Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Than vãn tý

Bắt đầu bởi dapmat, Th1 10, 2014, 07:38 PM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

dapmat

Chào thầy và all các tiền bối anh chị em.

Em xin có vài dòng tâm sự, trước là để xả xì trét sau là cũng xin anh chị ít kinh nghiệm ạ.

Em thấy sống mà còn bươn trải cơm áo gạo tiền sao mà nó khó tu quá bà con. Em muốn tu mà quỷ nó cứ ám. Hic hic hic

Tu tập thì mình tự tu rồi, còn muốn tu tâm dưỡng tánh, bỏ tham sân si mà còn đi làm còn va chạm thì bỏ không nổi. Bản thân em tự nhận xét tham thì em không nhiều lắm chứ sân si em như cái núi Thái Sơn. Muốn triệt tiêu nó như thầy đã dạy mà người ta cứ đến chọc hoài hà bà con.

Ngậm ngùi dặn lòng bỏ qua thì công việc nó không good. Mà sắn tay vào xử lý thì sân  nó nổi lên liền. Khổ ơi là khổ. Sao con người ta không ai chiệu tự giác hết nhỉ. Tâm mọi người xung quanh em em thấy thường vị kỷ không hà, mà toàn ích kỷ đó, nó vị kỷ mà đúng mình cũng không tức.

Cục sân nó nổi lên nửa rồi. Em sorry bà con. Bà con có kinh nghiệm chia sẻ em thêm ít kinh nghiệm đời sống để tạo điều kiện dễ dàng hơn trong việc tu tâm dưỡng tánh, cũng như tu tập.

Nếu sống 1 thân 1 mình còn đở, đằng này ko đấu đá với người ta thì không có cơm không có nhà cho gia đình. Hic hic...


lengoctao27

Dập Mặt hả?hù hù!
Đừng bi quan quá thì lại càng khó tu!Có khổ như vậy thì Đức Phật mới tu và chỉ cho chúng sanh tu!
Tham sân si thì ai cũng có,khổ thì ai cũng khổ!Khổ vì tham sân si của mình!Khổ vì tham sân si của người khác tác động đến mình(nợ nần nhân duyên nhân quả).
Cư sỉ thì càng lại bị nhiều vì phải tự lo kiếm ăn,nuôi cha mẹ,con cái...
Ráng đầu tư nhiều vô chuyện tập dợt một thời gian dài thì nó đở khổ hơn!
Nhiều lúc tui nhìn lại quá trình tu tập của tui tui cũng không ngờ!!!Tập liên tục hàng ngày cho đến bây giờ là hai mươi mấy năm rồi!Nhưng mà cũng chưa ăn thua gì hết!Chỉ bớt khổ thôi!hù hù!
Ráng lên nghe!ai cũng như ai!Chỉ có một con đường này là duy nhất!Hờ hờ!

dapmat

Trích dẫn từ: lengoctao27 trên Th1 10, 2014, 09:22 PM
Dập Mặt hả?hù hù!
Đừng bi quan quá thì lại càng khó tu!Có khổ như vậy thì Đức Phật mới tu và chỉ cho chúng sanh tu!
Tham sân si thì ai cũng có,khổ thì ai cũng khổ!Khổ vì tham sân si của mình!Khổ vì tham sân si của người khác tác động đến mình(nợ nần nhân duyên nhân quả).
Cư sỉ thì càng lại bị nhiều vì phải tự lo kiếm ăn,nuôi cha mẹ,con cái...
Ráng đầu tư nhiều vô chuyện tập dợt một thời gian dài thì nó đở khổ hơn!
Nhiều lúc tui nhìn lại quá trình tu tập của tui tui cũng không ngờ!!!Tập liên tục hàng ngày cho đến bây giờ là hai mươi mấy năm rồi!Nhưng mà cũng chưa ăn thua gì hết!Chỉ bớt khổ thôi!hù hù!
Ráng lên nghe!ai cũng như ai!Chỉ có một con đường này là duy nhất!Hờ hờ!

Cũng đang cố đây. Muốn tu tập cũng không dễ, phải chờ thiên hạ nó ngủ hết thì không gian nó mới "tạm" yên. Hì hì hì. Than được cái lòng thanh thản rồi, típ tục chịu nhục mà làm như "ngưu công dời núi" chứ biết seo giờ. Ai biểu kiếp trước mình "ác quá" chi ...... Hì hì hì..... Dạo này trong người dể nóng giận ghê. chắc là phải xám hối đến khi thấy tâm hồn nhẹ nhàng hẳn mới tập típ với cái đề mục. Chúc bà con ngày càng tinh tấn để tiểu đẹ ráng mà dí theo. hi hi hi

Happy Life

;D ;D ;D Em chào anh dapmat. Em 19 tuổi nên chắc là nhỏ hơn anh. Mạn phép xưng em ạ ;D

Chia sẻ kinh nghiệm sống thì chắc em không bằng anh về mặt ngoài đời. Anh va chạm nhiều hơn em mà. hihihi ;D Em thấy mình cũng có phần giống anh trong công việc hay đối nhân xử thế với người ngoài đời đó anh. Nhiều lúc người nhà, hay người ngoài có những lời nói, thái độ thiếu tinh tế hay gì gì đó. Em lại rất bực bội, tức giận. Nhưng em chỉ cố gắng em, hay đôi lúc có người thì xả ra tí xíu.

Lần em gặp chú Sơn Alahan. Em có nghe chú nói rằng chú cũng là người bình thường. Lúc trước chú cũng có những cái ghét người này người kia. Nhưng khi chú vào định rồi thì tâm thức chú nhận ra mình không nên như vậy. Lâu dần thì mình bớt và dứt hẵn những cái tính đó.

Hay như em, từ khi tập đều lại. Với việc nghe lời thầy sống hiền hòa hơn. Ráng giữ được giới ăn ngay nói thật dù đôi lúc miệng mình nói mà không kịp suy nghĩ thì lại rơi vào nói dối. Thêm nữa trong lời nói em cũng cẩn ngôn hơn. Cố gắng nói nhẹ nhàng để không gây khó chịu hay bực bội cho người khác dù đang rất bực. Làm vậy em cảm thấy cuộc sống của mình đỡ hơn. Có đôi lúc tức giận, thì lúc vào tập em ráng nghĩ lại và nói với mình cố gắng không tái phạm. Dù biết là khó anh ạ. hihi ;D

Vài dòng chia sẻ với anh những gì em làm em nghĩ. ;D Cố lên nhe anh. Có tập thì cũng có ngày mình tới đích, dù chậm hay nhanh thoi.

Em chào anh ;D
Kiên trì, bền bỉ. Không có tính chuyện nghỉ xả hơi.