Tin tức:

Kiểm tra các đường link fp ở smf

nhờ chú Tibu hoặc Hai Lúa chỉ giáo

Bắt đầu bởi langnghiem, Th5 12, 2009, 05:32 AM

Chủ đề trước - Chủ đề tiếp theo

lead_lag

Đúng là như vậy, không có kinh điển nào yêu cầu khi tu thiền bắc buộc phải học Công án. Tuy nhiên như câu nói đã dẫn chứng "Tu Thiền Phải hiểu công án", điều này không có nghĩa rằng Tu Thiền không cần hiểu công án. Và Cuộc đời của Thái Tử Tất đạt Đa khi trên đường hành đạo cũng phải dựa vào Công án để chứng ngộ từng phần - xin xem thêm tác phẩm cuộc Đời của Phật Thích Ca.( Dĩ Nhiên rằng khi Ngài Tu chứng đến quả vị Chánh đẳng chánh giác thì là do Ngài đã tu tập rất nhiều đời trong quá khứ)

Giống như lời đức phật đã dạy: Khi cái biết đã rốt ráo rồi thì mọi pháp đều buông bỏ.

langnghiem

hix, mời lead_lag ra ngoài tạo gian hàng riêng đi, huynh làm như thế này thì loãng topic của đệ mất>.<
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

BY

#47
LeadLag viết : "Giống như lời đức phật đã dạy: Khi cái biết đã rốt ráo rồi thì mọi pháp đều buông bỏ."

Bây giờ chưa rốt ráo thì chưa buông bỏ là đúng rồi !!!

LeadLag viết : "Việc đối đáp mang 2 ý nghĩa : Biết được trình độ TU của người đối diện, là bài học để khai ngộ đối với người tu thấp hơn."

Ngay bây giờ , ở đây , trong HSTD , không có "Các bậc ẩn sĩ tu thiền tại nước Nhật ở trình độ cao dựa vào Công án", mà có 2 đàng viết nói tiếng Việt , đang tu thấp thấp và chưa được trình độ buông bỏ giải thoát . Đang trình độ tu thấp thấp mà đối đáp chuyện mâm trên , chuyện của ẩn sĩ tu thiền bên Nhật ngày xửa ngày xưa , thì khác nào người tu thấp thấp ăn bánh vẽ !!! Đói meo mà nói chuyện no , tu thấp mà nói chuyện trình độ cao và giải thoát , thì quả đúng là nói sai , là nói quá lời , là nói không đúng sự thật đang xãy ra ngay bây giờ , ngay đây , ở nơi mình .

Chưa giống như Phật nên chưa buông bỏ mọi pháp !!!

Bây giờ chưa rốt ráo thì cần chấp pháp tối đa !!!
Cần phải Qui Y lắm lắm !!

Nam mô Chư Phật . Nam mô Pháp . Nam mô Chư Tăng .

BY .

BY

Minh_pt viết : "em nghĩ rằng huynh LL không có ý tranh luận, mà chăc là huynh đang trao đổi gì đó với ai liên quan gì đó đến Thiền. chứ em thì chưa có trình độ hiểu như huynh ấy nói. và cũng thấy hình như hơi ngồ ngộ, cũng có lí . Mong rằng mọi người không cố chấp giải thích em với. thanks chị nhìu"

Minh_pt bắt đầu bài viết bằng 2 chữ : "em nghĩ" ....

Tu tập , tu thiền , tập thiền là tập cắt đứt cái nầy "em nghĩ"  nà !!!!

Chi tiết của sự tranh luận chỉ làm đề tài cho "em nghĩ" tới , tới , tới , tới , v.v... tức là tiếp tục thói quen xưa nay "trong Vô Minh" .

Vô Minh tức là nhìn lầm .  Vì nhìn lầm nên mới có "em nghĩ" . Bây giờ muốn tu thì dùng mọi phương tiện , mọi cách để chặt đứt "em nghĩ" .  Đề mục ánh sáng đương nhiên là một trong những phương tiện rất hay để cắt đứt "em nghĩ" ngay trong hiện tại .

BY .

trinhtvi

Trích dẫn từ: wanwien trên Th7 03, 2009, 10:53 AM
Trích dẫnMuốn học thiền phải hiểu công án
Muốn trí huệ phát triển phải thành từ bi
Ột dột là còn Si Mê , thì sinh ra nhiều thứ lắm: nghi, mạn, tà kiến, ...

vậy thì bạn tập thực hành lòng từ bi trước. tập đoạn ngũ căn , xa lìa ngay ngũ trần, để ngũ thức không có duyên để khởi. và như thế ý thức phân biệt sẽ giảm đi nhiều, bạn có nhiều cơ hội phát sinh trí huệ. Lúc ấy công án thiền chỉ là trò chơi ngôn ngữ mà thôi.

Huynh ưu ái đệ kiểu này làm đệ bồi hồi xúc động quá đi mất nhưng đã nói đệ đây là dân ruộng cày sâu cuốc bẩm chữ nghĩa không đầy nắm lá mà huynh quăng ra toàn thứ dữ dằn như ri thì đệ nuốt sao cho nổi.

Nghi?  Dạ, cái này đúng là đệ có, lúc nào gặp mấy thằng nổ dữ quá là đệ phải trừ hao bớt 90% liền

Mạn? Chắc ý huynh là ngạo mạn, vụ này thì đệ thấy mình còn thua xa nhiều thằng lắm.

Tà Kiến? Cái thấy không đúng hả, huynh chơi nho chùm kiểu này làm đệ dò tự điển muốn lòi con mắt.  Đệ thấy nhiều cái trái tai gai mắt lắm, cái này có tính là tà kiến không vậy huynh?

Từ bi thì đệ đây có dư, gặp phái đẹp lâu lâu đệ cũng xùy ra tí đỉnh  ;D

Ngũ căn là gì cơ huynh, món này ăn có ngon như mì căn không vậy?  Ngũ trần, à trời nóng nực thì đệ cũng ở trần ngủ cho mát, còn ngũ thức thì đệ chịu không làm được, đệ cũng chưa thấy đứa nào làm được, nếu huynh làm được thì bật mí giùm cho anh em lé mắt chơi.

Huynh đúng là giỏi thiệt, mới có đứng xỉa răng thôi mà đã quăng cho đệ một mớ nho chùm ăn thiếu điều lòi họng mà còn nói chỉ là chơi lả lướt một chút thôi  :)




;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D ;D

lightwest

chú tibu ơi, đối với những người già nói riêng và mọi người nói chung , nếu trí nhớ kém thì nên làm thế nào để cải thiện tốt hơn để cuộc sống hằng ngày của họ được bớt phần khó khăn? xin chú chỉ dùm con.

Tibu

Trích dẫn từ: lightwest trên Th7 18, 2009, 08:17 AM
chú tibu ơi, đối với những người già nói riêng và mọi người nói chung , nếu trí nhớ kém thì nên làm thế nào để cải thiện tốt hơn để cuộc sống hằng ngày của họ được bớt phần khó khăn? xin chú chỉ dùm con.
Tính cách lạc quan trong cuộc sống thể hiện cái "trẻ mải không già".
Trí nhớ của người 54 tuổi là trí nhớ của người 20 tuổi đã bị mất ngủ sau 36 giờ đồng hồ :-). Đó là cái tự nhiên của Vô Thường.

Tuy nhiên, nếu mà mình cau có và khó chịu thì nó càng tệ hại hơn. Do đó để tránh tình trạng như những người không có tu hành, mình nên bơm mình lên:
a. Bằng tư tưởng:
- - Coi vậy chớ mình cũng gặp được những quái nhân của Trái Đất rồi! Gặp chưa đủ, mình còn tập theo cách của họ nữa chớ!
Phật nói có bốn cái hiếm:
1. Làm người là hiếm (ai mà lại chưa biết điều này? Khổ lắm, nói mải!)
2. Gặp được giáo pháp là hiếm  (ai mà lại chưa biết điều này? Khổ lắm, nói mải!)
3. Thức hành được giáo pháp này (ai mà lại chưa biết điều này? Khổ lắm, nói mải!)
4. Tập thành công giáo pháp. (cái này thì ... biết, nhưng khó làm quá trời luôn ;D)
Trong bốn cái mình được ba rồi còn muốn gì nữa!
b. Bằng sự xuất hiện của đề mục:
Khi đề mục xuất hiện trong những lần đầu tiên thì chỉ lo giữ cho nó càng lâu càng tốt.
Sau khi nó ổn định rồi thì mình mới bước sang giai đoạn tác ý về "Hỷ Lạc".

Do hỷ lạc mà mình lạc quan, do lạc quan mà minh bớt khổ.

Còn đối với người không tu hành gì cả thì ... chịu thua.

langnghiem

#52
hix, tu luc nhan de muc den nay da lau, nhung con tap van chua co tien trien :(  hix chu tibu chi giao cho con duoc hem chu oi  :( :'(, tien tu ko duoc nen dao nay` con hay buon` phien` lam.... bua roi doc duc phat va phat phap , phan` chi cach quan ngon lua, con co thuc hanh` theo, sau do con thay de muc ro khoan 1-2s , con mung` lam luon, nhung hom sau lam lai thi` ko thay , nen buon` ruoi ruoi. luon. chu jup dum con nghen.. con dung dich vu nen ko co unikey , chu thong cam
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

langnghiem

cảm ơn bt động viên nghen!! bữa h về quê nên ít online, về quê mình có đọc được "quyển thập mục ngưu đồ" thấy rất hay của tác giả tên Sơn mình quên mất họ rùi, bìa đỏ, mình đã kết hợp việc "chăn trâu" với thiền quán chấm đỏ và hiện đang có tiến triển!! hì hì,"con trâu" của mình lì quá với thằng chăn còn lười nên vẫn có lúc kham ko nổi con trâu để nó phá tùm lum. nhưng kịp ngăn cản, nay nói ra để bạn nào thấy hứng thú muốn "chăn trâu" thì nên tìm mua về đọc rồi chăn chơi, vui lắm á!!hè hè bìa màu đỏ á nghen
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

GiacTanh

Trích dẫn từ: lead_lag trên Th7 08, 2009, 11:19 PM
Bạn so sánh bạn với các đạo sĩ nhập thiền ở trình độ cao? thế là không xong rồi! vì sao vậy? Vì trí tuệ của họ vượt rất xa những gì bạn biết nên không thể so sánh như vậy. Cũng như vậy Khi đức Phật nhập Niết Bàn thì nếu không dựa vào kinh điển, và giới luật thì chúng ta tu theo cái gì?(Ý nói rằng chúng sinh do còn vô minh chưa tự xa lìa tạp nhiễm nên phải dựa vào những gì trong kinh điển và thực hành giới luật để tu )

Trong cõi ta bà này, cũng do nhân duyên đời trước và nghiệp khác nhau nên có người chỉ cần ôn lại quá khứ mà thôi, vì thế họ nhanh chóng giác ngộ để đạt được một số quả vị khi họ tu tập. Công án Thiền là một trong các phương pháp để nhận biết "trình độ" tu của một thiền sinh và cũng có khi qua Công án giúp Thiền sinh đốn ngộ.

Công án Thiền : là những đối đáp xúc tích được ghi ra từ kinh nghiệm tu chứng thiền của các Bậc tu chứng, nhằm để khai ngộ các đệ tử tu thiền khi vị thầy biết rằng thời điểm thích hợp để giúp đệ tử đốn ngộ. Trên phương diện khác Công án còn có tác dụng trò chơi ngôn ngữ xúc tích giúp thiền sinh dẹp bỏ ngu si do vô minh che lấp sinh ra ngã chấp, vọng tưởng,... được huân tập nhiều đời trong quá khứ, chính họ không nhận ra.

Như vậy, công án thiền chẳng qua là Nhận Thức của Đối Tượng để thẩm định trình độ TU CHỨNG.


Trích dẫn từ: lead_lag trên Th7 08, 2009, 11:19 PM
Các bậc ẩn sĩ tu thiền ở trình độ cao có dựa vào Công án không? Hoàn toàn là có, tại nước Nhật thì từ xa xưa các các Tu sĩ theo Pháp môn thiền được bắt buộc khi  gặp nhau ( trên trên đường cầu đạo ) nếu muốn nghỉ trọ qua đêm tại tu viện hoặc Thất của các nhà sư thì buộc phải đối đáp theo Công án, nếu đối đáp không xong thì xem như phải kiếm nơi khác và cứ như thế khi nào đối đáp được thì thôi. Việc đối đáp mang 2 ý nghĩa : Biết được trình độ TU của người đối diện, là bài học để khai ngộ đối với người tu thấp hơn.

Vậy thì, Đối Tượng Nhận Thức trong câu chuyện sau đây mang ý nghĩa gì?


Cuộc Ðối Thoại Mặc Cả Chổ Ở



    Bất cứ nhà sư lang thang nào cũng có thể được ở lại trong một ngôi đền Thiền miễn là ông ta thắng cuộc tranh luận về giáo lý Phật giáo với những người đang ở nơi đó . Nếu bại , phải đi nơi khác .
    Có hai sư huynh đệ cùng đang sổng ở một ngôi đền ở miền Bắc nước Nhật . Sư huynh là một người học rộng nhưng sư đệ là một người ngu đần và chột mắt .
    Một nhà sư lang thang đến hỏi xin ở trọ và đặc biệt thách họ tranh luận về giáo lý thượng thừa của Phật giáo . Ngày hôm đó , người sư huynh mệt quá vì học nhiều , bảo người sư đệ thay mình . Người sư huynh cẩn thận dặn trước :
    _ " Hãy đến yêu cầu một cuộc đối thoại im lặng ".
    Và nhà sư trẻ cùng ông sư lạ đến ngồi xuống trước bàn thờ Phật .
    Sau đó chẳng bao lâu , nhà sư lang thang đứng dậy đến nói với người sư huynh :
    _ " Sư đệ anh thật là một người bạn bạn kỳ diệu . Anh ta đã đánh bại tôi ". Người sư huynh bảo :
    _ " Hãy kể tôi nghe cuộc đối thoại ".
    Nhà sư lang thang giảng giải :
    _ " Ðược . Ðầu tiên , tôi giơ một ngón tay , tượng trưng cho Ðức Phật , một người đã giác ngộ . Và anh ấy giơ lên hai ngón tay có nghĩa là Ðức Phật và giáo lý của ngài . Tôi giơ lên ba ngón tay , tiêu biểu Ðức Phật , giáo lý của Ngài và những người theo Ngài , sống một cuộc đời hòa hảo . Rồi anh ấy đưa nắm tay siết chặt đập vào mặt tôi , chứng tỏ rằng cả ba xuất phát từ một sự chứng ngộ . Thế là anh ấy đã thắng và tôi không có quyền ở lại đây ." Rồi nhà sư lang thang bỏ đi .
    _ "Ông bạn ở đó đâu rồi ? ", người sư đệ vừa chạy đến vừa hỏi .
    Người sư huynh nói :
    _ " Tôi biết sư đệ thắng cuộc tranh luận ".
    Người sư đệ nói :
    _ " Không có thắng . Tôi sẽ đánh hắn ".
    Người sư huynh bảo :
    _ " Hãy nói tôi nghe đề tài tranh luận " .
    Người sư đệ trả lời :
    _ " Tại sao , lúc hắn đưa lên một ngón tay , lăng nhục em bằng cách ám chỉ rằng em chỉ có một mắt . Vì hắn là người lạ , em nghĩ phải lịch sự một chút , vì thế em giơ lên hai ngón tay , khen ngợi hắn có đủ hai mắt . Rồi hắn vô lễ giơ lên ba ngón tay , bảo rằng giữa hắn và em chỉ có ba mắt . Vì thế , em nổi khùng lên và bắt đầu đấm hắn , nhưng hắn bỏ chạy và cuộc tranh luận chấm dứt ".


Bạn lead_lag có thể cho biết trình độ tu chứng của 2 người đó ra sao không?


Trích dẫn từ: lead_lag trên Th7 08, 2009, 11:19 PM
ví dụ đơn giản về một Công án như sau:
Một nhà sư qua sông,  Gặp bà lão chèo đò đưa qua đến bờ bên kia. Bà lão đòi 01 đồng (trong khi nhận của người khác 1 xu). Nhà sư trố mắt ngạc nhiên thắc mắc vì sao lấy tiền cao quá. bà lão đáp 1 đồng do Ông nhìn tôi.

Rút kinh nghiệm trên đường về cũng qua lại con sông ấy, vẫn bà lão đưa đò ấy. trên đò Nhà Sư nhắm mắt và thiền định, trong ý quyết tâm không nhìn.
Xuống đò: Bà yêu cầu trả tiền đò 2 đồng (gấp đôi lần trước). Nhà Sư bèn thắc mắc: Ta nhắm mắt quyết chí không nhìn sao Bà đòi cao thế? Bà lão ôn tồn đáp : Ông không nhìn tôi bằng mắt , nhưng Ông nhìn tôi bằng Ý.  

Qua đoạn công án tóm tắt trên, bài học là gì ? Tu thiền phải biết  

Không phải chi do nghe và tư duy không thôi, bạn lead_lag lại biết tu thiền là gì đâu.


GiacTanh

lightwest

#55
con xin hỏi chú tibu 3 việc:
1. theo chú viết :"Thứ nhì: Trong điều kiện tâm lực chưa mạnh, hành giả nhắm mắt 100% và nhìn đằng trước mặt, Đợi cho cái nhìn ổn định (khi nó nhìn vào một điểm) thì mới niệm những câu trên vào cái điểm đó. Là an toàn và đúng cách nhất." vậy con có thể áp dụng vào việc quán ngọn lửa được ko? tức là nhìn đằng trước cho cái nhìn ổn định , sau đó niệm lửa lửa, mình tác ý nhẹ nhẹ để ngọn lửa hiện ra được ko chú? nếu áp dụng được xin chú hướng dẫn cho con chi tiết.
2. con thường niệm phật quán chấm đỏ trước khi quán ngọn lửa nhưng khó bình tâm hơn là con theo dõi hơi thở và niệm phật,  và niệm khi hít vào lại cảm thấy trong tâm lắng nhất, khi thở ra thì lại xáo động,tại sao vậy chú.?
3. khi con tập con thường ngồi kiết già, nhưng ngồi khoảng 30 phút thì phần lưng gần vai bắt đầu hơi ê ê, khu vực từ thắt lưng đến hết xương cụt đau, nguyên nhân ở đâu ạ? và con nên tiếp tục kiên trì ngồi thêm để cho từ từ thích nghi hay ngưng? nó có tác hại gì ko chú?
PS: chú viết "Cái ngọn nó cứ đông đưa, ngọn lửa nó không chịu thẳng đứng mà nó cứ nghiêng nghiêng mới khó chịu chớ!

Cũng tự mày mò, khổ sở với nó một tháng trời thì mới biết là mình ăn nói hay thiên vị!
Khi biết cái tật đó rồi thì nó mới chịu thẳng lại và chịu đứng im!"
chú có thể cho con biết rõ thêm về tướng trạng của ngọn lửa ứng với mỗi thói hư tật xấu được ko ạ?? ;D

Tibu

#56
Trích dẫn từ: lightwest trên Th8 28, 2009, 02:53 AM
con xin hỏi chú tibu 3 việc:
1. theo chú viết :"Thứ nhì: Trong điều kiện tâm lực chưa mạnh, hành giả nhắm mắt 100% và nhìn đằng trước mặt, Đợi cho cái nhìn ổn định (khi nó nhìn vào một điểm) thì mới niệm những câu trên vào cái điểm đó. Là an toàn và đúng cách nhất." vậy con có thể áp dụng vào việc quán ngọn lửa được ko? tức là nhìn đằng trước cho cái nhìn ổn định , sau đó niệm lửa lửa, mình tác ý nhẹ nhẹ để ngọn lửa hiện ra được ko chú? nếu áp dụng được xin chú hướng dẫn cho con chi tiết.
Đề mục và phương pháp cho riêng mình, như thế nào, thì cứ tập như vậy cho tới hết con đường tu tập cái đã.
Có nghiã là Tịnh Độ là cứ nhè phương pháp đó mà chơi thí mạng cùi luôn.
Đừng có thắc mắc những phương pháp khác để làm gì! Vì tính cách nghiệp sát của mình nó qúa nhiều, nên phản ứng của tụi nó, đương nhiên, là làm cho mình phân tâm, không tu hành được. Để tụi nó có đủ thời gian để cũng cố lực lượng, đợi khi có cơ hội thì ... chơi mình tới số! Mà trong sách vở gọi "nghiệp  mà nó đã chính mùi là hết đở"
Trích dẫn
2. con thường niệm phật quán chấm đỏ trước khi quán ngọn lửa nhưng khó bình tâm hơn là con theo dõi hơi thở và niệm phật,  và niệm khi hít vào lại cảm thấy trong tâm lắng nhất, khi thở ra thì lại xáo động,tại sao vậy chú.?
Khi khổng, khi không: Chơi quán ngọn lửa làm chi vậy? Tuy là nó giống nhau về mặt nổi. Nhưng mặt chìm thì hành giả đã tự ý bước ra khỏi cái sự che chắn của Ngài A Di Đà. Nên làm như vậy thì ác nghiệp nó sẽ có cơ hội để chơi mình tới số luôn đó nghe.
Trích dẫn
3. khi con tập con thường ngồi kiết già, nhưng ngồi khoảng 30 phút thì phần lưng gần vai bắt đầu hơi ê ê, khu vực từ thắt lưng đến hết xương cụt đau, nguyên nhân ở đâu ạ? và con nên tiếp tục kiên trì ngồi thêm để cho từ từ thích nghi hay ngưng? nó có tác hại gì ko chú?
Sao không nằm trong giường mà tập cho nó ... quen.
Vì khi chết thì mình nằm mà!
Vã lại nằm thì nó đâu có tê cái gì đâu? ;D
Trích dẫn
PS: chú viết "Cái ngọn nó cứ đông đưa, ngọn lửa nó không chịu thẳng đứng mà nó cứ nghiêng nghiêng mới khó chịu chớ!

Cũng tự mày mò, khổ sở với nó một tháng trời thì mới biết là mình ăn nói hay thiên vị!
Khi biết cái tật đó rồi thì nó mới chịu thẳng lại và chịu đứng im!"
chú có thể cho con biết rõ thêm về tướng trạng của ngọn lửa ứng với mỗi thói hư tật xấu được ko ạ?? ;D

đông đưa, nghiêng nghiêng: Thiên vị
cháy rừng: Khuyết đại
màu lung tung: Chưa điều khiển được vi tế tâm
màu vàng: Hết xảy! vi tế tâm đã bị khuất phục
hai ngọn lưả: Một mờ (của mình), một rõ (ngọn thứ hai): đứng núi này, trông núi nọ

Còn một số chi tiết nữa, nhưng không thể viết ra được vì ảnh hưởng tâm lý cho hành giả, nhất là trong lúc tập ;D
Hết

langnghiem

#57
hè hè, con lấy lộn nick của em con post bài , xin lỗi chú, con vẫn đi đúng đề mục là thiền quán ngọn lửa ;D
nằm con tập ko được chú à, nằm 1 cái là thăng ,ko tài nào tập được.
à chú ơi , chú có thể cho con biết tình trạng tập của con hiện giờ như thế nào rồi ko ạ? có đi đúng hướng ko? cảm ơn chú nhiều
:)
Quý ông Don-ki-hô-tê!!

Tibu

#58
Trích dẫn từ: langnghiem trên Th8 28, 2009, 05:13 AM
hè hè, con lấy lộn nick của em con post bài , xin lỗi chú, con vẫn đi đúng đề mục là thiền quán ngọn lửa ;D
nằm con tập ko được chú à, nằm 1 cái là thăng ,ko tài nào tập được.
à chú ơi , chú có thể cho con biết tình trạng tập của con hiện giờ như thế nào rồi ko ạ? có đi đúng hướng ko? cảm ơn chú nhiều
:)
Gôm bi chơi ngọn lửa, đừng dùng chấm đỏ để làm chi. Mà chỉ nên làm công thức "Bớt loạn tâm":

Như là theo dõi hơi thở, ...

Hay có khi do cảm giác nặng nề thì đọc sám hối bằng cách thay đổi những câu niệm sau đây:
Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật
Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ tát.
Cứ đọc một câu, vài ba lần, thì tự nhiên mình biết là "nó không được"
Lúc này nên thay đổi câu niệm.
Cho tới khi cảm giác là "nó vào"
thì căn cứ vào câu niệm mà mình biết là: Cái gì nó đang ... ảnh hưởng tới mình.
Nhưng mà "chi tiết biết" này cũng chẳng cần thiết. Chỉ cần "nó vào" là mình qua phần công phu chính liền.

Còn tu tập là chuyện cả đời, mà con mới tập có vài tháng thì ăn thua gì!
Chuyện này nó khó "tàn canh gió lốc". Nếu không khó thì thành Phật đâu có gì cao siêu đâu?

Nên tập nằm, khi còn mới, ai cũng thăng hết. Nhưng khi nó quen rồi thì đây là tư thế hay nhất.
Hết

langnghiem

ui trời, hè hè cảm ơn chú nhiều  ;D
Quý ông Don-ki-hô-tê!!