Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Tịnh độ và sám hối ???

Bắt đầu bởi Thiện Đặng, Th12 15, 2014, 04:47 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Thiện Đặng

Thưa thầy, vì Tịnh Độ là hệ thống sám hối dành cho những người nặng về nghiệp sát, nên con có những thắc mắc là :

- Tu sĩ Tịnh Độ có cần tác ý sám hối khi tập không ?

- Hay chỉ tập cầu vãng sanh và bổ trợ thêm bài sám hối ?

- Hay chỉ tập thôi và không cần làm gì hết vì đã được Ngài che chở và lên chương trình sẵn hết rồi ?

Dạ hết   ;D ;D ;D
Nếu tui biết ngày mai tui chết...

lengoctao27

Nói chung,tu hành là:tập,sám hối,hồi hướng và cầu nguyện;chấm hết!
Cứ vậy mà ủi !!!hề hề ...

Happy Life

Thầy từng nói với em, quán ra chấm đỏ là đã giảm bớt nghiệp nhiều lắm rồi đó ạ.
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.

p4

Lâu lâu có gì lạ là P44 làm vài câu "NAM MÔ CẦU SÁM HỐI BỒ TÁT" thì thấy trong tâm nó an ổn. Thế là dợt tiếp thôi.

Thiện Đặng

Thầy ơi, chuyện là con tìm được bài sám hối trong chùa :

Từ vô thỉ đến hôm nay
Do thân, khẩu, ý buông lung
Con tạo nghiệp sâu dày
Lòng tham dục tràn đầy
Tâm sân hận tựa như rừng lửa
Con đắm chìm trong ngu si
Tự chuốc lấy phiền não và oán hờn
Nay nhờ Phật soi đường chỉ lối
Con một dạ sám hối ăn năn
Nguyện câu niệm Phật nhất tâm
Nguyện mau thoát khỏi tử sanh luân hồi
Nguyện A Di Đà phóng quang nhiếp thọ
Cho con về nương dưới đài sen
Hành bồ tát nguyện

OM VAJRA MANI HUM.

Lần đầu tiên khi đọc bài này con mừng như bệnh lâu ngày gặp được thuốc ( chọt vào ngay cái tham dục của con  ;D ;D ;D ). Con thử ngay, nhưng vì không biết dùng thế nào nên con làm đại và tùm lum cách, trong một ngày :
- Đọc khơi khơi
- Đọc rồi vào luôn công phu
- Đọc rồi vào bài công phu sám hối : khi đã mường tượng ra ông phật trên hoa sen năm cánh, con đọc bài sám hối này xong và niệm sám hối với Ngài A Di Đà, chỉ một lát là hình ảnh từ từ trồi lên cao, tầm 60 độ. Con giữ lấy tư thế đó và niệm thêm vài niệm nữa.
Thì tối đó như thường lệ, con tập cho đến khi ngủ và nằm mơ thấy mình ị ra nhiều thật nhiều.  ;D ;D ;D.

Cũng mấy ngày rồi mà giờ con mới viết ra, "ị" đã rồi con mới ngẫm lại là mình có hơi chế chiêu. 
Như vậy là do mình nhận ra lỗi lầm ( bài sám hối này kể đúng tội lỗi con quá ) và thành tâm sám hối thì có tác dụng hay do bài sám hối này có tác dụng ? Con có nên hành trì tiếp tục không ? Hiện tại thì con tập lại theo chương trình ( tập và sám hối theo cách HSTĐ ).
Xin Thầy cho con lời khuyên.
Nếu tui biết ngày mai tui chết...

Tibu

Trích dẫn từ: Thiện Đặng trên Th12 29, 2014, 03:42 AM
Thầy ơi, chuyện là con tìm được bài sám hối trong chùa :

Từ vô thỉ đến hôm nay
Do thân, khẩu, ý buông lung
Con tạo nghiệp sâu dày
Lòng tham dục tràn đầy
Tâm sân hận tựa như rừng lửa
Con đắm chìm trong ngu si
Tự chuốc lấy phiền não và oán hờn
Nay nhờ Phật soi đường chỉ lối
Con một dạ sám hối ăn năn
Nguyện câu niệm Phật nhất tâm
Nguyện mau thoát khỏi tử sanh luân hồi
Nguyện A Di Đà phóng quang nhiếp thọ
Cho con về nương dưới đài sen
Hành bồ tát nguyện

OM VAJRA MANI HUM.

Lần đầu tiên khi đọc bài này con mừng như bệnh lâu ngày gặp được thuốc ( chọt vào ngay cái tham dục của con  ;D ;D ;D ). Con thử ngay, nhưng vì không biết dùng thế nào nên con làm đại và tùm lum cách, trong một ngày :
- Đọc khơi khơi
- Đọc rồi vào luôn công phu
- Đọc rồi vào bài công phu sám hối : khi đã mường tượng ra ông phật trên hoa sen năm cánh, con đọc bài sám hối này xong và niệm sám hối với Ngài A Di Đà, chỉ một lát là hình ảnh từ từ trồi lên cao, tầm 60 độ. Con giữ lấy tư thế đó và niệm thêm vài niệm nữa.
Động tác này đưa con vào Chánh Định rồi đó! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Thì tối đó như thường lệ, con tập cho đến khi ngủ và nằm mơ thấy mình ị ra nhiều thật nhiều.  ;D ;D ;D.
Và đây là hiệu quả của sự sám hối. Dĩ nhiên nó còn nhiều cảnh còn ghê gớm hơn nữa!
Trích dẫn
Cũng mấy ngày rồi mà giờ con mới viết ra, "ị" đã rồi con mới ngẫm lại là mình có hơi chế chiêu. 
Như vậy là do mình nhận ra lỗi lầm ( bài sám hối này kể đúng tội lỗi con quá ) và thành tâm sám hối thì có tác dụng hay do bài sám hối này có tác dụng ? Con có nên hành trì tiếp tục không ? Hiện tại thì con tập lại theo chương trình ( tập và sám hối theo cách HSTĐ ).
Xin Thầy cho con lời khuyên.
Do con vào được Chánh Định nên nó mới có tác dụng như vậy đó! Cứ thế mà oánh! Con đi đúng hướng rồi đó! Hay lắm đó con!
Tất nhiên, càng ít tái phạm thì càng đi đúng hướng.
Và dĩ nhiên, con không nên ép mình nhiều quá. Mà nên làm từ từ như... hơi thở vậy đó nghe!

Thiện Đặng

Nếu tui biết ngày mai tui chết...

DOMOC

Trích dẫn từ: Tibu trên Th12 29, 2014, 04:08 AM
Trích dẫn từ: Thiện Đặng trên Th12 29, 2014, 03:42 AM
Thầy ơi, chuyện là con tìm được bài sám hối trong chùa :

Từ vô thỉ đến hôm nay
Do thân, khẩu, ý buông lung
Con tạo nghiệp sâu dày
Lòng tham dục tràn đầy
Tâm sân hận tựa như rừng lửa
Con đắm chìm trong ngu si
Tự chuốc lấy phiền não và oán hờn
Nay nhờ Phật soi đường chỉ lối
Con một dạ sám hối ăn năn
Nguyện câu niệm Phật nhất tâm
Nguyện mau thoát khỏi tử sanh luân hồi
Nguyện A Di Đà phóng quang nhiếp thọ
Cho con về nương dưới đài sen
Hành bồ tát nguyện

OM VAJRA MANI HUM.

Lần đầu tiên khi đọc bài này con mừng như bệnh lâu ngày gặp được thuốc ( chọt vào ngay cái tham dục của con  ;D ;D ;D ). Con thử ngay, nhưng vì không biết dùng thế nào nên con làm đại và tùm lum cách, trong một ngày :
- Đọc khơi khơi
- Đọc rồi vào luôn công phu
- Đọc rồi vào bài công phu sám hối : khi đã mường tượng ra ông phật trên hoa sen năm cánh, con đọc bài sám hối này xong và niệm sám hối với Ngài A Di Đà, chỉ một lát là hình ảnh từ từ trồi lên cao, tầm 60 độ. Con giữ lấy tư thế đó và niệm thêm vài niệm nữa.
Động tác này đưa con vào Chánh Định rồi đó! ;D ;D ;D
Trích dẫn
Thì tối đó như thường lệ, con tập cho đến khi ngủ và nằm mơ thấy mình ị ra nhiều thật nhiều.  ;D ;D ;D.
Và đây là hiệu quả của sự sám hối. Dĩ nhiên nó còn nhiều cảnh còn ghê gớm hơn nữa!
Trích dẫn
Cũng mấy ngày rồi mà giờ con mới viết ra, "ị" đã rồi con mới ngẫm lại là mình có hơi chế chiêu. 
Như vậy là do mình nhận ra lỗi lầm ( bài sám hối này kể đúng tội lỗi con quá ) và thành tâm sám hối thì có tác dụng hay do bài sám hối này có tác dụng ? Con có nên hành trì tiếp tục không ? Hiện tại thì con tập lại theo chương trình ( tập và sám hối theo cách HSTĐ ).
Xin Thầy cho con lời khuyên.
Do con vào được Chánh Định nên nó mới có tác dụng như vậy đó! Cứ thế mà oánh! Con đi đúng hướng rồi đó! Hay lắm đó con!
Tất nhiên, càng ít tái phạm thì càng đi đúng hướng.
Và dĩ nhiên, con không nên ép mình nhiều quá. Mà nên làm từ từ như... hơi thở vậy đó nghe!
;D :-* ;D Chúc mừng Thiện Đặng ;D ;D
Cứ vậy mà tấn tới thui!
a di đà phật!

boiroi

Thầy ơi cho con hỏi: Con vẫn giữ giới Có hiếu và ăn ngay nói thật, nhưng bị phạm Tham dục. Con sám hối nhưng mà không mơ thấy cảnh đi ị như huynh Thiện Đặng. Vậy con có thể vào công phu niệm Phật quán chấm đỏ không thầy. Hay mình phải mơ thấy cảnh đi ị thì mới đủ điều kiện để vào công phu NPQCĐ được?  

Nếu con bị tham dục nhưng vẫn quán ra chấm đỏ thì có đúng không thầy?

bongsen


[/quote][...]
Tất nhiên, càng ít tái phạm thì càng đi đúng hướng.
Và dĩ nhiên, con không nên ép mình nhiều quá. Mà nên làm từ từ như... hơi thở vậy đó nghe!
[/quote]

Cái này là khó nhất nè... nó có nghĩa là giữ giới ... và nó là cả đời sống sinh hoạt hàng ngày của mình luôn đó.. :D
;D ;D ;D

Tibu

Trích dẫn từ: boiroi trên Th12 29, 2014, 11:15 PM
Thầy ơi cho con hỏi: Con vẫn giữ giới Có hiếu và ăn ngay nói thật, nhưng bị phạm Tham dục.
chuyện này là cả đời thì may ra mới làm nỗi.
Trích dẫnCon sám hối nhưng mà không mơ thấy cảnh đi ị như huynh Thiện Đặng.
là vì chưa có chánh định
Trích dẫnVậy con có thể vào công phu niệm Phật quán chấm đỏ không thầy.
được, cứ làm đại đi
Trích dẫnHay mình phải mơ thấy cảnh đi ị thì mới đủ điều kiện để vào công phu NPQCĐ được?
nếu được như vậy thì hay quá đi chớ!
Trích dẫn
Nếu con bị tham dục nhưng vẫn quán ra chấm đỏ thì có đúng không thầy?
cứ tập đại đi. nghề sẽ dạy nghề mà!
là vì một khi đã vào cái nguồn gốc là Thiện Pháp cho nên chuyện gì rồi cũng có hậu hết.

Thiện Đặng

 Con bí quá rồi  :'( :'( :'(

Con hay sám hối trước khi vào tập, nhưng linh ảnh không trồi lên cao nữa mà có xu hướng lùi ra xa và nhỏ dần, thỉnh thoảng có vẻ chi tiết và phát sáng. Những khi như vậy thì con cố ép cho linh ảnh trồi lên cao mà không được, thành ra tâm lý con nó bơ bơ và khó chịu sao đó.

Cái bế tắc thứ hai là công phu con cứ như dậm chân tại chỗ, con không tìm thấy được niềm vui. Đời con ra sao con cũng chấp nhận chứ công phu mà bị vậy con buồn lắm. Con lục tung mày mò các bài viết trên chùa, nghiền ngẫm thật kỹ để tìm ra khiếm khuyết của mình và thử đủ cách :

- Gồng mình với tham duc, con lại thua nữa rồi Thầy...
- Loại bỏ những trở ngại như :

+ Lo nghĩ : cái này con làm được.

+ Nổi nóng : con thấy con đụng chuyện thì vẫn hơi giận chút xíu nhưng kiểm soát được.

+ Ngủ quên : con vẫn tập đều và tập cho đến lúc ngủ nhưng "em con" không chịu theo kỷ luật. Con vẫn cứ nằm mơ thấy toàn gì đâu không mà ngủ dậy con có cảm giác mệt và đừ. Con sợ mình sống lại những thói quen xa xưa nên mỗi tối con tìm thế ngủ ngồi để cố gắng tập nguyên đêm, mệt quá thì con mới ngủ.

Sau khi chiến đấu như vậy thì công phu con vẫn bế tắc và không thấy niềm vui. Thầy xem giúp con nha.
Nếu tui biết ngày mai tui chết...

lengoctao27

Bình tỉnh đi mà,cứ từ từ nó mới thấm!
Mới trồng cái cây còn nhỏ xíu mà đòi có quả để ăn???
Mình phải làm đi làm lại rất rất là nhiều lần,nhiều tháng nhiều năm....

Thiện Đặng

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th2 03, 2015, 04:37 AM
Bình tỉnh đi mà,cứ từ từ nó mới thấm!
Mới trồng cái cây còn nhỏ xíu mà đòi có quả để ăn???
Mình phải làm đi làm lại rất rất là nhiều lần,nhiều tháng nhiều năm....
Dạ, chắc phải theo lời chú nói thôi, đúng là tính con làm cái gì cũng nóng vội.
Nếu tui biết ngày mai tui chết...

Tibu

#14
Trích dẫn từ: Thiện Đặng trên Th2 02, 2015, 10:56 PM
Con bí quá rồi  :'( :'( :'(
Trong vấn đề tinh luyện một chuyện gì thì không thể nào có chuyện dể dàng được đâu.
Samurai rút kiếm và... để lưởi kiếm cắt đứt được viên bi to 6 mm (6 ly) bay với vận tốc mà mắt lại không thể thấy được! Là không phải chuyện dể làm.
https://www.youtube.com/watch?v=ppe4O1H4tIw
Trích dẫn
Con hay sám hối trước khi vào tập, nhưng linh ảnh không trồi lên cao nữa mà có xu hướng lùi ra xa và nhỏ dần, thỉnh thoảng có vẻ chi tiết và phát sáng. Những khi như vậy thì con cố ép cho linh ảnh trồi lên cao mà không được, thành ra tâm lý con nó bơ bơ và khó chịu sao đó.

Như vậy để làm được chuyện "đội đá vá trời này" Nó rất cần sự uyển chuyển mềm dẻo của tâm thức.
Tập một cách máy móc, còn được gọi là: tập một cách toán học là... thất bại.

*Tập một cách toán học là tập theo kiểu 2 + 2 = 4 và chỉ có bốn mà thôi thì... thất bại!

Tập với cả con tim là cách tập có tình cảm, có cảm nhận, có cái biết vừa đủ. Không năng quá như cách toán học. Và dĩ nhiên, lề mề quá thì cũng đưa đến thất bại...

Tất nhiên, không chuẩn bị kỹ lưỡng thì cũng thất bại.

Từ những yếu tố đó: Hành giả nên dành nhiều thời gian về chuyện tìm hiểu tâm thức của chính mình để rõ tính nết của ... "em mình".

Trong những chặn đường khó khăn:
Người tập và người thưởng thức cách tập tuy là hai nhưng nên là một thì mới tiến tu được.
===================
Trích dẫn
Cái bế tắc thứ hai là công phu con cứ như dậm chân tại chỗ, con không tìm thấy được niềm vui. Đời con ra sao con cũng chấp nhận chứ công phu mà bị vậy con buồn lắm. Con lục tung mày mò các bài viết trên chùa, nghiền ngẫm thật kỹ để tìm ra khiếm khuyết của mình và thử đủ cách :

- Gồng mình với tham duc, con lại thua nữa rồi Thầy...
- Loại bỏ những trở ngại như :

+ Lo nghĩ : cái này con làm được.

+ Nổi nóng : con thấy con đụng chuyện thì vẫn hơi giận chút xíu nhưng kiểm soát được.

+ Ngủ quên : con vẫn tập đều và tập cho đến lúc ngủ nhưng "em con" không chịu theo kỷ luật. Con vẫn cứ nằm mơ thấy toàn gì đâu không mà ngủ dậy con có cảm giác mệt và đừ. Con sợ mình sống lại những thói quen xa xưa nên mỗi tối con tìm thế ngủ ngồi để cố gắng tập nguyên đêm, mệt quá thì con mới ngủ.

Sau khi chiến đấu như vậy thì công phu con vẫn bế tắc và không thấy niềm vui. Thầy xem giúp con nha.

Công việc chính là ngay từ đầu là hành giả đi tìm hạnh phúc. Chớ không phải là làm một công việc, trách nhiệm khác!

Nếu vì không có vui thì mình chưa đến được hàng rào danh dự đâu.
Là vì ở đây toàn là những động tác tâm thức của Chư Thiên.

Nếu Chư Thiên mà không có vui, thì họ sẽ là quỷ sứ (do phá phách)
hoặc là:
Nếu Chư Thiên mà buồn bực thì lại là Ma Vương.

Cho nên, chỉ có một con đường là vui vẻ nhẹ nhàng, êm dịu...

Tibu hay có thói quen: "Ôn cố truy tân" để vui với chính mình trong những lúc gặp khó khăn trong công phu, và hay tự nói:

"Ông thấy đó, so với trước kia thì ông đang đi hia bảy dậm đó chớ!"

So sánh:
Hồi xưa thì... khi gặp nét đẹp nào đó thì chỉ có đêm ngày mơ tưởng và tìm cách chiếm hữu cho riêng mình.

Bây giờ thì nét đẹp càng mạnh mẻ hơn xưa, nhưng ông chỉ để yên đó và lui ra xa để ngắm nhìn nét đẹp được thể hiện từ trong ra ngoài của những hành giả thứ thiệt, một nét đẹp cực kỳ hiếm có của cuộc đời này!

Không còn có một danh lam thắng cảnh nào đáng để đi coi nữa.

Trong thời gian ngắn ngủi của cuộc sống, ông đã gặp không biết bao nhiêu là dị nhân, kỳ tướng và chính ông đã chỉ cho một số rất là đông người cùng đến để được gặp những ông đó!

Nguyên tắc chính là vui với cái mà mình đang có, kế đó là làm cho môi trường chung quanh mình dể thở hơn.

Nhớ lại:
Các con cái đã đến thăm Usana chỗ mà tibu đã làm ở đó!

Cảnh tượng các công nhân vui vẻ, chỉ chỏ, cười nói, vẩy chào hết ga bên trong phòng vô trùng của cơ xưởng là một bằng chứng hùng hồn nhất mà tibu đã để lại cho con cái trong kiếp này.

Đời sống thật là ngắn.
Cứ suy nghĩ về cái chết của chính mình, thì sẽ có giải pháp của mọi hiện tượng cho dù nó có khó đến như thế nào đi nữa.

Giải pháp thông thường nằm ở trong các danh từ khóa như sau:
Nhẫn Nhục
Trì Giới
Tinh Tấn
Thiền Định
Kiểm Soát Tư Tưởng Liên Tục.