Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tình hình tu tập của Trâu Đất

Bắt đầu bởi Trâu Đất, Th12 22, 2014, 08:43 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Trâu Đất

     Con chào chú Tibu và các ace cô chú trong chùa mình.
    Con lập topic này để báo cáo tình hình tu tập của mình,một mặt nhắc nhở mình một mặt để có thể nhận được những lời khuyên cũng như giải đáp các khúc mắc của con trong tu học.
    SGNT nhận đề mục niệm Phật quán chấm đỏ ngày 29.11.2014. tình hình như sau
    + mấy ngày đầu khi con nằm tập đề mục không ra chỉ thấy đám mây khói với mấy đốm màu sắc cứ như bị hoa mắt vậy ( mà chắc tại mắt con kém vì ngày thường khi nhìn vào bầu trời thấy đốm vàng bay loạn xạ ;D ) , nhưng những lúc vui chơi hoặc đi bách bộ buổi sớm thì thấy đề mục có ló ra màu đỏ nhỏ bằng dấu '.' , nhiều lúc đi xe đạp đề mục hiện ra chạy chạy trước mặt kéo về nó lại chạy hihi giống như trò chơi vậy. nhưng con có cảm tưởng đó là dư âm do con nhìn lâu vào đèn xe hay đèn led tivi.
     + tối ngày 20.12 nằm quán thì mới thấy đề mục lần đầu. đề mục màu đỏ cam tròn như mặt trời hoặc đỏ tươi to bằng chữ 'o' khi được khi mất,không gian xung quanh hoa hoa đốm đốm khiến con khó tập trung vào đề mục hơn.
     + khi nằm tập thấy được đề mục lần đầu rồi thì những lần sau vừa nằm một lát là thấy và ngày càng rõ lâu hơn( 2-7s gì đó :D ). khi nhìn trong bóng tối thì đề mục hiện ra màu đỏ bầm; khi nói chuyện, ngồi học trên lớp... đôi khi đề mục hiện ra mờ mờ.nhưng con nghĩ là tiết kiệm sức để tối tập nên con quên nó đi và cũng có lúc nghĩ là đề mục ra thì mình nên phát huy hết sức mà bám theo không biết nên thế nào ???
     + và khi tập con thấy cái quán có vẻ mạnh hơn cái niệm nên con quay lại tập trung vào cái niệm. mà con niệm cứ ảo ảo sao ấy không rõ ràng,cái ý không được mạnh. những lúc ấy con cố gắng dùng cái tâm chân thành ra để niệm mà vẫn vậy. có cách nào cho cái niệm nó mạnh hơn không ạ.
     +con tập mà cũng không sám hối gì cả,đôi khi chỉ tâm niệm là mình sám hối vậy thôi. vì con thấy NPQCĐ cũng là đang sám hối rồi. buổi tối chỉ tập vài mươi phút là thôi vì con đọc trong TinhDo14 thấy thầy nói bữa tập bữa bỏ là ok.  ;D nên con cũng nghĩ cứ đi từ từ thôi. vả lại tâm con cũng chưa được mạnh lắm. khi hồi hướng con đọc trong tâm mà cứ phải lặp lại cho rõ ràng vì cảm thấy như chưa được hay sao ấy.nói chung cảm giác như là mình cần phải nói ra bằng tiếng cho nó... chắc là mình đã hồi hướng hí hí đại loại thế. Mà đôi khi tập cũng hăng, bất cứ khi nào nằm kể cả lúc đi ngủ ,bị thức, mới dậy,nghỉ trưa là con tập nhưng mà chiều về đừ lắm. vì con còn phải ôn thi năm cuối cấp nữa.
     +mà nhắc đến thi cử con nhờ chú Tibu hoặc ai biết thì giúp con được k. con nên theo ngành nào hợp với con? Con học y có được k?  năm này con học hành vất vả lém k biết đường nào sau này sẽ tốt cho con về đường đời lẫn đường đạo đây haizz. hay là mặc cho nghiệp nó định đoạt. vả lại quan trọng là phải yêu nghề đúng k ạ. con thì con thấy yêu nghề y lắm.con muốn học y cổ truyền sau này giúp đỡ cha mẹ và mọi người. dù biết sẽ phải gánh nghiệp mọi người nhưng mà so với cô Ba với Chú Tibu thì cũng chẳng nhằm nhò gì hihi
     + với cho con hỏi về BHT, BHT chú có nói là vị Tổ Tịnh Độ của cư dân trên mặt trời. nhưng sao BHT lại nói em ấy là dân nhóc quỷ,địa ngục mới lên.chẳng lẽ là vị Tổ mà còn bị đọa vậy sao. hay đây chỉ là ý đồ hóa thân của Bồ Tát BHT ạ?
     +trong quá trình mình NPQCĐ trước khi gặp được pháp thân ngài A Di Đà Phật thì phải tự lực như bên thiền hả chú, chắc phải có sự gia trì khác biệt nào đó chứ ạ?
     

Happy Life

;D ;D ;D Để mình xúi dại ;D ;D ;D Nghe chơi thoai nhen.

Ngày trước mình có quấy rối thầy (đồ nhi hư đốn ;D ) Có hỏi thầy nên theo ngành y không thì được thầy trả lời thế này.

- Con có nên học y không thầy ?

- Được chớ, nhưng con phải biết đó không phải là cái bánh ngọt đâu, để trở thành 1 bác sĩ thực sự đúng nghĩa nó khó khăn ghê gớm lắm đó.

Lúc đó mình chưa biết cái sức của mình. Nên cũng học thử, rồi khó khăn, rồi bỏ cuộc, rồi có tinh thân, rồi tiếp tục học. Cứ cái vòng đó đó... Rồi thầy luôn nhắc đi nhắc lại với mình, rằng con phải biết cái sức của mình.

Và mình nhìn lại, mình biết là mình khó lòng, nếu không muốn nói là không thể học được bất kỳ 1 trường đại học nào. Vì sức tập trung của mình rất tệ, tệ lắm lận. Ngày trước mình có thể học rất nhiều, chịu được áp lực học hành tốt. Nhưng khi mắc bệnh, mình không thể tập trung quá 2 tiếng. Tức là mình không thể học nếu giờ học lớn hơn 2 tiếng. Quá 2 giờ, mình sẽ bị nhức đầu và dễ rơi vào cơn rối loạn.

Vậy đó, nên mình chấp nhận cái sức của bản thân. Và từ bỏ. Đến nay thì mình cảm thấy nhẹ nhõm lắm. Vì đã buông được cái mà mình không thể rồi.

Lúc này việc học cũng không quan trọng lắm với mình, ý nghĩa sống duy nhất của mình là tập. Còn nghề nghiệp hay gì khác chỉ là phụ.

Tóm lại, mình nghĩ nếu bạn cảm thấy đủ khả năng, đủ sức thì cứ chọn ngành mà bạn thích.

Ngoài ra còn số cái linh tinh, xem như thông tin ngoài lề hen. Mình được biết học nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành. Mình nhớ thầy có viết 1 công thức của chú Phước nhỏ cho việc học tụi mình là khi ngủ liếc ngược mắt lên trên, hình như để tăng cường trí nhớ đó. Mình không nhớ thầy viết ở bài nào nữa.

Ghi chú: Cá nhân mình thấy học hay vướn bận vào việc làm ở đời nhiều quá mình hơi khó tập trung trong khi tập.

Mong giúp được bạn.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

TrieuTuLong

#2
trieutulong tuổi đã nửa cuộc đời, hồi nhỏ hăng say lắm muốn làm đủ thứ học đủ thứ kể cả đời và đạo luôn, rốt lại tới giờ này thấy mình chẳng tới đâu...huhu
tóm lại được cái này thì mất cái kia.

Muốn đạo thì phải bỏ đời, mà muốn đời thì mình cũng không nỡ bỏ đạo... híc

Mà theo Thầy thì phải chơi tới bến. Khi nào tâm lực mạnh rồi, tu nhiều rồi thì mình thấy bỏ đời nó càng dễ... còn khi mà thấy bỏ đời sao nó khó quá thì là tu hành - tanh hù - đã có vấn đề... hù hù.

Tóm lại là đời-đạo thì ưu tiên đạo trước, cố gắng hành ngày mần cho nó ra cái đạo rồi thì mấy chuyện khác sẽ được giải quyết hết... bây giờ cứ nghĩ đi làm, đi học là đi khất thực hàng ngày để nuôi cái thân này, còn tu là nuôi linh hồn.

Thân thì nó chắc chắn sẽ đuối sức, già, chết... còn linh hồn thì còn sống hoài nhăn răn, cho tới khi tu xong thì nó sẽ thành bất tử (pháp thân).

Thức ăn của thân xác là mấy cái hàng ngày mình nuốt, còn thức ăn của một linh hồn khỏe mạnh là thiền định. Linh hồn mà ăn nhằm tham sân si thì nó càng bệnh hoạn ốm yếu rồi khổ... cái thân bị vạ lây.

Tóm lại cũng đừng nên nghỉ mình ngon, mình có nhiều phước báu để hưởng hay để làm anh hùng giúp gì ai, vì đời nó vô thường mong manh lắm, phước báu mình nhiều hay cái ngã mình mình nhiều hơn... hihi. Còn giúp người ta mà cho đúng rốt ráo thì thiệt ra cũng khó nhăn răn trần ai... có được thời gian dành cho tu hành, không rơi vào hoàn cảnh bị bức ngặt, đã là may mắn và hạnh phúc lắm rồi.

Lời khuyên của tui là học cái gì lẹ lẹ ra kiếm xèng, đủ sống, mà an nhàn, để tu. Còn nếu không thì kinh doanh buôn bán thứ gì ít bận rộn làm chỉ nửa buổi, để dành thời gian. Hoặc nếu ngon lành thì xin vô chùa nào hẻo lánh, ít người ở, mà cho mình làm mấy chuyện đơn giản không bị nhức đầu, để có thời gian mần... Đọc trong hoasentrenda thì hình như mấy Nhí có chùa ở Đà lạt đó, nếu muốn bỏ xứ đi tu luôn thì  nhớ xin phép ba mẹ mình trước...

Tui xúi dại cho bạn chơi ngông vậy thôi... dù sao thì cũng nên suy nghĩ cho kỹ, cái nào hợp lý thì mần...

Namo A-Di-Đa-Phật.
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

vantamdalat

Trích dẫnLời khuyên của tui là học cái gì lẹ lẹ ra kiếm xèng, đủ sống, mà an nhàn, để tu. Còn nếu không thì kinh doanh buôn bán thứ gì ít bận rộn làm chỉ nửa buổi, để dành thời gian. Hoặc nếu ngon lành thì xin vô chùa nào hẻo lánh, ít người ở, mà cho mình làm mấy chuyện đơn giản không bị nhức đầu, để có thời gian mần... Đọc trong hoasentrenda thì hình như mấy Nhí có chùa ở Đà lạt đó, nếu muốn bỏ xứ đi tu luôn thì  nhớ xin phép ba mẹ mình trước...
cái cha lụi TTL này cũng có tư tưởng na ná giống tui  ;D
tui khoái nhất cái dòng chử tui bôi đỏ đó cha lụi  ;D nhưng khổ nổi mình muống vậy nhưng đâu có được vậy. bởi vì nghiệp vậy.  ;D
nhưng dù sao cũng bắt tay ông cái coai  ;D khi nào rảnh đi uống cafe nhe cha lụi.  ;D
Dù khó khăn hay khổ cực, dù khốn khổ hay khốn nạn, dù hạnh phúc hay đắng cay, dù te tua hay tơi tã....ta vẫn luôn mĩm cười mà ATCN đằng trước mặt một cách kiên trì vững vàng.
"ta đang trên chuyến xe buýt cuối cùng trực chỉ Niết Bàn''

Happy Life

Trích dẫn từ: vantamdalat trên Th12 23, 2014, 04:02 AM
Trích dẫnLời khuyên của tui là học cái gì lẹ lẹ ra kiếm xèng, đủ sống, mà an nhàn, để tu. Còn nếu không thì kinh doanh buôn bán thứ gì ít bận rộn làm chỉ nửa buổi, để dành thời gian. Hoặc nếu ngon lành thì xin vô chùa nào hẻo lánh, ít người ở, mà cho mình làm mấy chuyện đơn giản không bị nhức đầu, để có thời gian mần... Đọc trong hoasentrenda thì hình như mấy Nhí có chùa ở Đà lạt đó, nếu muốn bỏ xứ đi tu luôn thì  nhớ xin phép ba mẹ mình trước...
cái cha lụi TTL này cũng có tư tưởng na ná giống tui  ;D
tui khoái nhất cái dòng chử tui bôi đỏ đó cha lụi  ;D nhưng khổ nổi mình muống vậy nhưng đâu có được vậy. bởi vì nghiệp vậy.  ;D
nhưng dù sao cũng bắt tay ông cái coai  ;D khi nào rảnh đi uống cafe nhe cha lụi.  ;D

Hahaha ;D ;D ;D 2 Chú ơi, con cũng có tư tưởng giống vậy ;D ;D ;D Bắt tay thêm chú cái hahaha ;D ;D ;D
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

Trâu Đất

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th12 23, 2014, 08:26 AM
Quan trọng là làm cái gì mà em thấy vui em ạ. Chớ đừng lo tính toán nghiệp phước nọ kia. Nếu em chưa làm đã lo chịu nghiệp thì đâu còn hứng thú để làm cái gì. Và việc nào cũng có phần nghiệp / phước chứ không phải chỉ nghành y mới có em ạ .
Chị nói ví dụ của em nhé. Em nói ví dụ em làm bác sỹ thì em lo gánh nghiệp cho bệnh nhân. Nhưng em chưa tính tới khi em chữa bệnh cho người thì số phước em nhận được nhé. Rồi còn chưa kể tới. Không phải cứ giúp người là mình sẽ gánh nghiệp hộ người ta em ạ. Nghiệp quả mỗi người nhận được đều là do cái nhân mà mỗi người đã gieo. Ừ thì khi mình can thiệp vô nghiệp quả của người ta. Mình cũng sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Nhưng với sự việc thì cái ảnh hưởng đó vốn không đáng gì.
Và chị hay nói câu này với mọi người nè: " là nghiệp hay là phước là ở góc độ nhìn"
Em còn rất ít tuổi. Nên tĩnh tâm suy nghĩ thật kỹ nha. ;D ;D ;D
Hi dạ. Vì em thấy một vì thầy dạy thiền bảo thế. Thấy hợp lý nên em cũng nghe theo. Em chỉ muốn có một việc làm ít ảnh hưởng tới việc tu mà mình thích thôi. Nhờ chị em thấy mình mở mang hơn nhiều. Đúng là đạo ở trong đời phải không chị. Em sẽ tham khảo kĩ hơn và đưa ra lựa chọn thật cho bản thân. Cảm ơn chị nhiều.

lake

Chào bạn sóng gió nhân tâm! ;D ;D
Bước vào ngưỡng cửa cuộc đời rồi đây ::).. Sẽ có những lựa chọn cho bản thân rồi, rất khó nói nếu mình không có quan điểm rõ ràng nhỉ, nghề gì nó là cả một vấn đề nếu vấn đề sau này. Vì mình cũng đã từng có người anh đi làm bên vietell do áp lực công việc quá nên không chịu được và xin  nghỉ . bạn nên lựa chọn chứ không phải bố mẹ bạn, vì nó chỉ mang phần định hướng (với mục tiêu tu tập mà ).  Người ta sống được, mình sống được..hjhj. ;D ;D
Chùa rộng lắm bạn. Chơi chơi nhiều vào cho biết  ;D ;D!
adidaphat!
" Con muốn đi, muốn đi, con vẫn muốn đi thầy ạ"

vantamdalat

Trích dẫn từ: Tiểu Liên Hoa trên Th12 23, 2014, 08:26 AM
Quan trọng là làm cái gì mà em thấy vui em ạ. Chớ đừng lo tính toán nghiệp phước nọ kia. Nếu em chưa làm đã lo chịu nghiệp thì đâu còn hứng thú để làm cái gì. Và việc nào cũng có phần nghiệp / phước chứ không phải chỉ nghành y mới có em ạ .
Chị nói ví dụ của em nhé. Em nói ví dụ em làm bác sỹ thì em lo gánh nghiệp cho bệnh nhân. Nhưng em chưa tính tới khi em chữa bệnh cho người thì số phước em nhận được nhé. Rồi còn chưa kể tới. Không phải cứ giúp người là mình sẽ gánh nghiệp hộ người ta em ạ. Nghiệp quả mỗi người nhận được đều là do cái nhân mà mỗi người đã gieo. Ừ thì khi mình can thiệp vô nghiệp quả của người ta. Mình cũng sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Nhưng với sự việc thì cái ảnh hưởng đó vốn không đáng gì.
Và chị hay nói câu này với mọi người nè: " là nghiệp hay là phước là ở góc độ nhìn"
Em còn rất ít tuổi. Nên tĩnh tâm suy nghĩ thật kỹ nha. ;D ;D ;D
Ơ. cái cô Tiểu này ngơ ngơ ở đâu vào mà nói quá hay, quá chuẩn thế nhờ.  ;D. bắt tay cái coai. khi nào rảnh uống cà phơ.  ;D
nhưng mà cô Tiêủ Liên Bông. ý lộn. Liên Hoa. ;D ơi. riêng tớ tớ chẵng muống làm ăn cái khỉ khô gì hết. tớ chỉ muống ngồi chờ sung rụng vào mồm thôi.  ;D ;D. nhưng nếu sung ko rụng thì tớ rụng vậy.  ;D ;D ;D
nhưng khổ nổi sau lưng tớ là con gái còn thơ dại, lại thêm vợ bị khuyết tật nên tớ ko thể ngồi chờ sung rụng được.
nhưng bù lại tớ có được cái ngôi chùa này cùng bà con với tấm lòng chân thật với cô Tiểu Liên Hoa này đây là niềm vinh hạnh nhất với tôi.  ;D ;D ;D
Dù khó khăn hay khổ cực, dù khốn khổ hay khốn nạn, dù hạnh phúc hay đắng cay, dù te tua hay tơi tã....ta vẫn luôn mĩm cười mà ATCN đằng trước mặt một cách kiên trì vững vàng.
"ta đang trên chuyến xe buýt cuối cùng trực chỉ Niết Bàn''

p4

#8
Trích dẫn từ: Sóng Gió Nhân Tâm
Quay lại vấn đề tu tập, cho NT hỏi khi niệm Phật quán chấm đỏ em niệm theo giai điệu này được không:
https://www.youtube.com/watch?v=HozFg8VBQZ8
Vì em thấy niệm theo giai điệu thì rất dễ niệm và có lực, lại có cảm xúc thiết tha nữa. Em hay niệm theo kiểu này cũng quen rồi. nhưng trước khi bị mang tội chế chiêu thì em cần phải hỏi ý kiến mọi người đã. xin mọi người cho ý kiến ạ
Ông thầy thường khuyên là kô nên chế chiêu. Tốt nhất là "Y PHÁP PHỤNG HÀNH", lúc đầu hơi khó, nhưng cái khó đó là do chưa quen. Mình thì nghĩ như vầy "khi mình gọi một người bên kia sông, thì tất nhiên là phải gọi to hết sức mình và phải gọi từng tiếng dài như chúúúú... Haiiiih... Lúaaaa...., thì ông chú Hai Lúa đó may ra mới nghe được, và khi lúc mình ráng hết hơi khan cổ bỏng họng thì chính lúc đó mình đã "nhất cái tâm" rồi, vì đâu có nghĩ được gì khác đâu nè. Mình nghĩ như vậy á. Hông biết mấy huynh khác nghĩ sao.

Trâu

Trích dẫn từ: Sóng Gió Nhân Tâm trên Th12 24, 2014, 12:39 AM
    Sau sự góp ý nhiệt tình của các chuyên gia hướng nghiệp em đã có quyết định riêng cho bản thân rồi  :D :D :D
    Suỵt!!! nói nhỏ với chị TLH nha : em sẽ làm theo điều mà con tim nói :D :D :D.
    Quay lại vấn đề tu tập, cho NT hỏi khi niệm Phật quán chấm đỏ em niệm theo giai điệu này được không:
     https://www.youtube.com/watch?v=HozFg8VBQZ8
     Vì em thấy niệm theo giai điệu thì rất dễ niệm và có lực, lại có cảm xúc thiết tha nữa. Em hay niệm theo kiểu này cũng quen rồi. nhưng trước khi bị mang tội chế chiêu thì em cần phải hỏi ý kiến mọi người đã. xin mọi người cho ý kiến ạ

Bạn đọc bài này :

https://www.hoasentrenda.com/fp/phuong-phap/tinh-do/cac-kieu-am-niem-phat-2070

hoặc nghe để rõ hơn

https://storage.googleapis.com/storage.hoasentrenda.com/Audio/Tinh-Do/04-CacKieuAmNiemPHAT.mp3

p4

Với những ai có tư tưởng không chịu thỏa hiệp, thì tớ thường chọn giải pháp "im lặng", nghĩa là chỉ nói khi vui, và lời đó có hữu ích thì thôi.
Và tớ cũng thường dùng luôn giải pháp "chạy là trên hết" khi gặp cảnh trái tai, nên tớ dành hầu hết thời gian, nằm võng tập ở cái chuồng heo đã bỏ. Chỉ thỉnh thoảng mới vào nhà thôi, nên vui cả nhà.
À mà khi người ta gọi (dù người đó là bố mẹ hay là đứa cháu nhỏ) thì tớ cũng đáp nhanh và đến ngay, dù cho là đang lỡ công phu.
Tốt nhất là làm tốt việc của mình mà thôi.
Giải pháp của tớ có hơi kỳ kỳ, nhưng tớ thấy là ổn với tớ.

Trâu Đất

    Thời gian qua con đã phạm tham dục nhẹ nên phiền não tùm lum, thực ra không hẳn do lòng tham nhưng con cứ áy náy khổ sở không chịu được, con làm việc gì mà thấy sai là đều như vậy,cứ như bị quả báo liền ý. chiều ngày 10 thứ bảy vừa qua con buồn quá, trách mình phụ lòng Thầy vì những lí do vớ vẩn nên con niệm sám hối Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát và NPQCĐ thì tối đó con có mơ con đi ị phân sống toàn cơm. rồi con còn mơ con có gia đình riêng đang ở với vợ con rồi chứ. con đi ra khỏi nhà một đoạn thì gặp một xe buýt đâm vào một người con liền niệm Phật cho người đó thì con thấy tay con bị thương lòi cả xương trông rất ghê nhưng mà không đau. thế là có bác hàng xóm cạnh nhà  mới chở con đi viện và con tỉnh dậy.
   Con định viết bài này lâu rồi nhưng vì bận việc học nên không có thời gian.
   Và con xin được sám hối với Thầy và bạn, từ nay con sẽ cố gắng không phạm lỗi nữa :'(  :D 
   Mà con thấy con còn nhiều rác cần phải dọn lắm, chưa tinh tấn tu được nên có một chút nản.  :-\ :-\ :-\  :D :D :D.

p4

Chào Sóng Gió Nhân Tâm, nghe ở pháp âm Topic: Cuộc đời và đạo pháp của đạo sư HL - mp3 thì ông thầy bảo người ở lứa tuổi 7, 14, 21 thì tu có nhiều đột biến lắm đó. Chúc Sóng Gió Nhân Tâm cũng có nhiều đột biến.
Tham dục: P áp dụng chiêu Thở Mặt Trời (link) (chỉ 3 lần/ngày) vào sáng sớm. Và chỉ khi nào mình tinh tấn trong công phu thì tham dục nó mới bớt khởi. Những điều này P đã làm và thấy có công hiệu nên mới chia sẽ với Sóng Gió Nhân Tâm.
Tái bút: cái vụ Thở Mặt Trời, Sóng Gió Nhân Tâm nên hỏi thầy trước khi áp dụng (cho chắc ăn).
Thân ái!

boiroi

Trích dẫn từ: Sóng Gió Nhân Tâm trên Th1 13, 2015, 04:48 AM
    Thời gian qua con đã phạm tham dục nhẹ nên phiền não tùm lum, thực ra không hẳn do lòng tham nhưng con cứ áy náy khổ sở không chịu được, con làm việc gì mà thấy sai là đều như vậy,cứ như bị quả báo liền ý. chiều ngày 10 thứ bảy vừa qua con buồn quá, trách mình phụ lòng Thầy vì những lí do vớ vẩn nên con niệm sám hối Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát và NPQCĐ thì tối đó con có mơ con đi ị phân sống toàn cơm. rồi con còn mơ con có gia đình riêng đang ở với vợ con rồi chứ. con đi ra khỏi nhà một đoạn thì gặp một xe buýt đâm vào một người con liền niệm Phật cho người đó thì con thấy tay con bị thương lòi cả xương trông rất ghê nhưng mà không đau. thế là có bác hàng xóm cạnh nhà  mới chở con đi viện và con tỉnh dậy.
   Con định viết bài này lâu rồi nhưng vì bận việc học nên không có thời gian.
   Và con xin được sám hối với Thầy và bạn, từ nay con sẽ cố gắng không phạm lỗi nữa :'(  :D 
   Mà con thấy con còn nhiều rác cần phải dọn lắm, chưa tinh tấn tu được nên có một chút nản.  :-\ :-\ :-\  :D :D :D.

Thử cái này thử xem
https://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15442.0

TCH