa chục mét nên thoát chết. hai mẹ con sống và không sao, mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm thôi. nhưng vẫn nằm ở viện theo dõi hết ngày mới về.

May quá. Con thở phào và đi về, Nhưng mà sao người con lại run rẩy lẩy bẩy, toàn thân, không có tí sức nữa. Buồn nôn và lả đi như bị ốm nặng

Con đi nằm đây ạ.

Rancon

Khi đọc bài này thì mình có ý điên điên là phải làm được như vậy hay là hay hơn nữa.
;D
Cám ơn TLH :D

tabàtầmsư

Cứ mỗi lần Tiểu Liên Hoa xuất hiện thì lại có một bài hay hoặc gương mới cho cái " Từ Bi Tâm ",
& nghe nó giống như cái Tâm của các Đại Đại Bồ Tát Nhí chùa mình quá ...  ;D ;D ;D ... !!!

Hay quá và thật ngưỡng mộ  ...  ;D ;D ;D ... !!!

lengoctao27

Hôm Tết có truyện kiếm hiệp!
Hôm nay có truyện Phong Thần!
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D
Băng Thánh Ta giỏi ơi là giỏi!
;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D

Tibu

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th2 19, 2012, 12:50 AM
Thầy ơi!

Nửa tháng qua con đừ sau buổi tập nhập cõi vô sắc. Con có nghỉ mệt 1 tuần, rồi tập nhập cõi vô sắc tiếp cho nhuần nhuyễn. giờ con đã nhuần nhuyễn rồi. vô rất nhanh và vững theo đúng ý mình, vô tầng trời nào theo ý muốn.

Nhưng con chỉ dừng được Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ ( tư tưởng có như không, như tan, như hiện. Tưởng không mà vẫn có, vẫn tồn tại, trong không gian rộng mênh mông và đen) như trong bài trước con trình bày mà còn chưa biết. Thầy cũng chưa dạy con, nhưng con vô vài lần thì biết điều đó.

Con chưa biết cách làm sao để thoát khỏi đó và tiến tiếp, nên cứ dừng ở đó và tập thêm các cái khác , như độ tử hay....để gom thêm phước báu.
sẽ có chương trình cho con chơi. ;D ;D ;D
Trích dẫn
Hôm qua con có nhập vô sắc, nhưng mới đến vô sở hữu xứ thì con nghe có tiếng người ( là con người ạ) la thất thanh kêu cứu mạng. Nghe tiếng thảm thiết quá nên con không ngại ngần tác ý đến đó cứu người luôn. chỉ chưa đầy 1 cái chớp mắt con đã ở đó.
Vô Sắc mà con ;D ;D ;D
Trích dẫn

con thấy cảnh 1 người phụ nữ đang có bầu bị rơi từ lan can tầng trên xuống đất, dưới đất chỗ mà người đó sẽ bị rơi thì là đường xi mắng và đá,

Con hoảng hốt lao vô tầm họ rơi. và vừa đẩy vừa kéo, vì con nhìn thấy cách đó 1 khoảng tương đối là chỗ đất ẩm. con thầm nghĩ nếu ngã xuống đó sẽ chấn thương nhẹ hơn.

Con kéo rồi cố tình ở dưới họ đỡ, và cuối cùng thì họ rơi vô chỗ nền đất ẩm cách đó gần chục mét so với điểm mà đáng lẽ họ phải rơi xuống.
Gia tốc trọng trường là g = 9,8 m/s có nghĩa là con chỉ có một giây thôi mà con "suy tính" nhiều đến như vậy thì đúng là trình độ "chưởng môn" rồi đó! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Sau đó con thấy mình như mất hết sức lực chỉ muốn ngã xuống.

Con nhìn lại thấy họ ổn rồi và người nhà chạy ra nên con yên tâm tác ý về phòng luôn. Con có nghe thấy tiếng nói là con sẽ bị ốm tương đối nặng, hoặc sẽ bị tai nạn, nhưng không chết đâu. ( con nghĩ là vô sư trí nói với con), nhưng con không sợ, và con nhập vô xác con.
Chuyện này làm  thầy nhớ lại chuyện của một cô gíao ở trường Cao Đẳng Sư Phạm (Grand Lycée) ở trên Đà Lạt. Cô này đang vói người ra ngoài để phơi đồ. Thì cô bị rơi tự do xuống đất (9 mét). Cô thấy có ai đó xuất hiện và ôm cô trong khi bị rơi. Cô rơi xuống đất ngay cái dàng trổng đậu. Và theo hai chị em của cô đó nói lại là: "Nhờ vào dàng đậu mà cô thoát chết". Nhưng chình cái cô bị rơi thì lại xác định là chính cái nhân vật bay lại và ôm cô trên không gian mới là người cứu sống cô.
Trích dẫn
Mệt và run lẩy bẩy cho đến tận bây giờ. 10 tiếng sau khi việc đó xảy ra.
Con bị hết sức! Theo kinh nghiệm là một linh hồn có thể nâng gấp ba lần trọng lượng bình thường mà thể xác có thể nâng được.
Trích dẫn

Con về là nửa đêm, tưởng mình bị ảo giác hay bị điên, vì con nghĩ linh hồn thì làm sao mà có sức làm vậy, làm sao mà tác động được thể xác người đang sống chứ. hoang đường quá.
Nhờ vào độ tập trung tư tưởng cực kỳ mạnh mẻ từ Tứ Thiền trở lên thì có thể thực hiện được chuyện trên ;D ;D ;D Làm xong thì ốm nhách, ăn uống dưởng sức cho đàng hoàng nghe con, nhớ đó nghe! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Nên sáng nay con có kiếm nơi xảy ra vụ việc đêm qua để kiểm tra. tại chỗ đó gần nhà con nên con biết nơi đó.
Đây là động tác rất là nhà nghề! Chịu bị kiểm tra để tránh cái ảo giác! Con làm hay và rất rất rất là nhà nghề ;D ;D ;D! Tội nghiệp cho con tui!!!
Trích dẫn
Và khi con hỏi thì cả gia đình trình bày là chuyện kỳ lạ thần tiên lắm, ngã mà rơi cách xa chục mét nên thoát chết. hai mẹ con sống và không sao, mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm thôi. nhưng vẫn nằm ở viện theo dõi hết ngày mới về.
Tuyệt vời! ;D ;D ;D
Trích dẫn
May quá. Con thở phào và đi về, Nhưng mà sao người con lại run rẩy lẩy bẩy, toàn thân, không có tí sức nữa. Buồn nôn và lả đi như bị ốm nặng

Con đi nằm đây ạ.
Con bị mất sức khi lôi và kéo người trong không gian. Con rất cần ăn uống nghỉ khỏe...

Alugomxu