Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Rắc rối.

Bắt đầu bởi Tibu, Th6 29, 2014, 10:07 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Tibu

Khi gặp rắc rối thì chỉ còn nước kêu trời và tìm cách than thân, trách phận.
========================

Phật giáo đòi hỏi cao cấp nhất khi gặp rắc rối.

1. Khi đang còn ở Cận Định:
Kinh đề nghị đọc: Kinh Nhất Dạ Hiền Giả.
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-V/93-vo-niem-831

https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/ThuVienHSTD/TrungBoKinhIII.pdf
Tìm đọc bài kinh Nhất Dạ Hiền Giả (có bốn bài, nhưng đại ý lại giống nhau)

Thực hiện:
Ngắm nhìn nó (cái rắc rối).
Để ý khi nào nó khởi lên, khi nào nó ngưng phát triển, khi nào nó hết.

Khi nó (cái rắc rối) hết thì biết nó hết.
================
Trên đây là hết bước thứ nhất.
================

2. Khi tiếp tục tu tới Sắc Giới: Lần lượt bỏ: Tầm; Tứ; Hỷ.


3. Khi ráng hết sức để tu tới Vô Sắc Giới: Chỉ còn Nhất Tâm và Lạc.

4. Và sau cùng là vào Diệt Thọ Tưởng Định.

Cho đến lúc này, bài kinh Nhất Dạ Hiền Giả mới có dịp phát huy hết sức mạnh của nó.

TÓM LẠI:
Khi gặp rắc rối và ngay lúc còn đang ở Cận Định thì nên đọc những bài sau đây:
http://www.budsas.org/uni/u-thuthay/thu00.htm

http://www.youtube.com/playlist?list=PLoCmuEtYXkKAmlr4MECYiDyTtgFEyPvvz

Còn một địa chỉ nữa cũng có viết và đọc (giọng Bắc) về các bức thư "Thầy Trò"
http://www.trungtamhotong.org/index.php?module=library&function=viewall&k=thầy+trò&sw=1
Bà con nhấp vào con số thì mới sang trang khác được.

https://archive.org/details/ThuThayTro-HtVienMinh
Đọc giọng Bắc theo thể hỏi đáp.

Tuy nhiên, như tibu đã nói: Đây chỉ là phản ứng gần đúng khi tu sĩ đang còn ở Cận Định.

Thiện Duyên

Trích dẫn từ: Tibu trên Th6 29, 2014, 10:07 PM
Khi gặp rắc rối thì chỉ còn nước kêu trời và tìm cách than thân, trách phận.
========================

Phật giáo đòi hỏi cao cấp nhất khi gặp rắc rối.

1. Khi đang còn ở Cận Định:
Kinh đề nghị đọc: Kinh Nhất Dạ Hiền Giả.
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-V/93-vo-niem-831

https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/ThuVienHSTD/TrungBoKinhIII.pdf
Tìm đọc bài kinh Nhất Dạ Hiền Giả (có bốn bài, nhưng đại ý lại giống nhau)

Thực hiện:
Ngắm nhìn nó (cái rắc rối).
Để ý khi nào nó khởi lên, khi nào nó ngưng phát triển, khi nào nó hết.

Khi nó (cái rắc rối) hết thì biết nó hết.
================
Trên đây là hết bước thứ nhất.
================

Thầy ơi, theo con thấy khi gặp một rắc rối theo kiểu việc phải làm (hay xử lý) một vấn đề rắc rồi). Thì mình không thể chỉ ngồi để ý đến nó không thôi mà còn phải tìm cách giải quyết nó. Như vậy, theo như Thầy nói thì "Để ý khi nào nó khởi lên, khi nào nó ngưng phát triển", vậy nếu mình không giải quyết thì làm sao vấn đề nó ngưng phát triển được? Hay ý của Thầy ở đây là vừa xử lý vấn đề rắc rối này, và vừa để ý tới nó để tránh sân, si, buồn, vui, v.v... hẻn Thầy? ;D Và khi làm vậy thì mình chỉ cần sự chú tâm vào vấn đề không thôi hay mình nên dựa vào đề mục để tránh các cảm xúc không tốt kia vậy Thầy?
Luôn luôn kiểm soát tư tưởng, con mắt, cái tai, cái mũi, cái miệng, cái tay, cái chân!
Và Chấm Đỏ Thẳng Tiến!

Tibu

#2
Trích dẫn từ: Thiện Duyên trên Th6 30, 2014, 05:12 AM
Trích dẫn từ: Tibu trên Th6 29, 2014, 10:07 PM
Khi gặp rắc rối thì chỉ còn nước kêu trời và tìm cách than thân, trách phận.
========================

Phật giáo đòi hỏi cao cấp nhất khi gặp rắc rối.

1. Khi đang còn ở Cận Định:
Kinh đề nghị đọc: Kinh Nhất Dạ Hiền Giả.
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-V/93-vo-niem-831

https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/ThuVienHSTD/TrungBoKinhIII.pdf
Tìm đọc bài kinh Nhất Dạ Hiền Giả (có bốn bài, nhưng đại ý lại giống nhau)

Thực hiện:
Ngắm nhìn nó (cái rắc rối).
Để ý khi nào nó khởi lên, khi nào nó ngưng phát triển, khi nào nó hết.

Khi nó (cái rắc rối) hết thì biết nó hết.
================
Trên đây là hết bước thứ nhất.
================

Thầy ơi, theo con thấy khi gặp một rắc rối theo kiểu việc phải làm (hay xử lý) một vấn đề rắc rồi). Thì mình không thể chỉ ngồi để ý đến nó không thôi mà còn phải tìm cách giải quyết nó. Như vậy, theo như Thầy nói thì "Để ý khi nào nó khởi lên, khi nào nó ngưng phát triển", vậy nếu mình không giải quyết thì làm sao vấn đề nó ngưng phát triển được? Hay ý của Thầy ở đây là vừa xử lý vấn đề rắc rối này, và vừa để ý tới nó để tránh sân, si, buồn, vui, v.v... hẻn Thầy? ;D Và khi làm vậy thì mình chỉ cần sự chú tâm vào vấn đề không thôi hay mình nên dựa vào đề mục để tránh các cảm xúc không tốt kia vậy Thầy?
Tất nhiên là giải quyết nó, và theo tài liệu thì cũng kèm theo cách nhìn ngắm nó.
như trong địa chỉ sau đây:
http://www.trungtamhotong.org/index.php?module=library&function=viewall&k=thầy%20trò&sw=1&page=6

https://archive.org/details/ThuThayTro-HtVienMinh
(Đọc giọng Bắc theo thể hỏi và đáp)

Nhìn chung thì nó... cũng như không! Nhưng thật ra nó cho mình biết bản chất của cuộc đời. Và cái đó là điều quan trọng.

TLT

#3
Trích dẫn từ: Tibu trên Th6 29, 2014, 10:07 PM
Khi gặp rắc rối thì chỉ còn nước kêu trời và tìm cách than thân, trách phận.
========================

Phật giáo đòi hỏi cao cấp nhất khi gặp rắc rối.

1. Khi đang còn ở Cận Định:
Kinh đề nghị đọc: Kinh Nhất Dạ Hiền Giả.
https://www.hoasentrenda.com/fp/tap-tin/tap-tin-V/93-vo-niem-831

https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/ThuVienHSTD/TrungBoKinhIII.pdf
Tìm đọc bài kinh Nhất Dạ Hiền Giả (có bốn bài, nhưng đại ý lại giống nhau)

Thực hiện:
Ngắm nhìn nó (cái rắc rối).
Để ý khi nào nó khởi lên, khi nào nó ngưng phát triển, khi nào nó hết.

Khi nó (cái rắc rối) hết thì biết nó hết.
================
Trên đây là hết bước thứ nhất.
================


Thầy ơi !Cho con hỏi cá̀i nì với ạ  ;D ;D

-Có 1 thời gian trước đây lâu lắm rồi,con đọc sách về cái Không và con bắt chước theo sách:Khi có suy nghĩ  gì /hay nói chuyện trong đầu đến thì con nhìn nó và nghĩ̀ "Không",và tự nhiên là "dứt suy nghĩ".
Chuyện gì cũng "Không"và không thèm suy nghĩ...
Rồi lâu ngày con thấy con hay quên,và tệ hơn nữa là không biết cách nói chuyện.Khi có 1 vấn đề gì đó thì cứ trơ trơ ra,không linh động suy nghĩ gì được...
Và do đó con phải dứt chữ "Không" này liền,vì nghĩ rằng: gọi là tu thì trí tuệ phải phát triển,chứ sao lại ngơ ngơ và chậm chạp trí não vậy.
Sau này con thấy Thầy giải thích và thấy đúng quá chừ  ;D

-Thế nhưng bây giờ,do tâm thức lao chao mà con áp dụng "Nhất Dạ Hiền Giả"

Quá khứ không truy tìm
Tương lai không ước vọng
Quá khứ đã đoạn tận
Tương lai thì chưa đến
.......
Chỉ có pháp hiện tại
Tuệ quán chính là đây
......
Lúc sinh hoạt bình thường
Khi tâm thức con sân hận/lao chao,con nhìn nó và nó dứt cái lao chao đó
Nó dứt,rồi lại tiếp tục lao chao,..rồi nhìn nó ..rồi lại dứt
Có khi con nhớ thì khi nó dứt xong,con qua với đề mục liền.

Nhưng đề mục thì nó khó hơn việc nhìn cái lao chao này vì sự tập trung phải mạnh,trong khi do sinh hoạt thì cảnh /môi trường làm mình dễ mất tập trung.Cho nên nhìn và dứt cái lao chao này dễ hơn.
Và làm riết nó hình như cũng gần  thành thói quen

Nhưng Chú ơi!
Không biết con có làm sai cái gì hay không mà dạo này con cũng hay quên quá!
Chuyện tí xíu,con để cái điện thoại ở đâu con tìm cũng không ra.Tệ lậu hơn là con đi mua đồ mà con chưa đưa tiền người ta, mà con cứ khăng khăng là đưa tiền rồi...(con quê trong lòng quá!).

Con tự phân tích vấn đề

-Con sựt nhớ lại thời quá khứ,con làm cái "không" hình như nó cũng giống như bây giờ:Là nhìn nó và nó dứt suy nghĩ.
Không biết mình làm có giống cái "không" vậy không?

-Cái hay quên của mình nó có thể  xảy ra 2 trường hợp:
1.Là do mình lao chao quá,tâm thức như "con khỉ",nên mình cũng hay quên
2.Là do mình áp dụng "quá khứ không truy tìm..-quá khứ đã đoạn tận" -> nên mình quên bén cái quá khứ mình đã làm gì?(giống cái "không " ko?)
Vậy cái nào là đúng?

Như trong câu chuyện mua đồ không trả tiền ở trên,con cũ̃ng cứ hỏi tại sao mình lại nói là mình trả tiền rồi? (và lúc đó con nhớ mình đâu có  "lao chao" gì đâu)
-Không hiểu sao"cái hình ảnh con đưa tiền cho ng bán hàng ,và người  bán hàng cầm rồi" nó lại đậm trong tâm trí con.
Và con nghĩ có lẽ Cái ý nghĩ là "đưa tiền và ng bán hàng cầm tiền "thì nó nhớ,nhưng cái hành động "không đưa tiền" thì nó không  nhớ
Hình như nó cứ xen lẩn "lao chao"->nhìn ->(dứt)->lao chao-> nhìn ->(dứt)... là mình làm 2 "hành động của tâm thức": lao chao và nhìn( dứt) -> làm cho nó khi thì có ,khi thì  "dứt..khoát " ..linh tinh quá nhiều quá,nên nó không nhớ rõ ràng ??

Chú ơi!
1.Con làm có làm sai cái gì không ạ?hay là do đầu óc con có vấn đề ?

2."Quá khứ không truy tìm" để không nghĩ nhớ quá khứ,"tương lai không ước vọng" để không nghĩ đến tương lai.
Chỉ có cái hiện tại,mà cái hiện tại cũa mình là mình "đang nghĩ đến cái linh tinh/quá khứ/tương lai" thì mình lại đoạn tận/không ước vọng... trở về "chấm dứt-không". Vậy câu quan trọng "Tuệ quán chính là đây" là chính xác là làm cái gì ạ?
Hay câu "Tuệ quán chính là đây " là áp dụng khi vào DTTD thôi phải không ạ?

Con cám ơn

Kính


 

minhquang

minhquang có xíu kinh nghiệm khi tự tập Tâm Không xin chia sẽ với TLT. Lúc trước khi siêng năng tập thì có tình trạng quên (lúc mới tập Tâm Không sẽ không bị tình trạng này), nhiều lúc viết ra giấy để đọc và làm, nhưng quên đọc giấy, khi tập ATCNĐTM không bị như vậy nữa. Mới đây, khi tập thì trình tự như sau:

-trước khi vào tập mình hít thở nhưng không quán số điện tử, rồi sau đó mới quán đề mục thì tình trạng quên như trước lại xảy ra.

-trước khi tập mình hít thở và quán số điện tử, nhưng có 1 khoảng vài cái hít thở không quán số điện tử và sau đó mới quán đề mục thì tình trang quên ít ít xảy ra.

Lưu ý: cả 2 trường hợp trên đề mục không ra hoặc có nhưng chập chờn.

Khi bị quên mình mới dò lại xem và điều chỉnh như sau: hít thở + quán số điện tử và sau đó là quán đề mục liền.

Về sau nghiệm ra, khi mình không quán 1 chút xíu thôi thì Tâm tự động hiểu gạt bỏ những dữ kiện được cho là không cần thiết ra khỏi bộ nhớ dẫn đến tình trạng hay quên về sau.

Ví dụ: TLT nhìn và dứt cái lao chao được liền ... nhưng có khi mới quán đề mục, thì cũng gần giống cách tập trên của minhquang.

Tóm lại làm đúng bài Thầy đã hướng dẫn sẽ không bị quên:
-hít thở phải quán số điện tử
-niệm Phật phải quán chấm đỏ

Trên đây, cũng chỉ là kinh nghiệm cá nhân xin nhờ Thầy và các bạn chỉnh sửa dùm.

TLT

Trích dẫn từ: minhquang trên Th7 09, 2014, 08:26 AM
minhquang có xíu kinh nghiệm khi tự tập Tâm Không xin chia sẽ với TLT. Lúc trước khi siêng năng tập thì có tình trạng quên (lúc mới tập Tâm Không sẽ không bị tình trạng này), nhiều lúc viết ra giấy để đọc và làm, nhưng quên đọc giấy, khi tập ATCNĐTM không bị như vậy nữa. Mới đây, khi tập thì trình tự như sau:

-trước khi vào tập mình hít thở nhưng không quán số điện tử, rồi sau đó mới quán đề mục thì tình trạng quên như trước lại xảy ra.

-trước khi tập mình hít thở và quán số điện tử, nhưng có 1 khoảng vài cái hít thở không quán số điện tử và sau đó mới quán đề mục thì tình trang quên ít ít xảy ra.

Lưu ý: cả 2 trường hợp trên đề mục không ra hoặc có nhưng chập chờn.

Khi bị quên mình mới dò lại xem và điều chỉnh như sau: hít thở + quán số điện tử và sau đó là quán đề mục liền.

Về sau nghiệm ra, khi mình không quán 1 chút xíu thôi thì Tâm tự động hiểu gạt bỏ những dữ kiện được cho là không cần thiết ra khỏi bộ nhớ dẫn đến tình trạng hay quên về sau.

Ví dụ: TLT nhìn và dứt cái lao chao được liền ... nhưng có khi mới quán đề mục, thì cũng gần giống cách tập trên của minhquang.

Tóm lại làm đúng bài Thầy đã hướng dẫn sẽ không bị quên:
-hít thở phải quán số điện tử
-niệm Phật phải quán chấm đỏ

Trên đây, cũng chỉ là kinh nghiệm cá nhân xin nhờ Thầy và các bạn chỉnh sửa dùm.

Cám ơn Anh MinhQuang nha  ;D ;D
Tốt nhất chắc là trở về đề mục của mình thôi ạ

Kính

*Tiểu Liên*

#6
   Thầy ơi :)
   Con thử những cách kiểm tra tư tưởng khác nhau: niệm phật bình thường, niệm phật tông cao, nhớ đề mục nhưng con đều bị thất bại. Lí do: nó không phù hợp với sức khỏe và tâm lí của con, nên con không duy trì được những cách này lâu được. Kết quả: đâu lại vào đó, tâm cứ rơi vào bất an lo âu... và vẫn cứ tệ hoài.
   Mấy hôm nay con dùng cách Thầy chỉ ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục con thấy đỡ hẳn. Tâm lí ổn định an vui hơn. Cơ thể con cũng thả lỏng hơn, đầu cũng đỡ căng thẳng. Sức khỏe tốt hơn. Khi con sám hối thì độ tập trung của con mạnh hơn, ý rõ ràng hơn. Con thấy rất mừng.
   Nhưng con bị hoang mang ở chổ này:
   Con thấy phương pháp ở topic này nó gần giống với phương pháp Nhĩ căn viên thông của thầy Quảng Đông.
   Phương pháp của thầy Quảng Đông,thầy đã thử qua( hình như con đọc ở tập tin),,ngoài cái được ra, thầy có nói kết quả là: trí nhớ giảm sút rõ rệt, quên trước quên sau.
    Thầy ơi,cho con hỏi:
     1, Con dùng cách thầy chỉ ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục có bị giảm sút trí nhớ quá nhiều không?
     2, Nếu với phước báu ít ỏi của con, con dùng cách ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục thì con sẽ bị giảm sút trí nhớ nhiều chẳng hạn. Con vẫn tiếp tục dùng cách này để kiểm tra tư tưởng liên tục được không ạ? vì Cho đến bây giờ con vẫn chưa tìm thấy cách kiểm tra tư tưởng liên tục nào hay và phù hợp hơn cách ở topic này...
Nguyện cho con đời đời kiếp kiếp theo thầy Tibu như hình với bóng,góp cái sức lực "chút chùn chụt" của con cho đại nghiệp độ sanh thoát khổ.

Tibu

Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th9 20, 2015, 04:37 AM
  Thầy ơi :)
   Con thử những cách kiểm tra tư tưởng khác nhau: niệm phật bình thường, niệm phật tông cao, nhớ đề mục nhưng con đều bị thất bại. Lí do: nó không phù hợp với sức khỏe và tâm lí của con, nên con không duy trì được những cách này lâu được. Kết quả: đâu lại vào đó, tâm cứ rơi vào bất an lo âu... và vẫn cứ tệ hoài.
   Mấy hôm nay con dùng cách Thầy chỉ ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục con thấy đỡ hẳn. Tâm lí ổn định an vui hơn. Cơ thể con cũng thả lỏng hơn, đầu cũng đỡ căng thẳng. Sức khỏe tốt hơn. Khi con sám hối thì độ tập trung của con mạnh hơn, ý rõ ràng hơn. Con thấy rất mừng.
   Nhưng con bị hoang mang ở chổ này:
   Con thấy phương pháp ở topic này nó gần giống với phương pháp Nhĩ căn viên thông của thầy Quảng Đông.
   Phương pháp của thầy Quảng Đông,thầy đã thử qua( hình như con đọc ở tập tin),,ngoài cái được ra, thầy có nói kết quả là: trí nhớ giảm sút rõ rệt, quên trước quên sau.
    Thầy ơi,cho con hỏi:
     1, Con dùng cách thầy chỉ ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục có bị giảm sút trí nhớ quá nhiều không?
     2, Nếu với phước báu ít ỏi của con, con dùng cách ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục thì con sẽ bị giảm sút trí nhớ nhiều chẳng hạn. Con vẫn tiếp tục dùng cách này để kiểm tra tư tưởng liên tục được không ạ? vì Cho đến bây giờ con vẫn chưa tìm thấy cách kiểm tra tư tưởng liên tục nào hay và phù hợp hơn cách ở topic này...
Con tập đúng cách không?
Nếu tập đúng thì con bị giảm trí nhớ chưa?

Nếu có thì trở về sám hối câu mà chính con không thích đó.

Nếu không thì... tập tiếp.

Lời dặn:
Tuy nhiên, cho dù thích hay không thích, con nên:

Về lại phương pháp sám hối, với cái câu mà con không thích đó.

*Tiểu Liên*

#8
Trích dẫn từ: Tibu trên Th9 20, 2015, 08:24 AM
Trích dẫn từ: *Tiểu Liên* trên Th9 20, 2015, 04:37 AM
  Thầy ơi :)
   Con thử những cách kiểm tra tư tưởng khác nhau: niệm phật bình thường, niệm phật tông cao, nhớ đề mục nhưng con đều bị thất bại. Lí do: nó không phù hợp với sức khỏe và tâm lí của con, nên con không duy trì được những cách này lâu được. Kết quả: đâu lại vào đó, tâm cứ rơi vào bất an lo âu... và vẫn cứ tệ hoài.
   Mấy hôm nay con dùng cách Thầy chỉ ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục con thấy đỡ hẳn. Tâm lí ổn định an vui hơn. Cơ thể con cũng thả lỏng hơn, đầu cũng đỡ căng thẳng. Sức khỏe tốt hơn. Khi con sám hối thì độ tập trung của con mạnh hơn, ý rõ ràng hơn. Con thấy rất mừng.
   Nhưng con bị hoang mang ở chổ này:
   Con thấy phương pháp ở topic này nó gần giống với phương pháp Nhĩ căn viên thông của thầy Quảng Đông.
   Phương pháp của thầy Quảng Đông,thầy đã thử qua( hình như con đọc ở tập tin),,ngoài cái được ra, thầy có nói kết quả là: trí nhớ giảm sút rõ rệt, quên trước quên sau.
    Thầy ơi,cho con hỏi:
     1, Con dùng cách thầy chỉ ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục có bị giảm sút trí nhớ quá nhiều không?
     2, Nếu với phước báu ít ỏi của con, con dùng cách ở topic này để kiểm tra tư tưởng liên tục thì con sẽ bị giảm sút trí nhớ nhiều chẳng hạn. Con vẫn tiếp tục dùng cách này để kiểm tra tư tưởng liên tục được không ạ? vì Cho đến bây giờ con vẫn chưa tìm thấy cách kiểm tra tư tưởng liên tục nào hay và phù hợp hơn cách ở topic này...
Con tập đúng cách không?
Nếu tập đúng thì con bị giảm trí nhớ chưa?

Nếu có thì trở về sám hối câu mà chính con không thích đó.

Nếu không thì... tập tiếp.

Lời dặn:
Tuy nhiên, cho dù thích hay không thích, con nên:

Về lại phương pháp sám hối, với cái câu mà con không thích đó.

Con hiểu về cách kiểm tra tư tưởng liên tục như sau:
   Giống như khi ngắm nhìn bông hoa, mình không nhận xét là bông hoa đẹp hay xấu, sắp tới nó sẽ nở như thế này như thế kia,... mà mình chỉ ngắm nhìn( biết) nó "như thực tại nó đang là".
   Trong đời sống hằng ngày, dòng tư tưởng cứ trôi chảy, con không cố NÍU GIỮ hay cố LOẠI BỎ một tư tưởng nào, mà chỉ ngắm nhìn( biết) tư tưởng "như thực tại nó đang là".
  Cố gắng giữ tâm cho nó đừng chạy lung tung, lang thang quá nhiều ra khỏi thực tại.
  Con thấy trong những bức thư thầy trò(ht Viên Minh) trên họ gọi là "chánh niệm tỉnh giác".
  Con hiểu vậy đúng chưa thầy?

  Khi con thực hành thì con thấy con tốt hơn và không bị giảm trí nhớ gì hết.
  Chuyện giảm trí nhớ là chuyện con lo xa vậy thôi ạ.

  Như vậy con vẫn dùng cách này để kiểm tra tư tưởng liên tục trong đời sống hàng ngày, và khi nào con thấy khỏe con dùng phương pháp sám hối với bài sám hối( có câu sám hối đó) thầy nhé.
Nguyện cho con đời đời kiếp kiếp theo thầy Tibu như hình với bóng,góp cái sức lực "chút chùn chụt" của con cho đại nghiệp độ sanh thoát khổ.