Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

Chít Chát.

Bắt đầu bởi Le Le, Th1 21, 2016, 09:08 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

Le Le

Trangro: Chào cả nhà ạ!!!!
Cháu có tí chuyện góp vui ;)))
Sáng nay cháu tập được cỡ tiếng rưỡi, lúc đầu ra chấm đen sau ra đk chấm vàng. cháu kéo nó lên nó lại tụt, kéo lên lại tụt xuống như thế mấy lần (wink) Cái chấm này thì đk lâu phết
Sau đó chốt lại bằng 1 e chấm đo đỏ, nói chung kiểu phảng phất của màu đỏ ý chứ cũng k đó hẳn nhưng ẻm ý đi rất nhanh.  Lúc đó thì ng cháu nó lại giống như quả tim đập ý, từng nhịp từng nhịp như thế bắt đầu từ dưới chân lan hết ng. Cái cảm giác này lần đầu tiên gặp, các lần khác thì thường tê rần lan khắp cơ thể nhanh hơn. Cơ mà e cũng tác ý là kệ nó, tập trung để mục đã. Xong mệt nghỉ, và hồi hướng thì cảm thấy đầy cảm xúc (smiley)

TLB: Cảm giác lần đầu gặp EM nó tuyệt vời thế đấy (inlove)(inlove)(inlove)
Thế mà ai bạo gan rước đc EM về chung sống thì... thôi rồi... cứ gọi là ngất ngây con gà tây... cười phớ lớ suốt ngày. Cái này nhìn Mun lu cười thì biết, hè hè

TLH: Cái tê rần rần đấy người ta gọi là hỷ lạc. He he. Hôm trước bạn pi có hỏi hỷ lạc nó như thế nào? Cảm giác như nào. Hum nay để bạn rô kể nhá

Lạc Lạc: Tê à?
Thế tập mà cảm giác tim đập nhanh hồi hộp là quá đà à?

Dung: Em thì chưa thấy mà mặt đã nhăn như táo tàu rồi, đề mục ra chắc già chục tuổi quá

TLH: Khi tập thì ko để ý tới cảm giác thân thể nhé nàng. Chỉ cần biết đề mục thôi. Còn xả ra mà tim đập nhanh và mệt bã thì là quá đà. Ko phải quá đà là quá sức. Mà quá đà là chưa biết cách tập trung và dùng lực cho đúng. Nếu là tim đập nhanh. Mệt bơ phờ run lẩy bẩy thì mới là tập quá sức

Lạc Lạc: Uh có để ý đâu, tại nó cứ cuống quýt nên đoán chắc mệt rồi, hỏi lại cho chắc (laugh)

TLB: Cái cảm giác tim đập nhanh và tê tê rần rần lúc ra đề mục là hỷ lạc lan khắp toàn thân, chứ ko phải quá sức

096...636: E có câu hỏi: có một vài lần e tập ko đc, loạn tâm, ki đủ lực để quán hay niệm.nhưng vẫn muốn tập.nên cố dẹp loạn bằng cách nhớ tới cái chấm đỏ trên đảnh của ngài.khi e cảm giác nhớ dc rõ rãng cái vị trí và màu của chấm đỏ đó thì e thấy ngực rung động kiểu j đó, và miệng e tự dưng mỉm.cười.cảm giác này chỉ kéo dài dc vài giây.vì ngay sau đó là e lại bị loạn, nghj linh tinh. Hiện tượng này là tnao ạ?

TLB: Cảm giác này có lúc nó buồn cười lắm. Nó rung rung cái môi, cười cười nhẹ nhàng... như thằng điên í.... giống thằng phê thuốc (inlove)(inlove)(inlove)

Dung: Thế có ai chưa ra đm mà mặt nhăn nhúm tít mù ko? Khéo em lão hóa sớm quá
Nhưng mà em trai em nó nhăn xong nó thấy ông Phật. Mình nhăn mãi chưa thấy gì....chắc thấy già quá

TLB: Nhăn là cách "rặn" cho ra đề mục đấy, nó cũng ra nhưng chưa phê, vì ko tự nhiên, nhưng thỉnh thoảng cũng nên áp dụng để biết thế nào là đề mục

Dung: Em ko cố nhăn.....mà nó tự nhăn nhúm giật giật, cận định mừ, Hay là hướng lực chưa đúng(depressed)

TLB: Ờ tâm lực chưa mạnh và cố gắng thì nó bị giật giật, nó cũng có chút nghiệp nữa

Dung: Này, bây giờ mà nhắm mắt phát là chơṕ giật nhăn nhó ngay, tý nữa già hơn a Th chứ trẻ ra đâu...

Brightmoon00: Phản ứng tự nhiên của cơ thể khi đang tập trung 1 cái gì đó là nhăn trán mà. Để ý khi mình làm việc hay suy nghĩ cái gì nó cũng nhăn. Đó là vì đang cố gắng để nhăn cho ra. Còn người  ra dễ thì cái trán họ bt, và cái mắt họ hơi liếc liếc lên trên í

TLB: Cứ kệ nó, hướng tâm vào đề mục, rồi khi lực mạnh là nó hết

Brightmoon00: Thường thì ban đầu mới tập mà cần cố gắng thì hơi già đi tí. Khi nào có hỷ lạc thì mới đảo lộn lại là trẻ ra nhé. Nên bà con cứ từ từ rồi khoai nó sẽ nhừ. Để thành "em bé" 50 tuổi như bác Th là ... hề hề

KA: Bữa nay chờ phần cơm trưa đưa ra mới đọc dc het đoạn chat cua moi ng (eek) đoan tuoi tác buon cuoi qúa. Như vậy ai là nữ mà  chưa cảm nhận cái đáng sợ của "tử" thì có thể tạm lấy "lão "làm tinh thần tiến tu tạm thời dc ko ạ :))

Brightmoon00:  Lão dc. Lão là vt đấy, trong phần quán vô thường cũng có nói, đầu tiên là phải quán ng ta già đi, sau đó rồi chết, cho vào quan tài, mục rữa và thành bộ xương khô. Thấy già đi cũng là 1 trong những bước suy nghĩ về vô thường

Omule: Đêm qua chú mơbị nhìn thấy mấy con chuột con màu tím, xanh, vàng từ trong hang chạy ra rồi chạy vào. Trong mơ chú thấy ngạc nhiên vì chưa bao giờ nhìn thấy chuột màu như thế. Chú tuy tuổi dần nhưng lại sợ chuột. Mun giải đáp hộ chú xem giấc mơ nói lên điều gì nhé. Chú xin cảm ơn!

Brightmoon00:  Con chuột nó là con vật thông minh, và có bộ gien khá giống con người (thế nên nó mới là con vật thí nghiệm cho thuốc của con người). Tuy nhiên nó là con chuột mà lại không phải con người vì nó thích sống ở nơi tối và cái tính của nó có nhiều thứ khôn ranh quá mức. Hình ảnh con chuột nhiều màu sắc chỉ là: màu mè với những suy nghĩ còn chạy nhiều trong đầu thôi ạ. Ở đây chú chỉ nói phản ứng của chú là ngạc nhiên với chuột nhiều màu sắc; nhưng lại không có phản ứng gì khác đối với nó nên chỉ kết luận là: cần bớt chú ý đến những thứ màu mè bên ngoài ạ.

Omule: Đúng rồi. Giấc mơ đã phản ánh đúng tâm trạng của chú mấy hôm nay, chú sẽ khắc phục bằng cách bớt hướng ngoai, tập trung ơn nữa khi tu tâp. Cám ơn Mun nhé. Hôm nay có định buôn gì không?

TLH: Ko phải mấy hôm nay đâu. Mà chú vốn vẫn thế mà

TLB: Đường còn dài, sẽ còn mơ nhiều, tìm hiểu về nó sẽ mất rất nhiều thời gian công sức và cũng ko phục vụ gì nhiều cho tu tập đâu ạ, trong khi hàng ngày mình đã mất nhiều thời gian để giải quyết chuyện đời rồi. (eek)(eek)(eek)
Cần xác định rõ mục tiêu khi tham gia HSTĐ là gì :
- Đọc thấy hay hay rồi vào tìm hiểu để thỏa mãn trí tò mò
- thấy khổ rồi tu tập kiếm chút phước cho gia đình no ấm hạnh phúc hơn
- hay hiểu đc mọi thứ đều vô thường, vô nghĩa... rồi học cách tu tập để giải thoát.

Brightmoon00:  Nói chung một vài tháng có giấc mơ cần hỏi nó cũng là 1 cách để kiểm tra tâm. Còn ngày nào cũng hỏi thì vì mình tập nó vẫn thế thì tâm nó chưa thể chuyển nh đc, nên giấc mơ tuy khác nhưng vẫn sẽ thể hiện con người mình như thế, không khác. Hè

TLB: Khi nói cái gì trong đây là í nói chung chung cho mọi người thảo luận, không phải có í nhắc nhở hay gì gì... mà trên tinh thần trao đổi tán chuyện là chính nhé cả nhà. Trong khi trao đổi kinh nghiệm nên hỏi nhiều về kỹ thuật công phu. Thỉnh thoảng kể chuyện bên lề thêm để sách tấn và tạo niềm vui (eek)(eek)(eek). Vừa tu tập đề mục, vừa giữ giới và tập cho tâm hướng thiện càng nhiều càng tốt. Khi giữ giới và hướng thiện thì tâm mình sẽ tự động hướng dần tiệm cận đc với con đường các bậc tiền bối đã đi, mình sẽ học hỏi đc nhiều hơn và tu tập chuẩn hơn.

Omule: Trong mỗi buổi công phu, khi mình tập trung được tư tưởng thì đề mục ra từ từ xuất hiện và giữ được tương đối nếu vẫn tập trung được tư tưởng. Những khốn nỗi tư tưởng vẫn như con ngựa bất kham, giỏi lắm nó chỉ nghe mình khoảng nửa thời công phu mà thôi.

TLH: Thì nó khó nên mới cần sửa và tập ạ. Chứ nếu dễ thì ai cũng thành đạo hết rồi

TLB: Một phần cũng do mình đấy ạ

Brightmoon00:  Thói quen huân tập từ bao nhiêu kiếp cơ mà

TLB: Hàng ngày cũng nghĩ đủ thứ chuyện ở đời, mà toàn nhưng việc ko cần mình phải nghĩ, khi trao đổi trong đạo thì còn vướng thơ ca hò vè nên nó vậy (laugh)(laugh)(laugh). Vì anh em mình không còn nhiều thời gian

Lê Lê: Cái kiểm tra tư tưởng liên tục nó khó khủng khiếp luôn.(cry)
Cho anh hỏi câu ngu ngu này cái: Linh ảnh khác hình ảnh chỗ nào?

Brightmoon00:  Linh ảnh có nghĩa là 1 hình ảnh có linh
Hình ảnh này vì sao lại có linh? Nghĩa là hình ảnh đó được tạo ra bởi một tâm lực lớn mạnh của một vị bồ tát/ vị phật. Tại sao lại có? Vì là do cái nguyện của họ. Bởi vậy cái nguyện càng lớn thì linh ảnh nó càng to đẹp vậy. Hiểu sơ sơ là thế ạ. Người  nào phát nguyện vì chúng sinh, thì sau đó kể cả họ ko thể hiện dưới dạng vật chất ( sau khi chết), thì vì cái nguyện đó, họ vẫn tồn tại dưới dạng linh ảnh ( vd như là cô Vân chẳng hạn). Thx anh lele vì câu hỏi hay. Em trc đến nay chưa bao h suy nghĩ về chuyện này. Hè hè

Lê Lê: Anh nhớ đâu đó, khi Thầy nói chuyện với Bác Sơn. Thầy thấy trong phòng tập của Bác không có tranh ảnh Phật gì, Bác Sơn nói: Vì mình Quán mà còn ra mà. (Anh nhớ đại khái vậy). Vậy một tu sĩ muốn thấy Linh Ảnh của Vị Phật hay Bồ Tát nào đó thì cũng phải Có cái Nguyện giống như vậy?

Brightmoon00:  Thứ nhất là nên cần có tâm lực 2.cần có sự trong sáng va chánh kiến để ko bị nhầm lẫn 3. Cần sự đồng dạng
Nói chung vòng đi vòng lại nó vẫn là giới định huệ thôi ạ. Vậy nên người có tâm lực nhưng ko chánh thì là tà thuật.
Nhìn thấy linh ảnh một vài lần nhưng không chịu giữ giới, chánh kiến thì lại rơi vào một hình ảnh mình tự tưởng tượng ra mà lại cứ cho rằng nó là thật.

Lê Lê: Hay ghê. Sáng nay tập xong thời buổi sáng thì anh mơ anh đặt câu hỏi và người trả lời là Mun chớ kg phải TLH
Khi thức dậy anh đặt câu hỏi và ngồi rung đùi chờ... hihihi

Omule: Ngày qua, sau khi tiếp thu các bài pháp, omule tôi bát đầu bỏ câc thói quen như nghiên cứu tình hình thời sự, không suy nghĩ về văn thơ....Có lẽ do có chuyển biến về tâm nên buổi tối chơi liền 2 giấc mơ cảnh tỉnh về 2 tập khí mà mình vẫn còn lưu luyến đó là luyến ái và uống rượu. Uống rượu nguyện sẽ bỏ ngay, luyến ái có lẽ phải từ từ vì  Lahaula của ta vẫn còn thích ta. Xin cám ơn các Sư Phụ và Sư Mẫu đã cho liều thuốc hữu hiệu. Xin viết ra đây để bạn nào có hoàn cảnh tương tự rút kinh nghiệm.

TLH: Luyến ái thì đâu cần phải bỏ ạ? Vợ là người cho ta cơm ăn , cho ta nhà ở mà. Mà mình tu là tu tại gia. Là phải dung hoà giữa đời và đạo ý ạ. Nên ví dụ chuyện ái dục thì không có nghĩa là mình bỏ hết hay cấm tiệt. Mà mà chánh dâm thôi ạ. Nghĩa là chỉ yêu thương nhung nhớ, biết ơn vợ mình thôi. Không được ngoài vợ ngoài chồng ý ạ

TLB: Hơn nữa cái chuyện tu hành ở đây ko phải là khi nghe nói vậy là bỏ mọi thứ cái rụp, bỏ vậy thì đứt gánh giữa đg ráng chịu (inlove)(inlove)(inlove). Mọi ng vẫn còn cái thân , vẫn còn phải ăn, vì thế nên mình vẫn phải sống sao cho vừa hợp đời hợp đạo, tu đề mục chỉ chiếm cỡ 50%, còn lại là tu ở đời

Lê Lê: Mình mà đang ở gần mấy bạn là mình nhào vô hun tới tấp. Nhớ lời THL dặn cứ nhìn chầm chầm đằng trước mặt và quán ĐM thì nó sẽ quên cái thân. Hú hú, đã quá.

Lan: Anh Lele ra đề mục chưa (inlove)(inlove)

Lê Lê: Chưa. Hihihi. Đang năn nỉ

TLH: À đấy. Hôm trước có 2 bạn là tiếu và phương lâm vướng 1 cái này. Là khi quán đề mục. Vào quá sâu nên quên thân thể. Quên thở.  Xong sau đó giật mình vì thấy mình không thở nên thở hổn hển và thế là tuột định. Cách giải quyết là đó là tình trạng vào sâu. Nên nhiều người bị cái ý lắm. Đến giai đoạn đó hay bị. Cách giải quyết là chỉ nhìn đề mục và niệm. Ko cần biết hơi thở hay thân thể. Mặc kệ luôn.
Ngoài ra còn 1 tình trạng hay làm tuột định là niệm mà ko niệm. Tức là mải đề mục quá xong chợt giật mình vì lúc trước mình có niệm cơ mà. Sao giờ hình như ko niệm nhỉ? Và thế là lại mất tập trung vì niệm và tuột định. Quên đề mục
Nên có nhắc nhở là. Khi bắt đầu tập và quán mà vẫn niệm . Thì khi vào sâu được rồi cứ chỉ nhìn đề mục và giữ thật vững, điều chỉnh đề mục sáng rõ, đẩy ra kéo vào thật ngon. Còn khi đó ko cần quan tâm câu niệm. Vì thật ra linh hồn vẫn đang niệm ADIDA PHẬT đó. Chỉ là mình quá mải đề mục nên ko để ý thôi. Nên mặc kệ nó. Ko cần quay lại kiểm tra câu niệm. Đó là niệm mà như không niệm. Lúc đó cần nhất tâm bất loạn vào đề mục
Hết ạ.

Omule: Vậy trong trường hợp này mình cứ tập trung nhìn đề mục và không niệm có được không?

TLH: Ko phải là chú ko niệm đâu. Mà là cái tâm của chú vẫn niệm mà chú ko biết
Vì  thật ra. Con người thường chỉ có khả năng tập trung làm 1 việc . Chứ hiếm người làm được vài việc cùng lúc. Nên chú ko biết đó thôi. Ví dụ. Cháu là 1 trong số ít những người có thể phân chia bộ não để làm vài việc . Cháu thường xuyên tay trái cầm đt nhắn tin viber với mọi người . Tay phải cháu đang viết bệnh án hoặc làm bài tập. Đầu nghẹo sang để giữ điện thoại đang gọi đt nói chuyện với người khác. Mà cháu ko hề bị nhầm khi làm bài, nhắn tin hay phân tâm khi nói chuyện. Với khả năng đó thì cháu sẽ thấy rõ hơn mọi người khi cháu làm vài việc cùng lúc.
Nhưng cháu đính chính 1 chút câu hỏi của chú omule nhé. Cái đó là cháu đang nói tình trạng vào tầng sâu. Tức là đề mục giữ vững ổn định. Ít nhất cỡ nhị thiền sâu trở lên ạ. Là đề mục ko biến mất . Còn nếu đề mục của chú còn chưa giữ vững như ý muốn. Là lúc mất lúc được . Kiểu chập chững sơ thiền thì chú cần để ý câu niệm ạ. Ko là dính đòn ngay

Dung: Dính́ đòn là THTT ah?

TLH: Yep . Có thể(happy). Vì dân tịnh độ thường ít phước báu hơn dân thiền . Nên mới cần bám gấu áo ngài mà đi. Vì vậy cần câu niệm để đi cho an toàn đó mà

Omule: Khi tập trung nhìn đề mục đươc một khắc nào đó chú quên niêm và giật mình vừa niệm vừa tiếp tục quán.Có lúc vẫn giữ đươc đề mục , song cũng có lúc mất đề mục và phải làm lại từ đầu. Vậy từ nay chú không niệm và cứ tập trung nhìn đề mục có được không?

TLH: Ko được ạ. Bắt buộc phải niệm . Vì chú có nhiều nguy cơ bị họ dòm ngó nên càng cần quy củ ko chế chiêu

Lê Lê: Mà nằm tập sướng ghê. Không nằm gối càng sướng
TLH: Hihi. Vầng. Nằm tập sướng ghê. Nên trong mắt gia đình em . Em suốt ngày chỉ ăn xong lăn ra nằm. He he. Nói cho vui vậy thôi ạ.

Lê Lê: Giờ mới nghe lời em không nằm gối có mấy tuần mà thấy khác rõ rệt.

Lạc Lạc: Ơ ko nằm gối tốt hả Ph ơi?

TLH: Hì. Vì khi mình tập đề mục. Là mình đang dồn máu lên não mà. Dồn về ajina ý. Nên nếu nằm gối sẽ cản trở sự dồn máu lên não. Làm tập mệt. Ko ép phê bằng. Dễ bị ngộp thở và đau đầu, nặng đầu , choáng sau khi tập nữa. Nên ko riêng gì khi tập. Ngay cả khi ngủ. Em cũng ko dùng gối. Chỉ dùng 1 cái khăn mỏng gấp vào kê dưới đầu tóc thôi ạ

Không sao cả chú omule ạ. Chỉ là dễ bị mỏi chân và yếu chân. Lực tập ko mạnh bằng khi nằm vì nó còn bị mệt do phải ngồi. Nhưng mỗi người có 1 tư thế tập khác nhau để tập dễ vào hơn. Nên tự mình điều chỉnh và tìm tư thế nào mình thoải mái nhất. Tập được lâu nhất mà mình ko bị đau mỏi hay khó chịu là được . Nhưng cháu vẫn khuyên tư thế nằm. Ngồi dễ bị chèn ép mạch máu làm yếu chân, teo cơ, đau lưng đó ạ

Lê Lê: Mun ơi ơi! Cho anh hỏi tí xíu tiếp theo chuyện hôm qua nha em: Một người còn sống có thể có linh ảnh không? Hay lúc chết mới có linh ảnh? Thầy, tụi em, Nhí đi hoạt động ở khắp mọi nơi và gọi đó là phân thân. Phân thân này, khi thế giới khác người ta nhìn thấy thì đó là linh ảnh hay linh hồn?

Brightmoon00: Như em nói từ trước, linh ảnh xuất hiện khi có tâm lực và có lời nguyện mạnh mẽ. Thông thường linh ảnh tồn tại được lâu thì 2 điều kiện kia phải cực mạnh mẽ. Điều kiện lý tưởng là khi hành giả vào dttd và lập lời nguyện. Lời nguyện đầy đủ là: Chúng sanh vô biên thề nguyện độ. Phiền não vô tận thề nguyện đoạn. Pháp môn vô lượng thề nguyện học. Phật đạo vô thượng thề nguyện thành. Chiếu theo 2 điều kiện đó thì tụi em thuộc hàng chót bẹt, còn phải học tập dài dài ạ. Có ông thầy thì quá ngon rồi (eek) Khi còn sống thì mình gọi cái đó là Pháp thân, nghe nó chuẩn xác hơn. Còn khi chết rồi mà lời nguyện còn duy trì thì người ta gọi là Linh ảnh ạ.
Theo 1 chiều hướng ngược lại thì có 1 thứ gọi là lời nguyền. Vd như những ng quá ác nên bị thiên ma gài cho 1 mã vào. Qua bao nhiêu kiếp cứ đến lúc muốn tu là nó phát tác ko tu cho được đó ạ. Mấy trường hợp đó ông thầy kể nhiều rồi nên em ko nhắc lại nữa. Hè hè...
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.

Tibu

Những đứa này, mà mình không thương thì đúng là Vô Minh hết biết luôn! hihihi
Bởi vậy mình mới hiểu Ngài QuanThế Âm chỉ có 11 cái đầu, và đúng ra Ngài chỉ có thể có 22 cánh tay thôi! Nhưng đàng này Ngài có 1000 cái tay!

Nhiều như vậy để làm gì vậy ta?

Hihihi! Để ôm nhau! Vậy thôi!

Để tibu ôm mỗi đứa một cái hihihi!

Omule

Thật cảm động khi những trao đổi về tu tập của mình lại được Thầy đọc, mà lại còn được khen nữa! Cảm ơn Cái Gì Rồi Cũng Sẽ Hết rất nhiều nhé.

chim sẻ

Hay quá! cảm ơn CáiGìRồiCũngSẽHết đã post bài. *** *** vừa đọc xong đoạn nào thấy hay hay thì tập luôn. Còn bài nào nhớ... nhớ post lên cho bà con đọc với nhen  :-* :-* : ;)

Tiểu Liên Hoa

#4
Dạ. Vì có thêm 1 đoạn chat chit nói chuyện về cuộc sống của 1 bạn. Mà rồi nói qua nói lại thế nào lại thành 1 cái có ích với mọi người . Nên con xin phép coppy và post vào đây cho mọi người đọc chơi. Vì chuyện này khá là thường xảy ra trong cuộc sống. Dĩ nhiên là ko phải trường hợp nào cũng như trường hợp nào. Vì không ai như ai. Nghiệp cũng không ai giống ai cả. Nên đây chỉ là mọi người đọc chơi để nắm được cái ý thôi ạ.

Chuyện là như này ạ. Chị được em tặng đoạn này cách đây vài năm thì gặp 1 cú sốc tình cảm. Chị ý và chồng cũng yêu thuơng nhau rồi mới cùng nhau quyết định tiến tới hôn nhân. Nhưng chỉ sau 1 thời gian thì anh chồng có chuyện trai gái bên ngoài làm chị ấy buồn và suy sụp lắm. Thậm chí làm chị ấy nghĩ quẩn và khép mình. Bi thảm hóa cuộc đời, bế tắc, bỏ mất con. Rồi chị ấy bị dằn vặt bởi bản thân, bởi nhiều người không hiểu rõ chuyện ( hay chính xác là không tự mình là nhân vật phải chịu đựng nên ko hiểu đc cảm giác đó) chê trách chuyện chị mắc phải sai lầm khi nghĩ quẩn gây nên. Khi đó chị ấy tìm tới tlh như 1 sự cứu cánh, 1 sự cầu cứu. Tlh đã dành thời gian để tâm sự với chị . Thực ra là tlh thực hiện mọi chuyện , chuyện tâm sự hay các chuyện khác. Mỗi chuyện đều góp phần vào sự thay đổi dần dần. Làm chị từ cảm giác tuyệt vọng trở nên bình thản, từ sự đau khổ khi làm sai trong lúc nghĩ quẩn để dần dần hiểu thêm ra nhiều thứ. Dành thời gian công phu. Và tlh im lặng nhìn chị tự mình dần dần nhận ra, dần dần thay đổi suy nghĩ. Dần dần tu tập có chút thành quả dù là nhỏ nhoi . Có thể coi như 1 sự trưởng thành khá lớn đối với 1 con người . Chị không còn đắm chìm trong sự ghét hận chồng. Không còn chìm đắm trong sự tham sân si ở đời. Chị sống rất bình thản.

Nhưng chính cái bình thản đó làm chị như ở trên mây. Chỉ biết tới đạo mà bỏ quên gia đình. Bỏ quên đứa con nhỏ dại cần sự chăm sóc dạy dỗ của mẹ. Bỏ quên gia đình mình cần người con, người vợ, người mẹ. Và chị làm việc ở cơ quan mấy năm như 1 cái máy, như thể đó là điều cuộc sống cần có như con người cần hít thở chứ không còn đam mê với công việc. Chị thờ ơ với sự hối lỗi quay về của chồng. Anh biết chị tu . Anh im lặng và không ngăn cản. Anh để chị có khoảng riêng, thậm chí là đi gặp các chú, các anh chị cùng tu. Chị lơ ngơ quên mất nồi thức ăn đang kho thì anh cũng tự làm nốt. Chị bỏ quên nồi thuốc của con cháy thì anh cũng giúp nốt chỉ với vài câu trách nhẹ nhàng. Chị không quan tâm tới kinh tế gia đình, tới cuộc sống, tới nhà cửa thì anh cũng lại thay chị tự làm những việc ấy. Tlh xin nói thêm là anh không tu. Vì anh không tu nên anh cũng như các anh chồng khác ở đời. Anh coi chuyện trai gái bên ngoài nó nhẹ nhàng lắm. Anh nghĩ mình cần phải ngoại giao, cần giải trí. Anh coi đó như 1 trò chơi cho cuộc sống đỡ nhàm chán. Chỉ cần mình không ruồng rẫy vợ con là được. Đa phần các ông chồng ở đời đều ít nhiều có cái suy nghĩ đó đó ạ. Vâng. Và sau vài năm anh quan tâm chăm sóc gia đình như 1 người trụ cột, như 1 người mẹ vụng về. Thì anh có than vãn là sao chị sống trên mây mã thế. Chị xuống đất sống đi cho mấy bố con đỡ khổ. Thì chị lại lấn cấn chưa biết làm sao. Tlh có tặng chị vài lần tâm sự tư vấn. Đại ý nó là như này ạ.

Mình là người tu tại gia . Tu tại gia là vừa tu vừa sống. Nên sự thành công của mình là phải biết cân bằng giữa đời và đạo. Ko quá thiên về bên nào mà bỏ rơi bên nào. Đời khổ làm mình tiến tu trong đạo, để mình giải thoát về sau. Khi sống hết kiếp này. Đạo làm cho đời mình trọn vẹn. Ko dằn vặt vật vã mà sống. Mà sống như 1 sự hưởng thụ cuộc sống. Vì tất cả mọi chuyện đến đều là nhân duyên và đều có lý do của nó.

Ở đơi ai cũng có bạn bè, ai cũng có người thân . Ai cũng phải yêu thương người khác và được người khác yêu thương. Nhưng ko phải lúc nào cũng được yêu thương và hạnh phúc trọn vẹn. Vì cuộc sống có lên là có xuống. Có thăng là có trầm. Vậy thì có lúc yêu thì cũng có lúc hận.

Và khi mình yêu thương và được yêu thương. Cả tình yêu nam nữ, lẫn tình cảm bạn bè. Lẫn gia đình, cha mẹ, anh chị em. Thì thường mình hay yêu trọn vẹn, yêu bằng cả tấm lòng. Nhưng vì 1 lý do nào đó. Đối phương của cái tình yêu đó của mình gặp nghiệp mà đi sai, vô tình làm mình tổn thương. Mình buồn, mình hận là cảm giác của người đời, thì ở đạo. Lúc này em khuyên mọi người bám đề mục , buông trôi đời 1 khoảng thời gian. Để làm gì? Để cho cái tâm hồn của mình tìm được 1 chỗ dựa để tự chữa thương là đầu tiên. Sau đó thì phước nghiệp sẽ tự làm mình có bước tiến tu, sẽ giỏi lên. Sẽ bla bla bla hơn. Rồi mọi chuyện sẽ tự động trở lại quỹ đạo quân bình của nó- nhờ phước báu. Và thường thì mọi người . Ở giai đoạn này thường chìm sâu vào đạo mà bỏ quên đời, hờ hững với đời. Nhưng ko dứt bỏ để mà xuất gia được . Hay nói chính xác là ko bỏ mọi chuyện xung quanh mà chỉ cắm đầu vào tu được . Thường thì người đó sẽ có được 1 nửa sự an nhàn của tâm hồn . 1/2 là vì họ còn bị ảnh hưởng bởi cuộc sống nên họ có phiền muộn chứ chưa để an lạc được trọn vẹn. Và thường thì với người yêu thương mình. Tức là đối phương lúc trước cho mình bước đẩy để vào đạo ý. Họ sẽ phiền lòng ( tuỳ từng người, từng tính cách) mà họ sẽ có cách phiền lòng khác nhau, phiền đó làm họ buồn và ko thoải mái, và sự ko thoải mái đó tích tụ tới lúc mình cũng bị làm phiền, ko được cắm đầu trong cõi an nhiên của mình ( có người sẽ coi cái này là con rùa rụt cổ trong mai tự gặm vết thương lòng) .

Thì tới lúc này em cũng vẫn khuyên buông. Nhưng buông ở đây ko phải là buông tình yêu, sự dằn vặt của mình về phía họ như thời điểm họ làm mình tổn thương, mà buông ở đây là buông cái gim gút , cái tổn thương đó trong lòng mình, để mình quay lại nhìn đời 1 chút. Vì mình cần phải biết là cuộc sống này có rất nhiều việc cần làm. Rất nhiều người cần quan tâm. Mình chỉ vì 1 người đó,1 việc đó mà làm cho những người khác yêu thương mình lo lắng, đau buồn, là mình nợ họ rồi. Nên mình cần quay lại hoà nhập với cuộc sống 1 phần, vâng.1 phần thôi ạ. Vẫn yêu thương, nhưng cái yêu thương ở đây ko như cái yêu trần tục , mà nó là cái yêu tình nghĩa , với người làm mình tổn thương là buông tha sự dằn vặt, là tha thứ cho họ và cho chính mình, và là buông bỏ sự lo lắng đau buồn của những người khác đối với mình trong thời gian mình rụt cổ ở trong mai rùa. Tức là mình sống nhiệt tình với cuộc sống, là hưởng thụ cuộc sống với nhiệt huyết vì tình yêu với cuộc sống. Còn 1/2 còn lại của cái tâm mình thì mình vẫn dành cho đạo. Và vì cái nhiệt huyết cho đời nó sinh nhiệt, nó làm mình phải bật dậy mà vận động thì tự động cái tình yêu 1/2 còn lại ở bên đạo sẽ tự được vận động thêm như được tiếp thêm lửa, để mình có sức lực mà tu tập nhiều hơn, sâu hơn và mạnh mẽ hơn.
Có ai hiểu em nói gì ko nhỉ? Hihi. Thật ra là vì nhắn bằng viber. Lại vừa ăn vừa làm, vừa nhắn nên nhiều khi em đang gõ thì quên béng mất mình định gõ cái gì. He he. Em kể chuyện vui cho các bác nghe nhé. Hôm nay ý. Lúc trưa em bị hỏng xe ý. Giữa trưa 12 h ý. Đi thi về vừa đói vừa mệt. Xe hỏng phải dắt bộ vì nó cạn kiệt ắc quy. Mà còn tận 7-8km nữa mới tới nhà. Hôm nay lại mang tiền đi đóng học nên trong người cũng chả còn nhiều tiền . Thế là em gọi bố trợ giúp. Xong tự tận hưởng cuộc sống bằng cách mua quả dừa uống. Trong đầu nghĩ là tự thưởng cho mình vì lý do là ko có lý do gì cả. He he. Xong lúc bạn tiếu lên đứng với em cho đỡ buồn, rồi chờ thêm nửa tiếng thì có chú thợ là bạn của bố phóng xe tới trợ giúp để tạm thời đi xe về tới nhà chú để chú sửa cẩn thận cho. Khi về em mồ hôi nhễ nhại.
Tiếu bảo em:  khổ thân em, đen đủi nhỉ?
Em ngạc nhiên bảo: đen gì? May mắn mà. Em thấy rất may ý. Này nhé. May mắn là em mới đi thi về thì xe hỏng chứ khống phải sáng nay lúc vội vàng đi thi. May mắn là chiều nay em được nghỉ ở nhà ôn thi cho ngày mai nên xe hỏng đúng trưa nay để sửa ngay chiều nay, mai em mới có xe phải đi học. Chứ nếu nó ko hỏng ngay bây giờ. Nó đi được về nhà bình thường. Thì cả chiều và tối nay em ko chạm vào xe. Sáng mai ra dắt xe đi học vội mà mới thấy nó hỏng. Bố ko có nhà. Ko có xe nào ở nhà. Mà nghỉ học buổi đó bị học lại 1 tháng cho môn này, đóng bao nhiêu là tiền học bù lại ý. Chiều mai cũng chả còn sức lực mà làm bài thi môn nữa. Thế anh thấy em may mắn chưa?
Tiếu bảo: nhưng là giữa trưa em mệt, đói lả, mồ hôi nhễ nhại kìa
Em lại cười: hồi này học cắm đầu cả ngày cả đêm. Ko có thời gian vận động. Dắt xe vận động chút cho khoẻ người . Đỡ bệnh tật mà. Mà nếu em về sớm hơn. Em mệt lờ đờ thì lại ăn này kia linh tinh xong nằm bẹp. Giờ này lỡ bữa rồi. Ko có ai bán gì cho ăn. Mà cũng mới vận động nên khoẻ và và vui lắm.  Nên em sẽ tự cắm cơm nấu cơm ăn. Có trứng là đủ. Thế là khoẻ mạnh , vui vẻ. Sướng thế còn gì.

Tiếu bảo em: đúng kiểu tái ông thất mã
Em nghĩ nghĩ rồi bảo. Mà công nhận nhé. Ngày xưa em chưa tu ý. Nếu gặp chuyện gì, em sẽ nhăn nhó rồi kêu mệt mỏi vì nó. Nhưng từ khi tu tới giờ. Em luôn nhìn thấy lý do may mắn vui vẻ cho cái sự việc mà người ta có coi là đen đủi đến đâu đi nữa. Mà nhìn và nghĩ từ tâm bình thường nhé. Ko có cái gọi là thần thông hay là cái gì cao siêu đâu nhé. Tóm lại là tu làm tâm con người thay đổi thật. Hí hí

Em kể câu chuyện vô duyên trên chỉ để thêm dẫn chứng là em đã và đang sống, hưởng thụ cuộc sống an lạc mà đời mang lại cho mọi người thấy thôi ạ.

Hì. Bây giờ tlh phải đi học bài ôn thi cho ngày mai đây ạ. Nên nếu bài viết có sai sót cần sửa cho dễ hiểu hay có cần bổ sung thêm thì tlh sẽ sửa lại sau khi thi xong ạ  ;D



trangro

#5
Hi, dưới đây là phần chat chít của c TLH cũng thuộc nội dung của câu chuyện trên ạ. Con xin phép bổ sung.

- Bạn của TLH: Ờ (happy),  Đã hiểu ít ít những gì Phù nói. Sẽ ngẫm thật kỹ
- Lác Lác: Dài quá...tí đọc (exhausted)
- TLH: Cái sự buông ý. Buông trong tu ý. Ko phải chỉ là buông tha cái tình yêu, tình cảm khi ông ý có lỗi với bà, buông khi đó làm bà bình thản tới lạnh lùng, để đỡ đau hơn. Ok. Cái đó đúng. Lúc đó tôi bảo bà vậy. Nhưng khi mọi chuyện qua rồi. Thì nếu bà bỏ hết đi tu . Ko ảnh hưởng tới ai. Ok. Kệ bà. Nhưng bà còn gia đình, còn con phải lo. Nên bây giờ bà ko thể buông và hờ hững với ông ý và gia đình như giai đoạn trước đâu. Vì đó ko còn là buông. Đó là gim gút.
Cùng 1 hành động là ko quan tâm tới chuyện ông ý có làm gì sai hay ko. Nhưng ở từng thời điểm thì nó lại mang ý nghĩa khác nhau. Vậy thì việc bây giờ bà cần làm là bỏ qua cái đã qua. Vì sao? Vì bà tu. Tu là buông bỏ, là buông xả. Ko phải chỉ buông bỏ tình yêu làm bà buồn. Bà còn là buông bỏ cái sự tổn thương trong sâu thẳm lòng bà. Buông tha cho sự tổn thương đó cho gió nó cuốn đi theo thời gian. Âu cũng là duyên nợ. Trả được xong nợ ý là xong đi. Đừng ghim lại mà lại thành mình nợ nần người ta. Vậy nên giờ bà mở lòng ra 1 chút. Ko phải tất cả kiểu như thời yêu đương cuồng nhiệt ngày trẻ nhá. Vì cuồng thế thì lấy đâu tình yêu dành cho Phật nữa. Vẫn yêu Phật và mở lòng , là mở phần tình nghĩa, tình thương cho ông ý và gia đình. Quan tâm và khởi động lại cuộc sống của bà, yêu thương các con, ba mẹ, quan tâm và cảm ơn ông chồng. Rồi vừa tận hưởng và cảm ơn cuộc sống mang lại. Vừa tu tiếp nhẹ nhàng.

Nói thật nhé. Nếu ko có sự việc của ông ý. Bà sẽ ko tu được như bây giờ. Sẽ ko bao giờ gặp tôi và mấy mụ này. Nên phải cảm ơn ông ý.

- Dung mama: Muốn khóc quá
Muốn ôm mụ Cáo(tức TLH) quá
Đúng là vì bạn bè (mwah)(mwah)(mwah)


- TLH: Hay chính xác là cảm ơn duyên phận. Duyên phận đúng lúc đưa con người ta tới với cái cần tới. Cái con đường của cả cuộc đời. Nên cảm ơn ông ấy vì điều đó. Và vì 2 năm qua ông ý đã quay đầu. Làm tốt vai trò người mẹ mà bà đã bỏ quên với các con.

- TLH: He he. Lưu lại mà đọc lại . Càng đọc sẽ càng hiểu cái tôi muốn nói và sẽ làm được . Đó là phước. Ổn nữa là coi như gần lo xong xuôi cho bà đấy(wink)
Theo bám mấy năm giải quyết dần từng điều. Tới giờ coi như bà lớn dần rồi.

- Một bạn nữ cảm thán:  (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)

Le Le

Mình cũng a dua theo luôn  ;D ;D ;D

Omule: Tại Đạo tràng HSTĐ có đăng số người nhập cốc trong ngày. Cho omule hỏi là trong Insight Timer mình cũng nhập HSTĐ để tu tập. Vậy 2 chốn tu tập này có gì khác nhau không và tại sao số người tu tập trong HSTĐ,Insight Timer không được cập nhật trong ĐT HSTĐ?

TLH: Khác nhau chứ ạ. Đạo tràng là của trang web đạo tràng. Còn insight là của insight chứ ạ. Nó là 2 chương trình khác nhau như 2 kênh khác nhau vtv1 và vtv3 vậy

Omule: Ý chú muốn hỏi về sự canh chừng và hỗ trợ tu tập tại hai Kênh trên có gì khác nhau? Nói cách khác như bọn chú nên vào kênh nào thì lợi lạc hơn hay là 2 kênh đều được hỗ trợ như nhau?

TLH: Vạn sự đều ở tâm và lấy tâm làm đầu. Vậy nên những thứ ngoài tâm thì đều không cần quan tâm quá nhiều. Kênh nào cũng chỉ là cái bề ngoài mà thôi ạ

Omule: Ok! Chú hiểu rồi, xin cám ơn nhiều nhé!

TLH: Ơ. Nhưng Chú hiểu thật chưa ạ? Giờ cháu mới làm bài kiểm tra xong. Mới có thời gian, Ý cháu là chú vẫn bị vướng với cái chấp ngoài, tức là cái sự vật , hiện tượng, cái nhìn, cái xã hội bên ngoài ý ạ. Với câu chú đang hỏi. Là cái nào hỗ trợ tập hơn thì câu trả lời là: nếu chú chỉ nhìn vào cái chương trình ý thì ko giải quyết được gì cả. Bởi vì nó chỉ là cái chương trình thôi ý ạ. Ví dụ con người thì có mặc quần áo hay mặc váy vóc vậy. Đều chỉ là cái bên ngoài và nó không thể hiện là tâm của con người đó có tốt , có đẹp hay không. Muốn biết cái tốt, cái đẹp thì phải xem cái tâm của người ta.
Như ở đây. Khi mình tập. Cái quan trọng là mình tác ý tập với Thầy, với các Nhí, với các chư vị hộ trì. Còn cái chương trình kia. Chỉ là cái cung cấp cho mình tiếng chuông gõ để mình tập trung hơn hay để lâu dần cái tâm nó mặc định nghe thấy tiếng chuông là phải tập tử tế, không được lớt phớt nghĩ bậy nữa à nha.
Cháu nói rất dài và phức tạp đối với 1 vấn đề chú hỏi rất đơn giản. Là bởi cháu muốn giải thích cho chú hiểu là: mọi sự từ tâm mà sinh, tuỳ tâm mà diệt. Bởi vì không phải riêng chuyện này, mà rất rất nhiều chuyện khác. Chú vẫn cứ nhìn cái bề ngoài. Bị vướng bởi cái bề ngoài, cái chấp tướng, cái quan niệm... Rất nhiều mà mun và anh Thái đã nhắc chú nhiều lần. Nhưng vấn đề là chú mới chỉ nhìn cái rất rất nhỏ của chuyện đó chứ chưa nhìn rộng ra được cái tổng quát của sự việc đó. Chú suy nghĩ thật chậm nha. Nếu có gì chưa hiểu thì cứ hỏi vô tư ạ. Nhớ là dụng tâm để suy nghĩ tổng quát chứ ko phải là chỉ suy nghĩ 1 chuyện này mà chú hỏi đâu ạ. Bởi chú hỏi nhiều. Rất đáng khen ạ. Là bởi có dụng tâm vào tập. Vào sống thì mới có cái vướng. Và có cái hỏi. Nhưng nếu chú chưa nghĩ rộng bao quát ra cái mà cháu đang muốn nói ý , thì chú chỉ đang àh, hiểu rồi cho 1 vấn đề nhỏ này hay những vấn đề nhỏ khác thôi ạ. Và đó không phải cái chú nghĩ ra được . Mà đó là cái chú đọc được trong lời khuyên của người khác khi chú hỏi. Đó là chính kiến của người khác mà. Chú chỉ hiểu và làm theo thôi chứ chưa thật hiểu để biến kiến thức. Biến cái nói của người khác trở thành cái ý hiểu của mình ạ.

Thuy Hong:  Vừa xong 1 thời. Cháu tập thì k vào đạo tràng hay insight timer gì hết cả. Chỉ tác ý trong tâm là nhập cốc tại đạo tràng hstd, cùng thầy tibu, tlh, mun, các Nhí, các ace...

Trangro: Sáng nay e tập ý ạ, lúc nheo mắt nhìn thấy chấm( e chỉ nhớ nó sáng, k hẳn ánh đỏ cũng k vàng hẳn) rất rõ trong cái khung tròn, mà giống kiểu như từ khung tròn đó mìn nhìn sâu vào một không gian ý. E niệm và đẩy cái chấm ấy ra xa, nó có ra xa hơn rồi mờ đi, k sáng nữa. Nhưng lúc nó biến mất nó lại tan vào 1 vùng màu hồng hông chứ...sau đó người lại đập đập như quả tim...hì hì. Đó là điểm đáng chú ý nhất của buổi tập, còn những lúc khác thì cũng có cảm giác tập trung, lúc thì lơ tơ mơ sang chuyện đời (wink) nhưng được e thấy mới nhắm mắt tập một xíu thôi là có thể tập trung đk ngay (wink)
Nhưng tâm trạng đợt này là vẫn vướng vướng ở chỗ k làm được cho cái chấm nó có màu đỏ rõ :(((
Hết báo cáo ạ!!!! (wink)
Giờ nếu ra chấm e thường phóng câu niệm và và tác ý làm nó sáng lên và đẩy ra xa. Như thế có đúng không ạ?

Brightmoon00: Tâm lực em chưa đu mạnh để đẩy nó ra xa, nên em làm ra cái chấm sáng rồi em đẩy thì nó biến mất đấy. Vậy làm từng bước là: làm ra cái chấm, tô cho nó thành màu đỏ, giữ nó 12s đã. Luyện cho quen thì mới đây ra xa rồi mới giữ nó được.
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.

Le Le

#7
TLH: " Ở đúng thời gian gặp phải đúng người, là một loại duyên phận hạnh ngộ dù muốn dù không.

Phật nói: tất cả các pháp hữu vi, đều là nhân duyên hòa hợp, tùy tâm mà sinh ra, duyên tận thì lại trở về không, mọi sự đều không nằm ngoài quy luật như vậy" tlh

Và có người hỏi là: Tùy tâm mà sinh ra nghĩa là gì?
Tuỳ tâm mà sinh . Đơn giản nhất là do tâm muốn mà nó có

Lê Lê: Vậy cái tư tưởng do đâu phát sinh?

TLH: Do tâm ạ

Diệu Ngân: Do tâm phát sinh. Vậy tâm là gì? Tâm do đâu phát sinh? Sắp điên rồi (eek)(eek)(eek)

TLH: Tâm là 1 trong 3 phần câu tạo của con người

Diệu Ngân: Tâm là ý à?

TLH: Nên ko đi tìm kiểu tại sao lại có nước với tại sao lại có người được đâu (laugh)(laugh)(laugh) Tâm nó nằm trong phần linh hồn ý. Linh hồn- chân như- thân xác ý

Thắng Nguyễn: Đang chuyển tâm là gì?

Brightmoon00:

http://www.budsas.org/uni/u-kinh-mitien/mitien-01.htm

Có thời gian thì mọi ng đọc thử, dễ hiểu mà sâu sắc đó ;)) Giải thích đơn giản, đi đúng trọng tâm
Cuốn này đọc rất dễ hiểu, nhất là với ng có 1 chút trải nghiệm. Hè hè Chút chút là hiểu dc òi. Thầy này sinh sau Phật 500 năm, lúc í giáo lý phật giáo còn giữ được lõi ( tất nhiên là 500 năm qua đi thì nó cũng có khá nhiều biến đổi rồi). Cơ mà so với mình cả vài nghìn năm thì vẫn còn ổn chán(laugh)(laugh)(laugh) Đọc xong rồi so sánh, thực ra những cái này ông thầy có nói rải rác hết trong tập tin rồi; nhưng mọi ng đọc lướt hoặc đọc bỏ qua hay không chú tâm vào nên bị bỏ sót(eek)
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.

Omule

    Câu chuyện TLH rất hay và bổ ích.Từ ngày tu tập, omule cũng nhận thấy mình có một số thay đổi trong cách ứng xử với người thân.Ít nhất, bà xã ghê ghớm cũng ngày càng ít lời ta thán về ông chồng đã có thời sống "Chọc trời khua nước mặc dầu, Dọc ngang nào biết trên đầu có ai".Mỗi sự việc đã xảy ra, dù hay dù dở omule cũng đánh giá đấy là may mắn do mình biết tu tập theo HSTĐ của Thầy TiBu. Ví dụ như bài pháp TLH góp ý cho omule nêu trên.Thú thật khi đọc xong, lúc đầu omule cũng thấy buồn. Buồn vì mình đã cố gắng thành tâm mà sao mọi người vẫn chưa hiểu.Lại nữa, sau đó BM copy và post nguyên văn bài đó không một lời an ủi mà omule hy vọng là có, khi bắt đầu đọc."Thế là chết cha tôi rồi, đây là sự đánh giá của cả hai TSGC thì không thể có chuyên sai sót." Suy nghĩ như vậy và lập tức rút sổ tay ghi lại để thỉnh thoảng đọc lại mà răn mình.
    Sáng sớm nay, sau thời công phu, omule vào Đạo Tràng và rất vui mừng đọc được "Chít Chát" nên viết vội mấy dòng tâm sự.Lời văn hơi ngô nghê, mong anh chị em thông cảm. Cảm ơn LeLe rất nhiều đã post bài pháp để omule có điều kiện giãi bày chút ít tâm sự. Cảm ơn TLH, BM đã cấp một liều thuốc mạnh, omule vẫn đang dùng để chữa bệnh đấy nhé!

TrieuTuLong

cám ơn bà con cho biết thêm cuốn kinh "Mi Tiên vấn đáp", trước đây đọc cái tựa thì tui tưởng Mi Tiên là ông tiên nào đó bên Trung Quốc thuộc đạo tiên nên bỏ qua, giờ đọc từ giới thiệu của Moon ở đây mới biết, quả là Phật giáo siêu việt... tui đọc thấy hay quá, mong bà con có món nào hay thì đem giới thiệu trên chùa.

Cảm ơn nhiều ạ!
trieutulong
Karma Yoga, con đường của Hành Động không có tự ngã.

p4

Mi Tiên thì trước đây chưa vào hstd, có nghe mấy lượt và rất thích, không biết tại sao. Nay lại được biết cái nguồn "500" thì thích thật, đúng là đồ cổ hihi.

brightmoon000

Theo lời giới thiệu của Thư viện Hoa sen thì: "Bộ kinh Milindapanha được Phật giáo Miến Điện xếp vào Thánh điển, và Phật giáo Tích Lan đặt chung với năm bộ Nihàya để tôn thờ và phụng hành. Nội dung của bộ kinh kể lại những câu hỏi, đáp giữa vua Minida và tỳ kheo Nàgasena. Những câu hỏi thì đa trí, sắc bén mà lời giải đáp lại thâm sâu, quảng kiến, lợi tuệ; nhiều khi chỉ là những ví dụ cụ thể, bình dân, giản dị, rất bổ ích cho các nhà học giả, người nghiên cứu, kẻ đa nghi cũng như sự học Phật của các hàng hậu tấn".

Bản thân Mun đọc sách này vào tầm năm 2008 và thấy khá hay, bởi vì: Nội dung câu hỏi xoay quanh một vị có phước báu ( là nhà vua với trí thông minh, tài sản) và một vị tì kheo trí tuệ. Nó hợp với hàng cư sĩ vì kiến thức không quá khó để hiểu. Với những cuốn như Trung Bộ, Trường Bộ, Vi tế tâm... thì đòi hỏi nhiều sự đầu tư về cách đọc hơn, nghĩa là cần phải có một sự sáng suốt và một độ định ( theo như đánh giá của Mun thì những bộ kinh ấy phải từ 3 thiền trở lên, người đọc mới bắt đầu hiểu và so sánh kinh nghiệm bản thân với những gì viết trong kinh được MỘT PHẦN nào đó)

Tuy rằng, vẫn còn một chút sạn, như đã nói ở đoạn mà anh caigiroicungsehet post, đó là: kiến thức thì đã 500 năm sau khi Phật nhập diệt; và vì thời gian từ lúc bộ kinh được ghi chép đến lúc xuất bản qua những thứ tiếng, sẽ bị người dịch thêm bớt hay là dịch theo ý hiểu của bản thân mình, nhưng nó vẫn là một cuốn sách hay và dễ đọc.

;D ;D ;D

Đức Thiện

#12
Đây là link sách do đt chôm về: http://www.mediafire.com/download/krri2izqnw2q2p1/Mi+ti%C3%AAn+v%E1%BA%A5n+%C4%91%C3%A1p.pdf

Nhân tiện đây là link các bài viết của thầy (gom đến 01-04-2016):
http://www.mediafire.com/download/u929h19ddtdm0hd/BAI+VIET+CUA+THAY+01-04-16.pdf
Nguyện xin hồi hướng công đức tu hành này tới tất cả Hư không Pháp Giới Chúng Sinh - nguyện xin Đồng Tu Hành Đồng Thành Tựu. Nguyện xin hồi hướng công đức tu hành này tới đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác - nguyện Bất thối chuyển Tâm Vô Thượng Bồ Đề.

Le Le

#13
TLH: 2 hum nay em gặp vài vấn đề nên em thức trắng đêm. Trưa nay em về ngủ, em định tập 1 thời dài. ko hiểu nghĩ sao lại tập 1 thời ngắn thôi rồi ngủ ngay sau khi tập. Giấc ngủ ngắn. Chỉ hơn 30p. Nhưng lâu lắm rồi em lại nằm mơ. Phải là cực cực lâu rồi em mới laii nằm mơ. 1 giấc mơ mà ko phải là mơ. Em mới ngủ được cỡ 5 phút thì có 1 sư ông râu dài trắng xuất hiện. Áo vàng khoác bỏ hững 1 bên vai y như mấy ông sư trước bác thái quen ý. Hình như là sư theo nam tông à? Em ko rõ lắm. Ông ý hiện lên trong mơ. Ông ý gọi em gì đó. E ko nhớ rõ lắm. Ôi chờ em tí em kể nốt
Kể tiếp nào
Ông sư ý hiện lên bảo: xin lỗi em vì chen vào phá giấc ngủ mà lâu lắm em mới được ngủ. ông ý bảo ông ý đứng chờ mãi mấy ngày rồi. Giờ mới có được cơ hội em yếu nhất để xâm nhập vào. Ông ý bảo em nhìn thấy gì quanh ông ý ko? Em bảo em thấy có 2 đứa trẻ lớn hiện hình được và cả mấy chục đứa trẻ ko hiện hình được, có 7 đứa ko hiện hình được đứng sau lưng ông ý và 2 đứa trẻ. Còn nhiều đứa là linh hồn đứng lấp ló ở ngoài xa. Em hỏi ông có chuyện gì mà tìm tới em. Lúc ý ông ý chắp tay vào cúi đầu lạy em 1 cái. Xong ông kể: ông là ông sư duy nhất ở chùa hang hay chùa gì ý. Cách chỗ em đang ở 1 khoảng cỡ hơn chục km. Em ko biết tên chùa em nghe có đúng ko. Để em kiểm tra lại sau khi em rảnh. Tại em nghe bác thái nói là tuyên quang ko có cái chùa nào. Ko có sư. Nên em hơi thắc mắc. Nhưng họ đã tới tìm em thì ko thể giả. Nên em sẽ xác nhận sau rồi nói lại.
Ông ý bảo ông ý ở chùa ý lâu lắm rồi. Ông ý là ông sư duy nhất. Và ông ý chết lâu rồi. Nhưng sau khi chết. Ông ý ko về được với Đức Phật. Cũng ko siêu thoát được. Nhưng ông ý vẫn thanh thản ở tại tâm. Ông ý bảo ông ý muốn tự mình suy nghĩ vì sao ông ý tu hành cả đời. Khổ hạnh là thế mà ông ý lại ko về với cõi phật khi chết. Và thậm chí còn ko sieu thoát được luôn. Ý tức là ông ý ko trách hay thắc mắc gì. Mà muốn tự làm điều đó. Nhưng sau khi ông chết. Ông vẫn ở 1 mình trong cái chùa đó. Ko có ông sư nào tới và rồi có vài đứa linh hồn trẻ con bị chết lang thang quanh đó. Ông ý gọi bọn nó vào sống cùng. Ông nói 2 đứa lớn mà em nhìn thấy. Là 2 đứa mà ông giảng kinh cho chúng nó nghe nên bọn nó tu hành. Niệm kinh theo ông ý. Nên bọn nó có đủ sức mạnh để em nhìn thấy. Còn các đứa trẻ kia. Những linh hồn mà ko sao đủ sức chui vào giấc mơ của em. Để em phải tự khai nhãn nhìn thấy bọn nó (lời ông ý bảo, chứ nào em có khai cái gì(laugh)(laugh))
E hỏi. Thế bây giờ ông muốn nói gì với em. Ông bảo. Tầm nửa tháng nay. Ông thấy ánh sáng vàng phía này nên ông chờ mãi để dẫn tuii nó tới đây. Ông tới trước và nhìn xem em làm cái gì? Vì sao em có ánh sáng vàng cả vùng như thế. Và rồi khi ông lén nhìn và hiểu thì ông hiểu là em tu. Em tu theo cách khác cách mà ông biết. Nhưng em có thành quả. Ông nói ông ko biết em có được thành quả như nào. Nhưng em rất đẹp. Vàng đẹp lắm. Ông thấy em làm nhiều việc rất kì diệu. Nên ông quyết tâm dẫn tuii nó tới đây nhờ em. Để em làm gì đó cho tụi nó. E bảo: đó là em độ tử. Nếu bọn nó muốn. Em sẽ độ bọn nó về cõi phật. Để bọn nó được tu tập. Còn ai sao thì còn tuỳ nhân duyên người ta. Chứ e ko biết được là người ta sẽ tới đâu và thế nào. Ông ý và bọn nó đồng ý nên em làm. Sau đó em hỏi. Vậy ông và 2 đứa nhỏ này thì sao. Ông chắp tay lạy em rồi bảo (e ko nhớ rõ chính xác từng câu từng chữ ông nói đâu nhé) chỉ nhớ đại ý. Ý là ông sẽ tự tìm được con đường giải thoát của ông. Ông sẽ tìm hiểu vì sao ông ko giải thoát được. Và nếu ông ko giải thoát được thì ông sẽ đi về đâu? Có cái gọi là cõi phật và cõi phật thật sự như nào?

Minh Quang: Úi trời ơi, ông này đúng là không có duyên với Hoasentrenda rồi, gặp pháp hay như thế mà còn không chịu hỏi, đi đâu tìm cho xa vậy trời

TLH: Em hỏi: vậy ông ở đây bao lâu rồi? Ông đã biết cái gì là tu chưa? Ông đã biết thế nào là đạo phật chưa? Và e nói e ko rõ ông tu như nào? Ông đi tìm cái gì? Ông thắc mắc cái gì giữa cái dòng ông tu với cái mà nhóm này hay nhóm khác người ta gọi là đạo phật? Em hỏi và mục đích của ông tu là cái gì? ông bị vướng ở đâu?

Brightmoon00: 1 like cho thầy tang

TLH: Ông bảo ông đang mơ hồ. Mơ hồ với tất cả mọi thứ và mọi phương pháp. Em bảo: vậy ông mắc ở đây bao lâu rồi? Và ông thu được những gì rồi? Ông bảo: ông cảm thấy mình chả thu được gì cả. Mình bảo: sắp hết thời gian giấc ngủ rồi. Mình ko có nhiều thời gian. Nhưng mình nói: vậy tại sao ông lại bị mắc với tụi trẻ này? Vì sao lại có học trò này? Và ông mắc bao lâu? Mắc với cái tâm gì? Ông bảo ông vướng sự từ bi. Mình bảo: 1 cái. Rồi ông tự nghĩ thêm đi. Mình sẽ nói chuyện sau. Bây giờ mình phải dậy đi tới viện để tham dự buổi họp về đề tài nghiên cứu khoa học

Tèn Ten: Chùa hang trong tuyên quang có từ lâu rồi, mấy năm trước mình lên (cũng lâu rồi, đi cùng Thầy Thái Bình) dân trong thành phố nói là ở trên đây ko có chùa, ko có giáo hội. Giờ này nghe nói có rồi, nhưng sư thì chắc chỉ có mấy vị thôi

TLH: (shy)(shy)(shy) em ở đâu nửa tháng. Em còn ko biết em đang ở chỗ nào và quanh đây có mấy huyện luôn. Chỉ nghe mấy địa chỉ như sơn dương, như cái gì nữa ý. Vì khám cho bệnh nhân ở các cùng đó tới nên nhớ mang máng

Tèn Ten: Mun lu like gì ông sư râu dài đới, like vì kiên nhẫn ngồi nghiên cứu mũi tên độc à (laugh)(laugh)(laugh)

Brightmoon00: Thế nghĩa là giờ có ng tu rồi ạ. Ông thầy này chăc không update tình hình cuộc sống ở trển

TLH: Em còn chả hiểu nổi ông sư này ông ý tu cái gì và hiểu những gì luôn. Vì e thấy qua thì cái tư tưởng ông ý lộn xộn cực

K.A: Em cũng thấy ổng nên tự tìm hiểu đến khi nào ko hiểu đi hỏi thì coi như đủ duyên. chứ giờ mình có nhiệt tình chỉ, mà ngta chưa có ý đón nhận thì cũng chả dc gì (eek)

Tèn Ten: Ko nói chuyện mình có chỉ hay ko, chưa hỏi thì chịu thôi, nhưng cái chuyện ông sư nhìn thấy ng tu giỏi rồi, nhờ độ và thấy độ rồi mà còn ngồi đần thối ra đấy làm gì nữa mà ko hỏi mà tu đi (eek)(eek)(eek)

K.A: chưa thuyết phục hẳn (eek)(eek)(eek) bác Thái nóng thế. đợi cho sư đó suy nghĩ chút chứ. ngày xưa em vào hstd cũng đắn đó lắm đó ợ (happycry)(happycry)(happycry)

LienLe: Chắc là ổng sẽ muốn tu nên còn chần chờ tìm hiểu tiếp chăng. Chớ hem thì ổng nhờ TLH độ ổng đi luôn rồi (happy)(happy)(happy)

K.A: em nghĩ ổng chỉ mới tin chị Hoa có vẻ tin tưởng dc nên giao cho mấy nhóc thui, chứ chuyện tu hành, chưa đủ duyên, khó thuyết phục dc lắm (eek)

Tèn Ten: Nói ra để trao đổi chút cho vui thôi, chứ người sống đây 99,99% là thế mà. Gặp rồi, nói sùi bọt mép ra mà cũng chẳng ai tu, thế mới hài chứ (laugh)(laugh)(laugh). Trong kinh có câu: "nước mắt chúng sinh nhiều hơn nước biển cả". Mình chế chiêu ra câu: " nước bọt Tibu nhiều hơn nc biển cả" (laugh)(laugh)(laugh)

Brightmoon00: Với trường hơp ông sư kia: con chim sợ cành cong. Nếu ng ta đã bỏ cả đời ra tu mà không thành thì phải hiểu là tâm trạng ng ta đến đâu. Nhất là với những hứa hẹn, cuối cùng không thành hiện thực. Vậy nên ng ta sẽ rất đắn đo khi tìm hiểu cái gì đó. Nên không nói là ông ấy thật là thế nọ thế kia vì có hstd đay mà không tu. Tu là một hành trình; chỉ người trong cuộc mới hiểu được mình tiến lùi ra sao trong từng hành trình của họ. Pháp tu cũng là người có duyên. Đôi lúc vì là mình hợp duyên nhau, và cái pháp ấy nó dành cho mình. Nó không là nhất nhưng nó hợp với mình trong hoàn cảnh í. Có cái pháp khác, cũng hay; nhưng mình chưa đủ trình độ để hiểu thì sao? Vậy nên chọn pháp tu cũng như chọn bạn đời, hợp với căn cơ mình, và mình thấy thoải mái với nó. Không đáp ứng với 2 điều kiện đó thì có đẹp có tốt cũng chưa chắc đã với tới.

Đức Thiện: Hồi chuẩn bị lấy vợ mà đọc được đoạn này của Mun tỷ thì có phải là ngon ko. Hí hí.

TLH: Vì sao mình ko giới thiệu hay chỉ cho ông ý. Vì mình đánh giá cao sự tự cố gắng, tự bước đi của ông. Và mình còn chưa có thời gian để xem ông tu cái gì. Ông hiểu thế nào là tu hay tu tới đâu. Khi mình chưa chắc chắn giải quyết được thì mình nên tự cho mình thời gian để chờ đủ lực thì mới làm
Làm dở dang sẽ trở thành hại người
Vấn đề mình kể cho mọi người nghe. Là để mọi nhìn. Suy ngẫm và thấy cái hay, cái dở của người ta mà mình áp dụng hay tránh. Cũng để bạn nào có nhân duyên dẫn duyên hay độ sinh cho người ta thì phải suy tính bao quát. Chứ ko phải cứ nói là làm. Cứ thấy là lao vào hùng hục mà chưa kịp xem nhân duyên, phước nghiệp hay mọi yếu tố khác. Mình còn nhiều ý khi kể câu chuyện này lắm. Nhưng ko có tg gõ tử tế. Vì đang phân tâm vì đang trao đổi về đề tài nghiên cứu khoa học với giám đốc viện
Sự kiên trì tu này.
Cái chấp này
Cái từ bi này. Từ bi là phước nhưng cũng là nghiệp cản. Nên từ bi phải đúng lúc đúng cách chứ ko phải lúc nào cũng từ bi được
Cái gì nữa ý. Quên mất đã đang và sẽ viết cái gì rồi (laugh)(laugh)(laugh)(laugh)
Còn cái nữa
Ông mặc áo như thế. À mình nói luôn là ko hề biết gì về đạo phật hay các bè phái tu khác nhau nhé. Nhưng tư duy ông nhận ông tu nam tông. Vậy ông đang vươngs cái gì? Vì sao vướng? Vì sao lại nửa nọ nửa kia??? Vì ông còn vướng cái tìm hiểu các pháp khác. Và ông bị lùng bùng bởi chính những cái đó. Tóm lại là có nhiều cái hay ho học được và mổ xẻ được từ đây lắm.
Đính chính là mình ko biết về phái nào với phái nào tu cái gì. Mục đích là gì? Dựa vào cái gì nhé. Là mình ko biết chứ mình ko bảo là ông ko biết
Mà ông biết quá rõ nên cái gì cũng làm ông hoang mang và thắc mắc nên mắc lại

Bạch Nguyệt: Hay quá. Mình nghe nói để gặp được chánh pháp như này là phải có phước báu nhiều lắm lận. Và gặp đc thầy Tibu là phải có nhân duyên tu với thầy nhiều kiếp lắm rồi.

Lê Lê: Chuyện này giống một chuyện hồi lâu rồi TLH có kể về mấy chú bộ đội.

TLH: Dạ ko. Ý nghĩa khác nhau hoàn toàn đấy ạ. Chuyện này cực kì nhiều ý nghĩa nếu đem phân tích ra cho mọi người hiểu
Phân tích tí nào:
Ý của em là. Ông sư kia. Ông ý tự nhận ông ý đi theo nam tông. dù em chả nhớ hay chưa tìm hiểu hay thế nào đó. Túm lại thì hiện tại trong đầu em nam tông gì và như nào e ko biết. Nhưng em thấy cái suy nghĩ của ông ý loạn cào cào lên. Nó chả theo trường phái nào. Và ông ý có rất nhiều thắc mắc. Ông ý vướng bởi chính những cái thắc mắc của ông ý luôn. Chính ông ý còn chưa hiểu con đường ông ý đang đi và muốn đi. Em thấy ông ý có 1 mục đích được coi là nổi trội nhất là giải thoát. Nhưng em cũng thấy ông ý tò mò là vì sao lại có đường này đường kia hay tò mò người khác có bị vất vưởng như mình ko. Vì chính ông ý chưa biết ông ý muốn gì nên em mới dành thời gian cho ông ý nghĩ thông là mục đích cuối cùng của ông ý là gì. Khi ông ý tự sắp xếp được suy nghĩ của ông ý. Thì em muốn mình là trao đổi với ông ý về những thắc mắc đó. Để ông ý tự nhìn ra vấn đề và ông ý tự giải thoát hay tự tái sinh hay tự độ cho mình.
Độ 1 người thì dễ lắm. Nhưng độ 1 người mà người ta chả được cái gì ngoài cái đi lên thì rồi họ lại tụt xuống. Vì ko phải ai cũng có duyên mà tu tiếp. Tu đến đâu. Tu như nào. Mình đưa họ đi. Nhưng mình ko tu thay họ được. Họ sẽ vẫn phải tự đối mặt với cuộc sống của họ. Với nghiệp phước. Với nhân duyên của họ sau đó nếu họ ko tự giải thoát hoàn toàn
Còn em kể chuyện cho mọi người.

1. là để mọi người nhìn lại bản thân mình. Xác định được cái tư tưởng thực sự mình tu để làm gì. Vì với cái mục đích nào thì sẽ nhận được con đường đó
2. là em muốn mọi người nhìn ông ý đấy. Tìm hiểu. Thắc mắc. Rồi mắc lung tung beng và cả hơn trăm năm ko thoát ra nổi cái đó. Nên mọi người làm đi. Ko thực hành mà chỉ ngồi suy tưởng thì nhìn ông ý ý
3. là để mọi người thấy. Đôi khi cái tâm từ chưa chắc đã là cái tốt. Từ bi phải đúng lúc, đúng chỗ. Thì cái nhân duyên đúng mới ko trở thành nghiệp duyên cản chân lẫn nhau
4. Là để mọi người có cái nhìn bao quát là ko phải cứ thấy là độ. Cứ đụng chuyện là lao vào. Mà cái đúng là mình cần suy xét. Cần nhìn trước ngó sau để hiểu cái gì là cái mình nên làm. Ko phải cứ thấy là độ. Mà cần 1 cái trình độ cao hơn cái kiểu mình tự làm đó. Với mỗi người, mỗi trường hợp sẽ có những cách giải quyết khác nhau. Ko phải với ai cung nhẹ nhàng như nhau. Mà có khi em còn đánh cho bầm dập thêm. Ví dụ như với 1 cô giáo dạy văn thì em sẽ nói chuyện nhẹ nhàng văn vẻ nếu muốn nói chuyện và trao đổi được với họ. Nhưng với 1 thằng xã hội đen chợ búa ko biết 1 chữ bẻ đôi thì mình muốn trao đổi với nó mình có lôi văn vẻ, xa gần ra mà nói được ko? Ko. Mình cần thì còn phải dùng ngôn ngữ của nó để mà nó với nó. Thì nó mới hiểu được. Nên các bác có trình độ cao1 tí thì hãy nhìn cách em làm để nhu nhuyễn hơn khi mình gặp và làm. Còn với các bác trình độ chưa tới tầm đó thì cũng hiểu ra cái câu: đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy. Đừng ngạc nhiên hay ngỡ ngàng, hay mất niềm tin khi nghe thấy, nhìn thấy tụi em hành động như người đời. Rồi quy chụp từ 1 chuyện mà coi là cả con đường mọi người đều như thế rồi suy sụp hay bal bla bla(eek)

Tèn Ten: Để mình kể cho mọi ng nghe: Gần đây thôi, có 1 bạn tự tử, TLH dụ mãi ko chịu đi, đành phải chờ, theo dõi gần chục ngày, dỗ mãi vẫn ko đi, đang nhiều việc bận bù đầu mà còn phải theo "cái thèng" õng a õng ẹo. Bực mình, bồ tát TLH mới nói: *** mày có đi ko để bố mày đạp cho phát. Nói đoạn, Bồ tát nhà mình túm tai lôi lên trả cho ông ADida quản lý. Yêu bồ tát nhà mình qué, he he. Bí quá phải chơi bài xăm trổ, chúng sinh mới chịu đi (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)

Vothuong: Vậy là bạn í còn phước báu gớm. Ít ra còn được chị Hoa đưa lên chỗ an toàn(eek)

TLH: Àh. Nguyên văn là như này ạ. Em theo nó cả tuần. Nó lèo nhèo đòi hỏi em cho đi chỗ này chỗ kia. Vì em cho nó đi cả tuần. Cho cả xuống địa ngục chơi rồi. Bạn ý chả sợ. Bạn ý còn thích. Và bạn ý nói bạn ý quyết ở lại làm quỷ doạ người khác

Lê Lê: Sao không để nó luôn dưới đó (địa ngục) một thời gian cho nó nếm mùi luôn?

TLH: Thế là hôm ý em mệt. Em hết kiên nhẫn với bạn ý. Em quay ra bảo bạn ý. Lúc ý bạn ý còn đang thao thao sung sướng với dự định doạ ma người ta. Em bảo: *** mày.  Mày có cút *** mày đi ko hả? Mặt bạn ý đơ như này (confused). Chắc vì sốc vì cả tuần em nhẹ nhàng lắm. Nên ko kịp phản ứng. Xong em bảo tiếp. Mày ko cút chứ gì? Ko cút thì bố mày cút. Bố thằng điên kia.

Brightmoon00: Ăn thêm cốc tào phớ nữa rồi mình hỏi: theo quan sát của bò tót TLH thì tỉ lệ người từ a di đà tụt xuống la bao nhiêu%?

TLH: Xong nó vẫn đơ ra. Rồi em đạp cho nó 1 phát và chụp hoa sen ném cho ông phật. Tranh thủ lúc nó đang ngơ ngơ. Em còn lầu bầu là mày ko tu thì mày éo xuống lại được đâu. Muốn làm ma doạ người thì cũng phải xuống được mới doạ được chứ

Brightmoon00: Em thích con số(laugh)(laugh)(laugh)

Dung: Nghe kể đi kể lại vẫn phê(happycry)(happycry)(happycry)(happycry)

Brightmoon00: Nói chính xác là những ng bà độ đi

TLH: Căn bản em chém gió với bạn ý thôi. Chứ cái tâm làm chủ. Chỉ vì bạn ý trình độ ko cao. Nên sẽ ko biết điều đó. Nên em chán phải dỗ trẻ con rồi. Em phải như thế mới giải quyết được ca này

Brightmoon00: Mềnh ít độ nên ko có con số. Cứ suy nghĩ đê, khi nào khoẻ thì trả lời nhá

TLH: Àh. Cái ý thì khó nói. Vì nếu trường hợp nhờ độ đại trà theo kiểu người ko tu. Ko nhân duyên nhiều và nghiệp họ nhiều. Được cái kiểu như nhờ độ đám ma gặp ở đường hay nghe tin này kia nhờ độ giùm thì chỗ rơi cũng kha khá. Nhưng có nhiều trường hợp mình nghĩ chắc sẽ rơi thì lại ko rơi. Cái đó có nhiều yếu tố chi phối lắm. Nên ko phải vấn đề ở mình độ. Mà vấn đề ở từng người đó
Còn trường hợp đặc biệt kiểu mình lựa duyên. Lựa cách, lựa thời mà làm thì chưa thấy ai tụt xuống

Vothuong: Đã lên cõi A Di Đà ngồi trong hoa sen tu rồi mà còn tụt xuống á chị Hoa? :v

TLH: Ko phải cứ ngồi đó là ngồi đó mà tu thẳng đâu nhé. Có khi họ mới tu được chưa nổi tí gì. Nghiệp quá nhiều. Họ vướng thì họ phải quay xuống trả nghiệp. Rồi chờ phước của họ ra sao mà luân hồi vài kiếp. Vài chục kiếp rồi được quay lại. Hay là quay lại ngay sau 1 kiếp trả nợ đó. Vì ko ai giống ai. Nên sẽ ko có thống kê chung chung hay định nghĩa chung chung được. Mà tất cả đều tuỳ duyên, tuỳ phước của chính người ta

Dung: Nhưng người ta được cái duyên là sau này sẽ tu đúng hem?

TLH: Vậy nên người hay vật đều là chúng sinh. Mà ta thấy chỉ riêng người trong 1 cái trái đất bé tẹo này đã cả bao nhiêu tỷ người là chúng sinh. Bao nhiêu loài vật. Mỗi loại vật lại có cả tỷ tỷ nữa. Nhân lên có bao nhiêu tỷ tỷ tỷ tỷ chúng sinh. Mà có được mấy người gặp nhân duyên mà tu. Gặp nhân duyên rồi mà tu hết sức hay tu lưng chừng? Tu hết sức thì có mấy người được thành quả? Mình chỉ nói sơ sơ vậy là mọi người hiểu nó khó như nào. Vậy nên cố mà nắm lấy cái cơ hội. Vì nghiệp nó luôn rình mình cắn 1 cái. Mà mấy khi nó cắn mình được yên thân? Đời người kiếp này có mấy cái lần thoát nghiệp như thế để mà còn cơ hội mà tu tiếp
Mợ dung ơi. tu có nhiều lắm mợ ạ. Gieo duyên thì đầy. Người ta quan niệm là muốn gặp được nhau là cũng phải có cả kiếp nhân duyên. Muốn làm bạn là có bao nhiêu kiếp nhân duyên trước đó. Thế mà việc đơn giản như người với ng gặp nhau. Còn đủ thứ chuyện này kia nhảy ra. Thì nói gì tới cái nhân duyên với tu. Những người 1 lần từng tới chùa. Đều là có nhân duyên cả đấy. Ko phải tự dưng mà tới chùa đâu. Nhưng có người nghiệp phước khác nhau. Họ thành ông sư. Có người nghiệp phước khác nữa. Họ lại chỉ là 1 du khách đi thăm quan 1 lần trong đời và chùa chỉ đặt chân 1 lần trong đời chẳng hạn.
Em ko muốn làm mọi người sốc và mất niềm tin nhiều đâu. Mà em chỉ muốn nói cho mọi người thấy là. Trên con phố có trăm người qua lại. 1 giây phút ngập ngừng chững lại khác nhau là ta đã gặp người khác nhau rồi. Nên đừng ỷ lại là sau này sẽ thế này, thế kia. Mà hãy sống với cái hiện thực mình đã sống này. Sống nhiệt tình trọn vẹn với cái mình đang có. Đang tu thì cố mà tu. Đừng ỉ lại là ối zời. Mình có nhân duyên mà. Kiếp này chưa xong thì chết lên kia tu tiếp hay là kiếp sau tu tiếp. Đừng nghĩ thế vì sao mọi người ko nghĩ là biết đâu cái câu ý mình đã nghĩ và đã nói cả trăm kiếp trước kia rồi
Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.

Le Le

#14
Minh Quang: Nhân vì cái câu nhân duyên tu hành, mình xin hỏi là nếu như mình phát nguyện tái sinh lại vào kiếp sau và tiếp tục cuộc chơi Hoasentrenda thì kiếp sau có thể mình sẽ làm xong chuyện của mình và mình tiếp tục làm như các nhí và TLH bu sau cốp xe cuối có được không, dù sau thì mình cũng xin 1 vé tái sinh để trả ơn chú Tibu và các nhí

Bạch Nguyệt: A minh quang ơi a đọc câu trên của TLH kìa. E thấy câu trả lời cho a ở đó luôn rồi

Minh Quang: Ah làm cho xong luôn kiếp này chơi thì chơi chứ sợ gì.  Nhưng đâu phải ai cũng có đủ tiền để mua Audi trong khi mình đang bơm vá xe đạp chứ, vậy trong trường hợp này thì phải làm sao, đây cũng là vướng mắc, vì đề mục của mình chưa ra trong khi cũng đã cố gắng lắm luôn

Bạch Nguyệt: Xác định là có bao nhiêu chơi bấy nhiêu thôi. Để sau này k phải tiếc. Vì lý do nọ lý do kia.

Tèn Ten: Đa phần vì cuộc sống của iem đang khó khăn, iem còn ốm đau, mẹ già, con còn nhỏ... bla bla.... thôi thì các bác thư thư cho iem vài bữa nữa iem lo ổn ổn rồi iem sẽ sống chết với .... tu (eek)(eek)(eek)

Bạch Nguyệt: Biết đâu kiếp sau gặp lại mà hoàn cảnh của mình còn khó khăn hơn, lại khất lần nữa chăng? Tất nhiên là nó còn phụ thuộc vào phước báu của mình. Nên k phải cứ tinh tấn là đủ. Tuy nhiên chỉ cần cố gắng hết mình để sau này mình k phải tiếc

Tèn Ten: Nhưng ko biết rằng, mình cứ hẹn đi hẹn lại hoài thôi, haizzzz. Gặp rồi chơi luôn đê, tính toán thiệt hơn chi cho mệt (eek)(eek)(eek)(eek). Mình mù, chả hiểu nhân duyên phước báu là cái khỉ gì nhưng đang có đây là xơi tái luôn, khỏi cần hứa với chả hẹn, mai kia, rồi lại mai kia... bla bla.... chả biết đâu mà rờ (eek)(eek)(eek)(eek)

Bạch Nguyệt: Còn tới đâu là tuỳ duyên

Minh Quang: Ok anh, em đã thông rồi, em chơi hết mình đây kệ tía nó cứ đâm đầu thẳng về trước mà lao tới

Bạch Nguyệt: E nhớ mọi người nói hình ảnh việc đào cái hố ở đường hầm í. Có người may mắn đào cái trúng luôn, ra nơi có ánh sang. Có ng đào hoài k thấy cảm thấy nản. Biết đâu là chỉ cách xíu xíu nữa thôi. Mình đã cố bao nhiêu kiếp rồi. Sao giờ k cố nốt?

Tèn Ten: Ở trong đây có nhiều người chỉ còn cách cái vỏ trứng nữa thôi mà, đào đê (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)
......

(Câu chuyện hôm qua còn một vài chi tiết cần bổ sung:

Thứ nhất là ng tu tập có thành quả sẽ phát ra thứ ánh sáng màu vàng, độ sáng và vùng bao phủ tùy thuộc vào tâm lực và thành quả. Lúc này nó ảnh hưởng rất nhiều đến các cõi giới, trong đó những chúng sinh ở gần bao gồm cả những ng thân đc hưởng lợi nhiều nhất và gần như họ đc ngâm trong "bể" tình thương. Ngược lại tâm loạn động, sống cà chớn thì họ đc ngâm trong bể phân, kết quả ra sao thì mn tự hiểu (inlove)(inlove)(inlove)(inlove)(inlove)

Thứ 2, chi tiết 2 đứa trẻ lớn đc học kinh và biết niệm phật (tuy chưa biết ATCNDTM) mà vẫn hiện nguyên hình đứa trẻ lớn, còn các bé khác thì hoặc mờ hoặc ở thể linh hồn hình tròn rất xa tầm nhìn. Vậy càng hướng thiện và tu tập, dù cách tu tâm lực chưa mạnh nhưng nó dần dần đưa hành giả lên cao hơn một chút)

Mun:
Tóm lại:
Tâm Chánh đưa người ta đến Nẻo Chánh.
Tập hiền rồi mới tập Thiền.
Đề mục chỉ là phương tiện.