Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Các giấc mơ của TLT

Bắt đầu bởi TLT, Th2 10, 2012, 11:07 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

TLT

Trích dẫn từ: langthang trên Th6 14, 2016, 06:41 PM
Chúc mừng TLT nha. Cái này đúng là cầu - được, ước - thấy. LT đọc mà còn thấy sợ huống chi là Em của TLT...thiệt là hay quá đi .


Hihihi, Cám ơn LT chúc mừng TLT ...chết nha  ;D ;D
Công nhận tréo ngoe nhưng có tác dụng thiệt,phải không ạ ;D ;D

Kính

Tibu

Chuyện vui cười, tiếu lâm mà lại có lời bàn... thì nó mất hết cái hay của câu chuyện đi.
Trích dẫn từ: TLT trên Th6 14, 2016, 05:45 AM
Dear all
Con kể chuyện con mơ ..chết nữa  ạ  ;D ;D
Mới vào là thấy ưa rồi đây. ;)
Trích dẫn
Do có lý do,nên TLT con mới muốn mình rơi vào trong tình trạng "Gấu rượt"
Mà muốn "Gấu rượt" thì chỉ có thấy vô thường thôi, nên TLT muốn linh hồn mình cãm nhận cho..mày sợ  mới được
Nhưng nếu tư  quán ra bộ xương hay cái mộ gì thì TLT con thấy làm không được vì hiểu là khó cho nó ..xi nhê
Nên TLT nghĩ  và  đoc câu "Phật tánh ở khắp mọi nơi mà sao con không biết vậy nè !" cho nó tới đâu..thì tới..(đọc vài ngày

Rồi sau buổi viết bài xong,đêm đó ,TLT ngủ không có được,mà Tập cũng không được–kéo hơi nó không lên-mà nó cứ lao xao sao đó,TLT nhớ là hình như mình cũng đọc câu trên nữa
Hể mà ai rút chốt lựu đạn thì không sớm thì chày: Lựu đạn sẽ nổ! ý là hể mà đọc câu chìa khóa "về tình trạng NGỘ ĐẠO" thì sẽ chứng kiến một phần sự thật.
Trích dẫn
Rồi TLT con ..sùng quá,mới quay qua ..nằm xấp,ngẩng cái mặt nhìn thẵng ra trước,kê cái cằm dưới gối (ý như thế con rắn nhưng không nhấc người lên)
TLT nhìn vào màn hinh đen và : lập tức nó rơi vào ...  cảnh rất rõ ràng:
Tư thế kỳ lạ này chỉ áp dụng cho TLT mà thôi. Không nên bắt chước nghe bà con. ;)
Trích dẫn
-TLT thấy mình vẫn trạng thái nằm,nhưng nằm ở vị thế đất thấp – giống như mình nằm dưới đất mà nhìn qua kế bên là  ..những cái nắp cống ngoài đường vậy đó-chỉ có điều là cái nắp cống này là hình dạng những mô đất vung  lên-có màu đỏ tím.Lúc đầu không biết có cái gì ở dưới những mô đất đó nữa
Có những tư thế, của chính mình, và những tư thế này lại có thể giúp mình phát triển những khả năng đặc biệt. Như những tư thế đặc biệt của nhiều nhà ngoại cảm trên thế giới. Có người để biết cái hình cầm trên tay... là cái gì thì lại áp cái hình đó vào vùng má, cũng có người lại (khi làm toán rợ) ve ve hai ngón tay trỏ và cái...
Trích dẫn
TLT con mới thấy cộm cộm dưới lưng(hóa ra mình nằm dưới đất đá) và bực mình lấy ra nhửng thứ linh tinh dưới cái lưng chỗ mình nằm : như cái điện thoại cũ mèm dính đầy đất,TLT quăng ra.,quăng ra ,rồi nghĩ cái dt của mình đâu rồi. ?
Có cái dt quăng ra ngoài, tự nhiên có 1.2 người từ dưới  mô đất nào đó chạy ra ..lượm lên..rồi chạy vô trong đó
Điện thoại là một dụng cụ chuyên chở tư tưởng. Đoạn clip này diển tả tính truyền tay nhau của một tư tưởng. Cũ của ta thì mới của người.
Trích dẫn
Bây giờ nhìn kỹ,TLT mới thấy là ng ta nằm/chui  dưới  những mô đất đó quá trời.mà không hiểu rõ tại sao

Rồi trời từ từ tối dần,những ánh đèn đường phố vàng có,trắng có hắt vào những mô đất trồi lên..

Và  TLT bắt đầu nhìn xung quanh :trời ui ! chập chùng ,chập chùng,lớp lớp những  dãy mô đất..,y chang là  1 nghĩa..trang.
Nhưng vì đang ở vị thế đất thấp nên từ vị trí đó mình nhìn lên thì giống như mình nhìn lên những dãy đồi với những dãy mộ....nhiều vô kể

TLT bắt đầu thấy có vấn đề rồi,và biết mình ...đang đi lạc(-vẫn còn bình tĩnh)

Rồi TLT lại thấy những người này đi đâu đó(ko thấy mặt mũi ai hết),rồi trời lại bắt đầu gần sáng
Một đêm trong cõi chết theo kiểu "mạnh ai nấy sống"! Ý là không thể nào liên lạc được với bất kỳ ai, một cõi cô đơn... như cuộc đời!
Nếu để ý thì ở trên đời sống thì cảnh "ai đau nấy chịu" rất thường xảy ra! Ai tu nấy hưởng! Ai ăn nấy no! Những cái chính yếu vậy mà không thể nào chia sẽ được! Và dĩ nhiên, những cái chia sẽ được chỉ là những cái râu ria như: thức ăn, thức uống, an ủi này nọ... một cách khách quan này nọ mà thôi. Trong cuộc đời bình thường không có bất cứ sự "thâm nhập nào" giữa hai chúng hữu tình.

Chỉ có những TU Sĩ Gạo Cội, với tính chịu chơi hết mình mới có thể cảm nhận được sự đau khổ, sự sợ hải, sự bối rối của người khác mà thôi. Và đây là mục tiêu nên đạt được... của Tu Sĩ.
Trích dẫn
TLT nghe ng ta nói là gần đến giờ đóng cửa rồi,TLT nghĩ là mặt trời gần lên rồi,nên mình phải  lén trốn đi riêng ra.TLT nhìn thấy có 1 con đường quen quen và đi ra chỗ đó-không ai biết
Khi đi ra ,sắp tới cái cổng thì ..tất cả xung quanh ..tối thui

TLT cố vượt qua cánh cỗng, nhưng toàn người mình cứng đơ,không cử động để đi tiếp được nửa.TLT nghe có tiếng người nói: "đóng cái cổng lại"
TLT la to: "khoan ,tui còn sống mà,đừng đóng cổng –với một trạng thái... bất lực vì không nhúc nhích được.
Hai thái cực khác nhau hoàn toàn giữa cõi sống và cõi chết.
Với tâm lực rối nùi với các tình cảm riêng tư, người chết hoàn toàn bất lực và bị tê liệt toàn bộ trong mưu toan liên lạc với những chúng hữu tình chung quanh tầm nhìn.
Trích dẫn
TLT vừa khóc ,vừa phóng niệm Phật ,nhìn vào ...tối thui đàng trước mặt ,nhưng yếu lắm vì bắt đầu sợ rồi

Khi vừa lúc đó ,TLT nghĩ : chắc  có người nào sống, trước cái cổng này nên mới có chuyện  đóngcổng/mở cổng

Lập tức TLT thấy mình ở trong nhà đó,nhà trống trơn,lúc đầu nghe tiếng 1 người con gái,nhưng sau đó thì có 1 Bà Cụ xuất hiện ,mặc áo màu đỏ tía,lại gần thì TLT nói là Bà Ngoại của mình
Ngoại đi tới lấy đồ và ngồi ăn trầu,TLT lết tới chổ Bà,kêu Ngoại ơi và khóc quá trời mà  Bà cũng không biết sự có mặt của mình

->Đây là một cảm giác thấy..dễ sợ, khi mình chết mình nói,khóc.. mà không một ai nghe mình ,thấy sự có mặt của mình,có thể nói..là TLT khóc quá trời :'( :'(

->Toàn cảnh là sự rõ ràng như ban ngày,vửng vàng,có màu,không hề mờ ảo..Nó như thật :o :o

TLT tỉnh dậy với cách nằm ..kỳ cục và thấy ..lo thiệt nếu mà mình không chịu..Tập (lỡ chết thiệt thì sao)

Dạ,hết

Kính

Chỉ còn một lời khuyên: Tập đi để có tâm lực thanh tịnh hơn tình trạng này. Để có thể thoát ra khỏi cảnh tối tăm này.

TLT

Trích dẫn từ: Tibu trên Th6 24, 2016, 03:30 PM
Chuyện vui cười, tiếu lâm mà lại có lời bàn... thì nó mất hết cái hay của câu chuyện đi.
Trích dẫn từ: TLT trên Th6 14, 2016, 05:45 AM
Dear all
Con kể chuyện con mơ ..chết nữa  ạ  ;D ;D
Mới vào là thấy ưa rồi đây. ;)
Trích dẫn
Do có lý do,nên TLT con mới muốn mình rơi vào trong tình trạng "Gấu rượt"
Mà muốn "Gấu rượt" thì chỉ có thấy vô thường thôi, nên TLT muốn linh hồn mình cãm nhận cho..mày sợ  mới được
Nhưng nếu tư  quán ra bộ xương hay cái mộ gì thì TLT con thấy làm không được vì hiểu là khó cho nó ..xi nhê
Nên TLT nghĩ  và  đoc câu "Phật tánh ở khắp mọi nơi mà sao con không biết vậy nè !" cho nó tới đâu..thì tới..(đọc vài ngày

Rồi sau buổi viết bài xong,đêm đó ,TLT ngủ không có được,mà Tập cũng không được–kéo hơi nó không lên-mà nó cứ lao xao sao đó,TLT nhớ là hình như mình cũng đọc câu trên nữa
Hể mà ai rút chốt lựu đạn thì không sớm thì chày: Lựu đạn sẽ nổ! ý là hể mà đọc câu chìa khóa "về tình trạng NGỘ ĐẠO" thì sẽ chứng kiến một phần sự thật.
Trích dẫn
Rồi TLT con ..sùng quá,mới quay qua ..nằm xấp,ngẩng cái mặt nhìn thẵng ra trước,kê cái cằm dưới gối (ý như thế con rắn nhưng không nhấc người lên)
TLT nhìn vào màn hinh đen và : lập tức nó rơi vào ...  cảnh rất rõ ràng:
Tư thế kỳ lạ này chỉ áp dụng cho TLT mà thôi. Không nên bắt chước nghe bà con. ;)
Trích dẫn
-TLT thấy mình vẫn trạng thái nằm,nhưng nằm ở vị thế đất thấp – giống như mình nằm dưới đất mà nhìn qua kế bên là  ..những cái nắp cống ngoài đường vậy đó-chỉ có điều là cái nắp cống này là hình dạng những mô đất vung  lên-có màu đỏ tím.Lúc đầu không biết có cái gì ở dưới những mô đất đó nữa
Có những tư thế, của chính mình, và những tư thế này lại có thể giúp mình phát triển những khả năng đặc biệt. Như những tư thế đặc biệt của nhiều nhà ngoại cảm trên thế giới. Có người để biết cái hình cầm trên tay... là cái gì thì lại áp cái hình đó vào vùng má, cũng có người lại (khi làm toán rợ) ve ve hai ngón tay trỏ và cái...
Trích dẫn
TLT con mới thấy cộm cộm dưới lưng(hóa ra mình nằm dưới đất đá) và bực mình lấy ra nhửng thứ linh tinh dưới cái lưng chỗ mình nằm : như cái điện thoại cũ mèm dính đầy đất,TLT quăng ra.,quăng ra ,rồi nghĩ cái dt của mình đâu rồi. ?
Có cái dt quăng ra ngoài, tự nhiên có 1.2 người từ dưới  mô đất nào đó chạy ra ..lượm lên..rồi chạy vô trong đó
Điện thoại là một dụng cụ chuyên chở tư tưởng. Đoạn clip này diển tả tính truyền tay nhau của một tư tưởng. Cũ của ta thì mới của người.
Trích dẫn
Bây giờ nhìn kỹ,TLT mới thấy là ng ta nằm/chui  dưới  những mô đất đó quá trời.mà không hiểu rõ tại sao

Rồi trời từ từ tối dần,những ánh đèn đường phố vàng có,trắng có hắt vào những mô đất trồi lên..

Và  TLT bắt đầu nhìn xung quanh :trời ui ! chập chùng ,chập chùng,lớp lớp những  dãy mô đất..,y chang là  1 nghĩa..trang.
Nhưng vì đang ở vị thế đất thấp nên từ vị trí đó mình nhìn lên thì giống như mình nhìn lên những dãy đồi với những dãy mộ....nhiều vô kể

TLT bắt đầu thấy có vấn đề rồi,và biết mình ...đang đi lạc(-vẫn còn bình tĩnh)

Rồi TLT lại thấy những người này đi đâu đó(ko thấy mặt mũi ai hết),rồi trời lại bắt đầu gần sáng
Một đêm trong cõi chết theo kiểu "mạnh ai nấy sống"! Ý là không thể nào liên lạc được với bất kỳ ai, một cõi cô đơn... như cuộc đời!
Nếu để ý thì ở trên đời sống thì cảnh "ai đau nấy chịu" rất thường xảy ra! Ai tu nấy hưởng! Ai ăn nấy no! Những cái chính yếu vậy mà không thể nào chia sẽ được! Và dĩ nhiên, những cái chia sẽ được chỉ là những cái râu ria như: thức ăn, thức uống, an ủi này nọ... một cách khách quan này nọ mà thôi. Trong cuộc đời bình thường không có bất cứ sự "thâm nhập nào" giữa hai chúng hữu tình.

Chỉ có những TU Sĩ Gạo Cội, với tính chịu chơi hết mình mới có thể cảm nhận được sự đau khổ, sự sợ hải, sự bối rối của người khác mà thôi. Và đây là mục tiêu nên đạt được... của Tu Sĩ.
Trích dẫn
TLT nghe ng ta nói là gần đến giờ đóng cửa rồi,TLT nghĩ là mặt trời gần lên rồi,nên mình phải  lén trốn đi riêng ra.TLT nhìn thấy có 1 con đường quen quen và đi ra chỗ đó-không ai biết
Khi đi ra ,sắp tới cái cổng thì ..tất cả xung quanh ..tối thui

TLT cố vượt qua cánh cỗng, nhưng toàn người mình cứng đơ,không cử động để đi tiếp được nửa.TLT nghe có tiếng người nói: "đóng cái cổng lại"
TLT la to: "khoan ,tui còn sống mà,đừng đóng cổng –với một trạng thái... bất lực vì không nhúc nhích được.
Hai thái cực khác nhau hoàn toàn giữa cõi sống và cõi chết.
Với tâm lực rối nùi với các tình cảm riêng tư, người chết hoàn toàn bất lực và bị tê liệt toàn bộ trong mưu toan liên lạc với những chúng hữu tình chung quanh tầm nhìn.
Trích dẫn
TLT vừa khóc ,vừa phóng niệm Phật ,nhìn vào ...tối thui đàng trước mặt ,nhưng yếu lắm vì bắt đầu sợ rồi

Khi vừa lúc đó ,TLT nghĩ : chắc  có người nào sống, trước cái cổng này nên mới có chuyện  đóngcổng/mở cổng

Lập tức TLT thấy mình ở trong nhà đó,nhà trống trơn,lúc đầu nghe tiếng 1 người con gái,nhưng sau đó thì có 1 Bà Cụ xuất hiện ,mặc áo màu đỏ tía,lại gần thì TLT nói là Bà Ngoại của mình
Ngoại đi tới lấy đồ và ngồi ăn trầu,TLT lết tới chổ Bà,kêu Ngoại ơi và khóc quá trời mà  Bà cũng không biết sự có mặt của mình

->Đây là một cảm giác thấy..dễ sợ, khi mình chết mình nói,khóc.. mà không một ai nghe mình ,thấy sự có mặt của mình,có thể nói..là TLT khóc quá trời :'( :'(

->Toàn cảnh là sự rõ ràng như ban ngày,vửng vàng,có màu,không hề mờ ảo..Nó như thật :o :o

TLT tỉnh dậy với cách nằm ..kỳ cục và thấy ..lo thiệt nếu mà mình không chịu..Tập (lỡ chết thiệt thì sao)

Dạ,hết

Kính

Chỉ còn một lời khuyên: Tập đi để có tâm lực thanh tịnh hơn tình trạng này. Để có thể thoát ra khỏi cảnh tối tăm này.

Ông Ù ơi! Sáng tới giờ Ông cho con ăn mít ướt ấy  ??? ;D
Có khi thì con nhả hột ra ngoài (nước mắt rớt xuống),khi thì con ăn rồi con nuốt hột luôn-ngọt mà nghẹn ngào tự nhiên

Trích dẫn
Chỉ có những TU Sĩ Gạo Cội, với tính chịu chơi hết mình mới có thể cảm nhận được sự đau khổ, sự sợ hải, sự bối rối của người khác mà thôi. Và đây là mục tiêu nên đạt được... của Tu Sĩ.

Tại sao mà Thầy của con lại "siêu" đến độ có thể đọc được từng centimet cảm giác của con-ngay ngoài đời và ngay trong giấc mơ nhỉ ?  ::) ::)

Trích dẫn
Một đêm trong cõi chết theo kiểu "mạnh ai nấy sống"! Ý là không thể nào liên lạc được với bất kỳ ai, một cõi cô đơn... như cuộc đời!

Cái cãm xúc ,cảm nhận của con  nó có  ở ngoài đời..,Nhưng khi rơi vào cảnh trong giấc mơ mà Thầy dịch ra sao mà quá hoàn hảo.!! ::) ::)
vì trong đây con không thể diễn tả cái cảm giác Cô đơn như thế nào,khi chứng kiến cảnh lạnh lùng của những dãy mộ trùng trùng điệp ,xa xa hiu hắt những ánh đèn đường vào buổi tối
Cái xa xa cũa những ánh đèn đường đó hắt vào- như là ranh giới- phản nghịch-bên kia ánh đèn là ..cảnh đời náo nhiệt,lạnh lùng,vô minh...và bên này là chỗ tiếp nối-những đống đất nhiều như nấm ....lạnh lùng,câm lặng.
-> cảm xúc Cô đơn...nó thật và thấy lạnh lùng ghê lắm!  8) 8)
(sao mình không thể diễn tả hết được nhỉ ?)
..........

1.Nhưng Chú ơi! cho con hõi:
-Khi con đọc câu "Phật tánh ở.."là sự tác động của Vũ trụ(con không biết dùng từ khác) làm cho con thấy Vô thường?
-Hay là vì sự cãm nhận ngoài đời -từ linh hồn con-mà nó vào trong giấc mơ?
-Hay nó là cả hai ạ?

2.Con không thể viết câu:Dạ,con sẽ Tập,mà con chỉ "lén" viết câu : "Dạ,để con cố " ;D ;D  

Ôi ! sao con thương Thầy quá đi thôi  :D :D :D

Kính

TLT

Con thấy con muốn đi toilet

Con vào con đường,khu dành cho Toilet-đường rất rộng,hai bên có  từng phòng, từng phòng
Nhưng phòng nào cũng có người.
Con đi tìm phòng này đến phòng kia,Phòng nào cũng vậy,phần không gian trên thì t thì sáng sủa ,nhưng  ở dưới mặt đất là có màu sẫm như đất, nên con cứ nghĩ nó không sạch,hay lại có người rồi,nên lại không vào

Con đi hết cuối con đường khu đó rồi ,mà vẫn chưa vào đươc phòng nào

Một em bé nhỏ khoảng 4 tuổi mặc bộ đồ trắng xuất hiện,dắt tay con kéo đi,tụi con đi ngược lại con đường đó –tim toilet lần nữa
Con lại muốn vào toilet-có những phòng rộng rải,ánh đèn vàng sáng choang,nhưng phòng/cửa từ ngoài,nhìn vào thấy hết,nên con lại phân vân ..thì em bé đó lại lôi con đi ..và không muốn con đi vào chỗ nào hết,em bé chỉ muốn đi về

Tới một khoảng rẽ, em bé chỉ muốn đi đường cũ để ra lại bên ngoài
Nhưng con lại muốn đi tiếp tục con đường kia,và nói là đường này đi ra ngoài cũng  được mà

Em bé nói:Chị Uyển(ý là người chỉ dẩn đường lúc đầu)nói là con đường  lúc đầu mình đi vào như thế nào thì  giờ mình phải ra theo con đường  y như thế  đó

Con tỉnh

Kính

Tibu

Trích dẫn từ: TLT trên Th8 20, 2016, 09:20 AM
Con thấy con muốn đi toilet

Con vào con đường,khu dành cho Toilet-đường rất rộng,hai bên có  từng phòng, từng phòng
Nhưng phòng nào cũng có người.
Trong giấc mơ công phu: hể mà thấy cảnh đi vệ sinh thì đó là cảnh sám hối. Hoặc là tìm ra người để thổ lộ tâm sự.
Trích dẫn
Con đi tìm phòng này đến phòng kia,Phòng nào cũng vậy,phần không gian trên thì t thì sáng sủa ,nhưng  ở dưới mặt đất là có màu sẫm như đất, nên con cứ nghĩ nó không sạch,hay lại có người rồi,nên lại không vào

Con đi hết cuối con đường khu đó rồi ,mà vẫn chưa vào đươc phòng nào
đi hết mà lại chưa có thể sám hối được. Thì nên hiểu đây là một chuyện riêng.
Trích dẫn
Một em bé nhỏ khoảng 4 tuổi mặc bộ đồ trắng xuất hiện,dắt tay con kéo đi,tụi con đi ngược lại con đường đó –tim toilet lần nữa
Con lại muốn vào toilet-có những phòng rộng rải,ánh đèn vàng sáng choang,nhưng phòng/cửa từ ngoài,nhìn vào thấy hết,nên con lại phân vân ..thì em bé đó lại lôi con đi ..và không muốn con đi vào chỗ nào hết,em bé chỉ muốn đi về

Tới một khoảng rẽ, em bé chỉ muốn đi đường cũ để ra lại bên ngoài
Nhưng con lại muốn đi tiếp tục con đường kia,và nói là đường này đi ra ngoài cũng  được mà

Em bé nói:Chị Uyển(ý là người chỉ dẩn đường lúc đầu)nói là con đường  lúc đầu mình đi vào như thế nào thì  giờ mình phải ra theo con đường  y như thế  đó

Con tỉnh
Kính
Câu kết lại là một phương pháp "tự cứu" hay là "đã tự cột rồi thì phải tự tháo". Có nghĩa câu chuyện không thể nào "tìm người thông cảm được", qua cách trao đỗi quan niệm... mà là nên tự tháo gở.

TLT

Trích dẫn từ: Tibu trên Th9 08, 2016, 10:00 AM
Trích dẫn từ: TLT trên Th8 20, 2016, 09:20 AM
Con thấy con muốn đi toilet

Con vào con đường,khu dành cho Toilet-đường rất rộng,hai bên có  từng phòng, từng phòng
Nhưng phòng nào cũng có người.
Trong giấc mơ công phu: hể mà thấy cảnh đi vệ sinh thì đó là cảnh sám hối. Hoặc là tìm ra người để thổ lộ tâm sự.
Trích dẫn
Con đi tìm phòng này đến phòng kia,Phòng nào cũng vậy,phần không gian trên thì t thì sáng sủa ,nhưng  ở dưới mặt đất là có màu sẫm như đất, nên con cứ nghĩ nó không sạch,hay lại có người rồi,nên lại không vào

Con đi hết cuối con đường khu đó rồi ,mà vẫn chưa vào đươc phòng nào
đi hết mà lại chưa có thể sám hối được. Thì nên hiểu đây là một chuyện riêng.
Trích dẫn
Một em bé nhỏ khoảng 4 tuổi mặc bộ đồ trắng xuất hiện,dắt tay con kéo đi,tụi con đi ngược lại con đường đó –tim toilet lần nữa
Con lại muốn vào toilet-có những phòng rộng rải,ánh đèn vàng sáng choang,nhưng phòng/cửa từ ngoài,nhìn vào thấy hết,nên con lại phân vân ..thì em bé đó lại lôi con đi ..và không muốn con đi vào chỗ nào hết,em bé chỉ muốn đi về

Tới một khoảng rẽ, em bé chỉ muốn đi đường cũ để ra lại bên ngoài
Nhưng con lại muốn đi tiếp tục con đường kia,và nói là đường này đi ra ngoài cũng  được mà

Em bé nói:Chị Uyển(ý là người chỉ dẩn đường lúc đầu)nói là con đường  lúc đầu mình đi vào như thế nào thì  giờ mình phải ra theo con đường  y như thế  đó

Con tỉnh
Kính
Câu kết lại là một phương pháp "tự cứu" hay là "đã tự cột rồi thì phải tự tháo". Có nghĩa câu chuyện không thể nào "tìm người thông cảm được", qua cách trao đỗi quan niệm... mà là nên tự tháo gở.

Chú ơi!
Khi con  gọi Chú là Thầy,thì con biết với Thầy :

-"Kinh Đại Không".Và "Đạo Phật không phải là nơi giải quyết tất cả những vấn đề của cuộc sống",mà chỉ là dành cho tu Tập.

-"Sunshine in the Rain": tình thương của Thầy với chúng sinh chúng con đều như nhau.Thầy thương con như thương Happy Life,như T*** ***,như Canthan,như Bác Tuephuong5,Vutienhanh...Thầy thương con cũng giống bằng "tình thương với  người hàng xóm hay bằng tình thương với ..một con chó"(trích Pháp Âm).
Con biết rất rất... rõ điều đó

Nhưng những điều phát hiện trong tâm linh con thấy nó thật kỳ lạ,thật kỳ diệu..và cũng thật ...kỳ cục.
Con không biết,không biết,và không hiểu...tại sao,..và nó theo một  qui luật nào?

Dù biết là "Kinh Đại Không",nhưng vì vẫn đang tu trong cuộc sống ngoài đời – ngay cả kiếp sau, nên con vẫn thắc mắc qui luật –nhân duyên,nhân quả cuộc đời –để có cơ hội nói với linh hồn mình..khi đi trên cùng một hệ thống.(Bi Nguyện và Tái sanh không ?)

Nhưng
lại nhưng thế này......nhưng thế khác ...và nó lại ảnh hưởng...,

Và không hiểu sao,nó lại theo cái kỳ lạ...nào đó:con như muốn bỏ chạy,con thất thần,không phải vì sợ Thầy mà cái sợ vô hình...kỳ lạ  theo một qui luật nào đó-không phải là Thầy hiện tại

Con đã vô tình hay một tán lá  vô tình nào đó làm che khuất  tia nắng mặt trời Sunshine đến chỗ của con...làm con bị tối,con sợ..Con biết là do tâm con,do con....
Nhưng con vẫn bị cảm giác sợ hải đó mỗi khi nghĩ đến...

Và con cũng không hiểu,không biết và không hiểu...,nhưng con không thể ..nói được :'( :'( :'(

Trong cơn sợ đó,Con phải  gắng sức tìm ánh sáng,con phải trụ về Mặt trời cho được,Con phải nương  theo  câu nguyện của Thầy:
"..Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được. HL. "
Con Tập,để luôn biết rằng Thầy con là Superman, là Mặt Trời con cần nương tựa,con cần "lợi dụng" Thầy để học cách tự  phát sáng..... .Đó là Thực tế.

Còn cái qui luật gì khác ảnh hưởng,thì...để đó đã,mai mốt tính(con mệt quá ạ !).

Đó là cách con tự gỡ..
Thầy đừng có ..la con nha,con lại sợ và.chạy nữa .. ; :P :P

Kính









TLT

Mấy hôm trước con có đụng một bạn trong cơ quan
Nó chỉ là công  việc quá khứ (kết quả có vấn đề ) và email cho nhau-và con chỉ nói về công việc ,không xét đoán,nhận xét,thậm chí khi con viết con nghĩ sợ người đó nghĩ mình mỉa mai,nên cuối câu đều có giải thích vì công việc căng thẳng nên người  đọc email không kỹ  thì  dể  ..cáu.

Rồi đúng y chang ,bạn ấy viết câu ..bất nhã vì hiểu sai câu trong email
Con email  giải thích lại vấn đề, nói đã đọc câu(bất nhã) đó rồi-và  chỉ  im lặng,không phản ứng 8) 8)

Nhưng rồi khi về nhà,con vẫn cảm thấy khó chịu trong người-mặc dù mình bị oan

-Con nghĩ và nhìn mình: sao mình lại khó chịu trong khi mình đâu có làm lỗi gỉ đâu? (mấy ngày luôn đó)

1.Con nhận thấy :mình khó chịu là vì mình ...không phản ứng

Vì bình thường mình hay phản ứng nên theo thói quen  là phải ..nói ra,nhưng mình kiềm chế không nói –trái với thói quen nên nó cứ khó chịu.

Lúc không phản ứng mình cố gắng tự nhủ :mình phải tập thói quen mới:không trách móc ,không phản ứng kết tội,nhưng  nó khó chịu ghê ,nên phải nhìn nó(tâm trang mình) để ..kiềm chế

2.Rồi con lại nghĩ (trong sâu thẳm)thật sự là gì ?
Có phải là vì khi mình viết email,tâm trạng mình cũng khó chịu,nên người đọc không cảm nhận được sự bình an ,nên cũng hiểu sai..nếu mình bình an thì có lẻ người đoc cũng sẽ cảm nhận sự bình an mà không phản ứng

Con nghĩ vậy ,và thấy mình cứ bị vấn vương chuyện đó ,nên con ..sám hối (bất thình lình) ngay tại chỗ .

Tối đó con đọc bài Mẹ Maria của Beatificus [Mẹ chịu khổ trong lặng lẽ và trong cô đơn..) và con thấy sự khó chịu (bực mình/khổ/hay oan ức ) là điều ..tất nhiên ai cũng  phải có,phải trải(vì mình đâu phải là cái ghế đâu mà không có cảm giác).

Chỉ có điều là mình  không nên  gieo thêm sự  bưc mình/khổ đau nữa cho mình và cho người khác , nên mình cần nín nhịn,(cố tập ).Chỉ  vì tâm thức người ta ở trạng thái đó (sân )nên người ta đoc/thấy cái gì của người khác  cũng ở trạng thái đó (sân/mỉa mai) dù mình không có vậy

Tối hôm đó
Con mơ ,thấy mình đau bụng tiêu chảy, và "đi ra" bất chợt(không kiềm chế vì tiêu chảy) ngay giửa nền nhà trắng bóc .

Vì là bất chợt và giữa nhà,nên con nhìn kỹ  "cái phần đi ra ngoài " này,  thì thấy  1 sợi dây màu trắng trong trong ,đục đục khoảng 20 cm trên nền có nước-và nó ngọ nguây.

Con nghĩ: trời ơi !mình bị bịnh gì mà ra cái con  gì ghê quá !

Rồi con thấy mình đang nằm ,thì có ai đó(như chọc mình),bóc cái sợi đó lên từ dưới đất (lúc này sợi dây như bị đứt) đưa cho con(như dọa),thì  nó  lại biến  như  .. những cọng bún phở ấy.

Khi nó khô lại, thì nó lại biến thành như những sợi  kẽm màu trắng khô cứng ngắc.

Con vẫn nghĩ là mấy con ..sán lãi nên vẫn sợ và thả xuống dưới đất (có nước ).Và mấy sợi đó nó lại ngọ nguậy y như mấy con lăn quăn trong nước ấy

Tỉnh dậy,con nghĩ :

-Có khi  cùng một vấn đề,mà tùy môi trường ,cảnh giới mà mổi người  sẽ hiểu  và cảm xúc theo mỗi kiểu khác nhau,phản  ứng,đánh giá khác nhau (là con sán hay là cọng bún ,hay cọng kẽm ?)

-Sự thật là đâu- nếu người ngoài  chỉ thấy  một khia cạnh, và người trong cuộc  lại có  lý do theo cảnh giới của mình,hay là do Nghiệp quả mà nó phát sinh như vậy?

Là con sán hay là cọng bún ,hay cọng kẽm  dù ở trạng thái nào nó cũng đều có cảm giác,cách hiểu tai hại hay lợi ích khác nhau.Vấn đề là mình sẽ  đứng ở đâu để hiểu và giải quyết  ổn thỏa bây giờ nếu Vẫn là Nghiệp quả.?

-Hay là mình quên nó đi cho rồi ,để ý nó là cái gì chi  cho mệt   ;D ;D

Thầy  chỉnh sửa giúp con với ạ  
Kính