Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Con Heo Đất và Công Phu

Bắt đầu bởi lá chuối, Th4 25, 2012, 07:56 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

lá chuối

Con Heo Đất và Công Phu.

Hồi con còn con nít hôi ;D, năm nào cũng xin Má mua cho một con heo đất ( thời điểm nào trong năm con không nhớ ).
Tết. Lì xì, bỏ vô heo.
Hè. Lon ton theo phụ chị, anh vô vườn ... người ta... xin mận, mua bơ, mít về bán, làm kem chuối bán những ngày hè. Tiền bán được chia nhau, lại nuôi heo. Mỗi đứa một con heo đất. Rồi mỗi năm có một ngày, con heo đất được tung lên cao rớt xuống vỡ tan trong Niềm Vui của từng đứa và Vui Chung cả Nhà. Heo mập heo ốm không quan trọng bằng công sức nuôi heo cả năm trời. Lấy đó mua sách vở, bút chì.... Rồi lại nuôi heo đất....

Năm qua tháng lại, con heo đất trôi vào quên lãng.
Năm qua tháng lại, con heo đất xù xì, thô rám đó giờ được người ta làm tinh xảo, đẹp gấp bội phần, và dành cho những em bé khá giả. Còn em bé nông thôn vẫn dùng con heo mộc mạc như ngày xưa....
Và cái chính là heo bây giờ không cần đập bể, muốn rút tiền ra lúc nào thì rút. Thật là tiện lợi ! ;) ;D ::)

Chuyện công phu con cũng thấy y như vậy !
Người mới bước vào đường tu tập thường nôn nóng với những thắc mắc cơ bản : sao tui nhận đề mục tập cả tuần / cả tháng rồi không thấy đề mục ra ? Bạn tu nôn nóng từng ngày, từng thời công phu, và băn khoăn, và lo lắng, và gồng ép, v.v...

Bạn mới tu ơi ! Nếu mình để tâm hồn mình như trẻ thơ ngày xa xưa ấy, bạn sẽ thấy đời Tu Sĩ vui biết chừng nào ! Thời thơ ấu xa xưa đó, con heo đất không thể moi dưới đáy ra hàng ngày để đếm tiền, mà cứ nuôi heo dần dần, lúc nhiều lúc ít, có khi nào bạn đo đếm không ? Dạ câu trả lời là KHÔNG ! bởi tâm hồn Bạn non nớt và thơ ngây không tính toán, cứ nuôi heo và cũng chẳng màng ngày nào heo vỡ. Cho tới ngày đập heo Bạn có nhớ niềm vui tưng bừng ấy ? Con heo nặng dần dần hồi nào bạn không biết ! Con heo âm thầm cất lấy kho báu của Bạn ngày ngày trong nụ cười yên lặng. Dù con heo đất không nói, nhưng nó luôn mỉm cười và vẫn nặng dần theo ngày tháng.

Công phu cũng vậy !
Thầy dạy, thể xác này , kiếp này mình sinh ra là để chịu Nghiệp chứ chuyện Tu Hành nó chỉ mới tập tễnh bén hơi. Nên cái thể xác nó trì trệ không theo kịp linh hồn. Mà mỗi buổi công phu với Tâm Đạo Nhiệt Thành, cho dù chưa ra đề mục thì nó vẫn âm thầm lưu dấu, tích trữ Thiện Nghiệp, Phước Báu và vẫn âm thầm thay đổi chỉnh sửa chính con ngừoi mình mà thể xác mình không hề hay biết.
Cho tới một ngày, như con heo đất kia đến kỳ "chầu đất"  ;D ;D ;D thì... BÙM ! Vỡ toang ! Oà ra niềm Vui của thành quả mình đã cố gắng một cách trong sáng ngây thơ, không tính toán gò ép, không trông chờ thắc thỏm, không đếm, không đong. Mà chỉ một lòng An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt. Đề Mục ra hay chưa ra chỉ là vấn đề thời gian. Cái chính là Tấm Lòng mình, Trái Tim mình để đâu trong từng thời công phu đó ?!

Con heo đất hiện đại thời bây giờ, không đập bể mà moi dưới đáy, thích lúc nào, cần bao nhiêu thì cứ lật ngửa nó lên và hì hục moi. hihihi....  ;D ;D ;D Cũng như khi Bạn tu đã có vốn ( Tâm lực ) khi cần là dùng được ngay vào việc Độ Tử, Hồi hướng, Giải oan, v.v....

Cuộc chơi với  Đề Mục dù có nhiều khó khăn, chông gai, miểng chai do Nghiệp cản trở ta, nhưng xem ra, nếu mình nhẹ nhàng , cẩn thận mà cần mẫn chăm chỉ thì cũng thú vị như trò nuôi heo đất thuở bé thơ, Bạn Tu nhỉ ? ::)

Mến !

Kim Dung

Nam mô A Di Đà Phật!

timthayhocdao

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th4 25, 2012, 07:56 AM
Con Heo Đất và Công Phu.

Hồi con còn con nít hôi ;D, năm nào cũng xin Má mua cho một con heo đất ( thời điểm nào trong năm con không nhớ ).
Tết. Lì xì, bỏ vô heo.
Hè. Lon ton theo phụ chị, anh vô vườn ... người ta... xin mận, mua bơ, mít về bán, làm kem chuối bán những ngày hè. Tiền bán được chia nhau, lại nuôi heo. Mỗi đứa một con heo đất. Rồi mỗi năm có một ngày, con heo đất được tung lên cao rớt xuống vỡ tan trong Niềm Vui của từng đứa và Vui Chung cả Nhà. Heo mập heo ốm không quan trọng bằng công sức nuôi heo cả năm trời. Lấy đó mua sách vở, bút chì.... Rồi lại nuôi heo đất....

Năm qua tháng lại, con heo đất trôi vào quên lãng.
Năm qua tháng lại, con heo đất xù xì, thô rám đó giờ được người ta làm tinh xảo, đẹp gấp bội phần, và dành cho những em bé khá giả. Còn em bé nông thôn vẫn dùng con heo mộc mạc như ngày xưa....
Và cái chính là heo bây giờ không cần đập bể, muốn rút tiền ra lúc nào thì rút. Thật là tiện lợi ! ;) ;D ::)

Chuyện công phu con cũng thấy y như vậy !
Người mới bước vào đường tu tập thường nôn nóng với những thắc mắc cơ bản : sao tui nhận đề mục tập cả tuần / cả tháng rồi không thấy đề mục ra ? Bạn tu nôn nóng từng ngày, từng thời công phu, và băn khoăn, và lo lắng, và gồng ép, v.v...

Bạn mới tu ơi ! Nếu mình để tâm hồn mình như trẻ thơ ngày xa xưa ấy, bạn sẽ thấy đời Tu Sĩ vui biết chừng nào ! Thời thơ ấu xa xưa đó, con heo đất không thể moi dưới đáy ra hàng ngày để đếm tiền, mà cứ nuôi heo dần dần, lúc nhiều lúc ít, có khi nào bạn đo đếm không ? Dạ câu trả lời là KHÔNG ! bởi tâm hồn Bạn non nớt và thơ ngây không tính toán, cứ nuôi heo và cũng chẳng màng ngày nào heo vỡ. Cho tới ngày đập heo Bạn có nhớ niềm vui tưng bừng ấy ? Con heo nặng dần dần hồi nào bạn không biết ! Con heo âm thầm cất lấy kho báu của Bạn ngày ngày trong nụ cười yên lặng. Dù con heo đất không nói, nhưng nó luôn mỉm cười và vẫn nặng dần theo ngày tháng.

Công phu cũng vậy !
Thầy dạy, thể xác này , kiếp này mình sinh ra là để chịu Nghiệp chứ chuyện Tu Hành nó chỉ mới tập tễnh bén hơi. Nên cái thể xác nó trì trệ không theo kịp linh hồn. Mà mỗi buổi công phu với Tâm Đạo Nhiệt Thành, cho dù chưa ra đề mục thì nó vẫn âm thầm lưu dấu, tích trữ Thiện Nghiệp, Phước Báu và vẫn âm thầm thay đổi chỉnh sửa chính con ngừoi mình mà thể xác mình không hề hay biết.
Cho tới một ngày, như con heo đất kia đến kỳ "chầu đất"  ;D ;D ;D thì... BÙM ! Vỡ toang ! Oà ra niềm Vui của thành quả mình đã cố gắng một cách trong sáng ngây thơ, không tính toán gò ép, không trông chờ thắc thỏm, không đếm, không đong. Mà chỉ một lòng An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt. Đề Mục ra hay chưa ra chỉ là vấn đề thời gian. Cái chính là Tấm Lòng mình, Trái Tim mình để đâu trong từng thời công phu đó ?!

Con heo đất hiện đại thời bây giờ, không đập bể mà moi dưới đáy, thích lúc nào, cần bao nhiêu thì cứ lật ngửa nó lên và hì hục moi. hihihi....  ;D ;D ;D Cũng như khi Bạn tu đã có vốn ( Tâm lực ) khi cần là dùng được ngay vào việc Độ Tử, Hồi hướng, Giải oan, v.v....

Cuộc chơi với  Đề Mục dù có nhiều khó khăn, chông gai, miểng chai do Nghiệp cản trở ta, nhưng xem ra, nếu mình nhẹ nhàng , cẩn thận mà cần mẫn chăm chỉ thì cũng thú vị như trò nuôi heo đất thuở bé thơ, Bạn Tu nhỉ ? ::)

Mến !

Cám ơn chị Chuối, đọc xong bài viết của chị em cảm thấy ngày càng vững tin hơn. Hi vọng 1 ngày không xa, em có thể gặt hái được thành quả "nuôi heo đất" của bản thân. ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D

Rancon

Một bài viết rất hình tượng, rất hay.

khokhao

Chào Lá Chuối!
Bài viết hay quá!
Khokhao cảm ơn Lá Chuối đã viết bài này.
Bài viết đi thẳng vào tim khokhao, nhất là đoạn này

Trích dẫn từ: lá chuối trên Th4 25, 2012, 07:56 AM

Chuyện công phu con cũng thấy y như vậy !
Người mới bước vào đường tu tập thường nôn nóng với những thắc mắc cơ bản : sao tui nhận đề mục tập cả tuần / cả tháng rồi không thấy đề mục ra ? Bạn tu nôn nóng từng ngày, từng thời công phu, và băn khoăn, và lo lắng, và gồng ép, v.v...

Bạn mới tu ơi ! Nếu mình để tâm hồn mình như trẻ thơ ngày xa xưa ấy, bạn sẽ thấy đời Tu Sĩ vui biết chừng nào ! Thời thơ ấu xa xưa đó, con heo đất không thể moi dưới đáy ra hàng ngày để đếm tiền, mà cứ nuôi heo dần dần, lúc nhiều lúc ít, có khi nào bạn đo đếm không ? Dạ câu trả lời là KHÔNG ! bởi tâm hồn Bạn non nớt và thơ ngây không tính toán, cứ nuôi heo và cũng chẳng màng ngày nào heo vỡ. Cho tới ngày đập heo Bạn có nhớ niềm vui tưng bừng ấy ? Con heo nặng dần dần hồi nào bạn không biết ! Con heo âm thầm cất lấy kho báu của Bạn ngày ngày trong nụ cười yên lặng. Dù con heo đất không nói, nhưng nó luôn mỉm cười và vẫn nặng dần theo ngày tháng.

Công phu cũng vậy !
Thầy dạy, thể xác này , kiếp này mình sinh ra là để chịu Nghiệp chứ chuyện Tu Hành nó chỉ mới tập tễnh bén hơi. Nên cái thể xác nó trì trệ không theo kịp linh hồn. Mà mỗi buổi công phu với Tâm Đạo Nhiệt Thành, cho dù chưa ra đề mục thì nó vẫn âm thầm lưu dấu, tích trữ Thiện Nghiệp, Phước Báu và vẫn âm thầm thay đổi chỉnh sửa chính con ngừoi mình mà thể xác mình không hề hay biết.
Cho tới một ngày, như con heo đất kia đến kỳ "chầu đất"  ;D ;D ;D thì... BÙM ! Vỡ toang ! Oà ra niềm Vui của thành quả mình đã cố gắng một cách trong sáng ngây thơ, không tính toán gò ép, không trông chờ thắc thỏm, không đếm, không đong. Mà chỉ một lòng An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt. Đề Mục ra hay chưa ra chỉ là vấn đề thời gian. Cái chính là Tấm Lòng mình, Trái Tim mình để đâu trong từng thời công phu đó ?!

Đoạn này giúp khokhao bỏ đi gánh nặng trong công phu (bởi những toan tính đời thường).
Bài viết này làm khokhao liên tưởng đến chú Hòa – một người tưởng chừng như chuyện tu tập đành hẹn kiếp sau, một trong những người mà khokhao vô cùng khâm phục – đã thẳng tiến vào dòng Thánh với tư tưởng này chăng?
Bài viết quá tuyệt vời, trên cả tuyệt vời.
Một lần nữa cảm ơn Lá Chuối nhiều lắm.
Trân trọng.
Khokhao.

bờm

Bài ni cũng hình tượng ghê á Chuối hihihi. Chuối hay thật .... moak  :-*  ;D ;D ;D
bờm : dạ ..
bờmmm : dạaaa ..
bờmmmmmmm : dạaaaaaaaaaaaa

2 Tí

 Chị Chuối nghĩ ra hình tượng thật là hay nên người đọc dể dàng hiểu rõ thông điệp mà chị muốn truyền đạt.
  Qua bài này cái tâm lý nôn nóng, băn khoăn và lo lắng được giải tỏa  :o :o và nhìn lại thì thấy đúng là đời Tu sĩ thật là vui :) :D :D. Mình đã thấy được một phần chân lý rồi, có người chỉ đường và những người bạn đi trước đã thành tựu giờ thì cứ một lòng An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt !
  LC, RC và TLH đã làm được, mong rằng với Tâm Đạo Nhiệt Thành thì Tí cùng tất các bạn đồng tu sẽ có ngày thành tựu  :-* :-* :-*
 
   
An trú Chánh niệm đằng Trước mặt.

Bồ Đề Tâm

"Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được." (HL)
"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." (HL)