Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Xin Thày chỉ dẫn

Bắt đầu bởi chon an tinh, Th2 10, 2012, 09:38 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

chon an tinh

Thầy kính,

Con đã tu tập theo pháp môn Niệm Phật quán chấm đỏ được hơn 2 tháng. Có lần ngồi thiền bị đau và Thầy khuyên con nên tập thiền nằm nhưng con vẫn còn ngồi nhiều hơn nằm vì sợ mình sẽ ngủ. Nhưng từ ngày "than phiền" với Thày về chuyện bị đau đó thì tự nhiên điểm đau này biến mất.
Bây giờ thì con lại có chuyện khác. Khi vừa niệm vừa quán chấm đỏ khoảng 10 phút, thì tự nhiên cái tâm con nó không muốn niệm nữa mà nó muốn im lặng, mặc dù con thấy mình vẫn đang tinh tấn chứ không có buồn ngủ. Lúc đó mắt con vẫn nhìn thẳng vào 1điểm tưởng tượng trước mặt và cố vẽ ra chấm đỏ. Càng cố gắng vẽ cái tâm càng yên tĩnh và có những thoáng giây con thấy toàn thân mình như bất động, kể cả cái nhìn trước mặt cũng bất động theo. Khi cố vẽ chấm đỏ, khoảng không gian trước mặt có vẻ như sáng hơn bình thường. Vậy xin Thày giúp con:
1. Con có phải cố gắng niệm Phật liên tục dù trong tâm mình nó muốn im lặng hay không?
2. Thầy luôn đưa ra lời khuyên nên tập 70% sức của mình, và nhiều ACE trên diễn đàn bị chóng mặt nhức đầu khi tu tập. Riêng bản thân con thì khi càng định tĩnh, càng cố vẽ chấm đỏ thì không hiểu sao con càng cảm thấy thư giãn, bình yên và lúc chấm dứt tu tập thì càng vui vẻ và muốn có thời gian thêm để tiếp tục tu nữa, và trong lòng con biết ơn Phật Pháp rất nhiều mặc dù chấm đỏ chưa hiện ra. Vậy có phải độ tập trung của con bị kém không?
3. Càng ngày, thời gian ngồi thiền của con càng bị kéo dài, lý do là vì con đã ngồi 2 giờ liên tục mà con cứ đinh ninh là con mới tu khoảng 1 tiếng thôi

Kính chúc Thày và tất cả ACE của diễn đàn sức khỏe và an lạc

CAT

ttvi

Trích dẫn từ: chon an tinh trên Th2 10, 2012, 09:38 PM
Thầy kính,

Con đã tu tập theo pháp môn Niệm Phật quán chấm đỏ được hơn 2 tháng. Có lần ngồi thiền bị đau và Thầy khuyên con nên tập thiền nằm nhưng con vẫn còn ngồi nhiều hơn nằm vì sợ mình sẽ ngủ. Nhưng từ ngày "than phiền" với Thày về chuyện bị đau đó thì tự nhiên điểm đau này biến mất.
Bây giờ thì con lại có chuyện khác. Khi vừa niệm vừa quán chấm đỏ khoảng 10 phút, thì tự nhiên cái tâm con nó không muốn niệm nữa mà nó muốn im lặng, mặc dù con thấy mình vẫn đang tinh tấn chứ không có buồn ngủ. Lúc đó mắt con vẫn nhìn thẳng vào 1điểm tưởng tượng trước mặt và cố vẽ ra chấm đỏ. Càng cố gắng vẽ cái tâm càng yên tĩnh và có những thoáng giây con thấy toàn thân mình như bất động, kể cả cái nhìn trước mặt cũng bất động theo. Khi cố vẽ chấm đỏ, khoảng không gian trước mặt có vẻ như sáng hơn bình thường. Vậy xin Thày giúp con:
1. Con có phải cố gắng niệm Phật liên tục dù trong tâm mình nó muốn im lặng hay không?
2. Thầy luôn đưa ra lời khuyên nên tập 70% sức của mình, và nhiều ACE trên diễn đàn bị chóng mặt nhức đầu khi tu tập. Riêng bản thân con thì khi càng định tĩnh, càng cố vẽ chấm đỏ thì không hiểu sao con càng cảm thấy thư giãn, bình yên và lúc chấm dứt tu tập thì càng vui vẻ và muốn có thời gian thêm để tiếp tục tu nữa, và trong lòng con biết ơn Phật Pháp rất nhiều mặc dù chấm đỏ chưa hiện ra. Vậy có phải độ tập trung của con bị kém không?
3. Càng ngày, thời gian ngồi thiền của con càng bị kéo dài, lý do là vì con đã ngồi 2 giờ liên tục mà con cứ đinh ninh là con mới tu khoảng 1 tiếng thôi

Kính chúc Thày và tất cả ACE của diễn đàn sức khỏe và an lạc

CAT

Hay quá... ;D ;D ;D

thỏ đế


Tibu

Trích dẫn từ: chon an tinh trên Th2 10, 2012, 09:38 PM
Thầy kính,

Con đã tu tập theo pháp môn Niệm Phật quán chấm đỏ được hơn 2 tháng. Có lần ngồi thiền bị đau và Thầy khuyên con nên tập thiền nằm nhưng con vẫn còn ngồi nhiều hơn nằm vì sợ mình sẽ ngủ. Nhưng từ ngày "than phiền" với Thày về chuyện bị đau đó thì tự nhiên điểm đau này biến mất.
Bây giờ thì con lại có chuyện khác. Khi vừa niệm vừa quán chấm đỏ khoảng 10 phút, thì tự nhiên cái tâm con nó không muốn niệm nữa mà nó muốn im lặng, mặc dù con thấy mình vẫn đang tinh tấn chứ không có buồn ngủ. Lúc đó mắt con vẫn nhìn thẳng vào 1điểm tưởng tượng trước mặt và cố vẽ ra chấm đỏ. Càng cố gắng vẽ cái tâm càng yên tĩnh và có những thoáng giây con thấy toàn thân mình như bất động, kể cả cái nhìn trước mặt cũng bất động theo. Khi cố vẽ chấm đỏ, khoảng không gian trước mặt có vẻ như sáng hơn bình thường. Vậy xin Thày giúp con:
1. Con có phải cố gắng niệm Phật liên tục dù trong tâm mình nó muốn im lặng hay không?
2. Thầy luôn đưa ra lời khuyên nên tập 70% sức của mình, và nhiều ACE trên diễn đàn bị chóng mặt nhức đầu khi tu tập. Riêng bản thân con thì khi càng định tĩnh, càng cố vẽ chấm đỏ thì không hiểu sao con càng cảm thấy thư giãn, bình yên và lúc chấm dứt tu tập thì càng vui vẻ và muốn có thời gian thêm để tiếp tục tu nữa, và trong lòng con biết ơn Phật Pháp rất nhiều mặc dù chấm đỏ chưa hiện ra. Vậy có phải độ tập trung của con bị kém không?
3. Càng ngày, thời gian ngồi thiền của con càng bị kéo dài, lý do là vì con đã ngồi 2 giờ liên tục mà con cứ đinh ninh là con mới tu khoảng 1 tiếng thôi

Kính chúc Thày và tất cả ACE của diễn đàn sức khỏe và an lạc

CAT

Hay quá! Nghiệp nó tiêu trừ nên tâm con nó mạnh lên rồi đó ;D ;D ;D
Lời khuyên là:
chỉ gom tâm vẻ cho ra cái đề mục to bắng đầu đủa. Và nên tạo thói quen là nằm và dợt trên giường ngủ (70% sức lực thôi đó nghe).
Một lần nữa:
Con dợt hay lắm đó  ;D ;D ;D

chon an tinh

Kính thưa Thày và các ACE trên diễn đàn,

Thực sự CAT rất cảm động về lời khuyên và những lời khen của Thày và các ACE trên diễn đàn. Thày và các bạn đã cho CAT niềm hứng khởi tu tập.
Nhân đây con muốn tâm sự với Thày một chút: con là người từng lang thang tìm kiếm chánh pháp rất lâu, từng thử qua vài pháp môn nhưng không thành công. Khi con đặt câu hỏi về kinh nghiệm tu của bản thân với các vị Thiền Sư chỉ pháp thì thường nhận được nhũng câu trả lời " tại phước mỏng nghiệp dày", " cứ tu tập đi rồi nóng lạnh tự biết "...Vẫn biết là thế, nhưng không hiểu sao con vẫn không thông suốt. Con nghĩ rằng phàm làm việc gì ngay cả việc thế gian trần tục thì cũng cần phải có phương pháp đúng, kỹ thuật đúng.
Mỗi lần có dịp vào chùa hoặc là khi làm được việc gì tốt đẹp, con chỉ nguyện trong tâm rằng "xin chư Phật mười phương gia hộ, tất cả những việc làm này xin hồi hướng cho 1 mục đích là tìm ra chánh pháp và vị Thày hướng dẫn con tu tập.
Và hôm nay...cửa đã mở. Ai đó có nói rằng " khi bắn cung tên mình đã bắn sai 99 lần và lần 100 thì mình bắn đúng. Điều này không có nghĩa 99 lần sai là vô ích, mà thực ra nhờ nó mình mới có lần bắn trúng thứ 100".
Nhờ "99" lần sai, con đã gặp THÀY.

Kính

Tibu

Trích dẫn từ: chon an tinh trên Th2 11, 2012, 08:52 AM
Kính thưa Thày và các ACE trên diễn đàn,

Thực sự CAT rất cảm động về lời khuyên và những lời khen của Thày và các ACE trên diễn đàn. Thày và các bạn đã cho CAT niềm hứng khởi tu tập.
Nhân đây con muốn tâm sự với Thày một chút: con là người từng lang thang tìm kiếm chánh pháp rất lâu, từng thử qua vài pháp môn nhưng không thành công. Khi con đặt câu hỏi về kinh nghiệm tu của bản thân với các vị Thiền Sư chỉ pháp thì thường nhận được nhũng câu trả lời " tại phước mỏng nghiệp dày", " cứ tu tập đi rồi nóng lạnh tự biết "...Vẫn biết là thế, nhưng không hiểu sao con vẫn không thông suốt. Con nghĩ rằng phàm làm việc gì ngay cả việc thế gian trần tục thì cũng cần phải có phương pháp đúng, kỹ thuật đúng.
Mỗi lần có dịp vào chùa hoặc là khi làm được việc gì tốt đẹp, con chỉ nguyện trong tâm rằng "xin chư Phật mười phương gia hộ, tất cả những việc làm này xin hồi hướng cho 1 mục đích là tìm ra chánh pháp và vị Thày hướng dẫn con tu tập.
Và hôm nay...cửa đã mở. Ai đó có nói rằng " khi bắn cung tên mình đã bắn sai 99 lần và lần 100 thì mình bắn đúng. Điều này không có nghĩa 99 lần sai là vô ích, mà thực ra nhờ nó mình mới có lần bắn trúng thứ 100".
Nhờ "99" lần sai, con đã gặp THÀY.

Kính
Bậy mầy! ;D ;D ;D tao chưa cho mầy "quỳ  võ soài chung" (quỳ vỏ xoài riêng) là may lắm đó hehehe
Con cần gì thì cứ ghi ra, thầy tìm không ra thì... con tìm vậy hehehe ;D ;D ;D

chon an tinh

#6
Thày kính,

Một cái tâm không tu tập thì không thể vẽ ra chấm đỏ; nhưng một người có tu tập cũng chưa chắc vẽ ra được chấm đỏ.
Vậy Thày cho con hỏi:
Tâm cần những điều kiện gì và ở trạng thái nào mới có thể vẽ ra được chấm đỏ?
Con xin lỗi Thày là con rắc rối quá, Thày giúp con với nhe, nếu Thầy mà trả lời
Trích dẫnCon cần gì thì cứ ghi ra, thầy tìm không ra thì... con tìm vậy
thì con chỉ có nước khóc ròng

CAT

Tibu

#7
Trích dẫn từ: chon an tinh trên Th2 13, 2012, 10:36 AM
Thày kính,

Một cái tâm không tu tập thì không thể vẽ ra chấm đỏ; nhưng một người có tu tập cũng chưa chắc vẽ ra được chấm đỏ.
Vậy Thày cho con hỏi:
Tâm cần những điều kiện gì và ở trạng thái nào mới có thể vẽ ra được chấm đỏ?
Con xin lỗi Thày là con rắc rối quá, Thày giúp con với nhe, nếu Thầy mà trả lời
Trích dẫnCon cần gì thì cứ ghi ra, thầy tìm không ra thì... con tìm vậy
thì con chỉ có nước khóc ròng

CAT

Tất cả đều dùng dịnh luật cộng hưởng.
Động tác an trú chánh niệm đằng trước mặt (ATCNDTM)có tác dụng cực kỳ lạ lùng! Tuy là hình tướng của nó lúc nào cũng nhìn ra ngoài, ngay đằng trước mặt, nhưng kỳ thật, nó là dụng cụ tuyệt vời trong việc: Nhìn vào bên trong với cái nhìn cực kỳ chính xác, và khó chịu!

Gọi là khó chịu là vì hể mà không hội đủ điều kiện thì không cách gì  mà quán cho ra (có nghĩa là nhìn thấy đề mục).
ATCNDTM lại tác dụng y như là một rô bô.
Theo kiểu:
Đúng (hay hội đủ diều kiện) là làm! Không đúng (do điều kiện không thỏa, thiếu, quá thô) là không có gì hết,

và nếu mon men ráng sức làm mà không thèm sửa đổi tính tình, thói quen, cách sống thì nhẹ nhất là đau ê ẩm, nặng hơn là Tha Hóa nó nhập!
ANTCNDTM:
Nó đòi hỏi nhiều điều bắt buộc hành giả phài làm:

Ngắn gọn:
Kiểm soát tư tưởng liên tục.
Giử giới luật
Thiền Định.

Dài dòng, không thể nào nói hết ra được. Đại để là:

Nóng tính, Sân hận, ghen tương, ghim gút, buồn phiền,

Chụp giựt, như:
Khi linh ảnh vừa mới xuất hiện, chưa đủ mạnh [gọi là đủ mạnh khi có phát hào quang và trong lòng hành giả lại vui tới số 10 (với số 0 là không có vuisố 10 là vui tối đa)] mà hành giả đã kêu gào theo kiểu: Ngài ơi! Ngài ơi! Con nè, con nè! Thì linh ảnh không có điều kiện tồn tại, lý do là quá ồn ào, quá thô lổ, quá... chợ trời.

Ích Kỷ:
Không có câu chú hay là thánh thần nào có thể làm cho hành giả hết ích kỷ! Mà chỉ có hành giả tự thay đổi và sống ngon lành hơn mà thôi.

Tại sao?
Là vì đây là cái thấy của Chư Thiên! Mà Chư Thiên không thể nào mà còn và chấp nhận những tánh xấu như trên được.






Tibu

Trích dẫn từ: chon an tinh trên Th2 13, 2012, 10:36 AM
Thày kính,

Một cái tâm không tu tập thì không thể vẽ ra chấm đỏ; nhưng một người có tu tập cũng chưa chắc vẽ ra được chấm đỏ.
Vậy Thày cho con hỏi:
Tâm cần những điều kiện gì và ở trạng thái nào mới có thể vẽ ra được chấm đỏ?
Con xin lỗi Thày là con rắc rối quá, Thày giúp con với nhe, nếu Thầy mà trả lời
Trích dẫnCon cần gì thì cứ ghi ra, thầy tìm không ra thì... con tìm vậy
thì con chỉ có nước khóc ròng

CAT

Rồi sao?
Thì hết đưởng chớ sao nữa! Hehehe

Tuy nhiên, cuộc chơi không có hết đâu mà lo  ;D ;D ;D Thân thể thì có bệnh, có tật. Và thế nào cũng nghe đâu đó câu có tật thì có tài.
Như vậy thì ác nghiệp khi tác động vào thân thể để gây nên bệnh tật này nọ thì cũng có người khi bị cái này thì nó lại tha cho cái kia. Theo kiểu như là đã bồng em thì không có chẻ củi.

Vì lý do đó mà cũng nhờ vào vài ác tật hoặc khiếm khuyết cái nào đó mà có người đâm ra thông minh hơn và trong số đó lại có người lại tu hành được luôn!

Do vậy mà thời Đức Phật các Ngài chọn không nhà, không cửa, tối đa chỉ có ba bộ quần áo cho cả năm. Ăn xin, nhẫn nhục chịu đựng những cái khó chịu của thiên tai như mưa nắng, ruồi muổi, rừng núi, hang đá, bãi tha ma,... để mà được... cái bồng em để khỏi bữa củi.

Do đó cho nên, thông thường là khi bệnh thì liền sau đó là tử Nhưng thực tế đối với vài người: Sau cái bệnh thì lại là có hiện tượng Sinh.

Do vậy mà tu sĩ không thấy có mấy ai lành lặng là do nguyên nhân vừa nói trên.

Suy cho cùnng, bế tắt mà có cái tu thì cũng nên bế tắc! ;D ;D ;D

Còn không thì nhìn những người khác:
Họ sung sướng nhưng họ bị đọa dài dài!
Thông dông kiểu đó thì tibu không có ưa.

Còn tụi mình ráng gì thì ráng, ai mà vào cái Ngộ Đạo thì chỉ còn có 7 kiếp nữa thôi!

Nhìn hình ảnh một người sống với số kiếp là số lá trong rừng!

Và một người chỉ cón có 7 kiếp (hay là 7 chiếc lá) thì ngu gì mà chê?

Hehehe!

chon an tinh

Thày kính,

Việc đầu tiên khi thức dậy là con vào chùa. Đọc xong bài trả lời của Thày, con có cảm giác choáng váng thực sự vì những thắc mắc nghi ngờ trong tâm con vỡ ra một cái...ầm. Cảm giác biết ơn Thày tràn ngập lòng con. Ngôn ngữ nghèo nàn nên con không biết phải diễn tả cảm xúc này như thế nào mới là đủ. Bài Pháp "trên cả tuyệt vời" này đã tác động quá mạnh mẽ khiến con bàng hoàng và tự hỏi: đường tu tập của con sẽ đi lạc về đâu nếu thiếu THÀY?
Thày ơi, Thày là một vị Thày trên trên trên...cả tuyệt vời.

Với tất cả lòng biết ơn sâu xa của con

CAT

Alugomxu

Trích dẫn từ: chon an tinh trên Th2 13, 2012, 06:33 PM
Thày kính,

Việc đầu tiên khi thức dậy là con vào chùa. Đọc xong bài trả lời của Thày, con có cảm giác choáng váng thực sự vì những thắc mắc nghi ngờ trong tâm con vỡ ra một cái...ầm. Cảm giác biết ơn Thày tràn ngập lòng con. Ngôn ngữ nghèo nàn nên con không biết phải diễn tả cảm xúc này như thế nào mới là đủ. Bài Pháp "trên cả tuyệt vời" này đã tác động quá mạnh mẽ khiến con bàng hoàng và tự hỏi: đường tu tập của con sẽ đi lạc về đâu nếu thiếu THÀY?
Thày ơi, Thày là một vị Thày trên trên trên...cả tuyệt vời.

Với tất cả lòng biết ơn sâu xa của con

CAT
Khen cái Ông ni chi nhiều dữ vậy đại K, mệt lắm đó ;D ;D ;D

chon an tinh

Trích dẫnKhen cái Ông ni chi nhiều dữ vậy đại K, mệt lắm đó

Alu3xu ơi

Thông cảm cho người sơ cơ đi huynh. CAT đang ăn ngay nói thật đó, Ông hay mà không khen thì chẳng lẽ làm..thinh? Cái chùa này ngộ quá ha huynh, khen Thày mà cũng có người than phiền. Chùa hơi bị lạ, đệ tử bị lạ còn Thày thì quá ...lạ.

Chân thành muốn làm quen huynh

CAT

Rancon

vô đây mà khen ổng thì chỉ có là mới vô thôi. anh cứ chơi với tụi này từ từ anh sẽ hiểu.

dongkiet

Trích dẫn từ: Tibu trên Th2 13, 2012, 06:27 PM
Rồi sao?
Thì hết đưởng chớ sao nữa! Hehehe

Tuy nhiên, cuộc chơi không có hết đâu mà lo  ;D ;D ;D Thân thể thì có bệnh, có tật. Và thế nào cũng nghe đâu đó câu có tật thì có tài.
Như vậy thì ác nghiệp khi tác động vào thân thể để gây nên bệnh tật này nọ thì cũng có người khi bị cái này thì nó lại tha cho cái kia. Theo kiểu như là đã bồng em thì không có chẻ củi.

Vì lý do đó mà cũng nhờ vào vài ác tật hoặc khiếm khuyết cái nào đó mà có người đâm ra thông minh hơn và trong số đó lại có người lại tu hành được luôn!

Do vậy mà thời Đức Phật các Ngài chọn không nhà, không cửa, tối đa chỉ có ba bộ quần áo cho cả năm. Ăn xin, nhẫn nhục chịu đựng những cái khó chịu của thiên tai như mưa nắng, ruồi muổi, rừng núi, hang đá, bãi tha ma,... để mà được... cái bồng em để khỏi bữa củi.

Do đó cho nên, thông thường là khi bệnh thì liền sau đó là tử Nhưng thực tế đối với vài người: Sau cái bệnh thì lại là có hiện tượng Sinh.

Do vậy mà tu sĩ không thấy có mấy ai lành lặng là do nguyên nhân vừa nói trên.

Suy cho cùnng, bế tắt mà có cái tu thì cũng nên bế tắc! ;D ;D ;D

Còn không thì nhìn những người khác:
Họ sung sướng nhưng họ bị đọa dài dài!
Thông dông kiểu đó thì tibu không có ưa.

Còn tụi mình ráng gì thì ráng, ai mà vào cái Ngộ Đạo thì chỉ còn có 7 kiếp nữa thôi!

Nhìn hình ảnh một người sống với số kiếp là số lá trong rừng!

Và một người chỉ cón có 7 kiếp (hay là 7 chiếc lá) thì ngu gì mà chê?

Hehehe!

Con đọc mà thấy nôn nao sao sao ấy... Thầy ơi!!!
"Nguyện đời đời kiếp kiếp được theo Thầy, tắm mình trong Chánh Pháp và thực hiện các hạnh lành.

Nguyện nghe được lời của các chúng hữu tình mong cầu gặp Pháp và thân có được các phương tiện hữu ích để giúp họ được thấy ánh sáng của Pháp và đạt được giải thoát một cách rốt ráo."

chon an tinh

Thày kính

Buổi thiền tập sáng nay đã mang lại cho con một cảm xúc phúc lạc. Nó tràn ngập lòng con khiến con lại phải trở lại diễn đàn chia xẻ với Thày.
Con bắt đầu buổi tập lúc 6g sáng. Sau khoảng 2 giờ tập, tâm con bắt đầu định tĩnh, tập trung và tự nhiên nó rất nhạy cảm với ý nghĩ. Các tư tưởng vừa nổi lên là con trông thấy liền nên tâm không chạy theo và không phân tán. Con nhìn vào khoảng không trước mặt và thấy ánh sáng hơi vàng, lòng con an lạc vui vẻ rất nhiều nhưng vì thói quen chỉ tu khoảng 2 tiếng thôi nên con chấm dứt buồi tập.
Một điều kỳ lạ là sau khi ngưng tập khoảng 45 phút, con thấy tâm mình có một sự thúc đẩy mơ hồ nào đó, có thể là dư âm an lạc hay lý do gì khác nữa mà con không biết; con quay lại buổi tập lần nữa.
Vừa ngồi xuống vài phút, con cảm giác tâm định tĩnh mức độ sâu hơn, toàn thân nhẹ và dường như trống rỗng. Con nhẹ nhàng khởi lên ý tưởng gom tâm lại 1 điểm để tập trung quán chấm đỏ. Thày biết không, chấm đỏ thì chẳng hiện ra mà niềm vui (nói vui cũng không đúng lắm, cảm giác này không biết phải diễn tả làm sao nữa Thày) tràn ngập mọi nơi trong cơ thể, dường như nó lan tỏa ở cấp độ tế bào. Phút giây này lòng con tự nhiên nghĩ đến ân đức của Thày và Đức Phật và niềm phúc lạc tăng trưởng mạnh mẽ.Thế là thêm 1 giờ tu nữa mà con tưởng đâu chỉ 20 - 30 phút.
Con có ý nghĩ này muốn hỏi Thày:
Đề mục tu của Thày giao cho con là vẽ ra chấm đỏ. Đến giờ con vẫn chưa vẽ ra nhưng con lại không hề cảm thấy áp lực hay cần phải nỗ lực. Hiện giờ con rất thích tu, nhưng trong lúc tập thì cái tâm nó cứ tự nhiên mà chẳng nỗ lực gì như vậy. Mặc dù chưa đạt tới cái đích này, nhưng trên con đường đi đến mục tiêu đó con đã nhận được quá nhiều ân sủng. Việc "thiếu nỗ lực" mà "thừa niềm vui" này có ảnh hưởng đến việc vẽ chấm đỏ không Thày?
Thày ơi,
Con sắp có 2 ngày cuối tuần không phải làm việc, và con sẽ tăng tốc lực tu tập. Lúc này tâm con cứ muốn quay về "An trú CNTM" do buổi thiền tập vừa rồi vẫn đang ảnh hưởng kéo dài. Ở  xứ sở cách VN nửa vòng trái đất, xin Thày tiếp tục gởi cho con những giao cảm an lành để con tinh tấn thêm Thày nhé

Với tất cả lòng tôn kính

CAT