Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Phản Bổn Hoàn Nguyên?

Bắt đầu bởi Niết Bàn Tầm, Th5 26, 2020, 01:31 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Niết Bàn Tầm

Quá Khứ – Hiện Tại – Vị Lai

Khoảng một tháng nay, nbt đi tìm hiểu đề mục khái niệm về Quá Khứ, Hiện Tại và Vị Lai mà ông Thầy mớm cho. Có một số phát hiện khá thú vị và nbt tóm tắt lại đây cho nó đầy đủ và liên tục.

(1) Góc nhìn 1

Sáng nay tập thì nbt chơi cái chiêu Quá Khứ, Hiện Tại và Vị Lai quy tụ lại làm một. Ở chỗ đó suy xem cái gì mà như thế. Tư tưởng đi thế này:

+ Vô ThườngKhổ thì như là quy luật của vũ trụ. Tụi nó là Chân Lý vận hành của mọi beings.

+ Khi nghĩ về cái Vô Ngã: cái gì là Ngã mà cái gì là Vô Ngã. Mới hiểu rằng cái phần lõi trong suốt, không màu, không vướng bẩn cái gì hết ráo trọi. Để cái này với cái kia sát với nhau thì không phân biệt cái này với cái kia. Tức là khác nhưng không khác. Hai nhưng là một. Có (sự phân biệt) nhưng mà không (có sự phân biệt). Nó là cái tâm unmodified vậy.

Cái này nó chính là cái quy tụ của QK, HT, và VL vì cái không phân biệt đó, cái trường tồn, gốc cội đó. Vì cái gốc này không thay đổi theo thời gian nên nó không có yếu tố thời gian. Cái đó chính là cái Vô Ngã. Cái Ngã được tạo ra là vì trong quá trình cái Vô Ngã đó trôi lăn, nó bị vướng bụi, bị tác động, v.v. nó mang lên mình nhiều lớp áo khoát, nón mũ, v.v. Đây là quá trình tạo nghiệp và theo thời gian ba cái đồ dây dưa rễ má này (tùy theo sự nặng nhẹ, tính chất khác biệt) nó lôi cái Vô Ngã đó theo và thay đổi cái tên nó thành (Hữu) Ngã. Khi lột bỏ được mấy cái đó ra thì chính là lúc mình quay về lại Trạng Thái Vô Ngã và đó chính là: QK, HT, VL quy tụ lại làm một. Quy trình 'trở về mái nhà xưa'.

(2) Góc nhìn 2

Bữa khác tiếp tục hỏi Quá Khứ, Hiện Tại, và Vị Lai chập làm một và tại sao nó lại có trong tất cả các đức Phật. Rồi nbt cũng liên tưởng đến K, VT, và VN để tìm. Một hồi thì nó nổi bật lên cái chữ Diệt Ngã.

+ Vô ThườngKhổ là chân lý của trời đất rồi. Sinh ra là khổ, mọi pháp đều vô thường. Vì cả K và VT nó thường hằng nên không có yếu tố thời gian: Phi thời gian.

+ Còn Ngã là một quá trình từ Không (Vô Ngã, có tính gốc cội) sang Có (Hữu Ngã, qua quá trình trôi lăn và tạo nghiệp), rồi lại trở về Không (nhờ vào việc tu tập, gột rửa). Thành ra cái quá trình này nó có tính chất thời gian. QK, HT, và VL là thế.

Và tất nhiên tất cả các ông Phật đều trải qua quá trình Diệt Ngã (bỏ cái Hữu Ngã để quay về cái Vô Ngã) này. Cho nên họ đều có điểm chung dính dáng đến QK, HT, và VL đó.

Khi cái chữ Diệt Ngã hiện ra thì nó móc nối với cái dấu hiệu thùng rác (delete) với ý rằng: Bỏ cái Bản Ngã vào thùng rác thì sẽ giống như các đức Phật vậy. Còn nữa, nbt miên man thêm về cái độ tử theo kiểu đồng dạng thì nó (lại) ra cái hành động bàn tay hốt đống cức chó. nbt hiểu rằng 2 cái này tương đương vì chúng đều là hành động biểu hiện của Bồ Tát.

(3) Chấn động Càn Khôn

Đang ngồi làm việc thì tự nhiên ông Thầy chọt một câu: "Mà QK, HT và VL là gì?"

Khi ông Thầy đặt câu hỏi trên, nbt đọc vô cảm thấy chấn động liền (liên hệ đến thiền Đốn Ngộ). Lúc đó đầu óc nó bắt đầu tập trung vào quán sát tìm câu trả lời. Nó là cái gì ta? Thế nào là QK, thế nào là HT, và thế nào là VL?

nbt nhìn ra cửa sổ phòng làm việc thấy cây cối, mưa rơi. Nhìn cái dấu giọt nước thấm vào tường thành một vệt dài thế thì tự hỏi chỗ nào là QK: khi nó bắt đầu chảy; rồi đến khúc giữa là hiện tại, và khúc cuối là tương lai. Nhưng bây giờ mình đang ngồi đây thì cái vệt nước dài đó nó là cái gì: QK, HT, hay VL? Dòng tư tưởng cũng diễn ra theo trình tự như thế khi nbt nhìn cái tường nhà và liên tưởng đến quá trình xây dựng thành nó. Lúc đó QK, HT, và VT rất là rõ ràng nhưng giờ ngồi đây thì tất cả đều là một (cái nhà). Rồi đến nhìn cơn mưa nhẹ đang rơi, cứ thế.

Rồi đến một lúc thì cái tư tưởng nó ra rằng: khi mình còn ở trong quá trình tiến triển đó thì mình bị vướng vào cái trình tự và các khái niệm trước sau gắn liền với trình tự đó. Còn nếu mình nằm ngoài cái quá trình đó thì các khái niệm đó không tồn tại, đều chung về một cả. Để nằm ngoài nó thì phải Vô Ngã. Vẫn thấy chưa trọn vẹn, hoặc thiếu thiếu gì đó thì nbt tiếp tục liên tưởng đến cái câu 'Phật Tánh ở khắp mọi nơi mà sao tui không biết vậy cà!?' Câu này nó liên hệ thế nào với câu QK, HT, và VL? Vì nó cũng là một, do tính chất 'mọi nơi' của Phật Tánh. Thì lúc này cái Vô Ngã chính là Phật Tánh và PT chính là VN.

Tự nhiên một cảm giác vui vui bắt đầu xuất hiện, rồi đến xúc động nhẹ vì mừng. Nhưng sự xúc động đạt đến đỉnh cao khi mà ngộ ra được rằng cái mục đích mình tập thiền bao nhiêu lâu nay hóa ra không phải vào DTTĐ, không phải quán cái đen thùi mà nó chính là cái Phật Tánh. Cái mà bao lâu nay mình vẫn có cảm giác thiếu thiếu, chưa biết nó thực sự là cái gì khi mình tập và tự hỏi mình đang tìm gì trong đó. Lúc này thì nước mắt trào ra, khóc vì vui, khóc vì mình hiểu cái mình đang tìm rồi. Bây giờ viết lại cũng rơm rớm nước mắt. Cám ơn ông Thầy chọt một cú hay quá làm nước mắt đàn ông lại phải rơi. Hihihi.

(4) Góc nhìn 3

Hôm nay nbt lại tiếp tục hỏi về QK, HT, và VL. Lần mò một hồi thì nbt hiểu được theo một hướng mới. Quá Khứ là gì?

+ Khi nói về QK là chúng ta đang nói về một đơn vị thời gian trước đây. Chẳng hạn, Quá Khứ ở những năm 1937 khủng hoảng về kinh tế.

+ Nhưng nếu hiểu QK là sự trải nghiệm đã qua của từng cá nhân thì cái mà gọi là QK năm 1937 không phải là QK của nbt vì nbt không có trải qua cái thời gian khó khăn đó.

Cho nên, nếu xét về góc độ kinh nghiệm này thì Quá Khứ của một người không phải là QK của người khác. Tương tự như vậy, Hiện Tại của mình không hẳn là HT của người khác. Và Tương Lai cũng thế: tương lai (những gì sẽ trải nghiệm) của mình không phải là hoặc giống với tương lai của ai đó. Vì vậy trong một thời điểm bất kỳ sẽ có sự đan xen, lồng ghép của QK, HT, và VL vì cái anh đang trải nghiệm (HT của anh) chính là cái tôi đã trải nghiệm (QK của tôi); và đó cũng có thể là VL của ai đó.

Khi suy nghĩ về cái VL này, nbt liên tưởng đến thần thông, khả năng thấy biết việc sẽ xảy ra trong tương lai (gần). VL có phải là những gì 'chưa hình thành' (chưa có) hay 'chưa trải nghiệm' (có đó rồi, chỉ đợi đối tượng đó trải nghiệm mà thôi). Nếu như các hiện tượng thuộc về VL của một người đã có sẵn thì nó phù hợp với việc khi nhập định thì trục tọa độ thời gian co rút lại và vì thế mình có thể thấy được một số việc xảy ra trong tương lai. Nói cách khác, khi nhập định mình đã thoát ly khỏi chiều quay của thời gian, đứng bên ngoài nó, nên mình có thể thấy được sự sắp xếp của các sự việc theo trình tự 'kế nhau'.

Nhưng điều này phải chăng lại khẳng định rằng số phận là 'định mệnh' và như thế thì có gì đó không đúng (khi hỏi vậy tu để làm gì nếu đã biết định mệnh). Còn nếu nói VL là những gì 'chưa hình thành' thì sao mình có thể biết được khi nhập định? Có lẽ có một cách lý giải theo lối trung hòa: một mô hình dự đoán dựa trên Định luật Tương Tưng với các thông số là nhân duyên và nghiệp quả. Cụ thể rằng, với cái nhân duyên và nghiệp quả nào đó của một người thì mô hình ĐLTƯ đã mô phỏng được những gì sẽ diễn tiến ra trong tương lai của người đó. Nên nếu không có gì thay đổi ở những thông số trên thì sự mô phỏng đó sẽ là sự thật mà người đó sẽ kinh qua. Nếu thông số thay đổi (do sự thay đổi của phước nghiệp) thì một mô hình khác sẽ xuất hiện. Vì vậy, cái mình nhập định và thấy bây giờ chưa chắc xảy ra chính xác như thế trong tương lai.

(Hết phần 1/2)
nbt

QUANGMINH

Hay! Quả là một sự trãi nghiệm tuyệt vời!

Không một ai trên Thế Gian này có thể nói cho anh biết là Nước nóng ra làm sao!

Chỉ có anh, chính anh phải tự mình cầm 1 ly nước đang nóng lên rồi uống nó thì mới biết được nước nóng ra làm sao!

Cám ơn NBT đã ghi lại những trãi nghiệm tuyệt vời này!

Niết Bàn Tầm

Chị Tam – Anh Tứ – Chàng Mù

Trong quá trình tìm hiểu về Vô Sắc, nbt hiểu về các mối liên hệ giữa chúng với nhau như sau:

(1) Về sự liên hệ giữa Tam Pháp Ấn (Khổ, Vô Thường, Vô Ngã) và Tam Độc (Tham, Sân, và Si). Khi thấm nhuần VT thì Tham mất, diệt Tham. Khi thấm nhuần Vô Ngã thì Sân sẽ tiêu vì sân do cái Tôi nó bất toại nguyện. Và khi hiểu rõ Khổ rồi thì không còn chìm đắm trong si mê, hưởng thụ nữa: Si bị triệt tiêu.

(2) Rồi tự nhiên nbt lại hỏi thực sự các tầng thiền trong VS là gì thì nó liên hệ như thế này.

+ Khi hỏi tại sao là KVBX? Thực chất nó là cái gì? Thì nó ra là: Từ. Khi thấu đạt KVBX thì những cái bám víu vật chất mất đi (do tính vô tận của không gian, sắc) dẫn đến Không Tham [tâm bố thí, quảng đại]. Vì vậy mà mình có thể cảm nhận được nỗi đau thể xác của người khác. Đây chính là Tâm Từ.

+ Khi vào TVBX thì tính vô tận của thức sẽ giúp triệt tiêu cái Si Vô Minh. Mình hiểu được rằng (kiến) thức là mênh mông, lời nói không thể diễn đạt được hết hoặc con người luôn bị giới hạn. Phát triển khả năng tìm tòi hoặc dùng tri kiến để dẹp đi sự che mờ của Si thì là lúc mình có thể thấu hiểu/đọc được tư tưởng của người khác. Tâm Bi là đây [thông cảm, sẻ chia].

+ Với VSHX, khi hiểu được không có gì là của ta, mọi thứ đều trống rỗng thì chính là Không Sân. Như vậy thì mình sẽ phát triển Tâm Hỷ và vui mới người khác và thành công của họ.

+ PTPPT Tâm Xả, là lúc cái áo Hữu Ngã lúc mở lúc đóng. Phành phà, phành phạch. Khi cái áo Hữu Ngã này mà bay ra luôn thì đó là lúc Vô Ngã hoàn nguyên: DTTĐ.


(3) Hôm nay, nbt muốn biết về sự liên hệ giữa Vô Sắc và Tứ Đại, và tại sao gọi là Diệt Thọ Tưởng Định. Tập một hồi thì khi nbt lấy Niết Bàn làm đối tượng để tìm hiểu đặc tướng của nó thì nó ra như sau:

+ Tập KVBX là tập cái Tâm Từ do quá trình diệt Tham. Cho nên Không Tham, không vướng mắc chính là nguyên tố của Niết Bàn. Không Tham có tính chất duỗi (Đất) nên nó là tâm Bố Thí, Quảng Đại.

+ Tập TVBX là tập cái Tâm Bi do quá trình diệt Si. Cho nên Không Si chính là Tri Kiến, Tuệ Căn và là nguyên lý của Niết Bàn. Không Si có tính chất kết dính, liên kết (Nước) vì Từ (biết được nỗi đau thể xác) mà không có Bi thì không thực sự cảm nhận được nỗi đau của người khác. Muốn vậy phải có sự kết nối về tâm thức.

+ Tập VSHX là tập cái Tâm Hỷ do quá trình diệt Sân, loại bỏ cái Tôi. Cho nên Không Sân chính là yếu tố của Niết Bàn. Không Sân có tính chất nặng nhẹ, nóng lạnh (Lửa), ít nhiều và sự đo lường đó dựa trên mức độ Thanh Tịnh của Tâm. Thanh Tịnh càng mạnh thì Niết Bàn càng gần.

+ Vậy PTPPT là gì? Đó chính là tập cái Tâm Xả. Đây là giai đoạn cuối cùng của lột bỏ hoàn toàn cái Hữu Ngã để trở về cái Vô Ngã vốn có. Giai đoạn 'vừa Có lại vừa Không' chính là (Gió) biểu hiện của Niết Bàn. Ở giai đoạn này thì cái áo Hữu Ngã nó phất phơ, như muốn thoát khỏi cái dính mắc cuối cùng. Cái dính mắc này chính là Tâm Phân Biệt, hay là sự chưa hoàn thiện của Tâm Xả (Tâm Quân Bình). Vì còn phân biệt được có lúc có tư tưởng và có lúc không có tư tưởng nên cái Tâm Phân Biệt vẫn còn đó, giữ mình lại. Đến lúc nào đó không còn sự phân biệt nữa, Xả hoàn toàn, mọi cái đều thường hằng thì lúc đó chính là lúc bước vào ngưỡng của của Niết Bàn: Diệt Thọ Tưởng Định. Quy trình Phản Bổn Hoàn Nguyên kết thúc (giai đoạn quan trọng nhất), QK, HT, và VL quy tụ lại làm một, và cái cốt lõi Vô Ngã Phi Thời Gian hiện tiền.

Trong cuốn Vi Diệu Pháp, phần diễn tả về Sắc và tính chất của Sắc Pháp đều chủ yếu ám chỉ về vật chất, sắc pháp trong Dục Giới và Hữu Sắc. nbt chưa thấy ai nói về Tứ Đại ở Vô Sắc. Qua buổi tập hôm nay có lẽ nbt đã kết nối lại được những cốt lõi nhất của con đường đi đến Niết Bàn qua các khái niệm: Khổ, Vô Thường, Vô Ngã; Quá Khứ, Hiện Tại, Vị Lai; Từ, Bi, Hỷ, Xả; và Đất, Nước, Lửa, Gió.

Hết chuyện.
nbt



QUANGMINH

Bài viết của anh NBT rất hay.

XIN anh hãy ghi lại HẾT tất cả những trãi nghiệm của anh để làm tài liệu cho thế hệ sau, vì chưa thấy ai ghi lại theo trình tự dễ hiểu như vậy! đọc kinh thì khó hiểu và dài dòng lắm.

Mong lắm thay !

Tibu

Thái độ tu tập:

Khi của rơ (xe đạp) đổ đèo. Cua rơ chỉ lo tập trung vào việc đạp mạnh cái bàn đạp cho đều, không được chú ý đến những diễn biến chung quanh. Trong lúc, ngay cả tiếng nghiến mạnh của bánh xe trên mặt đường: đi từ tiếng zèo zèo (lúc ban đầu) nay chỉ còn chỉ còn là tiếng quaaa ào... ào! Tất cả chỉ còn là quán tính... cua rơ nhìn đằng trước mặt... và có cảm nhận là "ai đó đang đạp xe... chớ không phải mình.
Duy trì tình trạng này. Cho tới khi cán mức đến thì mới xả hoàn toàn.

Tất cả đều cần thời gian
Ý là lúc nào cũng đụng trần hết, duy trì cho tới cán mức đến.

Niết Bàn Tầm

Trích dẫnDuy trì tình trạng này. Cho tới khi cán mức đến thì mới xả hoàn toàn.

Dạ. Không nhìn quá xa phía trước. Cắm đầu mà đi thôi. Còn tới đâu hay tới đó. Hihihi.

Trích dẫnXIN anh hãy ghi lại HẾT tất cả những trãi nghiệm của anh để làm tài liệu cho thế hệ sau

@QM: Gì mà nghe trịnh trọng giữ vậy anh! Xấu che tốt khoe chứ. Phần nào lợi lạc hay hay thì đưa lên đây cho vui. Phần nào bình thường hoặc dỡ ẹc thì cất đó để tự chỉnh. Đưa hết lên đây thì mất hơn 700 trang (đủ loại) cũng phiền. Hihihi. Chúc anh tinh tấn!

hoasentrenda

Ghi chú từ hoasentrenda: Trong loạt bài viết của Niết Bàn Tầm, một số bà con đọc hiểu nhầm từ "Ba" (là thầy Tibu). Nhưng xin nêu rõ ở đây, từ "Ba" là Niết Bàn Tầm, và từ "con" trong bài viết là chỉ cho con của Niết Bàn Tầm. Niết Bàn Tầm ("Ba") viết cho con của huynh ấy, nên tiện thể Niết Bàn Tầm đưa lên hoasentrenda cho bà con xem.
---------
Nếu tiện thì NBT nên sửa lại danh xưng "Ba" "con", để bà con đọc mà không thắc mắc gì thêm về vụ danh xưng này!
---------
Xin cảm ơn huynh Niết Bàn Tầm.
An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt

Niết Bàn Tầm

Trích dẫnGhi chú từ hoasentrenda: Trong loạt bài viết của Niết Bàn Tầm, một số bà con đọc hiểu nhầm từ "Ba" (là thầy Tibu). Nhưng xin nêu rõ ở đây, từ "Ba" là Niết Bàn Tầm, và từ "con" trong bài viết là chỉ cho con của Niết Bàn Tầm. Niết Bàn Tầm ("Ba") viết cho con của huynh ấy, nên tiện thể Niết Bàn Tầm đưa lên hoasentrenda cho bà con xem.

Khi mình viết các cảm nhận, trong cái tâm nó như đang ngồi kể chuyện cho con gái nó nghe. Gọi là tâm sự cha con vậy. Khi làm vậy thấy nó ấm áp hơn. Bỏ cái nbt vào không thì nó trống rỗng. Dù sao cũng sửa rồi. Hihihi.

Cám ơn admin.

Kain

Trích dẫn từ: Niết Bàn Tầm trên Th5 28, 2020, 11:51 PM
Khi mình viết các cảm nhận, trong cái tâm nó như đang ngồi kể chuyện cho con gái nó nghe. Gọi là tâm sự cha con vậy. Khi làm vậy thấy nó ấm áp hơn. Bỏ cái nbt vào không thì nó trống rỗng. Dù sao cũng sửa rồi. Hihihi.

Cám ơn admin.


Em nghĩ vậy thì anh cứ dùng văn phong như cũ. Ghi thêm 1 câu chú thích ngay đầu bài, đại khái là "Bài viết sau đây là NBT viết tặng con gái" là được mà  ;D

Vả lại hoàn cảnh nào cũng là kết quả của sự tích lũy!
Từ đó suy ra:
Do ăn ngay nói thật mà người thiện này làm cái gì thì ra cái đó!
Do ăn gian nói dối, mà khi thực hành thì càng làm càng bị rối!

gacon177

#9
Trích dẫn từ: Niết Bàn Tầm trên Th5 28, 2020, 11:51 PM
Khi mình viết các cảm nhận, trong cái tâm nó như đang ngồi kể chuyện cho con gái nó nghe. Gọi là tâm sự cha con vậy. Khi làm vậy thấy nó ấm áp hơn. Bỏ cái nbt vào không thì nó trống rỗng. Dù sao cũng sửa rồi. Hihihi.

Cám ơn admin.


Khi đọc bài anh Niết Bàn Tầm viết với văn phong cũ, không hiểu sao em thấy rất ấm áp và gần gũi. Em cũng đồng ý với chị Kain, anh Niết Bàn Tầm cứ viết theo văn phong cũ và ở đầu bài ghi chú thích. "Đây là những trải nghiệm tâm linh của Niết Bàn Tầm nhắn gửi con gái. Sau đây xin chia sẻ với mọi người."

Bởi em thấy trong tâm linh thì một bài viết có cảm nhận của người viết sẽ khác rất nhiều so với khi mình viết bài mà không có cảm xúc gì. Đôi khi, vấn đề không chỉ là từ ngữ và những con chữ.  

Mong anh tiếp tục đăng bài về những suy nghĩ, thực chứng, kinh nghiệm trong quá trình tu hành của mình trên Hoasentrenda.

Em cảm ơn anh :D
"Every saint has a past, every sinner has a future"
(mỗi thánh nhân đều có một quá khứ, mỗi kẻ tội đồ đều có một tương lai).